Tập 01

Chương 01

Chương 01

Đầu tháng Ba, Năm Thiên Hành thứ 12.

Nắng sớm rơi xuống thành từng sợi mảnh như tơ vàng, len lỏi qua tầng mây xám bạc rồi khẽ chạm lên những mái ngói đen bóng còn vương sương đêm. 

Hơi xuân đã về, mang theo vị ngọt của nhựa cây vừa đâm chồi, nhưng cái lạnh từ những dãy núi tuyết xa xăm vẫn chưa chịu rời đi. Nó lẩn khuất trong gió, thấm qua lớp áo mỏng khiến người ta rùng mình.

Thành Lạc Châu từ lâu đã được coi là Hòn ngọc phía Tây. Từ xa nhìn lại, tường thành đá xám uốn lượn như thân một con đại long phủ phục giữa bình nguyên rộng lớn. Khi bước qua cổng thành cao ngất, cảnh tượng trước mắt lập tức đổi khác. Phố xá mở ra, tửu điếm trà lâu san sát nhau, mái ngói đầu đao cong vút, tầng tầng lớp lớp chồng lên tựa như một bức thủy mặc sống động.

Trên những bậc thềm tam cấp đá xanh dẫn vào cửa hiệu, sương vẫn còn đọng. Bước chân người qua lại làm chúng vỡ tan ra như những hạt thủy tinh nhỏ xíu, thấm dần vào từng viên gạch. Gió xuân thổi dọc theo các con đường, lách vào từng ngõ hẹp, mang theo hơi ấm từ lò bếp đỏ lửa và cả tiếng đàn tranh vút lên từ đâu đó nơi lầu cao. Âm thanh ấy ngọt ngào quấn quít, như một lời mời gọi dành cho những kẻ vừa đặt chân đến vùng đất phồn hoa này.

Hai bên đường, tửu điếm lần lượt mở cửa. Mùi rượu nếp ủ qua suốt một mùa đông dài vừa bật nắp đã lan ra cay nồng, hòa cùng hương bánh bao thịt mới ra lò. Khói trắng bốc lên nghi ngút, che khuất gương mặt những xa phu đang vội vã lót dạ, tiếng nói cười lẫn trong hơi nóng. Từng nhịp vó ngựa nện xuống nền đất vang lên đều đặn như trống gõ vào lòng người, khiến kẻ qua đường dù không vội cũng vô thức bước nhanh thêm một chút.

Giữa dòng chảy tấp nập ấy, có hai bóng dáng dắt tay nhau đi. Một lớn một nhỏ.

Người dẫn đầu là một thiếu niên dáng dấp thanh mảnh nhưng toát lên vẻ cứng cỏi. Hắn ăn mặc giản dị nếu không muốn nói là có phần phong trần với bộ y phục đã sờn màu. Chiếc áo choàng khoác bên ngoài lại có những hoa văn cổ tộc uốn lượn rất lạ, tung bay nhẹ nhàng theo từng bước chân.

Đi qua những dãy phố bày bán đủ loại kỳ hoa dị thảo, nơi những gốc linh chi nghìn năm hay những đóa tuyết liên vẫn còn đọng sương được bày biện trên những khay bạc, thiếu niên không hề liếc mắt nhìn lấy một lần.

Càng tiến sâu vào trong thành, sự xa hoa càng hiện rõ như một con quái thú lộng lẫy. Những bảng hiệu bằng gỗ đỏ son lấp lánh dưới nắng, mùi trầm hương thượng hạng từ những hiệu buôn lớn tỏa ra nồng đậm đến mức khiến tiểu cô nương đi cạnh hắn cũng phải hắt xì một tiếng, đưa bàn tay nhỏ nhắn lên dụi dụi mũi.

“Huynh xem, ngay cả không khí ở đây cũng có mùi tiền bạc.” - Cô nàng thì thầm, giọng nói chứa đầy sự cảnh giác, đôi mắt to tròn không ngừng đảo xung quanh.

Thiếu niên bước đến trước một tấm bảng gỗ lớn đặt ở ngã tư sầm uất. Trên đó dán chi chít các thông báo, từ lệnh truy nã đến thông tin tìm người làm. Ánh mắt hắn dừng lại ở một tờ giấy ố vàng: “Vạn Cát Lâu tuyển tạp dịch. Yêu cầu nhanh nhẹn, sức khỏe tốt, không ngại việc nặng. Thù lao ba mươi văn tiền, bao ăn ở.”

Một gã đàn ông dáng dấp đậm người, vai vắt chiếc khăn đã ngả màu cháo lòng, đẩy một chiếc xe nhỏ chất đầy những món đồ chơi bằng bột và gỗ treo lủng lẳng. Những con tò he đủ màu sắc, từ hình rồng phượng cho đến những vị tướng quân oai phong, khẽ đung đưa theo nhịp bước.

Ông dừng xe lại ngay sát cạnh hai người, đưa tay quệt mồ hôi trên trán, hồ hởi cất tiếng:

“Hai nhóc con, cái tướng này hẳn là mới đến Lạc Châu lần đầu hả? Là dân tản cư từ phía vùng biên muốn tìm đường lập nghiệp tại cái nơi này à?”

Thiếu niên nhìn một chút, nở một nụ cười xã giao. Hắn không vội trả lời ngay mà tiến lại gần xe hàng, mắt đưa qua một lượt rồi chỉ tay vào hai que tò he hình con gà trống đỏ chót được nặn vô cùng sống động.

“Thúc tinh mắt thật đấy!” - Thiếu niên vừa nói vừa móc từ trong túi ra vài đồng tiền lẻ đặt lên khay gỗ.

Hắn đưa một que cho muội muội lúc này đang nhìn món đồ chơi với ánh mắt thèm thuồng, bản thân cầm que còn lại đưa lên miệng gặm một miếng nhỏ, vị bột ngọt thanh tan trên đầu lưỡi.

“Ta thấy tay nghề nặn tò he của thúc, thực sự là bậc thầy ở cái chợ này rồi đấy!”

Vị thúc nghe xong thì khoái chí cười khà khà. Ông đặt hẳn xe hàng xuống, kéo tủ kính lôi đống bột ngũ sắc từ trong ra. Khối bột đập thẳng lên mặt thớt gỗ đã cũ kĩ, hằn sâu những vết dao cắt, rồi ông bắt đầu dùng lòng bàn tay nhào mạnh mấy cái.

“Ai da, tài cán gì đâu chứ.” - Ông vừa nhào bột vừa nói - “Ta và phu nhân có căn nhà nhỏ từ mấy đời để lại, tiện tay thì truyền lấy cái nghề này để kiếm chén cơm thôi. Nhìn mấy đứa, ta lại nhớ đến lũ tiểu quỷ ngày trước.”

“À, ta và muội muội rời quê lên đây, vốn dĩ chỉ muốn tìm một công việc đủ sống qua ngày. Vừa hay đi ngang qua đây thấy cái bảng tuyển người này, nhưng lạ nước lạ cái chưa biết gì cả. Thúc có thể chỉ giúp ta cái Vạn Cát gì gì đó nằm ở hướng nào không?”

Lão thúc bỗng dừng tay, vẻ mặt nghiêm lại. Ông tiến lại gần thiếu niên một chút, mùi bột thơm và mồ hôi nồng đậm phả ra:

“Chàng trai trẻ, ta thấy ngươi thanh niên trai tráng, chân tay lanh lẹ. Nếu muốn vào làm ở đó, chuyện này không hẳn là không thể. Nhưng ngươi phải biết, Vạn Cát không phải là quán trọ ven đường bình thường đâu. Đó là tửu lâu thượng hạng nhất cả cái thành này.”

Lão thúc cầm một thanh tre nhỏ, khéo léo tỉa tót cho khối bột trên tay.

“Vào đó rồi, việc đụng mặt quan lại triều đình hay những quý nhân từ các gia tộc lớn là chuyện cơm bữa. Thậm chí…” - Ông liếc mắt nhìn về hướng những xa phu đi ngang qua, chỉ tay về phía trung tâm của Lạc Châu.

“Thỉnh thoảng còn có cả những vị thượng nhân ghé chân. Họ tuyệt đối không phải người bình thường. Ở đó quy tắc như quân lệnh. Chỉ cần lỡ dở một câu hay vô ý chọc giận một vị quý nhân nào, là có thể từ một kẻ lành lặn trở thành phế nhân trong nháy mắt.”

Tiểu cô nương đứng bên cạnh nghe đến hai chữ phế nhân thì khẽ rùng mình. Nàng ngước nhìn huynh trưởng, đôi mắt lộ rõ vẻ lo lắng. Thiếu niên vẫn đứng đó, nhìn chăm chú vào đôi bàn tay thô ráp của người hàng rong, trong lòng thầm tính toán.

Tận ba mươi văn. Một ngày.

Với huynh muội hắn mà nói, có được số tiền đó như vớ được một cái ván gỗ giữa lòng sông, là hy vọng để thoát khỏi cái cảnh đầu đường xó chợ trước khi cái lạnh chưa dứt từ năm trước kịp ngấm vào da thịt.

Hơn nữa còn bao ăn ở.

“...Mạng người phàm chúng ta, chưa chắc đã đáng giá bằng một vò rượu trong Vạn Cát đâu.”

“Đa tạ thúc đã nhắc nhở.” - Hắn gật đầu.

“Nhưng đã đến đây rồi, nếu không vào cái nơi đỉnh nhất của Lạc Châu, thì sao xứng với công sức vạn dặm của chúng ta được?”

Người bán tò he nhìn theo bóng lưng thiếu niên đang rời đi, khẽ thở dài, tay lại đập mạnh vào khối bột trên thớt, miệng tiếp tục rao hàng thật lớn như muốn xua đi cái không khí nặng nề vừa bao trùm.

Hắn vươn vai, hai tay giơ lên trời đầy sảng khoái, dõng dạc nói:

“Quả nhiên, muốn kiếm thật nhiều tiền thì phải có bản lĩnh lớn lao. Muội nói xem có phải không?”

Tiểu cô nương đứng bên cạnh khoanh tay trước ngực, hừ một tiếng rõ dài: 

“Vậy, bản lĩnh của huynh là đi quét dọn tửu lâu sao?” 

Thiếu niên không giận, ngược lại còn cười rất tươi. 

Làm gì mà có cái mùa xuân ấy.

Hắn cúi thấp người, một tay chống lên đùi, tay còn lại đưa lên xoa xoa mái tóc mềm mại đen nhánh. Cái đầu nhỏ xíu của cô bé bị hắn lắc qua lắc lại như một con lật đật, những lọn tóc được tết gọn gàng rối tung ra.

“Ta đi làm vài thứ để tích cóp tiền thôi, tiện bán thêm ít đồ từ chuyến lần trước. Ta sẽ tìm một thái y viện danh tiếng nhất vùng này cho muội. Đừng có lo gì cả, cứ chú tâm vào học hành chăm chỉ là được. Tương lai nhất định muội sẽ trở thành một nữ đại phu lẫy lừng, thiên hạ ai nấy đều phải kính trọng.”

Cô bé nhăn mũi, vùng vẫy thoát khỏi bàn tay của huynh trưởng. Nàng chỉnh lại vạt áo, ưỡn ngực đáp lời: 

“Huynh thôi đi! Ta đã mười hai tuổi rồi, không còn là trẻ con lên ba nữa. Ở mấy thôn bên cạnh, tầm tuổi này người ta đã tính chuyện gả chồng rồi đấy. Ta nói trước, ta sẽ không đến chỗ mấy lão đầu cổ hủ đó đâu. Huynh nhìn xem, mấy tiệm thuốc ngoài phố kia, toàn hạng lang băm lừa đảo.”

Nàng dừng lại một chút, đôi mắt sáng rực lên, hai tay đan vào nhau cười toe toét:

“Còn nếu học thì ta phải học thứ y thuật thực sự kìa. Giống như trong lời của mẫu thân ngày trước… về các vị y tiên trên núi cao ấy! Người ta bảo rằng chỉ cần một kim châm là có thể định đoạt sinh tử, một viên đan dược có thể khiến người mục nát mọc lại da thịt, thậm chí là cải lão hoàn đồng. Đó mới là y đạo mà ta hướng tới.” 

Thiếu niên nghe xong thì á khẩu, tặc lưỡi một cái, đưa ngón tay cốc vào trán nàng:

“Ta chịu thua rồi. Y tiên? Tiên nhân sao? Muội tưởng tiên nhân là rau cải ngoài chợ, muốn gặp là gặp, muốn học là học sao? Chúng ta là loại người nào, ngày ba bát cơm đã là may mắn lắm rồi. Đừng mơ mộng nữa tiểu nha đầu! Trước mắt chúng ta cần tìm một chỗ trọ nào ổn định đã, cái bụng của ta bắt đầu biểu tình rồi đây này.”

Hắn vừa quay đầu định đi về phía tửu lâu Vạn Cát, thì đột nhiên, một sự im lặng bao trùm lấy cả con phố. Một luồng uy áp vô hình, nặng nề như núi Thái Sơn đột ngột giáng từ trên trời xuống. Những tiếng đàn hát vụt tắt, tiếng rao hàng của tiểu thương cũng nghẹn lại trong cổ họng. 

Chỉ một khắc sau tiếng hô hoán thất thanh vang lên từ phía cổng thành: “Tránh ra! Mau tránh ra! Xe của tiên gia tới!” 

Đám đông đang xô bồ bỗng dạt sang hai bên như nước gặp đá tảng. 

Từ phía cổng thành, một cỗ xe ngựa bằng gỗ lim đen bóng hiện ra. Nó không chạy mà đang lướt đi trên mặt đất với tốc độ kinh hồn, không hề nghe tiếng rung lắc nào. Cỗ xe được chạm trổ hoa văn mây lượn ánh bạc vô cùng tinh xảo, mỗi đường nét đều như ẩn chứa linh tính.

Con ngựa kéo xe cũng không phải loại thường thấy ở các trạm dừng chân hay xa phu đi đường. Nó to lớn, lông đen mượt như nhung, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy dở, hơi thở phả ra từ mũi tạo thành những làn khói trắng xóa ngay cả trong nắng sớm.

Đó rõ ràng là một loại linh thú đã được thuần hóa.

Thiếu niên biến sắc. Hắn nhanh như cắt vòng tay ôm lấy muội muội, nhấc bổng cô bé lên rồi lùi vào một sạp bán vải ven đường. 

Rèm che bằng lụa mỏng treo hai bên xe khẽ bay lên theo gió, thấp thoáng một góc áo trắng bên trong. Trên cánh cửa, một biểu tượng hình thanh kiếm quấn quanh bởi những dải mây cách điệu được khảm bằng linh thạch lấp lánh.

"Đó là… quý nhân phương nào chứ…”

"Ngươi có thấy con ngựa đó không? Da dày thịt béo. Chắc chắn là loại thượng hạng.”

"Hách dịch thật đấy. Đi cứ như đường của nhà ngươi vậy! Ta nhổ vào!”

“...”

“Chậc, đúng là gặp quỷ mà...” - Thiếu niên trầm mặt lại, đôi mắt nheo lại nhìn theo bóng dáng cỗ xe đang tiến thẳng về phía phủ Thái thú. 

Hắn nắm chặt tay muội muội, dẫn nàng tiếp tục đi dọc ven đường, nhưng bước chân đã không còn tiêu sái như lúc đầu.

Hắn biết, đó không phải quỷ. Thứ đó, đối với hắn còn đáng sợ hơn.

Đạo sĩ.

Ở cái thời mà linh khí bay đầy trên đầu như thế này, ai cũng đều có cơ hội được các môn phái lớn nhỏ thu nhận. 

Nhưng sự thật đằng sau cái vẻ hào nhoáng của mấy cái tiên đạo ấy lại vô cùng tàn nhẫn. 

Các tông môn thường sai đệ tử xuống trần gian, đi khắp các châu quận với danh nghĩa tìm người có duyên, nhưng thực chất là để bòn rút tài lực và sức lao động. 

Người có chút căn cốt sẽ bị dụ dỗ bởi câu nói một bước lên trời. Bậc phụ mẫu của chúng, đặc biệt là những gia đình danh gia vọng tộc hoặc thương nhân giàu có, sẽ không tiếc tiền tài, vàng bạc châu báu dâng lên tông môn để con em mình được tu tiên, cốt chỉ để khoe khoang với mấy kẻ khác. 

Những đứa trẻ đáng thương đó, nếu không có thiên phú thực sự xuất chúng, phần lớn sẽ chỉ trở thành những đệ tử ngoại môn, cả đời làm công việc tạp dịch, bòn rút linh thạch phục vụ cho những thiên tài thực thụ của thượng giới. 

Thiếu niên hít một hơi thật sâu xua đi cái cảm giác ngột ngạt mà luồng linh áp vừa rồi để lại. Hắn nhìn muội muội, thấy nàng vẫn đang nhìn theo hướng cỗ xe đi khuất với ánh mắt đầy tò mò.

Y thuật tiên gia gì chứ, chẳng qua chỉ là trò lừa đảo được xây dựng trên một đống xương trắng của nhân gian mà thôi.

“Đi thôi đi thôi tiểu nha đầu. Đừng nhìn nữa.” - Hắn khẽ nhắc, giọng nói có chút uể oải - “Tiên hay phàm thì tối nay cũng phải có cơm vào bụng đã. Ta còn không biết chốc nữa có kiếm được tiền không đây…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!