Đám tráng binh cùng với hai vợ chồng An Nhã đuổi theo Nguyệt Giao vừa tới, kịp nghe được mấy chữ mà trưởng thôn thốt ra, khuôn mặt lập tức tái nhợt, tay chân rụng rời.
Yêu thú và Linh thú, là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau. Nếu nói Yêu thú chỉ có sức chiến đấu mạnh mẽ, cơ nhục cường hãn, ít ra bọn họ còn có thể chống lại được, thì Linh thú hoàn toàn không dễ dàng như vậy rồi, năng lực thiên phú của bọn chúng, hoàn toàn là nghiền ép, cho dù có một trăm Mục Phủ ở đây, kết quả cũng chỉ có một...
Chết không toàn thây!
- Chết tiệt, nếu thật sự là bọn chúng, vậy thì không thể ở lại đây phòng thủ được nữa! Nhanh đi thông báo cho tất cả những người trên mặt đất còn lại rút xuống mật đạo!
Một tên tuân lệnh lập tức chạy ngược vào thôn, những người còn lại hỗ trợ Mục Phủ chống chọi với đám Dã Lang. Chỉ có hai ông bà An Nhã ánh mắt lo lắng, ngồi xuống mà vịn hai cánh tay nhỏ bé của Nguyệt Giao.
- Đứa trẻ ngốc này, sao lại chạy ra đây, con không muốn sống nữa sao? Giờ không phải là lúc để con nghịch ngợm đâu, nhanh chóng theo chúng ta đi xuống mật đạo! Mau lên!
Nguyệt Giao khẽ lắc đầu, khuôn mặt non nớt nhìn về phía hai người:
- Ta không đi! Cũng không đi kịp nữa!
Hai ông bà lão tròn mắt ngạc nhiên vì không nghĩ tới việc Nguyệt Giao có thể nói, càng không hiểu ý nghĩa lời nói của hắn, sau lưng Mục Phủ đã truyền đến âm thanh kinh hãi:
- Ám... Ám Dạ Yêu Miêu tới rồi!
Đám tráng binh trong giây lát nghệch mặt ra, toàn thân run rẩy, như có một nỗi sợ hãi vô thức từ sâu trong xương cốt truyền đến. Từ phía khu rừng, bóng tối như màn sương mù dày đặc đang chầm chậm kéo về phía này, ẩn hiện vô số ánh mắt đỏ thẫm, quỷ dị mang đầy khí tức nguy hiểm.
- Mười... không, phải ít nhất là hai mươi con! Trời ạ... phải làm sao bây giờ?!
Nguyệt Giao thở dài một tiếng, đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên tay của bà lão, nhẹ nhàng nói:
- Thời gian qua thật sự cảm ơn hai người, nếu không có các ngươi, có lẽ ta thật sự đã chết! Vậy nên, phần ân tình này xem như ta trả lại hai người và Sơn Dã Thôn đi!
Đồng tử Nguyệt Giao chợt vàng rực lên màu ánh kim vô cùng xinh đẹp, cứ thế mà thoát ly khỏi cánh tay bà lão, từ từ tiến về phía trước cổng trấn trong sự ngơ ngác của hai người lẫn Mục Phủ.
- Đây... đứa trẻ này!
Dường như có một sức mạnh nào đó khiến cho họ toàn thân bất động, ngay cả việc níu lấy bàn tay nhỏ bé đó của đứa trẻ cũng không thể làm được, chỉ biết trơ mắt mà nhìn.
Bầy Ám Dạ Yêu Miêu đã bước ra khỏi bóng đêm, toàn thân chúng phủ một lớp lông màu đen tuyền, hoa văn ám xanh như ẩn như hiện trên người, vô cùng ma mị. Cặp mắt chúng đỏ thẫm, tàn ác, máu lạnh, đang nhìn chằm chặp vào ngôi làng nhỏ phía trước mặt. Từng bước từng bước thong thả tiến lại gần Sơn Dã Thôn, hiển nhiên không hề kiêng dè bất cứ thứ gì.
Bỗng một con Ám Dạ Yêu Miêu đang đi phía trước dừng chân lại, đôi mắt to như lồng đèn dò xét nhìn về phía trước, đầu Yêu Miêu này to lớn hơn gấp nhiều lần so với đám còn lại, hoa văn trên người nó cũng dường như phức tạp và cầu kỳ hơn, hiển nhiên đây là con đầu đàn. Chợt đôi mắt nó kinh hãi tột độ, toàn thân lông tơ dựng đứng, phản ứng rất kịch liệt, tứ chi run rẩy, dường như đang đối mặt với thứ gì đó vô cùng kinh khủng.
Nguyệt Giao thân hình nhỏ bé gầy gò đi đến trước cổng thôn, hai ông bà lão muốn can ngăn nhưng giống như toàn thân bị toả định, chẳng thể di chuyển lấy nửa bước. Mục Phủ là võ giả, tất nhiên có thể cảm nhận được, đứa trẻ trước mặt mình trong cơ thể đang hàm chứa một nguồn năng lượng vô cùng đáng sợ, tựa như một toà núi lửa đang ngủ say, tuỳ thời có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Một bước...
Hai bước...
Ba bước...
Mục Phủ và đám tráng binh lúc này đã trợn mắt há hốc mồm...
- Cước Bộ Hư Không! Trời ạ, đứa trẻ này còn là con người sao...?
Nguyệt Giao từng bước như đạp lên trên không khí, cả thân hình lơ lửng phiêu dật trong không trung, ánh mắt ngạo thị thiên địa màu vàng kim đang nhìn xuống dưới, trực tiếp chấn nhiếp bầy Ám Dạ Yêu Miêu, khuôn miệng nhỏ nhắn chỉ nhẹ nhàng hô một chữ:
- Cút!
Âm thanh vừa vang lên, bầu trời cũng dường như chịu ảnh hưởng bởi một loại pháp tắc nào đó, khắp không gian thiên địa dị tượng, mây đen vần vũ kéo lại, từng tia sét cuộn trào như giao long ẩn mình trong đó, gầm rú điên cuồng, như chỉ chờ hiệu lệnh của đứa trẻ đang ở phía dưới vậy.
Lập tức bọn nó như trông thấy quỷ, điên cuồng ba chân bốn cẳng bỏ chạy, con đầu đàn còn thê thảm hơn, trực tiếp bị một chữ này chấn cho đến mức thất khiếu chảy máu, hiển nhiên bị thương rất nặng. Đám Dã Lang thì không được may mắn như thế, bị âm ba của Nguyệt Giao đánh gục tại chỗ, như lá rụng mà nằm la liệt xung quanh Sơn Dã Thôn.
Điên cuồng... hết sức điên cuồng mà!
Một màn này của Nguyệt Giao trực tiếp phá vỡ nhận thức của tất cả mọi người đang có mặt ở đây. Mục Phủ ngơ ngác nhìn đứa trẻ đang phiêu phù trên không trung, dường như còn căng thẳng hơn khi gặp đám Ám Dạ Yêu Miêu trong rừng. Đứa trẻ này... rốt cuộc là người hay ma quỷ?
Sức mạnh ẩn chứa trong người nó, chỉ cần tuỳ tiện một chút thôi cũng có thể tiêu diệt cả cái phiến thiên địa này, huống gì cái Sơn Dã Thôn nhỏ bé của hắn...
Nguyệt Giao nhìn theo lũ Ám Dạ Yêu Miêu rời đi đến khi khuất khỏi khu rừng rồi, ánh mắt mới toát lên sự hài lòng. Sau đó như một con diều đứt dây, lặng lẽ từ trên không trung rơi xuống, rất nhanh đã được Mục Phủ nhảy lên đón lấy. Mi tâm của hắn vẫn còn ẩn hiện mờ mờ một ấn ký Thần Quan, sau đó lập tức biến mất trong giây lát.
Hai ông bà An Nhã lo lắng nhìn đứa trẻ trên tay Mục Phủ, Nguyệt Giao trong tay hắn giờ trông không khác gì nửa năm trước, ngay cả người bình thường cũng có thể cảm nhận được, sinh mệnh trong cơ thể đứa trẻ này đang trở nên yếu ớt vô cùng.
- Trưởng thôn, đứa trẻ này... nó có làm sao không?
Bà lão lại gần, đưa bàn tay của mình lên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Nguyệt Giao, khuôn mặt như sắp khóc. Thời gian qua mặc dù ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để bà xem đứa trẻ này như con của mình.
- Để ta mang nó tới cho lão Lưu, tình huống của tên nhóc này rất kì lạ, ta cũng không nắm chắc! Xem ra chỉ có thể đành phó thác cho trời rồi!
Đám tráng binh xung quanh bắt đầu bàn tán sau lưng khi Mục Phủ bế Nguyệt Giao rời đi cùng với hai ông bà lão An Nhã, mặc dù không biết là nói điều gì, nhưng rất rõ ràng ánh mắt của bọn họ nhiều thêm một phần nghi hoặc, sợ hãi. Mãi đến khi bọn họ đã đi khuất bóng, bọn họ mới giải tán, mang theo tâm tình bất an xử lý đám thi thể Dã Lang.
Căn hầm trú ẩn chầm chậm mở ra, thôn dân đang ẩn nấp trong đó ai nấy khuôn mặt tràn đầy sợ hãi, mãi tới khi nhìn thấy Mục Phủ, mới có thể thở phào một hơi. Ông ta xuất hiện ở nơi này, hiển nhiên Sơn Dã Thôn đã tìm được đường sống trong kẽ chết.
- Lão Lưu, lão Lưu! Ông có ở đây không?
Mục Phủ hét lớn, giọng nói có chút mất bình tĩnh.
Từ trong đám đông, một ông lão bộ dáng gần đất xa trời, mặc một bộ sam y màu lam nhạt chống quải trượng chầm chậm bước ra.
- Lão còn chưa có điếc, ngươi hét lớn như vậy làm gì?
Lão Lưu càu nhàu, đôi mắt liếc nhìn đứa trẻ trên tay hắn, không khỏi hiện lên một trận kinh ngạc:
- Đứa trẻ này... rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ta vừa chữa cho nó vài tháng trước, chưa kịp bình phục lại trở thành thế này rồi? Mau, mau đặt nó xuống! Tiểu Trần, mau mang nước ấm và ngân châm lại đây!
Một đứa trẻ đứng sau lưng lão vừa nghe thấy, lật đật chạy ra ngoài. Chỉ chốc lát sau, nó đã khệ nệ bưng một thùng nước ấm đem vào, trên vai còn giắt theo một mảnh vải, trên đó có mười chín cây kim bạc.
Lão Lưu nhẹ nhàng đưa ngón tay mình vào thùng nước, sau khi đạt đến mức độ ấm nhất định liền khẽ gật đầu, quay sang nói với Mục Phủ:
- Bảo những người không liên quan ra ngoài, ta cần không gian yên tĩnh để chữa bệnh cho nó!
Mục Phủ gật đầu, ra dấu cho thôn dân lặng lẽ rời khỏi hầm trú ẩn, hai vợ chồng nhà An Nhã cứ bịn rịn chẳng muốn rời đi, mãi tới khi lão Lưu doạ không chữa nữa thì mới chịu ra ngoài.
Cả gian mật đạo giờ chỉ còn lại bốn người: Mục Phủ, lão Lưu, Tiểu Trần và hắn. Sau khi dùng nước ấm tẩy rửa cơ thể Nguyệt Giao, cây kim bạc đầu tiên bắt đầu từ trên tay lão Lưu đặt xuống.
- Năng lượng thật bá đạo!
Mục Phủ cảm thán, từ trên cơ thể Nguyệt Giao phát ra lượng lớn khí tức phản kháng lại lực đạo của lão Lưu, dường như ngăn không cho lão đâm xuyên vào da thịt. Lần trước cũng xảy ra tình huống tương tự như thế nên lão đã có kinh nghiệm, trực tiếp bảo Mục Phủ truyền nội khí vào kim bạc, từ từ ghim vào người Nguyệt Giao.
Thế nhưng lần này việc châm cứu trở nên khó hơn rất nhiều, mỗi khi kim bạc chạm đến đâu, nơi đó sẽ như ẩn như hiện một lớp lân phiến vô cùng cứng rắn kháng cự lại lực đạo từ bên ngoài, sau đó lại ngay lập tức biến mất.
- Đây là thứ gì? Trông thật giống vảy rắn!
Lão Lưu cùng Mục Dã nhíu mày, trường hợp như vậy trong đời họ là lần đầu tiên thấy qua. Thế là họ lại tiếp tục tăng thêm lực đạo, kiên trì tiếp tục suốt cả đêm dài.
Cùng lúc đó, ở một căn nhà còn nguyên vẹn khác trong thôn, vài người đang tụ tập lại xung quanh một gã trung niên to lớn khác, tướng mạo vô cùng giống với Mục Dã. Tất cả bọn họ đều đang bàn tán về đứa trẻ được hai vợ chồng An Nhã cưu mang, trong lời kể không hề che giấu sự sợ hãi và lo lắng.
Trái lại, gã trung niên như tìm thấy được điểm gì đó thú vị, hai mắt sáng lên, cười lớn mà nói:
- Thì ra là như vậy, xem ra đại ca giấu ta cũng thật không ít chuyện! Ha ha!
0 Bình luận