Tập 01 : Linh Mệnh Khí

Chương 14: Ngũ diện bao vây

Chương 14: Ngũ diện bao vây

Lý Quân vừa dứt câu, từ khu vực loa phát thanh treo cao giữa sân trường bất chợt vang lên một tiếng rẹt khẽ, sau đó là giọng thông báo quen thuộc của nhà trường.

“Thông báo… thông báo. Toàn thể học sinh trong trường lập tức tập trung tại điểm tập kết trung tâm. Lặp lại, toàn thể học sinh trong trường lập tức tập trung tại điểm tập kết trung tâm.”

Giọng nói đều đều nhưng lại mang theo một loại nghiêm nghị khó tả. Thông báo ấy không chỉ vang lên một lần, mà lặp lại liên tiếp ba lượt, âm thanh truyền khắp mọi dãy hành lang, từng lớp học, từng góc sân trường.

Chỉ trong khoảnh khắc, toàn bộ khuôn viên vốn còn đang rộn ràng giờ tự học buổi sáng liền rơi vào một làn sóng xôn xao.

Học sinh trong lớp, ngoài hành lang, dưới sân… tất cả đều đồng loạt dừng lại. Ánh mắt ngạc nhiên, tò mò, thậm chí có chút bất an trao đổi qua lại không ngớt.

“Chuyện gì vậy?”

“Sao đột nhiên tập trung toàn trường?”

“Có kiểm tra đột xuất à?”

“Hay là có lãnh đạo cấp cao đến?”

Những tiếng bàn tán vang lên khắp nơi, từ khe cửa lớp học đến hành lang dài hun hút.

Ở bên cạnh, Lý Quân ngẩng đầu nhìn về phía cụm loa phát thanh treo cao, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt, mang theo chút nghiêm trọng.

“Quả nhiên… dự đoán không sai.” Hắn khẽ nói, giọng trầm xuống.

“Có chuyện thật rồi.”

Băng Tử Huyên đứng cạnh hắn, ánh mắt thoáng tối lại. Hắn không nhìn lên loa, mà chỉ hơi cúi đầu, hàng mi khẽ hạ, như đang suy tính điều gì đó sâu xa hơn.

Một lát sau, hắn khẽ cau mày, giọng nói rất nhỏ, chỉ đủ để Lý Quân nghe thấy:

“Vậy mà lại tìm ra được… trong trường này có linh mệnh giả.”

Ánh mắt hắn lạnh đi trong chớp mắt.

“Đúng là… muốn triệt sạch đường sống của những kẻ như chúng ta.”

Nói đến đây, Băng Tử Huyên hơi dừng lại. Ánh nhìn lướt qua đám học sinh đang xôn xao xung quanh, rồi khẽ hạ thấp giọng hơn nữa:

“Chỉ là… không biết kẻ xấu số tiếp theo sẽ là ai mà thôi.”

Xung quanh hai người, tiếng bàn tán ngày càng dày đặc.

Có kẻ hoàn toàn không hiểu chuyện gì sắp xảy ra, chỉ đơn thuần tò mò. Có kẻ bắt đầu suy đoán đủ điều, từ việc kiểm tra đột xuất cho đến những sự kiện lớn của trường.Một số khác từng nhìn thấy bốn người từ xe chính phủ bước xuống thì sắc mặt trở nên nghiêm trọng, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an.

Nhưng cũng có không ít học sinh tỏ ra hào hứng, coi đây như một sự kiện bất ngờ phá vỡ nhịp học nhàm chán thường ngày.

Trái lại, ở một vài góc khuất, có những gương mặt bỗng trở nên tái nhợt, ánh mắt dao động, như đang cố che giấu nỗi lo lắng sâu kín trong lòng.

Theo hiệu lệnh từ loa phát thanh, toàn bộ học sinh bắt đầu di chuyển.

Từng khối lớp chỉnh đốn đội hình, theo thứ tự mà tiến về khu tập kết trung tâm của trường. Hàng người nối dài thành từng dòng, bước chân dồn dập nhưng trật tự, tạo nên một khung cảnh vừa quy củ vừa nặng nề.

Trên bầu trời cao, gió đông rít lên từng cơn lạnh buốt. Những tầng mây xám nặng nề tụ lại phía trên, che kín ánh mặt trời yếu ớt của buổi sáng mùa đông.

Ánh sáng trở nên u ám, nhợt nhạt. Không khí như bị kéo căng, nặng trĩu một cảm giác bất an khó nói thành lời.

Khi toàn bộ học sinh đã tề tựu đông đủ tại quảng trường trung tâm, từng hàng lớp chỉnh tề nối dài đến tận mép sân, tiếng xôn xao vẫn chưa hề lắng xuống.

Hàng nghìn con người tụ lại một chỗ, những lời bàn tán nhỏ to đan xen nhau như từng gợn sóng, lúc dâng lên, lúc hạ xuống, nhưng chưa bao giờ thật sự biến mất.

Ngay lúc đó...

Từ bục cao phía trước sân trường, nơi thường chỉ dành cho những buổi lễ trọng đại, vài bóng người đã đứng sẵn từ khi nào.

Ánh mắt của những học sinh đứng phía trước bắt đầu dâng lên nghi hoặc, rồi lan dần ra phía sau. Tiếng xì xào chậm rãi lắng xuống, thay vào đó là một loại im lặng căng thẳng.

Trên bục cao, cô bé mang đôi mắt trắng đục, Ái Thiểm, đứng lặng giữa trung tâm. Bên cạnh cô là hiệu trưởng Tô với thân hình hơi khom xuống, hai vị lãnh đạo cấp cao chính phủ sắc mặt nghiêm nghị, cùng nữ trợ lý trẻ tuổi mang khí chất lạnh lẽo.

Gió đông thổi qua sân trường, lay động vạt áo đồng phục của hàng trăm học sinh phía dưới. Không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Hiệu trưởng Tô khẽ bước lên nửa bước, cúi người cung kính đến mức gần như khom hẳn lưng. Giọng ông cất lên nhỏ nhẹ, dè dặt đến mức khác hẳn vẻ uy nghiêm thường ngày:

“Tiểu thư Ái Thiểm… lần này cô hạ cố đến trường chúng ta… rốt cuộc là có điều gì chỉ bảo, mà cần phải triệu tập toàn bộ học sinh như vậy?”

Từng câu từng chữ đều mang theo sự thận trọng rõ ràng.

Đối với người ngoài, hiệu trưởng Tô luôn là người nắm quyền tối cao trong ngôi trường này. Nhưng lúc này, trước mặt cô bé nhỏ tuổi kia, ông lại như một cấp dưới thấp kém, không dám có lấy một phần tự nhiên.

Lời vừa dứt, nữ trợ lý trẻ đứng bên cạnh khẽ liếc sang, ánh mắt lạnh lẽo.

“Hiệu trưởng Tô.” Giọng cô ta vang lên trầm thấp nhưng sắc bén.

“Tôi khuyên ông… nên bớt tò mò thì hơn.”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng đủ khiến sắc mặt vị hiệu trưởng già chợt biến đổi.Ông ta lập tức cúi thấp đầu hơn nữa, giọng lắp bắp:

“Là… là tôi nhiều lời, hỏi điều ngu dại… xin lỗi các vị…”

Trán ông lấm tấm mồ hôi lạnh, sống lưng vốn đã khom lại càng hạ thấp hơn.

Nữ trợ lý không nói thêm, chỉ quay sang nhìn Ái Thiểm, ánh mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc khó che giấu.

“Thực sự… kẻ đó ở trong đám học sinh này sao?” Giọng cô ta hạ thấp, nhưng vẫn đủ để những người trên bục nghe rõ.

“Cách hành sự của hắn, những gì hắn làm… rõ ràng không giống một học sinh cấp ba có thể thực hiện.”

Ánh mắt nữ trợ lý hơi nheo lại.

“Cô có dám chắc không? Nếu lần này sai sót, gây ra rối loạn tại một nơi đông học sinh như vậy… dù quyền hành của chúng ta không nhỏ, nhưng lời đàm tiếu ‘cậy quyền làm càn’ cũng đủ khiến dân chúng bất mãn.”

Lời nói mang theo sự nghi ngờ thẳng thắn.

Vừa dứt câu, bầu không khí trên bục cao lập tức đông cứng lại.

Ái Thiểm khẽ nhíu mày. Gương mặt non nớt của cô bé thoáng chốc lạnh đi vài phần.

“Bách Linh à… Bách Linh…” Cô bé cất giọng, thanh âm không lớn, nhưng lại mang theo một loại uy áp khó nói thành lời.

“Nếu cô thật sự không tin tưởng tôi đến vậy… thì được thôi.”

Cô hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt, nhưng không hề có ý cười.

“Mời cô làm thay.”

Lời nói vừa thốt ra, sắc mặt nữ trợ lý Bách Linh lập tức cứng lại.

Ái Thiểm tiếp tục, giọng nói non trẻ nhưng lạnh lẽo:

“Lần này làm việc… cô nên nhớ rõ thân phận của mình.”

“Ai trên… ai dưới.”

“Quyền hành… nằm trong tay ai.”

Đôi mắt trắng đục không tiêu cự, nhưng lại như đang xuyên thấu mọi thứ.

“Đừng nghĩ bản thân có chút thực lực… mà coi kẻ khác không bằng mình.”

Không khí trong khoảnh khắc trở nên ngột ngạt.

Hai vị lãnh đạo cấp cao đứng cạnh vội liếc nhìn nhau. Một người trong đó, mái tóc đã bạc quá nửa, lập tức bật cười gượng, cố hòa hoãn:

“Ha ha… lần này truy bắt trọng phạm là đại sự.

”Ông ta giơ tay như muốn xoa dịu bầu không khí căng thẳng.

“Hai vị đừng vì chuyện nhỏ mà tranh chấp.”

“Nếu đại sự lần này hỏng bét… thì hai lão già chúng ta cũng không gánh nổi trách nhiệm ‘không hoàn thành nhiệm vụ’ đâu.”

Giọng ông ta mang theo vài phần bất đắc dĩ.

Bầu trời phía trên càng lúc càng âm u. Gió đông thổi mạnh hơn, cuốn theo lá khô xoáy quanh quảng trường rộng lớn.

Ở phía bên trái bục cao, Nhược Thanh Thanh đứng lặng giữa hàng ngũ hội học sinh.

Với cương vị hội trưởng hội học sinh toàn trường, cô vừa nhận được bảng thống kê cuối cùng từ các thành viên phụ trách từng khối. Những con số được kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần, không một sai sót.

Khi xác nhận toàn bộ học sinh đều đã có mặt đầy đủ, không thiếu một ai, Nhược Thanh Thanh mới khép lại tập hồ sơ mỏng trên tay, hít nhẹ một hơi rồi bước lên phía trước.

Bước chân cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Mái tóc đen dài buông xuống sau lưng theo từng nhịp bước, tà váy đồng phục khẽ lay động trong gió đông lạnh buốt.

Cô dừng lại cách hiệu trưởng Tô nửa bước, khẽ cúi đầu đúng mực.

“Hiệu trưởng.” Giọng nói trong trẻo mà trầm ổn vang lên.

“Toàn bộ học sinh đã có mặt đầy đủ. Không có ai vắng mặt.”

Hiệu trưởng Tô nghe vậy liền quay sang phía bốn người đứng bên cạnh, dáng vẻ cung kính đến mức gần như khom hẳn người.

“Bẩm… đã kiểm tra xong. Học sinh toàn trường đều có mặt đầy đủ.”

Ái Thiểm đứng giữa khẽ nghiêng đầu. Đôi mắt trắng đục không tiêu cự, nhưng dường như mọi thứ xung quanh đều nằm trong tầm cảm nhận của cô.

Nghe báo cáo xong, cô bé chỉ khẽ gật đầu.

Một động tác rất nhỏ. Nhưng lại đủ khiến bầu không khí xung quanh căng lên thêm vài phần.

Ở bên cạnh, Bách Linh vốn vẫn đứng im lặng quan sát bỗng khẽ liếc về phía Nhược Thanh Thanh. Ánh mắt cô ta dừng lại nơi gương mặt thiếu nữ đứng dưới ánh trời xám lạnh.

Trong khoảnh khắc ấy. Ngay cả Bách Linh cũng không khỏi khựng lại.

“…Thật xinh đẹp.” Cô ta khẽ lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy.

“Không ngờ… lại có người mang dung mạo hoàn mỹ như vậy.”

Bách Linh vốn là người cực kỳ coi trọng ngoại hình. Những kẻ dung mạo tầm thường hoặc xấu xí luôn khiến cô ta khó chịu theo bản năng, còn những ai sở hữu vẻ đẹp nổi bật lại dễ dàng nhận được thiện cảm.

Mà Nhược Thanh Thanh. Lại là kiểu người khiến ánh mắt người khác vô thức dừng lại.

Gương mặt thanh tú hài hòa, khí chất điềm tĩnh, đôi mắt trong trẻo nhưng sâu lắng. Không chỉ là xinh đẹp đơn thuần, mà còn mang theo một loại khí chất khiến người khác khó lòng rời mắt.

Huống hồ…Bách Linh lại là người đồng tính, thiên hướng yêu thích phụ nữ.

Chỉ một ánh nhìn ngắn ngủi ấy thôi, cũng đủ khiến trong lòng cô ta dâng lên một rung động nhè nhẹ, như gợn sóng lướt qua mặt hồ.

Ánh mắt Bách Linh vô thức dừng lại trên người Nhược Thanh Thanh lâu hơn bình thường.

Ánh nhìn ấy… quá trực diện.

Nhược Thanh Thanh rất nhanh đã cảm nhận được. Cô khẽ nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo nhưng sắc sảo của người phụ nữ kia.

Trong lòng cô thoáng dâng lên một cảm giác khó tả.

Không phải ác ý…Nhưng ánh nhìn ấy quá mãnh liệt, quá chăm chú, khiến người ta khó lòng tự nhiên.

Nhược Thanh Thanh khẽ cụp mắt, hơi lảng tránh ánh nhìn đó theo bản năng. Một động tác rất nhỏ, nhưng lại đủ để lộ ra sự mất tự nhiên thoáng qua.

Còn Bách Linh vẫn đứng đó.

Gương mặt sắc sảo lạnh lùng, ngũ quan tinh xảo như tạc bằng băng. Vẻ đẹp của cô ta không phải dịu dàng, mà là kiểu mỹ lệ lạnh giá khiến người khác không dám đến gần.

Nhưng chính vẻ đẹp ấy…Lại khiến người bị nhìn càng thêm áp lực.

Đúng lúc bầu không khí giữa hai người còn chưa kịp lắng xuống.

“Bắt đầu được rồi.”

Giọng nói non trẻ của Ái Thiểm vang lên, bình thản mà không mang theo cảm xúc.

Bách Linh lập tức thu hồi ánh nhìn, quay lại chính sự. Cô ta đưa tay lên, vỗ nhẹ hai tiếng.

“Tạch… tạch…”

Âm thanh khẽ vang lên giữa không gian rộng lớn.

Ngay khoảnh khắc đó. Từ năm phương vị quanh khuôn viên trường, không khí bỗng dao động mờ ảo.

Năm thân ảnh như từ hư vô bước ra.

Chỉ trong chớp mắt, họ đã xuất hiện ở năm góc khác nhau của quảng trường trường học.

Toàn thân khoác trang phục chiến đấu đặc biệt màu tối, chất liệu không rõ, ôm sát nhưng linh hoạt. Gương mặt bị che kín hoàn toàn sau lớp mặt nạ kim loại đơn sắc, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo phía sau.

Khí tức trên người bọn họ…Không giống quân nhân bình thường.

Trầm ổn, sắc bén, mang theo một loại áp lực vô hình khiến người khác khó thở.

Sự xuất hiện đột ngột ấy khiến hàng nghìn học sinh phía dưới lập tức xôn xao.

“Cái… cái gì vậy?”

“Vừa rồi họ… từ đâu ra thế?!”

“Không thấy đi vào mà… tự nhiên xuất hiện luôn?!”

Tiếng bàn tán dâng lên như sóng. Không ít học sinh lộ rõ vẻ hoang mang, thậm chí có người vô thức lùi lại nửa bước.

Một cảm giác bất an âm thầm lan ra giữa đám đông.

Bầu trời trên cao vẫn u ám. Gió đông thổi qua sân trường rộng lớn, mang theo cái lạnh thấu xương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!