Tập 1: Trong con thuyền mang tên “nhân loại”
Chương 10: Tử Tinh giáng trần
0 Bình luận - Độ dài: 7,510 từ - Cập nhật:
13:38 chiều, phía thượng nguồn sông đá Glinnt, khu vực bờ rìa Ranh giới số 9.
Mặt trời đã vượt thiên đỉnh từ lâu. Ánh sáng chói chang chẳng thể xuyên nổi tầng khói vương vất sau vụ nổ romooc ban nãy. Hơi nước bốc lên từ dòng nước, biến khe vách này thành một nồi áp suất khổng lồ.
Tsuyasa bước xuống lòng suối chỉ ngập tới mắt cá chân, đứng thủ tấn đối diện Kadolf. Cánh tay cơ khí đen xám được gia cố bằng hợp kim Sapphiredon đang dần tích tụ nhiệt lượng.
Trái ngược với ánh mắt cương trực của cậu, Kadolf Gamitenku chỉ đơn giản ném trả lại vẻ điềm đạm thanh tao như thuở ngày trước còn giảng dạy tại lực lượng. Qua sự đối lập đó, đoán xem ai là người muốn động thủ trước cũng không quá khó.
Tsuyasa áp sát bằng bước bứt tốc đột ngột, dùng lực phóng từ luồng khí lá phổi cơ học ép lại. Cú đấm hỏa diệm giáng thẳng vào vai trái Kadolf, tuy nhiên chưa gây được tí sát thương nào đã bị Tàn Khải nhẹ nhàng gạt phăng đi với không chút khó khăn, hoàn toàn khác hẳn với lúc đầu.
“Cái gì? Tại sao…?” Tsuyasa kinh ngạc.
“Tại sao là tại sao cái gì nào? Ta có dạy cậu ăn nói thiếu chủ ngữ vị ngữ thế à?”
Lưỡi kiếm Tàn Khải uyển chuyển như rắn nước phạt ngang xuống khiến Tsuyasa phải bật lên để tránh việc bị mất đi đôi chân. Ngay sau đó, cậu cố phóng liên tiếp ba mũi tên lửa trả đòn chớp nhoáng để tránh bản thân rơi vào thế bị động. Tựa một lẽ hiển nhiên, Kadolf lại né được bằng tốc độ xuất quỷ nhập thần, tiện thể tung cú sút đẩy bật đối phương ngược lại.
“Hặc! Đó là loại năng lực gì vậy?” Tsuyasa cắn răng, không tin vào mắt mình khi thấy phản xạ kinh hồn ấy.
Tên giáo chủ cười nhạt:
“Đừng hiểu nhầm, đây chỉ mới là thể chất cơ bản của ta mà thôi. Chấp nhận Artocoil bằng cách tiêm Asiaq đã giúp ta được thế này thay vì trở nên yếu đuối giống các người bệnh thông thường khác.”
Thực ra thắc mắc của Tsuyasa là hợp lí, bởi ngoại hình của Kadolf lúc này cũng chẳng hề bình thường, tròng mắt hắn đen đặc, lại còn loang ra các đường vân như mạng nhện. Thật khó để người ta không tưởng nhầm rằng đó là loại cấy ghép gì đặc biết. Sau cùng, đó cũng chỉ là đặc điểm đơn thuần độc nhất khác của cá thể nhiễm Artocoil này, cũng hệt mấy kiểu pha lê hóa thân trên của Nebu.
Nhận ra đối đầu trực diện với kẻ này chẳng hề thuận lợi, Tsuyasa đành đổi sang chiến thuật tầm xa. Cậu lấy mấy hộp tiếp nhiên liệu Sapphiredon, bơm nó vào cánh tay máy rồi mở toang bàn tay thành trạng thái thuần phóng thích. Tay trái nắm vào khuỷu tay phải, làm điểm tựa cho khẩu súng phun lửa đang rung lắc. Tsuyasa cố gắng thao tác liên kết thần kinh từ não bộ tới mớ kim loại ấy, ý chỉ co ngón tay đồng nghĩa với mệnh lệnh khai hỏa.
Lửa bùng lên như vòi rồng cuộn gió. Vô số hỏa cầu đỏ lam phun tới tấp từ bồn khe phóng, khiến nước suối trước mặt bốc hơi nghi ngút. Với mật độ dày đặc thế này, chắc chắn không có kẻ hở nào cho Kadolf né tránh.
Thế nhưng diễn biến tiếp theo là thứ mà chẳng ai ngờ tới. Tên dị giáo từ đâu đem khẩu Thất Ký ra, nó lập tức tự lắp ráp biến đổi thành hình dạng thập tự giá thuôn dài, trực tiếp được kết nối vào chuôi của người anh em Tàn Khải. Cơ chế khóa chốt khớp khít lại hoàn hảo, rõ ràng chúng vốn được thiết kế ra nhằm mục đích này.
Trong tay gã giờ đã là một binh khí có lưỡi thép đen ngắn của đoản kiếm, cán bạc lại có độ dài trung trung, đủ chỗ để nắm hai tay. Tóm lại là kiếm không ra kiếm, thương không ra thương, gọi nó ra kiếm cũng chỉ là cách gọi miễn cưỡng. Mớ văn tự trải dài bên trên càng làm nổi bật vẻ cổ quái ấy.
Và Kadolf điệu nghệ vung nó bằng một tay như múa. Lưỡi kiếm chém xoắn nhiều vòng bán nguyệt trước mặt, quét tan bão lửa.
“Đồ quái vật!”
“Ta có thể hiểu được lí do tại sao cậu nghĩ vậy. Bởi lẽ điểm xuất phát của ta đã vượt trên cậu. Chẳng lẽ tới giờ này mà Tsu yêu quý vẫn chưa nhận ra rằng giữa chúng ta có khoảng cách vô cùng lớn, xét cả địa vị lẫn sức mạnh sao?”
Tsuyasa không thèm đáp lại. Những lời trịnh thượng của Kadolf chỉ là âm nền mờ nhạt phía sau cái cảm xúc cậu đang tích cực đè nén.
Không đợi cho nhiệt tan đi, Tsuyasa phóng bước lần nữa, mặc cho sự đe dọa khó lường của lưỡi kiếm kì quặc ấy. Thế nhưng một tia sáng lóe ngang tầm mắt xuất hiện. Tsuyasa kịp thấy viên đạn cắt chéo ấy từ góc xa nơi La Min đứng quỳ chân phải trong tư thế bắn tỉa. Vừa rồi chỉ cần tiến thêm chút nữa thì đầu cậu đã bị đào xuyên.
Nhưng phát bắn của cô ta vừa dứt thì tiếng súng khác lập tức đáp vào chính La Min.
Nebu đã rút ngắn khoảng cách từ lúc nào không rõ, khẩu TKB022PM được giữ chặt cứng trong tay. Loạt đạn của cô bé không trúng mục tiêu nhưng đủ để buộc La Min phải lách khỏi vị trí an toàn mà tạm ngắt mục tiêu khỏi Tsuyasa. Nữ bắn tỉa tóc trắng ấy đành phải chuyển sang đối tượng khác.
Ngay khi nhận ra ống ngắm từ khẩu súng dài ngoằng nọ soi tới mình, Nebu liền nhào người về bãi cây khô gần đó để hạn chế tầm nhìn địch. Cô bé biết rõ rằng bản thân không nên bất cẩn, bởi khả năng cao đối thủ có đổi sang đạn Sapphiredon.
Và cứ như thế, cả con suối đã trở thành một chiến tuyến chéo.
Tsuyasa giờ đây đành phải tin tưởng giao phó La Min lại cho Nebu. Mặc dù biết đây là thử thách quá sức cho em ấy, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, bởi cậu phải dốc toàn lực để đối đầu với người thầy cũ đang tỏ ra quá vượt trội kia.
Áp suất bên trong cánh tay máy lại tăng vọt. Lò đốt Sapphiredon kêu lên một tiếng “uỳnh” mạnh mẽ, luồng lửa song sắc bùng lên mạnh hơn trước, lần này mang theo những vệt xanh sẫm nhấp nháy tựa một rừng ma trơi.
Cậu phun lửa liên tục về phía Kadolf, mỗi nhịp đẩy đều có thêm áp lực. Tất nhiên như thế vẫn chưa đủ, Tsuyasa không dừng lại đó mà trượt chân lên mặt đá, lao thẳng vào giữa luồng lửa chính mình tạo ra, tận dụng màn che rực cháy để tấn công bất ngờ.
Nắm đấm của cậu xé tan hơi nóng, nhắm thẳng mặt Kadolf.
Nhưng gã chỉ “hừm” rồi xoay nhẹ vai, cây “Diệt Sứ”, thứ vũ khí dị dạng kết hợp giữa thương và kiếm vung ra đúng một đường. Toàn bộ chuyển động của Tsuyasa bị chặn đứng lại. Đòn quyền với tất cả gia tốc và khí nén uy mãnh là thế, vậy mà Kadolf đỡ được bằng đúng một tay. Tay còn lại của hắn thậm chí còn đang đút túi quần, rõ ràng chẳng thèm đánh giá cao nỗ lực của Tsuyasa.
“Vẫn là lối đánh theo bản năng... nhiệt thành thật đấy.”
Diệt Sứ nhanh chóng vạch thành vòng cung lơ đãng, cùng lúc Kadolf bước chân trượt chéo qua mặt nước. Bất thình lình, vũ khí trong tay hắn biến mất. Tsuyasa muốn ngạt thở khi nhận thấy mắt mình không theo kịp chuyển động của công kích. Mọi thứ như bị bẻ cong, không gian, trọng lực, cả hình ảnh. Rồi cậu cảm nhận được vết chém.
Không rõ Kadolf đã tiếp cận từ hướng nào, chỉ biết một nhát cắt mảnh vừa xé ngang vai trái.
“Khự…”
“Thấy thế nào? Đó là sở trường của ta đó, nhìn giống vẽ nửa vầng trăng nhỉ?”
“Hóa ra đây mới là thực lực thật sự của ông. Trước giờ tôi cũng nghĩ ông vốn lợi hại, nhưng cỡ này thì…”
“Hả? Cậu nói gì về thực lực thật sự vậy? Chiêu vừa rồi ta còn chưa hề nghiêm túc với nó, đáng ra cậu phải bị cắt đôi người rồi cơ.”
Nói xong, Kadolf cắm thanh kiếm của mình xuống mặt đất bên cạnh, ung dung vươn vai, xoay cổ, làm vài động tác khởi động cơ bản. Khi chắc chắn rằng Tsuyasa đã sẵn sàng trở lại, tên này mới tiếp tục buông lời:
“Tại sao cậu lại muốn đánh bại ta?”
“Cái gì cơ?”
“Chúng ta vốn có thù oán gì với nhau không? Có phải động lực trước đây để cậu hạ Kadolf Gamitenku là để báo thù cho Wes Jan không? Thế thì giờ đây chẳng phải điều đó đã hóa vô nghĩa rồi sao?”
“Đừng có xàm! Tôi phải ngăn chặn ông hủy hoại bức tường Loromicon!”
“Thế thì đi theo bọn ta đi? Ta hiểu rõ cậu kể từ khi cậu còn là đứa con nít, việc cậu cố gắng vì lũ Loromicon cũng chỉ là bởi tinh thần trách nhiệm hão thôi chứ gì? Nếu thực sự cần nơi sinh sống lâu dài để níu giữ mạng sống, NyoRaine bọn ta luôn chào đón cậu và bé Ne. Tài chính và tương lai sẽ không còn là vấn đề nữa.”
Lời mời mọc của Kadolf không hề được nói ra với điệu bộ suồng sã rẻ tiền. Ngược lại, nó có vẻ chân thành. Và chính vì thế lại càng trở nên nguy hiểm đến đáng sợ. Tsuyasa không sao hiểu được kẻ đã hủy diệt bao nhiêu sinh mạng, gieo rắc bao đau thương, lại có thể thực sự tin rằng hắn mới là kẻ đúng. Rằng thế giới cần phải đổi thay. Rằng những người như hắn bị đẩy ra ngoài rìa xã hội, cần được trao cơ hội sống khác và chính hắn là vị chúa đem tới đặc ân ấy.
Ngược lại, đúng là hầu hết những lần Tsuyasa đứng vững, chịu đựng mất mát, chẳng qua là để tự nhủ với chính mình rằng mình không vô dụng. Rằng mình còn giá trị.
Trong thoáng chốc, Tsuyasa đã tưởng tượng ra cảnh đó. Một cuộc sống không có Artocoil, không có bức tường lạnh lẽo, không có lời tiễn biệt… Hoàn toàn trái ngược với cái thế giới của kẻ mạnh tồn tại để phục vụ chiến tranh hành tinh của Kadolf. Dẫu biết con đường này có thể chung mục đích tối thượng là đem đến thắng lợi cho nhân loại, nhưng chắc chắn cậu sẽ không chọn cách đạp lên người khác để bước tiếp.
Ánh mắt Tsuyasa ban nãy vẫn còn hơi mông lung vì do dự, nhưng cũng chẳng lâu đến thế vì sâu trong đó, thứ ánh sáng quen thuộc đã quay trở lại.
“Tôi không chống lại ông vì thù hận, mà là để diệt trừ mầm mống lý tưởng dở hơi đó. Nghe đây! Mấy cái thằng bảo rằng hy sinh người khác vì đại cuộc là lũ rác rưởi mà tôi ghét nhất! Chúng tôi sẽ cùng nhau cố gắng vượt qua mà không bỏ lại ai cả!”
Kadolf nghe câu tuyên bố của Tsuyasa mà không tức giận. Ông ta chỉ gật gù, nhìn nhận ra được cốt lõi vấn đề, bèn chỉ tay về cái xác của một quân phòng mắc lơ lửng trên hốc đá đầy rêu gần đó.
“Có thật là không bỏ lại một ai không? Kể cả với mấy đồng đội cậu chẳng trò chuyện với họ đến câu thứ hai trong cùng một tháng?”
Tsuyasa có câu đáp trả cho phản luận điểm dễ đoán này chứ. Cậu bật ngay:
“Ông đang cố bẻ rằng tôi thật ba hoa chứ gì? Rất tiếc, nhưng thằng này chẳng anh hùng trượng nghĩa đến vậy. Điều tôi nói chỉ áp dụng với những người bản thân có mối liên kết lâu ngày mà thôi.”
“Ra là thế. Cậu đúng là ích kỷ nửa vời. Có lẽ thứ giữ chân cậu lại không phải lý tưởng gì to tát… mà vì ai đó chăng?
Câu nói vừa dứt, Kadolf lập tức búng ngón tay ra hiệu cái “tách”.
“La Min, đừng đùa giỡn nữa, mau xiên nát ruột gan của con bé đó đi!”
La Min đang ở vị trí xa bên sườn, vốn đang trong tư thế rình bắn từ xa, cô ta kéo chốt ở cổ súng và ngay lập tức, bốn lưỡi lê bén ngót bật ra từ đầu nòng, tạo thành mũi khoét khủng khiếp. Ngắm nhìn cái hung khí bạo tàn ấy, sắc mặt cô khát máu thấy rõ, nụ cười điên dại hiện ra.
Cái bóng trắng toát ấy như hóa thành con báo săn khát máu, lao thẳng về phía gốc cây mà Nebu đang ẩn nấp. Cô bé lật người sang trái, vừa kịp né cú đâm lưỡi lê bốn chấu tùng xẻo ngay sát má.
Tsuyasa lẫn Nebu đều không thể ngờ rằng La Min có kiểu chiến đấu đó, bởi trước giờ, vai trò thường thấy của người này chỉ là hỏa lực yểm trợ tầm xa. Cũng chẳng trách được, với vô số điều khó tin đã xảy ra thì việc cỏn con này giờ cũng trở nên tầm thường.
Nebu cố gắng giẫy dụa bằng TKB, dù sao thì với một người thường là La Min, đạn dược tất nhiên sẽ hiệu quả. Tuy vậy, trong cận chiến, dao luôn nhanh hơn súng. La Min sử dụng vũ khí của mình không khác gì con nhện sắt gắn trên cây gậy, cứ liên tục xoay ngược mà điên cuồng thọc tới.
Nebu lại không phải kiểu người linh hoạt giỏi về né tránh giống Tsuyasa. Tới lần thứ ba, lưỡi lê xuyên thủng qua vạt áo, rạch một đường dài quanh xương quay tay trái của cô gái.
Máu tuôn ra, đỏ tươi trên nền trắng. Cơn đau xộc thẳng lên não, khiến em suýt nữa buông súng. Nhưng chính khoảnh khắc đau đớn ấy lại bật tung bản năng sống còn. Thay vì lùi ra, em ấy tận dụng chính cơ hội này mà chộp lấy thân súng của La Min đang kề da thịt mình.
“Chết tiệt!” La Min gằn lên, cố rút vũ khí về bằng tất cả sức lực, nhưng Nebu nhất quyết không buông.
Vậy chỉ còn cách bóp cò khẩu súng carbine kia để thổi bay kẻ cứng đầu này. Nghĩ là làm ngay, La Min dùng lực từ hai tay, di nòng súng từ từ sang giữa bụng của Nebu. Nhưng Nebu vốn làm sao chịu để yên cho tử thần đến gõ cửa? Cô gái kiên cường ấy cũng nghiến răng, xoay hông, dùng trọng tâm cơ thể lẫn tay trái để cố vặn nòng súng chệch đi chỗ khác.
Khi tâm trí đối thủ đang lo đến việc giành giật món đồ chơi chuyên đâm chọt kia, Nebu với tay còn lại được tự do, liền run run chìa ngay TKB vào thẳng vào mặt người đối diện. Tiếng nổ chát chúa vang lên ở khoảng cách cực gần khiến người ta thậm chí có thể hình dung được cảnh đầu của La Min bị đục nát.
Thế vậy mà, vào thời khắc cuối, La Min đã chọn cách buông tay khỏi khẩu súng của mình để toàn thân lùi bật lại về phía sau, tránh khỏi đường đạn bằng cú trượt gót điên rồ.
Hai bên đều tách ra sau pha cò cưa dữ dội, một bên bị thương tích nhưng có vẻ đã làm chủ được thế trận, một bên thì trắng tay nhưng vẫn tràn ngập sát khí. Trên tay Nebu bây giờ là cả hai khẩu súng.
“Cô nên trả nó lại cho tôi trước khi gặp xui xẻo.”
“Còn lâu!”
Nét mặt La Min thay đổi một trăm tám mươi độ vì bị cướp vũ khí. Biểu cảm hưng phấn điên cuồng khi nãy vỡ vụn chỉ trong tích tắc, thay vào đó là sự phẫn nộ.
“Con nhóc mất dạy…” La Min nghiến răng ken két.
Cô ả đưa tay trái vào trong vạt áo khoác trắng, lôi ra một thiết bị nhỏ gọn có hình chữ nhật, bên trên chỉ có đúng một nút tròn đỏ ở giữa. Ngay khi cái nút đáng ngờ đó được bấm, cây bắn tỉa carbine thân gỗ mà Nebu mới tước đoạt được bỗng giật nảy.
Hàng loạt lưỡi dao bật ra từ khắp mọi ngóc ngách. Sống súng, báng súng, ốp nòng, cả nơi tay cầm và bệ cò, tất cả đều mọc ra những lưỡi thép bén nhỏ như răng cá mập, tua tủa như lông nhím.
“Oái!” Nebu hét lên, bỏ vội khẩu súng sau khi bị vài lưỡi dao đã kịp rạch qua lòng bàn tay và cổ tay. Máu nhỏ vấy vào cây gậy gai ấy.
“Đã bảo rồi mà. Cô đúng là không bao giờ chịu tin tôi nhỉ? Nanh Mâm Xôi Dại, Ruger M77 đặc chế này là nô lệ của mình tôi mà thôi. Thứ dơ bẩn như cô mà đòi sờ vào à?”
Nói rồi, La Min bước đến nhặt nó nên, lưỡi dao tua tủa ngọ nguậy đôi chút rồi rụt lại hết, ngay tức khắc bị thuần phục dễ dàng.
“Nebu!”
Tiếng thét của Tsuyasa xé tan khoảng cách giữa hai phía lòng suối. Cậu cũng chỉ rảnh vài giây để nhìn sang, bởi Kadolf lại lần nữa đã xuất hiện trước mặt. Lưỡi kiếm vạch một đường chém ngang, Tsuyasa nhảy lùi một bước. Chưa kịp đứng vững, nhát thứ hai đã chém chéo từ trên xuống. Cậu đưa cánh tay máy lên chắn nhưng hóa ra đòn ấy chỉ là động tác giả. Kadolf chuyển từ chém thành đâm ngay tắp lự. May sao bằng cách thần kỳ nào đó mà Tsuyasa nghiêng người tránh được trong gang tấc.
Lúc này thì cậu đã bắt đầu hoảng loạn thực sự, bèn nhảy bật lùi, thoái lui lên mỏm đá. Ấy vậy mà vừa đặt chân, Kadolf đã bắt kịp ngay trước mặt như một bóng ma. Tsuyasa cố chống trả, cậu tạo lửa tầm gần để chặn góc, cùng lúc phản công bằng một cú đấm trái, đáng tiếc đều bị Kadolf đọc được mà đỡ bằng thân kiếm hoặc né tránh theo cách tối giản nhất.
Giây phút từ ghê sợ hóa thành bốc đồng, Tsuyasa cố gắng tấn công vào đầu đối thủ thay vì các vị trí khó tránh né hơn. Ngay lập tức, cậu đã phải phát hoảng vì nhận ra sai lầm khủng khiếp ấy. Tên sát nhân xử lí tình huống đó bằng cái cúi đầu chẳng thể nhẹ nhàng hơn.
Mình không được để bản thân cuốn theo nhịp độ của hắn.
Ngạc nhiên làm sao, trong điều kiện thuận lợi, Kadolf lại không chọn cách tận dụng sơ hở để tấn công tiếp mà lộn ngược người về sau, kéo dãn khoảng cách thành cỡ năm mét là nhiều. Trong khắc ấy, Tsuyasa hoài nghi sâu sắc về sức bật phi thường của gã.
“Nexium Frame - Model Fiery đúng không? Cái mớ máy móc quân dụng cậu đang lắp vào người ấy. Thật tuyệt khi cậu có đủ tố chất để vận hành nó khá trơn tru.”
“Ông cũng biết nhỉ?”
“Nhưng tới giờ ta đã có thể kết luận rằng cậu vẫn chưa khai thác hết tiềm năng của nó, thật đáng tiếc. Tất cả những gì cậu làm là cố tỏ ra mình là một thằng nhóc thích nghịch lửa mà thôi.”
Kadolf bẻ tay, từng đốt ngón tay phát ra tiếng “rắc rắc” cơ học.
“Ta nghĩ đã đến lúc cho cậu thấy tiềm năng thật sự của Nexium Frame có thể đạt đến mức nào.”
“Ông nói cái gì cơ? Chẳng lẽ…”
Cậu thực lòng mong cái “chẳng lẽ” đó chỉ là bản thân suy diễn.
“Hóa ra… ông cũng đã cải biến giống tôi?”
Kadolf xác nhận bằng cách từ tốn đưa bàn tay phải lên. Một ánh xanh vàng nhàn nhạt bắt đầu rò rỉ từ các khớp ngón tay.
“Ta đã thay toàn bộ các khớp ngón tay bằng lõi Sapphiredon. Bên dưới lớp da này không còn mô cơ nữa. Chỉ có các mạch điều hướng truyền dẫn năng lượng.”
“Ông điên rồi…”
“Thật nực cười khi đứa thay cả cánh tay và lá phổi lại có thể nói thế.”
Hắn lại cầm chặt lấy chuôi Diệt Sứ. Thật kỳ dị làm sao, thân kiếm phát quang cùng tông màu với ánh sáng từ tay gã, sắc xanh ngọc và vàng sẫm đan xen giúp các cổ tự nổi bật lên thành mạch năng lượng luân chuyển.
Kadolf gồng sức trảm mạnh một đường vào hư vô. Không khí tại nơi hắn chém ngỡ đã vữa ra. Nói kiểu gì thì cũng có vẻ hoang đường, nhưng thực sự từ nhát cắt của Diệt Sứ, phóng ra là một lưỡi sóng hình cung đỏ thẫm, thứ người ta chỉ dám mơ đến trong các tác phẩm phép thuật viễn tưởng.
Mặt đất nơi nó đi qua nứt toác vì liên kết phân tử trong đá bị bẻ gãy. Vệt sóng lao đi đến đâu, vạn vật bị phân rã tới đó. Cho tới khi cơn sóng phân rã tiếp xúc với bờ vách xa tít thì nó mới tan.
“Cái... cái đó là gì…?”
Tsuyasa thốt lên, mắt không thể rời khỏi tàn dư của làn sóng phân hạch đỏ chót vừa rạch ngang. Trong cậu trào lên cái gai gai tận xương sống, thứ cảm giác khi ta nhận ra mình vừa chứng kiến điều nằm ngoài thường thức.
Kadolf thấy điệu bộ ngơ ngác của học trò cũ thì thích thú lắm. Hắn huơ huơ cây Diệt Sứ đang phát sáng, giảng bài ngay:
“Ta sẽ giới thiệu với cậu, đây là Nexium Frame - Model Fission.”
“Model… Fission?”
“Bên trong các người nhiễm Artocoil bọn ta luôn có sẵn nguồn phóng xạ cần thiết. Nexium này sẽ dẫn nó phản ứng với Sapphiredon mà các khớp tay ta tạo ra, từ đó thì quá trình triệt tiêu đối chọi giữa Sapphiredon và Artocoil sẽ bắt đầu.”
Tsuyasa á khẩu, đứng há hốc.
“Khi ấy, các ngón tay sẽ phóng thích, liên kết chuỗi phân rã đó vào thiết bị dẫn năng, chính là thanh kiếm cổ tự ở dạng đã lắp ghép này. Với cấu trúc vảy hợp kim khắc cộng hưởng, nó có thể khuếch tán sóng phân rã dưới dạng vết cắt truyền sóng. Và thế là…”
Hắn sẵn đó vung tay minh họa luôn.
Một làn sóng nữa có quy mô nhỏ hơn ban nãy bay mặt đất, lần này nhắm sát sượt chân Tsuyasa. Hơi nóng từ ma sát vật chất khiến cậu phải co chân lên kiểm tra cho chắc. Lỡ đâu nó không còn liền vào thân mình thì sao?
“Cậu thấy rồi đấy. Tuy nhiên cho tới giờ, tôi là người duy nhất sử dụng Fission. Bởi lẽ theo lý thuyết, quá trình Sapphiredon va chạm Artocoil sẽ sinh ra nguồn thải cực độc, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe tương lai của chủ sở hữu Nexium Frame này.”
“Tại sao cơ chứ? Chẳng lẽ ông khát sức mạnh đến cỡ đó rồi à?”
“Không đâu, huyết thanh sẽ giải quyết vấn đề đó. Chính vì lấy tính mạng bản thân ra để đảm bảo với thuộc hạ rằng bọn ta sẽ đoạt được huyết thanh, ta phần nào lại có thêm tín nhiệm từ chúng. Bởi thế mới bảo, có được huyết thanh là ta sẽ có được tất cả.”
Tsuyasa vẫn còn đang run rẩy, mồ hôi lạnh đổ ướt đẫm lưng áo. Chắc chắn nếu trúng đòn trực diện, cơ thể cậu sẽ còn khó coi hơn mớ đá bị nghiền kia.
Sau khi thấy Kadolf đưa tay định tung ra nhát cắt chết chóc đó lần nữa, Tsuyasa cố nở ra nụ cười tự tin, cũng đưa Nexium Frame của mình hướng tới. Trong đầu cậu có cái suy nghĩ ngây thơ rằng: “Nếu cùng là Nexium Frame thì chắc sẽ không thua đâu nhỉ?”
Bàn tay cơ khí mở to như hoa nở ngược. Các rãnh nứt dọc thân vỏ phát sáng, áp suất đạt mức cực hạn, dòng nhiệt ép chặt trong lò đốt Sapphiredon bắt đầu trào ra. Tiếng rền xiết của nó như con thú bị xích lâu ngày khiến Tsuyasa phải cố định chặt bằng cách ép tay còn lại vào, mặc cho nhiệt độ gần đạt đến phát bỏng.
Cột lửa cực lớn được phóng ra bốc lên cao. Nó không đơn thuần là lửa nửa, mà là phản ứng áp suất năng lượng đậm đặc, tạo thành luồng xung nhiệt đủ sức nung chảy cả địa hình khi lướt qua.
Hai nguồn sức mạnh cuốn vào nhau ở chính giữa chiến trường.
Làn sóng phân rã chạm thẳng luồng hỏa xung, một tiếng nổ như sét giáng vang rền, khiến mặt nước sôi sục, đá dưới chân bật tung tứ phía. Ánh sáng đỏ và lam giao nhau, xé rách không gian thành một vùng trắng lóa.
Lưỡi sóng phân rã tan rã thành đám bụi hạt mịn, trôi loang ra trong gió. Luồng lửa cực đại cũng bị phá vỡ cấu trúc nhiệt, biến mất thành sương mờ.

Cả hai chiến binh lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không rời bên kia.
Tsuyasa thở dốc từng nhịp khó nhọc, lồng ngực phập phồng sắp vỡ tung vì sức ép. Cánh tay máy nóng ran, hơi bốc lên từ các khe tản nhiệt, khớp xoay lỏng lẻo, phát tiếng rệu rã như kim loại sắp đứt lìa.
Cậu cố gắng đứng vững, nhưng đầu gối cứ muốn khuỵu xuống. Trước khi để bản thân trông khó coi thêm, cậu gượng cười:
“Ta đã… chặn được cơn sóng chết tiệt đó của ông rồi.”
Hắn bước chậm về phía trước, giọng điệu bình luận:
“Ồ? Ngạc nhiên đấy, cậu đã lắp sẵn cho nó một lõi chỉnh công suất phải không? Quả thật là cậu đã làm được, nhưng đó đâu đồng nghĩa với chiến thắng?”
“Ý ông là gì nữa đây?”
“Xem ra cậu thực sự chưa biết mấy về cơ chế thăng tiến của Nexium Frame. Ta không muốn làm cậu mất hứng, nhưng cậu vừa cố vắt hết sức mạnh chỉ để chặn lấy một đòn có thể nói là cơ bản của ta đấy.”
Tim Tsuyasa chùng xuống. Hóa ra mọi nỗ lực dồn nén vừa rồi cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, nó chỉ càng cũng cố rằng đẳng cấp của cậu còn quá thấp.
“Hóa ra mình vẫn còn… quá yếu ớt.”
Nghe thế, Kadolf lắc đầu, tỏ vẻ thất vọng. Có lẽ không phải thất vọng vì đối thủ của mình không đủ mạnh, mà là bởi cái tư duy non nớt kia cơ.
“Ta sẽ giải thích theo cách cậu có thể hiểu nên nghe cho rõ đây Tsu. Cậu cứ bảo ta là kẻ thèm khát sức mạnh, thành thật mà nói, sức mạnh thực sự chưa hẳn đã là sức mạnh đơn thuần.”
“Đừng cố gắng đánh tráo khái niệm!”
“Không đâu. Ngay từ đầu thì trị quan sức mạnh của cậu và ta đã hoàn toàn khác nhau rồi.”
Kadolf giương Diệt Sứ lên quá đầu, thứ khí cụ ấy lại lần nữa tỏa ra luồng sáng phóng thích trên từng dòng văn tự cổ. Tsuyasa thừa biết điều gì lại tiếp diễn nếu cứ để hắn tiếp tục. Nếu đã chẳng thể đối chọi lại hay né tránh, thì chỉ còn cách không được để gã sử dụng tuyệt chiêu đó mà thôi.
Cậu dồn toàn thân vào lòng bàn chân, bứt khỏi mặt đá như bật từ lò xo. Cơ thể rách bươm bởi áp suất cũ vẫn chưa tan, giờ vẫn phải gồng mình phóng thẳng vào tâm điểm, nơi Kadolf đang chuẩn bị tích tụ năng lượng.
“Đừng hòng!”
Thấy Tsuyasa cắm đầu tới cùng cánh tay Nexium Frame, Kadolf liền hạ thân kiếm xuống. Hắn nhận ra với cánh tay phải giương cao thành mũi lao kim loại, bàn tay trái bó chặt khuỷu, đó là tư thế của cú tông nhiệt lực cận thân.
Cú va chạm không hề tinh tế, chẳng có tí chiến thuật cụ thể. Chỉ là một pha dùng cả sinh mạng để cố gắng sinh tồn. Cánh tay hợp kim của Tsuyasa đập thẳng vào lưỡi thép đen, làm lệch tay cầm, khiến mũi kiếm chếch góc và không thể chém xuống theo đúng trục sóng.
Một tia sáng lệch hướng phóng ra, cũng chỉ dừng lại tại vệt phân rã ngắn ngủi tiêu biến nhanh chóng. Đòn Fission đã thất bại.
Nhưng thế thì sao chứ? Nếu so về mặt đối đầu tầm gần này thì kiếm thuật của Kadolf vẫn trên cơ, điều này đã rành rành khỏi phải bàn. Cậu lách người sang trái, nghiêng đầu né đường kiếm chém tới, rồi phản đòn bằng một cú đấm xoáy từ dưới lên. Chỉ cần nửa gang nữa thì đã trúng đích, nhưng dường như gã kia đang cố tình né tránh theo kiểu sít sao ấy để chọc ngoáy.
Mặc dù đường kiếm chí tử đã đi hết, Kadolf lại đẩy ngược sống kiếm trở lại. Thế này thì có trời giúp cũng khó cho Tsuyasa ngờ đến. Cậu bị Diệt Sứ tiếp tục gây thương tích không biết đã là lần thứ bao nhiêu rồi. Và vì thế nên đã đến nước này, cậu trai này cũng chẳng thiết tha gì đến tình trạng bản thân nữa mà tiếp tục bồi thằng vào thêm cú phá trụ.
Hợp kim đập vào hợp kim.
Mồ hôi trộn máu.
Mắt nhìn mắt.
Thay vì cố gắng rút lui để rồi vẫn bị trúng đòn, tốt nhất là nên đánh cược vào cơ may dù là rất nhỏ nhoi.
Quầng sáng xanh đỏ hỗn độn loang loáng cắt giao. Tsuyasa liên tiếp tránh và đỡ bốn đòn liên tiếp trên dưới trái phải. Hai bên lao vào nhau sát rạt, không còn chỗ cho sai lầm. Nếu các đòn quyền cơ bản đều dễ dàng bị đọc vị thì chỉ còn nước buộc phải chấp nhận rủi ro để phóng lửa lần nữa tại tầm cực gần. Vấn đề là độ trễ lại quá lớn, nếu Kadolf nhận ra ý đồ ấy, nhất định hắn sẽ dứt điểm Tsuyasa trước khi cậu định làm thế. Suy ra, điều tiên quyết là thời điểm.
Sử dụng tiểu xảo chắc chắn sẽ không mang lại hiệu quả, chỉ còn cách đợi đối phương đi hết một đường chém xuống.
Chính là lúc này!
Đúng như dự đoán, Kadolf lại bổ kiếm xuống. Đúng lúc đó, Tsuyasa đột ngột thu tay lại, đợi mũi thép đen hạ thấp xuống vừa tầm, cậu vung chân đạp mạnh lên đó. Tsuyasa gập đầu gối, dồn toàn lực ép Diệt Sứ xuống đất, giữ nó xuống phải ít nhất được hai giây.
Fiery lúc này đã bắt đầu phục hồi từ khe rãnh. Dù hệ thống chỉ vừa tái khởi động tạm thời, áp suất thấp vẫn đủ cho mũi phóng lửa tiêu chuẩn. Khoảng cách còn chưa tới nửa mét, Tsuyasa tin chắc lần này sẽ thành công.
“Ăn đi!”
Tsuyasa nghía qua biểu cảm đối phương trong khoảnh khắc cuối. Nhưng cơn sốc lại chạy khắp cơ thể cậu khi Kadolf vẫn giữ nụ cười nhạt, không có vẻ gì là e ngại.
Tưởng chừng chiến thắng đã nằm gọn trong lòng bàn tay thì tuyệt vọng lại lần nữa tìm đến chàng trai này.
“Rời ra.”
Một tiếng “ting” như tiếng chuông vang lên.
Diệt Sứ lập tức tách rời, lưỡi kiếm Tàn Khải bị bỏ lại, vẫn nằm găm dưới chân Tsuyasa. Phần còn lại, thân súng Thất Ký trượt ra khỏi ổ nối, bay lên vào đúng tay trái Kadolf.
Đoàng!
Tiếng súng nổ ở cự ly chưa đầy một sải tay.
Viên đạn .500 có sức công phá hủy diệt, đục thẳng vào ngực Tsuyasa. Cả cơ thể bị chấn động mạnh. Tới đây, mọi tiếng ồn như tắt lịm, chỉ còn đường máu đỏ tươi kéo dài, nhuộm đỏ làn nước.
“Kết thúc ở đây thôi. Ta đã chán cái trò vô nghĩa này với cậu rồi. Năm ấy, khi cùng La Min nhặt cậu về, ta cứ tưởng tương lai với tiềm năng đó, cậu sẽ hiểu ra mà đi cùng con đường với ta. Giờ thì chết đi.”
Kadolf bình thản buông vũ khí rồi lấy hai tay nâng quyển kinh sách vô hình, đọc bản cầu siêu:
Không ai đón ngươi nơi cuối đường.
Không đèn, không cầu.
Chỉ có dây rốn mọc ngược từ cổ họng, kéo ngươi về tử cung tối.
Về với Bụng Đen, Đức Mẹ sinh ra tiếng thét đầu tiên.
Hãy rũ bỏ xiềng xích trần gian,
Gác lại oán niệm, buông lời chưa nói,
Mà theo tiếng chuông gió mà về,
Theo ánh đuốc mà đi,
Theo tiếng gọi cổ xưa từ Cội Nguồn mà tan vào hư vô.
Tsuyasa ngập ngừng cố đè vào vết thương nhưng máu vẫn chảy ra không ngớt. Cũng chỉ được đến thế, cậu ho ra máu rồi ngã quỵ xuống đất. Điều đầu tiên trôi nổi đến không phải là tình trạng cậu bản thân, cậu lật người sang nhìn người cộng sự thân thiết đằng sau.
Nebu hoảng hốt lấy tay che miệng lại khi thấy Tsuyasa yếu ớt quỳ trên vũng máu, rồi lườm nguýt như muốn ăn tươi nuốt sống Kadolf. Em ấy muốn rụng rời cả tay chân khi thấy sự sống của người đồng đội đang không khác gì chỉ mành treo chuông. Mặc cho đôi chân tê cóng, em vẫn bật dậy, bất chấp cánh tay vẫn còn thương tích, bất chấp chiến trường xung quanh chưa yên mà tiến đến hỗ trợ.
Cô gái nhỏ bé vấp đôi chân mềm nhũn xuống mặt suối không biết bao nhiêu lần trong cơn quờ quạng. Khi chỉ còn cách chưa đến ba mét, một cú nện tàn khốc từ bên trái bất ngờ ập tới.
Cây gậy gai, nói đúng hơn là báng súng ngắm M77 mọc tua tủa lưỡi lê nhọn, đập thẳng vào đùi Nebu. Cú đánh hiểm hóc khiến chân phải gãy quặp lại trong nháy mắt, da thịt tím tái, có lẽ còn kèm theo xuất huyết nặng. Cô bé ngã nhào xuống nền đá trơn trượt, trượt dài một đoạn trong tiếng nước bắn tung tóe.
“Đang chơi vui mà lại nhìn ngó đi đâu thế? Đồ bất lịch sự!”
Nebu cố lật người lại, máu trộn nước dâng lên mũi, tầm mắt mờ đi. Cô giơ tay ra để chạm vào điều gì đó vô hình, chính là khoảng cách giữa mình và Tsuyasa. Nhưng cổ tay rướm máu ban nãy chưa lành đó bị La Min dẫm thẳng xuống, dí nó vào nước.
“A…”
Lại có tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Thêm cú nghiến gậy cực kỳ chính xác vào chính khớp nối giữa xương ống và xương mác. Gai móc xiên vào da thịt, tra tấn thân thể mảnh mai của Nebu khiến em ấy kêu thét đau đớn. Nỗi đau thể xác lẫn tinh thần ấy khiến bất kì ai cũng phải phát điên.
La Min đứng trên lưng cô, cắm gót giày xuống xương bả vai như đóng đinh. Bộ ngoại trang trắng toát giờ đây loang lổ đầy vệt nâu đỏ.
“Thằng đó sắp chết rồi mà mày vẫn còn vọng tưởng vớ vẩn gì vậy?”
Nanh Mâm Xôi Dại lại bật ra thêm một thân dao cung dài tựa lưỡi hái. Cô ả dị giáo tàn bạo này kéo nhẹ nó ngang cổ Nebu giờ đây đã hết sức kháng cự. Mạch cắt nông được vạch ra đầy chủ đích để chơi đùa với mạng sống con mồi.
Mọi thứ mờ dần khiến cái thú tính của La Min đối với Nebu lúc này thật vô nghĩa.
Cô bé cảm nhận được máu đang chảy từ cổ, từ miệng, từ chân. Cảm giác đau vẫn còn đó nhưng đã mất đi trọng lượng. Giống như một phần ý thức đang rời ra, đứng bên ngoài thể xác để nhìn lại. Từng khung hình trôi qua chậm rãi quá đỗi dịu dàng. Cô không còn nghe thấy tiếng nước, tiếng đá, hay tiếng thở của chính mình nữa
Trong trái tim cũng chẳng âm ỉ sự oán hận dành cho ai cả, chỉ còn rặt cái nỗi trống rỗng.
Và rồi, ánh nắng lại xuất hiện trở lại.
Nebu nhìn thấy một tương lai, tưởng tượng ra các mảnh vụn lung linh không có thật nhưng lại sáng hơn bất kỳ điều gì em từng sống qua.
Vùng núi phủ tuyết trắng, vô số bông hoa tuyệt sắc cố ngoi lên dưới băng đá mà đua nhau nở rộ giữa bầu trời quang đãng. Cô thấy mình đứng đó, được vây quanh bởi những người bạn thực sự, trong số đó nhất định sẽ có Tsuyasa, đồng minh đáng tin cậy, cũng là bạn thân nhất mà cô bé có. Nơi này tồn tại tiếng gọi tên Nebu không pha chút kì thị. Artocoil sẽ biết mất, Trái Đất sẽ lần nữa có được hạt mầm của ngày mai.
Tất cả điều đó giờ đây cũng chỉ là hiện thân của cánh cổng thiên đàng đang chào đón.
Hãy cùng trở lại thực tại đổ vỡ ngay bây giờ, nơi chiến tranh cố gắng nuốt hết mơ ước.
Vị sắt tanh lại hiện hữu trong khoang miệng Nebu, đi kèm với thứ gì đó chực chờ trỗi dậy. Chìm đắm vào các vọng tưởng một mình mà ra đi là điều quá sức ích kỷ. Cô bé lương thiện này chẳng thể ngừng nghĩ cho người khác, huống chi ôm lấy mớ cảm xúc hài lòng mà phủi hết trách nhiệm ra đi?
Lưỡi liềm vẫn kề cổ, đôi guốc nặng vẫn ép xuống vai, cơn đau vẫn không giảm đi, nhưng trong lòng có một điều đã thay đổi.
Cô nhớ lại ánh mắt của Tsuyasa, ánh mắt khi nhìn cô trước lúc bắt đầu trận chiến. Nó cố tỏ ra kiên cường giữa muôn vàn đau khổ trước bức màn sự thật, sau sự việc khủng hoảng niềm tin đó, anh vẫn cất tiếng:
“Đứng lên nào Nebu. Không có em anh không thể chiến thắng được. Đến lúc em thể hiện rồi đó.”
“Mạnh mẽ lên em. Hãy cùng anh…đập tan cái thế giới quái gở này nào, Nebu!”
Nebu tưởng lúc ấy Tsuyasa chỉ nói vì bản thân đang cố kiếm ai đó làm nơi nắm lấy. Nhưng giờ đây, khi nằm bên bờ tử vong, cô bé hiểu ra đó là sự tín nhiệm, một phần trong anh đã đặt vào cô, vào cái mối quan hệ chiến hữu này.
Cô gái cố hết sức đưa mắt liếc nhìn Tsuyasa. Dòng máu đỏ tươi lan rộng trên cậu ta không khác gì một bông hoa đang héo tàn. Dẫu vậy thì Nebu tin chắc rằng Tsuyasa vẫn chưa bỏ cuộc, nhiêu đó thôi vẫn chưa là gì, nhất định là thế.
Và nếu Tsuyasa chưa buông thì bản thân người còn lại cũng không được phép. Cặp đôi cộng sự chính là như vậy đấy.
Một tia sáng sượt qua khóe mắt Nebu đang bị ghim xuống đất.
Không rõ là phản chiếu của máu trên đá, hay một ảo ảnh cuối cùng do thần kinh kiệt quệ tạo ra, nhưng nó không mờ đi, mà rực dần lên trong tâm trí. Qua nhiều lần đảo mắt, danh tính của vật gây ra hiện tượng đó đã được tìm thấy.
Một hình trụ nhỏ, lạnh lùng nằm cô độc giữa đống bùn đất trước tầm với của Nebu. Nó lóe rực ánh hồng, cùng màu với đôi mắt nổi bật của cô gái này. Thật đẹp đẽ biết bao, tinh khiết, mộng mị biết bao.
Nebu gằn răng, đẩy nửa người lết về phía trước, từng đợt rướn như kéo da khỏi xương. Mỗi nhịp di chuyển đều là đánh đổi bằng sinh mệnh còn lại. Chỉ cần nắm lấy được cánh cửa ấy, con đường hướng tới viễn cảnh mai sau vẫn sẽ còn hé mở.
Nebu nhìn ống tiêm vừa lấy được trên tay mình. Mặc cho đã biết rằng Asiaq sẽ rút ngắn tuổi thọ vốn đã chẳng còn nhiều của mình, cô bé vẫn chọn cách không do dự. Mũi kim được cắm thẳng vào cánh tay trái, đúng vào bắp giữa nơi gân nổi. Chất lỏng chảy vào mạch máu, thứ chất độc ngọt ngào ấy.
Cảm giác đầu tiên là bỏng rát chạy thẳng từ tay đến vai, rồi lan lên cổ, trườn lên xương sọ như bị xâm nhập bởi một loài ký sinh có lưỡi.
La Min lúc này mới nhận ra sự bất thường, nụ cười cô ta tắt ngấm. Bản năng khuyên cô ta bỏ đôi chân khỏi Nebu mà lùi lại ngay.
Đến cả phía bên Tsuyasa và Kadolf cũng không thể không bị thu hút bởi những biến động đang diễn ra. Tsuyasa vốn đã tàn tạ về thể xác, giờ còn phải xót xa chứng kiến cảnh Nebu quằn quại dưới chân La Min, gục nghiêng về một phía, toàn thân co giật, mạch máu nổi lên xanh tái.
“Nebu… chuyện gì đang xảy ra với em vậy?”
Điều dị thường đã đến. Sau lưng cô gái nhỏ ấy, có thứ gì đó đang trồi lên, gọi là đang mọc ra cũng đúng. Khi không còn giữ được nổi nữa, lớp lưng áo khoác hồng bị xé tung như vỏ giấy ướt.
Chùm tinh thể pha lê màu tím nhạt, ánh lên sắc lam ở mép cạnh, mọc thành từng cụm từ sống lưng Nebu. Nó rõ ràng là cùng loại vật chất hóa hình với phần ngực đã bị Artocoil hóa trước đây. Chúng không đơn thuần trồi ra mà còn bắn thẳng lên, xoắn cuộn, đâm chéo, rồi đẻ ra những nhánh con khác trong nháy mắt. Mạng lưới hình thù bất định được thành lập.
Lưng cô giờ như thể chứa một cái hạch sinh trưởng ngoại lai, liên tục đẩy ra các kết cấu cứng rắn, tưởng chừng xương sống cô bé đang lột bỏ lớp biểu bì để hóa thành dạng khác. Những nhánh tinh thể lúc đầu mọc lung tung không có điểm dừng giờ dần co rút, các nhánh quá dài tự động gãy vỡ, sắp xếp lại theo trật tự nào đó.
Sau cùng, khi đạt trạng thái ổn định hoàn chỉnh, một đôi cánh bằng tinh thể tím hiện ra, kết tinh từ cả chính xương sống. Hiện thân của cấp độ thượng đẳng mà vật chất Artocoil có thể đạt tới.
Đôi cánh với các đường nét mềm mại như của loài chim thanh cao, vẻ đẹp cao quý của nó xứng với phần “Art” trong “Artocoil”.
Mỗi chiếc cánh có kết cấu bán trong suốt. Viền ngoài sắc như lưỡi dao cạo, mặt trong mờ như khói thuỷ tinh. Mỗi lần khẽ lay động, chúng phát ánh tả thực của bức họa lấp lánh muôn ngàn sao thêu trên màn trời đêm.
Các vết thương qua đó cũng biến mất không chút dấu vết. Có lẽ thượng đế cũng chẳng đành lòng để chúng làm hủy hoại đi sự thuần khiết của cá thể này.
Quá choáng ngợp, Tsuyasa sực chớm dậy thứ cảm xúc trẻ thơ trong quá khứ, quãng thời gian đẹp đẽ nhất trần đời:
“Chú Wes ơi, tại sao những ngôi sao lại nấp trên bầu trời vậy ạ?”
“Các thiên thần đã giấu đi đấy. Vì mang lại tốt đẹp cho người khác, nên nó mới luôn ở trên cao.”
0 Bình luận