Hồi 1: Long Thủ Kỳ Hoa - Duyên Khởi
XIII. Hoa Đăng Thịnh Yến Đệ nhị khảo - Định Phẩm Tửu
0 Bình luận - Độ dài: 2,043 từ - Cập nhật:
Sự xuất hiện của đứa trẻ này cùng với thủ đoạn của nó đã dấy lên một hồi nghị luận trong đại sảnh, thao tác điều khiển thuỷ lưu thuần thục như vậy, đến cả những kẻ xem thường hắn khi nãy như tên Yêu tộc kia cũng nhiều hơn vài phần cảnh giác.
- Lai lịch không rõ! Chiêu thức của nó trông khá giống với Thủy Lưu Ba của Ngư tộc Dạ Trạch Đông Hải, nhưng lại không phải là Yêu tộc! Tang Bá, ngươi có nhìn ra được gì không?
Phòng khách quý số sáu đang bàn luận về đứa trẻ vừa tới, dường như căn phòng này bao phủ nhiều thêm một tầng phong ấn, khiến cho mọi thứ bên trong chẳng thể nhìn rõ được, kể cả tướng mạo của những kẻ đó.
- Hừ, tốt nhất không phải là lũ Ngư tộc khốn kiếp ngươi nói. Ta không ngại lấy cái mạng nhỏ của bọn chúng đâu!
Âm thanh ồm ồm phía đối diện vang lên, địch ý toát ra mãnh liệt, xem ra tên này có mối quan hệ khá tệ với lũ Ngư tộc vừa được nhắc tới kia. Ngay cả chiếc cốc uống trà trên tay hắn cũng đã phút chốc hóa thành bột vụn.
Nén nhang cuối cùng cũng lụi tàn, từng phiến bạch ngọc có viết tên Định Danh Tửu của từng người bắt đầu lơ lửng lên trên sân khấu hướng về phía lão Trần. Bằng một cách thần kì nào đó, giữa hằng hà sa số những tấm thẻ lại có sáu tấm thẻ đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt nổi bật hẳn lên. Tức thời, tay lão Trần khẽ phất, sáu tấm Định Danh Phù bay đến trước mặt ông, sau khi kiểm tra lại một lượt nữa mới gật đầu nói:
- Chúc mừng sáu vị quan khách đã đoán trúng tên của tam đại danh tửu, lần lượt là Trúc Dịch Tửu, Băng Thiên Tuyết Sơn Tửu, Lưu Ly Tâm Tửu. Các vị đã thông qua đệ nhất khảo, mời lên đài chuẩn bị tham gia đệ nhị khảo do trực tiếp Thiên Sương Cầm đại nhân ra đề!
Nói xong lão Trần quay đầu lại, nháy mắt một cái. Đám gia nhân lập tức cung kính đem từng khay có chứa Ưu Cốt Thủy đến trên vũ đài đứng ngay ngắn sau lưng lão, chờ đợi chủ nhân thật sự của chúng bước lên.
Sáu tấm danh phù quang mang lập loè, sau đó soi thẳng vào sáu vị trí dưới khán đài, trong đó có bốn luồng xuất hiện ở phòng khách quý, một luồng xuất hiện tại vị trí của một hắc y nhân. Đặc biệt, luồng cuối cùng lại rơi vào trên người đứa trẻ gây náo động ban nãy, lập tức khiến ai nấy bất ngờ.
- Trời ạ, vậy mà lại đoán đúng được cả ba loại danh tửu, tên nhóc này cũng thật lợi hại! Ta thấy khi bước vào nó còn đang ôm vò rượu, không phải là tiểu tửu quỷ từ trong bụng mẹ đó chứ?
Âm thanh nghị luận xôn xao hẳn lên, lão Trần nhẹ vỗ tay, nhanh chóng xoa dịu sự ồn ào bên dưới:
- Vậy các vị, ta tuyên bố, Hoa Đăng Thịnh Yến Đệ nhị khảo - Định Phẩm Tửu bắt đầu! Mời Thiên Sương Cầm đại nhân xuất hiện!
- Ồ...! Ồ...!
Khán phòng lại lần nữa ầm ĩ, cứ nghĩ phải đợi thêm một lúc lâu nữa mới có thể thấy được người đẹp, nào ngờ hiện tại đã gặp được rồi, diễm phúc, thật là diễm phúc mà!
Gia nhân từ hai bên sân khấu chầm chậm kéo tấm rèm màu hồng phấn ra, để lộ bên trong một chiếc bàn trà, ngồi yên vị ở đó một vị nữ tử mặc hồng y cẩm tú, thân hình tuyệt mỹ đang nhẹ nhàng cầm chén rượu hướng về phía trước. Khuôn mặt xinh đẹp đã ẩn giấu đi sau lớp khăn che, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt kiều mị của nàng thôi, cũng đủ để bất cứ một nam nhân nào phải say mê như điếu đổ.
Làn da noãn ngọc không tỳ vết, mái tóc đen dài phủ thắt lưng, bờ vai mảnh khảnh để lộ ra bên ngoài lớp y phục càng tăng thêm sự gợi cảm của nàng. Hương thơm nhàn nhạt phát ra, ẩn hiện hình hài những đoá hoa nhỏ đang lưu chuyển trong không khí.
- Tiểu nữ hữu lễ, chúc mừng các vị quan khách đã thành công thông qua đệ nhất khảo! Dùng xong chén rượu này, tiểu nữ sẽ bắt đầu đệ nhị khảo, thời hạn là nửa nén nhang!
Nói rồi nàng đưa chén rượu lên môi, nhẹ nhàng uống một ngụm, phía dưới ai nấy như si như dại mà nhìn Thiên Sương Cầm, lời đồn quả thật không ngoa, vị lâu chủ này đúng là tiên nữ giáng trần mà, quá xinh đẹp rồi...
- Ha ha! Sảng khoái, uống, uống!
...
Hoa Đăng Thịnh Yến Đệ nhị khảo - Định Phẩm Tửu!
Người tham gia chỉ được ngửi, không được chạm, trong vòng nửa nén nhang phải đoán ra được nguyên liệu dùng để ủ ra danh tửu cũng như cách thức, thời gian ủ của chúng. Ai thông qua sẽ được thưởng vò rượu đó cùng một khoả Tịnh Hồn Ngọc, có tác dụng nuôi dưỡng thần hồn, đồng thời tiến vào ải thứ ba.
Thiên Sương Cầm nhẹ nhàng phất tay, một chiếc bình hết sức tinh xảo, hoa văn vô cùng huyễn lệ xuất hiện trước mặt tất cả các thí sinh, năng lượng dao động trên đó vô cùng kì dị, giống như nó có sinh mệnh vậy, rất kì lạ. Nàng nhìn khắp một lượt, đôi mắt hơi dừng nhẹ trước người tên nhóc đáng yêu đó rồi lướt đi, cất giọng nói:
- Đề thi thứ hai chính là bình danh tửu này, nó có một cái tên - Sinh Thiêu Tửu! Thứ này vốn dĩ không phải thuộc về Hồng Y Tửu Quán của tiểu nữ, mà là đích thân Mục Gia Trang chủ tiền nhiệm điều chế rồi đem đến, phẩm chất quý giá thế nào tiểu nữ cũng chẳng tiện nhiều lời! Nào, mời các vị bắt đầu ra đáp án!
Lại một lần nữa khán phòng kinh ngạc, Mục Gia Trang - cái tên truyền kỳ mà bất cứ ai nghe danh cũng phải kính phục. Truyền thuyết kể rằng, rất lâu về trước nơi này chỉ là một thôn trấn nhỏ của nhân tộc, hằng năm đều phải chống chọi với thú triều. Bẵng đến một ngày, cơ duyên xảo hợp gặp được một vị đại năng ban cho cách tu luyện Đồ Đằng, dẫn dắt nhân tộc bước vào một thời kì mới. Phàm những người tu luyện Đồ Đằng đều được gọi là Hoạ Sư, phân biệt theo các cấp độ từ thấp đến cao là:
Phàm Cấp - Tinh Cấp - Địa Cấp - Thiên Cấp - Huyền Cấp - Đế Cấp tương ứng với Lục Đại Cảnh của yêu tộc là: Hồng Trần Phá Cảnh - Địa Tàng Nhập Cảnh - Thiên Du Đăng Cảnh - Hung Sát Quỷ Cảnh - Hồng Hoang Thuỷ Cảnh - Quy Khư Thần Cảnh.
Tổ tiên của Mục Gia Trang tên gọi Mục Phủ, là một vị Huyền Cấp Hoạ Sư từng xuất hiện ba vạn năm trước, truyền kỳ về ông có rất nhiều giai đoạn. Nhưng sau một trận đại chiến với hai vị Hồng Hoang Thuỷ Cảnh Yêu Hoàng, đã không còn tung tích nữa. Nhân tộc về sau cũng không còn ai đạt tới Huyền Cấp, nhưng mối quan hệ của yêu tộc và nhân tộc có vẻ như đã hoà hoãn rất nhiều. Nguyên nhân vì một tấm Khế Ước Lệnh giữa Mục Phủ và hai vị Yêu hoàng đó, đồng thời cũng có biến hoá trong cách tu luyện Đồ Đằng.
Nhân loại thời đại này, từ nhỏ đã được kế thừa huyết thống của cha mẹ, trải qua thời gian dài phát triển, đã kết hợp và tạo nên vô số những loại hình Đồ Đằng khác nhau, thiên biến vạn hoá. Nhưng chung quy chỉ chia làm hai loại: Hữu Hình và Vô Tướng.
Hữu Hình Đồ Đằng nói chung tất cả các loại Đồ Đằng có mối liên kết với sinh vật, yêu thú, thậm chí là cây cỏ, đồ vật, miễn có hình dáng thì đều được gọi là Hữu Hình.
Vô Tướng Đồ Đằng thì ngược lại, phàm những thứ gì không rõ hình dáng, tướng mạo, là nguyên tố, năng lực đặc thù đều quy về Vô Tướng.
Nhân tộc sau khi đạt tới bảy tuổi, sẽ tiến hành một lần tham gia Điển Lễ Đồ Đằng, tại nơi đó các vị Hoạ Sư sẽ khai mở pháp trận, giúp bọn chúng khắc hoạ những nét Đồ Đằng đầu tiên lên cơ thể mình, hình thành nên mối liên kết chặt chẽ với khế ước cộng sinh. Tuy nhiên, không phải ai khai mở Đồ Đằng cũng có thể trở thành một vị Hoạ Sư mạnh mẽ, bởi lẽ quá trình tu luyện của Hoạ Sư rất khó khăn, nếu không có cơ duyên cũng như tài lực hỗ trợ hoặc không có một Đồ Đằng mạnh mẽ thì cơ hội để hắn trở thành một vị Phàm Cấp Hoạ Sư cũng là chuyện như hái sao trên trời.
Chén rượu trong tay Thiên Sương Cầm vừa uống cạn, trên sân khấu đã xuất hiện đủ sáu thân ảnh, hiển nhiên là những người thông qua vòng thứ nhất. Chỉ là, trong số sáu người này, lại có sự xuất hiện của vị kia...
- Lâu chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi!
Người vừa lên tiếng không ai khác chính là tên Chủ sự ở phòng khách quý số một, hai tay hắn ôm quyền hướng về phía Thiên Sương Cầm. Chỉ thấy nàng khẽ mỉm cười gật đầu, sau đó đưa tay châm nửa nén nhang bên cạnh đã chuẩn bị sẵn.
Đến bây giờ mới có thể nhìn rõ tướng mạo của những kẻ còn lại, ngoại trừ tên hắc y nhân che kín mít thì ba người kia dường như đều là con cháu thế gia, nhìn cái bộ dáng công tử này tám chín phần đến đây không phải vì bảo vật.
- Thời gian bắt đầu, mời các vị cảm thụ! Sau khi hết thời gian, lần lượt từng người sẽ nói lên đáp án của mình!
Không khí trong đại sảnh nóng bừng, nắp Sinh Thiêu Tửu mở ra, một mùi hương nhàn nhạt mà tươi mát lập tức tản phát đến khắp mọi nơi trong cái tửu lâu này. Dường như ai nấy sắc mặt đều hồng hào tươi tỉnh hẳn lên, sinh cơ trong nháy mắt như dày đặc, khiến cho cơ thể có một cảm giác như thoát thai hoán cốt, vô cùng khoẻ mạnh.
Sáu người đang đứng gần vò Sinh Thiêu Tửu kia là cảm nhận được rõ nhất, đề thi này không đơn giản chỉ như vậy. Phối phương là một chuyện, mà thủ pháp cũng như thời gian ủ ra thứ trân phẩm này mới là thứ trọng yếu. Nếu như nói vòng đầu tiên còn có thể tuỳ tiện cho ra một đáp án, thì đến vòng này nếu chẳng phải thật sự là kẻ am hiểu về rượu, lập tức sẽ biến thành trò cười cho thiên hạ.
Quan khách phía dưới lời ra lời vào, bắt đầu bàn luận về cuộc thi nhưng không một ai dám lớn tiếng, có kẻ thì đem sự chú ý dời tới đứa trẻ kỳ lạ đó, một bộ phận khác lại xì xầm về sự xuất hiện của gã Chủ sự, vài người đang suy đoán xem ai trong các thế gia sẽ đưa ra đáp án đúng, còn đâu toàn là những lời tục tĩu của đám yêu nhân đang dùng cặp mắt trần trụi mà nhìn vào cơ thể Thiên Sương Cầm trên đài.
0 Bình luận