Hồi 1: Long Thủ Kỳ Hoa - Duyên Khởi
XII. Hoa Đăng Thịnh Yến Đệ nhất khảo - Định Danh Tửu
0 Bình luận - Độ dài: 2,236 từ - Cập nhật:
Thủ đoạn truyền âm cao minh như vậy, rõ ràng vị chủ tửu lâu này cũng không phải nữ tử bình thường, nhân tộc trải qua vài vạn năm phát triển, đã lợi hại tới mức ngay cả một cô gái yếu ớt cũng có thể trở thành cường giả, tiềm năng quả thật rất lớn mà.
Đương nhiên Hồng Y Tửu Quán không chỉ có mỗi phòng khách quý số một, nơi đây có cả thảy mười tám gian đặc biệt dành cho các đại tộc, bên dưới là sảnh lớn, sân khấu đặt giữa trung tâm. Mỗi một gian phòng đều được bố trí hoa lệ, không gian nào giống gian nào, vô cùng tinh xảo, tao nhã.
Thiên Sương Cầm phàm là mỗi lần xuất hiện, đều sẽ mang tới nhiều kinh hỷ. Người ta đồn rằng thứ nàng đánh ra là thần khúc, chỉ cần nghe được một lần trong đời, sẽ cảm ngộ ra vô số thứ giúp bản thân họ tinh tiến thực lực. Cũng có kẻ bảo đó chỉ là hư cấu, nguyên do chính chẳng qua vì nàng ta quá xinh đẹp, cầm nghệ chẳng qua là thứ yếu, các đại tộc chính là muốn lấy lòng mĩ nhân, đem nàng về tay.
Vào đợt Tết Hoa Đăng năm ngoái, có kẻ vì muốn nàng độc tấu một khúc Nghê Thường cho mình, sẵn sàng bỏ ra tám viên Thiên Nguyên Châu - bảo vật đỉnh cấp của Thiên Yêu Nhất Tộc, dùng một viên có thể tăng thêm sáu mươi năm thọ mệnh cho người dùng, đủ để thấy sức hút mạnh mẽ của nữ tử này với bọn họ. Mà vị yêu tộc tặng Thiên Nguyên Châu cho Thiên Sương Cầm, sau khi nghe được đoạn Nghê Thường kì diệu ấy, liền quay về lần nữa bế quan, thật sự đã tấn thăng lên Thiên Du Đăng Cảnh, trở thành tồn tại chủ chốt của Thiên Yêu Tộc.
Ở vị diện này, kẻ mạnh vẫn luôn được tôn sùng, vậy nên ai cũng khao khát trở thành cường giả, nếu có thể thì ai cũng không hề tiếc, sẵn sàng trả giá cao để nghe một khúc của nàng. Chỉ là, đừng nên nghĩ cứ mang trân bảo tới đây thì sẽ được như ý, bởi ở Hồng Y Tửu Quán, luật vẫn do chính Thiên Sương Cầm đặt ra, hết thảy đều dựa vào hai từ... duyên phận.
...
Đứa trẻ ngồi trên mái nhà đối diện, nhìn xuống phía dưới Hồng Y Tửu Quán, bên cạnh nó còn có một chú mèo đen tuyền, cặp mắt trong trẻo chớp chớp. Đứa trẻ ôm vò rượu, nốc lấy nốc để, sau đó đưa tay lau khoé miệng, khuôn mặt vô cùng sảng khoái.
- Thú vị thật! Không nghĩ tới chuyện ta làm tự phát lúc đó, lại có nhiều biến hóa như bây giờ! Nhưng mà, hình như cũng có vài kẻ chẳng muốn an phận thì phải? Tiểu Hắc, đi xem thử bọn chúng muốn làm gì đi!
Mèo đen khẽ dụi đầu vào tay đứa trẻ, sau đó nhanh chóng phóng xuống phía dưới, để lại mình nó ngồi cô độc trên mái nhà. Rượu trong vò cũng đã gần hết, ánh trăng trên đầu nhẹ nhàng rọi xuống, để lộ đôi đồng tử màu vàng kim vô cùng xinh đẹp dưới lớp áo choàng kia.
- Thơm thật! Hiếm khi ta ra ngoài, lần này phải nếm thử mỹ vị nhân gian mới được!
"Tùng! Tùng! Cắc...!"
Âm thanh dồn dập từ phía sân khấu vang lên, ba hồi trống được gia nhân đánh ra, biểu thị cho một màn biểu diễn tráng lệ sắp bắt đầu. Vạn chúng chú mục về phía trung tâm, nơi tấm rèm hồng phấn từ lâu chưa khai mở, nhưng ai cũng biết rằng, ẩn giấu phía sau đó là điều mà tất cả mong chờ.
Một gã trung niên đeo chiếc kính nhỏ bên mắt trái, mặc một bộ trường sam màu trắng ngà, tay cầm tấm bảng chi chít chữ đang từ từ bước lên sân khấu. Dưới ánh mắt của mọi người, ông ta khẽ cúi người chào, nhìn khắp một lượt xung quanh sau đó dõng dạc nói:
- Kính thưa các vị khách quý có mặt ngày hôm nay, có phải mọi người đã chờ rất lâu rồi không? Vậy thì bây giờ Trần mỗ xin tuyên bố, Hoa Đăng Thịnh Yến lập tức bắt đầu!
Dàn ca xướng hai bên sân khấu đã có mặt từ trước, sau khi nghe thấy khẩu hiệu của lão Trần, lập tức thể hiện một màn ca vũ vô cùng sống động, dưới ánh đèn lung linh nơi đây, càng nhiều thêm một phần say mê. Không ít quan khách chứng kiến cảnh này đều âm thầm tặc lưỡi tán thưởng, quả không hổ danh là đệ nhất tửu lâu.
Hoa Đăng Thịnh Yến chia làm ba phần, phần đầu tiên chính là bây giờ, sau khi màn ca vũ khởi động kết thúc sẽ bắt đầu tiến hành.
Màn đầu tiên là đổ tửu, gồm có ba vòng, kẻ chiến thắng sẽ được một vò Nghê Thường Nguyệt Dạ do chính tay Thiên Sương Cầm lâu chủ ủ dâng tặng.
Màn thứ hai chính là hội đấu giá, cũng gồm có ba phiên, vô số kì trân dị bảo đã xuất hiện tại nơi này kể từ khi Hoa Đăng Thịnh Yến được thành lập. Có điều năm nay dường như có thêm một phần đặc biệt, có tin đồn rằng lần đấu giá này, thứ áp trục chính là một Viễn Cổ Đồ Đằng.
Màn cuối cùng, cũng là thứ mà vô số kẻ ở đây thèm muốn, chính là Nghê Thường Thần Khúc của Thiên Sương Cầm. Nguyên tắc chỉ có một, đưa ra cái giá cho nàng ta, sau đó phần còn lại đành chỉ dựa vào duyên phận rồi.
Một nén nhang qua đi, ca vũ cũng kết thúc, các vũ công từ từ lui xuống. Lão Trần lần nữa xuất hiện trên sân khấu, mỉm cười nhìn xuống khán đài.
- Các vị, màn chào mừng này của Hồng Y Tửu Quán không làm các vị chê cười chứ?
Phía bên dưới từng tiếng hò reo vang lên, hiển nhiên rất được lòng bọn họ. Lão Trần híp mắt, vỗ tay hai tiếng. Từ cánh gà, ba nữ hầu vô cùng xinh đẹp đang cẩn thận bưng ba cái khay sang trọng bước lên, mỗi khay đều có một loại rượu thượng hạng được cất chứa trong những loại bình khác nhau, hương thơm từ đó toát ra lập tức khiến ai cũng phải mê mẩn.
- Ồ, rượu ngon, rượu ngon!
Đứa trẻ đang ngồi trên mái nhà, ngửi thấy mùi tinh tửu ở phía đối diện, hai mắt sáng hẳn ra, trông dáng vẻ của hắn không khác gì một tên tửu quỷ.
Sau khi ba chiếc khay được đặt lên bàn, lão Trần bắt đầu giới thiệu:
- Các vị, quy tắc chắc mọi người hẳn đã biết! Màn đổ tửu này có ba vòng, vòng thứ nhất chính là Định Danh Tửu! Người đoán trúng tên của ba loại rượu trên đây sẽ có tư cách tiến vào vòng thứ hai, đồng thời Hồng Y Tửu Lâu cũng sẽ tặng cho mỗi người một phần Ưu Cốt Thuỷ dùng để tẩy tuỷ kinh mạch!
Lời vừa dứt, toàn trường chấn động, năm nay vị lâu chủ kia thật sự ra tay đủ hào phóng, phải biết rằng Ưu Cốt Thuỷ không chỉ có tác dụng tẩy tuỷ mà còn giúp người sử dụng ổn định lại tu vi sau khi đột phá bình cảnh, vậy nên giá trị của nó tuyệt đối là con số thiên văn, ấy thế mà nói tặng là tặng sao?
Một tên Ưng tộc quay sang hỏi đồng bọn của hắn, biểu cảm hơi ngốc nghếch một chút:
- Cái đó... Yêu tộc chúng ta có sử dụng được không?
Tên kia cũng không biết trả lời thế nào, chợt một giọng nói trong trẻo tựa chuông ngân vang lên, giải đáp thắc mắc trong lòng hắn:
- Ngài yên tâm, đồ ở tửu lâu của tiểu nữ, không phân biệt là người hay yêu, đều có thể sử dụng được! Thỉnh ngài tham gia!
- Là Thiên Sương Cầm cô nương!
Âm thanh đã dứt, ai nấy vẫn còn trầm mê. Mới chỉ là giọng nói thôi đã có sức ảnh hưởng như vậy, đến khi nàng xuất hiện, liệu còn mấy ai tỉnh táo nữa cơ chứ.
Lão Trần hài lòng gật đầu, lần nữa tuyên bố:
- Vậy thì quan khách, vòng thứ nhất của Hoa Đăng Thịnh Yến - Định Danh Tửu, bắt đầu!
Từ trong không trung, vô số tấm thẻ bằng bạch ngọc lần lượt xuất hiện trước mặt các vị quan khách, bọn họ chỉ cần viết tên của những loại rượu trên sân khấu vào đó, rất nhanh sẽ biết được kết quả. Ba vị nữ nhân bắt đầu mở nắp của danh tửu ra, hương thơm nồng hậu hoà quyện lại với nhau, lập tức khiến cho tất cả trở nên khó khăn trong việc xác định đâu mới là cái tên của chúng.
Lão Trần đứng trên sân khấu, sau khi đảm bảo rằng tất cả đều đã có Định Danh Bài trên tay mới bắt đầu nói tiếp:
- Các vị, thời gian là một nén nhang! Sau một nén nhang sẽ công bố kết quả, chúc các vị may mắn!
Ai nấy bắt đầu tập trung phán đoán, cho dù là kẻ am hiểu về rượu thì cái đề bài năm nay cũng không phải là đơn giản, chính sự sắp xếp khéo léo của ba loại danh tửu này khi kết hợp lại với nhau dường như tạo thành một tầng sương mù, muốn đưa ra cái tên chính xác của chúng giống như mò kim đáy bể.
Thời gian cứ thế qua đi, một số người đã đánh liều ghi đáp án của mình lên trên đó, cũng không rõ là đúng hay sai, hồi hộp nhìn về phía nén nhang sắp cháy gần hết, bỗng một giọng nói non nớt từ cổng chính vang lên:
- Cái đó, có thể cho ta một Định Danh Bài được không?
Lập tức mọi người quay mặt lại, xuất hiện trong tầm mắt của họ là một đứa trẻ đáng yêu, bộ dáng tầm năm sáu tuổi, đôi mắt to tròn cực kì xinh đẹp. Hắn đang lon ton bước vào, tay trái còn kẹp một vò rượu nhỏ bên hông, trông thật thú vị.
Một tên Yêu tộc đang ngồi gần cửa cười lớn, châm chọc nói:
- Ha ha! Tên nhóc này, mới tí tuổi đã học đòi người lớn tới đây uống rượu, lại còn muốn tham gia Định Danh Tửu nữa chứ! Mau mau về đi, nơi đây không phải là chỗ cho con nít!
Toàn trường cười phá lên, đúng là năm nay có nhiều thứ khiến cho người ta bất ngờ mà, ngay cả trẻ con cũng muốn tham gia, đay quả thật là chuyện bất khả tư nghị.
Đứa trẻ chỉ khẽ mỉm cười, phốc một cái nhảy tọt lên lan can gần đó ngồi chễm chệ, cặp mắt ánh lên kim quang nhàng nhạt, vui vẻ đáp:
- Tiểu gia ta đúng thật hơi... nhỏ con, nhưng không phải là con nít nha! Dùng Băng Bích Ngọc để luyện chế bình chứa rượu, vậy ắt hẳn danh tửu trong đó là...!
- Dừng!
Âm thanh của Thiên Sương Cầm lần nữa vang lên khiến mọi người ngây ngốc, chỉ thấy ngọc thủ trắng nõn như ngọc của nàng từ bên trong chiếc rèm thò ra, nhẹ nhàng dùng lực phóng một tấm Định Danh Bài về phía đứa trẻ, sau đó nói tiếp:
- Định Danh Tửu không phân biệt ngoại hình tuổi tác, nếu vị tiểu hữu này đã muốn tham gia, vậy mời ngươi viết tên của những loại rượu này vào đây!
Đứa trẻ nhảy lên bắt lấy phiến thẻ bạch ngọc, tay trái ném vò rượu lên không trung, sau đó khéo léo dùng lực khống chế rượu trong vò theo ý mình, hoá thành một đầu giao long bé xíu uốn lượn xung quanh cơ thể hắn, từng nét từng nét bắt đầu điêu khắc lên ngọc giản cái tên trong đầu.
Phòng khách quý số một, tên Chủ sự nãy giờ vẫn luôn theo dõi tình huống bên ngoài, Định Danh Bài trong tay hắn từ lâu đã ghi xong đáp án, chỉ chờ kết quả. Ngay lúc này đây sự xuất hiện của đứa trẻ kỳ lạ lập tức thu hút ánh mắt của hắn. Không biết vì lí do gì, nội tâm của gã cứ sôi sục lên, dường như có một cảm giác lo lắng bất an khi nhìn thấy tên nhóc này.
- Giao Long Hoá Hải! Tên nhóc này không phải nhân loại tầm thường!
Thiên Sương Cầm cảm thụ được những gì đang xảy ra bên ngoài, khoé miệng khẽ cong lên, sau đó nói với thị nữ bên cạnh:
- Đi đi, nói với lão Trần, vòng thứ hai này ta đích thân ra mặt!
0 Bình luận