Bên ngoài vẫn tiếp tục không ngừng công kích đến bản thể của Hắc Giao, chỉ trong chốc lát, lớp lân phiến đã phải hứng chịu không dưới trăm đạo vết cắt. Hắn không thể hoá hình cũng không thể chạy trốn, chỉ có thể cố gắng giữ cho độc tính không đi sâu vào tâm mạch mình, mạnh mẽ chống đỡ toàn bộ uy lực của Hoang Cổ Cấm Chú kia.
Tên sinh linh cổ đại trông thấy toàn bộ sự việc, nở một nụ cười khoái trá:
- Hừ, Hắc Giao chết tiệt! Chỉ vì thứ thức ăn kia mà dám chống đỡ đại trận này! Để ta xem, ngươi còn chịu được tới khi nào! Các ngươi dồn hết sức đánh cho ta!
Thời gian cứ thế chầm chậm trôi, cũng chẳng rõ đã trải qua bao lâu rồi, cơ thể Hắc Giao dù có mạnh mẽ tới mức nào cũng khó có thể chịu đựng độc tố và vô số công kích không có điểm dừng như thế. Bọn sinh linh cổ đại cũng rất thông minh, ngay từ đầu đã rời xa khỏi phạm vi có thể công kích của hắn, trong trạng thái vừa phải bảo hộ Kỳ Hoa vừa chống lại đại trận, có thể chịu đựng được đến mức này cũng là cực hạn rồi.
Kỳ Hoa lúc này đã không còn trạng thái suy nhược nữa, cơ thể nhân loại cũng gần hoàn toàn thành hình, chỉ có điều cánh hoa thứ bảy vẫn chỉ mới mở được một nửa, đoán chừng vẫn còn thiếu gì đó.
Hắc Giao ngẫm nghĩ một hồi, chợt như hiểu ra điều gì, hắn đưa ngũ trảo sắc bén rạch lên cơ thể mình một đường, sau đó từ từ dẫn dắt tinh huyết từ trong nội thể hắn dung nhập vào cánh hoa màu đỏ còn đang dang dở chưa hoàn toàn thức tỉnh đó.
Ngay khi tiếp xúc, Kỳ Hoa phản ứng cực kì dữ dội, pháp tắc trong cơ thể nàng hỗn loạn tới cực điểm, sản sinh va chạm kịch liệt với luồng hồng sắc quang mang đang sinh trưởng từ cánh hoa thứ bảy kia.
- Ầm!
Cơ thể to lớn của Hắc Giao đang bao bọc lấy Kỳ Hoa, chỉ nghe một tiếng oanh minh thật lớn, trực tiếp đánh nát hết một phần ba cơ thể hắn. Hắc Giao rít gào đau đớn, thế nhưng ánh mắt tuyệt không lay chuyển, lần nữa điên cuồng dùng máu huyết của mình dẫn dắt tới Kỳ Hoa.
- Cảm giác này... phải chăng là...?
Nội tâm Hắc Giao điên cuồng dâng lên một suy nghĩ kì lạ, hình ảnh nhỏ bé của Kỳ Hoa dần tối lại trong đôi mắt hoàng kim của hắn.
- Tách! Tách!
Âm thanh rất nhỏ vang lên, sau đó một cánh hoa màu đỏ thẫm diễm lệ như máu từ trong hư vô bỗng xuất hiện, uy áp từ pháp tắc của nó rung động mãnh liệt. Ngay lập tức, toàn bộ phiến tinh không này giống như một tờ giấy, tràn ngập vô số vết nứt.
Sau tiếng tách tách ấy, dường như... mọi âm thanh trong vũ trụ này hoàn toàn biến mất vậy.
Một sự im lặng đến đáng sợ.
Đám sinh linh cổ đại từ xa hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bỗngỉ thấy từ trung tâm pháp trận chợt sáng lên một luồng hồng quang khổng lồ, sau đó một vụ nổ cực lớn huỷ diệt toàn bộ mọi thứ xung quanh nó không còn lại gì, đương nhiên là cả bọn chúng cũng chẳng thoát khỏi liên luỵ, cứ thế mà trở thành một phần trong vũ trụ hư vô này.
Pháp tắc thứ bảy của Kỳ Hoa - Hủy Diệt.
...
Cặp đồng tử hồng ngọc lần thứ hai hé mở, nhưng lần này đã không còn sự ngây ngô như trước. Kỳ Hoa trong bộ dáng nữ tử nhân loại vô cùng xinh đẹp, khí chất có sự thay đổi lớn, chậm rãi cử động cơ thể mình. Thân hình tuyệt mỹ ẩn hiện sau lớp hồng quang cực kì mê người nhẹ nhàng bay bổng lên không trung rồi đáp xuống giữa đài hoa, cùng với đó là sự kết thúc của việc thức tỉnh, cánh hoa thứ bảy mang theo màu sắc đỏ rực chính thức ra đời.
Nàng giơ cánh tay nhỏ bé của mình lên, cẩn thận ngắm nghía một chút rồi lại nhìn xuống phía dưới, đáy mắt ánh lên sự ngạc nhiên. Có vẻ như, sau khi thức tỉnh lần thứ bảy này, nàng đã có thể tự do hoá hình, điều mà trước đây nàng chưa từng làm được.
Thứ năng lượng ẩn chứa bên trong cánh hoa màu đỏ này vô cùng mạnh mẽ bá đạo, hoàn toàn khác xa so với những pháp tắc chi lực trước đây, đầy sát phạt, điên cuồng, mạnh mẽ, huỷ diệt, có sự tương đồng mạnh mẽ với nguồn năng lượng đang lan tràn trong không gian này.
- Cuối... cùng cũng tỉnh lại rồi!
Hắc Giao lúc này cả người đã be bét máu, thân thể cũng chẳng còn nguyên vẹn, không chỉ trực tiếp hứng chịu vụ nổ kia, còn dùng tinh huyết của mình để hoàn thành nghi thức cho Kỳ Hoa. Giờ chính bản thân hắn cũng không biết mình còn có thể gắng gượng tiếp hay không, ý niệm duy nhất khiến cho hắn còn tỉnh táo đến bây giờ chính là...
Hắn muốn thấy nàng bình an.
Sau khi nhìn thấy Kỳ Hoa mở mắt, Hắc Giao rốt cuộc đã không chịu nổi nữa, liền lâm vào hôn mê. Kỳ Hoa nhẹ nhàng bay đến trước mặt hắn, đôi mắt có chút lo sợ, bối rối chạm nhẹ vào mặt hắn, cảm thụ thương thế trong cơ thể.
Độc tố của Hoang Cổ Cấm Chú thật mạnh, toàn bộ gân cốt kinh mạch trong người Hắc Giao dường như đã bị ăn mòn toàn bộ, chỉ còn mỗi tâm mạch là vẫn ổn. Kỳ Hoa nghìn lần vạn lần không nghĩ tới, một kẻ xa lạ như hắn vậy mà lại không tiếc giá nào thủ hộ cho nàng, thậm chí còn giúp nàng đột phá, thật sự chỉ là vì tò mò sao.
Đây là lần đầu tiên, cảm xúc của nàng dường như có ai đang bóp nghẹt lại, vô cùng thống khổ, khó chịu. Từ lúc sinh ra đến giờ, ngoài những kẻ chỉ muốn thôn phệ nàng, biến nàng thành thức ăn, chỉ có đầu giao long trước mặt này là thật sự toàn tâm toàn ý đối tốt với nàng, vậy mà...
Kỳ Hoa lặng lẽ nhìn Hắc Giao sinh cơ đang dần dần trôi qua từng giây từng phút, bỗng có thứ gì đó xuất hiện trong tầm mắt của nàng, sau một tràng kinh ngạc, nước mắt đã lặng lẽ lăn trên khuôn mặt xinh đẹp ấy. Sau đó, Kỳ Hoa đã đưa ra một quyết định táo bạo.
Nàng tung người bay lên cao, lần nữa hoá thành chân thân, những cánh hoa toả ra ánh sáng chói mắt rồi như một viên đạn pháo rơi xuống trên người Hắc Giao.
Từng luồng quang mang theo thứ tự hồng sắc, lam sắc, lục sắc, hoàng sắc, kim sắc, cùng với màu đỏ rực cuối cùng từ cánh hoa thứ bảy vừa thức tỉnh kia đồng loạt chui vào cơ thể Hắc Giao, lập tức xảy ra biến hoá.
Hàn khí như một khối băng hoàn toàn đông kết cơ thể hắn lại thành một cái kén khổng lồ, từ bên ngoài nhìn vào chẳng thể biết được bên trong đang diễn ra chuyện gì. Nhiệt độ hạ thấp tới mức mọi thứ xung quanh cũng lập tức trở thành một khu vực bằng băng vô cùng to lớn.
Phía bên trong cùng lúc lưu chuyển ba loại quang mang lục, hoàng và kim sắc. Lục quang đi tới đâu, độc tố bị đẩy lùi tới đó. Hoàng quang tái cấu trúc lại cơ thể hắn, những phần thân thể bị huỷ diệt đang dần mọc trở lại. Kim quang lại như một luồng nước nhỏ bao bọc khắp người hắn, từng chút từng chút một thẩm thấu vào lớp lân phiến của Hắc Giao, bỗng chốc như được bao bọc bởi một lớp áo giáp dày màu hoàng kim, cực kì bắt mắt.
Kỳ Hoa dưới trạng thái năng lượng đang nhìn chằm chằm vào cơ thể hắn, quan sát cẩn thận. Sau khi mọi thứ có vẻ dường như đúng ý rồi, nàng mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Lần nữa nhìn về hai chùm sáng một hồng, một đỏ còn đang lơ lửng trên tay.
Một lúc lâu sau, cơ thể của Hắc Giao cũng đã khôi phục lại trạng thái nguyên vẹn, nhưng hắn vẫn chưa tỉnh lại. Kỳ Hoa hiểu rằng nếu còn chậm trễ nữa, thật sự là hết cách. Cuối cùng nàng dứt khoát, cặp mắt đầy kiên định, ngón tay nhẹ nhàng đẩy luồng sáng màu đỏ trên tay mình tiến nhập vào mi tâm của Hắc Giao, còn luồng sáng màu hồng thì bao bọc lấy chính cơ thể của mình, chầm chậm tiến lại gần hắn sau đó gắt gao ôm lấy, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Hắc Giao.
Đau đớn lập tức kịch liệt truyền đến, luồng quang mang màu đỏ ấy từ trong nội thể của hắn mà tràn vào khắp cơ thể Kỳ Hoa, nàng điên cuồng thống khổ nhưng vẫn cắn răng chống đỡ lại. Thân thể bắt đầu xuất hiện vô số vết rách, hiển nhiên đang bị phản phệ lại bởi nguồn năng lượng bá đạo kia.
Hết cách rồi, mặc dù pháp tắc là của nàng, nhưng dẫu sao thứ sức mạnh này nàng cũng chưa dùng bao giờ cả!
Sáu luồng năng lượng mang màu sắc khác nhau đang không ngừng đấu đá trong cơ thể của Hắc Giao, Kỳ Hoa mặc dù đau đớn, vẫn luôn cố gắng từng chút từng chút một điều chỉnh lại trạng thái, đưa từng tia huyết khí của bản thân vào mi tâm của hắn. Nhưng dường như có một cánh cửa lớn, đóng chặt bên trong thức hải của Hắc Giao, khiến cho Kỳ Hoa vô cùng chật vật.
Cứ như thế không biết đã qua bao lâu, cuối cùng nó cũng đã thành công, bắt đầu dung nhập được vào bên trong thức hải của Hắc Giao. Nhưng kể từ giây phút đó, năng lượng thể của Kỳ Hoa chợt rung động dữ dội.
Kỳ Hoa cũng có thức hải của riêng mình, là một biển tinh thần rộng lớn, được bao bọc bởi vô số phù văn được kết tinh từ pháp tắc, lưu trữ vô số ký ức của bản thân nó qua năm tháng dài đằng đẵng. Nhưng trong thức hải của Hắc Giao lại chỉ có duy nhất một thứ - bóng đêm sâu thăm thẳm.
Bóng đêm đó âm u, dày đặc, khiến Kỳ Hoa vô cùng hoảng sợ, nhưng lại có chút cảm giác kì lạ đan xen. Cảm giác cô đơn, tịch mịch, có lẽ còn khô khan và buồn tẻ hơn cả một pháp tắc sinh linh cổ đại như nó.
Mà trong khung cảnh đó, năng lượng thể của Kỳ Hoa một lần nữa lại như ánh đuốc le lói, tìm kiếm chút ý thức còn sót lại của Hắc Giao trong biển ý thức đen tối mênh mông này.
Cùng lúc đó, tại một nơi khác trong thức hải...
Hắc Giao hiện tại như đang chìm trong bóng tối vĩnh hằng, sự lạnh lẽo và cô độc cứ thế bám víu, níu kéo hắn như muốn hắn mãi mãi không bao giờ thoát ra được. Đôi đồng tử hoàng kim cũng đã ảm đạm dần, một mảnh kí ức hỗn loạn đang chạy qua trong đầu hắn...
0 Bình luận