Tập 01

Chương 07

Chương 07

Vân Hàn Chu và Vân Tố Y nhón chân nhảy trên từng mái nhà. Bóng dáng họ lướt đi như hai vệt sao xuyên qua bầu trời Lạc Châu.

Vốn dĩ còn muốn quay lại Vạn Cát Lâu thêm một lần nhưng Vân Hàn Chu cho rằng nên về phủ điều tra trước, nhân lúc Lạc Kính Thư ra ngoài tiếp đón khách quan. Lạc Kính Thư chỉ là người phàm bình thường, tuyệt đối không có khả năng tự bảo vệ bản thân. Nếu đợi ông trở lại, đến lúc đó có sơ suất xảy ra tình huống xấu thì khó lòng nói trước được điều gì.

Đã gần đến giờ Tuất, khu chợ đêm đông đúc dần bị bỏ lại phía sau dù tiếng pháo hoa nổ lùng đùng vẫn như cố đuổi theo. Gió đi đêm cùng tốc độ di chuyển kinh người làm cho mắt của Vân Tố Y bất giác nheo lại.

Nàng khẽ gọi giữa tiếng gió rít cùng tiếng pháo nổ ngập trời: “Này Hàn Chu…”

“Sao vậy?”

“Ngươi có nghĩ trận pháp lúc trước có thật sự được giải quyết dứt điểm chưa?”

Vân Hàn Chu không dừng lại, chỉ quay lại nhìn nàng một cái rồi hướng mặt đi tiếp.

“Trận pháp không phải vấn đề chính, mà đáng ra nó cũng chưa bao giờ là vấn đề cả. Việc ta phá trận chỉ là đáp ứng đúng yêu cầu của Thái Thú đại nhân, giúp lão gia khỏi bệnh thôi.”

“Cái thực sự đáng lo ngại, là oán khí kia…”

Hai người vừa lúc đến trước hậu viện phủ Thái Thú. Vân Hàn Chu chưa nói hết lời đã nhìn về phía vườn cảnh kia.

“Cái này… sao lại có người ở đây?”

Trước mắt vẫn là khu hậu viện. Khung cảnh hoang vắng không một bóng người, gió thổi từng đợt làm những tán cây đung đưa rì rào, tiếng lá rụng quét sân lạo xạo càng khiến cho không khí trở nên rợn người. Ngay dưới đống hoa lá là một thân thể đang duỗi thẳng người úp sấp xuống sàn. Vân Hàn Chu và Vân Tố Y đáp xuống sân. Vừa đặt chân tới nơi Vân Tố Y đã lao thẳng đến chỗ người kia đang nằm lăn ra giữa sân.

Vân Tố Y khó khăn quan sát dưới ánh trăng mờ nhạt. Khuôn mặt người này trắng nhợt hệt một cái xác chết trôi, đôi môi tuy vẫn còn độ ẩm nhưng tím tái như thể mới bị trúng độc, cơ thể mềm oặt thiếu sức sống đến mức nàng phải chỉnh hai lần mới có thể đưa về đúng tư thế nằm ngửa.

Vân Tố Y đưa tay lên gần nhân trung, thở phào một hơi: “Người này… vẫn chưa chết, chỉ là bị ngất thôi. Do bị ảnh hưởng bởi oán khí quá nặng.”

Vân Hàn Chu nhìn về phía bức tường phủ dây leo, nơi trước kia từng là trận pháp ngoằn ngoèo mà hắn đã phá bỏ. Hắn nhíu mày muốn đi tới kiểm tra thì đột nhiên một trận choáng váng ập đến khiến hắn ngã khuỵu xuống. Mi mắt hắn nặng trĩu như thể bị cưỡng chế vuốt xuống, thần trí hỗn loạn, tựa hồ như trời đất đang xoay vòng vòng trước mặt. 

Hắn đưa tay chống đầu cố gắng giữ tỉnh táo, chỉ nhớ thứ cuối cùng hắn thấy là một bóng trắng đang lao về phía hắn, miệng mở lớn như cố nói cái gì đó rồi tầm nhìn dần bị phủ lên một màu đen.

Khi Vân Hàn Chu mở mắt ra lần nữa, thứ đầu tiên hắn cảm nhận được là ánh sáng. Không phải thứ ánh sáng dịu nhẹ thường thấy trong phủ đệ hay trong rừng núi mà là nắng trưa gay gắt. Ánh nắng rọi thẳng vào đôi mắt yếu ớt vừa tỉnh như kim châm, khiến hắn còn chưa kịp nhìn rõ đã vô thức nhắm chặt lại. Một dòng nước ấm trào ra từ khóe mắt.

Người qua đường vẫn nói cười như thường, dáng vẻ bận rộn vội vã, chẳng ai liếc nhìn xuống đất lấy một lần, như thể nơi hắn đang nằm hoàn toàn trống rỗng.

Hăn khẽ hít vào một hơi, lồng ngực nặng nề như bị thứ gì đó đè ép. Âm thanh truyền trên mặt đất xung quanh đổ ập tới, khiến tai hắn ù đi. Hắn cảm giác thần kinh căng như dây đàn mỏng, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng có thể khiến nó đứt lìa làm đôi.

Bỗng Vân Hàn Chu thấy trời đất quanh mình như phủ một lớp mực tàu, cảnh vật tối đi một bậc. Hắn cảm nhận được cảm giác hơi nhộn nhạo trên mặt cùng mùi linh thảo thanh khiết, liền đánh liều mở hé mắt ra.

Vân Tố Y đang quỳ bên cạnh, cúi sát xuống, mặt đối mặt với hắn. Mái tóc dài của nàng xõa xuống quẹt vào cả hai má và trán của hắn. 

Hai mắt nhìn nhau một hồi lâu, cuối cùng Vân Tố Y mới lên tiếng hỏi: “Ngươi tỉnh rồi à?”

“...Ừm, tỉnh rồi.”

“Có thấy gì bất thường không?”

Vân Hàn Chu nhắm mắt lại một lúc, cẩn thận dò xét thân thể mình. Linh lực vận hành vẫn thông suốt, không có dấu hiệu tẩu hỏa hay bị phong bế, chỉ là đầu đau âm ỉ, như vừa bị vật nặng giáng mạnh xuống.

Hắn khàn giọng nói: “Đầu, hơi đau một chút.”

“Ừ.” - Vân Tố Y đáp rất tự nhiên - “Đó là vì ngươi vừa bị đập một phát xuống đất.”

“…Ra vậy.”

Vân Hàn Chu chống tay xoay người lại, bám vào cánh tay của đồng môn rồi cố gắng đứng lên. Hắn nhìn xung quanh một lượt. Nơi hắn và Vân Tố Y đang đứng là một khu chợ đông đúc, xem qua cảnh vật có thể là ở thành Lạc Châu. Tứ phía toàn là những kẻ không mặt không mũi, tuy nhìn vào động tác cử chỉ có thể miễn cưỡng đoán được là kẻ nào nhưng hoàn toàn không thể luận ra ngũ quan. 

Vân Hàn Chu nhíu mày: “Đây là… huyễn cảnh?”

Vân Tố Y phủi phủi vài cái, đứng thẳng người dậy: “Khả năng. Vậy là cái sân đó dẫn chúng ta thẳng đến đây. May là Thái Thú đại nhân không có trong phủ.”

Vân Hàn Chu đưa tay ra phía trước. Một người bán hàng đang gánh sọt đi ngang qua, bước chân không hề chậm lại. Hắn theo phản xạ khựng người, các ngón tay khẽ cong lại nhưng rốt cuộc vẫn chẳng có va chạm nào xảy ra. Kẻ vô diện kia vẫn tiếp tục bước đi, tiếng rao hàng đều đều như thể chưa từng có ai đứng chắn đường.

Hắn thu tay về, quay qua Vân Tố Y bên cạnh nhưng không thấy người đâu.

Giữa khu chợ đông đúc, người dân vẫn qua lại không ngừng, thân ảnh chồng lên nhau, dòng người đẩy tới đẩy lui. Vân Hàn Chu đứng nguyên tại chỗ, tư thế thẳng đơ như trời trồng giữa đường, tay còn chưa kịp hạ hẳn xuống, trong khoảnh khắc đầu óc hắn trống rỗng đến kỳ lạ.

Không biết đã qua bao lâu, có thể chỉ vài nhịp thở, cũng có thể lâu hơn, một thân ảnh quen thuộc cuối cùng cũng đi ra từ đám đông.

Vân Tố Y bước tới từ phía sau một sạp hàng, sắc mặt vẫn bình tĩnh như thường, y phục không hề nhăn nhúm như thể nàng chỉ vừa đi dạo một vòng quanh chợ.

Lúc này Vân Hàn Chu mới định thần lại.

“Ngươi vừa đi đâu vậy?”

Vân Tố Y rất tự nhiên, liếc nhìn phản ứng của hắn: “Đi xung quanh một chút. Ta thử chạy xa hơn…”

Nàng dừng lại trước mặt hắn, giơ tay chỉ về phía cuối con đường nơi dòng người đông nhất: “...Chạy được một đoạn thì thấy cảnh vật biến dạng, rồi tự nhiên bị đưa về đây.”

“Bị kéo về?”

“Không hẳn.” - Nàng nhún vai - “Đúng hơn thì như dịch chuyển vậy, bước thêm một bước đã thấy ngươi ở trước mặt rồi. Có điều chỗ này không phải mê cung cũng không cố tình chia tách chúng ta. Phạm vi chắc không lớn, loanh quanh khu chợ này.”

Vân Hàn Chu đưa mắt nhìn quanh một lần nữa. Bỗng người bên cạnh đi sát lại gần hắn, chạm vào cánh tay hắn một cái.

Vân Hàn Chu vẫn chăm chú quan sát dòng người phía xa, nói vọng lại sau lưng: “Có chuyện gì vậy?”

“Hả, ta đâu có gọi ngươi?”

Thính giác vừa định hướng lại nguồn âm thanh, Vân Hàn Chu lập tức xoay người lại cùng Vân Tố Y nhảy ra một quãng, Đoạn Hàn cùng Thanh Yến đều rút ra khỏi vỏ, chĩa thẳng về phía trước.

…..

Thanh Di đứng im bất động, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào hai bóng người vừa xuất hiện. Hắn cảm nhận được rất rõ luồng khí tức phát ra từ đối phương, mạnh mẽ, cương trực và hoàn toàn không có lấy một mảy may sát ý hèn hạ. 

Hắn âm thầm đánh giá một lượt. Là người chính đạo, hơn nữa tu vi cũng không hề thấp.

Nhân tiện thì, vị huynh đài kia có thể nào thu kiếm lại không.

Hắn thực sự không muốn động thủ, nhất là khi theo sau hắn còn có một tên công tử đang bám chặt như một con đỉa, run rẩy đến mức suýt làm hắn mất thăng bằng. Nếu đánh nhau ở đây, hắn vừa phải phá trận lại vừa phải bảo vệ cái bao tải này, phần thắng cực kỳ mong manh.

Thế nhưng trái ngược với nội tâm đáng thương đang gào thét của Thanh Di, phía bên kia lại không hề có ý định khoan nhượng.

Huynh đài kia tay nắm chặt chuôi kiếm, đôi mày thanh tú nhíu lại nói với người đằng sau: “Tố Y, cẩn thận. Kẻ này khí tức bất thiện.”

Thanh Di kêu thảm một tiếng: “Oan uổng quá đại ca, ta cũng là nạn nhân mà.”

Một tiếng vang thanh thúy xé toạc không gian. Người trước mặt không đợi hắn nói hết, thân hình đã hóa thành một vệt hàn quang lao vút tới. Thanh kiếm trong tay mang theo linh khí lạnh lẽo, vạch ra một đường bán nguyệt nhắm thẳng vào vai Thanh Di.

“Này! Khoan đã-”

Thanh Di chỉ kịp thốt lên nửa câu cụt ngủn. Hắn lùi lại một bước, tay trái vòng qua người Lạc Thừa Nguyên giữ chặt gã sau lưng, tay phải co lại thành trảo, đón lấy đường kiếm của đối phương.

Móng vuốt sắc nhọn va chạm với lưỡi kiếm thép, tạo nên những tia lửa bắn tung tóe. Thanh Di rùng mình cảm thấy tê dại cả cánh tay, lực đạo của vị đạo sĩ này mạnh đến mức kinh người. Hắn nhân lúc lưỡi kiếm đè sát về phía mình mà đẩy một phát khiến người trước mặt mất đà, bản thân hắn thì nhảy lên giữa không trung.

Thanh Di nghiêng đầu về phía sau một chút, gắt lên: “Đừng có giãy dụa nữa!”

Lạc Thừa Nguyên bấy giờ vẫn đang ôm chặt lấy hắn. Gã đưa mắt nhìn xuống chỉ thấy toàn nóc nhà lại càng siết vào một vòng.

“Ngươi đừng có buông tay aaa! Đừng thả ta ra mà! Bên trái ngươi kìa!!!”

Thanh Di bị hét đến sắp nổ cả tai. Hắn theo phản xạ quay về bên trái. Một luồng kiếm khí sắc bén như sợi chỉ bạc lao thẳng đến trước mặt hắn. Nữ tử mới ban nãy còn đứng yên giờ đã áp sát theo hắn, từng đường kiếm thanh thoát uyển chuyển tựa cánh hoa rơi vậy mà mỗi chiêu đều nhằm vào những điểm hiểm yếu của hắn.

Thanh Di run lên bần bật, hắn nâng tay lên theo phản xạ mà đỡ đòn. Vết chém của nữ tử kia không chỉ rạch một đường trên da thịt mà còn mang theo linh lực thuần khiết như lửa đốt, xộc thẳng vào kinh mạch hắn. Thanh Di nghiến răng, đôi mắt hướng tới thanh kiếm lạnh lẽo kia đang hướng thẳng tới ngực mình.

Đúng là lũ đạo sĩ danh môn, chiêu nào cũng ra vẻ thanh cao nhưng ra tay lại thật tàn nhẫn.

Thanh Di thở hắt ra một hơi, thu lại móng vuốt, để mặc cho máu đen chảy dọc cánh tay, xoay người đạp mạnh vào bụng vị huynh đài tay nhanh hơn não kia rồi lao xuống đỡ lấy Lạc Thừa Nguyên, người ban nãy mới bị hắn thả cho rơi tự do.

“Đạo trưởng, nhìn cho kỹ đi!” - Thanh Di hất hàm về phía Lạc Thừa Nguyên - “Nếu ta là loại tà ma như các ngươi vẫn nói thì tên nhãi đó đã thành xác khô từ tám đời rồi, hơi đâu mà ta phải dắt hắn chạy nhong nhong khắp cái chợ vô diện này?”

Nam tử kia bị một đạp của hắn làm cho kinh động mà miễn cưỡng đáp đất. Thanh Di liếc vết giày đen xì của mình trên nền đạo bào trắng tinh, không khỏi nhắm mắt cầu trời một tiếng. Người kia vẫn không thu kiếm lại nhưng linh khí lạnh lẽo đã vơi bớt phần nào, đôi mắt nhìn xoáy vào Thanh Di như muốn xuyên thấu cả thân thể của hắn.

“Khí tức của ngươi tanh nồng mùi máu, không phải tà ma thì cũng là kẻ sát nhân đại ác. Trong huyễn cảnh này, mọi thứ đều là giả, chỉ có sát ý của ngươi là thật.”

Thanh Di nhếch mép, một nụ cười đầy mỉa mai.

“Máu trên tay ta là máu của những kẻ muốn lấy mạng ta. Cái thế đạo này, không đâm kiếm bạt đao thì sao sống được qua ba bữa? Ở cạnh mây trời ngắm giang sơn, hà tất hạ phàm nhìn bùn nhão.”

Lúc này, Lạc Thừa Nguyên nghe thấy tiếng động đã ngớt mới dám hé mắt nhìn ra. Thấy hai vị tiên nhân đạo mạo, gã như chết đuối vớ được cọc, lồm cồm bò dậy rồi lao bổ về phía trước. Thanh Di định đưa tay cản nhưng vết thương đau nhói khiến hắn chậm một nhịp.

“Đạo trưởng!” - Lạc Thừa Nguyên mếu máo ôm lấy cái đùi trắng tinh kia - “Hắn... hắn tuy nhìn không giống người tốt lắm, nhưng đúng là đã cứu ta. Chúng ta bị nhốt ở đây lâu lắm rồi!”

Nữ tử bên cạnh thu kiếm, cau mày nhìn gã: “Ngươi là ai? Sao lại bị cuốn vào đây?

Gã gào lên như sợ người ta không biết danh tính của mình: “Ta là Lạc Thừa Nguyên, con trai Thái Thú Lạc Kính Thư! Đêm qua ta chỉ muốn về nhà lấy ít bạc thì tự dưng mọi thứ biến thành thế này…”

Thanh Di ở bên cạnh gật gù phụ họa, đợi Lạc Thừa Nguyên phân trần xong liền thẳng lưng nói lớn.

“Đúng đúng, vị này là quý tử thế gia, là cành vàng lá ngọc của quan phủ. Vừa rồi các ngươi ra tay thật chẳng có chút nể nang nào cả. Đây là người thường, là phàm nhân chân yếu tay mềm đó, đạo sĩ bây giờ có cái lý nào lại đi chém cả người bình thường sao?”

Hai bóng trắng kia nghe xong liền lộ vẻ bối rối: “Chúng ta… chỉ là thấy khí tức của ngươi quá mức bất thường, tưởng là yêu ma quấy nhiễu huyễn cảnh...:”

Thanh Di có chút oan uổng, không phải, hắn bị tiếng oan nãy giờ rồi. Đúng là hắn có chém vài ba con thú nhưng đâu đến mức bị coi là tà ma ngoại đạo đâu.

Thanh Di cười khẩy, hắn chỉ tay vào Lạc Thừa Nguyên đang mếu máo.

“Các ngươi nhìn gã xem, có chỗ nào giống yêu ma không? Hay là do các ngươi tu hành chưa tới nơi tới chốn, nhìn gà hóa quốc? Nếu quý nhân đây mà bị xước một cái móng tay hay mất một sợi tóc vì kiếm khí của các ngươi, liệu các ngươi có dám chịu trách nhiệm trước Thái Thú đại nhân không? Có khi bán cả cái tông môn của các ngươi đi cũng không đủ bồi thường đâu.”

Câu nói bán cả tông môn của Thanh Di như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự kiêu hãnh của hai vị kiếm tu. Lạc Thừa Nguyên ngồi sụp trên đất quay đầu lại, trợn tròn mắt nhìn Thanh Di. Gã không ngờ cái tên dã quỷ đòi nợ này cứ thế đem gã đi trả giá, thiếu điều coi thành báu vật tổ tiên để lại.

Nam tử kia hít một hơi thật sâu, chắp tay hành lễ một cách quy củ nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi sự cảnh giác đối với Thanh Di: “Là tại hạ nóng nảy, nhìn nhầm người thực thành ảo ảnh. Nếu Lạc công tử có mệnh hệ gì, Vân Hàn Chu ta tự khắc sẽ đến phủ Thái Thú tạ tội.”

Nói xong liền nhìn về phía Thanh Di, giọng nói trầm xuống: “Còn về vết thương của ngươi…”

Thanh Di hất hàm về phía những bóng người vô diện đang đi lại: “Tạ tội gì đó để sau đi. Giờ thì các vị đạo trưởng định làm gì để dắt quý nhân của các vị ra khỏi cái lồng chim này đây? Hay là đứng đây đợi đến khi chúng ta đều biến thành những kẻ không mặt như lũ kia?”

Lạc Thừa Nguyên ngồi trên đất cảm thấy buồn chán. Các ngươi đừng tin hắn nói xạo. Gã đã ở đây bao lâu rồi, có thấy người ngợm bị sao đâu. Trong lúc hai bên dỏng tai nghe nhau hát mấy bài, gã liếc ngang liếc dọc xung quanh.

“Này, cái huyễn cảnh này toàn mấy kẻ vô diện đúng không?”

“...”

Lạc Thừa Nguyên chỉ tay xuống đất, giữ nguyên tư thế không quay đầu lại nhìn ngang sang. Gã run rẩy: “Vậy tại sao, người kia lại có mặt vậy?”

Người tên Vân Hàn Chu kia cúi xuống, nhẹ giọng trấn an: “Có thể là thêm một người bị kéo vào đây thôi.”

Lạc Thừa Nguyên bò tới ôm chặt lấy chân Vân Hàn Chu: “Nhưng… nhưng… hắn có bóng đổ…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!