Cô bé Ái Thiểm đứng trên bục cao, thân hình nhỏ bé giữa hàng người trưởng thành.
Không một lời báo trước. Cô khẽ đưa tay ra phía trước, hướng về biển người học sinh đang tụ tập bên dưới.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay nhỏ bé ấy nâng lên, một tầng sóng vô hình lập tức tỏa ra.
Không ánh sáng. Không âm thanh. Chỉ là một làn dao động mơ hồ như gợn nước trong không khí, lan đi với tốc độ cực nhanh.
Sóng quét đến đâu, không gian nơi đó lập tức như bị một lực vô hình trấn xuống.
Những học sinh đứng phía trước cảm nhận rõ nhất.
Một áp lực nặng nề đột ngột giáng xuống vai, lên lưng, lên toàn thân, như có một bàn tay khổng lồ từ trên trời đè xuống.
Những học sinh có thể chất tốt chỉ khẽ run người, hai chân hơi khuỵu xuống, cố gắng giữ thăng bằng. Nhưng những người yếu hơn… gần như không kịp phản ứng.
“Ư…!”
Một nữ sinh phía sau lập tức bị ép quỳ xuống đất. Vài người khác gục hẳn, hai tay chống xuống nền gạch lạnh buốt mới miễn cưỡng không ngã sấp.
Chỉ trong vài giây, toàn bộ quảng trường học sinh đã bị bao phủ bởi áp lực vô hình.
Sắc mặt ai nấy đều biến đổi.
Hoang mang. Kinh hãi. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Chuyện… chuyện gì vậy?!”
“Sao… tự nhiên… nặng thế này…”
“Không thở nổi…”
Những tiếng xì xào đầy bất an vang lên, nhưng không ai dám la hét quá lớn. Bởi bản năng sinh tồn đang cảnh báo, mọi hành động bốc đồng lúc này đều cực kỳ nguy hiểm.
Trên bục cao, một trong hai vị quan chức cấp cao tiến lên nửa bước.
Ông ta mặc vest chỉnh tề, mái tóc điểm bạc, gương mặt uy nghi nhưng ánh mắt lại mang theo sự trấn an. Từ tay áo, ông lấy ra một thiết bị phát âm cầm tay, giọng nói được khuếch đại vang khắp sân trường.
“Tôi là Phó Cục trưởng Cục Phòng Chống Tội Phạm Đặc Dị Quốc gia, Trịnh Quang Minh.”
Giọng ông trầm ổn, rõ ràng, không quá lớn nhưng mang theo sức nặng quyền lực khiến mọi tiếng xôn xao dần lắng xuống.
“Lần này chúng tôi đến trường với mục đích duy nhất, tìm ra một tên tội phạm cực kỳ nguy hiểm đang ẩn náu trong khu vực này.”
Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt quét xuống hàng nghìn học sinh phía dưới.
“Tôi mong các em học sinh có thể chịu đựng cảm giác khó chịu hiện tại trong chốc lát.”
Giọng nói ông không mang theo đe dọa. Ngược lại, rất điềm tĩnh, rất có sức trấn an.
“Các em yên tâm. Chúng tôi tuyệt đối không có ý định gây tổn hại đến bất kỳ học sinh nào.”
Ông nâng nhẹ tay, giọng nói chậm rãi nhưng đầy sức nặng.
“Nhưng nếu để tên tội phạm đó tiếp tục ẩn náu giữa môi trường học đường…ta e rằng chẳng bao lâu nữa, chính các em, những học sinh vô tội, sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo của hắn.”
Một khoảng lặng ngắn.
“Nếu chuyện đó xảy ra…thì những người thực thi pháp luật như chúng tôi, quả thực không còn mặt mũi nào đối diện với sự tin tưởng của dân chúng.”
Những lời nói ấy rơi xuống quảng trường như những viên đá nặng.
Không ít học sinh vốn đang hoảng loạn cũng dần bình tĩnh lại. Dẫu áp lực vẫn đè nặng trên người, nhưng ít nhất… họ hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Còn trên không trung, tại năm phương vị bao quanh sân trường, năm thân ảnh ẩn diện kia vẫn đứng yên.
Ánh mắt lộ ra sau lớp mặt nạ bỗng lóe lên từng tia quang mang mờ nhạt.
Không phải ánh sáng thông thường, mà là những luồng cảm ứng năng lượng.
Từng người một…đưa ánh nhìn xuống biển học sinh phía dưới.
Ánh mắt bọn họ như lưỡi dao vô hình.
Lướt qua từng gương mặt. Từng thân hình. Từng nhịp thở.
Không bỏ sót… bất kỳ chi tiết nào.
Giữa biển người đang bị trấn áp đến nghẹt thở ấy, Băng Tử Huyên lặng lẽ đứng trong hàng ngũ, thân thể hơi khom xuống giống hệt phần lớn nam sinh xung quanh.
Vai hắn run nhẹ, đầu cúi thấp, nhìn qua chẳng khác nào một học sinh bình thường đang cố gắng chống đỡ áp lực vô hình đang đè nặng lên toàn trường.
Nhưng sau hàng mi rũ xuống kia, ánh mắt hắn lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hơi thở khẽ trầm xuống, hắn lẩm bẩm trong cổ họng, giọng thấp đến mức chỉ mình nghe thấy:
“Không ngờ… cô bé kia năng lực truy quét lại lớn đến vậy…”
Một luồng cảm nhận mơ hồ từ tầng sóng vô hình kia liên tục quét qua cơ thể hắn, như những sợi tơ lạnh lẽo lướt qua từng mạch máu, từng sợi thần kinh.
Nếu là người bình thường, có lẽ chỉ cảm thấy bị áp lực đè ép. Nhưng với hắn, đó lại là một cuộc dò xét tỉ mỉ đến tận căn nguyên.
“May mà kịp phong bế mạch lực…”
Băng Tử Huyên khẽ siết tay trong tay áo, linh lực trong cơ thể hắn lúc này hoàn toàn thu liễm, co rút lại như một dòng suối bị đóng băng.
Mọi dao động đều bị ép xuống đáy sâu nhất, ngay cả khí tức sinh mệnh cũng bị hắn cưỡng ép điều chỉnh về mức của một người bình thường.
“Nếu chậm một nhịp… e rằng đã bị phát hiện rồi.”
Ở phía trên cao, năm thân ảnh ẩn diện đứng phân bố năm phương, ánh mắt như những lưỡi dao lạnh lẽo quét xuống toàn bộ học sinh bên dưới.
Trong con ngươi của họ, từng luồng sinh khí nhàn nhạt của đám đông hiện lên như những đốm sáng yếu ớt, tất cả đều bình thường, yếu ớt, không chút khác lạ.
Nhưng rồi…
Một trong năm kẻ đó bỗng khựng lại.
Ánh mắt hắn dừng đúng trên vị trí Băng Tử Huyên đang đứng.
Đồng tử co lại.
Một tia linh quang trong mắt gã chợt lóe lên, sắc bén hơn hẳn.
“…Hửm?”
Trong tầm nhìn linh thức của hắn, nơi đó vừa rồi dường như xuất hiện một dao động cực kỳ nhỏ, nhỏ đến mức gần như không tồn tại. Nhưng với một kẻ đã quen truy lùng tội phạm cấp cao như hắn, bất kỳ sự bất thường nào cũng không thể bỏ qua.
Ánh mắt gã tập trung.
Khóa chặt.
Nhìn thẳng xuống thiếu niên đang cúi đầu giữa đám đông kia.
Không khí như đông cứng lại trong một khoảnh khắc.
Băng Tử Huyên lập tức cảm nhận được ánh nhìn ấy.
Một luồng hàn ý lạnh lẽo từ trên cao chiếu xuống, như mũi kim vô hình xuyên thẳng qua lớp ngụy trang của hắn.
Trong lòng hắn khẽ trầm xuống.
“Bị để ý rồi…”
Ngay khi linh thức đối phương vừa chạm tới rìa khí tức của hắn, một tia linh lực cực mảnh trong cơ thể hắn vô thức dao động, phản xạ bản năng của một kẻ từng trải qua vô số lần sinh tử. Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc đó, hắn lập tức cưỡng ép tất cả thu lại.
Nhanh như chưa từng tồn tại.
Mạch lực phong bế.
Sinh khí hạ xuống.
Ngay cả nhịp tim cũng bị hắn điều chỉnh chậm lại đến mức gần như trì trệ.
Chỉ một sát na.
Rồi tất cả trở lại bình thường.
Ở trên cao, tên ẩn diện kia nheo mắt, chăm chú quan sát thêm một lúc lâu. Linh thức hắn quét đi quét lại vài lần quanh khu vực đó, nhưng thứ hắn nhìn thấy… chỉ là một đám học sinh bình thường đang gắng gượng dưới áp lực.
Không có gì đặc biệt.
Không có bất kỳ linh lực nào lộ ra.
Không có sơ hở.
“…Là mình nhìn nhầm sao?”
Hắn khẽ lẩm bẩm, trong giọng mang theo chút nghi hoặc. Nhưng sau vài giây quan sát kỹ càng, vẫn không phát hiện được điều gì khác thường, cuối cùng chỉ đành lắc nhẹ đầu.
“Quả nhiên… đông người như vậy, nhầm lẫn là không tránh khỏi.”
Dứt lời, ánh mắt hắn rời đi, tiếp tục quét sang những khu vực khác.
Ngay khi ánh nhìn đó rời khỏi mình, Băng Tử Huyên mới khẽ thở ra một hơi cực nhẹ, nhẹ đến mức lẫn vào tiếng gió.
Một giọt mồ hôi mảnh đã lặng lẽ đọng nơi trán hắn.
“Suýt nữa…”
Hắn biết rõ, vừa rồi chỉ cần chậm một nhịp, chỉ một dao động linh lực nhỏ hơn nữa, kết cục hôm nay sẽ hoàn toàn khác.
Ánh mắt hắn vẫn cúi xuống đất, nhưng khóe mắt lại khẽ liếc sang bên trái.
“…Vậy mà mới đó đã có kẻ sắp không chịu nổi rồi.”
Cách hắn không xa, ở khu vực học sinh lớp 12E, một nam sinh dáng người gầy gò đang run rẩy rõ rệt dưới áp lực. Cặp kính cận dày cộp che gần nửa gương mặt, làn da tái nhợt, ngũ quan tầm thường đến mức gần như chìm nghỉm giữa đám đông.
Nhưng ánh mắt tên đó…
Lại không hề tầm thường.
Con ngươi hắn liên tục đảo loạn, lén lút nhìn khắp bốn phía. Hơi thở gấp gáp, mồ hôi túa ra như mưa.
Quan trọng hơn, trong lớp ngụy trang yếu ớt kia, Băng Tử Huyên cảm nhận được một tia dao động cực kỳ hỗn loạn đang dần mất kiểm soát.
Một tia linh lực… đang rò rỉ.
Rất nhỏ.
Nhưng với những kẻ trên cao kia, chỉ cần một khe hở, cũng đủ để bị khóa chặt.
Khóe môi Băng Tử Huyên khẽ nhếch lên một đường cực mỏng, ánh mắt thoáng qua tia lạnh lẽo.
Giữa tầng sóng trấn áp vô hình đang bao phủ toàn trường, nam sinh gầy gò đeo kính ở khu vực lớp 12E vẫn cố gắng cúi gằm đầu, thân thể run rẩy như bao người khác.
Nhưng bên trong lớp vỏ yếu ớt ấy, một cuộc giằng co dữ dội đang diễn ra.
Những lớp hộ thuẫn vô hình bao quanh thân thể hắn, vốn được dựng lên từ một loại thuật pháp kỳ dị mang hình ba con mắt mờ ảo xoay quanh linh hồn, giờ đây đang dần nứt vỡ.
Tầng sóng truy quét của Ái Thiểm như vô số lưỡi dao mỏng, từng chút một mài mòn lớp ngụy trang kia.
Trán hắn đẫm mồ hôi.
Hơi thở gấp gáp.
“Không… không được… không được lộ…”
Hắn nghiến răng, liều mạng ép linh lực co rút lại. Nhưng tầng sóng kia quá mạnh, mạnh đến mức vượt xa khả năng chống đỡ của một kẻ chỉ biết vài thuật pháp lén lút như hắn.
Rắc…
Một vết nứt vô hình xuất hiện.
Rồi thêm một vết nữa.
Cuối cùng...
Vỡ tan.
Tầng hộ thuẫn ba con mắt quanh thân hắn sụp đổ hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc đó, linh lực bị che giấu bấy lâu bỗng bùng lên như ngọn lửa bị nén chặt quá lâu. Dù hắn lập tức cố gắng ép xuống, vẫn không kịp nữa.
Từ trên cao nhìn xuống, trong tầm mắt của năm tên ẩn diện.
Giữa biển sinh khí bình thường nhàn nhạt của học sinh, một cột linh lực đột ngột bùng sáng.
Rõ ràng.
Chói mắt.
Như ngọn đuốc trong đêm tối.
Năm ánh mắt đồng loạt khóa chặt.
“Tìm thấy rồi.”
Ở phía dưới, nam sinh gầy gò đeo kính cũng nhận ra khoảnh khắc định mệnh ấy.
Hắn biết.
Mình đã bị phát hiện.
Không còn đường lùi.
Trong chớp mắt, vẻ yếu ớt trên mặt hắn vỡ vụn. Hắn đột ngột đứng bật dậy giữa đám đông đang bị đè ép, động tác mạnh đến mức khiến nhiều học sinh xung quanh hoảng hốt lùi lại.
Kính trên mặt lệch hẳn sang một bên.
Ánh mắt hắn đầy hoảng loạn và điên cuồng.
“Mình… mình… không muốn bị bắt!”
Giọng hắn vỡ ra, gần như gào thét giữa quảng trường rộng lớn.
“Không muốn bị bắt!!”
Ánh mắt hắn đảo loạn khắp nơi, giọng run rẩy nhưng lại xen lẫn chút điên dại:
“Nếu rơi vào tay những kẻ kia…” giọng hắn run lên, ánh mắt lộ rõ nỗi sợ hãi tận cùng.
“Kết cục của mình e rằng chẳng khác gì mấy kẻ đã bị bắt trước đó…”
Hắn lùi một bước, rồi lại lùi thêm.
Đồng tử co lại, hơi thở dồn dập.
“Cùng đường tuyệt lộ… cũng phải phá thế mà chạy!”
Linh lực quanh thân hắn bỗng dao động mạnh.
Một tầng khí tức hỗn loạn bùng lên, xua tan áp lực đang đè ép cơ thể hắn. Tuy chưa hoàn toàn thoát khỏi trấn áp, nhưng rõ ràng hắn đã bắt đầu liều mạng phản kháng.
“Mình… mình không thể bị bắt dễ dàng như vậy được!!”
Ở phía trên cao, Ái Thiểm khẽ nói.
“…Lại trùng hợp vậy sao?”
Giọng cô nhỏ đến mức chỉ những người đứng gần mới nghe được.
“Chuyện này… thật chưa nghĩ đến lại thành ra thế này.”
Dường như đối tượng họ tìm kiếm… lại không phải kẻ đang lộ diện kia.
Nhưng đã lộ linh lực giữa nơi đông người như vậy, lại trùng hợp nằm trong danh sách truy bắt của họ — cho dù là nhầm lẫn, cũng không thể bỏ qua.
Ái Thiểm thu lại nét bất ngờ trên gương mặt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía năm thân ảnh ẩn diện đang bao vây trên không.
Giọng nói non nớt nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối vang lên, rõ ràng giữa toàn trường:
“Bắt nam sinh đó lại.”
Khi mệnh lệnh vừa dứt, năm thân ảnh ẩn diện trên cao gần như đồng thời nhún chân.
Vút!
Không trung rung lên khe khẽ.
Năm luồng tàn ảnh xé gió lao thẳng xuống quảng trường, mục tiêu duy nhất, nam sinh đeo kính đang đứng giữa vòng vây học sinh.
Khoảng cách nhanh chóng rút ngắn.
Chỉ cần một nhịp thở nữa thôi… hắn sẽ bị khống chế.
Nhưng đúng khoảnh khắc đó.
Nam sinh gầy gò bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Trong đôi mắt hoảng loạn bỗng hiện lên một tia điên cuồng đến cực hạn.
“Các người…”
Giọng hắn khàn đặc, như bị bóp nghẹt nơi cổ họng.
“Còn manh động, thì đừng trách tôi phải ra tay với toàn bộ học sinh ở đây!!”
Lời nói vừa dứt.
Không ai kịp hiểu hắn định làm gì.
Thì ngay trong ánh nhìn kinh hoàng của hàng nghìn học sinh, hắn đột ngột giơ tay lên… móc thẳng vào hốc mắt phải của chính mình.
Phập!
Một tiếng rợn người vang lên.
Hắn không hề do dự.
Ngón tay cắm sâu vào hốc mắt, rồi… giật mạnh.
Một nhãn cầu bị móc ra khỏi cơ thể.
Máu lập tức trào ra như suối từ hốc mắt trống rỗng.
Cảnh tượng quá mức kinh hoàng khiến toàn bộ học sinh xung quanh chết lặng. Một vài nữ sinh không kịp kiềm chế, bật lên tiếng thét chói tai.
“A...!”
Nam sinh kia quỳ sụp xuống.
Cơn đau dữ dội khiến thân thể hắn co giật, tiếng gào thét xé rách bầu không khí nặng nề:
“Aaaaaaa...!!!”
Tiếng hét đau đớn vang vọng khắp quảng trường.
Máu nhỏ xuống nền gạch thành từng giọt đỏ sẫm.
Những học sinh đứng gần đó sắc mặt tái mét, lùi lại trong hoảng loạn. Có kẻ chân mềm nhũn, suýt ngã quỵ. Không ai còn dám tiến gần thêm một bước.
Một nữ sinh nhìn rõ khuôn mặt hắn, run rẩy đến mức gần như không thốt nên lời:
“Tr… Trương Nam… cậu ta… cậu ta…”
Cô che miệng, nước mắt trào ra vì sợ hãi.
Những học sinh khác cũng bắt đầu nhận ra.
Nam sinh yếu đuối, nhút nhát thường ngày.
Kẻ vẫn luôn bị bắt nạt.
Kẻ luôn cúi đầu né tránh mọi ánh nhìn.
Vậy mà hôm nay, lại tự tay móc mắt mình trước toàn trường.
Sự đối lập ấy khiến người ta rợn lạnh tận xương.
Trên không trung, năm tên ẩn diện vẫn lao xuống với tốc độ cực hạn.
Khoảng cách chỉ còn vài chục mét.
Nhưng đúng lúc đó.
Trương Nam bỗng ngửa mặt lên.
Hốc mắt phải trống rỗng, máu vẫn chảy xuống thành dòng, nhuộm đỏ nửa khuôn mặt hắn. Nhưng trên gương mặt méo mó vì đau đớn ấy… lại hiện lên một nụ cười điên dại.
Hắn giơ nhãn cầu vừa bị móc ra lên cao.
Trong lòng bàn tay hắn, nhãn cầu ấy không còn là vật thể bình thường.
Một thứ ánh sáng u ám bắt đầu lan ra từ bên trong.
Như có thứ gì đó… đang thức tỉnh.
“Nếu đã bị bắt…” hắn cười khàn, giọng run nhưng chứa đầy tuyệt vọng và điên loạn.
“Kết cục cũng chẳng bằng chết!”
Linh lực quanh thân hắn bắt đầu cuộn lên dữ dội.
“Vậy thì… ta liều với các ngươi!!”
Hắn siết chặt nhãn cầu trong tay, máu và linh lực hòa vào nhau, tạo thành những sợi quang mang vặn vẹo.
Rồi hắn hét lớn, giọng gần như xé rách cổ họng:
“Tế linh mệnh, dẫn khởi!!”
Ngay khi câu chú được hô lên, hắn ném thẳng nhãn cầu lên không trung.
Nhãn cầu bay vút lên cao.
Giữa không trung xám lạnh, nó bỗng dừng lại.
Một quầng sáng đỏ thẫm từ đó bùng lên như vết nứt không gian.
Năm tên ẩn diện lúc này đã áp sát gần mục tiêu, chân đạp hư không, tốc độ tăng vọt, muốn trong khoảnh khắc cuối cùng khống chế hắn trước khi nghi thức hoàn tất.
Nhưng khi nhìn thấy nhãn cầu đang lơ lửng kia.
Một trong năm người bỗng biến sắc.
Đồng tử hắn co rút mạnh.
Giọng nói khàn đặc vì kinh hãi bật ra qua lớp mặt nạ:
“Không ổn...!”
0 Bình luận