Băng Tử Huyên vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, còn chưa kịp nhìn rõ khung cảnh trong quán, ánh mắt đã chợt khựng lại.
Giữa nền gạch lạnh lẽo, Thanh Nhàn đang ngồi dưới đất.
Trong khoảnh khắc ấy, sắc mặt hắn đại biến. Toàn bộ âm thanh xung quanh dường như bị kéo giãn ra, chỉ còn lại hình ảnh cô bé nhỏ gầy, trán sưng tím, vệt máu mỏng men theo làn da trắng tái.
“Thanh Nhàn!”
Hắn gần như chạy vội đến, quỳ một gối xuống bên cạnh, hai tay nâng cô bé lên thật cẩn thận. Khi nhìn rõ trán cô bé đã bầm tím, da thịt trầy xước, đôi mày hắn siết chặt lại, một nếp nhăn lạnh lẽo hằn sâu.
“Em… sao lại ra nông nỗi này?”
Giọng hắn trầm xuống, kìm nén rõ ràng.
Không đợi cô bé trả lời, Băng Tử Huyên đã nhanh tay lấy từ túi áo ra băng dán vết thương, động tác thành thục.
Hắn lau sạch vết máu, dán băng lên trán cô bé, từng cử chỉ đều ẩn chứa sự ân cần, khác hẳn con người lạnh lùng thường ngày.
Thanh Nhàn ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ lắc đầu, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.
“Em… không sao đâu.”
Ngay khi lời nói vừa dứt, một tràng cười khả ố từ phía không xa vang lên.
Âm thanh ấy như một mũi kim đâm thẳng vào tai.
Băng Tử Huyên từ từ quay đầu lại.
Ánh mắt hắn không còn chút dịu dàng nào. Trong đôi con ngươi đen thẳm ấy, sát khí mơ hồ cuộn trào, lạnh đến mức khiến không khí xung quanh như trầm xuống vài phần. Chỉ liếc qua một cái, hắn đã hiểu rõ, chuyện này không phải tai nạn.
Hắn hít sâu một hơi, thu lại toàn bộ cảm xúc, rồi nhẹ nhàng đỡ Thanh Nhàn ngồi lên ghế.
“Em ngồi đây một lát.”
Giọng hắn thấp và bình tĩnh đến đáng sợ.
“Anh có chút việc cần làm.”
Thanh Nhàn nhìn ánh mắt ấy, hiểu ngay hắn định làm gì. Cô bé hoảng hốt đưa tay nắm lấy tay áo hắn, khẽ lắc đầu liên tục, ánh mắt đầy lo lắng, như sợ hắn sẽ vì mình mà làm chuyện không thể vãn hồi.
Băng Tử Huyên cúi xuống nhìn cô bé.
Rồi...hắn mỉm cười.
Một nụ cười rất nhẹ, rất hiền, nhưng lại khiến người ta không hiểu nổi trong lòng hắn đang nghĩ gì.
“Yên tâm.” Hắn nói khẽ.
“Anh tự biết chừng mực.”
Dứt lời, hắn nhẹ nhàng tháo tay cô bé khỏi tay áo mình, động tác dứt khoát mà không hề thô bạo.
Sau đó, Băng Tử Huyên xoay người, từng bước một tiến về phía bàn ăn của đứa trẻ béo cùng cha mẹ nó.
Băng Tử Huyên đứng trước bàn ăn, đối diện thằng nhóc béo kia.
Khóe môi hắn bất chợt cong lên, nở một nụ cười thoạt nhìn rất đỗi bình thường, thậm chí còn mang theo vài phần ôn hòa.
Nhưng nếu là kẻ có nhãn quan đủ tinh, chỉ cần nhìn sâu vào đôi mắt hơi híp lại ấy, liền sẽ phát hiện nơi đáy con ngươi đen sẫm đang lóe lên một tia sát ý lạnh lẽo.
“Cậu bé.” Giọng hắn trầm thấp, chậm rãi.
“Là cậu đã làm ra chuyện vừa rồi?”
Nói xong, ánh mắt Băng Tử Huyên khẽ nghiêng về phía Thanh Nhàn đang ngồi ở góc quán, không cần chỉ rõ, ý tứ đã vô cùng rõ ràng.
Thằng nhóc béo chẳng những không hề sợ hãi, ngược lại còn nhe răng cười, nụ cười khả ố đầy đắc ý, như thể vừa làm xong một trò vui không đáng nhắc tới.
Cha mẹ nó ngồi bên cạnh thấy vậy cũng bật cười theo.
Người đàn ông dựa hẳn lưng vào ghế, một tay vắt ra sau, cằm ngửa lên, dáng vẻ ngạo mạn đến mức coi thường tất cả.
“Chỉ là một đứa trẻ thôi.”
“Cậu làm lớn chuyện thế này… có phải là quá so đo rồi không?”
Ông ta nhếch mép, ánh mắt lướt qua Băng Tử Huyên, như thể đang đánh giá một kẻ chẳng đáng bận tâm.
“Chi bằng thế này đi. Người lớn với nhau, đừng vì chút chuyện con nít mà truy cứu làm gì. Hỏa khí dâng lên thì đôi bên đều chẳng có lợi.”
“Thay mặt con trai tôi, coi như tôi xin lỗi con bé kia một tiếng.”
Nói đến đây, ông ta tiện tay mở ví, rút ra vài tờ tiền lẻ, thả phịch xuống mặt bàn trước mặt Băng Tử Huyên, tiếng giấy bạc vang lên khô khốc, chói tai.
Người phụ nữ bên cạnh lập tức phụ họa, khóe miệng cong lên đầy khinh miệt.
“Thế này chẳng phải là có lợi cho cậu và con bé kia rồi sao?”
“Chỉ trầy xước chút xíu mà có tiền cầm về, đúng là dễ kiếm thật đấy.”
Ánh mắt ả ta đảo qua Băng Tử Huyên, rồi liếc về phía Thanh Nhàn, sự khinh thường không hề che giấu.
“Cứ ăn vạ vài lần như thế này nữa, biết đâu lại thành một nghề.”
Thấy Băng Tử Huyên vẫn đứng yên, không nói không động, người phụ nữ kia càng tỏ ra khó chịu, giọng điệu trở nên gay gắt hơn:
“Còn đứng đó làm gì?”
“Mau cầm tiền rồi cút về chỗ của mình đi, cùng cái đứa nhóc nghèo hèn, hôi hám kia ấy.”
Ả ta hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như dao.
“Bằng không, nếu chúng tôi đổi ý, lấy lại tiền, đến lúc đó thì đừng có hối hận.”
Băng Tử Huyên nghe ả ta nói xong, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng nụ cười ấy không còn nửa phần ôn hòa.
“Với mấy đồng tiền lẻ này.” Giọng hắn trầm xuống, từng chữ rơi ra nặng nề.
“Nếu các người đã tiếc đến vậy… thì cứ giữ lại cho kỹ, đừng để rơi mất.”
Hắn cúi người, nhặt mấy tờ tiền trên bàn, rồi không chút do dự ném thẳng vào mặt người phụ nữ kia. Giấy bạc quất lên má ả, rơi lả tả xuống đất, nhục nhã đến cực điểm.
“Còn chuyện về con lợn béo này.” Ánh mắt hắn chuyển sang thằng nhóc.
“Ta đây thực sự muốn so đo.”
“Các người quản được sao?”
Thằng nhóc béo lúc này đang ôm con gấu bông trong tay, một bên tai đã bị nó xé rách, bông trắng lòi ra lởm chởm. Băng Tử Huyên bước tới, không nhanh không chậm, đưa tay nắm lấy con gấu bông, giọng nói thấp xuống như lời phán quyết:
“Thứ này…”
“Loại lợn béo như mày, không xứng chạm vào.”
Thằng nhóc trừng mắt, ôm chặt con gấu bông, vừa la vừa giãy:
“Của tao! Gấu bông này là của tao!”
“Mày dám lấy à?!”
Lời nói ngông cuồng còn chưa dứt, Băng Tử Huyên đã dùng lực đẩy mạnh. Thân hình béo núc của thằng nhóc lập tức bị hất văng ra, ngã lăn trên sàn, miệng kêu oai oái, tiếng khóc thét vang lên chói tai.
Đến lúc này, người đàn ông kia cuối cùng cũng không thể giữ nổi vẻ giả tạo nữa. Ông ta đập bàn đứng dậy, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ, quyền nắm chặt, vung thẳng về phía Băng Tử Huyên:
“Đúng là thằng nhóc không biết điều!”
“Đã vậy, ông đây sẽ dạy cho mày một bài học!”
Nhưng nắm đấm kia còn chưa kịp chạm tới...
Bốp!
Băng Tử Huyên đã nắm chặt cổ tay ông ta, lực đạo mạnh đến mức khiến xương khớp kêu răng rắc. Chỉ một cái đẩy mạnh, người đàn ông lập tức mất thăng bằng, ngã nhào ra sau, kéo theo bàn ghế loang xoạng đổ ngổn ngang, tiếng va chạm vang lên hỗn loạn khắp quán.
Hắn cúi xuống nhìn kẻ đang nằm lăn dưới đất, ánh mắt lạnh lẽo không gợn chút cảm xúc.
“Cha mẹ không ra gì.”
“Sinh con ra… quả nhiên cũng chẳng ra gì.”
Nói xong, Băng Tử Huyên không thèm nhìn thêm lấy một lần, xoay người bước về phía Thanh Nhàn đang ngồi chờ, dáng điềm nhiên như thể vừa làm xong một chuyện hết sức bình thường.
Khi đi ngang qua thằng nhóc béo còn đang lồm cồm bò dậy, hắn dậm mạnh chân xuống.
Bàn chân giẫm thẳng lên bàn tay mập ú, nghiền chặt, lực đạo dứt khoát không hề lưu tình.
“A...a...!!!”
Tiếng hét thảm thiết vang lên xé toạc không gian quán ăn.
Thật không ngờ, Băng Tử Huyên vừa mới bước được vài bước thì cánh cửa quán bất chợt mở ra.
Từ bên ngoài, vài viên cảnh sát trong bộ cảnh phục chỉnh tề lần lượt bước vào.
Không khí trong quán vốn đã căng thẳng, giờ lại như bị đổ thêm dầu vào lửa, lập tức đông cứng lại.
Cô quản lý quán thấy cảnh sát xuất hiện, sắc mặt thoáng chốc đổi khác, như người vớ được cọc cứu sinh. Cô ta lập tức chỉ thẳng tay về phía Băng Tử Huyên, giọng cao lên đầy dứt khoát:
“Chính là cậu ta!”
“Chính cậu ta gây sự, đập phá và đánh người trong quán chúng tôi!”
“Phiền các anh xử lý giúp, nếu không quán tôi sợ rằng sẽ bị loại côn đồ này phá hoại đến không còn làm ăn được nữa!”
Người đàn ông vừa bị Băng Tử Huyên đánh ngã lúc này cũng như bắt được thời cơ, chống tay ngồi dậy, khóe miệng giật giật vì đau nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ hả hê độc ác. Gã nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn Băng Tử Huyên:
“Thằng ranh con…”
“Để tao xem, mày sẽ hối hận thế nào khi dám động vào Trần Bình này!”
Người vợ lập tức chạy đến đỡ lấy chồng, vừa lau vừa giả bộ hoảng hốt:
“Anh không sao chứ?”
“Thằng nhóc đó hung hãn quá rồi… chỉ có điều nó đụng nhầm người.”
Trần Bình vùng mạnh tay ra, đứng thẳng dậy, cố nén cơn đau nhưng lại hét lớn, giọng vang khắp quán:
“Các đồng chí cảnh sát!”
“Thằng nhóc này vô cớ ra tay đánh người, gây rối trật tự công cộng, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh xã hội!”
“Tôi mong các đồng chí làm chủ cho tôi!”
Vừa nói, gã vừa kéo thằng con trai béo ú lại gần, nắm chặt bàn tay đã gãy mấy ngón, cố tình giơ ra trước mặt mọi người. Thằng nhóc được dạy từ nhỏ cách gào khóc liền lập tức la hét thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa, tiếng khóc chói tai khiến không ít người xung quanh sinh lòng ái ngại.
“Các vị xem đi!”
“Chỉ là một đứa trẻ mà thằng côn đồ kia cũng không tha!”
“Ba ngón tay gãy đoạn!”
“Thủ đoạn này… đúng là mất hết nhân tính!”
Trần Bình nói đến đây, giọng nghẹn lại, cố tình bày ra dáng vẻ đau thương đến tột cùng, như thể từ đầu đến cuối mình và con trai mới là nạn nhân đáng thương nhất trong câu chuyện này.
“Nếu chuyện này mà không được xử lý thích đáng.” gã cao giọng, ánh mắt đảo qua đám đông như đang diễn trước công chúng.
“Thì cái gọi là công lý của đất nước chúng ta… e rằng cũng chỉ là một trò cười!”
Trong khoảnh khắc ấy, ánh đèn trắng của quán ăn hắt xuống, chiếu rõ từng gương mặt.
Một bên là Trần Bình và vợ con, diễn trò đau khổ không chút sơ hở. Một bên là Thanh Nhàn ngồi lặng lẽ ở góc quán, trán bầm tím, máu khô còn vương nơi khóe trán, con gấu bông rách tai nằm co ro trong lòng.
Còn Băng Tử Huyên, hắn đứng thẳng giữa không gian hỗn loạn ấy, sắc mặt bình thản đến lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm như mặt nước đêm đông, không gợn một tia dao động.
Trước những lời vu cáo chồng chất kia, hắn chỉ im lặng.
Tên Trần Bình kia vốn không phải kẻ tầm thường trong mắt chính hắn.
Hắn là cháu trai của một vị quan chức địa phương, mà vị quan chức ấy, trong khu vực này, danh tiếng cũng chẳng mấy tốt đẹp gì. Tính tình độc đoán, ỷ thế hiếp người, quen dùng quyền lực để đè ép kẻ yếu.
Đám con cháu bên dưới tự nhiên cũng thừa hưởng nguyên vẹn cái thói cậy quyền cậy thế ấy, trong đó Trần Bình chính là điển hình.
Trong khoảnh khắc cảnh sát xuất hiện, Trần Bình đã ngầm chắc mẩm trong lòng.
Hắn tin rằng, dù mấy viên cảnh sát kia có không nể mặt hắn, thì cũng phải nể bác hắn vài phần.
Quyền lực đặt ở đó, ai dám không nhìn sắc mặt mà làm việc? Huống chi, trong mắt hắn, đây chỉ là một thiếu niên, thân thủ có lẽ không tệ, nhưng nhìn thế nào cũng chẳng giống kẻ có bối cảnh.
Xã hội này, cuối cùng vẫn là xã hội của quyền lực. Nắm đấm? Chỉ có giá trị khi không đụng phải người có thế lực.
Trần Bình đã sớm nghĩ xong, chỉ cần gán cho thiếu niên kia vài tội danh nặng, gây rối trật tự công cộng, cố ý gây thương tích, hành hung trẻ vị thành niên, rồi ép đền bù một khoản lớn,đủ để thằng nhóc đó nhớ cả đời thế nào là lễ độ khi dám động vào người không nên động.
Nghĩ đến đây, khóe môi hắn không khỏi cong lên, trong lòng cười thầm đầy đắc ý.
Nhưng, mọi dự liệu ấy, lệch khỏi quỹ đạo ngay trong giây tiếp theo.
Một trong hai viên cảnh sát bất chợt ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên người Băng Tử Huyên. Ban đầu là thoáng sững sờ, rồi rất nhanh, gương mặt nghiêm nghị kia dịu hẳn xuống, thậm chí còn mang theo vài phần thân quen hiếm thấy.
“Ơ?”
“Tử Huyên… là em sao?”
Giọng nói ấy vừa vang lên, không khí trong quán như khựng lại một nhịp.
Băng Tử Huyên nghe vậy, cũng ngẩng đầu nhìn sang. Khi nhận ra người vừa lên tiếng, ánh mắt hắn thoáng mềm đi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhưng lễ độ.
“Anh Trọng.”
“Lâu rồi không gặp.”
Hắn khẽ thở ra, giọng mang theo chút bất đắc dĩ:
“Chỉ là… không ngờ lần này lại gặp nhau trong hoàn cảnh thế này. Có phần ái ngại.”
Viên cảnh sát tên Trọng, người năm xưa từng được cha của Băng Tử Huyên giúp đỡ không ít, từ một vụ án lớn cho đến những lúc bị chèn ép trong nội bộ, nhìn thiếu niên trước mặt, ánh mắt thoáng lóe lên một tia phức tạp khó nói thành lời.
Còn Trần Bình...
Nụ cười đắc thắng trên mặt hắn lập tức cứng lại.
Hắn nhìn qua nhìn lại giữa hai người, trong lòng dâng lên một cảm giác không ổn, nhưng rất nhanh đã bị sự kiêu ngạo quen thuộc đè xuống. Hắn cau mày, lên tiếng, giọng mang theo vẻ chất vấn pha lẫn đe dọa:
“Cảnh sát Trọng.”
“Chuyện này… là sao?”
“Anh quen biết cậu ta à?”
Nói đến đây, hắn cố tình ngừng lại một nhịp, rồi chậm rãi nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt lóe lên ý uy hiếp không hề che giấu:
“Nhưng cho dù có quen biết...”
“Anh cũng nên nhớ bác của tôi là ai.”
Câu nói rơi xuống, như một lời cảnh cáo trần trụi.
Trần Bình tin chắc rằng, chỉ cần cái tên kia được nhắc ra, cán cân sẽ lập tức nghiêng về phía hắn.
Nhưng hắn không hề nhận ra, khi nghe đến đó, ánh mắt của viên cảnh sát Trọng không những không dao động, mà ngược lại còn trầm hẳn xuống, sâu đến mức khó lường.
“Anh Bình.” Giọng viên cảnh sát Trọng trầm xuống, không còn vẻ xã giao ban nãy, từng chữ nói ra rõ ràng mà lạnh lẽo.
“Cái thói ăn vạ này… tôi khuyên anh nên bớt lại một chút thì hơn.”
Hắn hơi nghiêng người, ánh mắt lướt qua góc trần nơi camera an ninh treo lặng lẽ, khóe môi nhếch lên một nụ cười không mang ý cười:
“Nếu không, đừng trách tôi trích xuất camera, xem rốt cuộc là ai sai trước. Đến lúc đó… đừng bảo tôi vuốt râu không nể mặt chủ.”
“Hỏa khí dâng lên rồi, chuyện lớn hay nhỏ… quả thực rất khó nói.”
Lời này vừa dứt, không khí xung quanh như bị đè nặng thêm vài phần.
Viên cảnh sát còn lại cũng tiến lên một bước, giọng dịu hơn, nhưng ẩn sau đó là sự cảnh cáo kín đáo:
“Anh Bình à.”
“Tôi vẫn là khuyên anh cùng cậu Tử Huyên đây… làm hòa cho xong, đừng làm lớn chuyện nữa.”
Trần Bình nghe đến đây, sắc mặt thoáng biến đổi. Hắn vốn quen ngang ngược, sao chịu nuốt trôi cục tức này dễ dàng như vậy. Môi hắn mấp máy, hiển nhiên còn muốn đôi co thêm vài câu.
Nhưng đúng lúc đó...
Viên cảnh sát đứng cạnh hắn bất chợt nghiêng người, ghé sát tai, giọng hạ thấp đến mức chỉ đủ cho hai người nghe:
“Cậu ta… là con trai của cố Chánh án Băng.”
Câu nói ấy như một nhát búa nện thẳng vào đầu Trần Bình.
Viên cảnh sát kia tiếp tục, giọng đều đều nhưng từng chữ:
“Tuy cha cậu ta đã mất.”
“Nhưng học trò, cấp dưới của ông ấy… hiện giờ vẫn còn rất nhiều.”
“Người nào người nấy, đều đang giữ chức quyền không nhỏ.”
Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng trầm xuống:
“Tôi khuyên anh… đừng quá chấp nhặt với cậu ta.”
“Nếu không, kẻ chịu thiệt cuối cùng, anh tự hiểu… sẽ là ai.”
Trần Bình nghe đến đó, sắc mặt lập tức tái đi một phần.
Sự kiêu ngạo ban đầu như bị ai đó tạt thẳng một gáo nước lạnh, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành rè chừng và uất ức. Bàn tay hắn nắm chặt lại thành quyền, móng tay gần như cắm sâu vào lòng bàn tay.
Trong đầu hắn, tiếng chửi thầm vang lên đầy cay độc:
“Mẹ kiếp…”“Không ngờ thằng nhóc này… lại còn có bối cảnh như vậy.”
Hắn nghiến răng, lồng ngực phập phồng:
“Lần này thật không ngờ… lại phải chịu thiệt trước một thằng nhóc.”
Nhưng dù trong lòng có không cam đến đâu, Trần Bình cũng không ngu. Hắn hiểu rất rõ, nếu sự việc bị đẩy lên cao, cho dù có bác Phùng đứng sau, cũng chưa chắc dám trực tiếp động vào con trai của cố Chánh án Băng.
Huống chi, như lời viên cảnh sát kia đã nói, một khi lôi hết mọi chuyện ra ánh sáng, kẻ chịu thiệt thòi nhất… rất có thể chính là hắn.
Nghĩ đến đây, Trần Bình hít sâu một hơi, cưỡng ép nuốt xuống cơn tức đang sôi sục trong lồng ngực.
“Lui một bước…”Hắn thầm nhủ trong lòng, ánh mắt âm trầm liếc qua Băng Tử Huyên.
“Lần này… coi như lui một bước.”
“Còn dây dưa lớn chuyện…”
“Chỉ sợ, kết cục cuối cùng, ta mới là kẻ thảm nhất.”
Sau một hồi giằng co trong nội tâm, Trần Bình cuối cùng cũng cắn răng nén xuống cơn uất khí đang cuộn trào trong lồng ngực.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Băng Tử Huyên, giọng nói gằn từng chữ, như muốn dùng lời lẽ để vớt vát chút thể diện cuối cùng:
“Coi như ông đây không chấp nhặt với một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch.”
“Lần này… là mày may mắn.”
“Nếu có lần sau, thì sẽ không còn phúc khí như vậy đâu.”
Dứt lời, Trần Bình quay phắt người lại, giọng cộc lốc ném về phía người vợ đang ôm đứa con trai béo tròn, gương mặt đầy vẻ ăn vạ:
“Chúng ta đi.”
Người vợ nghe vậy, sắc mặt lập tức biến đổi. Ả vốn quen dựa hơi quyền thế, chưa từng chịu nhún nhường như thế này, lập tức òa lên khóc lóc, giọng the thé vang khắp quán:
“Chẳng nhẽ anh cứ vậy mà bỏ đi sao?”
“Con trai chúng ta bị người ta hủy hoại đến mức này, anh lại không đòi lại công bằng cho nó ư?!”
Ả vùng vằng, rõ ràng còn muốn gây thêm chuyện, nhưng chưa kịp làm gì thì.
“Câm miệng!”
Trần Bình đột ngột quát lớn.
Tiếng quát như roi quất giữa không gian vốn đã yên ắng, khiến người vợ đứng khựng lại, lời chưa nói ra đã nghẹn cứng trong cổ họng. Khi ả vô thức ngẩng lên, ánh mắt của Trần Bình đập thẳng vào mắt ả, âm trầm, lạnh lẽo, mang theo một loại uy áp chưa từng thấy.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, ả lập tức hiểu ra. Không phải hắn không giận.Mà là… không thể không nuốt giận.
Người vợ im bặt, thần sắc hoang mang xen lẫn sợ hãi. Đây là lần đầu tiên, ả nhìn thấy Trần Bình, kẻ luôn kiêu căng ngang ngược, lại lui bước nhường nhịn đến mức này.
Đúng lúc đó, đứa trẻ béo trong lòng ả nức nở lên tiếng, giọng đầy oán độc:
“Mẹ… tay của con đau lắm…”
“Con cũng muốn thằng đó… đau gấp mười lần!”
“Mẹ bảo cha đánh gãy chân nó đi!”
Câu nói vừa dứt, sắc mặt người vợ đại biến. Ả không chút do dự, lập tức đưa tay bịt chặt miệng đứa trẻ, ánh mắt liếc nhanh về phía Trần Bình, trong đó là sự hoảng loạn thật sự.
Không cần nói thêm lời nào, ả cúi đầu, cưỡng ép kéo đứa trẻ đi theo sau Trần Bình.
Cứ như vậy...
Ba bóng người, một lớn một nhỏ, mang theo uất hận, không cam lòng và nhục nhã, lần lượt bước ra khỏi cửa hàng gà rán.
0 Bình luận