Hồng hoang vô tận, thiên biến vạn hoá...
Ở khắp mọi ngõ ngách của vũ trụ này, đều tồn tại pháp tắc của riêng nó, theo thời không thay đổi mà không ngừng diễn hoá ra. Từ đó sản sinh vô số thế giới, muôn hình vạn trạng.
Nhưng bất kể thứ gì, cũng đều có cội nguồn gốc rễ. Mà gốc rễ của pháp tắc hồng hoang, hết thảy bắt đầu từ một sinh linh nhỏ bé siêu phàm, tên gọi của nó là Kỳ Hoa.
Thuở xa xưa, khi mà tia pháp tắc đầu tiên trong hư vô hỗn độn xuất hiện, chính là bắt nguồn từ đoá Kỳ Hoa nhỏ bé này. Nó không có nhánh có rễ, cũng chẳng có lá có cành, chỉ đơn độc duy nhất một đoàn năng lượng huyễn hoá thành hình dáng đoá hoa, từng cánh từng cánh ẩn chứa màu sắc khác nhau, vô cùng huyễn lệ, vô cùng xinh đẹp.
Không ai biết tại sao nó lại xuất hiện vô thanh vô tức như vậy, cũng chẳng rõ đóa hoa này đã trôi nổi vô định trong hư vô đại hải bao lâu rồi. Nhưng bởi vì màu sắc nó quá rạng rỡ chói mắt, giống như một vầng thái dương thu nhỏ soi rọi nơi vũ trụ tối tăm này, cho nên đã rất nhanh chóng trở thành mục tiêu của những sinh thể không mời mà đến.
Thời điểm ấy, không riêng mỗi Kỳ Hoa là sinh linh duy nhất tồn tại trong hồng hoang tuế nguyệt, thậm chí nó chỉ có thể được xem như đồ ăn cho những kẻ bất tử kia. Bằng vào khả năng đặc biệt của mình cũng như mượn được năng lượng của một sợi pháp tắc nhỏ bé đó, nó đã vượt qua ranh giới sống chết không biết bao nhiêu lần.
Nhưng trốn chạy chỉ có thể được một lúc, làm sao có thể thoát được cả đời. Càng huống chi Kỳ Hoa quá bắt mắt, năng lượng quá tinh thuần, quá mãnh liệt, còn cả pháp tắc bản nguyên đang sinh sôi trong nội thể...
Tất cả như đã được định sẵn, một kiếp này, nó phải trở thành thứ để kẻ khác mặc sức tranh đoạt, xâu xé.
Đến ngày nọ, nó bị một sinh linh cổ đại vô cùng mạnh mẽ bắt được, cưỡng ép bóc tách ra một tia nguyên thần màu trắng ngà ẩn chứa pháp tắc trong cơ thể. Kỳ Hoa đau đớn, cố gắng dùng hết mọi khả năng của mình thoát khỏi tay của hắn, tựa như u linh vật vờ xé rách hư không mà chạy thoát.
Phải biết rằng, mỗi một cánh hoa của nó, mang một màu sắc khác nhau, đại biểu cho những năng lực cũng như sức mạnh pháp tắc của riêng mình. Thời điểm này, Kỳ Hoa đã sinh ra loại pháp tắc thứ sáu - Thời Không. Chính nhờ vào thần thông đó mà nó mới có thể thoát khỏi tay sinh linh kia, tuy nhiên thương thế cũng rất nặng.
Mất đi tia nguyên thần màu trắng ấy, tương đương với việc mất đi một phần bản thể, màu sắc của Kỳ Hoa trở nên lập loè bất định. Phần lớn năng lượng đã bị nó dùng hết cho lần truyền tống thoát hiểm kia. Nơi đây tứ phía đều có kẻ địch dòm ngó bao vây, giống như bầy lang sói rình mồi trong đêm tối.
Đám sinh linh cổ đại đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội nghìn năm, thậm chí là vạn năm có một như thế này, lập tức thi triển mọi loại thủ đoạn của mình hòng chiếm đoạt Kỳ Hoa. Vào lúc tình thế cấp bách nguy nan, lần đầu tiên nó đã gặp được kẻ đó...
Nếu như nói, Kỳ Hoa là một tiểu thái dương soi sáng vũ trụ này, thì hắn lại giống như màn đêm vô tận cắn nuốt vạn vật xung quanh vậy. Sự vật sự việc rõ ràng đối lập đến cực điểm. Thế mà vào thời khắc ấy, lại để lại trong lòng Kỳ Hoa một sự rung động mãnh liệt.
Thân hình của hắn dài vạn dặm, to lớn sừng sững bao bọc lấy Kỳ Hoa nhỏ bé, dùng thân thể của hắn cố gắng bảo vệ cho nó, một mạch điên cuồng chém giết hết thảy đám sinh linh cổ đại kia. Thế nhưng bọn chúng lại quá đông, mặc dù sợ hãi chiến lực mạnh mẽ của hắn, nhưng chấp niệm đối với Kỳ Hoa là không có gì cưỡng lại được.
- Ngươi muốn độc chiếm thứ này sao, Hắc Giao? Miệng của ngươi cũng to lắm đấy nhỉ?
Trong tinh không tối tăm sâu thẳm, Kỳ Hoa không thể cảm nhận được gì nữa cả, nó đã vào trạng thái suy yếu lắm rồi, cũng chẳng thể biết được bên ngoài đang xảy ra chuyện gì. Giờ nó chỉ có thể nghĩ tới kết thúc của bản thân mình sắp xảy ra, là trở thành chất dinh dưỡng cho những cổ đại sinh linh đang ẩn náu sau màn đêm vô tận ngoài kia.
Chợt, Kỳ Hoa bỗng cảm thấy có một luồng năng lượng lạnh lẽo mà bá đạo đang trực tiếp được đưa thẳng vào cơ thể mình. Thứ năng lượng đó vậy mà lại có thể ngang ngược trực tiếp va chạm với năm loại pháp tắc hỗn loạn đang ngưng tụ trong cơ thể Kỳ Hoa, không những không xung đột với bọn chúng, còn trực tiếp khiến nó cảm nhận được cánh hoa thứ bảy đang dần dần hé mở, mang theo một màu đỏ như máu.
Phía bên ngoài, Hắc Giao khẽ cử động thân hình to lớn của mình, dưới sự vây công của vô số sinh linh cổ đại trầm trọng phản kích. Đôi mắt vào hoàng kim to lớn trong suốt đầy cao ngạo đang ngước nhìn xuống phía dưới bọn chúng, tựa như đế vương đang xem thường lũ sâu kiến dám khinh nhờn uy nghiêm của hắn.
- Rầm!
Chỉ một cái hất đuôi, đám sinh linh kia đã hoá thành tro bụi. Màn đêm mỗi lúc một dày đặc hơn, giống như hình thành cái lồng giam khổng lồ giam cầm toàn bộ những kẻ xung quanh lại. Tinh huyết từ những tên đã chết tạo nên những sợi tơ đỏ như máu, trực tiếp dung nhập vào bên trong đoá Kỳ Hoa.
Một tên sinh linh cổ đại thấy thế, hoảng sợ kêu lên:
- Hắc Giao, ngươi điên rồi! Dùng máu thịt của bọn ta để khiến nó hồi phục nguyên thân, rốt cuộc ngươi định làm gì?
Hắc Giao dừng lại động tác, chỉ cúi xuống nhìn vào đoá hoa nhỏ đang không ngừng hấp thụ tử khí, ánh sáng trong cơ thể nó cũng dần dần ổn định lại.
Khoảnh khắc ấy, Kỳ Hoa rốt cuộc cũng đã chạm mặt Hắc Giao...
Một đôi mắt vàng rực sáng ngời, vô cùng xinh đẹp, hoàn toàn không vì bóng tối bao quanh mà trở nên ảm đạm, hệt như ánh sáng toả ra từ trên người Kỳ Hoa, vĩnh viễn không thể nào phai nhạt.
Hắc Giao càng ngạc nhiên hơn, bởi vì đoá hoa ấy... lại đang huyễn hoá thành bộ dáng của nhân loại.
Một đôi mắt long lanh như hồng ngọc không ngừng chớp chớp hàng mi dài đen láy của mình, bằng một cái nhìn ngây ngô, vô thức mà đối diện với hắn.
Mái tóc dài đen láy từ từ mọc ra, thẳng đến qua khỏi lưng mới bắt đầu dần chậm lại, bồng bềnh theo từng làn sóng năng lượng mà nhẹ bay. Ngũ quan của nó tinh xảo, sợ rằng không thể dùng từ hoàn mỹ để mà hình dung nữa. Thân thể nhân loại huyễn hoá cũng sắp ngưng tụ thành, nước da sáng như tuyết, ẩn hiện vô số loại phù văn phức tạp trên đó. Cứ mỗi một giây một khắc trôi qua, thì hình bóng của Kỳ Hoa cũng như ánh mắt của hắn càng khắc sâu vào tâm trí của cả hai.
Tựa hồ như... bọn chúng đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.
Mà cũng bởi vì giây phút này, là sự bắt đầu cho cả một câu chuyện không có hồi kết.
- Thật đẹp!
Hắc Giao hít sâu một hơi, cố gắng dời tầm mắt của mình ra chỗ khác, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ tâm tình kỳ lạ. Đối diện với câu hỏi của tên sinh linh cổ đại kia, dường như hắn đã có đáp án:
- Ta muốn làm gì sao? Có lẽ... vì ta cảm thấy tò mò đi!
...
Tò mò!
Chỉ vì hai chữ này, liền khiến hắn trở thành kẻ thù của toàn bộ vũ trụ hồng hoang. Vì sự tò mò của hắn, trực tiếp giết chết hơn ba vạn sinh linh cổ đại, lại còn đem tinh huyết của chúng chuyển hoá thành chất dinh dưỡng cho thứ được xem là thức ăn này. Điên cuồng, quá điên cuồng mà!
- Được, được! Hay cho hai từ tò mò! Vậy thì hôm nay, Hắc Giao ngươi chính là tử địch với tất cả thái cổ sinh linh bọn ta! Từ giờ khắc này, ngươi sẽ biết quyết định của ngươi ngu ngốc tới cỡ nào!
Dứt lời, toàn bộ bọn chúng chợt lùi ra xa, đem Hắc Giao đang cuộn mình lại vào trung tâm, hình thành một thế bao vây chặt chẽ.
Trong tinh không bắt đầu vang vọng những âm thanh quái đản, vừa ma mị vừa khiến kẻ khác sởn tóc gáy. Rất nhanh, Hắc Giao liền biết bọn chúng đang làm gì.
- Roẹt!
Một vết cắt thật dài sượt qua lớp lân phiến trên người Hắc Giao, tuy chưa đủ sức khiến hắn bị thương, nhưng rõ ràng đã có dấu vết trúng độc. Từng làn khói màu xanh đen bám chặt lấy thân thể hắn, đang từ từ ăn sâu vào với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
- Roẹt! Roẹt!
Tiếp tục là vô số đạo vết cắt vô hình không rõ từ đâu xuất hiện liên tục chém xuống cơ thể Hắc Giao, hắn gầm lên một tiếng đau đớn, ánh mắt quét về một hướng sau đó thình lình phun ra một đoàn hắc cầu to lớn phóng thẳng trực tiếp về phía trước.
- Ầm!
Từ trong hư không, một bóng dáng tựa như u linh quỷ dị bị đánh bay ra sau, ngay lập tức nổ tan tành. Phía xa xa, một tên sinh linh cổ đại cũng có dấu hiệu tương tự bóng đen đó, trở thành thịt vụn.
Hắc Giao đã nhìn ra được vấn đề, thứ hắn đang gặp phải là Hoang Cổ Cấm Chú, một đại trận hình thành bằng cách tế sống những kẻ đang thiết lập trận pháp. Thứ cấm chú này vô hình vô tướng, độc tính ăn mòn cũng rất đáng sợ. Trước đây hắn đã từng nếm thử, lần đó chỉ có vài tên thi triển nên hắn không quan tâm mấy.
Nhưng mà... bây giờ đối diện là cả mấy trăm vạn sinh linh cổ đại, thi triển thứ cấm chú đồng quy vu tận như thế này, quả thật là bằng mọi giá muốn giết chết hắn triệt để mà!
Hắc Giao tự tin bản thân có thể phá được vòng vây, nhưng hiện tại đoá hoa nhỏ kia đang trong thời điểm lột xác, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng năng lượng của Kỳ Hoa hỗn loạn như thế nào. Hắn không thể đảm bảo vừa có thể bảo vệ được nó, vừa toàn thân thoát khỏi đại trận này.
- Hừ! Sống hay chết, liền là do ngươi rồi!
Hắc Giao đưa mắt nhìn bóng hình nhân loại đang ngơ ngơ ngác ngác của Kỳ Hoa phía dưới, thế quái nào lại trở thành hình dáng nữ nhân rồi?
0 Bình luận