Khánh An
Dyah Dofamin
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol.1 - Destiny Trouble

Chương 14 - Chiến Dịch Giải Cứu (Phần 2)

0 Bình luận - Độ dài: 5,164 từ - Cập nhật:

Và thế là "Chiến dịch giải cứu căn hộ 1106" chính thức bắt đầu, dưới sự chỉ huy tuyệt đối của "tổng tư lệnh" Lưu Bảo Vy - người đã tự phong mình chức vụ này và yêu cầu hai người còn lại phải gọi cô bằng cấp bậc.

"Được rồi, lính Minh Khánh An và lính Mai Khánh An!" cô tuyên bố một cách trang trọng, "nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta là 'Chiến dịch thanh trừng tổng thể'. Chúng ta phải loại bỏ tất cả những thứ đang kìm hãm năng lượng tích cực của căn hộ này."

Công việc đầu tiên thực sự là "cuộc thanh trừng" toàn diện. Bảo Vy, với một sự tàn nhẫn đáng kinh ngạc mà chỉ những người có kinh nghiệm dọn nhà lâu năm mới có được, đã bắt Minh Khánh An phải đối mặt trực diện với tất cả những thứ đồ cũ kỹ, vô dụng mà anh đã tích trữ và cất giữ một cách vô thức trong căn hộ này suốt mấy năm qua.

Mỗi món đồ được cô lôi ra đều đi kèm với một bản án nghiêm khắc:

"Cái đống tạp chí công nghệ từ năm 2020 này để làm gì? Tất cả thông tin này đã lỗi thời từ đời nào rồi! Bán đồng nát ngay!" - Một chồng tạp chí dày cộm bay ngay vào túi rác to được chuẩn bị sẵn.

"Cái máy nghe nhạc MP3 hỏng này còn giữ làm kỷ niệm chắc? Kỷ niệm về một thời chưa có Spotify à? Hoặc là sửa hoặc là vứt!" - Chiếc máy nghe nhạc với màn hình nứt đi theo chồng tạp chí vào số phận chung.

"Mấy cái áo sơ mi đã ngả màu cháo lòng này nữa. Cậu có mặc chúng trong vòng sáu tháng qua không? Không? Vậy thì cho đi hoặc làm giẻ lau nhà!"

Với mỗi món đồ, cô không chỉ phán xử mà còn giải thích lý do một cách khoa học: "Đồ cũ không dùng tạo ra năng lượng trì trệ. Chúng nhắc nhở ta về quá khứ thay vì khuyến khích ta tiến về tương lai."

Minh Khánh An ban đầu còn phản đối yếu ớt, cố gắng bảo vệ những món đồ mà anh cho rằng "có thể còn cần dùng đến". "Nhưng… cái đó vẫn còn dùng được mà. Tớ có thể sửa chữa…"

"Dùng được nhưng cậu đã không dùng trong hai năm qua rồi." Bảo Vy cắt ngang với lý lẽ sắc như dao băm. "Nó chỉ chiếm chỗ và tạo ra năng lượng trì trệ trong không gian sống của cậu thôi. Mỗi lần nhìn thấy những thứ hỏng hóc, não bộ cậu sẽ gửi tín hiệu rằng 'ta đang sống giữa những thứ bị phá hủy'. Đó không phải là thông điệp tích cực đâu."

Mai Khánh An đứng bên cạnh, không trực tiếp tham gia vào cuộc "thanh trừng" nhưng lại quan sát với ánh mắt hiểu biết và thỉnh thoảng mỉm cười cổ vũ khi Bảo Vy đưa ra những quyết định quyết liệt. Cô hiểu rất rõ Bảo Vy đang làm gì và tại sao. Cô ấy không chỉ đang đơn thuần dọn dẹp đồ đạc vật chất. Cô ấy đang buộc Minh Khánh An phải dọn dẹp luôn cả quá khứ cảm xúc của mình, phải học cách buông bỏ những thứ cũ kỹ, trì trệ đã níu chân anh ở trong vùng an toàn không phát triển bấy lâu nay.

Mỗi một món đồ được vứt đi không chỉ là việc giải phóng không gian vật lý, mà còn là một phần gánh nặng tâm lý của anh được trút bỏ, một sợi dây ràng buộc với quá khứ được cắt đứt.

Sau hai tiếng đồng hồ "thanh trừng" không ngừng nghỉ, họ đã thu gom được ba túi rác lớn và hai thùng đồ quyên góp. Căn hộ bỗng trở nên rộng rãi hơn hẳn, như thể nó đã được giải phóng khỏi một gánh nặng vô hình.

"Giai đoạn một hoàn thành!" Bảo Vy tuyên bố với vẻ mặt chiến thắng. "Bây giờ bắt đầu giai đoạn hai: Tái cấu trúc không gian sống!"

Đây chính là lúc Mai Khánh An, với con mắt chuyên nghiệp của một nhà thiết kế được đào tạo bài bản, thực sự có cơ hội để tỏa sáng và thể hiện tài năng của mình.

Cô bước vào giữa phòng, mắt quan sát từng góc cạnh với sự tập trung cao độ, như một nghệ sĩ đang đánh giá một bức tranh chưa hoàn thành. Sau một lúc im lặng, cô bắt đầu phát biểu những quan điểm chuyên môn:

"Chúng ta không thể để bàn làm việc đối diện trực tiếp với bức tường như thế này được." cô nói, chỉ vào góc phòng nơi chiếc bàn đang được đặt. "Từ góc độ tâm lý học không gian, việc này tạo ra cảm giác bế tắc và áp lực tinh thần. Mỗi khi anh ngẩng đầu lên khỏi công việc, thứ anh thấy chỉ là một bức tường trắng vô tận không có điểm kết thúc. Đó là một hình ảnh ẩn dụ rất tệ hại cho tâm trạng và sự sáng tạo."

Cô di chuyển đến gần cửa sổ, đo lường ánh sáng bằng tay.

"Thay vào đó, chúng ta nên đặt bàn làm việc ở vị trí này, gần cửa sổ hơn. Ở đây, anh sẽ có thể nhìn ra ngoài khi cần nghỉ ngơi, nhìn thấy cây cối, thấy bầu trời, thấy sự sống động của thế giới bên ngoài. Ánh sáng tự nhiên cũng tốt hơn cho mắt và giúp đầu óc được thư giãn, kích thích sự sáng tạo."

Theo sự chỉ dẫn chi tiết của cô, Minh Khánh An và Bảo Vy bắt đầu công cuộc hì hục di chuyển đồ đạc. Chiếc bàn làm việc nặng nề được cẩn thận di chuyển đến vị trí mới gần cửa sổ. Ngay lập tức, không gian xung quanh nó trở nên sáng sủa và thoáng đãng hơn đáng kể.

"Tiếp theo," Mai Khánh An tiếp tục, "chiếc ghế bành này đang đặt ở vị trí quá cô lập. Chúng ta hãy chuyển nó vào góc kia, tạo thành một góc đọc sách riêng biệt. Như vậy anh sẽ có hai không gian chức năng rõ rệt: một để làm việc, một để thư giãn."

Cô không dừng lại ở việc sắp xếp đồ nội thất mà còn quan tâm đến từng chi tiết nhỏ. Giá sách không chỉ được lau chùi sạch sẽ mà còn được cô sắp xếp lại theo một logic mới. Mai Khánh An không chỉ đơn thuần xếp sách theo chiều cao hay theo thể loại như trước đây, cô còn tạo ra những "nhịp điệu thị giác" bằng cách đặt xen kẽ vào đó một vài món đồ trang trí nhỏ mà cô tìm thấy trong căn hộ - một chiếc ly gốm, một hòn đá nhỏ hình dáng đẹp, một chiếc khung ảnh - tạo ra những điểm nghỉ và điểm nhấn thú vị cho mắt.

Từ từ, căn phòng bắt đầu chuyển mình một cách kỳ diệu. Nó không còn là tập hợp của những khối hình học cứng nhắc được đặt cạnh nhau một cách vô hồn và máy móc. Thay vào đó, nó bắt đầu có "dòng chảy" và nhịp điệu riêng, có sự liên kết giữa các khu vực. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ được tận dụng tối đa thông qua việc sắp xếp lại đồ nội thất, khiến toàn bộ không gian trở nên rộng rãi, thoáng đãng và sáng sủa hơn hẳn so với trước.

Minh Khánh An, người đảm nhận vai trò "lao động chân tay" trong suốt quá trình này, tuy cảm thấy thấm mệt và đổ mồ hôi vì di chuyển đồ nặng, nhưng lại bất ngờ cảm nhận được một sự phấn chấn và hưng phấn kỳ lạ mà anh đã không có từ rất lâu rồi. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh đang chủ động tham gia vào việc thay đổi và cải thiện môi trường sống của chính mình.

Anh không còn là một cái bóng vô hồn vật vờ trong chính ngôi nhà của mình, một kẻ khách lạ trong không gian riêng tư nhất. Anh đang tích cực xây dựng lại nó, đang tạo ra một môi trường phản ánh những thay đổi tích cực trong tâm hồn mình.

"Xong phần sắp xếp và tối ưu hóa không gian!" Bảo Vy tuyên bố sau gần ba tiếng đồng hồ làm việc không ngừng nghỉ. Cô lau mồ hôi trên trán nhưng mắt vẫn sáng rực với niềm hứng thú. "Bây giờ đến giai đoạn cuối cùng và thú vị nhất trong toàn bộ chiến dịch: Giai đoạn trang trí và tạo điểm nhấn!"

Cô đứng giữa phòng, nhìn quanh căn hộ đã được sắp xếp lại một cách khoa học và hợp lý. "Nó đã tốt hơn rất nhiều rồi, nhưng vẫn còn hơi nhạt nhẽo về mặt cảm xúc. Chúng ta cần thêm màu sắc để kích thích tinh thần, cần sự mềm mại để tạo cảm giác ấm cúng, và quan trọng nhất trong tất cả, chúng ta cần bổ sung SỰ SỐNG thật sự vào không gian này."

"Sự sống?" Minh Khánh An hỏi, tuy đã đoán được một phần câu trả lời.

"Đúng vậy, chính là cây xanh!" Mai Khánh An mỉm cười, tiếp lời với sự hiểu ý. "Chẳng có gì mang lại sự sống động cho một không gian bằng những chậu cây xanh tươi tốt."

"Chính xác như vậy!" Bảo Vy búng tay vui mừng. "Kế hoạch cho giai đoạn cuối: Ba chúng ta sẽ cùng nhau đi mua sắm những món đồ cần thiết. Chúng ta cần một tấm thảm trải sàn để tạo cảm giác ấm cúng, vài cái gối ôm với màu sắc tươi sáng, một chiếc đèn cây để tạo ánh sáng dịu nhẹ buổi tối, và thật nhiều cây xanh với các loại khác nhau."

Thế là cả ba người cùng nhau rời khỏi căn hộ, bắt đầu chuyến đi mua sắm đặc biệt. Chuyến đi lần này có bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với chuyến đi chỉ có hai người của Minh Khánh An và Mai Khánh An vào hôm trước. Lần này họ giống như một gia đình nhỏ hạnh phúc, cùng nhau đi sắm sửa những món đồ cần thiết cho ngôi nhà chung, với tinh thần phấn khởi và mục tiêu rõ ràng.

Điểm đến đầu tiên là một cửa hàng đồ gia dụng và trang trí nội thất khá lớn ở gần chung cư. Tại đây, họ đã có một cuộc tranh luận sôi nổi nhưng rất vui vẻ và thân thiện về việc chọn lựa màu sắc và phong cách.

Minh Khánh An, vẫn trung thành với sở thích tối giản của mình, muốn chọn một tấm thảm màu xám trung tính - an toàn, và không quá nổi bật. Bảo Vy, với tính cách năng động của mình, lại kiên quyết đòi một tấm thảm màu xanh đậm - màu sắc mà cô cho rằng vừa nam tính vừa hiện đại.

Trong khi đó, Mai Khánh An, với con mắt thẩm mỹ được đào tạo bài bản, lại có một ý tưởng hoàn toàn khác. Cô chọn một tấm thảm dệt tay với họa tiết hình học đơn giản nhưng tinh tế, có tông màu ấm áp kết hợp giữa be, nâu nhạt và một chút xanh rêu.

"Đừng có cãi nhau nữa, nhìn cái này đây này," cô giải thích, "tấm thảm này vừa có tính nghệ thuật nhưng không quá rườm rà, vừa có màu sắc ấm áp nhưng không quá sặc sỡ. Nó sẽ tạo ra một điểm nhấn vừa đủ mà không áp đảo toàn bộ không gian."

Cuối cùng, sau một cuộc thảo luận dân chủ, "giám đốc sáng tạo" Mai Khánh An đã thắng thuyết phục được cả hai người kia.

Tiếp theo, họ cùng nhau chọn những chiếc gối ôm. Lần này sự đồng thuận đạt được dễ dàng hơn: họ chọn những chiếc gối màu vàng mù tạt và xanh rêu để tạo điểm nhấn màu sắc nhưng vẫn hài hòa với tông màu chung của căn hộ.

Minh Khánh An, sau một hồi bị hai cô gái "tẩy não" về tầm quan trọng của ánh sáng đối với tâm trạng và sức khỏe tinh thần, cuối cùng cũng đã bị thuyết phục và đồng ý mua một chiếc đèn cây đẹp mắt có ánh sáng vàng ấm áp thay vì ánh sáng trắng lạnh lẽo mà anh vẫn quen sử dụng trong căn hộ.

"Ánh sáng trắng đó sẽ khiến não bộ anh luôn trong trạng thái căng thẳng." Mai Khánh An giải thích. "Ánh sáng vàng ấm sẽ giúp anh thư giãn hơn, đặc biệt vào buổi tối."

Điểm đến cuối cùng và thú vị nhất trong chuyến mua sắm là một cửa hàng cây cảnh nhỏ xinh nằm trong một con hẻm yên tĩnh. Ngay khi bước vào đây, Mai Khánh An như cá gặp nước, mắt sáng lên với niềm vui không giấu nổi.

Cô dẫn đầu đi giữa những hàng cây xanh mướt, tay chạm nhẹ vào lá, mũi hít hương thơm tự nhiên, đôi mắt quan sát kỹ lưỡng từng loại cây. Rồi cô bắt đầu say sưa giải thích cho hai người bạn đồng hành:

"Cây này là trầu bà, một trong những loại cây trong nhà tốt nhất!" cô nói, chỉ vào một chậu cây có lá xanh bóng đẹp mắt. "Nó rất dễ sống, không đòi hỏi nhiều ánh sáng mặt trời, lại có tác dụng tuyệt vời trong việc lọc không khí, hấp thụ các chất độc hại. Chúng ta nên đặt một chậu lớn ở phòng khách, nó sẽ là điểm nhấn xanh chính."

Cô tiếp tục di chuyển và giới thiệu: "Còn cây này là lưỡi hổ, còn gọi là cây lưỡi mẹ chồng [note78612]. Tên nghe có vẻ không hay nhưng nó cực kỳ hữu ích - lọc không khí rất tốt, đặc biệt vào ban đêm, và gần như không thể chết. Hoàn hảo cho người mới bắt đầu trồng cây."

"Còn đây!" cô dừng lại trước một chậu cây nhỏ có lá thơm, "Ờm... gì ấy nhỉ? À, là cây hương thảo. Chúng ta có thể đặt nó ở bậu cửa sổ phòng bếp. Mùi hương tự nhiên của nó không chỉ đuổi côn trùng mà còn có tác dụng thư giãn tinh thần, giúp giảm stress."

Minh Khánh An và Bảo Vy lắng nghe với sự chú ý cao độ, thỉnh thoảng đặt câu hỏi về cách chăm sóc. Mai Khánh An trả lời một cách nhiệt tình và chi tiết, rõ ràng đây là một lĩnh vực cô rất đam mê và hiểu biết sâu sắc.

Cuối cùng, họ trở về căn hộ với một chiếc xe đẩy nhỏ chất đầy những chậu cây xanh mướt đủ loại - từ cây lớn để làm điểm nhấn đến cây nhỏ để trang trí, từ cây lọc không khí đến cây thơm.

Giai đoạn cuối cùng của "Chiến dịch giải cứu căn hộ 1106" là việc bố trí và sắp xếp tất cả những món đồ mới mua vào đúng vị trí. Đây cũng là lúc mà tài năng thiết kế của Mai Khánh An được thể hiện một cách đầy đủ nhất.

Cô không chỉ đặt cây một cách ngẫu nhiên mà còn tính toán kỹ lưỡng về ánh sáng, không gian, và sự cân bằng thị giác. Chậu trầu bà lớn được đặt ở góc phòng khách, tạo ra một điểm nhấn xanh mạnh mẽ. Cây lưỡi hổ được đặt gần bàn làm việc để lọc không khí. Cây hương thảo nhỏ xinh được đặt trên bậu cửa sổ bếp, nơi có thể nhận được ánh sáng vừa đủ.

Tấm thảm được trải ở trung tâm phòng khách, ngay lập tức tạo ra cảm giác ấm cúng và kết nối các khu vực khác nhau. Những chiếc gối ôm màu sắc được đặt trên ghế sofa và ghế bành, mang lại sự mềm mại và thoải mái.

Chiếc đèn cây mới được đặt ở góc đọc sách, hứa hẹn sẽ tạo ra một không gian thư giãn lý tưởng vào những buổi tối.

Khi chiếc gối cuối cùng được sắp xếp vào vị trí, cả ba cùng lùi lại một vài bước, nhìn ngắm thành quả của mình với ánh mắt đầy tự hào và hài lòng.

Căn hộ 1106 đã hoàn toàn lột xác một cách kỳ diệu.

Nó không còn là một cái hộp bê tông lạnh lẽo, vô cảm như một văn phòng sau giờ làm việc. Ánh nắng chiều vàng ươm chiếu vào qua cửa sổ, nhảy múa trên những tán lá xanh mướt, tạo ra những điểm sáng lung linh trên tường và sàn nhà. Tấm thảm mới với họa tiết tinh tế và những chiếc gối ôm màu sắc ấm áp mang lại cảm giác gần gũi và thoải mái. Chiếc đèn cây thanh lịch đứng lặng lẽ trong góc, như một người bạn kiên nhẫn sẵn sàng mang đến ánh sáng dịu dàng vào những buổi tối cô đơn.

Căn phòng giờ đây thực sự đã có linh hồn, có cá tính riêng. Nó là sự pha trộn hài hòa và cân bằng giữa ba cá tính khác nhau nhưng bổ sung cho nhau: sự tối giản và trật tự của Minh Khánh An, óc thẩm mỹ và tính nghệ thuật của Mai Khánh An, và năng lượng rực rỡ cùng sự nhiệt tình của Bảo Vy.

"Tuyệt vời!" Bảo Vy reo lên với giọng đầy tự hào và thành tựu. "Đúng là một cuộc cách mạng nội thất thành công! Căn hộ này bây giờ mới thực sự đáng sống!"

Cả ba đều cảm thấy mệt nhoài sau một ngày lao động cật lực, nhưng gương mặt ai cũng ánh lên niềm vui và sự hài lòng sâu sắc. Minh Khánh An đứng giữa căn hộ, nhìn quanh ngôi nhà đã được biến đổi hoàn toàn, và lần đầu tiên sau rất lâu, anh cảm nhận được một cảm giác mà đã gần như biến mất khỏi cuộc sống anh: cảm giác thực sự muốn trở về nhà.

Không phải về nhà như một nơi trốn chạy, một nơi ẩn náu, mà về nhà như một nơi tái tạo năng lượng, một nơi nuôi dưỡng tâm hồn, một nơi mà anh có thể là chính mình và cảm thấy bình an.

"Để ăn mừng thành tích của chúng ta," Bảo Vy tuyên bố với giọng điều phối viên chương trình, "tớ sẽ đặt lẩu cho cả nhà. Lao động cả ngày mệt rồi, phải ăn một bữa thịnh soạn ra trò mới xứng đáng!"

Cô lấy điện thoại ra, gọi đến quán lẩu quen thuộc và đặt một nồi lẩu chua cay đủ cho ba người, kèm theo đủ loại thịt, hải sản, rau củ và bánh tráng.

Bữa tối hôm đó trở thành bữa tối ồn ào, vui vẻ và ấm cúng nhất từng diễn ra trong căn hộ này từ khi Minh Khánh An chuyển đến. Họ ngồi quây quần bên nồi lẩu sôi sùng sục, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả về mọi thứ - từ tầm quan trọng của không gian sống đối với tâm lý, về cách màu sắc ảnh hưởng đến tâm trạng, về lý do tại sao con người cần thiên nhiên và cây xanh trong cuộc sống đô thị.

"Các nghiên cứu đã chứng minh rằng," Mai Khánh An chia sẻ trong lúc gắp một miếng nấm từ nồi lẩu, "chỉ cần nhìn thấy màu xanh của cây lá trong 40 giây cũng có thể giảm stress đáng kể và tăng khả năng tập trung. Đó là lý do tại sao các văn phòng hiện đại bây giờ đều có cây xanh trong thiết kế."

"Thật không?" Bảo Vy hỏi với vẻ ngạc nhiên thú vị, vừa nói vừa gắp một miếng thịt bò tái từ nồi lẩu đang sôi. "Vậy thì quyết định mua cây hôm nay là đúng đắn rồi! Chị cảm thấy mình đã thông minh hơn ngay từ khi bước vào căn hộ này rồi đó."

"Không chỉ vậy," Minh Khánh An bổ sung, bất ngờ với chính mình khi tham gia vào cuộc trò chuyện một cách tự nhiên, "tôi đọc ở đâu đó rằng ánh sáng tự nhiên cũng giúp điều hòa chu kỳ sinh học và cải thiện giấc ngủ. Có lẽ đó là lý do tại sao tôi ngủ ngon hơn những ngày gần đây."

Trong lúc họ đang thưởng thức bữa ăn vui vẻ, với tiếng cười nói vang lên liên tục và mùi thơm của lẩu chua cay lan tỏa khắp căn hộ, điện thoại của Minh Khánh An đột nhiên có thông báo email mới với âm thanh quen thuộc.

Lần này, thay vì cảm giác sợ hãi hay lo âu như trước đây, tim anh không còn đập thình thịch vì căng thẳng. Thay vào đó, anh cảm thấy hoàn toàn bình thản và tự tin - một sự thay đổi mà ngay cả bản thân anh cũng nhận ra và ngạc nhiên. Anh đặt đũa xuống một cách thoải mái, lấy điện thoại ra xem với tâm trạng cởi mở và tích cực.

Email mới lại đến từ Chu Huy Hà - người mà chỉ vài ngày trước anh còn run sợ mỗi khi thấy tên xuất hiện trên màn hình.

-----

Minh Khánh An,

 

Báo cáo tổng kết dự án Phoenix của anh rất hữu ích và chi tiết. Ban giám đốc đã họp và đánh giá cao tính chuyên nghiệp, khả năng phân tích sâu sắc của anh trong việc xử lý những vấn đề phức tạp, cũng như cách anh đã rút ra được những bài học quý báu từ những khó khăn của dự án.

 

Đặc biệt, phần đề xuất cải tiến quy trình làm việc của anh rất có giá trị và sẽ được áp dụng cho các dự án tương lai.

 

Phiền anh lưu trữ toàn bộ dữ liệu và tài liệu của dự án Phoenix, bao gồm cả phần phân tích của anh, lên server chung của công ty trước thứ Hai tuần tới để các đội nhóm khác có thể tham khảo khi cần thiết.

 

Chúc anh cuối tuần vui vẻ và nghỉ ngơi thật tốt.

 

Trân trọng,

Chu Huy Hà

-----

Anh đọc email một lần, rồi lại đọc thêm lần nữa để đảm bảo mình không hiểu nhầm điều gì. Đây không chỉ là một lời khen thông thường. Đây là một lời khen chính thức, chuyên nghiệp, được diễn đạt bằng ngôn ngữ nghiêm túc đặc trưng của Chu Huy Hà, nhưng nó chứa đựng một sự công nhận và đánh giá cao thực sự.

Cụm từ "Ban giám đốc đã họp và đánh giá cao" mang sức nặng và ý nghĩa hơn bất cứ lời khen ngợi hoa mỹ nào khác. Điều này có nghĩa là công việc của anh không chỉ được một người đánh giá mà được cả ban lãnh đạo công ty thảo luận và ghi nhận.

Anh ngẩng lên nhìn hai cô gái đang ngồi đối diện, cả hai đều đã dừng ăn và đang chờ đợi với ánh mắt tò mò và quan tâm. Một cảm giác biết ơn sâu sắc và ấm áp như một dòng suối trong trào dâng trong lòng anh.

"Tin tốt?" Bảo Vy hỏi, dễ dàng đoán được từ nụ cười không thể che giấu đang lan rộng trên môi anh.

"Phải là tin rất tốt." anh trả lời, giọng nói chứa đựng niềm vui và xúc động. Anh đọc to toàn bộ nội dung email cho hai người nghe, không bỏ sót chi tiết nào.

"Tuyệt vời!" Mai Khánh An vỗ tay nhiệt tình, khuôn mặt sáng rỡ vì anh như thể thành công này cũng là của cô. "Anh thấy không? Khi anh bắt đầu tin tưởng vào bản thân và khả năng của mình thì mọi việc đều thay đổi theo chiều hướng tích cực!"

"Chính xác!" Bảo Vy phụ họa, nâng ly nước lên như làm một lời chúc mừng chính thức. "Đây là để chúng ta chúc mừng thành tựu này! Và cũng để chúc mừng 'Chiến dịch Giải cứu Căn hộ 1106' thành công rực rỡ!"

Trong khoảnh khắc đó, khi họ cụng ly và cười vui vẻ, Minh Khánh An cảm thấy trái tim mình tràn ngập một cảm giác mà anh đã không có từ rất lâu rồi - cảm giác được yêu thương, được hỗ trợ, và quan trọng hơn cả, cảm giác rằng mình không cô đơn trong cuộc đời này.

Anh biết rõ rằng nếu không có họ - không có những lời động viên kiên định và khôn ngoan của Mai Khánh An trong những lúc anh tuyệt vọng nhất, không có sự hỗ trợ không ngừng nghỉ và tình bạn chân thành của Bảo Vy - anh sẽ không bao giờ có đủ can đảm để viết lại email đó, không bao giờ có đủ tự tin để gửi báo cáo, và chắc chắn không bao giờ nhận được email khen ngợi đáng giá này.

Khi đồng hồ chỉ gần mười giờ tối, Bảo Vy bắt đầu chuẩn bị ra về. Cô thu dọn đồ đạc của mình một cách chậm rãi, rõ ràng không muốn kết thúc một ngày tuyệt vời như vậy. Trước khi ra đi, cô đứng giữa phòng khách, nhìn quanh căn hộ một lần cuối với vẻ mặt hài lòng và tự hào của một nghệ sĩ vừa hoàn thành một kiệt tác mà mình đã dành cả tâm huyết.

"Nhiệm vụ đã hoàn thành xuất sắc!" cô tuyên bố một cách trang trọng, giọng nói có chút xúc động. "Căn hộ 1106 đã chính thức được giải cứu khỏi sự tẻ nhạt, lạnh lẽo và vô hồn. Giờ đây nó là một tổ ấm thực thụ, một nơi mà bất cứ ai cũng muốn trở về sau một ngày dài mệt mỏi."

Cô bước tới ôm cả Minh Khánh An và Mai Khánh An trong một cái ôm ấm áp và chặt chẽ, rồi nói thêm với giọng nghiêm túc nhưng đầy tình cảm: "Và quan trọng hơn cả việc cải tạo căn hộ, hai người cũng đã giải cứu được nhau khỏi những nỗi đau và sự cô đơn. Đó mới thực sự là điều tuyệt vời và có ý nghĩa nhất."

Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cả hai: "Tớ hy vọng hai người sẽ tiếp tục chăm sóc cho nhau, chăm sóc cho ngôi nhà này, và quan trọng nhất, chăm sóc cho chính bản thân mình. Cuộc sống còn rất dài và còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi."

Sau khi Bảo Vy rời đi, để lại tiếng bước chân nhẹ nhàng dần xa trong hành lang, căn hộ lại trở về với sự yên tĩnh quen thuộc mà cả hai đã dần quen với những ngày qua. Nhưng đó là một sự yên tĩnh hoàn toàn khác biệt, tích cực và ý nghĩa so với những đêm trước đây.

Nó không còn là sự im lặng nặng nề, đè nén của sự cô đơn và tuyệt vọng. Nó không còn là khoảng không vô hồn giữa hai người xa lạ buộc phải chung sống. Thay vào đó, đó là sự yên bình ấm áp, thoải mái của hai người bạn thân thiết đang cùng tận hưởng không gian mà họ đã cùng nhau, bằng công sức và tình cảm của mình, biến đổi thành một nơi thực sự đáng để gọi là "nhà".

Minh Khánh An và Mai Khánh An đứng cạnh nhau giữa phòng khách đã được làm mới hoàn toàn, cả hai đều hít thở sâu và chậm rãi, cảm nhận bầu không khí mới mẻ, tích cực và đầy sức sống đang bao quanh họ. Ánh sáng vàng ấm từ chiếc đèn cây mới tạo ra một không gian thư giãn và ấm cúng, trong khi những chậu cây xanh mướt dường như đang thở ra hơi thở của sự sống, mang lại cảm giác tươi mới và năng động cho toàn bộ căn hộ.

"Bây giờ," Mai Khánh An lên tiếng đầu tiên, giọng nói nhẹ nhàng như một cái vuốt ve, mỉm cười nhìn quanh với ánh mắt hài lòng, "nơi này thực sự đã trở thành một ngôi nhà đúng nghĩa rồi. Không chỉ là một nơi để ở, mà là một nơi để sống, để cảm thấy bình an và hạnh phúc."

Minh Khánh An gật đầu chậm rãi, để cảm giác bình an sâu lắng và hài lòng thực sự lan tỏa trong toàn bộ cơ thể mình. Anh nhìn cô - người đã cùng anh trải qua những ngày tháng khó khăn và tối tăm nhất trong cuộc đời, người đã kiên nhẫn giúp anh tìm lại chính mình và niềm tin vào cuộc sống khi anh gần như đã từ bỏ tất cả.

"Ừm." anh đáp lại, giọng nói chứa đựng tất cả sự biết ơn, tình cảm và lòng trân trọng mà anh không thể diễn tả hoàn toàn bằng ngôn từ. "Nhà của chúng ta."

Từ "chúng ta" được anh nói ra một cách thật nhẹ nhàng, tự nhiên, không có sự gượng ép hay do dự, nhưng nó mang trong mình một sức nặng cảm xúc và ý nghĩa to lớn. Nó không chỉ là một từ ngữ đơn giản, mà là sự thừa nhận chính thức về mối quan hệ đặc biệt giữa họ, về sự kết nối sâu sắc mà họ đã xây dựng được.

Từ "chúng ta" đó đã đánh dấu sự kết thúc chính thức và hoàn toàn của một giai đoạn đầy tuyệt vọng, cô đơn, mất phương hướng và đau khổ trong cuộc đời cả hai người. Nó cũng đồng thời mở ra một chương mới đầy hy vọng, một chương mới tươi sáng được xây dựng trên nền tảng vững chắc của tình bạn chân thành và sâu sắc, của sự thấu hiểu lẫn nhau không cần lời nói, của những chậu cây xanh mướt đang vươn mình mạnh mẽ trong ánh sáng ấm áp, và từ niềm tin mạnh mẽ rằng dù cuộc sống có mang đến những thử thách khó khăn và đau đớn đến đâu, khi có người đồng hành thực sự hiểu mình và sẵn sàng chia sẻ, thì mọi vết thương đều có thể được chữa lành, và mọi khởi đầu mới đều có thể trở thành hiện thực.

Ghi chú

[Lên trên]
Nghe hơi bựa nhưng mà ở Tây Ban Nha người ta thật sự gọi cái cây này là lengua de suegra (lưỡi mẹ chồng) =)))
Nghe hơi bựa nhưng mà ở Tây Ban Nha người ta thật sự gọi cái cây này là lengua de suegra (lưỡi mẹ chồng) =)))
Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận