Những thông tin về việc chính phủ gần đây truy quét linh mệnh giả không ngờ đã phát triển đến mức này.
Quy mô, tốc độ, cả nguồn vốn lẫn nhân lực được rót vào đều vượt xa tưởng tượng của Băng Tử Huyên.
Rõ ràng, đây không còn là những cuộc săn lùng lẻ tẻ như trước, mà đã trở thành một chiến dịch có hệ thống, kéo dài và không khoan nhượng.
Các vụ linh mệnh giả phản kháng kịch liệt, thậm chí đồ sát quân chính phủ, cũng chẳng hề hiếm.
Nghĩ đến đó, Băng Tử Huyên chỉ khẽ cười nhạt.
Cũng đúng thôi. Khi bị dồn đến đường cùng, ai mà không liều mạng giãy chết chứ.
Hắn tự hỏi, nếu một ngày nào đó bản thân rơi vào hoàn cảnh tương tự… e rằng khi ấy, cái gọi là nhân từ hay do dự cũng sẽ chẳng còn chỗ đứng. Muốn sống, chỉ có thể xuống tay. Không ai có quyền trách cứ kẻ bị ép đến bước ấy.
Chỉ là. Khác với nhiều người, bản tính cẩn trọng của Băng Tử Huyên từ trước đến nay chưa từng thay đổi.
Hắn không thích mạo hiểm, càng không thích để bản thân rơi vào ánh nhìn của kẻ khác. Chỉ cần không bị phát hiện, thì mọi thứ đều còn trong tầm kiểm soát.
Nếu thật sự có một ngày thân phận linh mệnh giả của hắn bị lộ…Điều hắn lo lắng nhất, chưa bao giờ là bản thân.
Mà là mẹ của hắn.
Chỉ cần nghĩ đến việc bà có thể bị cuốn vào vòng xoáy ấy, ánh mắt Băng Tử Huyên liền trầm xuống.
Chính điều đó mới là sợi dây vô hình luôn trói chặt hắn, khiến hắn phải cẩn trọng từng bước, che giấu thân phận đến mức gần như hoàn mỹ.
Hắn hiểu rất rõ. Mỗi loại năng lực của linh mệnh giả, dùng ít thì chưa chắc đã nguy hiểm, nhưng một khi bị ép sử dụng liên tục, vượt quá giới hạn, thì tác dụng phụ phản phệ sẽ đổ ập lên người sử dụng linh mệnh khí.
Và cái giá phải trả… phần lớn đều là mạng sống.
Cũng bởi vậy, một khi rơi vào tay chính phủ, những linh mệnh giả kia thường chẳng còn là con người đúng nghĩa nữa, mà chỉ trở thành công cụ bị khai thác đến tận cùng, phục vụ cho cái gọi là lợi ích quốc gia.
Nghĩ đến cô bé Ái Thiểm lúc nãy, Băng Tử Huyên không khỏi khẽ nhíu mày. Không rõ tác dụng phụ năng lực của cô bé là gì, nhưng đôi mắt mù kia… chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ hiểu. Đó tuyệt đối không phải bẩm sinh.
Suy nghĩ đến đây, hắn chợt hoàn hồn.
Không biết từ lúc nào, bước chân hắn đã chậm lại, và cổng trường quen thuộc đã hiện ra ngay trước mắt.
Dòng học sinh tấp nập ra vào, tiếng nói cười vang lên rộn ràng.
Phía đằng xa, một chiếc xế hộp sang trọng với lớp sơn đen bóng loáng phóng tới, tiếng động cơ trầm thấp nhưng uy lực xé tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sáng.
Những học sinh đang đi trên con đường dẫn vào trường vừa nghe tiếng xe liền tự giác né sang hai bên, động tác đã trở nên quá quen thuộc đến mức gần như bản năng. Không ai lên tiếng phàn nàn, nhưng sắc mặt mỗi người đều lộ rõ vẻ khó chịu.
Cảnh tượng này…gần như ngày nào cũng lặp lại.
Kẻ ngồi trong chiếc xe kia là con trai độc nhất của chủ tịch Lê Thành, một gia tộc thương nghiệp có tiếng trong thành phố. Công ty lớn nhỏ trải dài khắp các lĩnh vực, từ bất động sản, tài chính cho đến vận tải, truyền thông… gần như nơi nào cũng có dấu ấn của nhà họ Lê.
Quyền lực của gia tộc ấy không chỉ nằm ở tiền bạc. Cha của hắn là trưởng nam trong đại tộc, nắm quyền điều hành phần lớn sản nghiệp dòng họ.
Còn hắn, đứa con trai duy nhất được sinh ra sau bao kỳ vọng, được xem như người kế thừa tương lai, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa và sự cung phụng tuyệt đối.
Tên hắn là Lê Công.
Có hậu thuẫn phía sau, mức độ hống hách và kiêu ngạo của hắn cũng tăng theo từng năm tháng. Một gã thanh niên cao ráo, gương mặt tuấn tú, học lực xuất sắc, gia thế hiển hách… nếu chỉ xét riêng những điều đó, gần như không có điểm nào đáng chê.
Chỉ tiếc rằng, tính cách của hắn lại tự cao đến cực đoan, quen thói khinh thường và sỉ vả những kẻ bị xem là thấp kém hơn. Trong mắt hắn, phần lớn người xung quanh chỉ là phông nền mờ nhạt cho sự tồn tại của bản thân.
Chiếc xe lao thẳng qua cổng trường mà không hề giảm tốc. Bảo vệ đứng gác chỉ biết bất lực nhìn theo, không dám tiến lên ngăn cản.
Dù sao đi nữa, khoản đầu tư đổ vào ngôi trường này từ gia đình họ Lê cũng không hề nhỏ. Nói một cách khó nghe, thì ngôi trường này cũng có phần đứng trên nền tiền của nhà hắn.
Vì thế, chẳng ai muốn, hay dám, làm phật lòng vị “thiếu gia” kia, dù chỉ là một chút.
Từ ghế sau của chiếc xe, Lê Công lười biếng tựa lưng, ánh mắt vô tình lướt qua tấm kính phản chiếu bên ngoài.
Rồi hắn khẽ khựng lại.
Trong làn người phía trước, bóng dáng của Băng Tử Huyên lọt vào tầm mắt.
Chân mày Lê Công lập tức nhíu xuống, vẻ khó chịu hiện rõ nơi đáy mắt. Không cần lý do cụ thể, chỉ là… hắn không ưa con người kia.
Có lẽ vì sự bình thản quá mức, có lẽ vì ánh mắt quá đỗi điềm nhiên, hoặc đơn giản chỉ vì Băng Tử Huyên chưa từng tỏ ra kính sợ hắn như những kẻ khác.
Ánh nhìn mang theo vài phần chèn ép ấy xuyên qua lớp kính xe, rơi thẳng lên người Băng Tử Huyên.
Đáp lại, Băng Tử Huyên chỉ liếc nhìn thoáng qua, biểu cảm bình thường như nhìn bất kỳ học sinh nào khác, không kính nể, cũng chẳng khinh thường.
Chỉ là một ánh nhìn không hơn, không kém.
Chính sự bình thản ấy, đôi khi còn khiến người khác…khó chịu hơn cả sự đối đầu trực diện.
Băng Tử Huyên vừa bước qua cổng trường chưa đầy một phút, tiếng chuông vào học cũng đồng thời vang lên, ngân dài giữa không gian buổi sáng lạnh lẽo.
Âm thanh kim loại trong trẻo ấy tựa như một lằn ranh vô hình, phân chia rõ rệt giữa bên ngoài nhộn nhịp và bên trong khuôn viên học đường nghiêm cẩn.
Người bảo vệ già đứng cạnh cổng chậm rãi kéo cánh cổng sắt lại. Tiếng bản lề cọ vào nhau vang lên ken két, rồi “cạch” một tiếng trầm khô, cánh cổng đóng kín, chặn lại những kẻ đến muộn phía ngoài.
Nói đến ngôi trường của Băng Tử Huyên, đây là trường trọng điểm duy nhất của cả thành phố, quy mô rộng lớn đến mức lần đầu đặt chân vào, hầu hết học sinh mới đều khó tránh khỏi cảm giác lạc lối.
Ngay cả Băng Tử Huyên khi mới nhập học cũng vậy. Những dãy nhà cao tầng nối nhau bằng hành lang dài, sân thể thao, khu thực nghiệm, thư viện, khu nghiên cứu… mọi thứ được bố trí quy củ nhưng phức tạp như một mê cung.
Không ít lần hắn cùng những học sinh khác phải vừa cầm sơ đồ vừa dò đường để tìm phòng học hay các khu chức năng cần thiết.
Khối của Băng Tử Huyên gồm mười hai lớp, xếp theo thứ tự từ A đến L. Thứ tự ấy không phải ngẫu nhiên, mà được phân chia dựa theo năng lực học tập, từ cao xuống thấp.
Và tất nhiên, Băng Tử Huyên ở lớp L.
Lớp bị đánh giá là yếu nhất trong khối.
Nhưng cái gọi là “yếu” ở nơi này…chỉ mang tính tương đối.
Nếu tùy tiện chọn một học sinh trong lớp L rồi chuyển đến bất kỳ trường cấp ba bình thường nào khác, người đó e rằng cũng đủ để trở thành thiên tài nổi bật, thậm chí đứng đầu toàn khối.
Bởi lẽ ngôi trường này sở hữu cơ sở vật chất hàng đầu cả nước, giáo viên được tuyển chọn qua những kỳ xét duyệt nghiêm ngặt đến đáng sợ. Chất lượng giảng dạy khắc nghiệt, yêu cầu cao đến mức khiến người ta ngạt thở.
Quy trình tuyển sinh cũng không hề đơn giản. Trong khi các trường khác chỉ thi một đợt, thì nơi đây phải trải qua ba vòng tuyển chọn liên tiếp. Chỉ riêng việc đỗ vào trường đã đủ chứng minh năng lực vượt trội.
Thế nhưng, đỗ vào đây, chưa bao giờ là kết thúc.
Mỗi năm, nhà trường đều tiến hành lọc học sinh dựa trên thực lực. Những người không đạt tiêu chuẩn sẽ bị buộc rời đi, không có ngoại lệ.
Và thông thường, số học sinh bị loại nhiều nhất…chính là những lớp cuối bảng như lớp của Băng Tử Huyên.
Mỗi tháng một lần, nhà trường tổ chức kỳ đánh giá định kỳ. Điểm số được đặt ra như một lằn ranh sinh tử: vượt qua thì ở lại, không đạt thì rời khỏi. Không có chuyện nương tay vì hoàn cảnh, càng không tồn tại thứ gọi là ngoại lệ cảm tính.
Băng Tử Huyên cũng đã không ít lần đứng bên bờ ranh giới ấy. Có những kỳ thi mà chỉ cần lệch đi một chút, hắn đã phải thu dọn đồ đạc rời khỏi ngôi trường này.
Một chân bước đi, một chân ở lại. Cảm giác đó… hắn đã trải qua không chỉ một lần.
Thế nhưng bằng một sự kiên trì gần như cố chấp, hoặc có lẽ là một loại vận may kỳ lạ nào đó, hắn vẫn trụ lại được cho tới năm cuối cùng này.
Đổi lại, thành quả mà ngôi trường mang đến cũng xứng đáng với sự khắc nghiệt ấy. Tỷ lệ đỗ đại học luôn duy trì trên 97%, phần lớn đều là các trường top đầu cả nước. Chỉ riêng tấm bằng tốt nghiệp cấp ba từ nơi này thôi cũng đủ khiến nhiều trường đại học và nhà tuyển dụng phải chú ý.
Dù vậy…môi trường nào thì con người được rèn luyện trong đó cũng sẽ mang dáng dấp tương tự.
Trong bầu không khí cạnh tranh gay gắt và áp lực triền miên này, mỗi học sinh nơi đây đều đang bước đi trên một con đường hẹp, nơi chỉ có tiến lên…hoặc bị đào thải.
Một nam sinh dáng người cao lớn từ phía sau chạy tới. Bước chân nặng nhưng nhanh, hơi thở còn mang theo chút gấp gáp của quãng đường vừa chạy.
Hắn dừng lại bên cạnh Băng Tử Huyên, trên gương mặt góc cạnh hiện lên nụ cười tươi sáng, hoàn toàn trái ngược với thân hình vạm vỡ và vẻ ngoài có phần dữ dằn.
“Tử Huyên, chào buổi sáng.”
Giọng nói vang lên trầm ổn mà thân thiện.
Người vừa đến tên là Lý Quân, bạn cùng lớp với Băng Tử Huyên. Nhìn từ bên ngoài, Lý Quân cao lớn, cơ bắp rắn chắc, gương mặt lại mang nét nghiêm nghị khiến nhiều người lần đầu gặp đều vô thức dè chừng. Nhưng thực chất, hắn lại là một người cực kỳ chính trực và tốt bụng.
Không ít lần trong trường, những học sinh yếu thế bị bắt nạt đều nhờ hắn mà thoát nạn. Với xuất thân từ gia đình võ học, cộng thêm thân hình áp đảo ấy, đám chuyên đi gây sự trong trường cũng chẳng dại gì mà động đến hắn. Dần dần, chỉ cần thấy bóng Lý Quân xuất hiện, không ít kẻ đã tự giác tránh xa.
Băng Tử Huyên quay đầu nhìn sang, ánh mắt bình thản. Hắn khẽ gật đầu đáp lại:
“Chào cậu, Lý Quân.”
Nghe câu đáp, Lý Quân vẫn giữ nụ cười hiền trên môi, nhưng ánh mắt lại thoáng hiện vẻ trầm tư. Hắn hạ giọng, nói nhỏ:
“Tử Huyên… hôm nay có lẽ sắp xảy ra chuyện rồi.”
Nói đến đây, hắn hơi nhíu mày, như đang cố sắp xếp lại những gì vừa chứng kiến.
“Đúng là… trên đời thật sự tồn tại những người có năng lực nghịch thiên như vậy sao?”
Giọng điệu vừa nghi hoặc, vừa khó tin.
Băng Tử Huyên nghe vậy, trong lòng khẽ động, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản thường ngày. Hắn nghiêng đầu nhìn sang Lý Quân, hỏi nhẹ:
“Có chuyện gì sao?”
Lý Quân cũng không vòng vo, lập tức đáp thẳng:
“Cậu không biết thật à? Vừa nãy lúc tớ vào trường, có khoảng bốn người bước xuống từ chiếc xe chính phủ đậu trước cổng. Nhìn qua thôi cũng biết… không phải người bình thường.”
Hắn vừa nói, vừa đưa tay gãi nhẹ sau gáy như đang cố nhớ lại.
“Có hai người đàn ông… trông cực kỳ quen mặt, nhưng tớ lại không nhớ đã thấy ở đâu. Cảm giác giống như từng xuất hiện trên tin tức hoặc một sự kiện lớn nào đó.”
Ngừng một chút, Lý Quân tiếp tục:
“Một người phụ nữ trẻ, chắc khoảng hai mươi lăm đến ba mươi. Phong thái rất có quyền hành, chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến người ta cảm thấy áp lực. Nhưng điều khiến tớ bất ngờ nhất… lại là một cô bé.”
Ánh mắt hắn hiện rõ vẻ khó hiểu.
“Bốn người đó vừa bước xuống xe, toàn bộ ban lãnh đạo nhà trường lập tức ra tận nơi nghênh đón. Trong đó có cả lão hiệu trưởng kia.”
Nói đến đây, Lý Quân không khỏi bật cười khẽ, nhưng trong tiếng cười lại pha chút châm chọc.
“Cái lão ngày thường trước mặt học sinh chúng ta thì lúc nào cũng cau có, hống hách. Vậy mà hôm nay… lại cúi chào liên tục, hết lần này đến lần khác. Từ ánh mắt đến thái độ đều cung kính đến mức gần như nịnh nọt.”
Hắn hạ thấp giọng hơn, như sợ người xung quanh nghe thấy:
“Không chỉ lão hiệu trưởng, mà cả những lãnh đạo cấp cao khác của trường cũng vậy. Ai nấy đều tươi cười niềm nở, thái độ kính nể không dứt.”
Lý Quân khẽ thở ra một hơi, ánh mắt trở nên nghiêm trọng.
“Chỉ nhìn thôi cũng đủ đoán ra… thân phận của bốn người kia tuyệt đối không nhỏ.”
0 Bình luận