Hồi 1: Long Thủ Kỳ Hoa - Duyên Khởi
XI. Nghê Thường Cửu Ca
0 Bình luận - Độ dài: 2,049 từ - Cập nhật:
...
Mảnh rừng gần Sơn Dã Thôn vô cùng rộng lớn, nói không ngoa là nhìn chẳng thấy điểm cuối của bìa rừng. Nguyệt Giao sau khi rời khỏi, đang ngồi vắt vẻo trên một cành cây, thưởng thức vò rượu của trưởng thôn Mục Phủ.
- Ừm, rượu ngon! Nhớ năm đó vẫn hay uống rượu của Thiên Sơn, tiếc là giờ cũng chẳng còn! Cứ cho rằng ta không được uống nữa chứ!
Hắn vừa nhâm nhi vừa hồi tưởng lại những chuyện đã qua, bàn tay nhỏ bé sờ sờ trước ngực mình, ánh mắt có chút đượm buồn.
- Tiểu Thiện! Nàng giờ đang ở nơi đâu...?
Yêu đan lẫn yêu lực hoàn toàn không còn, thậm chí một chút cảm giác về sợi dây liên kết của cả hai cũng chẳng có, Nguyệt Giao thật sự rối bời, làm sao để có thể tìm lại Kỳ Hoa đây. Giờ hắn như cái thùng rỗng kêu to, ngoài khí tức của huyết mạch và chút ít uy áp Thần Quan ra, hắn thật không khác gì nhân loại cả.
Trong suốt nửa năm qua, Nguyệt Giao đã âm thầm tìm đủ mọi cách để dung nạp yêu khí trở lại vào cơ thể, nhưng tuyệt nhiên không cái nào thực hiện được. Dần dần, Nguyệt Giao đành phải chấp nhận việc sống như một tên nhân loại bình thường, có điều với hắn hiện tại căn bản cũng không đến nỗi tệ.
- Vẫn là phải ưu tiên cho việc hồi phục Yêu đan, nếu không sẽ chẳng thể giải quyết được vấn đề! Xem ra, ta đành phải đến chỗ đó một chuyến!
Nguyệt Giao trầm mặc hồi lâu, cuối cùng đưa ra quyết định cho bản thân mình. Trong không khí còn lưu lại mùi hương cay nồng của rượu, còn bóng dáng của hắn đã tiêu thất từ lúc nào...
...
Ba vạn năm sau...
Hắc Ngọc Thành toạ lạc ở phía Tây Nam, là thành trì lớn thứ ba trong số bát thành của nhân tộc, trải qua hơn vài vạn năm phát triển, nhân tộc đã sinh sôi và trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, Yêu Thần Thuật ngày nào đã trở thành căn cơ cốt lõi, khiến cho nhân loại xuất hiện vô số cường giả, tạo thành bức tường vững chắc thủ hộ cho các thế hệ sau này.
Hôm nay là Tết Hoa Đăng, một lễ hội thường niên được diễn ra để tưởng nhớ tới các bậc tiền bối đã truyền dạy Yêu Thần Thuật cho nhân tộc, vậy nên không khí nơi đây vô cùng náo nhiệt. Thương nhân ra vào không ngớt, tràn ngập vô số đèn lồng khắp mỗi ngóc ngách, thiên kì bách quái, cực kì đặc sắc.
Việc nhân loại tu tập Đồ Đằng Cộng Sinh cũng bất tri bất giác ảnh hưởng tới mối quan hệ giữa loài người và các tộc khác, giờ đây có thể dễ dàng nhìn thấy yêu tộc hoá hình thành nhân loại đi đi lại lại trong thành trì của loài người, không còn như trước kia nữa.
Phải nói rằng có lẽ trước kia khi Nguyệt Giao truyền thụ lại thuật này cho những người ở Sơn Dã Thôn đã thấy trước được tương lai, với lập trường đứng giữa hai bên thì chắc đây có lẽ là cách tốt nhất để nhân loại từng bước có năng lực tự bảo vệ mình, nhưng cũng không thể tạo nên chiến tranh với những đại tộc khác ở Chân Giới, đặc biệt là yêu tộc.
Hắc Ngọc Thành có một quán rượu nổi tiếng tên Hồng Y Tửu Quán, không phải vì quán rượu đó ngon, mà nơi này là nơi tụ tập của rất nhiều danh gia vọng tộc đến để tham gia đại tiệc mỗi năm một lần vào Tết Hoa Đăng.
Không chỉ có nhân tộc, mà còn có yêu tộc và các tộc đàn khác đến tham dự, sở dĩ có thể thu hút đến như vậy bởi chủ nhân nơi này là một người rất đặc biệt - Thiên Sương Cầm.
Nàng ta được miêu tả như một nữ nhân tư sắc tuyệt thế, thân hình nóng bỏng, cầm nghệ vô song, bất cứ ai nghe được cầm âm của nàng ta đều say mê như điếu đổ, không ngoại trừ một ai. Vị hồng nhan này bình thường không xuất đầu lộ diện, chỉ duy nhất vào Tết Hoa Đăng mới tình nguyện hiển lộ tại Hồng Y Tửu Quán này, tấu một khúc Nghê Thường Cửu Ca.
- Ây dô! Hai vị khách quan đại giá quang lâm, không biết ngài đã đặt chỗ trước chưa?
Một tên phục vụ đứng trước cửa Hồng Y Tửu Quán, nhanh nhảu cúi người chào hỏi hai vị hắc y nhân vừa đến, thao tác cũng thật là chuyên nghiệp.
Một tên hắc y nhân không nói gì, chỉ lấy từ trong tay áo mình ra một tấm lệnh bài, bên trên đó có khắc hình một đầu bạch hổ. Tên phục vụ vừa nhìn thấy, lập tức hoảng hốt cúi thấp người, càng thể hiện thái độ cung kính bội phần, dẫn hai người này vào bên trong.
Khách đến càng lúc càng đông, còn hai canh giờ nữa là sẽ tới giờ diễn của vị chủ tửu lâu này, trong lòng ai cũng mong đợi một màn biểu diễn thuộc hàng cực phẩm như thế, không khỏi toát lên vẻ hứng khởi. Bên ngoài phố xá nhộn nhịp, càng về đêm ánh đèn hoa đăng từ khắp nơi càng thêm rực rỡ, quả không hổ danh là một trong bát đại thành trì.
- Chuẩn bị xong cả chưa?
Âm thanh trầm thấp bên dưới lớp áo khoác đen tuyền của vị hắc y nhân ban chiều cầm khối Bạch Hổ Lệnh vang lên, tên hắc y nhân còn lại khẽ gật đầu, sau đó nhanh chóng len lén đi ra phía cửa sau tửu lâu. Một lát sau, tên đó quay lại, đem theo một vật gì tròn tròn, không rõ hình dáng, cung kính hai tay dâng lên hắn.
- Xem ra đã chuẩn bị tốt rồi, vậy thì lần này, ta sẽ biến cái Tết Hoa Đăng của lũ nhân tộc thấp hèn các ngươi thành Hoa Đăng đúng nghĩa, ha ha ha!
...
- Oáp...! Buồn ngủ quá! Cũng sắp tới giờ làm lễ Hoa Đăng rồi nhỉ? Năm nay xui xẻo thật, lại đến phiên chúng ta gác cổng thành! Không thể tận hưởng màn trình diễn của vị thần tiên tỷ tỷ kia! Tức chết mà!
Một tên lính canh đang uể oải nói chuyện với tên còn lại, cặp mắt biểu lộ sự bất mãn, chợt nhíu nhíu chân mày nhìn về phía xa xa.
- Ngươi xem, đó là gì?
Tên lính canh cũng ngơ ngác, dõi theo hướng chỉ tay của hắn, quả thật trong đêm tối, xuất hiện một thân ảnh kì lạ đang dần dà tiến về phía Hắc Ngọc Thành.
- Là yêu thú ngoại lai sao, trông hình dáng lạ mắt thật! Ồ, có kẻ ngồi trên lưng nó!
Dưới ánh sáng lập loè của những thanh đuốc gắn trên bức tường thành, dần dần thân ảnh đó cũng lộ rõ nguyên hình. Một đứa trẻ kỳ lạ, bộ dáng chừng năm, sáu tuổi, đang cưỡi trên lưng một đầu Hắc Miêu to lớn, bộ lông của nó đen tuyền, hoa văn lập loè ánh tử quang, vô cùng bắt mắt.
Một người một thú lững thững bước tới cổng thành, đứa trẻ lười nhác tay cầm bầu rượu, ánh mắt liếc nhìn hai tên lính canh làm bọn chúng giật bắn mình, run run cầm vũ khí lên chĩa vào hắn.
- Ngươi... ngươi muốn làm gì? Trong thành không được phép mang yêu thú không rõ lai lịch vào!
Đứa trẻ đôi chút ngạc nhiên, lắc người một cái đã xuất hiện như một u linh phía sau tên lính canh vừa mở miệng, cười nhàn nhạt nói:
- Ồ vậy à! Thứ lỗi cho ta nhé!
Chỉ trong giây lát, hai tên lính canh ngớ người ra, xung quanh bọn chúng tên nhóc và con yêu thú to lớn kia đã biến mất từ lúc nào.
- Bàn Tử! Chúng ta... gặp ma ư?
Tên lính canh còn lại toát mồ hôi hột, hắn cũng không biết phải trả lời câu hỏi của đồng bọn ra làm sao nữa...
Hồng Y Tửu Quán hiện tại đã chật kín bàn, ai nấy cũng đều hướng mắt về phía nơi sân khấu chính giữa trung tâm, đợi chờ một màn xuất hiện của vị nữ nhân tên Thiên Sương Cầm này. Một vài tên đã ngà ngà say, không khỏi có những hành động quá phận, tuy nhiên đã có đám thị vệ ngăn lại, tránh ẩu đả không cần thiết.
Sau lớp rèm màu hồng phấn, một thân ảnh tuyệt mĩ đang nhẹ nhàng đặt tay lên nguyệt cầm, nàng hít một hơi thật sâu, gật đầu ra dấu cho thị nữ bên cạnh. Thị nữ lập tức lui ra, truyền lời cho quản sự, dường như chuẩn bị cho điều gì đó.
Phòng khách quý số một, có ba người đang ngồi thưởng rượu, trang phục trên thân thể bọn chúng hết sức quý phái, có vẻ như đến cùng từ một tôn thế gia nào đó.
- Chủ sự, ngài đoán xem năm nay nàng ta sẽ tấu bao nhiêu khúc trong chín khúc Nghê Thường Cửu Ca?
Một tên có mái tóc đỏ như lửa, cặp mắt híp lại, đang phe phẩy cái quạt gấp trên tay, mở miệng nói chuyện với thanh niên ngồi giữa.
Tay cầm một chén rượu nhỏ đưa lên miệng nhấp một ngụm, dường như có chút hơi men, đôi mắt của kẻ được gọi là chủ sự kia đang mơ màng nhìn về phía đằng sau lớp rèm, ánh lên một sự say mê khó tả.
- Chỉ cần gặp được nàng, tấu một khúc thôi cũng đáng giá! Đồ ta cần đã mang đến chưa?
Tên còn lại trong ba người khẽ gật đầu, từ trong tay áo dâng lên một chiếc hộp gỗ tinh xảo, món đồ vật này vừa xuất hiện, tên mắt híp cũng không khỏi mở to mắt mà nhìn.
- Chủ sự, cái này có phải hơi quá... hay không? Đại gia chủ mà biết, e rằng sẽ trách tội chúng ta mất!
- Xoảng!
Ly rượu trên tay tên chủ sự theo một đường thẳng tắp bay thẳng vào đầu tên tóc đỏ, ngay lập tức vang lên một tiếng đổ vỡ giòn tan.
- Ta làm việc còn cần lão già đó cho phép à?
- Tiểu nhân không dám! Chủ sự thứ tội!
Tên tóc đỏ lập tức quỳ xuống, run run lắp bắp. Gã chủ sự ngay cả nhìn hắn một cái cũng không thèm, đưa tay cầm chiếc hộp gỗ lên mở nắp ra, bên trong là một viên đan dược màu lam nhạt sáng óng ánh. Nắp hộp vừa mở, dược hương lập tức thoát ra ngoài, xung quanh ai nấy đều cảm nhận được độ tinh thuần của nó, quả thật là trân bảo.
Thiên Sương Cầm đằng sau lớp rèm, vô thanh vô tức nhận ra được mùi hương đặc biệt lấn át luôn cả mùi rượu đang lưu chuyển trong tửu quán này, khoé miệng chợt động.
- Ồ, không nghĩ tới, khúc Nghê Thường này của tiểu nữ, lại có thể khiến các vị khách quý xuất ra đại lễ lớn đến thế!
Âm thanh như vô định phong ba, truyền tới tai của phòng khách quý số một, chỉ thấy tên chủ sự lập tức đơ người, ánh mắt không hề che giấu sự vui vẻ:
- Ha ha! Để nàng chê cười rồi! Chút đồ vật này không đáng nhắc tới, chỉ cần nàng chấp nhận gặp ta, có thứ còn trân quý hơn ở đằng sau!
Thiên Sương Cầm lấy tay che miệng, giọng nói trong trẻo như chuông ngân:
- Vậy thì phải xem duyên phận rồi, tiểu nữ rất mong chờ!
0 Bình luận