Hồi 1: Long Thủ Kỳ Hoa - Duyên Khởi
III. Màn thầu và cá nướng - Thượng
0 Bình luận - Độ dài: 2,016 từ - Cập nhật:
"..."
- A Nguyệt! A Nguyệt! Ta tới rồi!
Giọng nói non nớt vang lên từ đằng xa, vô cùng trong trẻo lanh lảnh. Một cô bé bộ dạng chừng bảy tám tuổi, mặc bộ y phục màu hồng nhạt, tóc tết đuôi sam, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu đang lon ton chạy về cái hồ sen trước mặt, đôi mắt to tròn hiện lên nét vui vẻ.
Cô bé đi tới cạnh bên bờ hồ, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc cầu gỗ nhỏ ngay đó, nghịch ngợm thò đôi chân trắng nõn như búp măng của mình xuống nước, trên tay nàng ôm một cái giỏ đan bằng tre tinh xảo, bên trong còn có thứ gì đấy.
Từ dưới nước, mấy phiến lá sen to tướng chợt có sự rung động, rồi một cặp sừng nhỏ từ từ trồi lên. Nó đưa cặp mắt của mình chớp chớp nhìn về phía đứa bé, sau khi xác định được là ai thì có vẻ vui lắm, liền nhanh chóng bơi về phía bờ hồ.
- A, ngươi đây rồi! Ta có mang bánh cho ngươi này!
Tiểu Thiện rối rít, đối với người bạn nhỏ kỳ lạ sống ở nơi đây, cô bé đã quá quen thuộc rồi, liền nhanh chóng lấy từ trong giỏ của mình ra mấy cái màn thầu, đặt ngay ngắn bên cạnh.
Cặp sừng nhỏ đó thấy màn thầu, hai mắt sáng rỡ, không kiêng dè gì nữa mà nhảy vút về phía những chiếc bánh thơm phức còn nóng hổi kia. Nước văng tung toé, bắn cả lên người Tiểu Thiện nhưng cô bé chẳng khó chịu, trái lại còn rất vui vẻ. Nhìn kỹ lại, hoá ra cặp sừng nhỏ ấy cũng chỉ là một đứa trẻ vóc dáng tương đồng so với Tiểu Thiện, thậm chí còn có phần ít tuổi hơn.
Tiểu Thiện yên lặng mỉm cười nhìn nó, trong lòng vô cùng vui vẻ. A Nguyệt đang ăn lấy ăn để, chợt dừng động tác lại, quay sang ngó cô bé một cái làm Tiểu Thiền hoảng sợ, mặt ửng đỏ hết cả lên.
- Chết tiệt! Tên ngốc này, không lo ăn đi, nhìn ta làm cái gì?
Tiểu Thiện nhanh chóng quay sang chỗ khác, bối rối không biết phải làm sao. Chợt cô bé cảm nhận được vạt áo của mình đang có gì đó kéo lại.
Bàn tay nhỏ bé của A Nguyệt đang nắm lấy vạt áo Tiểu Thiện, tên nhóc đó miệng vẫn đang nhai ngấu nghiến cái màn thầu, sau đó lấy từ trong túi quần ra một viên minh châu vô cùng xinh đẹp đưa cho cô bé.
- Oa! Thật đẹp! Ngươi là cho ta à?
A Nguyệt không nói gì, chỉ gật gật đầu, híp cặp mắt của mình lại một cách vui vẻ. Tiểu Thiện cầm lấy viên minh châu, ngắm nghía nó một hồi, sau đó quay sang A Nguyệt, ấp úng nói:
- Cảm... cảm ơn ngươi! Lần nào ta tới, ngươi cũng cho ta mấy thứ trân quý như thế này, mà ta lại chỉ có thể mang đến một chút đồ ăn cho ngươi thôi, ta...ta...!
Dường như thấy đôi mắt xinh đẹp của cô bạn gái nhỏ trước mặt sắp rơm rớm nước mắt, A Nguyệt mới dừng động tác nhai ngấu nghiến của mình lại, huơ huơ hai cánh tay nhỏ bé của mình mãnh liệt, bộ dáng vô cùng đáng yêu, ý bảo là không có gì hết. Sau đó nó lại moi từ trong túi quần mình ra thêm năm sáu viên minh châu như vậy nữa.
"Ngươi xem xem, ta có rất nhiều!"
Tiểu Thiện trông thấy đồ vật trên tay, cô bé hiểu ý của A Nguyệt mặc dù nó không thể nói được, liền bật cười mà lên giọng bà cụ non:
- Hừ! Tên nhóc con nhà ngươi học ai cái tính khoe mẽ thế hả? Mẹ ta nói là không được khóc nhè! Còn nói là làm người tốt nhận ơn phải biết báo ơn! Ngươi đã từng cứu ta một lần, còn cho ta nhiều đồ tốt như vậy, ta không biết làm sao mới phải...?
A Nguyệt chộp lấy cái màn thầu cuối cùng, đang định ăn thì nghe Tiểu Thiện nói như vậy, khuôn mặt đờ ra một chút, ánh mắt lay chuyển như suy nghĩ điều gì. Sau đó, nó nắm lấy tay Tiểu Thiền, mạnh mẽ vọt lên không trung.
- Ấy! Chờ đã, A Nguyệt! Aaaa...!
Tiểu Thiện hoảng sợ nhắm chặt mắt lại, kêu la thất thanh, mặc dù đây không phải là lần đầu cô bé bị A Nguyệt nắm lấy tay mà bay đi như thế này, nhưng tên nhóc đó làm gì cũng chẳng báo trước, quả thật khiến Tiểu Thiện lần nào cũng giật mình hết.
Không cần phải nói, đứa trẻ tên A Nguyệt kia, dĩ nhiên nào phải nhân loại như Tiểu Thiện. Nghĩ đến lần đầu cô bé gặp nó, cũng chính là ở cái hồ sen này hai năm trước.
Tiểu Thiện là con của một goá phụ sinh sống ở Kính Tượng thôn, một thôn nhỏ cách đây hai ba dặm. Lần đó, mẹ của Tiểu Thiện vì làm việc quá nhiều mà sốt cao, nhà thì không có tiền, cô bé không biết nghe ai bảo trên núi có Linh thảo bèn cả gan một mình lên đấy hái thuốc. Kết quả chẳng cần nói cũng biết, một đứa trẻ không hề có kiến thức về dược liệu, lại còn bị mù đường, nhanh chóng bị dã thú trong rừng tập kích.
Tiểu Thiện cũng rất kiên cường, cố gắng bỏ chạy khỏi bọn chúng, rốt cuộc ma xui quỷ khiến thế nào lại đi đến cái hồ sen nhỏ này. Kỳ lạ là, đám dã thú khát máu rõ ràng trước đó vẫn rất điên cuồng rượt đuổi Tiểu Thiện cho bằng được, giờ phút này lại chẳng dám tiến vào, nhanh chóng cụp đuôi bỏ chạy.
Lúc ấy, một đoá hoa sen ngũ sắc đang phát sáng trong đầm đã thu hút sự chú ý của Tiểu Thiện, trong đầu cô bé đinh ninh rằng đây chính là Linh thảo trong miệng của y sư, liền cố gắng đi sâu vào trong hồ nước định hái mà quên mất rằng bản thân mình không biết bơi.
Còn cách vài mét là Tiểu Thiện đã có thể chạm tay vào đoá hoa sen ngũ sắc đang toả ánh sáng nhu hoà thoải mái ấy, cô bé bỗng hụt chân, cứ thế mà chìm xuống đáy hồ lạnh lẽo. Tiểu Thiện ra sức giãy giụa, nhưng càng lúc lại càng chìm sâu xuống nước.
- Mẹ...! Mẹ...!
Ý thức dần trở nên mơ hồ, thứ cô bé nghĩ đến bây giờ chỉ còn hình bóng của người mẹ đang nằm đau ốm trên giường của mình, trong lòng nàng tràn đầy không cam tâm. Nhưng với sức lực của một cô bé chỉ mới năm sáu tuổi, phải chạy trốn cả quãng đường dài, giờ lại còn bị đuối nước như thế, quả thật Tiểu Thiện đã quá mệt rồi.
"Xoẹt!"
Chợt một thứ gì đó đen ngòm, to lớn lướt nhanh qua cô bé trong làn nước tăm tối dưới đáy hồ, cứ thế lấy Tiểu Thiện làm trung tâm, bóng đen ấy ngày càng tiến sát lại, sau khi lượn tới lượn lui một hồi, cuối cùng nó dừng trước mặt cô bé.
Trong màn nước đen ngòm, đôi mắt ấy để lại cho Tiểu Thiện một ấn tượng trong tâm hồn chẳng thể nào quên được.
Một đôi mắt sáng rực màu vàng kim, vô cùng trong suốt xinh đẹp, thậm chí có phần thần thánh, quá mức rực rỡ. Cứ thế đôi mắt ấy mở to nhìn Tiểu Thiện, có chút tò mò xen lẫn nghi hoặc, sau đó rất nhanh cô bé đã ngất đi không còn biết chuyện gì xảy ra.
Lần nữa tỉnh lại, Tiểu Thiện đã thấy mình đang nằm trên chiếc cầu gỗ nhỏ cạnh bờ hồ, y phục trên người vẫn khô ráo, mọi thứ khiến cho cô bé tưởng rằng mình vừa bị ảo giác vậy.
- Kỳ lạ, rõ ràng lúc nãy mình đã chết đuối mà, còn cả cặp mắt kia nữa, mọi thứ vô cùng chân thực, không lẽ mình vì quá mệt mà ngất đi sao?
Chợt một thứ gì đó rơi từ trên trời xuống cạnh bên Tiểu Thiện làm cô bé giật nảy, nhìn kỹ lại hoá ra là một con cá còn sống, nó giãy đành đạch, nước văng đầy ra xung quanh. Tiểu Thiện còn chưa kịp định thần, thì một con lại tiếp tục một con nữa cứ như theo lượt mà rơi xuống, chẳng mấy chốc đã lên tới vài chục con.
- Nhiều cá quá! Sao bọn chúng lại bay từ trên trời xuống vậy nhỉ?
Đây là lần đầu tiên Tiểu Thiện nhìn thấy cảnh tượng như vậy, đầu óc của một đứa trẻ mới năm sáu tuổi thì nghĩ sâu xa được gì chứ, cô bé còn đang tưởng mấy con cá đó sống ở trên trời kia kìa.
Khúc khích!
Âm thanh rất nhỏ nhưng như văng vẳng bên tai Tiểu Thiện, trông thấy dáng vẻ ngơ ngác đáng yêu của cô bé, âm thanh này ngày càng xuất hiện với tần suất nhiều hơn.
- Là ai?
Tiểu Thiện có vẻ như đã hoảng sợ rồi, vội huơ tay cầm lấy một thanh gỗ nhỏ bên cạnh, dùng hết sự can đảm của mình đứng dậy chĩa thẳng về phía trước, ánh mắt vô cùng kiên định. Cô bé đi được đến tận đây là vì muốn tìm được thuốc cứu mẹ, chỉ cần điều đó, dù phải trả bất cứ giá nào nàng cũng không quan tâm.
Đoá hoa sen ngũ sắc trong đầm vẫn đang đung đưa, ánh sáng nhu hoà tản phát ra xung quanh hồ, cảnh vật mờ mờ ảo ảo, vô cùng huyễn lệ. Tiểu Thiện hít một hơi thật sâu, lần nữa quyết tâm phải hái bằng được đoá Linh thảo này.
Đôi chân nhỏ bé bắt đầu từng bước đi xuống nước, vừa mới chạm tới mặt hồ, Tiểu Thiện liền có thể cảm nhận rõ ràng dường như có thứ gì đó rất to lớn vừa lướt qua ngay dưới chân mình, cô bé nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng trấn an bản thân tiếp tục tiến tới.
Càng lại gần đoá hoa sen, ánh sáng của nó càng rực rỡ, cặp mắt to tròn xinh đẹp của Tiểu Thiện cứ như bị mê hoặc nhìn về phía hướng sáng ấy, bỗng cô bé trông thấy một thứ gì đó quen thuộc.
Dưới quang mang lập loè của hoa sen cộng thêm ánh trăng trên bầu trời rộng lớn, chút ánh sáng ít ỏi đó rốt cuộc đã cho Tiểu Thiền thấy được, thứ kỳ lạ mà cô bé cảm nhận ban đầu chân chính là thứ gì.
Một đứa trẻ với cặp mắt màu vàng kim, trên đầu có sừng nhỏ, khuôn mặt có một vết ấn kí không thể nhìn rõ, thân hình nhỏ bé không khác gì Tiểu Thiện là mấy, tóc của nó hơi dài, ánh lên màu bạch kim, nhìn kiểu nào cũng chẳng phải nhân loại.
Nó cứ thế lơ lửng trên bầu trời, phía sau là ánh trăng sáng vằng vặc, Tiểu Thiện nhìn thấy nó, nó cũng đang chăm chú nhìn cô, biểu tình có chút vui vẻ.
- Ngươi... ngươi là ai?
Tiểu Thiện ngơ ngác hỏi, mặc dù cô bé đã biết chắc chắn đứa trẻ đang bay lơ lửng trước mặt mình không phải là người rồi, nhưng dường như nó cũng không có ác ý với cô. Xem ra, mấy con cá lúc trước là do nó ném xuống đấy, cả tiếng cười khúc khích khi nãy cũng vậy, đây là đang trêu chọc mình sao?
0 Bình luận