Khi Trần Bình cùng vợ con đã khuất hẳn sau cánh cửa kính, không gian trong cửa hàng gà rán cuối cùng cũng dần lắng lại. Băng Tử Huyên lúc này mới thở ra một hơi rất khẽ, khóe môi thoáng cong lên một nụ cười nhạt, quay sang viên cảnh sát đứng bên cạnh mình:
“Anh Trọng, cảm ơn anh đã xử lý ổn thỏa chuyện này.”
“Nếu cứ dây dưa với loại người như hắn ta… quả thực cũng có chút rắc rối.”
Cảnh sát Trọng nghe vậy liền bật cười, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Băng Tử Huyên, giọng nói mang theo vài phần thân thiết của người đi trước:
“Thằng nhóc như em, từ bao giờ lại khách sáo đến thế?”
“Nhưng mà anh vẫn phải nhắc em một câu.”
“Những kẻ như Trần Bình, bên ngoài thì cứng cỏi, bên trong lại tiểu nhân âm hiểm. Trước mắt có thể nuốt giận, nhưng sau lưng thì khó mà đoán được hắn sẽ dở trò gì.”
“Tránh được một rắc rối… thì sau này cũng bớt đi một mầm họa.”
Băng Tử Huyên nghe xong, chỉ khẽ gật đầu, nụ cười vẫn bình thản:
“Em hiểu rồi.”
“Cảm ơn anh đã nhắc nhở.”
Nói xong, cảnh sát Trọng bất chợt quay ánh mắt về phía Thanh Nhàn. Cô bé ngồi lặng lẽ trên ghế, ôm con gấu bông bị sứt tai vào ngực, gương mặt nhỏ nhắn cúi thấp, trong mắt còn vương nét ảm đạm khó giấu.
Ánh nhìn của người đàn ông trung niên chợt chùng xuống, ông khẽ thở dài rồi nói, giọng thấp hẳn đi:
“Là… cô bé sống trong căn nhà hoang ở cuối phố đó sao?”
“Không ngờ hôm nay lại thấy con bé ra ngoài…”
“Thật đúng là tội nghiệp.”
“Chỉ không biết… cái tên đàn ông kia, nếu còn chút lương tâm, nhìn thấy cảnh này có mủi lòng nổi hay không.”
Băng Tử Huyên nghe vậy, ánh mắt khẽ tối lại.
Hắn hiểu rất rõ người mà cảnh sát Trọng đang nhắc tới, kẻ đã lợi dụng đêm tối, lợi dụng sự điên loạn của một người phụ nữ yếu đuối, để rồi gieo xuống một bi kịch không thể vãn hồi, sau đó bặt vô âm tín, như chưa từng tồn tại.
Ngay cả hắn…cũng từng muốn biết kẻ đó là ai. Muốn kéo hắn ra ánh sáng. Muốn hỏi một câu, rằng hắn có từng hối hận hay không.
Nhưng rốt cuộc, tất cả chỉ là vô vọng.
Băng Tử Huyên vốn không phải kẻ thích lo chuyện thiên hạ, càng không có thói quen làm người tốt cứu đời. Thế nhưng...
Khi nhìn cô bé gầy gò kia bị bắt nạt, khi thấy ánh mắt nhẫn nhịn đến cam chịu ấy, trong lòng hắn lại không hiểu vì sao không thể quay lưng làm ngơ.
Có những việc, dù biết phiền phức, vẫn không thể giả vờ như chưa từng nhìn thấy.
Trời lúc này đã về khuya, kim đồng hồ lặng lẽ trượt qua mốc gần một giờ sáng. Ngoài cửa kính, gió đêm rít lên từng cơn, luồn qua những tán cây trơ trụi, mang theo cái lạnh thấm dần vào da thịt.
Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài bóng người trên mặt đất, trông vừa cô độc vừa tĩnh mịch.
Băng Tử Huyên đưa mắt nhìn ra bên ngoài một lát, trong lòng chợt nghĩ đến người phụ nữ ở căn nhà hoang cuối phố.
Nếu bà bất chợt tỉnh giấc trong đêm, đưa tay sang bên cạnh mà không chạm thấy hơi ấm quen thuộc của đứa con gái… e rằng nỗi hoảng loạn sẽ lập tức nuốt chửng lấy bà.
Dù thần trí không còn tỉnh táo, nhưng Thanh Nhàn chính là sợi dây níu giữ cuối cùng của bà với thế giới này.
Nghĩ vậy, Băng Tử Huyên quay sang cảnh sát Trọng, giọng nói trầm lại đôi phần:
“Anh Trọng, không làm phiền anh nữa.”
“Nếu để dì Tâm tỉnh dậy mà không thấy con bé bên cạnh, chắc chắn dì ấy sẽ lo đến phát điên mất.”
“Lâu lâu dẫn cô bé ra ngoài đi dạo, nhìn thế giới như vậy… với em ấy mà nói, cũng đã là đủ rồi.”
Cảnh sát Trọng nghe vậy liền gật đầu, ánh mắt thoáng hiện lên chút cảm khái. Anh bước tới trước mặt Thanh Nhàn, cúi người xuống cho ngang tầm mắt cô bé, nở một nụ cười hiền hòa hiếm thấy ở một người thường ngày quen nghiêm mặt chấp pháp.
“Thanh Nhàn.”
“Chú có chút kẹo ở đây.”
“Nếu cháu không chê, thì nhận lấy nhé.”
Những viên kẹo đủ màu sắc nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lấp lánh dưới ánh đèn. Thanh Nhàn nhìn chúng, ánh mắt rõ ràng có chút thèm muốn, nhưng lại do dự, theo bản năng quay sang nhìn Băng Tử Huyên như chờ ý kiến.
Băng Tử Huyên khẽ gật đầu.
Lúc này cô bé mới rụt rè đưa tay ra nhận lấy, giọng nhỏ nhẹ, có phần lúng túng:
“Cảm… cảm ơn chú cảnh sát…”
Thấy vậy, cảnh sát Trọng bật cười, đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô bé:
“Được rồi, ngoan lắm.”
“Lần sau nếu còn kẻ nào dám bắt nạt cháu, cứ đến tìm chú.”
“Chú sẽ cho hắn biết thế nào là dám động vào cô bé Thanh Nhàn đáng yêu của chú.”
Nói đến đây, anh không nhịn được mà cười lớn, tiếng cười vang lên giữa đêm khuya, xua tan đi phần nào bầu không khí u ám vừa rồi.
Băng Tử Huyên nhìn cảnh ấy, cũng bất giác mỉm cười theo.
Cảnh sát Trọng, bề ngoài có thể trông hơi dữ dằn, giọng nói đôi khi cứng rắn, nhưng sâu bên trong lại là một người hiền lương và thẳng thắn đến lạ.
Đặc biệt, với trẻ con, anh luôn mang một sự kiên nhẫn và yêu quý rất thật lòng.
Băng Tử Huyên hiểu điều đó hơn ai hết. Bởi năm xưa, chính hắn, cũng từng là một đứa trẻ được đối xử bằng sự ấm áp như thế.
Sau khi rời khỏi quán, chia tay cảnh sát Trọng, con đường trở về căn nhà hoang chìm trong một sự yên lặng rất dài.
Đèn đường thưa thớt, ánh sáng loang lổ rải xuống mặt đất ẩm lạnh sau cơn mưa. Gió khuya lùa qua những bức tường cũ nứt nẻ, phát ra tiếng rít khe khẽ.
Thanh Nhàn nằm trên lưng Băng Tử Huyên, hai tay nhỏ bé vòng qua cổ hắn. Cô bé rất nhẹ, nhẹ đến mức khiến người cõng phía trước đôi lúc có cảm giác như mình đang mang theo một chiếc bóng mong manh hơn là một sinh mệnh sống.
Đi được một đoạn, cô bé bỗng khẽ lên tiếng, giọng nói nhỏ và mềm, tan vào trong gió đêm:
“Anh Tử Huyên…”
“Hôm nay… thật sự cảm ơn anh đã đưa em đi chơi.”
“Hôm nay Thanh Nhàn vui lắm. Nếu không gặp chuyện vừa rồi thì đúng là hoàn hảo rồi…”
Cô bé ngừng một chút, dường như đang suy nghĩ thật kỹ, rồi nói tiếp, giọng vẫn rất chân thành:
“Nhưng như vậy cũng không sao cả.”
“Chỉ cần được đi chơi cùng anh Tử Huyên… với em như vậy đã là rất vui rồi.”
Bước chân của Băng Tử Huyên thoáng chậm lại. Hắn khẽ nghiêng đầu, đáp bằng giọng trầm và ấm:
“Đi chơi với Thanh Nhàn, anh cũng rất vui.”
“Nếu không phải thân thể em bẩm sinh đã yếu, anh cũng chẳng ngại ngày nào cũng cõng em đi như thế này.”
“Thậm chí… còn có thể dẫn em đến những nơi tốt hơn, rộng hơn, đẹp hơn nữa.”
Hắn khẽ hít một hơi, rồi nói tiếp, giọng nói mang theo một sự kiên định rất nhẹ:
“Nhưng em yên tâm.”
“Cho anh thêm chút thời gian.”
“Anh nhất định sẽ tìm ra cách chữa khỏi cho em hoàn toàn.”
“Em sẽ không phải bị bệnh tật dày vò như bây giờ nữa.”
Thanh Nhàn nghe vậy, không nói gì thêm, chỉ khẽ siết tay một chút, áp má vào lưng hắn, như muốn lưu giữ hơi ấm ấy lâu hơn.
Chỉ có Băng Tử Huyên biết, những lời vừa rồi không phải là an ủi suông.
Hắn hiểu rõ hơn ai hết bệnh tình của Thanh Nhàn. Ba tháng trước, khi chính tay hắn kiểm tra tình trạng của cô bé, hắn đã biết rõ sự thật tàn nhẫn, trái tim của cô bé không thể chống đỡ được lâu nữa.
Muốn chữa khỏi hoàn toàn, chỉ có một con đường duy nhất, thay ghép tim.
Về tiềm lực kinh tế, hắn không phải là không thể gánh nổi. Nhưng thứ khó khăn nhất… lại không phải là tiền.
Một trái tim phù hợp, tương thích, an toàn, đó là bài toán mà suốt mấy tháng nay hắn tìm kiếm trong vô vọng.
Việc Thanh Nhàn còn có thể sống ổn định đến bây giờ, phần lớn đều là nhờ hắn âm thầm can thiệp, dùng những liệu pháp duy trì cực kỳ mạo hiểm để kéo dài sinh mệnh.
Nhưng hắn hiểu rất rõ, đó chỉ là cách ngắn hạn, không thể tính đường dài.
Nếu cứ tiếp tục như vậy…sẽ có một ngày, mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Im lặng lại kéo dài thêm một quãng nữa. Chỉ còn tiếng bước chân đều đều dẫm lên mặt đường lạnh ẩm, hòa cùng tiếng gió rít khe khẽ xuyên qua những dãy nhà cũ.
Bất chợt, từ sau lưng, giọng Thanh Nhàn vang lên, nhỏ, run rẩy, và nghẹn ngào đến mức như sắp vỡ ra.
“Anh… anh Tử Huyên…”
Băng Tử Huyên cảm nhận được thân thể cô bé khẽ run. Hắn chưa kịp đáp, cô bé đã nói tiếp, từng chữ như phải dùng hết sức lực mới thốt ra được:
“Nếu… nếu chẳng may…”
“Em nói là nếu chẳng may thôi nhé…”
“Em không còn ở trên cõi đời này nữa…”
“Liệu… liệu anh có thể chăm sóc tốt cho mẹ của em được không…?”
Câu nói vừa dứt, hơi thở phía sau đã rối loạn.
“Mẹ tuy… tuy không được như bao người bình thường…”
“Nhưng mẹ vẫn là người em yêu thương nhất trên đời này…”
“Và em… cũng là tất cả của mẹ…”
Giọng cô bé vỡ ra, nước mắt từ khóe mắt không ngừng rơi xuống, thấm ướt vai áo của hắn.
“Chỉ là…”“Nếu em không còn nữa…”
“Thì mẹ sẽ sống như thế nào…?”
“Một mình ăn…”
“Một mình ngủ…”
“Một mình ngồi khóc giữa đêm vắng…”
Nói đến đây, Thanh Nhàn không thể kìm được nữa. Tiếng khóc bật ra nức nở, nhỏ nhưng đau đến tê dại.
“Em không muốn rời xa mẹ Tâm…”
“Không muốn chút nào cả…”
“Trên đời này, mẹ chỉ còn mình em là người thân…”
“Là người yêu thương mẹ thật lòng…”
“Chỉ cần nghĩ đến cảnh mẹ đau khổ…”
“Tim em đã đau đến không thở nổi rồi…”
Cô bé siết chặt lấy cổ hắn, nước mắt rơi lã chã.
“Thanh Nhàn không muốn thấy mẹ khóc nữa…”
“Không muốn mẹ buồn nữa…”
“Cuộc sống của mẹ từ nhỏ đến giờ đã quá nhiều đau thương rồi…”
“Em không muốn…”
“Không muốn vì em mà mẹ phải đau khổ thêm nữa…”
Giọng nói càng lúc càng vỡ vụn, xen lẫn những tiếng nấc nghẹn đến xé lòng:
“Giá như…”“Giá như em không nên được sinh ra trên đời này thì tốt rồi…”
“Như vậy… mẹ đã không phải khổ vì em…”
“Em đúng là một đứa trẻ hư…”
“Một đứa trẻ chỉ biết trở thành gánh nặng cho người khác…”
Nhưng ngay sau đó, trong tiếng khóc dữ dội ấy, lại vang lên một câu nói nhỏ đến mức gần như tan biến trong gió:
“Nhưng mà…”“Em vẫn rất cảm ơn ông trời…”
“Cảm ơn vì đã cho em được làm con của mẹ…”
“Được ở bên mẹ…”
“Dù chỉ là một quãng thời gian ngắn ngủi…”
Nói đến đây, Thanh Nhàn bật khóc lớn hơn nữa. Tiếng khóc của một đứa trẻ hiểu chuyện quá sớm, không ồn ào, không làm loạn, mà đau đến mức khiến người nghe chỉ muốn quỳ xuống thay cô bé gánh lấy tất cả.
Băng Tử Huyên bỗng khựng bước.
Hắn đứng lặng giữa con đường lạnh lẽo lúc nửa đêm, đôi tay đang đỡ lấy sinh mệnh nhỏ bé ấy run lên lần đầu tiên.
Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn là kẻ lạnh lùng, không còn là người luôn tính toán lý trí, mà chỉ là một con người đang nghe từng lời của một đứa trẻ nói về cái chết của chính mình bằng giọng nói yếu ớt.
Băng Tử Huyên nghe xong, bước chân chợt chậm lại.
Hắn khẽ nhắm mắt. Trong khoảnh khắc ấy, gương mặt luôn bình thản như mặt nước sâu của hắn dường như bị một tầng sương mỏng phủ lên, không rõ là mệt mỏi, hay là đau.
“Thanh Nhàn…” Giọng hắn trầm xuống, cố gắng giữ cho từng chữ thật nhẹ, thật ổn định.
“Em nghĩ quá nhiều rồi.”
“Chỉ là những loại bệnh thường gặp ở trẻ nhỏ thôi…”
“Qua thêm một thời gian ngắn nữa, nhất định sẽ không còn dày vò em nữa đâu.”
Vừa nói, hắn vừa khẽ điều chỉnh tư thế, để cô bé nằm thoải mái hơn trên lưng mình.
Nhưng bên trong, tâm trí hắn đã rối bời.
Hắn không hiểu vì sao một đứa trẻ nhỏ như vậy lại có thể nói ra những lời giống như đang chuẩn bị rời xa thế giới.
Cũng không hiểu từ lúc nào, Thanh Nhàn đã mơ hồ chạm đến chân tướng, thứ mà hắn đã cố hết sức che giấu, cố gắng khóa chặt lại phía sau nụ cười và những lời trấn an.
Hắn biết rất rõ:chỉ cần tâm lý cô bé dao động thêm một chút thôi, bệnh tình sẽ lập tức xấu đi như tuyết lở.
Cho nên, hắn thà mang hết áp lực ấy lên người mình. Thà để bản thân gánh lấy sự tuyệt vọng, cũng không muốn để cô bé sống trong sợ hãi từng ngày.
Chỉ cần…chỉ cần hắn tìm được một trái tim phù hợp. Chỉ cần đến được khoảnh khắc đó, mọi thứ đều sẽ ổn.
Đang mải chìm trong suy nghĩ, hắn chợt cảm thấy thân thể sau lưng khẽ động.
Thanh Nhàn… đã ngừng khóc.
Cô bé giơ tay áo lên, vụng về lau đi những giọt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt. Một tay khác vẫn nắm chặt phần gà rán mang về cho mẹ, như nắm lấy một niềm vui bé nhỏ, sợ buông ra là tan biến.
Giọng cô bé lúc này đã nhỏ hơn rất nhiều, khàn đi vì khóc, nhưng lại bình tĩnh đến lạ:
“Hôm trước…”“Vì đau quá… em đã bị ngất đi…”
“Mẹ em hoảng lắm…”
“Mẹ đi tìm rất nhiều người giúp đỡ…”
“Nhưng mọi người…”
“Gần như không ai thèm để ý đến mẹ cả…”
“Bọn họ nói mẹ em lên cơn điên…”
“Nói mẹ làm loạn…”
“Không ai tin lời mẹ hết…”
Nói đến đây, giọng cô bé run lên một chút, nhưng vẫn cố tiếp tục:
“Cuối cùng…”
“Chỉ có một chị gái…”
“Chị ấy rất xinh đẹp…”
“Hình như… là tiểu thư của nhà họ Nhược…”
“Chị ấy tin lời mẹ…”
“Và đưa em đến bệnh viện kịp thời…”
“Nếu không có chị ấy…”
“Có lẽ… bây giờ em cũng đã không được gặp lại anh rồi…”
Băng Tử Huyên nghe đến đây, mí mắt hắn khẽ giật một cái.
Hắn cau mày, giọng nói gần như chỉ còn là tiếng thì thầm nơi khóe môi:
“Nhược Thanh Thanh…”
“Là cô ta sao…”
Trong đầu hắn, từng mảnh ký ức và suy đoán nhanh chóng nối lại với nhau. Một cảm giác bất an âm ỉ dâng lên.
“Thật không ngờ…”
“Thiên tuyến cũng không thể can dự lâu được nữa…”
“Nếu tiếp tục miễn cưỡng sử dụng…”
“Với thân thể của Thanh Nhàn…”
“E rằng cũng không thể chịu đựng nổi…”
Ý nghĩ vừa dứt, hắn liền nhanh chóng đè nén lại, không để lộ ra ngoài dù chỉ một tia.
Hắn hít sâu một hơi, rồi lên tiếng, giọng nói vẫn ôn hòa, nhưng đã xen vào một tia nghiêm túc khó nhận ra:
“Nếu vậy…”
“Đáng lẽ hiện tại em phải ở trong bệnh viện mới đúng chứ…”
“Sao lại…”
“…ở đây?”
Nghe Băng Tử Huyên hỏi vậy, thân thể nhỏ bé trên lưng hắn khẽ động. Thanh Nhàn im lặng một lúc, như đang gom góp dũng khí, rồi mới thì thào đáp, giọng rất nhẹ, nhưng từng chữ lại rơi xuống nặng nề đến lạ:
“Khi em tỉnh lại…”
“Thấy trong phòng bệnh không còn ai nữa…”
“Em sợ lắm…”
“Em sợ nếu ở lại, mẹ sẽ không có tiền trả viện phí…”
“Cho nên…”
“Em lén trốn đi…”
Cô bé nói đến đây, hai tay siết nhẹ vạt áo hắn.
“Em hỏi rất nhiều người…”
“Đi theo chỉ dẫn của họ…”
“Mới tìm được đường về nhà…”
“Bởi vì…”
“Với hoàn cảnh của em và mẹ…”
“Tiền viện phí…”
“Thực sự là không gánh nổi…”
“Người lo từng bữa ăn như mẹ con em…”
“…làm sao trả nổi tiền cho bác sĩ khám bệnh chứ…”
Giọng cô bé càng lúc càng nhỏ, nhưng vẫn cố tiếp tục, như đang kể lại một sự thật mà bản thân đã chấp nhận từ lâu:
“Trong lúc mê man…”
“Em có nghe thấy bác sĩ nói…”
“Họ nói…”
“Thời gian sống của em…”
“Có lẽ không thể kéo dài thêm được nữa…”
“Họ còn nói…”
“Không hiểu bằng cách nào…”
“Em vẫn có thể sống đến bây giờ…”
“Khi mà bệnh tình…”“Đã nặng đến mức này rồi…”
“Họ gọi đó là…”
“…kỳ tích…”
Từng chữ “kỳ tích” ấy vang lên trong đêm, nhẹ đến mức tưởng chừng gió thổi là tan, nhưng lại như một nhát dao, cắm thẳng vào tâm trí Băng Tử Huyên.
Bước chân hắn chợt khựng lại trong một sát na.
Hắn không nói gì. Chỉ có đôi mắt tối đi một chút.
Hóa ra…Trong những ngày hắn bận rộn xử lý chuyện bên ngoài, trong lúc hắn tự tin rằng mình đã khống chế được tình hình, Thanh Nhàn đã ở ranh giới sinh tử.
Hắn… đã sơ suất.
Còn cái gọi là “kỳ tích” mà bác sĩ nhắc đến, Băng Tử Huyên biết rõ hơn ai hết, đó chưa từng là kỳ tích của số phận.
Đó là thiên tuyến.
Một loại “cước tuyến sinh học” do chính hắn tạo ra, mỏng đến mức gần như vô hình, được đan dệt từ năng lượng sinh mệnh tinh luyện, mang tính bán vật chất, bán năng lượng.
Ba tháng trước, khi phát hiện bệnh tình của Thanh Nhàn đã tiến triển đến giai đoạn nguy hiểm, hắn đã âm thầm đưa những sợi thiên tuyến ấy tiến vào cơ thể cô bé.
Chứng bệnh của Thanh Nhàn không phải là bệnh tim thông thường.
Đó là dị tật cơ tim bẩm sinh kết hợp suy tim tiến triển, cấu trúc cơ tim bất thường, thành tim mỏng, khả năng co bóp suy giảm nghiêm trọng, dòng máu không thể được bơm đi đầy đủ, dẫn đến thiếu oxy mãn tính, đau ngực, choáng váng, ngất xỉu bất cứ lúc nào.
Với y học hiện đại, ngoài ghép tim, gần như không còn con đường nào khác.
Thiên tuyến của hắn đã làm gì?
Chúng neo giữ những vùng cơ tim đã suy yếu. Dùng lực ổn định cưỡng chế, thay thế một phần chức năng co bóp. Đồng thời áp chế nhịp tim hỗn loạn, ngăn tim rơi vào suy kiệt đột ngột.
Nói cách khác, thiên tuyến giống như những sợi chống đỡ vô hình, ép trái tim đang sụp đổ phải tiếp tục hoạt động.
Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời.
Thiên tuyến không thể thay thế mô tim thật sự. Càng kéo dài, áp lực lên cơ thể càng lớn. Một khi năng lượng duy trì không đủ, hoặc cơ thể không còn chịu nổi sự cưỡng ép ấy.
Trái tim sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Cho nên…bác sĩ gọi đó là kỳ tích. Còn hắn thì hiểu rất rõ.
Đó chỉ là đếm ngược bị cưỡng ép kéo dài.
Đúng lúc suy nghĩ ấy vừa khép lại, trong túi áo của Băng Tử Huyên, một âm thanh đột ngột vang lên giữa đêm tĩnh mịch.
Rè… rè…
Điện thoại rung.
Hắn khẽ giật mình, bước chân dừng hẳn. Lấy điện thoại ra...
Trên màn hình, hiện lên một số máy lạ.
Gọi đến…giữa đêm khuya như thế này.
Băng Tử Huyên nhìn màn hình vài giây. Ánh mắt hắn trầm xuống, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm khó gọi tên.
Rồi hắn nhấn nút nghe.
“…”
0 Bình luận