Tập 01 : Linh Mệnh Khí

Chương 05 : Đứa trẻ hư

Chương 05 : Đứa trẻ hư

Nói đến việc Băng Tử Huyên đối đãi với Thanh Nhàn như vậy, kỳ thực chưa bao giờ là vì hắn nhân hậu bẩm sinh hay nhất thời động lòng thương hại. 

Tất cả đều bắt nguồn từ một món ân tình cũ, sâu nặng đến mức khắc cốt ghi tâm, phải lần ngược dòng thời gian trở về nhiều năm về trước.

Năm đó, mẹ của Băng Tử Huyên vẫn còn sống trong những ngày tháng đen tối nhất của cuộc đời. Bà từng bị một đám côn đồ do tên Chu Ân sai khiến đánh đập không thương tiếc.

 Có một đêm, trong cơn tuyệt vọng cùng cực, bà suýt nữa đã bị đám người đó xàm sỡ ngay giữa con hẻm tối tăm ẩm ướt. 

Khi ấy, mẹ hắn đã dùng vật nhọn kề sát cổ mình để uy hiếp, đôi tay run rẩy, ánh mắt tràn đầy sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng.

Nhưng men rượu, thuốc cấm và thú tính đã che mờ lý trí của bọn chúng. Những lời đe dọa ấy, so với dục vọng đang cuộn trào, gần như chẳng còn ý nghĩa gì. Mỗi lần như vậy, bọn chúng vẫn thường dừng lại, nhưng đêm đó thì không.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một người phụ nữ khác đã xuất hiện.

Người ta gọi bà là kẻ điên, một người phụ nữ thần trí không bình thường, sống đơn độc trong căn nhà hoang cuối hẻm. 

Đêm muộn hôm đó, nghe thấy tiếng kêu cứu, bà đã lao ra, không do dự, không sợ hãi. Trên tay bà là một cây gậy cũ kỹ, ánh mắt điên loạn nhưng lại sáng rực một thứ quyết tâm nguyên thủy nhất.

Bà đánh, đánh một cách điên cuồng. Không chỉ đánh, bà cắn, xé, dùng chính thân thể gầy gò của mình để che chắn cho người phụ nữ xa lạ phía sau.

Nhưng sức lực của một người đàn bà yếu ớt, lại mang bệnh, sao có thể chống lại năm tên côn đồ to xác đang say máu?

Cuối cùng, bà bị đánh ngã xuống đất. Hết lần này đến lần khác. Thân thể tàn tạ, máu me bê bết, gần như không còn hình dạng con người.

Nếu không phải mẹ của Băng Tử Huyên trong cơn hoảng loạn kêu được người đến cứu kịp thời, thì e rằng người phụ nữ bị gọi là “điên” ấy… đã chết ngay trong đêm đó.

Món ân tình ấy, mẹ của Băng Tử Huyên cả đời không thể quên.

Từ đó về sau, bà thường xuyên đến thăm người phụ nữ kia, mang theo đồ ăn, thuốc men, quần áo. Bà từng nhiều lần muốn đón người ấy về ở chung, nhưng vì quá nhiều lý do, bệnh tật, ánh nhìn của đời, hoàn cảnh, cuối cùng vẫn không thể.

Băng Tử Huyên lớn lên, biết được tất cả. Trong lòng hắn, sự cảm tạ dành cho người phụ nữ ấy không hề thua kém mẹ mình.

Rồi bi kịch vẫn chưa dừng lại.

Vài năm sau, người phụ nữ đó lại bị kẻ khác hãm hiếp. Nghe nói chỉ là một gã say rượu đi ngang qua căn nhà hoang, thú tính nổi lên rồi bỏ đi như chưa từng tồn tại. Bà mang thai trong tủi nhục và tuyệt vọng, rồi sinh ra Thanh Nhàn.

Cho đến tận bây giờ, cha của Thanh Nhàn là ai, vẫn là một bí ẩn bị chôn vùi trong bóng tối.

Và cũng chính vì vậy, Thanh Nhàn đối với Băng Tử Huyên, không phải là gánh nặng. Mà là đứa trẻ mang theo món nợ ân tình, là sợi dây nối liền giữa quá khứ đẫm máu và hiện tại mà hắn tuyệt đối không cho phép mình quay lưng.

Đi được một đoạn, bước chân của Băng Tử Huyên bỗng khẽ chậm lại.

Hắn nhận ra Thanh Nhàn không còn đi song song bên mình nữa, mà ánh mắt thì cứ dán chặt về phía bên kia đường. 

Ở đó là một cửa hàng gà rán sáng đèn, kính trong suốt, hơi ấm lan ra giữa cái lạnh cắt da của mùa đông. Bên trong, một gia đình ba người đang ngồi quây quần, cặp vợ chồng trẻ và một đứa bé trai. 

Đứa trẻ cười khúc khích, hai tay ôm miếng gà rán vàng ruộm, lớp da giòn rụm bốc khói, mùi thơm lan ra khiến bụng người ta bất giác cồn cào.

Thanh Nhàn nuốt khẽ một cái.

Chỉ là một động tác rất nhỏ, rất nhanh, nhưng không qua được mắt Băng Tử Huyên.

Hắn khẽ cong môi cười, nụ cười nhạt nhưng ấm, rồi cúi người xuống ngang tầm cô bé, giọng nói hạ thấp lại, nhẹ như gió:

“Đói rồi sao? Vậy chúng ta đi ăn chút gì đó nhé.”

Thanh Nhàn im lặng một lát. Đôi mắt cô bé dao động, như đang giằng co giữa mong muốn rất thật và thói quen kìm nén đã ăn sâu từ lâu. Cuối cùng, cô bé khẽ gật đầu, động tác nhỏ đến mức nếu không để ý kỹ sẽ tưởng như không có.

Băng Tử Huyên nắm lấy tay cô bé, bàn tay hắn ấm hơn hẳn giữa trời đông, rồi dẫn cô tiến thẳng về phía cửa hàng gà rán.

Lần này, mọi thứ đã khác.

Thanh Nhàn mặc quần áo mới, gọn gàng sạch sẽ, không còn dáng vẻ co ro đáng thương như trước. 

Ánh mắt của người ngoài không còn dị nghị, thay vào đó là sự thờ ơ đúng mực của khách qua đường. Nhân viên cửa hàng nhanh chóng mỉm cười, lễ phép mời hai người vào trong.

Băng Tử Huyên kéo ghế, cẩn thận sắp xếp để Thanh Nhàn ngồi xuống trước. Đợi cô bé yên vị, hắn mới ngồi đối diện. Tay cầm thực đơn, ánh mắt lướt qua rất nhanh, rồi không chút do dự:

“Cho tôi gọi toàn bộ những món bán chạy nhất.”

Nhân viên hơi sững người trong chốc lát, nhưng vẫn nhanh chóng cúi chào, ghi đơn rồi quay người đi chuẩn bị.

Thanh Nhàn nhìn hắn, đôi mày nhỏ khẽ nhíu lại. Cô bé do dự một chút rồi nhẹ giọng:

“Nhiều như vậy… em ăn không hết đâu. Hay là… anh chỉ gọi cho em một suất thôi cũng được. Em nhỏ thế này, ăn được mấy miếng là no rồi…”

Giọng nói ấy rất nhỏ, rất cẩn thận, như sợ làm phiền, như sợ mình trở thành gánh nặng.

Băng Tử Huyên nhìn cô bé, thoáng khựng lại. Rồi hắn thở khẽ, nói với vẻ như bất đắc dĩ:

“Xin lỗi em, Thanh Nhàn. Anh lỡ gọi rồi… bây giờ có đổi ý cũng không kịp nữa.”

Thanh Nhàn nghe vậy, ánh mắt thoáng hiện lên một tia buồn rất nhẹ. Không phải buồn vì không được ăn, mà là buồn vì sự hoang phí. Cô bé cúi đầu, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, cuối cùng không nói thêm lời nào nữa.

Băng Tử Huyên nhìn dáng vẻ ấy, trong lòng khẽ nhói lên một chút.

Hắn hiểu. Hiểu sự tiết kiệm đã trở thành bản năng, hiểu nỗi sợ lãng phí của một đứa trẻ từng quen với thiếu thốn. Nghĩ đến đó, hắn bỗng cảm thấy có chút ái ngại, thậm chí là… tự trách mình.

Một lúc sau, người nhân viên bưng khay thức ăn ra, đặt đầy kín mặt bàn. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, mùi gà rán vàng ruộm quyện cùng các món ăn kèm lan tỏa khắp không gian ấm áp. 

Nhân viên lễ phép chúc hai người dùng bữa ngon miệng rồi lặng lẽ lui đi.

Thanh Nhàn nhìn bàn ăn trước mặt, nuốt khẽ một cái. Ánh mắt cô bé dán chặt vào những miếng gà rán giòn tan, lớp da óng ánh, mùi thơm khiến bụng cô bé khẽ ọc lên mấy tiếng rất nhỏ. 

Nhưng dù đói đến vậy, cô bé vẫn ngồi yên, hai tay đặt ngay ngắn, ánh mắt thấp thoáng vẻ chờ đợi, rõ ràng là không dám ăn trước.

Băng Tử Huyên nhìn thấy hết thảy, trong lòng khẽ mềm xuống. Hắn nhẹ giọng nói:

“Đừng ngại, cứ ăn tự nhiên đi.”

Vừa nói, hắn vừa cầm lấy một miếng gà, ăn trước làm mẫu, rồi mỉm cười:

“Ngon lắm. Nhân lúc còn nóng giòn thì ăn mới cảm nhận trọn vẹn hương vị. Để lâu rồi, vị ngon sẽ nhạt đi mất đấy, em có biết không?”

Thanh Nhàn nghe vậy khẽ gật đầu. Cô bé do dự một chút rồi rụt rè cầm lấy một miếng gà, bắt chước cách ăn của Băng Tử Huyên. Nhưng chỉ vừa cắn được một miếng, sắc mặt cô bé lập tức nhăn lại.

Cay.

Cô bé vội vàng cầm lấy cốc nước ngọt bên cạnh, uống liền mấy ngụm. Khi vị cay trong miệng dịu xuống, Thanh Nhàn ngẩng lên nhìn Băng Tử Huyên, hắn vẫn đang ăn ngon lành, rồi lại cúi xuống nhìn miếng gà rán đẫm nước sốt cay xè trong tay mình, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc lẫn oan ức.

Băng Tử Huyên lúc này mới nhận ra. Hắn khẽ bật cười, lắc đầu:

“Thứ này cay lắm. Một đứa trẻ như em thì không hợp đâu.”

Dứt lời, hắn với tay lấy một loại nước chấm khác, cẩn thận pha lại cho dịu vị, rồi đặt trước mặt cô bé, giọng nói mềm hẳn xuống:

“Đây, của em này. Chấm thử xem.”

Thanh Nhàn nghe lời, chấm miếng gà vào loại sốt mới, rồi cắn thêm một miếng nữa.

Lần này thì khác.

Đôi mắt cô bé sáng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn giãn ra, khóe môi cong cong. Cô bé nhai chậm rãi, như sợ nuốt quá nhanh sẽ làm mất đi vị ngon, rồi ngẩng lên nhìn hắn, mỉm cười khẽ khen ngon.

Quả nhiên, cô bé đã đói rất lâu. Thanh Nhàn ăn rất ngon miệng, từng miếng đều chậm rãi nhưng không hề ngập ngừng, tựa như mỗi hương vị đều là một niềm hạnh phúc hiếm hoi.

 Băng Tử Huyên ngồi đối diện nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng không hiểu sao lại vui đến lạ.

Hắn chỉ ăn vài miếng đầu cho có lệ, vừa để dạy cô bé cách ăn, vừa tránh làm cô bé ái ngại. Còn lại, những phần ngon nhất, đùi gà, cánh gà giòn rụm, khoai tây vàng ươm, đều lặng lẽ đẩy về phía Thanh Nhàn. 

Lâu lâu, hắn lại cầm một miếng lên ăn chậm rãi, như thể bản thân cũng còn rất thèm, chỉ để cô bé không cảm thấy mình là người được ưu ái quá mức.

Không khí ấy, yên bình và ấm áp.

Ở một góc khác trong quán, đứa trẻ béo ngồi cùng cặp cha mẹ kia đã ăn xong phần của mình chỉ còn cha mẹ cậu ta vẫn còn đang thưởng thức phần của riêng họ. Cậu bé ngẩng lên, giọng nũng nịu xin gọi thêm một phần nữa, nhưng lập tức bị từ chối. Cả cha lẫn mẹ đều nói cậu cần ăn kiêng để giảm cân, không thể ăn thêm.

Cậu bé lập tức dẫy đành đạch, gương mặt đỏ lên vì tức giận. Nhưng có lẽ cảnh tượng này đã diễn ra quá nhiều lần, nên cha mẹ cậu cũng chẳng buồn để tâm, chỉ tiếp tục trò chuyện, mặc cho con trai mình bực bội ngồi lì trên ghế.

Thấy không ai chú ý đến mình, cậu bé đảo mắt láo liên nhìn quanh quán.

Và rồi, ánh mắt ấy dừng lại.

Bàn ăn của Thanh Nhàn.

Trên đó, món ngon vẫn còn đầy ắp. Gà rán vàng ruộm, khoai chiên, nước chấm đủ loại, trái ngược hoàn toàn với chiếc bàn đã trống trơn của cậu. Trong lòng cậu bé lập tức dấy lên cơn thèm khát cùng sự ghen tỵ khó che giấu.

Đúng lúc ấy, Băng Tử Huyên đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.

Cơ hội.

Cậu bé béo lập tức rời khỏi ghế, ánh mắt dán chặt vào bàn ăn kia, từng bước tiến đến, không hề che giấu vẻ tham lam hiện rõ trên khuôn mặt.

Thanh Nhàn đang ăn, chợt cảm nhận được ánh nhìn khác thường ấy. Cô bé ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt dò xét của cậu bé kia thì khẽ khựng lại, tay cầm miếng gà cũng dừng giữa không trung.

Cô bé nhìn qua bàn mình, món ăn vẫn còn rất nhiều.

Vốn lòng dạ hiền lành, lại nghĩ bản thân một mình ăn cũng không hết, Thanh Nhàn do dự một chút rồi nhỏ giọng lên tiếng:

“Cậu… muốn ăn không…?”

Cậu bé béo chẳng chút khách sáo. Gần như chưa để cô bé dứt lời, cậu đã gật đầu, bước tới, rồi, không một lời cảm ơn, không một chút chần chừ, ngồi phịch xuống ghế đối diện.

Ngay sau đó, cậu ta vươn tay chộp lấy từng miếng gà rán, ăn một cách tham lam và vội vã, như thể sợ người khác giành mất.

Thanh Nhàn sững người.

Cô bé nhìn cảnh ấy, tay khẽ siết lại, không biết phải làm sao. 

Thật không ngờ tốc độ ăn của đứa trẻ kia lại đáng sợ đến mức ấy. Chưa đầy mười phút, bàn ăn vốn đầy ắp món ngon đã gần như bị quét sạch, xương gà vứt ngổn ngang, giấy ăn vò nát, nước sốt vương vãi khắp mặt bàn. 

Cái cách nó ăn không phải là thưởng thức, mà giống như tranh đoạt, tham lam đến điên cuồng, chẳng khác nào một con lợn tinh vừa được thả khỏi chuồng đói.

Thanh Nhàn ngồi đối diện, hai tay đặt trên đùi, bối rối nhìn bàn ăn trống trơn trước mặt. Cô bé còn chưa kịp ăn xong phần của mình thì mọi thứ đã không còn nữa.

Đứa trẻ béo ợ một tiếng thật to, vẻ mặt thỏa mãn, rồi ánh mắt lại đảo quanh. Và rồi, nó dừng lại ở con gấu bông Thanh Nhàn đang ôm trong tay.

Ánh mắt ấy sáng lên một cách thô lỗ và chiếm đoạt.

Không một lời hỏi, không một chút do dự. Nó vươn tay giật mạnh.

“Không được!”

Thanh Nhàn hoảng hốt kêu lên, hai tay siết chặt con gấu bông trước ngực, giọng run rẩy nhưng kiên quyết.

“Thứ này… mình không thể cho cậu được!”

Con gấu bông, món quà hiếm hoi, sạch sẽ và ấm áp nhất mà cô bé từng có.

Đứa trẻ béo lập tức cau mày, vẻ mặt khó chịu hiện rõ.

“Ngoan cố thật đấy.” Nó nhếch môi, giọng đầy ngạo mạn và hung hăng.

“Thứ tao đã muốn, thì nhất định phải là của tao, hiểu chưa?”

Xung quanh, vài người lớn liếc nhìn qua cảnh tượng ấy, rồi quay đi. Có người lắc đầu cho qua, có người thậm chí còn thờ ơ đến vô tâm, coi đó chỉ là trò tranh giành trẻ con.

 Riêng cha mẹ của đứa bé kia, không những không can ngăn, mà còn cười cười, như thể đã quá quen với việc con mình cướp đồ của người khác.

Sự chênh lệch sức lực quá rõ ràng.

Thân thể gầy yếu của Thanh Nhàn không thể nào chống lại một đứa trẻ to béo hơn mình rất nhiều. Chỉ vài giây giằng co, con gấu bông đã bị giật phăng khỏi tay cô bé.

Lực kéo quá mạnh khiến Thanh Nhàn loạng choạng rồi ngã nhào xuống sàn.Trán đập xuống nền gạch lạnh lẽo phát ra một tiếng khô khốc. Máu lập tức rớm ra, sưng lên một mảng đỏ tím.

Nếu là những đứa trẻ khác, có lẽ đã khóc òa lên từ lâu.

Nhưng Thanh Nhàn thì không.

Cô bé chỉ khẽ rên một tiếng, cắn môi chịu đau, chậm rãi chống tay ngồi dậy. Ánh mắt ngước lên, không phải là oán hận, mà là van xin, một sự nhẫn nhịn khiến người ta đau lòng.

“Làm ơn…” 

Giọng cô bé khàn đi.

“Hãy trả lại cho mình… con gấu bông đó…”

Đứa trẻ béo nhìn xuống cô bé đang ngồi dưới đất, nheo mắt, rồi hít hít mấy cái, vẻ mặt đầy khinh miệt.

“Thối quá.” Nó nhăn mũi, cười khẩy.

“Con gấu bông đẹp thế này, sao lại hợp với một đứa hôi hám như mày được?”

Nói xong, nó bật cười ha hả, tiếng cười khả ố và đắc ý, ôm con gấu bông quay lưng bỏ đi, chạy về phía cha mẹ đang ngồi ở bàn xa, như thể vừa giành được một chiến lợi phẩm hiển nhiên thuộc về mình.

Còn lại nơi đó, chỉ có Thanh Nhàn ngồi trên sàn lạnh, trán rớm máu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!