Hồi 1: Long Thủ Kỳ Hoa - Duyên Khởi
XIV. Bạch Chiến Thiên
0 Bình luận - Độ dài: 2,057 từ - Cập nhật:
...
Thời gian chầm chậm trôi qua, nét mặt bình tĩnh của gã Chủ sự và mấy tên kia cũng dần dần không còn giữ được như trước, ai cũng có thể thấy được độ khó của đề thi này chắc chắn rất cao. Thiên Sương Cầm nhìn một màn trước mặt, trong lòng không khỏi cảm thán, chẳng lẽ lần này, việc mà người đó nhờ vả cũng không thể hoàn thành được hay sao?
Nàng liếc sang hắc y nhân, chỉ thấy hắn ta đang chăm chú vẽ một số thứ kì lạ trên lòng bàn tay, giống như đang tính toán điều gì. Cuối cùng, ánh mắt nàng rơi xuống trên người tên tiểu tửu quỷ còn lại, biểu tình có chút ngạc nhiên:
- Hắn... vậy mà lại đang ngủ?
Đúng... chính xác là tên nhóc đó đang ngủ, lưng hắn dựa vào lan can sân khấu, hai mắt lim dim nhắm nghiền, thân thể khẽ lắc lư như tuỳ thời sắp ngã. Dẫu sao hắn cũng đã thông qua vòng một, nhưng cái tính khí này... dường như cuộc thi cũng không làm hắn quan tâm, thật là một tiểu tử khó hiểu.
Ấy thế nhưng Thiên Sương Cầm chẳng nói gì, một mực chờ đợi các thí sinh. Nén nhang dần cháy hết, thời khắc quan trọng sắp bắt đầu...
Thiên Sương Cầm nhẹ nhàng đậy nắp vò Sinh Thiêu Tửu lại, nở một nụ cười khuynh quốc khuynh thành, cất giọng nói:
- Được rồi, thời gian đã hết! Thỉnh chư vị đưa ra đáp án của mình!
- Cái này...! Có thể cho ta thêm một chút thời gian không?
Một tên béo thuộc thế gia nào đó đang ấp úng, hiển nhiên bao nhiêu đấy thời gian chưa đủ để hắn nhận định được câu trả lời chính xác. Hai tên còn lại bộ dáng cũng không khác mấy gã này, vò đầu bứt tóc mà suy nghĩ.
Tên Chủ sự bước lên trước một bước, vui vẻ đáp:
- Đã như thế, ta mạo muội xin phép nói ra trước đáp án của mình! Bình Sinh Thiêu Tửu này, phối phương gồm có: Liên Châu Tử, Trùng Lưu Thảo, Phì Mễ Cốc, Lam Hoàng Bì, dùng Yêu Hoả sao chúng lên sau đó chưng cất bằng phương pháp thạch hoá, thời gian ủ ít nhất năm mươi năm.
Lời nói lưu loát, rành mạch, xem ra tên Chủ sự này cũng không phải nhân vật hạng xoàng, kinh nghiệm về rượu đối với hắn mà nói, quả thật có thể coi như thuộc hàng tông sư. Thiên Sương Cầm mỉm cười, đưa mắt nhìn sang vị hắc y nhân bên cạnh, nhoẻn miệng nói:
- Vị khách quan này, tới lượt ngài rồi!
Hai tay hắn vẫn đang không ngừng vẽ những hình thù kì dị lên lòng bàn tay, khi nghe được câu nói của Thiên Sương Cầm mới vô thanh vô tức tạm dừng động tác lại, sau đó kéo tấm áo choàng xuống, để lộ một khuôn mặt già nua, đôi mắt âm u nhìn về phía lâu chủ, giọng điệu trầm thấp:
- Phối phương: Liên Châu Tử, Trùng Lưu Thảo, Phì Mễ Cốc, Thiết Trung Sa, Lam Hoàng Bì, Thiêu Đao Trùng, toàn bộ dùng Yêu Hoả sao lên, chưng cất bằng phương pháp địa tàng, thời gian ủ ít nhất bảy mươi năm.
Lời vừa dứt, khán đài ồ lên một tiếng. Sở dĩ có phản ứng như vậy, bởi vì họ đã sớm nhận ra, vị hắc y nhân kia chính là gia chủ của Bạch Hổ tộc, một trong tám đại Yêu tộc ở Chân Giới - Bạch Chiến Thiên.
- Trời ạ! Đại hội năm nay thật quá sức tưởng tượng mà, đến cả đại nhân vật tầm cỡ thế này cũng xuất hiện ở đây, nếu là ngài ấy vậy đáp án chắc chắn tám chín phần là chính xác rồi, ta nghe nói Bạch Hổ tộc vô cùng say mê các loại danh tửu, có thể kể ra chi tiết như vậy, quả thật là lợi hại!
Thiên Sương Cầm cũng bất ngờ trước vị hắc y nhân này, nàng ngàn vạn lần không nghĩ tới, dưới tình huống này lại gặp một trong bát đại gia chủ của Yêu tộc, trong lòng bất chợt lo lắng. Nàng cố gắng trấn an bản thân, khom người hành lễ:
- Tiểu nữ không biết ngài đại giá quang lâm, chậm trễ tiếp đón!
Bạch Chiến Thiên ngẩng mặt lên, đôi đồng tử tràn đầy khí tức sắc bén nhìn về phía lâu chủ:
- Không có gì, lão phu chỉ hứng thú với rượu, ngươi cũng không cần phải khách khí như thế!
- Vâng!
Thiên Sương Cầm nhẹ nhàng đáp, ánh mắt rơi vào trên thân ảnh nhỏ bé còn sót lại cuối cùng.
- Tiểu hữu này, không biết ngươi đã có đáp án chưa?
Toàn trường đổ dồn ánh mắt về phía đứa trẻ đó, một sự im lặng bỗng dưng bao trùm lấy cả tửu lâu.
...
...
...
Không một hồi đáp.
- Mẹ kiếp, để lão tử lên chém chết nó! Giữa nơi này mà còn dám ngủ?
Một tên Yêu tộc không nhịn nổi nữa lập tức có ý định xông lên, mọi người xung quanh cũng bắt đầu tỏ thái độ khó chịu với hắn. Bạch Chiến Thiên hơi nghiêng đầu nhìn tên tiểu tử đó, đáy mắt hiện lên vẻ sâu xa.
Thiên Sương Cầm lần nữa định lên tiếng, thì âm thanh non nớt của hắn đã vang lên:
- Bình rượu này của ngươi, hình như còn thiếu chút nguyên liệu!
Toàn trường kinh ngạc.
Hắn... vậy mà dám nói rượu do chính tay Mục Gia Trang chủ tiền nhiệm ủ ra là còn thiếu chút nguyên liệu, là tên nhóc ngươi có vấn đề thì đúng hơn đấy.
Rất nhiều sát khí mạnh mẽ hướng về phía tiểu tửu quỷ, dường như tên nhóc này muốn tới đây gây chuyện chứ chẳng hề muốn thi thố gì. Chỉ duy nhất Thiên Sương Cầm là đôi mắt sáng lên, mỉm cười tiếp tục hỏi:
- Vị tiểu hữu này, vì sao lại nói như vậy? Ngươi có bằng chứng gì không?
Đứa trẻ mở mắt, đôi đồng tử màu vàng kim sáng hoắc trực tiếp phá vỡ bầu không khí u ám đầy sát niệm của những người bên dưới, bộ dáng uể oải đưa bình rượu trong tay mình ra, chép miệng:
- Ngươi xem, nếu thêm vào cái Ưu Cốt Thuỷ ban đầu ngươi nói vào trong vò Sinh Thiêu Tửu này, trải qua thêm hai tầng chưng cất, có phải giống với rượu trong tay tiểu gia ta không?
Hắn nhẹ nhàng nâng tay lên, bình rượu bên hông như có lực dẫn dắt, trực tiếp lơ lửng rồi tự động mở nắp ra. Một mùi hương thơm ngát kỳ lạ như có như không lập tức xuất hiện bao phủ toàn bộ khắp mọi ngóc ngách của Hồng Y Tửu Quán này.
Bạch Chiến Thiên nheo nheo đôi mắt, đôi đồng tử xám xịt chợt sáng lên, nhìn chăm chăm vào bình tinh tửu đang trôi nổi giữa không trung, bàn tay khẽ động, lập tức đem thứ đó thu vào tay mình.
- Mùi hương này, phẩm vị này...! Hảo, hảo, đúng thật là cực phẩm hảo tửu! Tiểu tử, rượu này của ngươi từ đâu mà có?
Lời nói của lão gia tử Bạch Hổ tộc vừa cất lên, ai nấy cũng đều phải dùng ánh mắt khác thường mà nhìn đứa trẻ kì lạ kia. Rốt cuộc lai lịch của nó là như thế nào, một đứa trẻ uống rượu đã rất kì quái rồi, ấy vậy lão gia chủ vẫn còn khen lấy khen để như vậy, rất không bình thường...
Thiên Sương Cầm vẫn đang bình tĩnh quan sát mọi chuyện xung quanh, ấy thế nhưng trong lòng nàng sớm đã nổi bao tầng sóng lớn.
"Mục lão, tiểu nữ hình như đã tìm được người ấy rồi! Chỉ có điều... sao lại là một đứa trẻ cơ chứ?"
Tên nhóc vẫn một bộ dạng gật gù không quan tâm, tuỳ tiện đáp:
- Là ta ủ, cũng chẳng có gì quý giá lắm! Thấy ngươi có vẻ nhiệt huyết như vậy, tặng cho ngươi đấy!
Sững sờ...
Toàn trường sững sờ, im lặng nuốt nước bọt nhìn khẩu khí ngông cuồng của nó. Trời ạ, phải biết đối phương là một trong bát đại gia tộc, gia chủ đương nhiệm Bạch Hổ tộc, hắn vậy mà dám bảo là tặng cho lão.
Cái này rõ ràng là tìm chết mà...
Bạch Chiến Thiên cũng vô cùng ngạc nhiên đối với những lời này, lão đứng hình mất vài giây, sau đó đột ngột cười phá lên:
- Ha ha ha! Bạch Chiến Thiên ta sống đã mấy nghìn năm, lần đầu tiên còn được người khác tặng rượu theo cách này đấy! Tiểu tử, ta thích! Ngươi tên gì?
Vừa nói, lão vừa ném một phiến lệnh bài cho đứa trẻ, hắn còn chẳng thèm mở mắt, trực tiếp giơ ngón tay búng một cái, phiến lệnh bài kia lập tức biến mất vô thanh vô tức.
Tên Chủ sự hai mắt sáng ngời lên, đứa nhóc đó có Vô Gian Khí dùng để trữ vật, là thứ bất phàm. Tiểu tử này, trên người xem ra rất nhiều bảo bối.
- Ồ, tên ta... ngươi xứng để biết sao?
Đôi mắt vàng kim của hắn khẽ mở, liếc nhẹ về phía Bạch Chiến Thiên, chỉ một ánh nhìn đơn giản, trực tiếp khiến lão bỗng cảm nhận được sự uy hiếp mãnh liệt từ trong linh hồn. Bản thân không thể tự chủ được mà khẽ lui nửa bước, thần tình căng thẳng.
- Tiểu tử, ngươi muốn chết...?
Tay trái Bạch Chiến Thiên mạnh mẽ nắm chặt thành quyền, từng tầng bạch phiến mọc ra, phút chốc bao trùm cả thân thể lão, từ một thân ảnh bình thường giờ đây lập tức cao hơn ba mét, khí tức hung hãn đang nhăm nhe về phía đứa trẻ kia.
Giờ phút này, ai nấy đều có chút hoảng sợ, lùi lại vài chục thước, nhưng cũng đều đang chờ mong kịch hay sắp xảy ra. Dám khiêu khích Bạch Chiến Thiên, mười cái mạng nhỏ của ngươi cũng không đền đủ.
- Bạch lão gia, trẻ nhỏ không hiểu chuyện, ngài có thể nể mặt ta bỏ qua một lần này không?
Thiên Sương Cầm dùng thanh âm nhẹ nhàng nói, ánh mắt nhìn về đứa trẻ nhỏ, dường như còn có vài phần lo lắng kèm theo.
Chút biểu cảm này không qua mắt nổi tên Chủ sự suốt từ đầu tới giờ vẫn luôn âm thầm quan sát nàng. Trong lòng hắn dâng lên sự ghen ghét với đứa trẻ đó, hắn đã làm bao nhiêu việc vì nàng như thế, ấy vậy mà chưa một lần nào nàng thể hiện chút tình cảm nào với gã.
Xem ra, vị trí của hắn trong lòng nàng, còn không bằng một đứa trẻ xa lạ.
- Bạch gia chủ, ta thấy việc này không cần thiết phải như vậy, chi bằng chúng ta mỗi người lui một bước. Ta bắt hắn phải xin lỗi ngài, tin chắc lão gia cũng không muốn Hoa Đăng Thịnh Yến phải gián đoạn chỉ vì một con sâu cái kiến như vậy chứ?
Tên Chủ sự lên tiếng ngăn cản, Bạch Chiến Thiên hai mắt chợt động dị sắc, vì trong lúc đó một đoạn truyền âm đã tới tai lão:
- Không cần ngài ra tay, đợi kết thúc Hoa Đăng Thịnh Yến, Hạt mỗ sẽ giải quyết tên nhóc không biết trời cao đất dày này cho ngài.
Bạch Chiến Thiên hừ lạnh một cái, khí tức trong cơ thể từ từ thu liễm lại.
- Tốt nhất là nên như vậy! Khối lệnh bài ban nãy cho ngươi, là lệnh bài của Bạch Hổ tộc ta, cho ngươi một cơ hội trở thành gia nô trong nhà lão phu, may ra còn có một đường sống. Bằng không, ngươi tự cầu nhiều phúc đi!
0 Bình luận