Tập 01 : Linh Mệnh Khí

Chương 04 : Cửa hàng quần áo

Chương 04 : Cửa hàng quần áo

Khung cảnh về gần một giờ đêm, tưởng chừng đã chìm vào giấc ngủ, vậy mà lại náo nhiệt ngoài dự liệu. Dọc theo con phố dài, đèn đường sáng rực từng đoạn, ánh vàng nối tiếp ánh trắng, soi rõ những quán xá vẫn còn mở cửa, biển hiệu nhấp nháy không ngớt. 

Người qua lại tuy không đông như ban ngày, nhưng vẫn đủ để tạo nên cảm giác sinh khí, một thế giới còn thức, còn chuyển động, đối lập hoàn toàn với góc tối ẩm lạnh nơi hai người vừa rời đi.

Băng Tử Huyên nắm tay Thanh Nhàn, bước đi chậm rãi giữa dòng ánh sáng ấy.

Chiếc khăn quàng cổ của hắn được quàng cẩn thận quanh cổ cô bé, gần như che kín nửa gương mặt nhỏ nhắn.

Dù vậy, từ đầu ngón tay truyền sang, hắn vẫn cảm nhận rất rõ, bàn tay bé xíu kia đang run lên từng nhịp nhỏ, run đến mức khiến lòng hắn chợt se lại.

Hắn cúi đầu nhìn xuống.

Thanh Nhàn mặc áo mỏng, lớp vải đã cũ, chống chọi với gió đêm đầu đông rõ ràng là quá sức. 

Trong khoảnh khắc, hắn từng nghĩ đến việc cởi áo khoác của mình cho cô bé, nhưng chỉ cần liếc qua đã biết, thân hình cao gầy của hắn so với dáng người nhỏ xíu kia quả thực chênh lệch quá mức, khoác vào e rằng áo còn dài hơn cả người, vừa bất tiện lại càng dễ vấp ngã.

Một cơn gió lạnh lùa qua.

Thanh Nhàn khẽ rụt vai, bàn tay nắm chặt tay hắn hơn một chút, rất khẽ, nhưng đủ để Băng Tử Huyên nhận ra.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua dãy phố phía trước. Rồi, ánh nhìn dừng lại.

Một cửa tiệm quần áo sáng đèn, kính trong suốt, bên trong treo đầy áo khoác dày, khăn choàng, mũ len… ánh sáng ấm áp hắt ra ngoài.

Không chút do dự.

Băng Tử Huyên khẽ dừng bước, cúi xuống nhìn cô bé, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sự quan tâm chân thật:

“Thanh Nhàn.”

“trời đông đã đến rồi. Anh dẫn em đi mua chút quần áo ấm. Cứ như thế này… rất dễ cảm lạnh, không tốt chút nào.”

Trong lời nói của hắn không có lấy nửa phần khách sáo, chỉ là sự lo lắng rất thật, rất đời thường.

Thanh Nhàn nghe vậy, đôi mắt thoáng mở to. Cô bé nhìn về phía cửa tiệm kia, nơi những chiếc áo ấm treo ngay ngắn sau lớp kính, ánh nhìn lộ rõ sự yêu thích, nhưng chỉ trong giây lát, ánh mắt ấy lại cụp xuống.

“Như vậy… liệu có được không anh?” Giọng cô bé nhỏ dần, mang theo chút ái ngại khó giấu.

Cô bé hiểu. Hiểu rất rõ.

Băng Tử Huyên dù sao cũng chỉ là một học sinh cấp ba cuối cấp. Tiền hắn có được đều là từ những giờ làm thêm vất vả. Đối với bản thân còn phải dè sẻn từng chút, huống chi lại bỏ tiền mua quần áo cho một đứa trẻ không ruột thịt, không thân thích như cô bé…

Chính sự hiểu chuyện ấy, lại khiến lòng người khác lòng thắt lại.

Băng Tử Huyên nhìn biểu cảm đó, trong lòng chợt mềm đi. Một cảm giác thương xót rất khẽ, nhưng sâu, lặng lẽ lan ra.

Hắn khẽ cười, nụ cười không lớn, nhưng đủ ấm.

“Em yên tâm.” Giọng hắn bình thản, mang theo sự trấn an rất tự nhiên.

“Chỉ là vài bộ quần áo thôi. Mấy thứ đó… anh không thiếu tiền đâu.”

Rồi hắn nắm tay cô bé chặt hơn một chút, không để cô kịp từ chối thêm.

“Đi nào.”

Hai chữ ấy thốt ra nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự kiên quyết không cho phép phản bác.

Thanh Nhàn ngẩng lên nhìn hắn. Trong đôi mắt trong veo kia, do dự dần tan đi, rất khó gọi tên. Cuối cùng, cô bé khẽ gật đầu, nắm tay hắn chặt hơn, bước theo.

Giữa đêm đông tấp nập ánh đèn, giữa dòng người không quen biết, một thiếu niên và một đứa trẻ nhỏ lặng lẽ bước vào cửa tiệm sáng đèn.

Bước đến trước cửa tiệm, ánh đèn trắng từ trong hắt ra khiến cả khoảng vỉa hè sáng rõ. Người bảo vệ đứng ngoài cửa vừa liếc mắt đã chú ý đến Băng Tử Huyên trước tiên.

Thiếu niên trước mặt hắn vóc dáng cao gầy, khí chất trầm tĩnh, dung mạo lại mang nét thanh tú đến mức khó phân nam nữ, đường nét sắc sảo nhưng không thô, ánh mắt sâu lắng mà lạnh nhạt, đứng giữa ánh đèn đêm.

Chỉ nhìn thoáng qua, người bảo vệ đã theo bản năng chỉnh lại tư thế, trên mặt lộ ra nụ cười lấy lòng, khẽ cúi người định mở miệng mời vào.

Nhưng rồi ánh mắt hắn trượt xuống.

Bàn tay thiếu niên kia đang nắm lấy một bàn tay nhỏ bé khác.

Một cô bé gầy gò, thân hình mảnh khảnh đến mức như chỉ cần gió lớn hơn chút nữa cũng có thể thổi ngã.

Quần áo cũ rách, vá chằng vá đụp, mái tóc hơi rối, trên người còn phảng phất mùi ẩm mốc nhàn nhạt, thứ mùi của nghèo đói và nghèo khổ.

Chỉ trong khoảnh khắc, sắc mặt người bảo vệ đổi hẳn.

Nụ cười vừa rồi biến mất không dấu vết, ánh mắt từ lấy lòng chuyển sang khinh miệt, thậm chí là ghét bỏ không che giấu. Hắn thẳng lưng, giọng nói lạnh tanh, mang theo vẻ hống hách quen thuộc của kẻ quen dùng quyền nhỏ bắt nạt người yếu:

“Xin lỗi.”

“Cửa hàng chúng tôi không tiếp ăn mày.”

Hắn còn cố ý liếc Thanh Nhàn một cái, ánh nhìn như đang nhìn rác rưởi.

“Nếu muốn xin ăn thì mời các người qua chỗ khác. Đừng đứng đây làm mất khách của chúng tôi.”

Lời nói vừa dứt, không khí quanh đó dường như lạnh hẳn xuống.

Thanh Nhàn khẽ run lên, bàn tay nắm tay Băng Tử Huyên siết chặt hơn, đầu hơi cúi xuống theo bản năng. Nhưng Băng Tử Huyên thì không.

Hắn đứng yên tại chỗ, sắc mặt không giận dữ, cũng không bộc phát, chỉ là một loại bình thản lạnh lùng, tựa như đang nhìn một vật không đáng để nổi giận.

Một nhịp. Hai nhịp.

Rồi hắn chậm rãi ngẩng mắt lên, ánh nhìn rơi thẳng vào người bảo vệ kia, giọng nói trầm thấp, rõ ràng từng chữ:

“Chỉ là một tên bảo vệ.”

“Quyền hạn cho hay không cho khách vào cửa… từ khi nào lại do ngươi quyết định?”

Người bảo vệ hơi khựng lại.

Băng Tử Huyên bước lên nửa bước, khí thế tuy không phô trương, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến người ta không tự chủ được mà thấy khó thở.

“Mua đồ, chẳng phải chỉ cần có tiền là được sao? Thuận mua vừa bán, tiền trao cháo múc.”

“Hay là trong mắt ngươi, tiền còn phải phân sạch bẩn, người cũng phải phân sang hèn?”

Hắn khẽ cười, nụ cười nhạt đến lạnh.

“Người ta thường nói, khách hàng là thượng đế.”

“Còn ngươi thì sao? Chỉ liếc mắt một cái đã vội xua đuổi người khác. Nếu ta là chủ cửa hàng…”

Ánh mắt hắn sắc lại, lời nói hạ xuống như lưỡi dao mỏng:

“Ngươi thậm chí còn không xứng đáng làm một con chó canh cửa.”

Người bảo vệ sắc mặt tái đi.

Băng Tử Huyên không dừng lại.

“Mắt để nhìn người, nhưng tầm nhìn của ngươi lại hẹp đến mức chỉ thấy được quần áo trên thân, mà không thấy được con người phía sau.”

“Suy đoán bằng định kiến, hành xử bằng khinh miệt, với cái tư cách này, dù có muôn kiếp trôi qua…”

Hắn dừng một nhịp, giọng nói hạ thấp, lạnh lẽo đến thấu xương:

“Ngươi cũng chẳng khá lên nổi.”

Cuối cùng, hắn cúi đầu nhìn người bảo vệ một lần nữa, không phải tức giận, mà là xem thường.

“Ta không khinh miệt những công việc thấp kém.”

“Nhưng đạo đức nghề nghiệp của ngươi…”

“Ta thật sự, hết mức xem thường.”

“Dù sao trên con phố này cũng không thiếu cửa hàng.”

“Tiện chân đi thêm vài bước là có thể mua được, ta có tiền thì vẫn mua, chẳng mất mát gì.”

Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt liếc về phía gã bảo vệ đứng sững sau lưng, giọng nói hạ thấp, mang theo ý vị lạnh nhạt:

“Chỉ có điều, với thái độ của ngươi…”

“Tiện miệng đuổi khách, một người thì chưa thấy hậu quả, nhưng nhiều người thì cũng chỉ là chuyện sớm muộn.”

Hắn khẽ cười, nụ cười không hề mang theo ý vui:

“Buôn bán cần nhất là danh tiếng.”

“Ngươi lại đi ngược lại điều đó, kết cục thế nào, tự ngươi hiểu. Sớm muộn cũng chẳng đi được bao xa.”

Nói xong, Băng Tử Huyên không để ý thêm nữa. Hắn cúi xuống, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé đang hơi run của Thanh Nhàn, giọng nói hạ thấp lại, trở nên dịu đi hẳn:

“Thanh Nhàn, chúng ta đi.”

Thanh Nhàn ngẩng đầu nhìn hắn. Trong đôi mắt to tròn ấy có chút buồn bã, chút tủi thân, nhưng nhiều hơn là sự tin tưởng tuyệt đối. Cô bé khẽ gật đầu, nắm chặt tay hắn hơn, rồi cùng hắn bước đi trong ánh đèn kéo dài của con phố đêm.

Hai người mới đi được vài bước.

Bất chợt, phía sau vang lên một giọng nói nữ trầm ấm nhưng rõ ràng, mang theo sự vội vàng:

“Quý khách, xin hãy dừng lại một chút.”

Băng Tử Huyên khựng bước.

Từ trong cửa hàng, một người phụ nữ trẻ bước ra. Nàng chừng hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, ăn mặc gọn gàng, khí chất đoan trang, ánh mắt sắc sảo của người quen quản lý. Ánh đèn hắt lên gương mặt nàng khiến thần sắc vừa lạnh vừa nghiêm.

Nàng trước tiên cau mày nhìn gã bảo vệ, ánh mắt không giấu được sự không vui, thậm chí có phần trách móc. Chỉ một cái liếc mắt ấy thôi cũng đủ khiến gã kia cúi đầu, mồ hôi lạnh rịn ra sau lưng.

Sau đó, nàng quay sang Băng Tử Huyên, thái độ lập tức thay đổi. Giọng nói trở nên mềm mại, lễ độ, mang theo sự thành khẩn rõ ràng:

“Quý khách.”

“Là bảo vệ của cửa hàng chúng tôi đã vô lễ, khiến cậu và cô bé phật lòng.”

Nàng cúi người thật thấp, động tác dứt khoát, không hề qua loa:

“Thay mặt cho anh ta, tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành đến hai vị.”

Thanh Nhàn hơi ngẩn ra, bàn tay nhỏ vô thức siết lấy tay Băng Tử Huyên.

Người phụ nữ đứng thẳng lên, ánh mắt dịu đi khi nhìn về phía cô bé, giọng nói mang theo sự quan tâm thật sự:

“Để bày tỏ thành ý, tôi sẽ lập tức giảm thêm mười lăm phần trăm giá toàn bộ mặt hàng cho hai vị.”

“Không biết như vậy có thể xoa dịu phần nào sự khó chịu của hai vị hay không?”

Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười vừa phải, không quá thương mại, cũng không hề giả tạo:

“Trời đêm đông lạnh thế này, để cô bé đáng yêu cứ đứng ngoài gió quả thực không ổn.”

“Chi bằng hai vị cứ vào trong cửa hàng, không gian ấm áp hơn, chúng ta vừa chọn đồ vừa nói chuyện tiếp, cậu thấy thế nào?”

Giọng nói nàng ngọt ngào mà chân thành, không hề ép buộc, chỉ là một lời mời đủ lễ nghĩa.

Băng Tử Huyên nghe những lời ấy, trong lòng quả thật đã dịu đi không ít. Cơn bực bội ban nãy vốn cũng không phải vì bản thân hắn, mà là vì cô bé đứng cạnh.

Thấy đối phương nói năng có chừng mực, lại không hề qua loa xin lỗi, hắn liền gật đầu nhạt nhẽo, giọng nói trầm xuống:

“Nếu cô đã khẩn mời như vậy, ta đây cũng không khách sáo.”

“Chỉ có điều…”

Hắn dừng một nhịp, ánh mắt lướt qua phía gã bảo vệ đang đứng cứng đờ trước cửa, giọng nói lạnh hơn đôi chút:

“Kẻ này, ta khuyên cô vẫn nên nhắc nhở cho tốt.”

Nói xong, Băng Tử Huyên nắm tay Thanh Nhàn, sải bước tiến về phía cửa hàng. Ánh mắt hắn khi lướt qua gã bảo vệ mang theo một luồng lạnh lẽo khó tả, không cần lời nói cũng đủ khiến người ta tự biết thân phận.

Gã bảo vệ cắn chặt răng. Trong lòng tuy không phục, nhưng trước ánh nhìn ấy và thái độ của quản lý, hắn cũng chẳng dám tỏ ra ngang ngược như trước. Cuối cùng chỉ đành cúi người thật sâu, giọng nói gượng gạo nhưng vẫn đủ lễ nghi:

“Mời… mời quý khách vào trong.”

Cô gái trẻ khẽ gật đầu, coi như nghe lời nhắc nhở kia, rồi quay sang Băng Tử Huyên, lễ độ đáp:

“Lời của quý khách, tôi sẽ cân nhắc. Xin mời.”

Nói rồi, nàng đưa tay ra hiệu, mời hai người tiến vào. Không gian trong cửa hàng lập tức bao trùm lấy họ bằng hơi ấm dễ chịu. Ánh đèn vàng dịu trải khắp nơi, mùi vải mới và hương nước xả thoang thoảng khiến cảm giác lạnh lẽo ngoài kia nhanh chóng bị xua tan.

Vừa bước đi, cô gái vừa giới thiệu:

“Tôi là quản lý của chi nhánh cửa hàng này.”

“Vừa rồi do bận xử lý chút công việc nên không kịp để ý tình hình bên ngoài, để xảy ra sơ suất như vậy, thật sự xin lỗi cậu và cô bé một lần nữa.”

Nàng nói xong còn hơi cúi đầu, thái độ thành khẩn không hề giả tạo.

Sau đó, nàng chuyển giọng sang nhẹ nhàng hơn, dẫn chuyện:

“Không biết quý khách đang muốn mua loại quần áo như thế nào?”

“Cửa hàng chúng tôi vừa nhập về khá nhiều mẫu mới, chất liệu và kiểu dáng đều rất tốt.”

Vừa nói, nàng vừa dẫn Băng Tử Huyên đi dọc theo các dãy quần áo được treo ngay ngắn. Áo khoác dày, áo len mềm, khăn choàng, mũ len… đủ loại, đều là những mặt hàng mùa đông cao cấp, nhìn qua đã thấy không tệ.

Băng Tử Huyên vừa đi vừa quan sát, ánh mắt trầm ổn, không vội vàng. Bất chợt, hắn dừng lại, quay sang cô gái, giọng nói bình thản:

“Ở đây có loại quần áo nào tốt, hợp với cô bé này không?”

“Những mẫu tôi xem qua, chất lượng quả thực không tệ, có thể an tâm.”

Cô gái thoáng ngẩn ra. Ánh mắt thiếu niên kia khi nhìn đồ không hề hời hợt, rõ ràng là người biết phân biệt chất lượng. Trong lòng nàng không khỏi dâng lên chút tán dương thầm kín, nhưng ngoài mặt vẫn giữ giọng điệu khéo léo:

“Đồ phù hợp với cô bé thì cửa hàng chúng tôi có rất nhiều.”

“Chỉ là… giá cả có thể hơi cao.”

Nàng hơi ngập ngừng một chút rồi tiếp lời, như đang cân nhắc cho hắn:

“Hay là chúng ta chọn loại vừa phải là được? Dù sao cũng chỉ là quần áo, mặc vào đủ ấm là tốt rồi…”

Lời nàng còn chưa dứt, Băng Tử Huyên đã nhẹ nhàng cắt ngang, giọng nói không cao không thấp nhưng đầy dứt khoát:

“Về giá cả, cô không cần lo.”

“Chỉ là vài bộ quần áo thôi, ta đây cũng không đến mức không mua nổi.”

“Phiền cô dẫn ta xem hàng phù hợp.”

Cô gái nghe vậy, trong lòng vẫn bán tín bán nghi. Thiếu niên trước mặt trông không giống người phô trương, càng không giống kẻ giàu có hiển nhiên. Nhưng thái độ của hắn quá điềm tĩnh, ánh mắt lại quá chắc chắn, khiến nàng không tiện nói thêm.

Nàng mỉm cười, gật đầu:

“Vậy, mời hai vị theo tôi.”

Nói rồi, nàng dẫn họ rẽ sang khu vực quần áo trẻ em, trong lòng thầm nghĩ, dù sao cũng chỉ là dẫn xem hàng, chu đáo thêm một chút cũng chẳng mất mát gì, lại coi như xoa dịu hai người vì sự việc vừa rồi.

Còn Băng Tử Huyên, từ đầu đến cuối chỉ nắm chặt tay Thanh Nhàn, bước đi giữa ánh đèn ấm áp, thần sắc bình thản.

Sau một hồi lựa chọn qua lại giữa các dãy kệ sáng đèn, cuối cùng Băng Tử Huyên cũng chọn đủ quần áo cho Thanh Nhàn.

Không phải là chọn cho có, càng không phải qua loa cho xong, mỗi món hắn cầm lên đều là loại tốt nhất, chất vải dày dặn, đường may tinh tế, vừa nhìn đã biết là hàng chính hãng, đủ để chống chọi cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông.

Nhưng điều khiến người ta chú ý hơn cả, lại không phải là giá trị của những món đồ ấy.

Mỗi lần vừa ưng ý một chiếc áo hay chiếc khăn, Băng Tử Huyên đều cúi xuống, đưa món đồ ra trước mặt cô bé, giọng nói hạ thấp, dịu dàng hỏi:

“Thanh Nhàn, em thấy cái này thế nào?”

“Màu này có thích không?”

“Mặc vào có thoải mái không?”

Quyết định cuối cùng, bao giờ cũng để cô bé lựa chọn.

Thanh Nhàn ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh. Với cô bé, dường như món nào hắn chọn cũng đều vừa vặn, đều đẹp, đều ấm. Cô bé khẽ gật đầu với từng món, không chút do dự, thậm chí còn mím môi cười ngượng ngùng vì được quan tâm đến vậy.

Băng Tử Huyên thấy thế, trong lòng khẽ thở dài, nhưng cuối cùng cũng đành nghe theo. Hắn đặt thêm món này, rồi món kia vào giỏ, không hề do dự.

Đứng một bên, cô gái quản lý nhìn cảnh ấy, trong lòng không khỏi dấy lên nghi ngờ.

Thiếu niên trước mặt nàng, dù khí chất trầm ổn, nhưng nhìn thế nào cũng chỉ như một học sinh hoặc sinh viên, quần áo giản dị, trên người không thấy bất kỳ món đồ xa xỉ nào. Vậy mà mỗi món hắn chọn đều không hề rẻ, cộng lại con số tuyệt đối không nhỏ.

Lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Nếu không phải con nhà giàu, thì là gì?

Nhưng rồi nàng lại tự phủ định suy nghĩ ấy. Thiếu gia con nhà giàu, nào có ai ăn mặc đơn giản đến thế, không một món phụ kiện đáng giá, không một dấu hiệu phô trương? Có lẽ… chỉ là cố gắng vì cô bé bên cạnh mà thôi.

Ánh mắt nàng chuyển sang Thanh Nhàn, cô bé gầy gò, ngoan ngoãn, ánh nhìn lúc nào cũng cẩn thận dè dặt, khiến người ta không khỏi xót xa. Cuối cùng, nàng khẽ cắn răng, quay người về phía quầy tính tiền, âm thầm chỉnh lại bảng giá.

Giá gốc được hạ xuống còn bốn mươi phần trăm.

Ít nhất như vậy…Nếu thiếu niên này thực sự chỉ là gồng mình vì em gái, thì cũng không đến mức quá sức.

Đúng lúc ấy, Thanh Nhàn kéo nhẹ tay áo Băng Tử Huyên, giọng nói nhỏ xíu, mang theo sự bất an:

“Anh Tử Huyên…”

“Mua như vậy có quá nhiều không?”

Cô bé cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo mới tinh, ngập ngừng nói tiếp:

“Em chỉ cần một, hai bộ là đủ rồi…”

“Thanh Nhàn không muốn anh phải tốn kém như vậy đâu…”

Nói đến đây, cô bé mím môi, giọng càng nhỏ hơn:

“Hay là… chúng ta trả lại đi, rồi ra ngoài mua quần áo cũ cũng được.”

“Em mặc đồ cũ quen rồi, đồ mới… em sợ mặc vào lại không thoải mái bằng…”

Những lời ấy, nhẹ như gió, nhưng lại khiến lòng người nghe thắt lại.

Băng Tử Huyên khựng lại. Hắn đặt túi đồ xuống, rồi chậm rãi cúi người, đưa tay lên xoa nhẹ đầu cô bé. Động tác rất khẽ, rất cẩn thận.

Khóe môi hắn cong lên, một nụ cười hiếm hoi, vừa dịu dàng vừa kiên định:

“Đứa trẻ ngốc này.”

Giọng hắn trầm xuống, ấm áp đến lạ:

“Không quen rồi cũng sẽ quen.”

“Đứa trẻ khác được mặc đồ đẹp, thì Thanh Nhàn của anh…”

Hắn nhìn thẳng vào mắt cô bé, ánh nhìn không cho phép từ chối:

“Không thể thua thiệt so với chúng được.”

Rồi hắn khẽ bật cười, nửa đùa nửa thật, như muốn xua tan sự áy náy trong lòng cô bé:

“Nhìn anh vậy thôi.”

“Thực ra anh là kẻ có tiền đấy, em có biết không?”

Thanh Nhàn hơi ngẩn ra, rồi bật cười khẽ, nụ cười trong trẻo hiếm hoi giữa đêm đông lạnh lẽo.

Còn cô gái quản lý đứng cách đó không xa, nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó nói, không còn là nghi ngờ, mà là một chút kính trọng âm thầm.

Bởi có những thứ, dù có tiền hay không, cũng không phải ai cũng có thể cho đi.

Khi mọi món đồ đã được xếp gọn gàng, cô gái quản lý bước tới quầy thu ngân, giọng nói trở lại nhịp điệu chuyên nghiệp nhưng vẫn giữ được sự ôn hòa:

“Tổng tiền của quý khách là…” Nàng đọc con số, rồi ngẩng lên mỉm cười lịch sự.

“Quý khách thanh toán bằng tiền mặt hay thẻ ạ?”

Băng Tử Huyên lấy ví ra. Ánh mắt hắn lướt qua bên trong chỉ trong thoáng chốc, rất nhanh, rất kín. Rồi hắn khẽ khép ví lại, giọng nói vẫn bình thản:

“Tôi thanh toán bằng thẻ.”

Hắn dừng một nhịp, ánh mắt nhìn về phía cô gái, trầm giọng nói tiếp:

“Xin hãy tính theo giá gốc.”

“Giảm sâu như vậy… cô chịu thiệt lớn lắm.”

Rồi hắn khẽ gật đầu, lời nói chậm rãi, mang theo sự chân thành hiếm thấy:

“Dù sao, tôi vẫn xin cảm ơn lòng tốt của cô.”

Cô gái quản lý thoáng khựng lại. Ánh mắt nàng lóe lên một tia bất ngờ, rồi nhanh chóng hiểu ra. Khóe môi cong lên thành một nụ cười nhẹ, có chút bất đắc dĩ:

“Thì ra cậu đã biết.”

Nàng lắc đầu khẽ cười, rồi nói tiếp, giọng kiên quyết hơn:

“Nếu vậy, tôi vẫn giữ đúng lời đã hứa ban đầu.”

“Giảm mười lăm phần trăm cho hai vị.”

Băng Tử Huyên nhìn nàng một thoáng, rồi gật đầu:

“Được.”

Hắn đưa thẻ qua. Cô gái cầm lấy, ánh mắt vô thức dừng lại trên chiếc thẻ một nhịp lâu hơn bình thường. 

Trong đáy mắt nàng hiện lên chút nghi hoặc.

Nàng quét mã.

Một tiếng “tít” khẽ vang lên.

Thanh toán thành công.

Cô gái quản lý thoáng sững người. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khoảnh khắc giao dịch hoàn tất vẫn khiến nàng không khỏi ngạc nhiên. 

Nàng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp, trả thẻ lại cho Băng Tử Huyên, mỉm cười:

“Cảm ơn quý khách đã mua hàng tại cửa hàng chúng tôi.”

Trước khi hai người rời đi, nàng bỗng cúi xuống, lấy từ dưới quầy ra một con gấu bông nhỏ, lông mềm mại, sạch sẽ, còn nguyên nhãn mác. Nàng đưa tới trước mặt Thanh Nhàn, giọng nói dịu dàng:

“Cái này… coi như là quà tặng thêm cho em nhé.”

Thanh Nhàn hơi ngẩn ra, rồi đôi mắt sáng lên. Cô bé ôm lấy con gấu bông, nụ cười nở rộ hiếm hoi, lễ phép nói:

“Em cảm ơn chị ạ…”

Băng Tử Huyên đứng bên cạnh, khẽ gật đầu, thay cho lời cảm ơn.

Cô gái quản lý đích thân tiễn họ ra tận cửa. Đứng dưới ánh đèn sáng của cửa hàng, nàng nhìn theo hai bóng hình một cao một thấp dần khuất giữa dòng người và ánh đèn đêm. Trong lòng nàng khẽ dấy lên một cảm giác khó tả.

Nàng khẽ nói, như tự nhủ:

“Cậu ta… thật sự không dễ nhìn thấu.”

“Sau này nếu còn gặp lại… e rằng cũng chẳng phải kẻ đơn giản.”

Dù thời gian hành nghề của nàng chưa lâu, nhưng mắt nhìn người thì chưa từng sai lệch.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!