Hồi 1: Long Thủ Kỳ Hoa - Duyên Khởi
X. Yêu Thần Thuật - Đồ đằng cộng sinh
0 Bình luận - Độ dài: 2,068 từ - Cập nhật:
- Ngươi... đủ bản lĩnh chứ?
Không hiểu sao khi trông thấy ánh mắt đó của Nguyệt Giao, một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng của Mục Dã, luồng huyết quang đang lượn lờ quanh thân hắn cũng từ từ rút vào trong nội thể, dường như cũng sợ hãi đứa trẻ trước mặt này.
- Hự!
Hai tay Mục Dã nắm chặt hai thanh loan đao găm thẳng xuống nền đất, cố gắng chống chịu lại sự khó chịu đang diễn ra trong cơ thể, khoé miệng hắn phun một ngụm máu tươi, hiển nhiên đã bị nội thương từ lúc nào.
Ánh mắt Nguyệt Giao di dời sang một hướng khác, sau đó bước tới chỗ của hai người phu phụ An Nhã, cất tiếng hỏi:
- Hai người có sao không?
Chỉ thấy vợ chồng An Nhã khẽ lắc đầu, dùng ánh mắt lo lắng mà hỏi:
- Bọn ta không sao! Đừng lo lắng! Ngược lại là con, con...!
Lời nói đến miệng nhưng lại không thốt ra được, trong tình cảnh này quả thật bọn họ chẳng biết nên làm sao cho phải.
Nguyệt Giao dường như hiểu được suy nghĩ của họ, cũng không biểu lộ cảm xúc gì, trịnh trọng cúi đầu thật sâu một cái:
- Cảm ơn hai người đã cưu mang ta thời gian qua, phần ân tình này ta sẽ mãi không quên! Chút quà này là dành cho hai người!
Hai bàn tay nhỏ nhắn đặt lên tay của hai ông bà lão, dưới sự chứng kiến của vô số cặp mắt thôn dân, một màn kì tích đã xảy ra. Từ mi tâm của hắn, vô số tia sáng màu lam nhạt nhẹ nhàng theo sự điều khiển mà truyền vào trong cơ thể hai người, sinh tức vô cùng nồng đậm. Chỉ trong chốc lát, đôi phu phụ An Nhã trẻ ra vài chục tuổi, thoáng một phát đã trở về bộ dáng của thanh niên.
- Trời ạ! Là phép màu...!
Một thiếu phụ kinh hô lên, ai nấy cũng đều ồ ạt há hốc mồm, cả cuộc đời họ chưa bao giờ thấy chuyện gì kì diệu như vậy. Chính bản thân hai vợ chồng họ cũng không biết cơ thể mình biến hoá tới mức nào, chỉ biết rằng những gì mà Nguyệt Giao đang truyền vào nội thể giống như mưa rào ngày hạ, cảm giác sinh cơ mãnh liệt tuôn trào, vô cùng thư thái.
Một khắc qua đi, Nguyệt Giao cũng dần thu tay lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
- Con...! Đứa trẻ...! À không...thần linh, ngài không sao chứ?
An Nhã phu nhân ngập ngừng lên tiếng, sau những sự việc thế này, bà cũng chẳng biết phải xưng hô với Nguyệt Giao làm sao nữa.
- Ta không sao! Cũng đừng gọi ta là thần cái gì đó, ta không phải bọn chúng!
Đôi mắt Nguyệt Giao lần nữa nhìn về phía Mục Dã, vừa trông thấy hắn liếc nhìn mình, thâm tâm hắn dâng lên cảm giác sợ hãi khó tả.
- Nhân loại mà lại đi tu luyện Huyết Chu Yêu Khí, liều mạng để nó kí sinh trên người! Ta không biết nên khen ngươi dũng cảm hay là ngu ngốc đây!
Nguyệt Giao châm biếm, ai nấy nghe xong câu liền nhìn Mục Dã với vẻ mặt thất sắc. Huyết Chu Yêu là một loài nhện yêu với năng lực cực kì bá đạo, hút lấy tinh huyết của vật chủ mà sống, kẻ bị kí sinh sẽ có được năng lực mạnh mẽ từ việc cộng sinh này, nhưng hậu quả không nghĩ cũng biết, đó là sẽ bị Chu Yêu khống chế, từ từ rút hết huyết khí mà chết.
Mục Phủ lúc này mới ngỡ ngàng, thảo nào trong lúc giao đấu tầng tầng lớp lớp chiêu thức đều mang khí tức huyết lệ nồng nặc, ra tay toàn muốn lấy mạng mình, hoá ra đệ đệ ông đã bị Huyết Chu Yêu khống chế. Ánh mắt ông quay sang lão Lưu cầu cứu, nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu.
- Huyết Chu Yêu đã ăn sâu vào máu của hắn, cho dù ta có dùng hết khả năng của mình cũng không thể cứu được!
Lão Lưu khó khăn nói, mặc dù một thân y thuật cao minh, nhưng lão cũng chỉ là nhân loại, nào phải như Nguyệt Giao có được năng lực thần thông quảng đại. Mục Phủ thở dài, lại không cách nào dám mở miệng cầu xin đứa trẻ kia cứu giúp, dẫu sao cách đây vài phút, đệ đệ ông còn sống chết muốn hại hắn kia mà.
- Ta có cách giúp đệ đệ ngươi bình phục, chỉ cần ngươi chấp nhận ba điều kiện của ta!
Nguyệt Giao lười biếng nói, lời của hắn giống như hòn than sưởi ấm ngày tuyết rơi trong lòng Mục Dã, không cần suy nghĩ gì cả, ông mạnh mẽ gật đầu.
- Vậy điều kiện của ngài là gì? Chỉ cần có thể làm được, Mục Phủ ta nhất định sẽ đáp ứng ngài!
Mục Phủ gấp gáp hỏi, ngữ khí cũng thay đổi theo, giờ đây trong mắt ông Nguyệt Giao không chỉ đơn giản là đứa trẻ mới lên năm lên sáu nữa. Khí tức phát ra từ cơ thể nhỏ bé đó càng nhiều hơn một phần thâm sâu khó dò, mặc dù vẫn còn nghi ngờ thân phận của hắn, nhưng rõ ràng một điều, tên nhóc này chẳng hề muốn gây nguy hại cho Sơn Dã Thôn, hoặc đúng hơn là... hắn không đặt chỗ khỉ ho cò gáy này vào mắt.
- Được! Vậy ta giúp các ngươi trước!
Nguyệt Giao gật đầu, không nói thêm gì nữa. Hắn chầm chậm bay lên, cơ thể phiêu dật trong không trung, mi tâm phát ra một tầng quang mang, luồng sáng ấy ngày càng mở rộng ra rồi bao phủ khắp nơi này. Thôn dân đắm chìm trong sự diễm lệ ấy, bất giác cảm thấy trong đầu mình bỗng dưng xuất hiện thêm thứ gì đó không rõ.
- Cảm nhận được rồi chứ?
Mục Phủ ngơ ngác dùng tâm cảm thụ, sau đó kinh ngạc hỏi:
- Đây là thứ gì?
- Nó được gọi là Yêu Thần Thuật - Đồ Đằng Cộng Sinh! Tu luyện nó, các ngươi ít ra sẽ có năng lực để sinh tồn ở nơi này! Cũng sẽ giải quyết được vấn đề trên người đệ đệ của ngươi!
Nguyệt Giao thong thả đáp, thôn dân ai nấy hoang mang, không biết mình có nghe lầm không.
- Yêu Thần Thuật! Yêu Thần Thuật!... Không lẽ ngài ấy thật sự là Yêu...!
Mục Phủ vừa lên tiếng, Nguyệt Giao lập tức ngắt lời.
- Không! Ta chẳng qua chỉ là một kẻ tha hương! Ta đi rồi, các ngươi phải chăm chỉ tu luyện thật tốt! Có lẽ sau này, thế hệ của các ngươi sẽ mở ra một chương mới cho nhân tộc! Nhưng ngàn vạn lần nhớ kỹ một điều, thứ ta cho các ngươi là sinh cơ, không phải là thứ để cưỡng đoạt! Nếu không, đón chờ các ngươi chỉ có sự huỷ diệt!
Sơn Dã Thôn giờ phút này ai nấy đều im lặng lắng nghe từng lời Nguyệt Giao nói, trái tim dường như có một sự tôn sùng đang bừng cháy. Thật sự là tu luyện Đồ Đằng Cộng Sinh sẽ mở ra một con đường mới cho nhân tộc đã phải sống tạm bợ qua ngày suốt mấy vạn năm sao?
Rốt cuộc... đứa trẻ trước mặt này là ai? Là yêu ma... hay là sáng thế thần ban xuống ơn trạch cho nơi này?
- Vậy... vậy còn điều kiện của ngài?
Mục Phủ tâm trạng vô cùng kích động, vì ông là võ giả nên hơn ai hết biết rõ, thứ đang xuất hiện trong đại não mang năng lực thần kì đến thế nào. Đồ Đằng Cộng Sinh - ý nghĩa như tên, sử dụng năng lực huyết mạch đặc thù, vẽ ra đồ đằng trên cơ thể. Đồ đằng mang theo năng lực kì lạ có thể kết giao khế ước với bất cứ một chủng sinh vật nào tuỳ vào độ thích ứng của người tu luyện. Tuy nhiên cụ thể ra sao, xem ra chỉ đến khi bọn họ lĩnh ngộ được Yêu Thần Thuật này mới có thể hiểu rõ được.
Nguyệt Giao ngẫm nghĩ một hồi, sau đó phất tay một cái, vò rượu bên hông Mục Phủ từ lúc nào đã xuất hiện trên tay hắn.
- Rượu này của ngươi rất thơm, ta thích! Ngươi chỉ ta cách ủ nó được chứ?
Mục Phủ khuôn mặt khó xử, cái... cái này cũng quá đơn giản rồi?
Hít sâu một hơi, dường như không cần nói, Mục Phủ quỳ xuống đất, khấu tạ một hồi:
- Đại ân đại đức của ngài, Mục Phủ và thôn dân nơi Sơn Dã này suốt đời không quên, sau này nếu có việc gì, nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp!
Thôn dân cũng lần lượt quỳ xuống, khấu tạ Nguyệt Giao. Hắn không quen với kiểu khách khí như vậy, liền ngoảnh mặt cước bộ hư không mà rời đi, nhanh chóng biến mất trong mắt mọi người.
Phu phụ An Nhã nhìn theo bóng lưng đứa trẻ ấy, nghẹn ngào mà nói nhỏ:
- Đứa trẻ, ta còn chưa kịp hỏi tên nó là gì...?
Từ trên thương khung, bỗng dưng vọng lại giọng nói non nớt nhưng vô cùng rõ ràng:
- Nguyệt Dạ Đàm là nhà của ta! Phương pháp ủ rượu ta sẽ quay lại lấy sau! Hai điều kiện còn lại, ta chưa nghĩ tới!
Lão Lưu đang quỳ trên đất, vừa nghe đến cái tên đó, lắp bắp mà nói:
- Nguyệt... Nguyệt Dạ Đàm! Không lẽ ngài ấy là...Thủ Hộ Thần?
Ở Chân Giới lưu truyền rằng, tại nơi tận cùng của phía Đông là Cực Hung Chi Địa - Nguyệt Dạ Đàm, tồn tại một thứ vô cùng khủng bố. Nó xuất hiện từ thuở hồng hoang, mang trong mình sức mạnh khổng lồ, là sứ giả của Kỳ Hoa đời đời thủ hộ cho Chân Giới. Tất nhiên, không ai biết thứ đó là gì, chỉ cực ít một số lão bất tử của các đại tộc mới may mắn gặp qua một hai lần trong đời, hầu như truyền thuyết về nó đều từ trong các đại tộc này mà truyền ra, không ai rõ thực hư thế nào.
Mãi đến khi, cuộc chiến chống Dị vực lần đầu tiên xảy đến, là bảy vạn năm trước...
Ý nghĩa sự tồn tại của Chân Giới đã hé lộ, kéo theo đó là vô số sinh mệnh ngã xuống trước sự mạnh mẽ của Dị tộc - kẻ tự xưng là Thần Minh. Máu tươi trải dài trăm vạn dặm, các sinh linh đại tộc lâm vào thế yếu, rất nhanh bị đánh bại. Tưởng chừng như kết quả đã rõ ràng, Dị tộc chuẩn bị huỷ diệt Chân Giới, chiếm đoạt Kỳ Hoa, thì trong giây phút cuối cùng, nó... đã tới.
Một mình một thương quét ngang thiên quân vạn mã, tồn tại siêu việt mọi thứ, đánh tan hết những kẻ dám vỗ ngực nói bản thân chúng là Thần. Chiến trường đó mãi còn lưu lại dấu tích một kích kia của hắn, tách đôi phiến lục địa Chân Giới làm hai, đời sau gọi nơi đây là Trảm Thần Vực.
Kẻ được nhắc đến trong truyền thuyết đó, chính là Nguyệt Giao.
Thế nhưng truyền thuyết cũng không hoàn toàn đúng, hắn cũng không phải là Thủ Hộ Thần của Chân Giới, thứ hắn bảo vệ chỉ có duy nhất Kỳ Hoa.
Mục Phủ kinh ngạc, là Nguyệt Dạ Đàm trong truyền thuyết đó sao, nhưng không phải nơi đó đã biến mất cách đây bảy vạn năm trước rồi kia mà...?
Không ai biết, cũng không ai dám lên tiếng trả lời câu hỏi ấy của lão Lưu, nhưng chắc chắn một điều là sau ngày hôm nay, nhân tộc sẽ bước sang một chương mới. Còn tương lai tốt hay xấu, phải xem ý trời!
0 Bình luận