Tập 01 : Linh Mệnh Khí

Chương 08 : Gió đêm thổi

Chương 08 : Gió đêm thổi

Băng Tử Huyên nhìn màn hình điện thoại thêm một lúc nữa. Tiếng chuông vang lên lần thứ ba, cắt ngang màn đêm tĩnh lặng.

Hắn khẽ thở ra một hơi, trong ánh mắt lóe lên do dự thoáng qua, rồi cuối cùng vẫn đưa tay bắt máy.

“Alo…”

Giọng nói ở đầu dây bên kia vừa cất lên, chưa kịp nghe hết câu, tim hắn đã khẽ trầm xuống.

“Tử Huyên, là cậu phải không?!”

Một giọng nữ trong trẻo nhưng mang theo sự vội vàng và căng thẳng. Băng Tử Huyên hơi sững lại, rồi khóe môi nhếch lên một nụ cười rất nhạt.

Nhược Thanh Thanh.

Hắn hững hờ đáp, giọng lạnh nhạt như đã sớm đoán được:

“Cô biết rồi còn hỏi?”

“Đúng là hội trưởng hội học sinh…”

“Muốn tra thông tin ai, quả thật chẳng khó chút nào.”

Lời nói tưởng như đùa cợt, nhưng từng chữ đều mang theo ẩn ý sắc lạnh. Ở đầu dây bên kia, Nhược Thanh Thanh im lặng trong giây lát, rồi giọng nói lập tức trở nên dứt khoát, không vòng vo:

“Cậu nghĩ gì cũng được.”

“Nhưng tôi hỏi thẳng một câu...”

“Thanh Nhàn có đang ở bên cạnh cậu không?”

Băng Tử Huyên khẽ nheo mắt.

“Bệnh viện vừa báo tin…”

“Không tìm thấy cô bé nữa.”

“Tôi đã cho người đến chỗ ở của em ấy.”

“Không có em ấy ở đó, chỉ có người phụ nữ tột nghiệp đó đang ngủ.”

“Theo như tôi biết…”

“Giữa cậu và em ấy có qua lại.”

“Cho nên…”

“Người có khả năng đưa em ấy rời đi nhất...”

“Chỉ có thể là cậu.”

Giọng cô ta không lớn, nhưng từng câu nói đều gọn gàng, lý trí,  như đang xâu chuỗi lại từng manh mối một cách không cho phép phản bác.

“Đã có người nhìn thấy hai người.”

“Cho nên không thể sai được.”

Nhược Thanh Thanh hít sâu một hơi, rồi nói tiếp, lần này, trong giọng nói đã xen lẫn sự lo lắng rất thật:

“Với tình trạng sức khỏe hiện giờ của Thanh Nhàn…”

“Tôi khuyên cậu vẫn nên đưa em ấy trở lại bệnh viện.”

“Nếu cứ lang thang bên ngoài như vậy…”

“Không ai dám chắc sẽ xảy ra chuyện xấu gì.”

“Còn về viện phí...”

“Cậu bảo em ấy yên tâm.”

“Tôi sẽ chi trả toàn bộ.”

Những lời ấy vừa dứt, không gian xung quanh Băng Tử Huyên như trầm xuống một tầng.

Hắn khẽ cau mày.

Không phải vì lo lắng. Mà là vì… không thích.

Hắn trầm giọng đáp, từng chữ mang theo sự lạnh lẽo không giấu giếm:

“Cô đang trách tội tôi sao?”

“Thanh Nhàn quả thực đang ở chỗ tôi.”

“Điều này tôi không phủ nhận.”

“Nhưng cô yên tâm...”

“Ở bên cạnh tôi, em ấy sẽ không xảy ra vấn đề gì.”

Giọng hắn thấp và chắc, như một lời khẳng định không cho phép nghi ngờ.

Rồi hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt tối xuống, giọng nói lạnh hơn trước:

“Ngược lại…”

“Khoản tiền viện phí kia...”

“Với cái giọng điệu như đang bố thí ấy…”

“Tôi thay Thanh Nhàn...”

“…từ chối ý tốt của cô.”

Không khí ở đầu dây bên kia lập tức rơi vào im lặng. Một loại im lặng căng thẳng, như dây đàn sắp đứt.

Băng Tử Huyên khẽ siết chặt điện thoại trong tay. Gió đêm lướt qua, áo hắn khẽ lay động.

Giọng Nhược Thanh Thanh bỗng chốc trở nên sắc lạnh, từng câu từng chữ như không còn giữ lại chút nể nang nào nữa, dồn dập trút xuống đầu dây bên kia:

“Tử Huyên, cậu nghĩ cậu là ai chứ?”

“Chỉ là một học sinh còn chưa tốt nghiệp cấp ba.”

“một mình cậu thì có thể lo nổi cho ai?”

“Cậu thay mặt Thanh Nhàn từ chối ý tốt của tôi…”

“Vậy còn cô bé thì sao?”

“Cậu định cứ thế bỏ mặc em ấy cho đến khi.”

“Chuyện tồi tệ nhất xảy ra à?”

Giọng cô ta trầm xuống, mang theo sự nghiêm khắc gần như tàn nhẫn:

“Ít nhất để em ấy tiếp tục chữa trị trong bệnh viện.”

“Dù chỉ là níu kéo, vẫn còn có cơ hội sống.”

“Còn hơn là vô vọng chờ đợi cái chết trong tuyệt cảnh.”

“Lấy danh nghĩa người khác, giữ cái điệu bộ tự cao ấy.”

“Rồi hại một sinh linh vô tội…”

“…thật nực cười.”

“Tỉnh lại đi, Băng Tử Huyên.”

“Đừng ảo tưởng bản thân nữa.”

“Cậu còn trẻ con đến bao giờ?”

“Nếu cậu không nghĩ cho chính mình.”

“Thì cũng nên nghĩ cho Thanh Nhàn một chút đi chứ!”

Một tràng lời nặng nề, gay gắt, như búa tạ liên tiếp nện xuống. Thế nhưng...

Băng Tử Huyên vẫn không hề biến sắc.

Hắn đứng yên giữa gió đêm, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lùng, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng:

“Cô nói… không sai.”

“Nhưng cô cũng biết.”

“Để chữa trị dứt điểm cho Thanh Nhàn…”

“…khó đến mức nào chứ?”

Ở đầu dây bên kia, Nhược Thanh Thanh khẽ bật cười, một tiếng cười mang theo sự tự tin và chắc chắn:

“Tử Huyên à, Tử Huyên…”

“Những chuyện tôi đã quyết làm.”

“Từ đầu đến cuối đều đã tính toán.”

“Cậu không cần lo.”

“Công nghệ y học hiện nay không còn như trước nữa.”

“Trước khi tìm được trái tim tương thích.”

“Cứ để Thanh Nhàn dùng máy trợ tim.”

“Kết hợp với các liệu pháp điều trị tiên tiến.”

“Kéo dài sự sống là hoàn toàn khả thi.”

“Chỉ cần còn thời gian.”

“Thì sẽ còn hy vọng.”

Nghe đến đây, ánh mắt Băng Tử Huyên khẽ dao động, nhưng giọng hắn vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm:

“Số tiền đó…”

“Cô không nghĩ sẽ rất lớn sao?”

“Cô thật sự sẵn sàng vung ra.”

“Chỉ vì một đứa trẻ không thân không thích?”

Ở đầu dây, Nhược Thanh Thanh lại bật cười,  lần này trong tiếng cười đã lẫn chút cay nghiệt:

“Tử Huyên…”

“Chúng ta dù sao cũng từng là thanh mai trúc mã.”

“Chơi với nhau từ bé.”

“Tính tôi thế nào.”

“Cậu thật sự không rõ sao?”

“Hay là…”

“Cậu đang nghi ngờ động cơ của tôi?”

“Nếu có...”

“Thì cứ nói thẳng.”

“Đừng vòng vo.”

Những câu nói sau cùng, giọng cô ta đã không còn che giấu sự sắc bén, như đang ép hắn phải đưa ra một câu trả lời rạch ròi.

Băng Tử Huyên vừa nghe giọng Nhược Thanh Thanh bên kia đầu dây dần trở nên cáu gắt, còn chưa kịp mở miệng đáp lời thì...

Ầm...!

Không trung phía trên bỗng nhiên rung chuyển. Tầng mây mỏng trên bầu trời đêm như bị một thứ gì đó xé toạc, cuộn lên thành từng dải xoáy trắng bạc.

Một thân ảnh lao vụt qua trời cao, tốc độ nhanh đến mức để lại phía sau những vệt khí nổ kéo dài. Đó là một người đàn ông, toàn thân phát ra linh quang mờ nhạt, sắc mặt trắng bệch, hơi thở hỗn loạn, rõ ràng đã tiêu hao đến cực hạn.

Phía sau hắn...

Là vài chiếc phi cơ có kiểu dáng hoàn toàn khác biệt so với máy bay dân dụng. Thân máy đen nhánh, đường nét lạnh lẽo, động cơ gầm rú xé gió, vận tốc tăng lên đến mức kinh người, không ngừng áp sát.

Người đàn ông kia quay đầu lại, ánh mắt vừa phẫn nộ vừa tuyệt vọng, giọng nói vang vọng giữa không trung, mang theo linh lực chấn động tầng mây:

“Tôi không làm gì phạm pháp cả!”

“Tôi chưa từng giết người, chưa từng gây loạn!”

“Các người đuổi bắt tôi như thế này...”

“Là có ý gì?!”

“Quyền công dân đâu?”

“Quyền tự do mà quốc gia các người luôn miệng rêu rao...”

“Rốt cuộc coi là cái gì?!”

Hắn cười lớn, nụ cười đầy bi phẫn:

“Hay là…”

“Trong mắt các người...”

“Những linh mệnh giả như chúng ta…”

“Vốn dĩ chưa từng được coi là con người?!”

Âm thanh ấy vang vọng giữa trời đêm.

Băng Tử Huyên đứng phía dưới, ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt khẽ trầm xuống. Chỉ cần liếc qua một cái, hắn đã đoán ra toàn bộ.

Loại cảnh tượng này…đối với hắn mà nói, không hề xa lạ.

Những vụ truy bắt Linh Mệnh Giả, từ lâu đã không còn là chuyện hiếm.

Kẻ mang sức mạnh vượt khỏi chuẩn mực của con người, dù có giữ mình thế nào, chỉ cần bị liệt vào danh sách...thì vận mệnh, gần như đã được định sẵn.

Một khi rơi vào tay chính quyền.....

Nếu có tiềm lực cao, sẽ bị cưỡng chế cải tạo, huấn luyện,ném vào những đội ngũ chiến đấu đặc biệt,trở thành vũ khí sống dưới danh nghĩa bảo vệ quốc gia.

Còn lại...

Hoặc bị đưa vào phòng thí nghiệm, bóc tách, nghiên cứu, tái cấu trúc, cho đến khi không còn giá trị lợi dụng.

Hoặc, xử tử tại chỗ, với cái cớ quen thuộc: “Nguy hại tiềm tàng đối với xã hội.”

Băng Tử Huyên khẽ nhắm mắt. Hắn biết rất rõ...

Trong quá khứ, đã từng có quá nhiều Linh Mệnh Giả ỷ vào sức mạnh dị thường,coi sinh mạng con người như cỏ rác,giết chóc không ghê tay.

Chính những kẻ đó, đã kéo cả một quần thể rơi vào bóng tối.

Từ đó...

Điều luật mang tên “Thanh trừ và Cải tạo người sở hữu năng lực đặc biệt” chính thức ra đời.

Và với những kẻ mà chính quyền không thể khống chế, không muốn lưu lại, cũng không tiện xử tử công khai...sẽ có một kết cục khác.

Băng Tử Huyên mở mắt, ánh nhìn thoáng qua một tia u ám lạnh lẽo. Vùng Đất Bị Lãng Quên.

Một nơi thần bí. Một hòn đảo bị che giấu khỏi thế giới.

Được nhân loại phát hiện chưa quá hai mươi năm. Thông tin bị phong tỏa nghiêm ngặt. Bản đồ không tồn tại. Tín hiệu không thể truy vết.

Chỉ có số rất ít người, ở tầng cao nhất của thế giới này, mới biết nơi đó rốt cuộc là gì.

Thiên đường? Hay địa ngục?

Không ai trả lời được.

Chỉ biết rằng, kẻ bị ném vào đó, chưa từng có ai trở về.

Trên bầu trời, tiếng động cơ gầm rú càng lúc càng gần.

Quả nhiên...

Người đàn ông kia cuối cùng không thể trụ vững thêm nữa.

Tốc độ phi hành trên không trung bắt đầu chậm lại thấy rõ, linh quang quanh thân nhấp nháy bất ổn, hơi thở đứt quãng.Đúng vào khoảnh khắc ấy...

Từ một chiếc phi cơ phía sau, một tầng sóng âm vô hình bỗng nhiên khuếch tán ra.

Không có ánh sáng. Không có tiếng nổ.

Chỉ là một dao động cực nhỏ, nhưng lại đánh thẳng vào thần kinh trung ương của Linh Mệnh Giả kia.

“Ư...!”

Thân thể hắn chấn động dữ dội, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt. Đồng tử co rút rồi đột ngột trợn trắng, linh lực quanh người tan rã như bọt nước.

Cơ thể hắn, mất kiểm soát.

Từ độ cao hàng trăm mét, thân ảnh ấy rơi thẳng xuống như một mảnh lá gãy.

Nhưng còn chưa kịp chạm đất.

Vài thân ảnh mặc trang bị chiến thuật hiện đại đã lao ra giữa không trung, thao tác thuần thục, chính xác đến lạnh lùng.

Khóa linh lực. Phong bế ý thức. Cố định tứ chi.

Toàn bộ quá trình diễn ra gọn gàng như một bài tập được diễn luyện hàng nghìn lần.

Chỉ trong chớp mắt, người đàn ông kia đã bị quân đội chính phủ khống chế hoàn toàn, kéo đi giữa màn đêm, không để lại lấy một tiếng động dư thừa.

Bầu trời dần trở lại yên tĩnh. Như thể chưa từng có ai vừa tuyệt vọng kêu gào ở đó.

Băng Tử Huyên đứng dưới đường, lặng lẽ quan sát toàn bộ.

Trong mắt hắn, quang mang nhàn nhạt khẽ hiện lên, đó là dấu hiệu chỉ có Linh Mệnh Giả mới có.

Những người thường xung quanh, có lẽ chỉ nhìn thấy vài vệt sáng vụt qua bầu trời, nghe loáng thoáng tiếng động cơ rồi thôi.

Nhưng hắn thì khác.

Hắn nhìn thấy rõ ràng từng chi tiết.

Từ nhịp dao động linh lực của đối phương, đến tầng sóng âm được điều chỉnh tần suất chính xác đến mức nào.

Đánh giá trong lòng rất nhanh đã hình thành.

Thực lực không cao.

Tên Linh Mệnh Giả kia, ngoài khả năng phi hành, gần như không có bất kỳ kỹ năng công kích nào.

Chỉ dựa vào tốc độ và trốn chạy. Gặp phải lực lượng chuyên đối phó Linh Mệnh Giả, bị bắt chỉ là chuyện sớm muộn.

Băng Tử Huyên khẽ thu ánh mắt lại. Trong đáy mắt thoáng qua một tia lạnh nhạt khó nhận ra.

Đường dây bên kia, giọng Nhược Thanh Thanh mang theo chút lo lắng vang lên:

“Tử Huyên…cậu có nghe tôi nói không?”

“Bên đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Băng Tử Huyên liếc nhìn bầu trời đã hoàn toàn yên ắng, giọng điệu bình thản đáp:

“Không có gì.”

“Chuyện lúc nãy, nếu cô đã suy tính đến mức đó, tôi cũng không có ý kiến.”

“Giờ theo ý cô, tôi sẽ đưa Thanh Nhàn quay lại bệnh viện.”

“Những chuyện sau đó…phiền cô.”

Đầu dây bên kia im lặng một giây,  rồi Nhược Thanh Thanh khẽ đáp:

“…Tôi biết rồi.”

Cuộc gọi kết thúc.

Băng Tử Huyên cúi đầu.

Thanh Nhàn từ lúc nào đã ngủ say trên lưng hắn. Hơi thở nhỏ nhẹ, đều đặn, khuôn mặt gầy gò tựa vào vai hắn,vẫn còn vết nước mắt khô nơi khóe mi.

Hắn khẽ dừng bước.

Lấy điện thoại ra, định gọi taxi.

Nhưng chỉ cần tưởng tượng đến cảnh bế cô bé lên xe, thân thể chấn động, cô bé trong mơ giật mình tỉnh dậy.

Băng Tử Huyên lại chậm rãi cất điện thoại vào túi.

Hắn điều chỉnh lại tư thế, để cô bé dựa vững hơn trên lưng.

Gió đêm thổi qua con phố vắng, đèn đường kéo dài bóng hai người thành một vệt mảnh.

Không có lời nói. Không có ai chứng kiến.

Chỉ có một thiếu niên, lặng lẽ cõng một sinh mệnh yếu ớt, từng bước một, đi về phía ánh đèn trắng lạnh lẽo của bệnh viện nơi xa.

Con đường ấy, dài hơn hắn tưởng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!