Đêm buông xuống chậm rãi, mang theo hơi lạnh ẩm ướt còn sót lại sau cơn bão. Gió đã dịu đi rất nhiều, không còn gào thét hay giận dữ như ban chiều, chỉ còn thổi nhè nhẹ qua từng mái nhà, từng hàng cây ướt sũng nước mưa.
Trên không trung, mưa lớn đã tan, thay vào đó chỉ là những hạt mưa phùn lất phất, mỏng như sương, rơi chậm rãi, để lại những dư âm âm thầm, dai dẳng, tựa như nỗi buồn chưa kịp nói thành lời.
Sau bữa cơm tối giản dị, Băng Tử Huyên khẽ đặt bát đũa xuống, rồi đứng dậy xin phép mẹ ra ngoài. Hắn vẫn luôn như vậy, lặng lẽ và trầm mặc, không giải thích nhiều, cũng chẳng cần ai hỏi han.
Người mẹ nhìn theo, trong ánh đèn vàng nhạt, bóng dáng con trai bà kéo dài trên nền nhà rồi dần khuất sau cánh cửa. Bóng lưng ấy gầy gò, đơn độc, từng bước đi như mang theo cả một khoảng trời nặng trĩu.
Bà không gọi hắn lại.Bởi bà hiểu.
Cứ mỗi khi gần đến ngày giỗ của cha, Băng Tử Huyên lại như thế, âm thầm rời khỏi nhà, đi một mình, không bạn đồng hành, không ai sánh bước.
Có khi hắn dừng lại rất lâu ở con phố nhỏ trước nhà, nơi năm xưa từng vang lên tiếng cười của hai cha con, từng có những buổi chiều cha nắm tay hắn đi dạo dưới ánh hoàng hôn.
Có khi hắn lại bước đi vô định, chẳng rõ phương hướng, ánh mắt trống rỗng như người lạc mất linh hồn, chỉ để mặc đôi chân dẫn hắn đến bất cứ nơi đâu.
Những lúc như vậy, bà biết con trai mình đang chìm vào thế giới của riêng nó, một thế giới đầy ắp ký ức cũ kỹ, nơi người cha vẫn còn đó, vẫn hiện hữu trong từng góc phố, từng làn gió, từng âm thanh mơ hồ của quá khứ. Đó là những kỷ niệm mà bà không nỡ chạm vào, cũng không đủ can đảm để cùng hắn gánh chịu.
Ngoài việc lặng lẽ dõi theo, bà thực sự chẳng thể làm gì hơn.
Bà chỉ có thể thương con trai mình trong im lặng, thương cho một đứa trẻ từ khi còn quá nhỏ đã phải gánh chịu cú đả kích quá lớn, mất đi người cha, lớn lên trong khoảng trống không gì bù đắp nổi.
Một đứa trẻ mồ côi cha, thiếu đi sự chở che, thiếu đi những chỉ dẫn cần thiết trong quá trình trưởng thành, thua thiệt hơn người khác không biết bao nhiêu lần, dù chưa từng than vãn một lời.
Nhìn theo bóng lưng con trai khuất dần trong màn đêm ẩm ướt, lòng bà chợt thắt lại.
Những ký ức năm xưa bất giác ùa về.
Năm ấy, kể từ khi chồng qua đời, mái nhà vốn đã mong manh của bà cũng theo đó mà sụp đổ từng chút một.
Trụ cột chính không còn, mọi gánh nặng dồn cả lên đôi vai gầy của một người phụ nữ đã sớm hao mòn vì đau thương.
Công việc kỹ sư nông nghiệp của bà vốn lương đã ít, lại bấp bênh theo mùa vụ, quả thực chẳng đủ để nuôi sống một gia đình nhỏ đang chật vật trong thiếu thốn.
Nhưng ngay cả con đường sinh tồn mỏng manh ấy… cũng nhanh chóng bị người ta cắt đứt không thương tiếc.
Bà bị đuổi việc, một cách đột ngột, lạnh lùng, không một lời giải thích tử tế.
Nguyên do, bà hiểu rất rõ, dù không ai nói thẳng ra. Tất cả đều bắt nguồn từ Chu Ân. Gã vẫn chưa từng nguôi hận cái tên đã khiến danh tiếng và quyền thế của mình bị tổn hại.
Dù người đàn ông ấy đã nằm xuống dưới lớp đất lạnh, nhưng cơn hằn thù của Chu Ân vẫn không chịu chôn theo. Gã âm thầm ra tay, từng bước một, tuyệt đường sinh nhai của người vợ góa kia, như thể muốn dẫm nát nốt những gì còn sót lại của gia đình ấy.
Chưa dừng lại ở đó.
Đã có những lần, bà bị chặn đường. Những gã côn đồ mặt mày bặm trợn, hơi thở nồng nặc mùi rượu và thuốc, không che giấu ánh mắt bẩn thỉu.
Chúng đánh đập bà, ra tay không chút nương tình. Có những lần, chúng còn nảy sinh ý đồ bất chính, ánh mắt đầy thú tính lướt trên thân thể người phụ nữ đã quá mệt mỏi vì đời.
Nếu không phải bà liều mạng chống trả, nếu không phải trong ánh mắt bà khi ấy có thứ gì đó điên cuồng đến đáng sợ, có lẽ mọi chuyện đã vượt qua ranh giới không thể cứu vãn.
May mắn thay, chúng không dám đẩy sự việc đi quá xa.Nhưng nỗi nhục nhã, sợ hãi và uất ức… thì đã khắc sâu.
Rồi cũng thật kỳ lạ.
Những gã côn đồ ấy, từ kẻ đầu tiên cho đến kẻ cuối cùng, về sau lần lượt chết bất đắc kỳ tử. Không phải một cái chết êm ái.
Mà là những cái chết thảm đến mức khiến cả pháp y cũng phải lắc đầu ngao ngán khi khám nghiệm. Vết thương chồng chất, cách ra tay tàn nhẫn, dứt khoát, không mang theo chút cảm xúc của con người.
Nhưng vì chúng chỉ là những kẻ đầu đường xó chợ, nghiện hút, sống ngoài lề xã hội, nên chẳng ai buồn đào sâu. Hồ sơ nhanh chóng bị khép lại bằng một kết luận qua loa, chơi đồ, giết nhau.
Thế là xong. Không ai quan tâm. Không ai truy cứu. Cái chết của chúng, cũng như sự đau khổ của bà, đều bị xem nhẹ như rác rưởi bên lề cuộc sống.
Những năm tháng thất nghiệp tiếp theo, với mẹ con Băng Tử Huyên, thực sự là địa ngục.
Bà mang theo một tập hồ sơ mỏng, đi khắp nơi xin việc, từ sáng sớm đến chiều tối. Nhưng đổi lại, chỉ là những cái lắc đầu hờ hững. Có nơi lịch sự từ chối.
Có nơi thậm chí còn chẳng buồn che giấu ánh nhìn ái ngại khi thấy thông tin trên CV, cái họ tên quen thuộc, cái quá khứ chẳng ai dám dính vào.
Mỗi lần trở về nhà, bước chân bà lại nặng thêm một chút. Trên gương mặt ấy, hy vọng bị bào mòn từng ngày, chỉ còn lại sự cam chịu và mệt mỏi.
Nhưng dù khổ đến đâu, bà vẫn cắn răng chịu đựng, vẫn gượng đứng dậy vào mỗi sáng, không phải vì bản thân, mà vì đứa con trai duy nhất.
Bởi bà biết, nếu bà ngã xuống…thì Băng Tử Huyên sẽ chẳng còn gì nữa.
Vì thất nghiệp, không còn cách nào kiếm ra tiền, mẹ của Băng Tử Huyên đành cắn răng đem bán hết những gì quý giá nhất của bản thân.
Từ những món trang sức hồi môn năm xưa, từng chiếc nhẫn, sợi dây chuyền, đôi bông tai mà bà vẫn luôn cất giữ cẩn thận như một phần ký ức hôn nhân, cho đến những vật dụng có giá trị cuối cùng trong nhà, tất cả đều lần lượt rời đi, đổi lấy vài đồng bạc ít ỏi để duy trì sự sống cho hai mẹ con.
Nhưng dù có vét cạn như vậy, cuộc sống cũng chỉ đủ để cầm cự. Mỗi ngày, chỉ hai bữa cơm đạm bạc đến tận cùng, đôi khi chỉ là chén cơm nguội chan nước, vài cọng rau luộc nhạt thếch, hay chút muối vừng vụn.
Thế nhưng, trong cơn đói triền miên, những thứ giản dị đến mức ấy, đối với mẹ con Băng Tử Huyên khi đó lại trở thành món ăn thượng hạng, ăn đến ngon miệng, ăn đến không dám bỏ sót một hạt cơm nào.
Trong xóm, cũng có một vài người thấy hoàn cảnh họ đáng thương, thỉnh thoảng mang sang chút gạo, ít rau, đôi khi là bát canh nóng hay vài củ khoai lang.
Tất cả đều là những thứ rất đỗi bình thường, chẳng đáng giá bao nhiêu tiền. Nhưng trong những ngày tháng khốn cùng ấy, đó lại là ân huệ to lớn, là tình làng nghĩa xóm ấm áp hiếm hoi giữa mùa đông lạnh lẽo của số phận.
Hai mẹ con hắn ghi nhớ từng chút một, khắc sâu trong lòng, mãi mãi không quên.
Thế nhưng, tiền bạc vốn chẳng thể sinh sôi khi không có việc làm. Chỉ vỏn vẹn ba tháng, số tiền ít ỏi còn lại cũng cạn sạch. Từ hai bữa một ngày, thành ba bữa trong hai ngày.
Rồi dần dần… mỗi bữa lại ít đi, mỗi ngày lại đói hơn ngày trước. Cuộc sống như bị rút cạn từng giọt, chậm rãi mà tàn nhẫn.
Cho đến khi, mẹ của Băng Tử Huyên bắt đầu chừa phần ăn của mình lại.
Bà lặng lẽ đẩy bát cơm về phía con trai, gắp thêm cho hắn chút thức ăn hiếm hoi, rồi mỉm cười nói nhẹ tênh:
“Con ăn đi, mẹ ăn rồi.”
Băng Tử Huyên khi ấy còn quá nhỏ để hiểu, chỉ gật đầu tin tưởng, cúi xuống ăn thật ngoan. Còn bà, quay mặt đi, nuốt khan cơn đói đang cào xé ruột gan, để mặc bụng trống rỗng đến đau quặn.
Bà chỉ cần con trai được no hơn một chút, như vậy là đủ.
Bà đi xin việc khắp nơi. Từ công việc đúng chuyên môn cho đến những việc thấp kém nhất, quét rác, bưng bê, làm thuê theo ngày, nhưng đổi lại chỉ là những ánh mắt né tránh và những cái lắc đầu lạnh lùng. Không ai muốn nhận.
Không ai dám nhận. Đến lúc ấy, con đường sinh nhai thật sự đã bị chặn kín, trước mặt là tuyệt cảnh, sau lưng cũng chẳng còn lối quay đầu.
Nhiều đêm, vì quá đói, bà không thể chợp mắt. Trong căn phòng tối lạnh, bà ôm lấy đứa con trai đang ngủ say trong vòng tay mình, lắng nghe hơi thở đều đều non nớt ấy.
Mỗi lần hắn cựa mình, bà lại giật thót tim, vội vàng ôm chặt hơn, như sợ chỉ cần buông tay một chút thôi… cả thế giới duy nhất còn lại của bà sẽ tan biến.
Chính những đêm như vậy, bà tự ép mình phải sống tiếp. Dù có kiệt sức. Dù có đau đớn. Dù thân thể gầy rộc đi từng ngày.
Nhiều ngày thiếu ăn, nhiều đêm thức trắng, bệnh nền cũ bắt đầu kéo đến, hết cơn này đến cơn khác.
Thân thể bà yếu dần, sắc mặt xanh xao, hơi thở mệt mỏi. Nhưng bà vẫn cắn răng chịu đựng, chưa từng than vãn trước mặt con trai.
Bởi với bà, chỉ cần Băng Tử Huyên còn sống, còn lớn lên…thì dù có phải đánh đổi cả sinh mệnh này, bà cũng cam lòng.
Không bao lâu sau, cơ thể mẹ của Băng Tử Huyên cuối cùng cũng không còn chịu đựng nổi nữa.
Những ngày tháng nhịn ăn triền miên, bệnh tật không thuốc men, không thăm khám… tất cả như từng nhát dao âm thầm khoét rỗng sinh lực của bà.
Đêm ấy, trong căn nhà tối lạnh, khi gió ngoài kia chỉ còn thổi nhè nhẹ, bà vẫn ôm con trai vào lòng như mọi khi, vòng tay quen thuộc, gầy guộc.
Cho đến khi… vòng tay ấy buông thõng.
Trong cơn mơ mơ màng màng vì đói và mệt, Băng Tử Huyên bỗng cảm nhận được điều gì đó không ổn.
Sự ấm áp quanh người đột ngột trở nên nặng nề và lạ lẫm. Hắn cựa mình, rồi chậm rãi mở mắt ra. Trước mặt hắn, gương mặt mẹ tái nhợt, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không còn cảm nhận được.
Bà đã ngất đi từ lúc nào… hắn hoàn toàn không hay biết.
“T… mẹ…?”
Hắn bật ngồi dậy, hai tay run rẩy lay nhẹ người bà. Không có phản ứng. Hắn gọi lớn hơn, giọng vỡ ra từng mảnh.
“Mẹ ơi! Mẹ… mẹ tỉnh lại đi!”
Tiếng gọi dần trở nên khàn đặc, nghẹn ngào, xé nát màn đêm yên tĩnh. Nước mắt trào ra không kìm được, từng giọt rơi xuống gương mặt bất động kia. Nhưng đáp lại hắn… chỉ là sự yên lặng, một sự yên lặng đáng sợ đến mức khiến tim người ta tê liệt.
Khoảnh khắc ấy, nỗi sợ hãi trong lòng Băng Tử Huyên bùng lên đến đỉnh điểm.
Đó không còn là đói, không còn là khổ, mà là nỗi sợ mất mẹ. Một thứ sợ hãi đen đặc, dày như mực, trùm kín cả thế giới của hắn.
Tựa như cả nhân gian bị nhuộm đen trong chớp mắt, chỉ còn lại một vực sâu tuyệt lộ há miệng nuốt chửng tất cả.
Nếu thực sự mất mẹ…Nếu người duy nhất còn lại trên đời này rời bỏ hắn…
Vậy thì cuộc sống này, hắn còn sống để làm gì nữa?
Trong tuyệt vọng tột cùng, khi nước mắt đã ướt đẫm tay áo, khi trái tim hắn gần như ngừng đập vì sợ hãi, thì bất chợt.
Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên, khẽ thôi, nhưng trong đêm tối tĩnh lặng ấy lại rõ ràng đến chấn động.
Băng Tử Huyên giật mình. Hắn gần như bật dậy, lao thẳng ra cửa, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất, có người nghe thấy rồi… có người đến cứu mẹ rồi!
Hắn mở cửa trong hớt hải, hơi thở dồn dập, tim đập loạn nhịp.
Nhưng trước cửa…Không có ai.
Chỉ có một hộp cơm đặt ngay ngắn trên nền đất ẩm, bên cạnh là những vỉ thuốc, và một lá thư nhỏ bị chèn cẩn thận phía dưới.
Băng Tử Huyên run run cúi xuống, nhặt lấy lá thư. Ánh đèn đường mờ nhạt hắt xuống, đủ để hắn đọc từng dòng chữ nắn nót:
“Mẹ cậu bị ốm. Do nhịn đói lâu ngày nên cơ thể suy kiệt mà ngất đi. Trong hộp là cơm mình chuẩn bị, kèm theo ít thuốc. Cậu hãy làm theo hướng dẫn mình ghi sẵn, cho cô uống đúng giờ.”
Giấy hơi nhòe, có vài vệt nước nhỏ giọt xuống, không biết là mưa phùn ngoài hiên… hay là thứ gì khác.
Băng Tử Huyên siết chặt lá thư trong tay, cổ họng nghẹn cứng không thốt nên lời. Hắn ngẩng đầu nhìn ra phía trước nhà, con đường vắng lặng, chỉ còn bóng đêm sâu hun hút và ánh đèn vàng lờ mờ chiếu xuống mặt đất ướt mưa. Không một bóng người. Không một tiếng động.
Nhưng hắn biết.
Biết rất rõ… ai vừa đến.
Hắn quay đầu, lặng lẽ nhìn về một hướng trong màn đêm, hàm răng cắn chặt đến run rẩy, bàn tay nắm lại thật chặt.
Trong lòng hắn lúc ấy, cảm xúc trào lên ngũ vị tạp trần, biết ơn, uất nghẹn, cay đắng, và cả một món nợ ân tình nặng đến không sao gọi tên.
Đêm đó, giữa tuyệt cảnh tưởng như đã không còn lối thoát, một cánh tay đã lặng lẽ kéo hắn và mẹ hắn…trở về từ bờ vực sinh tử.
0 Bình luận