Tập 01 : Linh Mệnh Khí

Chương 12 : Quân chính phủ

Chương 12 : Quân chính phủ

Con phố vốn dĩ ngày thường chẳng có gì đặc biệt, nhịp điệu quen thuộc, thế nhưng hôm nay lại hoàn toàn khác.

Từ xa, tiếng động cơ gầm rú phá tan không khí buổi sáng. Một đoàn xe quân đội chính phủ xuất hiện, đội hình chỉnh tề, hộ tống nghiêm ngặt, cờ hiệu và ký hiệu quân sự rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn. 

Đây là lần đầu tiên Băng Tử Huyên tận mắt trông thấy lực lượng tinh nhuệ như vậy xuất hiện ngay trên con phố này. 

Hắn hiểu rất rõ, những đơn vị cấp độ này chỉ xuất động khi có đại sự, tuyệt đối không phải chuyện tuần tra hay thị uy thông thường.

Tiếng còi hú xé gió vang lên dồn dập, từng chiếc xe lao đi trong làn đường đã được phong tỏa từ sớm. Hai bên đường, người dân bắt đầu xôn xao, tiếng bàn tán nổi lên như sóng nhỏ lan dần:

“Là… là quân chính phủ đó à?”

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chưa từng thấy cảnh này ở khu này bao giờ…”

Băng Tử Huyên đứng giữa dòng người, ánh mắt dõi theo đoàn xe lướt qua. Trong lòng hắn thoáng dâng lên một tia tò mò xen lẫn cảnh giác, khẽ thì thầm, giọng thấp đến mức chỉ mình hắn nghe thấy:

“Có chuyện gì… sắp xảy ra sao?”

Vừa dứt lời...

Ong...!

Một tia thần thức vô hình, tựa như gợn sóng trong không khí, bất ngờ quét ngang khu vực. Người thường hoàn toàn không cảm nhận được gì, nhưng với Băng Tử Huyên, khoảnh khắc ấy chẳng khác nào một lưỡi dao lạnh lẽo lướt qua.

Sắc mặt hắn đại biến trong tích tắc.

Không một động tác thừa, những sợi cước tuyến vô hình lập tức vút ra, nhanh đến mức không để lại dư ảnh. 

Chúng đan xen, va chạm trực diện với tầng quét thần thức kia, phá vỡ nó trong im lặng, rồi ngay lập tức thu lại, dung nhập vào cơ thể hắn. 

Gần như cùng lúc, một lớp che giấu tinh vi hình thành, khép kín khí tức linh mệnh giả của hắn đến mức hoàn mỹ, tựa như hắn chưa từng tồn tại trong phạm vi dò xét.

Tất cả diễn ra chỉ trong một nhịp thở.

Khi mọi thứ kết thúc, Băng Tử Huyên khẽ hít sâu, ánh mắt trở nên ngưng trọng hiếm thấy.

“Có kẻ… dùng năng lực tìm kiếm linh mệnh giả.” Hắn trầm giọng, từng chữ như đè nặng xuống đáy lòng.

“Không ngờ… thông tin kia lại là thật.”

Ánh nhìn của hắn khóa chặt vào chiếc xe được hộ tống ở trung tâm đội hình.

Linh nhãn khẽ động, một tia bạch quang mỏng manh lóe lên trong đáy mắt. Tầng kim loại, kính chống đạn, kết giới bảo hộ, tất cả như trở nên trong suốt trước tầm nhìn ấy.

Bên trong xe...

Là một cô bé khoảng mười tuổi.

Gương mặt tái nhợt, dáng người nhỏ bé, hai mắt nhắm nghiền, rõ ràng là mù lòa. Thế nhưng, khí tức quanh cô bé lại mang theo một cảm giác lạnh lẽo khó tả, như thể chính cô là trung tâm của mọi sự dò xét vừa rồi. 

Bên cạnh cô, vài quan chức cấp cao ngồi sát, thần sắc căng thẳng, cử chỉ chăm sóc cẩn trọng đến mức quá mức.

Ngay lúc đó...

Cô bé khẽ nghiêng đầu.

Một động tác rất nhỏ, nhưng lại khiến không khí trong xe đột nhiên thay đổi. Một vị quan chức bên cạnh lập tức biến sắc, quay sang ra lệnh dứt khoát:

“Dừng xe!”

Mệnh lệnh truyền đi như sấm.

Chỉ trong khoảnh khắc, toàn bộ đoàn xe quân đội đồng loạt giảm tốc rồi dừng hẳn, bánh xe nghiến xuống mặt đường khô lạnh, để lại một khoảng tĩnh lặng nặng nề bao trùm cả con phố.

Giữa dòng người ngơ ngác và những ánh mắt không hiểu chuyện gì đang diễn ra...

Băng Tử Huyên đứng lặng, tim khẽ trầm xuống.

Hắn biết rất rõ, chuyện này… tuyệt đối không đơn giản.

“D...dừng… dừng lại rồi kìa…”

Một người dân không kìm được mà thốt lên, giọng run rẩy. Ngay sau đó, cửa những chiếc xe quân sự bật mở, từng tốp vũ binh trang bị đầy đủ nhảy xuống, động tác gọn gàng, dứt khoát.

 Ánh mắt họ lạnh lẽo quét ngang bốn phía, mang theo uy áp trần trụi của bạo lực có tổ chức, khiến đám đông vốn còn tò mò lập tức im bặt. Không ít người vô thức lùi lại nửa bước, tim đập nhanh hơn, đây không phải cảnh tượng mà dân thường có thể tùy tiện đứng xem.

Không khí trên con phố trong chốc lát căng như dây đàn.

Từ chiếc xe được hộ tống ở trung tâm, cửa mở ra lần nữa. Cô bé mù bước xuống, được hai viên chức cấp cao mỗi người dìu một bên. 

Từng bước chân của cô bé đều được nâng niu cẩn trọng.

Bên ngoài, vòng bảo vệ của quân đội lập tức khép chặt, nhiều tầng nhiều lớp, không để lộ dù chỉ một kẽ hở, một thế trận đủ khiến bất kỳ kẻ nào có ý đồ cũng phải tuyệt vọng.

Chỉ nhìn cảnh tượng này thôi cũng đủ hiểu, Địa vị của cô bé mù kia cao đến mức đáng sợ. E rằng ngay cả nguyên thủ quốc gia, trong nhiều tình huống, cũng chưa chắc được bảo vệ đến mức này.

Một người đàn ông trung niên bước lên nửa bước. Ông mặc bộ vest chỉnh tề, lưng thẳng, tác phong nghiêm cẩn, mái tóc đã bạc quá nửa, rõ ràng là người giữ vị trí cực cao trong bộ máy quyền lực. 

Khi đối diện với cô bé, ông lại hạ thấp giọng, thái độ kính cẩn đến mức gần như khom mình:

“Tiểu thư Ái Thiểm…” Giọng ông trầm xuống. 

“Có phải… linh mệnh giả đã xuất hiện trong phạm vi này?”

Cô bé tên Ái Thiểm không trả lời ngay. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nhợt, đôi mắt mù khép hờ, trông yếu ớt như một búp bê sứ dễ vỡ.

 Thế nhưng, chỉ một cái gật đầu khẽ khàng của cô cũng khiến toàn bộ những người xung quanh nín thở.

Ngay sau đó...

Cô bé chậm rãi giơ tay lên, ngón tay mảnh khảnh chỉ thẳng về một hướng trong đám đông.

Theo hướng ấy...

Một người đàn ông mặc vest công sở đứng chết lặng tại chỗ. Có lẽ vừa rồi hắn còn hòa lẫn rất tốt giữa dòng người, nhưng giờ đây, khi bị chỉ thẳng mặt, sắc mặt hắn tái mét trong nháy mắt, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. 

Đôi môi run rẩy, ánh mắt hoảng loạn đến mức không dám nhìn thẳng bất kỳ ai.

Bàn tay cầm vali của hắn run lên bần bật.

“C...cạch...!”

Chiếc vali rơi xuống đất, khóa bật tung. Ngay lập tức, những cọc tiền đô la dày cộm lăn ra ngoài, va vào mặt đường khô lạnh, tản mát khắp nơi. 

Ánh nắng buổi sáng phản chiếu lên những tờ tiền xanh lét, chói mắt đến mức khiến đám đông đồng loạt hít một hơi lạnh.

Xôn xao nổi lên, nhưng không ai dám lên tiếng.

Giữa vòng vây quân đội, giữa ánh mắt lạnh lùng của những kẻ nắm quyền sinh sát...

Người đàn ông kia hiểu rất rõ, Khoảnh khắc này, hắn đã không còn đường lui.

Còn ở một góc khuất trong đám đông, Băng Tử Huyên lặng lẽ thu ánh mắt lại, trong lòng dâng lên một cảm giác nặng nề khó tả.

Hắn đã đoán đúng. Cô bé mù kia… chính là “con mắt” của chính phủ.

“Mẹ kiếp… thật không ngờ… thật không ngờ thông tin đó lại là thật…”

Người đàn ông vest kia nghiến răng, ánh mắt lóe lên vẻ điên cuồng.

“Muốn bắt được tao? Chúng mày vẫn chưa đủ bản lĩnh đâu...!”

Dứt lời, thân thể hắn bỗng nhiên tan biến ngay trước mắt vô số người.

Không phải biến mất theo kiểu chạy trốn hay che khuất, mà là biến mất hoàn toàn.

“B...biến… biến mất rồi kìa!”

“Không thể nào… anh ta vừa đứng đó mà!”

“Thật sự có người sở hữu năng lực đặc biệt sao?! Quá… quá phản khoa học rồi!”

Đám đông rối loạn. Những tiếng xôn xao, hoảng loạn vang lên liên hồi. Trong mắt người thường, chỗ người đàn ông kia vừa đứng giờ chỉ còn lại một khoảng trống méo mó, không khí như bị vặn xoắn nhẹ, nhưng nếu không để ý kỹ thì chẳng ai nhận ra điều gì bất thường.

Ở một nơi không ai thấy, người đàn ông tàng hình cười thầm đầy đắc ý.

“Để tao xem… bọn mày tìm tao bằng cách nào.”

Hắn kiêu ngạo là có lý do.

Năng lực của hắn không phải tàng hình thông thường, không phải che ánh sáng, cũng không phải đánh lừa thị giác đơn giản. Thứ hắn sử dụng là khả năng thao túng khúc xạ và bóp méo thông tin hiển thị của thế giới.

Ánh sáng đi qua thân thể hắn bị uốn cong, hình ảnh phía sau được bẻ lệch, vá lại một cách hoàn hảo, khiến mắt người chỉ thấy nền cảnh như thể nơi đó vốn dĩ chưa từng có ai đứng. 

Không chỉ mắt thường, máy quét nhiệt, thiết bị dò sinh mệnh, thậm chí cả một số hệ thống cảm biến sóng sinh học đều bị đánh lạc hướng, vì thứ chúng nhận được không phải là dữ liệu bị che giấu, mà là dữ liệu đã bị sửa đổi.

Nói cách khác. Hắn không biến mất. Hắn xóa chính mình khỏi nhận thức của thế giới.

Chính vì vậy, trong những lần trước, dù bị truy đuổi thế nào, hắn vẫn ung dung thoát thân. Và cũng chính vì thế, hắn mới dám thách thức cả quân đội chính phủ ngay giữa ban ngày như vậy.

Chỉ là...

Lần này, hắn đã gặp người không nên gặp.

Từ trung tâm vòng vây, cô bé mù Ái Thiểm khẽ ngẩng đầu.

Đôi mắt trắng đục vốn khép hờ của cô bé mở ra một đường mỏng manh.

Trong khoảnh khắc đó...

Một tầng sóng vô hình lan tỏa.

Không phải sóng âm, không phải sóng điện từ, cũng không thuộc bất kỳ phổ vật lý quen thuộc nào. Đó là sóng nhận thức, trực tiếp quét qua tầng tồn tại sâu hơn, nơi mọi sự ngụy trang đều trở nên vô nghĩa.

Khi tầng sóng ấy chạm đến vị trí người đàn ông đang đứng...

“Cái… cái gì...?!”

Nụ cười trên mặt hắn đóng cứng lại.

Thân thể vốn đã không tồn tại kia bị cưỡng ép kéo trở lại hiện thực. Không khí vặn vẹo sụp đổ, ánh sáng trở về quỹ đạo bình thường, hình ảnh bị bóp méo lập tức khôi phục.

Trong nháy mắt...

Hắn hiện nguyên hình.

“Không thể nào… năng lực của mình… không dùng được?!”

Hắn hoảng loạn nhìn xuống đôi tay mình, tất cả đều rõ ràng, chân thực, không còn bất kỳ dấu hiệu khúc xạ nào. 

Năng lực tàng hình mà hắn kiêu hãnh bấy lâu nay, vào khoảnh khắc này, bị vô hiệu hóa hoàn toàn.

Người đàn ông sở hữu năng lực tàng hình khi cảm nhận được năng lực đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa, đồng tử lập tức co rút lại. Trong tích tắc hoảng loạn pha lẫn tuyệt vọng ấy, bản năng sinh tồn bị dồn đến cực hạn.

Hắn đột ngột thò tay ra sau hông, rút phắt một khẩu súng giấu trong áo vest.

Nòng súng đen ngòm chỉ thẳng về phía cô bé mù Ái Thiểm.

“Cũng đều là linh mệnh giả cả thôi…” Giọng hắn khàn đi, mang theo oán độc và điên cuồng.

“Vậy mà mày dám bán đứng tao?!”

Hắn cười gằn, tiếng cười vỡ vụn giữa không khí căng cứng.

“Đừng tưởng làm con chó cho chính phủ thì chúng nó sẽ tha cho mày. Một khi đã rơi vào tay lũ man rợ ấy, kết cục của tao hay của mày có khác gì nhau đâu?!”

Ánh mắt hắn đỏ ngầu, như một con thú bị dồn vào đường cùng.

“Đã không có đường sống, thì kẻ kéo tao xuống vực này… tao cũng không để yên!”

“Cá chết lưới rách...!!!”

Ngón tay hắn chuẩn bị bóp cò.

Nhưng...

Ngay khoảnh khắc đó.

ẦM!

Không ai kịp nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra.

Chỉ thấy một bóng người mặc quân phục xuất hiện như xé rách không gian, tốc độ nhanh đến mức ngay cả Băng Tử Huyên cũng chỉ vừa kịp nhận ra một tàn ảnh mờ nhạt, còn với người thường, đó đơn thuần là… không hề có gì.

Khẩu súng bị bẻ lệch khỏi quỹ đạo trước khi tiếng nổ kịp vang lên.

Cổ tay người đàn ông tàng hình bị khóa chặt, một cặp còng tay đặc chế mang theo hoa văn khắc phức tạp lập tức khép lại, phát ra âm thanh kim loại khô lạnh.

“Rắc...!”

Năng lực trong cơ thể hắn như bị đóng băng, hoàn toàn không còn chút phản ứng nào.

Toàn bộ hiện trường chết lặng.

Người đàn ông bị còng tay không vùng vẫy, cũng chẳng sợ hãi. Hắn chỉ chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào người vừa khống chế mình, khóe miệng cong lên thành một nụ cười châm biếm.

“Ha… cuối cùng thì ngày này cũng đến.”

Hắn lẩm bẩm, giọng nói đầy mỉa mai:

“Dùng linh mệnh giả để trị linh mệnh giả…”

“Chiêu này...đúng là cao tay thật.”

Tiếng cười của hắn vang lên, khàn khàn mà điên loạn, giữa ánh mắt sững sờ của toàn bộ người xung quanh.

Rồi hắn bị kéo đi.

Bước chân không vội vàng, cũng chẳng hối hả, giống như một kẻ đã sớm biết trước kết cục của mình.

Khi đi ngang qua Băng Tử Huyên, hắn đột nhiên dừng lại nửa nhịp.

Không nhìn thẳng.

Chỉ khẽ nhắm mắt, cúi đầu một cái rất nhẹ, rồi lắc đầu.

Môi mấp máy, gần như không thành tiếng...

“Bảo trọng…”

Một lời nói ngắn ngủi, không đầu không cuối, nhưng lại mang theo một thứ cảm xúc nặng nề khó hiểu.

Người đàn ông sở hữu năng lực tàng hình bị áp giải rời đi trong vòng vây kín. Giữa những bước chân đều tăm tắp của quân đội, cô bé mù Ái Thiểm vẫn đứng yên tại chỗ, gương mặt nhỏ nhắn hơi nghiêng sang một bên.

Đôi mắt trắng đục khẽ động, hàng mi run nhẹ.

Cô chậm rãi xoay người, cảm ứng vô hình tỏa ra lần nữa, lướt qua đám đông đang nín thở. Nhưng rồi, cảm giác kia… lại biến mất, giống như chưa từng tồn tại.

Ái Thiểm khẽ nhíu mày, tự nói với chính mình, giọng nhỏ đến mức chỉ những người đứng rất gần mới nghe thấy:

“Là mình… cảm nhận nhầm sao?”

“Quả nhiên dạo này làm việc quá nhiều, cảm ứng không còn nhạy bén như trước nữa…”

Không tìm ra điều gì bất thường, cô khẽ lắc đầu, vẻ mặt nhanh chóng trở lại bình thản thường ngày.

“Tiếp tục hành trình.”

Mệnh lệnh vừa dứt, đoàn xe hộ tống lập tức khởi động. Tiếng động cơ vang lên đều đều, quân đội nhanh chóng thu đội hình, rút lui gọn gàng, để lại phía sau một con phố dần lấy lại nhịp thở.

Khi bóng dáng đoàn xe hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt...

Giữa đám đông tưởng chừng vô hại ấy, Băng Tử Huyên mới khẽ thả lỏng cơ thể, hơi thở nặng nề được kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng chậm lại.

Hắn thấp giọng, như đang nói với chính mình:

“Năng lực dò xét linh mệnh khí…”

“Quả nhiên… đúng là loại năng lực gì cũng có thể xuất hiện trên đời này.”

Trong thoáng chốc, ánh mắt hắn lướt qua vị trí Ái Thiểm từng đứng, lòng không khỏi dâng lên một tia may mắn pha lẫn kiêng dè.

“Nếu Thiên Tuyến của ta không có năng lực che giấu…”

“E rằng kết cục của ta… đã giống như Trần Hoài rồi.”

Nghĩ đến người đàn ông vừa bị bắt đi, Băng Tử Huyên khẽ thở dài. Trong đáy mắt, thoáng hiện lên một tia tiếc nuối.

“Không biết… sau khi bị bắt, kết cục của anh ta sẽ ra sao…”

Hắn không dừng bước lâu. Chỉ một lát sau, liền xoay người, tiếp tục hòa vào dòng người đang dần trở lại với cuộc sống thường nhật, tiếng nói chuyện, tiếng bước chân, sự bận rộn quen thuộc như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn gió thoảng.

Nói đến Trần Hoài, tuy hắn và Băng Tử Huyên chỉ gặp nhau vài lần tại một số sự kiện không mấy thân cận, nhưng qua những gì đã tìm hiểu trước đó, Trần Hoài vẫn là người có nghĩa khí, là kiểu người đáng để kết giao.

Chỉ tiếc...

Lần này, vận số đã đến, dù có tránh cũng khó thoát.

Băng Tử Huyên khẽ cúi đầu, trong lòng thầm cầu mong:

Mong rằng… kết cục của anh ta sẽ không quá tệ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!