Kể từ ngày Thanh Nhàn được đưa vào bệnh viện thăm khám và điều trị, bệnh tình của cô bé quả nhiên có dấu hiệu khả quan hơn.
Những cơn đau ngực dữ dội thưa dần.Nhịp tim tuy vẫn yếu nhưng đã ổn định hơn trước. Sắc mặt xám xịt ngày nào, giờ đây cũng dần có thêm chút huyết sắc.
Băng Tử Huyên đứng trước tấm kính phòng bệnh, nhìn những con số nhảy đều trên màn hình theo dõi sinh hiệu, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần cảm khái.
Y tế hiện đại… quả thực đã đi rất xa.
Trước kia, trong nhận thức của hắn, những phương pháp y học của thế giới này tuy có tác dụng, nhưng vẫn khó lòng chống lại những bệnh lý mang tính căn nguyên như bệnh tim bẩm sinh của Thanh Nhàn.
Giờ đây mới nhận ra, suy nghĩ ấy vẫn còn quá nông cạn.
Chỉ là…để đổi lấy sự “hiện đại” đó, cái giá phải trả chưa bao giờ là nhỏ.
Những máy móc hỗ trợ tuần hoàn, liệu pháp duy trì chức năng tim, thuốc ức chế biến chứng và các ca theo dõi chuyên sâu...
Tất cả cộng lại, đối với một gia đình bình thường, e rằng dốc cạn cả gia sản cũng chưa chắc đủ.
Với mẹ con Thanh Nhàn, đó là một con số gần như tuyệt vọng.
Cũng may...
Lần này, người ra tay là Nhược Thanh Thanh.
So với cô ta, khoản chi phí này…thực sự không đáng là bao.
Tiểu thư nhà họ Nhược, cha là chánh án, mẹ là chủ tịch một tập đoàn mỹ phẩm có tiếng.
Tiền bạc, quan hệ, tài nguyên y tế cao cấp, đối với cô ta mà nói, chỉ cần một câu nói.
Huống chi ,đây vốn dĩ không phải lần đầu Nhược Thanh Thanh làm những việc như thế.
Quỹ hỗ trợ khám chữa bệnh miễn phí, những ca phẫu thuật tài trợ toàn phần, những đứa trẻ được cứu sống rồi biến mất khỏi dòng tin tức...
Tất cả đều mang cùng một cái tên.
“Quỹ mổ tim Thanh Thanh.”
Nghe thì nhân ái. Nhìn thì cao thượng. Nhưng phía sau đó...
Băng Tử Huyên nhìn rất rõ.
Đây vừa là lòng tốt, cũng vừa là chiến lược.
Một mặt, tạo dựng hình ảnh một người con gái nhân hậu, có trách nhiệm xã hội, giúp tập đoàn mỹ phẩm của mẹ cô ta ghi điểm tuyệt đối trong lòng công chúng.
Mặt khác, danh tiếng “con gái đức hạnh, lòng mang thiện niệm” lại là một lớp hào quang hoàn hảo phủ lên sự nghiệp chính trị của người cha chánh án.
Lấy một khoản tiền không đáng kể, đổi lấy tiếng thơm, thiện cảm, và ảnh hưởng lâu dài.
Đó là một ván cờ cực kỳ khôn ngoan.
Nhưng dù xuất phát từ đâu, dù động cơ có thuần khiết hay pha tạp...
Ít nhất, cô bé đang sống. Và đang có cơ hội sống tiếp.
Băng Tử Huyên siết nhẹ tay. Ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía giường bệnh phía sau lớp kính.
Chỉ cần có thể giữ mạng cho em ấy, những thứ còn lại…hắn tạm thời không để tâm.
Băng Tử Huyên gần như ngày nào cũng vậy.
Hễ tan học là hắn ghé thẳng đến bệnh viện, đứng bên ngoài phòng bệnh nhìn qua lớp kính trong suốt, quan sát sắc mặt của Thanh Nhàn, hỏi thăm đôi câu tình hình với y tá trực ca.
Đợi đến khi thấy cô bé ngủ yên, máy móc vận hành ổn định, hắn mới yên tâm rời đi để kịp ca làm thêm buổi tối.
Công việc cũng tiện. Chỉ cần băng qua hai con phố, chưa đến mười phút là tới.
Hôm nay cũng vậy.
Hắn liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, còn gần ba mươi phút nữa mới đến giờ làm.
Ánh mắt lại chuyển về phía Thanh Nhàn đang nằm trên giường bệnh, y tá đứng cạnh điều chỉnh máy truyền dịch. Mọi thứ đều ổn. Không có dấu hiệu bất thường.
Băng Tử Huyên khẽ thở ra một hơi, xoay người định rời đi.
Ngay lúc ấy...
Một giọng nói dịu nhưng rõ ràng vang lên phía sau.
“Nếu đã đến rồi, chi bằng vào thăm em ấy một lát. Em ấy luôn nhắc đến tên cậu…có lẽ rất yêu quý cậu.”
Người lên tiếng không ai khác ngoài Nhược Thanh Thanh.
Băng Tử Huyên không quay đầu lại. Bước chân chỉ chậm đi nửa nhịp, rồi hắn khẽ đáp, giọng bình thản:
“Tôi còn việc cần phải đi. Không thể ở lại lâu. Mong cô thông cảm.”
Nói xong, hắn tiếp tục cất bước.
Nhưng Nhược Thanh Thanh lại không để hắn đi dễ dàng như vậy.
“Là ca làm thêm ở cửa hàng tiện lợi đó sao?”
Giọng cô ta vang lên phía sau, mang theo một tia nắm chắc.
“Chỉ cần cậu nghỉ buổi hôm nay, tiền lương chỗ đó trả cho cậu, tôi sẽ trả gấp năm lần. Cậu thấy sao?”
Băng Tử Huyên khựng lại.
Không phải vì do dự. Mà là vì… thấy buồn cười.
Hắn khẽ nghiêng đầu, giọng vẫn không cao không thấp:
“Lời đề nghị của cô, quả thực rất hấp dẫn. Đối với rất nhiều người.”
Hắn dừng một nhịp, rồi nói tiếp, từng chữ rõ ràng:
“Nhưng tính tôi là vậy. Một khi đã nhận lời làm việc, thì không thích thất hứa với người khác.”
“Huống hồ, nhận gấp năm lần tiền công của một buổi, để rồi bị đuổi việc, tôi thật sự không thấy hời ở chỗ nào.”
Bước chân hắn tiếp tục tiến về phía trước, giọng nói lặng lẽ nhưng kiên định:
“Lợi ích trước mắt, chưa bao giờ sánh được với lợi ích lâu dài. Điều này…tôi nghĩ cô hiểu rõ hơn tôi mới phải.”
Nghe Băng Tử Huyên nói vậy, Nhược Thanh Thanh khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh liền điều chỉnh lại giọng điệu, như thể vẫn còn một con bài chưa lật.
“Chỉ là một công việc thu ngân bán thời gian thôi mà.” Cô ta nói, giọng nhẹ nhàng hơn, mang theo ý dụ dỗ rất rõ ràng.
“Nếu cậu muốn, tôi có thể giới thiệu cho cậu một công việc tốt hơn. Lương cao hơn, đãi ngộ tốt hơn rất nhiều so với bình thường.Thậm chí… cậu muốn làm lúc nào thì làm, muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ, tôi cũng không cản.”
Cô ta dừng lại một chút, như đang chờ phản ứng.
“Như vậy…cậu thấy sao?”
Băng Tử Huyên đứng lặng một hồi.
Hành lang bệnh viện yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân xa xa và âm thanh đều đều của máy móc. Hắn không quay đầu, cũng không lập tức trả lời, tựa hồ đang cân nhắc, nhưng chỉ người hiểu hắn mới biết, đó không phải do do dự, mà là đang lựa chọn lời từ chối sao cho dứt khoát nhất.
Một lát sau, hắn lên tiếng, giọng trầm và rõ:
“Ý tốt này của cô, tôi xin phép từ chối.”
“Đột nhiên một kẻ như tôi, lại được hưởng những đặc quyền như vậy, người khác nhìn vào, khó tránh khỏi sinh nghi.”
Hắn khẽ cười, nụ cười rất nhạt.
“Rồi sẽ có đủ loại suy đoán, đủ thứ lời đồn, giữa tôi và cô.”
“Huống hồ.” Giọng hắn chậm lại, từng chữ như được cân nhắc kỹ càng.
“Điều tốt từ trên trời rơi xuống, thường luôn đi kèm rủi ro rất cao.”
“Người như tôi, chỉ muốn sống yên phận như bây giờ, vậy là đủ rồi. Không mong gì hơn.”
Hắn bước tiếp vài bước, rồi nói thêm, như kết lại cuộc đối thoại này:
“Nói chuyện với cô như vậy, đã tốn của tôi không ít thời gian. Nếu còn dây dưa nữa, chuyện tôi đi làm muộn là điều khó tránh.”
“Đến lúc đó, người chịu thiệt…chỉ có tôi.”
Dứt lời...
Băng Tử Huyên không chút do dự rời đi.
Không ngoảnh đầu. Không nhìn lại. Cũng không quan tâm xem phía sau, người kia đang có sắc mặt ra sao.
Nhược Thanh Thanh vẫn đứng lại đó.
Bộ đồng phục học sinh còn chưa kịp thay ra, tà váy thẳng nếp, áo khoác gọn gàng, nhưng cả người cô lúc này lại như bị rút mất sức sống.
Cô đứng lặng, chứng kiến Băng Tử Huyên rời đi không một lần ngoảnh mặt, bóng lưng dần dần hòa vào cuối hành lang dài lạnh lẽo.
Đối với người ngoài, Nhược Thanh Thanh từ trước đến nay luôn là tồn tại khiến kẻ khác phải ngước nhìn. Khí chất cao quý tự nhiên, dung nhan xinh đẹp đến mức khiến người ta ngỡ như tiên nữ giáng trần.
Ánh mắt sắc sảo, giọng nói dứt khoát mang theo uy quyền, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người khác sinh ra cảm giác tự ti, vô thức hạ thấp bản thân vài phần.
Đó là vẻ đẹp được ông trời ưu ái.
Nhưng lúc này, trên gương mặt xinh đẹp ấy lại phủ một tầng u buồn khó che giấu. Khóe mắt long lanh, tựa hồ có thứ gì đó sắp tràn ra, nhưng lại bị cô gắng gượng kìm xuống.
Nhược Thanh Thanh nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Băng Tử Huyên vừa rời đi, như thể chỉ cần nhìn lâu thêm một chút, người kia sẽ quay lại.
Cô khẽ mở miệng, giọng rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có chính cô nghe thấy:
“Tử Huyên…Đã nhiều năm như vậy rồi…”
“Rốt cuộc là chuyện gì…khiến cậu xa lánh mình đến mức này chứ?”
“Rốt cuộc mình đã làm sai điều gì?”
“Nếu thật sự là mình sai…cậu cũng nên nói ra chứ…”
Giọng cô dần run lên.
“Cậu có biết không…để một câu hỏi như vậy nằm mãi trong tim mình suốt bao nhiêu năm, nó đau như thế nào không?”
Hơi thở khẽ nghẹn lại.
“Chẳng phải cậu từng nói…sẽ mãi mãi là bạn tốt của mình sao?”
“Chẳng phải cậu nói…sẽ không bao giờ rời đi sao?”
Lời nói đến đây liền vỡ vụn.
“…Vậy mà…”
Cuối cùng, Nhược Thanh Thanh bật cười khẽ, một nụ cười chua xót đến mức ngay cả chính cô cũng cảm thấy xa lạ.
“Tử Huyên…cậu đúng là…một kẻ dối trá.”
Một giọt nước mắt rơi xuống.
Cô lặng lẽ đưa tay lên, lau đi giọt lệ còn vương nơi khóe mắt, động tác rất chậm, rất nhẹ.
Rồi cô quay người, từng bước rời đi.
Hành lang bệnh viện lại trở về yên lặng. Chỉ còn dư lại một khoảng trống mênh mang, tựa như sự trống trải đã tồn tại từ rất lâu trong tim cô, chưa từng được lấp đầy.
Khi Nhược Thanh Thanh vừa quay lưng bước đi, ở một góc khuất nơi ánh đèn hành lang không chạm tới, Băng Tử Huyên mới chậm rãi dừng lại.
Hắn ngó về phía bóng lưng ấy thêm một lần cuối cùng.
Một tiếng thở dài rất khẽ thoát ra, nhẹ đến mức tựa như tan vào không khí.
“Xin lỗi…”
“Chuyện năm xưa kia… mong cô vẫn là hãy quên đi thì tốt hơn.”
Giọng nói không mang theo bi ai, cũng chẳng có hối hận lộ rõ.
Dứt lời, Băng Tử Huyên xoay người, lần này là thật sự rời đi.
Nhưng ngay khi bước chân hắn vừa nhấc lên, bàn tay trong tay áo khẽ động.
Giữa lòng bàn tay, một vật quái dị hiện ra.
Nó giống như một con mắt, nhỏ bằng đầu ngón tay, bề mặt trơn nhẵn, sắc đen thẫm như mực, chính giữa là một đồng tử mờ ảo khẽ co giãn, tỏa ra dao động linh lực cực kỳ vi tế.
Nếu là người thường, dù có nhìn thẳng cũng tuyệt đối không thể phát hiện ra sự tồn tại của nó.
Đó là Thuật Nhãn Thấu Thị, một loại linh mệnh thuật dùng để giám sát, theo dõi, thậm chí có thể nhìn xuyên qua lớp che giấu tinh thần. Kẻ thi triển hiển nhiên không mang ý tốt, mà mục tiêu… chính là Nhược Thanh Thanh.
Chỉ tiếc...
Ngay từ khoảnh khắc thuật nhãn được gắn lên người cô, Băng Tử Huyên đã nhận ra.
Không cần quay đầu, không cần nhìn lại. Chỉ một nhịp dao động linh lực bất thường thoáng lướt qua cảm giác của hắn, đủ để xác định.
Trong khoảnh khắc đó, động tác của Băng Tử Huyên nhanh đến mức gần như không tồn tại trong nhận thức của người thường.
Ngón tay khẽ gõ xuống hư không.
Cạch.
Một tiếng động cực nhẹ.
Thiên Tuyến, những sợi cước vô hình do linh lực ngưng tụ, đã sớm được hắn thả ra từ lúc nào, lặng lẽ len lỏi trong không khí, chính xác quấn lấy Thuật Nhãn kia.
Không hề có va chạm, không có chấn động. Tựa như một chiếc lá rơi xuống mặt nước phẳng lặng.
Chỉ trong một cái chớp mắt, thuật nhãn đã bị lột khỏi người Nhược Thanh Thanh, rơi gọn vào lòng bàn tay Băng Tử Huyên.
Tất cả diễn ra quá nhanh. Ngay cả bản thân Nhược Thanh Thanh, người bị gắn thuật nhãn, cũng không hề hay biết rằng mình từng bị theo dõi.
Băng Tử Huyên cúi mắt nhìn vật kia.
Trong ánh nhìn không hề có tức giận, chỉ có một tia lạnh lẽo hờ hững.
“Dùng mấy trò bẩn thỉu này…”
Rắc.
Năm ngón tay khép lại.
Thuật nhãn vỡ vụn trong lòng bàn tay hắn, hóa thành một làn hắc vụ mỏng, linh lực hỗn loạn bị nghiền nát hoàn toàn, rồi tan biến vào không khí như chưa từng tồn tại.
Cùng lúc đó...
Ở một nơi nào đó rất xa, trong một căn phòng tối, kẻ thi triển Thuật Nhãn đột ngột ôm chặt lấy mắt mình.
“A...!!!”
Tiếng hét thảm thiết vang lên.
Đồng tử mắt thật của hắn như bị kim thép đâm xuyên, đau đớn dữ dội ập đến. Đó là phản trấn linh hồn, hậu quả khi thuật bị cưỡng ép phá hủy bởi kẻ có cấp bậc cao hơn tuyệt đối.
Mắt hắn rớm máu. Thần kinh rung lên từng đợt như bị xé rách.
Nhưng hắn không dám gào thêm tiếng nào nữa.
Bởi trong khoảnh khắc thuật nhãn bị bóp nát, hắn đã mơ hồ cảm nhận được...
Kẻ ra tay…là một tồn tại tuyệt đối không nên chọc vào.
Còn ở hành lang bệnh viện...
Băng Tử Huyên đã thu tay lại, bước chân tiếp tục rời đi, bóng dáng dần khuất vào bóng tối.
0 Bình luận