Hồi 1: Long Thủ Kỳ Hoa - Duyên Khởi
V. Thương trảm Thần vực
0 Bình luận - Độ dài: 2,086 từ - Cập nhật:
"Giao long không hiểu chuyện gì, cứ nghĩ mình đã làm gì sai khiến cô bé ấy giận dỗi. Muốn đi tìm cô bé nhưng sợ người trong thôn nhận ra nó là yêu quái, cuối cùng lại ngập ngừng không vào thôn mà một mực chờ đợi nàng...
Một, hai, rồi ba ngày...
Một tháng, hai tháng...
Một năm, hai năm...
Nó cũng không biết bản thân đã chờ đợi cô bé đó bao lâu, đối với nhân loại mà nói thì quả thật là một khoảng thời gian dài. Nhưng trong mắt yêu thú, cũng chỉ như một giấc ngủ mà thôi...
Chính vì điều đó, mà nó đã bỏ lỡ đi một thứ vô cùng quan trọng, để rồi hối hận cả đời.
Một ngày nọ, có hai tên thôn dân đi qua hồ sen, nó vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ.
Hàng năm trong thôn sẽ có lễ hội Trung thu, là một lễ hội của loài người. Là Tết đoàn viên, sum họp gia đình...
Nhưng thôn của bọn họ, ngoài ý nghĩa đó ra, còn có thêm một việc khác. Đó chính là cống nạp trinh nữ cho Long thần, cầu cho mưa thuận gió hoà.
Mà bảy năm trước, thôn phía trên của bọn họ đã phải bị yêu cầu cống nạp một đứa trẻ mười lăm tuổi tên là Tiểu Thiện, đứa trẻ đó Long thần đích thân chỉ định. Hứa hẹn rằng chỉ cần giao con bé đó ra hắn sẽ bảo hộ thôn, thậm chí còn ban cho cơ hội tiến xuống Long cung.
Ai nấy nghe tin này, vô cùng phấn khởi, nghĩ rằng sắp được hưởng ké phúc phần từ cô bé tên Tiểu Thiện đó. Nhưng người tính không bằng trời tính...
Đêm trước lễ Trung Thu, Tiểu Thiện đã bị Long thần cưỡng ép bắt đi trước thời hạn, nàng ta không chịu, sau một hồi giằng co đã tự sát trước mặt hắn.
Long thần điên tiết, dâng nước lên đánh chìm cả thôn, lấy cớ rằng bọn chúng buôn thần bán phật, khinh miệt thần linh. Sau đó hắn còn ra lệnh đi tìm một món đồ gì đó của cô bé xấu số, hình như là... một chiếc vòng tay bạch ngọc.
Con giao long trong hồ nước âm thầm lẳng lặng nghe câu chuyện của hai người, bàn tay nó đã nắm chặt đến chảy máu loang cả mặt hồ lúc nào không hay. Bởi đứa trẻ Tiểu Thiện đó, nào phải ai khác mà chính là cô bé mà nó luôn một lòng chờ đợi.
Nó cầm chiếc vòng trên tay mình, sau đó bắt đầu khóc. Phải, một con yêu quái vậy mà lại rơi lệ vì một nữ tử nhân loại nhỏ bé tầm thường. Giao long biết, nó đã đánh mất thứ mà nó muốn bảo vệ nhất cuộc đời này.
- Tại sao? Tại sao chứ?
Nó bắt đầu hận, hận cái tên gọi là Long Thần kia, càng hận đám thôn dân ngu muội bắt ép cống nạp Tiểu Thiện, nó thề sẽ giết chết hết bọn chúng để trả thù cho nàng.
Giao long điên cuồng giết chóc khắp nơi, lân phiến của nó từ màu bạc cũng dần hoá thành màu đen tuyền, hắc giao đi tới đâu, khắp nơi sinh linh đồ thán tới đó.
Cuối cùng, nó cũng gặp được kẻ xưng là Long Thần kia...
Trớ trêu thay, đó lại chính là phụ thân của nó...
Hắc giao đánh bại được hắn, nhưng chung quy vẫn không thể xuống tay. Sau đó bị chính cha ruột của mình đánh lén, chặt đứt tứ chi, thậm chí moi sống yêu đan của nó rồi phá vỡ.
Lần cuối cùng nó còn tỉnh táo, chỉ thấy chiếc vòng bạch ngọc mà Tiểu Thiện tặng lặng lẽ sáng lên, hình bóng mà nó ngày đêm mong nhớ xuất hiện trước mặt nó.
Cả hai chỉ nhìn nhau không nói gì, sau đó nó dần chìm vào trong bóng đêm sâu thẳm..."
...
- Chàng còn nhớ lời hứa lúc đó với ta chứ? Nguyệt Giao?
Hắc Giao từ trong lam quang thời không tỉnh lại, trước mặt hắn hiện ra bóng dáng của Kỳ Hoa đang trong trạng thái năng lượng mờ ảo, lặng lẽ bên cạnh mình.
Hắn im lặng, ngắm nhìn thật kĩ thân ảnh trước mặt, rồi dùng hết sức bình sinh giơ tay về phía nàng, khoé miệng nhẹ nhàng nở một nụ cười.
- Tiểu Thiện, là nàng sao? Thật tốt, cuối cùng... ta đã tìm thấy nàng rồi!
...
Sau trận tranh giành Kỳ Hoa đó, khắp hồng hoang sôi trào, ráo riết truy tìm tung tích của chúng. Ngay cả những tồn tại cổ lão cũng tham lam thứ được gọi là cội nguồn pháp tắc này.
Tại một nơi bí ẩn của Chân giới, Hoang vực...
Ánh nắng tà mị màu xanh lam nhạt bao phủ khắp phiến thiên địa trần trụi đầy mùi máu tanh này, dường như có thứ gì đó đang kêu gào trong không khí, vừa đầy ai oán, vừa đầy tang thương...
Hắn nửa quỳ một chân trên mặt đất, tay trái nắm chặt Quái thương, tay còn lại ôm lấy bông hoa đỏ thẫm đang từ từ tan biến trong ngực mình, ánh mắt tràn ngập tang thương, phẫn nộ. Từng giọt máu óng ánh màu kim sắc trên người hắn đang rỉ xuống bông hoa, nó khẽ run lên như xót xa, như đau lòng vì hắn.
Đương nhiên, chỉ có mình hắn cảm nhận được biến hoá ấy. Bởi... đoá hoa nhỏ này chính là thứ mà hắn nguyện thủ hộ cả đời.
Trước mặt hắn hiện tại, là tầng tầng lớp lớp sinh linh cổ đại đuổi theo truy sát như một áng mây đen từ xa kéo dài mấy trăm vạn dặm. Vốn dĩ với căn cơ của hắn, lũ tôm tép này chẳng thể nào ra tay được. Ấy vậy mà, lại xuất hiện cô ta...
Nguyệt Giao chầm chậm mở mắt, đôi kim sắc đồng tử sáng ngời nhìn về hướng tây. Ở nơi chân trời, một đoá hoa trắng diễm lệ mang theo ngọn lửa xanh đang dần xuất hiện, phía trên nó còn có một thân ảnh khác.
Nữ nhân kia vô cùng kiều mị thoát tục, toàn thân bạch y phiêu dật, mái tóc trắng như tuyết cùng dung nhan tuyệt mỹ, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Gót sen trắng muốt đạp lên bạch hoa mà bước, khí tức thần thánh lan toả khắp phiến tinh không này, dường như mọi sự xung quanh chẳng hề khiến nàng ta nhiễm lấy một chút bụi trần, quả là kì lạ.
Nữ tử còn cách Nguyệt Giao trăm thước thì dừng chân, hai người bốn mắt nhìn nhau, bất chợt nàng ta nở một nụ cười khả ái, thật sự là động lòng người. Vô số đoá hoa trắng xung quanh nàng như có linh tính, trôi nổi trong không trung theo phương hướng vô định đang dần dần muốn tiếp cận hắn.
- Chúng ta lại gặp nhau rồi, Thủ Hộ Hoa của ta!
Đoá hoa đỏ trong lồng ngực hắn ngày càng mờ mịt, ấy vậy mà ngay trong giây phút này lại loé lên một tầng hồng sắc quang mang mãnh liệt, trực tiếp phá toái đám bạch hoa, dư âm mạnh mẽ chấn lui bạch y nữ tử kia lùi về sau vài bước. Nguyệt Giao chống Quái thương lần nữa chật vật đứng lên, lo lắng nhìn xuống tay mình, rồi trầm giọng nói:
- Ngươi thật sự phải làm như vậy sao, Ưu Đàm?
Nữ tử kia lần nữa nhoẻn miệng cười, sau lưng ả trăm vạn cổ đại sinh linh cũng cười phá lên, âm thanh vang vọng cả không trung.
- Thật là một câu hỏi ngu ngốc, ngươi thừa biết đáp án là gì rồi cơ mà!
Ưu Đàm đưa tay chỉ về phía đoá hoa sắp tàn lụi trong ngực Nguyệt Giao, lạnh lùng nói:
- Nhìn lại ngươi xem, sao lại phải dốc lòng vì một kẻ sắp chết như nó chứ? Ta... không xứng đáng với ngươi sao?
Nguyệt Giao chỉ im lặng, dịu dàng nhìn ngắm bông hoa đỏ trên tay, như là cách mà hắn trả lời với tất cả...
Hắn không quan tâm bất cứ thứ gì, đối với hắn chỉ có duy nhất sinh mệnh mỏng manh trên tay mình mới là điều quan trọng. Đôi kim sắc đồng tử lần nữa mãnh liệt nhìn lên, tay nắm chặt Quái thương, bộc phát ra một áp lực kinh người.
Mũi thương loé sáng, hướng thẳng về phía nữ tử bạch y cùng trăm vạn Yêu chủng, nhàn nhạt đáp:
- Các ngươi vì nàng mà đã đuổi theo bọn ta không ngừng suốt ba vạn năm nay rồi! Xem ra lần này Thần vực chuẩn bị rất kỹ nhỉ! Được, tới đi!
Giây phút này, trong mắt Ưu Đàm, vị nam tử trước mặt nàng đã không còn dáng vẻ sắp chết như trước, thay vào đó là khí thế áp đảo quần hùng mạnh mẽ, hệt như những gì trong ký ức của mình khi lần đầu tiên gặp hắn.
Vốn dĩ, đã có thể kết nên một đoạn nhân duyên, nhưng tất cả, tất cả chỉ vì đóa Kỳ Hoa kia...
Hai mắt Ưu Đàm phát hoả, ngọn lửa màu xanh càng lúc càng rực rỡ, cánh tay nhẹ nhàng giơ ra, ngọc thủ phất lên. Âm thanh trong trẻo nhưng vô cùng lạnh lẽo:
- Yêu chủng nghe lệnh! Hôm nay ai giết được hắn, lập tức phong Vương, gia nhập Thần vực!
Trăm vạn đầu hung thú vừa nghe dứt lời, gào thét điên cuồng xông tới Nguyệt Giao, cảnh tượng vô cùng chấn động. Giữa phiến thiên địa này, dường như chỉ còn đọng lại hai thứ.
Một... là thân ảnh hùng vĩ đang một người một thương mạnh mẽ cô độc, như toà núi lửa hiên ngang tuỳ thời có thể bùng nổ.
Hai... là tầng tầng lớp lớp yêu thú như sóng cuộn thuỷ triều ồ ạt xông tới, muốn nuốt trọn mọi thứ mà nó đi qua.
- Tiểu Thiện...! Nàng thấy không, cho đến cuối cùng ta vẫn hoàn thành lời hứa với nàng! Ở lại một chút nữa thôi, cùng nhau chứng kiến một thương bất phá này!
Nguyệt Giao một chân lùi lại về phía sau, cánh tay bất chợt nổi lên vô số lớp lân phiến màu lam nhạt, Quái thương oanh lên từng tiếng ong ong, như đang phấn khích khi nhận được nguồn năng lượng khổng lồ mà chủ nhân đang truyền vào cho nó.
Sáu trăm mét...
Bốn trăm mét...
Hai trăm mét...
Năm mươi mét...
Khoảng cách song phương ngày càng gần, tầng tầng sóng xung kích cũng tụ tập quanh thân Quái thương ngày càng nhiều. Ưu Đàm khẽ nhíu mày nhìn về hắn, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả.
- Mau, ngăn không cho hắn xuất chiêu!
Ưu Đàm vội vàng hét lớn, nhưng chỉ thấy một nụ cười tự tiếu vi tiếu trên mặt Nguyệt Giao.
- Thần Quan Vũ Khúc - Thức thứ mười! Vạn Yêu Phá Thiên Kích!
Quái thương rời khỏi tay Nguyệt Giao, mang theo uy áp khủng bố tựa như sao băng bay vút lên nền trời. Một đường thẳng lưu tinh được vẽ ra vô cùng xinh đẹp, Quái thương oanh minh càng lúc càng lớn. Từ trong thân thương, một đầu Giao long màu bạc to lớn rít gào dần dần ngưng tụ thành chân thân, mạnh mẽ uốn lượn cơ thể của nó mà lao vào trăm vạn Yêu chủng đang nhào tới.
- Thứ gì thế? Chói mắt quá!
Một đầu thái cổ sinh trông giống Man Ngưu vừa cảm thán, nháy mắt đã hoà vào làm một với luồng ánh sáng ấy...
Không một âm thanh nền nã nào xuất hiện, không một vụ nổ nào xảy ra, thậm chí... ngay cả tiếng la hét cũng không có!
Ưu Đàm kinh ngạc nhìn về Quái thương lúc này đã hoá thành Hắc sắc Giao long, đang điên cuồng cắn nuốt vô số Yêu chủng bằng một tốc độ điên cuồng.
- Sao có thể? Không phải yêu đan hắn đã vỡ rồi sao?
0 Bình luận