Hồi 1: Long Thủ Kỳ Hoa - Duyên Khởi
VI. Tạm biệt, Thủ hộ hoa của ta...!
0 Bình luận - Độ dài: 2,021 từ - Cập nhật:
Nguyệt Giao nhìn cảnh tượng trước mắt, hài lòng ngồi phệt xuống đất, cơ thể hắn như muốn vỡ tan bất cứ lúc nào. Đoá hoa đỏ nhẹ nhàng toả ra một luồng thanh khí, như đang vỗ về hắn. Từng lớp lân phiến trên người dần nứt vỡ ra, cơ thể Nguyệt Giao nguyên bản từ một tên thanh niên cao gần hai mét, phút chốc đã trở thành dáng vẻ của một đứa bé năm sáu tuổi. Hắn giơ cánh tay lên nhìn, lắc đầu cười khổ:
- Xem ra đã đến giới hạn rồi! Tiểu Thiện à, nếu còn có kiếp sau, ta nhất định sẽ tìm thấy nàng, bảo vệ nàng lần nữa! Chỉ tiếc là yêu đan ta đã vỡ, nguyên thần của nàng cũng chẳng còn, vận mệnh đến đây có lẽ là kết thúc!
Nguyệt Giao dừng lại một chút, đưa tay sờ lấy cánh hoa còn sót lại...
- Một màn sau cùng này, xem như là pháo hoa tiễn đưa chúng ta đi!
Nói rồi hắn nắm chặt tay lại, Quái thương ở xa mạnh mẽ run lên một trận, sau đó nổ tung. Đầu Hắc sắc Giao long hoàn toàn tiêu thất, để lại nơi đó vô số huyết vụ nở đầy trời, là vô số sinh mạng bị nó nuốt chửng, ánh sáng chói loà từ đó bao phủ khắp thương khung, vô cùng diễm lệ.
-"Rắc!"
Âm thanh nhỏ bé vang lên, Thần Quan - thứ tượng trưng cho sức mạnh chí tôn của kẻ đứng đầu Chân Giới, giờ phút này lại đang bắt đầu vỡ vụn. Từng mảnh từng mảnh kim sắc năng lượng từ trên đỉnh đầu Nguyệt Giao tiêu tán, rất nhanh biến mất theo tốc độ biến hoá cơ thể của hắn. Tận cho đến khi chỉ còn có một nửa, thì hắn cũng đã tiến vào trạng thái hư nhược, không còn cử động.
Ưu Đàm cười như không cười, hốc mắt lặng lẽ rơi lệ, nhìn về phía Nguyệt Giao. Đến sau cùng, nàng ta vẫn thua, không những thua mà còn là thua một cách triệt để.
- Vì con tiện nhân kia mà chàng lại không màng đến mạng sống của mình, thậm chí bây giờ còn tự bạo cả Thần Quan, chàng điên rồi! Còn ta làm bao nhiêu thứ vì chàng như vậy mà...! Khốn kiếp, Kỳ... Hoa...!
Ánh mắt trong trẻo đã dần ác liệt, sát khí không hề che giấu lại thêm chút nào nữa, sau lưng Ưu Đàm hiện lên một đồ án hoa mĩ, dần dần trở thành hình dáng Thần Minh, đang hạ cánh tay khổng lồ của hắn xuống vị trí của Nguyệt Giao.
- Kết thúc tất cả đi!
Nguyệt Giao run rẩy, gắt gao ôm đoá hoa đỏ vào lòng, dường như đã không còn bất cứ phản kháng nào hết.
Thần Minh mang theo khí tức huỷ diệt, thân cao vạn trượng, trực tiếp nện xuống. Trong sát na ấy, một âm thanh nhẹ nhàng vang bên tai Nguyệt Giao làm đôi mắt kim sắc của hắn lần nữa cố chấp mở ra.
- Đồ ngốc, sao lại có tên ngốc như vậy chứ?
Cánh hoa cuối cùng của Kỳ Hoa chợt rời khỏi bàn tay của hắn, nhẹ nhàng vờn quanh rồi lơ lửng trước mặt Nguyệt Giao, từ trong cánh hoa dần dần phát ra sương mờ, rồi một thân ảnh vô cùng quen thuộc hư ảo hiện ra trước mặt.
- Ta... ngốc sao? Tiểu Thiện, nàng...!
Nguyệt Giao ngây người ra rồi, hai mắt ngấn lệ, nói năng cũng chẳng thành lời. Không nghĩ tới khoảnh khắc cuối đời này, lại có thể lần nữa nhìn ngắm hình bóng hắn ngày đêm mong nhớ. Bàn tay nhỏ bé gắng gượng đưa lên, chạm nhẹ vào khuôn mặt tuyệt thế kiều diễm kia, xúc động mà đáp.
- Ta đã nghe thấy hết rồi đấy, sau này con rắn ngốc chàng phải giữ lời nha!
Một cảm giác mãnh liệt chợt truyền đến từ trong thâm tâm của Nguyệt Giao, cả cơ thể hắn dường như chịu sự trói buộc nào đó không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiểu Thiện mỉm cười dịu dàng, hôn lên trán mình một cái rồi nhẹ nhàng bay lên đối mặt với vị Thần Minh kia.
Ưu Đàm trông thấy nữ nhân vừa xuất hiện, sát ý càng mãnh liệt hơn. Khí tức thần thánh trong nháy mắt tăng vọt, mạnh mẽ lao xuống phía dưới.
Trái ngược với Ưu Đàm, Kỳ Hoa thân mang hồng y, tuy không có khí chất thần thánh như ả, nàng lại càng nhiều hơn một phần yêu kiều, từng lớp từng lớp hồng quang chi khí tản phát ra nhẹ nhàng bao phủ lấy cơ thể , đôi mắt chợt loé, rực một màu đỏ thẫm, vô cùng quỷ dị.
- Nguyệt Giao, chàng đừng đau lòng, Tiểu Thiện cả đời này được chàng yêu thương, không oán không tiếc! Ta đi rồi, chàng phải sống thật tốt, nhớ kĩ lời hứa của chàng! Một ngày nào đó, ở một thời không nào đó, có thể chúng ta sẽ gặp lại nhau...!
Nguyệt Giao chua xót nghe những lời văng vẳng như thấu tận tâm can của Kỳ Hoa bên tai, huyết lệ chảy dài nơi hốc mắt. Một chùm sáng huyễn lệ đầy màu sắc đang dần nở ra trên không trung, hình thành một đoá hoa cực kì to lớn.
- Ưu Đàm, xét cho cùng thì ngươi cũng chỉ là một phân thần bị tách ra của ta! Mặc dù được sinh trưởng nơi Thần vực, nhưng sự tham vọng của ngươi cũng quá cao rồi!
Kỳ Hoa dõng dạc nói, nhìn thẳng về phía Ưu Đàm, hai nữ tử một hồng một bạch đối diện nhau, trên đầu Thần Minh đang bị đoá cự hoa ngăn lại, chỉ trong phút chốc cả bầu trời đã biến thành một biển màu lưu ly.
- Hừ, nói hay lắm! Ngươi nghĩ mình là ai mà tuỳ tiện muốn nói gì thì nói? Sau hôm nay vĩnh viễn sẽ không sự tồn tại của ngươi, mà ta chính là tồn tại Kỳ Hoa duy nhất trên Chân Giới này!
Kỳ Hoa khẽ mím môi không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng một ánh mắt lưu luyến nhìn về phía Nguyệt Giao, sau đó nhẹ nhàng thốt lên hai chữ:
- Pháp tắc thứ chín - Vong... Xuyên...!
Tức thời, một màn trắng xoá loé lên, cả thân hình Nguyệt Giao như bao bọc trong một khối noãn ngọc lưu ly rồi dần dần tan biến trong không khí...
Phiến thiên địa này, rốt cuộc chỉ còn lại hai người...
- Tạm biệt, Thủ Hộ Hoa của ta...!
-
"Thiên hoang địa tịch hoa sinh lệ,
Huyết hải giao long mộng hoá duyên."
...
- Không...! Không...!
Nguyệt Giao điên cuồng gào thét, trái tim kịch liệt đau đớn, cố gắng đưa cánh tay nhỏ bé của mình lên không trung, hướng về phía ánh sáng lưu ly đang dần xa mình rồi tắt lịm kia. Sâu trong linh hồn tàn khuyết của hắn dường như cảm nhận được, có thứ gì đó đã biến mất, là một thứ vô cùng quan trọng, vô cùng thân thuộc, thế nhưng Nguyệt Giao không thể ý thức lần nữa, trực tiếp chìm vào hôn mê.
Lần thứ hai mở mắt tỉnh lại, hắn đã ở một nơi xa lạ, trong không khí còn vương thoang thoảng chút hương thơm nhàn nhạt. Nguyệt Giao cố gắng lay động thân mình, nhưng dường như chẳng còn chút sức lực nào trong cái cơ thể nhỏ bé này của hắn cả.
Nguyệt Giao khó khăn hít một hơi thật sâu, chầm chậm cảm nhận thương thế trong nội thể, biểu cảm dần trở nên kinh ngạc. Đây... có thật sự là cơ thể của hắn không?
Hắn bây giờ vậy mà lại trở thành nhân loại - sinh linh tồn tại yếu kém nhất của Chân Giới!
- Rốt cuộc là chuyện gì?
Nguyệt Giao cố gắng giữ bình tĩnh, thử vận chuyển một vòng yêu lực trong cơ thể, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra. Yêu đan hoàn toàn không còn, Thần Quan tổn hại nghiêm trọng, thậm chí hắn cũng chẳng cảm nhận được yêu lực của mình, chẳng lẽ đây là cái kết mà Kỳ Hoa muốn hắn phải chấp nhận, là trở thành một tên nhân loại bình thường, an phận mà sống tiếp sao?
Khoé mắt Nguyệt Giao bất chợt chảy xuống một giọt lệ, nội tâm đang kêu gào không ngừng. Hắn không có bản lĩnh, càng không đủ can đảm để mà chấp nhận sự thật này. Mất đi người hắn yêu thương nhất, bây giờ lại còn trở thành một kẻ tàn phế, làm sao hắn có thể báo thù, có thể thực hiện lời hứa với nàng?
Giữa lúc vô số suy nghĩ đang chạy loạn trong đầu, âm thanh cót két từ cánh cửa gỗ phát ra. Từ bên ngoài một bà lão tầm năm sáu mươi tuổi đang hai tay bưng tô cháo vào, hương thơm ban nãy hắn ngửi được chính là từ món ăn này. Bà lão cẩn thận đặt tô cháo lên chiếc bàn gỗ kế bên, gương mặt phúc hậu sau đó quay sang nhìn Nguyệt Giao, không hề che giấu nét vui mừng.
- Đứa trẻ ngoan, con tỉnh lại rồi! Nào nào, ăn chút cháo cho ấm bụng!
Bà lão từ tốn đưa tay luồn xuống lưng Nguyệt Giao, nâng cơ thể hắn nhẹ nhàng ngồi dậy, tựa lưng vào tường. Sau đó bắt đầu đút từng muỗng cháo đầu tiên cho hắn, vừa thổi vừa chầm chậm đưa tới miệng.
Nguyệt Giao khó khăn lắm mới mở được khẩu hình, cố gắng hấp thu năng lượng ít ỏi từ đó, cơ thể nhân loại thật sự yếu ớt mà, nhưng món này ngon thật đấy, lần đầu tiên trong cuộc đời hắn, mới biết được rằng thì ra nhân loại khẩu vị cũng không tệ.
Ưu tiên bây giờ chính là sống sót, núi xanh còn đó không sợ thiếu củi đốt, Nguyệt Giao thầm nghĩ, hắn cũng không phải là đèn cạn dầu. Sau khi ăn vài muỗng cháo, hắn mới bắt đầu quan sát xung quanh nơi mình ở.
Gian phòng cũ kỹ dựng tạm bợ bằng những thanh trúc gỗ, liêu xiêu ọp ẹp, vật dụng trong nhà cũng rất đơn sơ, hầu như không có gì đặc biệt. Đến cả y phục của bà lão cũng chẳng được nguyên vẹn, chỗ đắp chỗ vá, khuôn mặt bà vẫn còn dính lem luốc vài vệt than, đang mỉm cười nhìn hắn.
- Đứa trẻ này, rốt cuộc con đã gặp phải chuyện gì? Nhà con ở đâu, con làm lão sợ thật đấy! Ông nhà ta đi bắt cá ven suối, lúc gặp con thì toàn thân đầy máu, nằm bất động ven bờ. Khi đem về tới đây toàn thân con lạnh ngắt làm lão sợ chết khiếp! Tạ ơn trời đất, con hôn mê suốt bảy ngày bảy đêm, bây giờ rốt cuộc cũng đã tỉnh lại rồi!
Nguyệt Giao im lặng nghe bà lão nói, khuôn mặt không có chút biểu lộ cảm xúc. Hoá ra lúc Kỳ Hoa dùng thần thông đẩy hắn vào hư không loạn lưu, bất tri bất giác đã dịch chuyển tới nơi này, sau đấy được hai vợ chồng bà lão đem về đây. Chỉ có điều, hắn không thể hiểu được, vì sao cơ thể của mình lại biến thành nhân loại.
Yêu đan của yêu tộc một khi vỡ nát, thần hồn câu diệt, vĩnh bất siêu sinh, hắn vậy mà trở thành ngoại lệ. Vậy nên trong cái rủi có cái may, Nguyệt Giao biết, chỉ cần hắn còn sống, mọi thứ sẽ đều có cách giải quyết.
Thẳng đến một ngày nào đó, hắn sẽ tìm lại được nàng...
0 Bình luận