Hồi 1: Long Thủ Kỳ Hoa - Duyên Khởi

Chương XVI. Tương phùng! Đại Biến!

Chương XVI. Tương phùng! Đại Biến!

Toàn bộ quá trình nghe có vẻ lâu, thật ra lại chỉ mất có vài hơi thở, A Nguyệt thu tất cả vào bên trong một vò rượu bằng lam ngọc, sau đó đặt trước mặt Thiên Sương Cầm.

- Ngươi có thể kiểm tra rồi! Sở dĩ ta nói rượu có vấn đề, là vì vốn dĩ thứ này dùng Hoả Cốt Liên làm hương liệu chính, tuy có thể giúp gân mạch cường hoá, nhưng di chứng dược liệu trong này quá mạnh, dưới cấp bậc của con mèo kia sợ rằng sẽ tàn phá kinh mạch mà chết, vậy nên phải có Ưu Cốt Thuỷ dung hoà, lấy hàn tính trong nó cân bằng lại dược lực, từ đó thay đổi kinh mạch.

Vừa nói hắn vừa chỉ chỉ về phía con mèo trên vai mình, hắc miêu đôi mắt trong veo, đưa chi trước của mình lên ý nói mình vô tội. Biểu cảm này của nó làm Thiên Sương Cầm không khỏi nhịn được mà cười, tiếng cười trong trẻo như chuông ngân khiến ai nấy đều mê mẩn.

Nguyệt Giao cũng hơi ngây người ra một chút, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu:

- Có chút giống nàng... nhưng không phải!

Thiên Sương Cầm cầm chiếc bình ngọc lên, xem xét thật kỹ, trong lòng tràn ngập cảm khái.

- Thủ pháp ủ rượu tiểu nữ đã thấy rất nhiều, nhưng không cần dùng lò luyện tinh chế nguyên liệu, lại còn cho ra được tinh phẩm như thế này, tiểu nữ chỉ dám lau mắt mà nhìn! Sau khi giám định, tiểu nữ xin khẳng định đây quả thật là Sinh Thiêu Tửu bản Chân Nguyên.

Lời vừa thốt ra, cho dù có kẻ bất mãn cũng không dám lên tiếng, ngay cả tên Chủ sự và Bạch lão gia chủ cũng còn chưa nói lời nào, xem ra cũng đã ngầm thừa nhận thực lực của tên nhóc này rồi. Thiên Sương Cầm nhìn một vòng, sau đó vui vẻ tuyên bố:

- Được, nếu tất cả các vị đều đã đồng ý, vậy tiểu nữ xin được phép ngưng...!

- Khoan đã!

Một thanh âm hùng hồn vang vọng từ nơi đâu truyền tới, mang theo một lực áp bức vô cùng mạnh mẽ, doạ cho ai nấy sợ hãi. Thứ nội lực thâm hậu bậc này, xem ra người đến lại là một vị đại năng nào đó tới góp vui rồi.

Cửa đại sảnh bị kình lực mở toang ra, một thân ảnh to cao vạm vỡ không thua kém gì lúc Bạch Chiến Thiên trong trạng thái hoá hình đang từ từ tiến vào, hai thanh chiến phủ sắc bén giắt gọn gàng sau lưng hắn, dáng đi hiên ngang oai vệ, phía sau còn có hai người một nam một nữ tháp tùng.

Thiên Sương Cầm vừa trông thấy người này, lập tức dùng thân pháp ảo diệu nhẹ nhàng lướt xuống khán đài, cung kính hành lễ:

- Tiểu nữ tham kiến Mục Trang chủ, tham kiến nhị vị Tín sứ! 

Người vừa đến là Mục Gia Trang Trang chủ tiền nhiệm - Mục Bách Lý, cũng là chủ nhân của vò Sinh Thiêu Tửu mà Hồng Y Tửu Quán ra đề kia. Đi cùng với ông chính là hai vị Tín sứ Trưởng lão, không ai biết tuổi tác thật của bọn họ, chỉ nghe đồn rằng đây là hai vị đại năng từ mấy vạn năm trước, cùng theo Mục Phủ đại nhân chinh chiến khắp nơi, xây dựng nên Mục Gia Trang cũng như cộng đồng nhân yêu ngày nay. 

Bình thường rất ít khi những nhân vật cấp bậc này lộ diện, ấy vậy mà lần này lại đến một lúc những ba vị, đủ để thấy sức ảnh hưởng của lần Hoa Đăng Thịnh Yến này mạnh mẽ tới mức nào. 

Mục Bách Lý đưa tay ra dấu cho hai vị Tín sứ an toạ, rõ ràng địa vị của hai người này không hề thua kém ông. Chỉ là khi bọn họ chuẩn bị ngồi xuống, bỗng dưng kinh hãi tròn mắt nhìn về phía bóng dáng trên sân khấu.

Vị Tín sứ phu nhân run run, khẽ giơ bàn tay của mình lên không trung về hướng A Nguyệt, môi mấp máy định nói gì đó, ánh mắt từ lúc nào đã ngân ngấn lệ. Vị còn lại cũng đồng dạng xúc động mãnh liệt như thế, làm cho mọi người xung quanh một phen ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Mục Bách Lý lần đầu tiên nhìn thấy hai người có biểu hiện như vậy, liền thắc mắc lên tiếng:

- Hai vị trưởng lão, hai vị làm sao vậy? 

- Ta... ta!

Vị Tín sứ phu nhân dường như đã không còn kềm được cảm xúc trong lòng mình nữa, đôi mắt lập tức nhoè đi trông thấy. Bà cứ thế mà chẳng cần quan tâm đến sự tôn nghiêm của cường giả, như một bức tượng lẳng lặng nơi đó, nước mắt dâng trào.

Chợt, trong mớ cảm xúc hỗn loạn của hai người, một âm thanh trong trẻo nhẹ nhàng vang lên:

- Ta nói này, hai người cũng có tuổi rồi, đừng có lúc nào cũng mau nước mắt như vậy được hay không?

Tín sứ phu nhân cùng lão nhân lập tức ngước lên, A Nguyệt không biết từ lúc nào đã bay lơ lửng trước mặt hai người, ánh mắt màu vàng kim rực rỡ đang đối diện với bọn họ, vừa có phần lạnh lùng, nhưng cũng có phần quan tâm gần gũi.

- Thật là ngài sao...?

Mục Bách Lý vốn dĩ vì nghe thấy Thiên Sương Cầm truyền tin là tìm thấy người mà ông yêu cầu, tức tốc từ phủ viện chạy đến đây, ấy vậy mà còn chưa xử lí được chính sự, đã gặp chuyện kì lạ như thế này rồi.

Xung quanh ai nấy vô cùng thắc mắc, vô số nghị luận xôn xao bắt đầu bàn tán lên, chẳng lẽ đứa trẻ này là con của bọn họ, nếu thật sự là như thế thì mọi chuyện đều có lý do cả rồi. Chẳng trách tên nhóc này lại biến thái như thế!

- Hừ, ăn nói hồ đồ! Cút hết cho ta!

Vị Tín sứ lão nhân quát lạnh, một luồng khí tức mạnh mẽ chấn bay những kẻ vừa mới thì thầm to nhỏ những lời đó, chỉ một câu thôi mà đã khiến cho một phần ba quan khách ở đây cút khỏi tửu lâu. Đây là thực lực bậc nào?

Mục Bách Lý và Thiên Sương Cầm càng ngày càng mắt chữ O mồm chữ A rồi, ngày thường hai vị Tín sứ đều rất điềm tĩnh ít nói cơ mà, sao hôm nay lại ngang tàng bá đạo đến thế chứ? Rồi còn cái biểu cảm khi gặp tên nhóc này nữa?

Vô số câu hỏi được đặt ra trong đầu tất cả mọi người, thấy không khí mãi cứ kỳ lạ, A Nguyệt đành lên tiếng:

- Khụ, là người quen cũ lâu rồi chưa gặp thôi, không nghĩ tới bọn họ lại xúc động đến thế!

- A, đúng đúng...! Là người quen cũ, người quen cũ thôi...!

Vị Tín sứ phu nhân như hiểu ý, lập tức điều chỉnh lại tâm tình, sau đó đáp trả.

Mục Bách Lý cảm thấy trong này có ẩn tình, nhưng cũng không tiện nhiều lời, quay sang hỏi Thiên Sương Cầm.

- Người ngươi nói rốt cuộc đang ở đâu? Là vị kia, hay là... ô, Bạch lão gia đây mà! Lâu quá không gặp, ngươi còn chưa chết hả? Ha ha!

Bạch Chiến Thiên vừa nghe đối phương nhắc đến mình, mặt đen như đít nồi, hừ lạnh một tiếng rồi đáp:

- Lão bất tử như ngươi còn chưa chết, làm sao ta có thể bỏ ngươi đi được chứ! Thật nhớ ngươi quá đi mất! Tay trái ngươi lành hẳn chưa ấy nhỉ?

- Ngươi...!

Mục Bách Lý nghiến răng, xem ra giữa cả hai đều có mâu thuẫn, dù bên ngoài bằng mặt nhưng bên trong lại không bằng lòng.

Thiên Sương Cầm lắc đầu:

- Đều không phải! 

Hai mắt Mục Bách Lý ngạc nhiên:

- Vậy thì là ai? Lão già họ Bạch kia thì ta quá quen thuộc rồi, mấy tên nhóc đứng đằng đó thì thôi đi, đến sữa còn chưa cai mà bày đặt học ủ rượu cái gì, chỉ còn mỗi tên lạ mặt này thôi, không phải hắn thì là ai?

Thiên Sương Cầm cười khổ, đưa ngón tay thon dài của mình chỉ chỉ về phía đứa trẻ đang đứng bên cạnh ông.

Nguyệt Giao bình thản ngồi đó, để mặc cho hai vị Tín sứ kia bày tỏ nỗi lòng mình. Dĩ nhiên rồi, bởi vì hai người này, nào phải ai khác ngoài vợ chồng An Nhã đã từng cưu mang hắn.

- Ngươi tìm ta sao?

Giọng nói trong veo truyền đến, đôi hoàng kim đồng nhìn sang Mục Bách Lý, giống như hố đen không đáy vậy, chỉ vùa thoáng chốc thôi mà ông đã có cảm giác chỉ cần một chút nữa là mình sẽ vĩnh viễn bị mắt kẹt trong thế giới đầy âm u đó rồi.

- Ngươi nói là đứa trẻ này ủ ra được Sinh Thiêu Tửu bản chân nguyên? Là thật?

- Hỗn xược! Không biết lớn nhỏ!

An Nhã phu nhân vừa nghe thấy lời nói của Mục Bách Lý, lập tức quát lớn nhưng sau đó đã bị cánh tay nhỏ nhắn của Nguyệt Giao chắn trước mặt, hắn không nói gì mà chỉ gật đầu, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào Mục Bách Lý.

- Hừ, tuy ta không biết ngươi và hai vị Tín sứ là quan hệ gì, nhưng chuyện này vô cùng trọng đại! Nếu ngươi đã có thể ủ ra được Chân Nguyên Sinh Thiêu Tửu, vậy thì ngươi là khách quý của Mục gia ta! Đi thôi, theo lão phu về Mục Gia trang một chuyến!

Mục Bách Lý mặc dù đang rất khó chịu vì thái độ của hai vị Tín sứ với mình, nhưng ở đây đông người như vậy, cũng không thích hợp bêu xấu nữa. Lão hiện tại có chút muốn rời khỏi nơi này về phủ càng nhanh càng tốt.

Chợt đúng lúc này, từ bên ngoài có một tên Lộc yêu hớt hải chạy vào, trên người hắn khắp nơi đều là những vết cháy xém chằng chịt, từ vết thương không ngừng tuôn ra từng làn khói đen, quanh quẩn xung quanh đó. 

- Cứu...ứu...! Có...ó Hoạ...!

Lời còn chưa dứt, thân xác Lộc yêu đã hoàn toàn hoá thành một vũng nước đen kịt, hắc sắc khí vụ còn chưa tan đi mà lại dần dần muốn tản phát ra xung quanh. Ai nấy hoảng sợ lập tức lùi lại, không ngờ tới trên thế gian này có loại độc kinh khủng đến thế.

Thiên Sương Cầm phản ứng nhanh nhạy, lập tức sai hạ nhân bên cạnh nhanh chóng ra phía ngoài kiểm tra tình hình, chỉ vài phút sau đã có kết quả truyền tin.

Toàn bộ nơi này đang bị bao phủ bởi một màn sương đen kì lạ, mà người đi đường hiện tại không tìm thấy ai, giống như là bốc hơi biến mất vậy.

Nghe xong tin tức này, ai nấy đều kinh nghi nhớ về cảnh tượng ban nãy, không lẽ...

Mục Bách Lý sắc mặt âm trầm, xem ra có kẻ muốn giở trò ngay dưới mi mắt lão, thân là người kế nhiệm Mục Gia trang, lần này không thể không quan tâm đến rồi.

 Cả bầu trời phía trên Hắc Ngọc Thành đang dần bị che phủ bởi một tầng mây màu huyết sắc kì dị, trong không khí còn có thể dùng mắt thường thấy rõ từng đoàn khí lưu màu đen tựa như u hồn đang lượn lờ, trông rất quỷ dị.

Mục Bách Lý nhíu mày, lão sống cũng đã lâu rồi, nhưng đây lại là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng kì lạ như vậy.

- Nhị vị Tín sứ, các ngài biết chuyện gì đang xảy ra không?

Hai người suy nghĩ gì đấy, sau đó nhẹ nhàng bay ra phía ngoài, từ trong tay vị Tín sứ phu nhân kia lấy ra một viên quang cầu, trực tiếp ném về phía trên trời.

Quang cầu vừa chạm tới tầng huyết vân kia lập tức nổ tung, mà đám khói đen ấy như vô cùng điên loạn, không ngừng xông tới cắn nuốt hết toàn bộ năng lượng từ quang cầu phát ra, chỉ trong chốc lát đã trở về trạng thái ban đầu.

- Năng lực cắn nuốt nguyên tố thật mạnh, rốt cuộc là kẻ nào đã tạo ra kết giới này? Hắn thật sự muốn làm gì?

Tín sứ lão nhân nhíu mày nhìn về phía chân trời, lúc này cả Hắc Ngọc Thành dường như đã thật sự bị kết giới này nuốt trọn vào bên trong, không khí càng lúc càng dày đặc hắc vụ, cảm giác áp bách khiến người ta hít thở khó khăn. 

Nhớ lại một màn khi nãy của Lộc yêu, không riêng gì bọn yêu nhân phía dưới, ngay cả Mục Bách Lý cũng có chút đổ mồ hôi lạnh. Bọn họ đã lâu lắm rồi chưa bước chân ra khỏi Mục phủ, ấy vậy mà vừa xuất hiện thì gặp chuyện ngay như thế này, có khi nào những kẻ đứng sau màn đó đang nhắm đến họ chăng?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!