Tập 01 : Linh Mệnh Khí

Chương 03 : Đứa trẻ đáng thương

Chương 03 : Đứa trẻ đáng thương

Những ngày tiếp theo đó, trong căn nhà nhỏ của Băng Tử Huyên, những hộp cơm đầy ắp đồ ăn nóng hổi lại đều đặn xuất hiện trước cửa mỗi ngày. 

Cơm trắng còn bốc hơi, canh vẫn giữ được độ ấm, món mặn món xào được nêm nếm cẩn thận, không quá mặn cũng chẳng quá nhạt, vừa vặn đến mức khiến người ta nghẹn ngào. 

Đó không còn là thức ăn đơn thuần, mà giống như một sợi dây âm thầm níu hai mẹ con hắn lại với cuộc sống.

Thực ra, những hộp cơm ấy… đã từng xuất hiện từ trước đó rất lâu.

Chỉ là khi ấy, vì một vài nguyên nhân, cũng có thể nói là vì sự bồng bột và tự tôn ngu ngốc của tuổi trẻ 

Băng Tử Huyên đã lặng lẽ đem chúng vứt đi. Hắn không muốn nhận sự thương hại. Không muốn cúi đầu. Không muốn mang ơn ai, nhất là trong cảnh cùng đường tuyệt lộ.

Khi nghĩ lại, chính hắn cũng không khỏi rùng mình, chỉ một chút nữa thôi, chính sự cố chấp ấy đã suýt hại chết mẹ mình.

Chỉ một chút nữa thôi.

Người mang cơm đến… kỳ thực hắn biết rất rõ là ai.

Không ai khác, Nhược Thanh Thanh.

Cô gái nhà hàng xóm, người có thể nói là thanh mai trúc mã với hắn. Hai người sinh ra và lớn lên cùng một con phố, cùng đi học chung một đoạn đường, cùng chia sẻ từng chuyện vui buồn vụn vặt của tuổi thơ mà chưa từng giấu giếm nhau điều gì. 

Từ khi còn bé xíu, họ đã như hình với bóng, dính liền với nhau một cách tự nhiên đến mức chẳng ai cảm thấy đó là điều gì đặc biệt.

Sự trùng hợp trớ trêu là… cha của Băng Tử Huyên và cha của Nhược Thanh Thanh cũng từng là đồng liêu giao tình thâm hậu.

Mối quan hệ giữa hai gia đình năm xưa, có thể nói là thân thiết đến mức không đơn giản chỉ gói gọn trong hai chữ hàng xóm.

Nhưng cũng chính vì thế… mà bi kịch lại càng cay nghiệt hơn.

Cha của Nhược Thanh Thanh, vị thẩm phán chủ tọa phiên tòa năm đó, cũng là một trong những người có liên quan đến cái chết tức tưởi của cha Băng Tử Huyên. 

Khi chân tướng dần dần lộ ra, khi Băng Tử Huyên đủ lớn để hiểu được những tầng sâu phía sau ánh đèn công lý, thì mối quan hệ từng ấm áp giữa hai gia đình năm xưa… đã lặng lẽ biến thành một vết rạn không thể hàn gắn.

Chỉ vì tham vọng.

Chỉ vì năm đó, người đàn ông ấy thèm muốn chiếc ghế chánh án, chiếc ghế mà cha của Băng Tử Huyên, với uy tín và năng lực vượt trội, là ứng cử viên sáng giá nhất. 

Và cũng chính từ sự thèm muốn ấy, những lựa chọn mập mờ, những quyết định nửa sáng nửa tối đã được đưa ra. Không trực tiếp ra tay, không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng lại gián tiếp đẩy cha của Băng Tử Huyên vào con đường không lối về.

Nguyên nhân sâu xa của tất cả… quả thực dài dòng, phức tạp, và bẩn thỉu đến mức không thể nói hết chỉ bằng vài lời.

Từ khoảnh khắc biết được sự thật ấy, trong lòng Băng Tử Huyên, gia đình hàng xóm từng thân thiết như ruột thịt bỗng trở nên xa lạ và đối lập. 

Thù hằn không bùng phát dữ dội, nhưng lặng lẽ tồn tại.

Còn Nhược Thanh Thanh…

Cô vẫn mang cơm đến. Vẫn lặng lẽ đứng ngoài cửa. Vẫn chưa từng giải thích hay biện minh cho cha mình.

Giữa ân tình cứu mạng và hận thù máu thịt, giữa ký ức thanh mai trúc mã và chân tướng tàn khốc của quá khứ Băng Tử Huyên đứng ở đó, không tiến nổi, cũng chẳng thể lùi, để mặc số phận kéo căng sợi dây giữa hai người… đến mức chỉ cần thêm một chút nữa thôi, cũng có thể đứt lìa.

Đi giữa trời đầu đông lạnh buốt, Băng Tử Huyên chỉ khoác trên người bộ quần áo mỏng, nhưng cái lạnh thấm xương ấy lại chẳng thể khiến hắn run rẩy thêm dù chỉ một chút. 

Không phải vì hắn quen lạnh, mà bởi vì… hắn đã chịu đủ sự lạnh lẽo của thế gian này rồi. Những tổn thương, đói khát, tuyệt vọng và mất mát, so với chúng, vài cơn gió đầu đông chỉ như lướt qua da thịt, chẳng đủ sức khơi dậy thêm cảm giác gì nữa.

Gió thổi qua, mang theo hơi ẩm còn sót lại sau bão, quất nhẹ vào cổ áo. Lá khô dưới chân bị cuốn lên, xoay tròn rồi rơi xuống lặng lẽ. 

Nhưng bước chân của Băng Tử Huyên vẫn đều đặn, không nhanh không chậm, ánh mắt trầm tĩnh đến mức lạnh nhạt. 

So với những lần trước, khi hắn chỉ bước đi vô định, để mặc bản thân trôi dạt theo dòng suy nghĩ rối loạn, thì lần này lại khác.

Trong tay hắn là một túi lớn, bên trong chất đầy những nhu yếu phẩm vừa mua từ cửa hàng tiện lợi không xa. 

Thực phẩm khô, mì gói, bánh mì, vài lon đồ hộp, thuốc men cơ bản, những thứ rất bình thường, nhưng lại đủ để chống chọi với cái đói và cái lạnh trong vài ngày.

Cuối con phố vắng lặng, Băng Tử Huyên dừng lại.

Trước mặt hắn là một căn nhà cũ nát, nếu gọi là nhà hoang cũng chẳng sai. Tường loang lổ, mái ngói xô lệch, cửa gỗ nghiêng ngả như chỉ cần một cơn gió mạnh hơn là có thể đổ sập bất cứ lúc nào. 

Trải qua cơn bão vừa rồi, ngôi nhà vốn đã xiêu vẹo lại càng thêm yếu ớt.

Trong khoảnh khắc ấy, Băng Tử Huyên bất giác dừng ánh nhìn lâu hơn bình thường.

Một cảm giác thương xót hiếm hoi len lỏi qua lồng ngực hắn, thứ cảm xúc mà từ lâu hắn đã không còn thường xuyên cảm nhận được. 

Nhân tính trong hắn đã nguội lạnh đi rất nhiều sau năm tháng bị mài mòn, nhưng trước cảnh tượng này, nó vẫn khẽ rung lên.

Hắn đứng đó một lúc, rồi cuối cùng cũng bước vào khoảng sân trước nhà. Nền đất ẩm ướt, bùn lầy lẫn lá mục, mỗi bước đi đều phát ra tiếng lạo xạo khô khốc. Nhưng khi mới tiến thêm được vài bước, Băng Tử Huyên bất chợt dừng lại.

Gần như cùng lúc.

Rắc!

Một tiếng gãy khô khốc vang lên trên cao. Một cành cây mục ruỗng, bị gió và mưa bào mòn từ lâu, đột ngột rơi xuống, sượt qua sát mặt hắn rồi nặng nề đập xuống đất, bắn lên những mảnh vụn ẩm mốc.

Chỉ cần chậm nửa nhịp… hậu quả đã không thể lường được.

Thế nhưng Băng Tử Huyên thậm chí không hề biến sắc.

Hắn đứng yên, rồi lại tiếp tục bước đi, thản nhiên như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu của mình. 

Tựa hồ ngay từ đầu, hắn đã biết cành cây kia sẽ rơi xuống, hoặc cho dù có rơi trúng… hắn cũng chẳng buồn né tránh.

Tiến lại gần ngôi nhà, mùi ẩm mốc lâu ngày trộn lẫn với một chút hôi hám của rác mục và quần áo cũ lập tức lùa qua không gian chật hẹp, quấn lấy khứu giác một cách nặng nề. Với phần lớn người, thứ mùi ấy đủ để khiến họ nhíu mày khó chịu, thậm chí quay lưng rời đi.

Nhưng Băng Tử Huyên chỉ khẽ khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục bước vào, thần sắc không đổi.

Bên trong căn nhà hoang, bóng tối chiếm gần như toàn bộ không gian. Tường nứt nẻ, trần nhà loang lổ vết nước, nền đất ẩm lạnh. 

Hắn liếc nhìn quanh một vòng, ánh mắt chậm rãi nhưng sắc bén. Rồi ánh nhìn ấy dừng lại ở một góc khuất.

Ở đó, là một đống quần áo cũ rách, vải vóc sờn bạc, vá víu chằng chịt, bị chất thành từng lớp lộn xộn, trải dài trên nền đất như một ổ tạm bợ. 

Trên dưới lẫn lộn, không phân biệt nổi đâu là áo, đâu là chăn, chỉ có một màu xám xịt của nghèo khó.

Trong màn tối dày đặc ấy, người thường hầu như không thể nhìn rõ được gì. Nhưng thị giác của Băng Tử Huyên dường như nhạy bén hơn kẻ khác. Chỉ liếc qua, hắn đã nhận ra, dưới đống vải bố rách kia, có hai người đang nằm co mình ngủ say.

Họ ngủ rất sâu.Sâu đến mức không hề hay biết rằng trần nhà phía trên đang dột.

Từng giọt nước lạnh lẽo rơi xuống.Tí tách… tí tách…Âm thanh đều đều, kéo dài trong đêm tĩnh mịch. Nước nhỏ xuống nền đất, bắn lên chút bùn ẩm, rồi tan đi trong im lặng.

Băng Tử Huyên ngẩng đầu nhìn lên. Một khe hở trên mái nhà để lộ ra bầu trời đêm, nơi ánh trăng nhạt nhòa len lỏi rọi xuống, tạo thành một vệt sáng mỏng manh, mong manh đến mức chỉ cần một cơn gió mạnh hơn là có thể bị xé nát. 

Ánh trăng ấy trượt qua không trung, rơi đúng vào đống vải rách kia, soi rõ hai thân hình nhỏ bé đang nép vào nhau để giữ chút hơi ấm cuối cùng.

Hắn nhìn rất lâu.

Rồi Băng Tử Huyên bước tới. Bước chân vô thanh, nhẹ đến mức gần như hòa tan vào bóng tối. Khi đến đủ gần, hắn cúi xuống, đặt túi đồ vừa mua sát bên cạnh, sau đó lấy ra một ít tiền, gấp gọn gàng rồi để phía trên, sao cho dễ nhìn thấy nhất khi tỉnh dậy.

Không một tiếng động dư thừa. Không một ý định để lại dấu vết.

Hắn xoay người, định lặng lẽ rời đi.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy…

Một giọng nói nhỏ vang lên phía sau lưng hắn. Khàn khàn, yếu ớt, mang theo sự ngập ngừng của cơn mơ chưa tan:

''Tử Huyên? Là anh sao…?”

Bước chân hắn khựng lại.

Trong khoảnh khắc, cả căn nhà hoang như đông cứng.

Từ trong lớp vải bố cũ kỹ, cô bé chừng bảy tuổi khẽ cựa mình. Thân hình nhỏ nhắn cuộn lại một lúc, rồi đôi tay gầy gò dụi dụi vào đôi mắt còn ngái ngủ. 

Hàng mi run nhẹ, ánh mắt nheo lại nhìn về phía bóng người đang đứng lặng trong màn tối.

Chỉ mất một thoáng.

Khi nhận ra đó thật sự là Băng Tử Huyên, đôi mắt mệt mỏi kia bỗng sáng lên, trong trẻo đến lạ. Khóe môi khẽ cong, nụ cười non nớt nhưng rạng rỡ nở ra, xua tan đi phần nào u ám của căn nhà hoang.

“Anh… anh lại đến mang đồ ăn cho mẹ con em…!”

Giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo chút ngượng ngùng rất trẻ con. Nói xong, cô bé khẽ cúi đầu, hai tay nắm lấy vạt áo rách, như sợ ánh nhìn của hắn sẽ khiến mình lúng túng hơn nữa.

Băng Tử Huyên nhìn cảnh ấy, trong lòng bỗng mềm lại. Hắn khẽ cười, một nụ cười hiền dịu, chân thật đến mức chính hắn cũng hiếm khi nhận ra mình có thể cười như vậy. Giọng nói theo đó mà hạ thấp đi vài phần, trầm và ấm.

“Đứa trẻ ngốc này…”

Hắn đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc hơi rối của cô bé.

“Với anh rồi mà vẫn còn ngại ngùng như thế sao?”

Cô bé khẽ run run, nhưng không né tránh, chỉ cúi đầu thấp hơn một chút.

Băng Tử Huyên thu tay lại, ánh mắt thoáng hiện lên chút áy náy, rồi chậm rãi nói tiếp:

“Ta tưởng nhóc đã ngủ say rồi, nên mới định lặng lẽ mà rời đi. Không ngờ lại đánh thức nhóc…”

Hắn khẽ thở ra.

“Là ta có lỗi. Thôi được rồi, trời cũng đã khuya, ta không muốn làm phiền mẹ con nhóc nghỉ ngơi thêm nữa…”

Nói đoạn, hắn xoay người, bóng dáng cao gầy dần hòa vào màn tối, như chuẩn bị biến mất giữa ánh trăng nhợt nhạt.

Nhưng đúng lúc ấy.

“Anh Tử Huyên…”

Giọng nói non nớt vang lên phía sau, khẽ khàng nhưng mang theo một sự do dự rất rõ. Hắn dừng bước.

Cô bé từ từ ngồi dậy, ôm lấy đầu gối, ngẩng mặt nhìn theo hắn. Ánh trăng rọi lên gương mặt nhỏ nhắn xanh xao, đôi mắt to tròn ánh lên một nỗi mong mỏi không giấu được.

“Thanh Nhàn… không ngủ được nữa…” Cô bé ngập ngừng, rồi lấy hết dũng khí nói tiếp.

“Liệu… anh có thể dẫn Thanh Nhàn đi dạo một lúc được không?”

Giọng nói càng về sau càng nhỏ, như sợ sẽ bị từ chối.

“Đã rất lâu rồi em chưa được ra ngoài… thật sự rất muốn đi chơi…”

Băng Tử Huyên đứng yên.

Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu hắn hiện lên rất nhiều điều. Hắn biết rõ, thân thể của Thanh Nhàn vốn yếu ớt, hàn khí xâm nhập liền dễ sinh bệnh. Chỉ cần ở ngoài trời lạnh quá lâu, cô bé rất nhanh sẽ sốt, sẽ ho, thậm chí nằm liệt nhiều ngày.

Nhưng…

Hắn liếc mắt nhìn quanh căn nhà hoang ẩm thấp này. Không khí lạnh lẽo pha lẫn mùi mốc, nước dột từng giọt không ngừng. Một nơi như vậy, đối với một đứa trẻ bệnh tật, càng nguy hiểm hơn.

Im lặng kéo dài trong vài nhịp thở.

Cuối cùng, Băng Tử Huyên khẽ thở ra một hơi thật nhẹ, như đã đưa ra quyết định. Hắn quay người lại, ánh mắt hạ thấp, nhìn thẳng vào cô bé.

Rồi hắn gật đầu.

Chỉ một cái gật đầu thôi, nhưng đủ để đôi mắt Thanh Nhàn bừng sáng, tựa như cả bầu trời đêm bỗng nhiên có thêm sao.

“Được.” Giọng hắn trầm ổn, mang theo một sự dịu dàng hiếm thấy.

“Nhưng chỉ đi một lát thôi. Nếu thấy lạnh hay mệt, phải nói với anh ngay, hiểu chưa?”

Thanh Nhàn vội vàng gật đầu liên tục, nụ cười rạng rỡ đến mức dường như quên mất cả cái lạnh đang bao trùm quanh mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!