Hạt Chủ sự chắp hai tay phía sau lưng, từ từ tiến về phía đứa trẻ, ngữ điệu có chút sâu xa:
- Nghe thấy rồi chứ, Bạch gia chủ độ lượng tha cho ngươi, biết điều chút cho ta. Cha mẹ ngươi không biết dạy ngươi cách nói chuyện với người lớn à?
Nhìn thấy đứa nhóc kia thậm chí còn không thèm nhìn mình, lười nhác gật gù dựa lan can tiếp tục ôm mộng đẹp, hắn đã nhịn chẳng được nữa, lập tức đưa tay hướng thẳng về phía thiên linh cái của nó, sát ý mãnh liệt.
Thiên Sương Cầm hoảng sợ, không nghĩ tới tên Hạt Cốt này lại điên cuồng đến thế, ở nơi đây xuống tay với một đứa con nít. Nàng còn chưa biết đứa trẻ kia có phải đến cùng là người Mục lão muốn tìm hay không, mà giờ sự việc lại xảy ra theo chiều hướng vô cùng xấu. Khoảng cách của hắn quá gần, căn bản nàng không kịp ra tay cứu viện.
Ngay lúc bàn tay của Hạt Cốt chuẩn bị chạm tới đỉnh đầu của đứa trẻ, bất chợt mọi thứ ở nơi đây trở nên trì trệ. Giống như thời gian bị tua chậm đi một vạn lần, từng chuyển động vô cùng chậm chạp, bàn tay của hắn cũng chẳng thể mảy may nhúc nhích thêm cho dù chỉ một tấc.
- Chuyện gì thế này?
Dòng suy nghĩ của hắn còn đang miên man, ngoài cửa lớn đại sảnh đã lại xuất hiện thêm một thân ảnh nhỏ bé đang chầm chậm bước vào. Đôi đồng tử của Hạt Cốt cố gắng dịch chuyển về hướng đó để xem thử rằng đại nhân vật nào vừa xuất hiện, lại có thần thông nghịch thiên đến như vậy.
- Meooo...!
Mặc dù thời gian đình trệ, nhưng dường như chỉ có tác động đến cơ thể của mọi người, còn tâm trí thì vẫn hoạt động bình thường. Ai nấy ngơ ngác khi nghe âm thanh đáng yêu vừa vang lên trong đại sảnh.
Một chú mèo đen tuyền, trên thân có vài hoa văn kì dị màu xanh nhạt óng ánh vô cùng xinh đẹp, cổ có đeo một cái lục lạc nhỏ, đang bước từng bước tiến tới sân khấu, đôi mắt to tròn của nó chớp chớp, nhìn trái nhìn phải một hồi, sau đó leo lên lan can, đi tới cạnh bên đứa trẻ, khẽ dụi dụi cái đầu nhỏ bé của nó vào người hắn, đuôi ngoe nguẩy, tựa hồ đang làm nũng.
- Meooo...!
Mèo đen lại kêu lên thêm một tiếng nữa, trạng thái trì trệ mới biến mất, mà Hạt Cốt lúc này mặt đã trắng bệch không còn chút máu, chân run lẩy bẩy lùi về phía sau vài bước.
- Linh... Linh thú Thiên Du Đăng Cảnh!
Đám yêu thú lẫn nhân loại xung quanh đều há hốc mồm thở dốc, bọn họ vừa rồi rõ ràng đều cảm nhận được uy áp và cái năng lực khống chế mạnh mẽ mà cực kì đáng sợ kia. Nếu như ban nãy nó thật sự động sát tâm, có phải bọn họ đều đã chết hết rồi không.
Đứa trẻ đưa tay vuốt ve hắc miêu, sau đó đặt nó lên vai của mình, hỏi nhỏ:
- Xong xuôi hết rồi chứ, A Hắc?
Mèo đen dường như nghe hiểu được tiếng người, lập tức gật gật đầu, cái đuôi nhỏ không ngừng lắc lư.
Một đứa trẻ không rõ lai lịch, lại còn có Linh thú Thiên Du Đăng Cảnh cam tâm tình nguyện làm sủng thú bên cạnh cực kì nghe lời. Xem ra, tên nhóc này không thể đụng vào rồi.
Bạch Chiến Thiên thân là Hổ yêu hoá hình, rất rõ ràng cảm nhận được sự áp bức từ trong huyết mạch của con mèo đen đáng yêu ấy, giống như dòng suối nhỏ với đại dương mênh mông, có thể bất cứ lúc nào cũng đem hắn nuốt trọn được vậy. Hắn thế mà khi nãy còn đang muốn giết chết chủ nhân của người ta đây này...
- Cái... cái đó! Là lão phu ban nãy nhất thời lỗ mãng, vẫn mong thiếu gia... không, đại nhân bỏ qua cho!
Nói rồi hắn lập tức rút một chiếc nhẫn tinh xảo từ trên tay mình ra , hai tay cung kính đưa đến phía đứa trẻ, giọng run run:
- Đây là chút lòng thành của lão, mong đại nhân đừng chê cười!
Đứa trẻ chỉ liếc nhẹ một cái, xong rồi chép miệng:
- Chỉ có nhiêu đây, ngươi còn keo kiệt hơn cả cái lão già đó! Bỏ đi, ta cũng lười chấp nhặt với các ngươi! Cô nương, nên tiếp tục rồi chứ?
Hắn vậy mà trực tiếp bỏ qua, thậm chí dường như vừa mới không có xảy ra chuyện gì, ngay cả tên Chủ sự cũng chẳng thèm để ý tới, chỉ hướng ánh mắt về phía Thiên Sương Cầm, bình tĩnh hỏi.
Thiên Sương Cầm vẫn còn đang mơ mơ màng màng trước những sự việc quá đỗi đột ngột như thế, lúng túng trả lời:
- Vâng... vâng! Tiểu nữ lập tức tiếp tục!
Dường như trong giây lát, nàng cũng quên mất bản thân mình là ai, cứ thế thay đổi cách xưng hô trong vô thức. Sau khi hít một hơi thật sâu, nàng dùng đôi mắt có chút bất đắc dĩ nhìn về phía đứa trẻ ấy.
- Thật xin lỗi, bình rượu của ngài ban nãy ta còn chưa được kiểm tra, ngài... còn bình nào khác không?
Bạch Chiến Thiên đứng một bên nghe những lời này, khoé miệng giật nhẹ. Khi nãy hình như mình vừa làm điều gì đó không được thông minh lắm thì phải...
Đứa trẻ lười biếng vươn vai một cái, mèo đen trên vai hắn cũng bắt chước hành động biếng nhác theo, đúng là chủ nào tớ nấy trời sinh mà.
- Rượu này vốn dĩ là do ta ủ! Đơn giản thôi, mang nguyên liệu luyện chế ra đây, ta tiến hành ủ lại một lần là được rồi!
- Ồ! Cái này... quá không thực tế!
Đúng là náo nhiệt, năm nay Hoa Đăng Thịnh Yến chỉ vì sự xuất hiện của đứa trẻ này mà có đủ loại tư vị cảm xúc cho người đến tham gia.
Phải nói, để cho ra được một loại trân tửu thượng hạng, ngoài phối phương và cách thức luyện chế, còn phải có một thời gian dài để tinh hoa trong đó có thể lắng đọng mà tạo ra được hương vị tinh thuần nhất. Tên nhóc này mặc dù thiên kì bách quái, nhưng từ khi nào mà việc ủ rượu qua lời nói của hắn lại trở nên đơn giản như thế, thậm chí dường như hắn nói rằng muốn trực tiếp bỏ qua thời gian ủ rượu, là thật sao?
Một vài ánh mắt kì lạ đã bắt đầu chuyển dời tâm điểm từ Thiên Sương Cầm sang người đứa trẻ này rồi. Từ trong bóng tối, thanh âm nghị luận vang lên:
- Mọi thứ vẫn tiến hành như cũ, các ngươi xem chừng tên tiểu quỷ này! Đừng để nó trở thành vật cản của chúng ta, nếu có gì bất trắc, bằng mọi giá phải giết chết hắn. Con Linh thú kia mặc dù mạnh, nhưng vẫn trong tầm kiểm soát. Nghe rõ rồi chứ?
- Rõ!
Âm thanh đồng loạt vang lên trong một phòng khách quý nào đó, vài thân ảnh như u linh lập tức rời đi.
Rất nhanh, Thiên Sương Cầm đã sai gia nhân mang ra các loại dược liệu khác nhau, vô cùng đầy đủ. Thậm chí, Ưu Cốt Thuỷ nàng cũng đưa tới mười phần, thứ đắt đỏ và trân quý như vậy, giờ phút này lại như rau cá ngoài chợ trưng bày ngay ngắn trên sân khấu, ai nấy đỏ mắt mà thèm muốn. Nếu như không phải có Bạch Chiến Thiên và con mèo đó ở đây, có khi bọn chúng đều đã điên cuồng xông lên mà cướp đoạt rồi.
- Đại nhân, ngài xem... nguyên liệu bao nhiêu đây đã đủ chưa?
Thiên Sương Cầm ngập ngừng nói, lần đầu tiên Hoa Đăng Thịnh Yến của nàng lại bị người ta biến thành bộ dạng này, lại còn là một đứa trẻ.
Tên nhóc nhìn sơ qua, lắc đầu nói:
- Không cần nhiều như thế, một phần thôi là được rồi! Còn nữa, đừng gọi ta là đại nhân, cứ gọi ta là A Nguyệt đi!
Cái tên này vô thức lặp đi lặp lại trong đầu nàng, như có một hồi chuông thanh tỉnh mớ kí ức lộn xộn mà trước đây nàng từng trải qua vậy.
- A Nguyệt, A Nguyệt...! Nguyệt ư, chờ đã, lẽ nào...!
Thiên Sương Cầm chợt nghĩ ra điều gì đó, đôi mắt xinh đẹp của nàng ngạc nhiên dừng lại ở trên người A Nguyệt rất lâu, mãi đến khi lão Trần đứng bên cạnh e hèm một tiếng, nàng mới biết mình vừa thất thố, ngượng ngùng hành lễ.
- Nguyệt... Nguyệt tiểu hữu, thứ lỗi cho tiểu nữ thất lễ, mời ngài luyện chế tinh tửu!
Đứa trẻ gật đầu, bàn tay nhỏ bé duỗi thẳng ra, từng giọt từng giọt nước trong không khí phút chốc ngưng tụ lại thành một đoàn thuỷ lưu, nhẹ nhàng uốn lượn như du long, sau đó lần lượt đem từng loại nguyên liệu tiến vào, bắt đầu luyện chế.
Không chỉ riêng Bạch Chiến Thiên là người am hiểu về rượu, một số kẻ giấu mặt trong thịnh yến hôm nay cũng phải ngỡ ngàng vì trình độ luyện chế tinh tửu kì lạ này của A Nguyệt. Hắn vậy mà thậm chí ngay cả lò luyện cũng không cần, trực tiếp dùng man lực nghiền nát chúng, đây là phương pháp gì thế này?
Sau khi A Nguyệt sử dụng thủ đoạn của mình, nguyên liệu giống như được áp súc dưới luồng thuỷ lưu đang được hắn thao túng kia, ngày càng trở nên tinh thuần hơn, Trải qua một thời gian, cuối cùng đám nguyên liệu đó cũng hoàn toàn biến mất, chỉ sót lại một giọt chất lỏng màu ngọc lục bảo vô cùng trong suốt, mà đầu du long bằng nước kia đang gắt gao ôm lấy nó, trông như đang ngậm một viên dạ minh châu trong miệng vậy.
- Đẹp quá!
Một vị nữ tử nào đó dưới khán đài không tự chủ được, buộc miệng hô lên. Đúng vậy, thủ đoạn thần kì như này, vốn dĩ cả đời nàng cũng như phần lớn những kẻ có mặt ở đây hôm nay đều chưa từng thấy qua. Tuổi còn trẻ mà năng lực khống chế đến mức xuất thần nhập hoá như thế này, rốt cuộc hắn là tồn tại yêu nghiệt gì đây chứ?
Đầu du long hoá hải dần hoà tan vào trong giọt chất lỏng đó, A Nguyệt động tác không nhanh không chậm, đem Ưu Cốt Thuỷ mở nắp ra , dẫn dắt chúng hoà quyện vào với nhau. Lập tức, một mùi hương vô cùng thơm ngát lan toả khắp tửu quán, vừa thanh mát mà vừa nồng ấm, quả thật là tinh tửu.
Con mèo đen bên cạnh A Nguyệt dường như đã quá quen với việc này, ngay sau khi động tác kia chủ nhân nó vừa dứt, liền lập tức đến bên cạnh, uể oải vươn người một cái.
Bàn chân trước của nó huơ huơ lên không trung, hướng về phía nguyên liệu còn đang lơ lửng trên không, dưới một góc độ tinh xảo, đem một phần trận pháp kì lạ nào đó dung nhập vào bên trong.
- Dùng… thiên phú thời gian để ủ rượu, cái này… lão phu lần đầu tiên chứng kiến!
Bạch Chiến Thiên đứng bên cạnh, há hốc mồm kinh ngạc. Sự vật sự việc hôm nay, một đứa trẻ trời sinh tửu quỷ, một Linh thú Thiên Du Đăng Cảnh làm sủng vật, lại còn thủ pháp thần kỳ như thế...
Hắn chỉ còn biết thở dài, uổng cho bản thân tự nhận là kẻ am hiểu rượu nhất nhì thiên hạ, vậy mà đứng trước đứa trẻ này, Bạch Chiến Thiên dường như chỉ vừa mới nhập môn.
0 Bình luận