Tập 1: Trong con thuyền mang tên “nhân loại”

Chương 00: Tới miền đất xa lắm

Chương 00: Tới miền đất xa lắm

Mặt trời dần khuất dạng sau những tòa nhà đổ nát, để lại màu đỏ cam loang lổ tựa vết bầm dập dai dẳng của ngày tàn. Một cơn gió nhẹ lướt qua, nó kéo đến mùi thối rữa nồng nặc, kèm cái chua gắt đến ngạt thở. Phải chăng đó là xác thịt và kim loại đang phân rã cùng lúc?

Hai bên đường trơ trọi, chỉ còn lại những thân cây khẳng khiu. Chốc chốc còn có thể bắt gặp bộ rễ ngoằn ngoèo bật tung giữa vô số khung máy lăn lóc, minh chứng của sự sống đã bị bứng đi mất từ lâu. Ấy thế mà giữa đống hoang tàn gần thành Loromicon này, lảng vảng đâu đó chục bóng người trong đồ bảo hộ kín bưng. Dưới ánh sáng nhợt nhạt còn sót lại, đoàn bóng trắng ấy cứ di chuyển tà tà, hệt một đám oán linh thiếu dương khí.

Nhiệm vụ của họ đơn giản chỉ có đi quanh khu vực chỉ định, bốc cơ thể các con bệnh dưới đường rồi chất lên xe. Vài người thích gọi đây là thu dọn di thể, loại danh xưng vừa đủ trần trụi, lại đủ kính cẩn với những gì được khuân vác hằng ngày.

Chẳng cái nào giống cái nào. Xác chết của người nhiễm Artocoil vẫn luôn làm mình thấy ngồ ngộ.

Đó là suy nghĩ của Alan, người đội trưởng của nhóm dọn xác. Anh khom xuống để kiểm tra xác thể dưới chân, thứ đã hóa thành cấu trúc với những đường gờ sắc nét như cánh hoa thủy tinh.

Những việc như đẩy xác thể lên xe tải, hoàn tất ghi nhận hay liên lạc, đều là do tên đội trưởng giành làm tất. Bản thân Alan ta chẳng hề tin tưởng giao phó cho đồng nghiệp của mình mấy khâu quan trọng này. Bởi lẽ, chơi với phóng xạ đâu phải chuyện đùa.

Công việc u ám thường đi liền với những con người kỳ quặc, rõ là thế. Và sẽ còn phức tạp hơn nếu nó mang ý nghĩa cốt lõi sâu xa.

Như một thói quen suốt nhiều năm nay, mỗi khi mệt nhọc, anh chàng đều ngước nhìn về phương Bắc, nơi án ngự của bức tường thành Loromicon cao sừng sững cắt ngang mảnh chiều tà. Đứng từ đây, có thể chiêm ngưỡng thứ kiến trúc thép đen kỳ vĩ ấy từ cự ly vô cùng ấn tượng. 

Ánh đèn từ thành phố bên trong hắt lên nền mây thấp, tạo thành quầng sáng mờ ảo, tựa một thế giới khác đang lơ lửng ngay trên đống đổ nát. Bẽ bàng thay, sự thơ mộng đó như vô tình trêu ngươi những con người đang ngày đêm mạo hiểm chui ra chui vào phục vụ đại nghiệp.

Ai mà nghĩ được rằng thi thể này lại là nguyên liệu tiếp điện hạt nhân cho thành phố lớn đó chứ?

Về việc đó, người đội trưởng vẫn luôn cảm thấy thật ghê rợn. Cái nghiệp xử lý xác chết chưa bao giờ được coi là sứ mệnh danh giá, nhưng nó lại là mắt xích quan trọng trong xã hội lúc này. Tất cả bởi cái “ngày tận thế” 16 năm trước mà ra cả. Quả thật, thế giới này đã đảo điên đến mức khó lường, nhân loại đã từ bỏ hy vọng kháng chiến rồi chăng?

Ban ngày, vùng hoang địa rìa ngoài Loromicon trải dài tận cuối trời, vốn đầy rẫy nguy hiểm. Nhưng đêm về, đó còn là câu chuyện khác nữa. Những giai thoại rùng rợn từ những nhóm dọn xác trước không bao giờ có lời giải đáp. Và bóng tối, với tất cả những gì ẩn giấu trong nó, luôn có một cách để đánh thức nỗi sợ nguyên thủy của con người.

“Mày nghĩ đám quân phòng đó sẽ thực sự bảo vệ chúng ta chắc? Giả sử lũ ngoài hành tinh xuất hiện ngay lúc này, tao không tin bọn nó dám đứng lại bắn dù chỉ là một viên đạn.”

Giọng nói đó là từ bọn cấp dưới lại đứng tán dóc đây mà. Alan đã chán ngấy việc cố gắng chỉnh đốn lũ này. Dù vậy, nhiều lúc anh ta lại chẳng thể lờ đi những chủ đề mà chúng bàn luận. Đấy, một trong số đám đó lại tiếp tục than vãn rồi:

“Biết sao được, bọn Artnoiseur bê nguyên quả thiên thạch thả lao vào Trái Đất năm ấy. Ám ảnh cũng phải thôi. Chúng mà nghiên túc hơn xíu nữa thì khéo nhân loại chẳng còn một mống.”

Những lúc thế này, tốt nhất là nên đứng tránh xa một chút để đôi tai khỏi bị vấy bẩn bởi những sự thật tàn nhẫn, càng tốt hơn nếu ta tiếp tục nhắm mắt bịt tai mà vùi đầu vào công việc. 

Bất ngờ thay, khi Alan chuẩn bị thu gom thi thể tiếp theo, một giọng nói trầm trầm, nhấn nhá rõ từng chữ vang lên giữa phần bóng đổ của tòa nhà sát bên:

“Cái đẹp không cần ánh sáng để tồn tại. Nó kiên trì, bất khuất, bám rễ ngay cả trong tro tàn, chờ đợi một đôi mắt đủ tinh tường để nhìn thấy, một tâm hồn đủ táo bạo để cảm nhận.”

Người vừa cất tiếng là một gã cao kều, khoác lên mình bộ đồ bảo hộ giống họ, nhưng phong thái ấy có gì đó không khớp với bầu không khí căng thẳng chốn này. Đôi tay hắn đan lại như đang giữ một cuốn sách vô hình, dù chẳng ai thực sự thấy hắn cầm theo vật gì. Giọng thì đều đều, mang theo chút gì đó trải đời nhưng không quá nghiêm túc.

“Tên quái nào thế? Người mới à?”

Phản ứng đó của đám dọn xác cũng hợp lý cả thôi, ai đời lại xuất hiện một kẻ đứng lảm nhảm ngớ ngẩn mà không gây chú ý được?

Kẻ cao kều vẫn tiếp tục lầm bầm đọc, nhưng giọng điệu thì đầy vẻ bỡn cợt hơn là thành kính:

“Con người không sinh ra để cúi đầu trước số phận. Họ sinh ra để cắn răng, vùng vẫy và đập tan xiềng xích định mệnh...”

Giọng hắn kéo dài ở cuối câu, gần bật ra một tiếng cười nhẹ. Đó như là một trò đùa báng bổ mà chỉ mình hắn hiểu.

Dẫn dắt đoàn dọn xác cũng ngót nghét gần mười năm, Alan chẳng bất ngờ gì với thể loại này nữa. Thành thật mà nói, ai trong số họ mà chẳng có vấn đề gì đó? Như một lẽ thường tình thì kẻ mới xuất hiện, dù kỳ quái đến mức nào, rồi cũng phải quen với nhịp điệu này. Nếu không thì hắn sẽ chỉ là một bộ đồ bảo hộ bị thay thế vào ca làm kế tiếp, hệt cái cách mà người ta tháo lắp bánh răng.

Phần còn lại của đoàn người, bao gồm cả người đội trưởng, bắt đầu tránh xa tên kỳ quái kia mà bàn với nhau những câu chuyện vô thưởng vô phạt, kiểu thói quen giúp họ giữ cho đầu óc thư giãn khi làm cái việc sặc mùi ô uế.

“Này, các cậu có nghe chuyện chưa? Về tên đó.”

“Tên nào? Thằng cha thị trưởng Loromicon với mấy lời hay ý đẹp của lão thì tao không muốn bàn nữa.”

“Không, thằng sát nhân gần đây xuất hiện quanh khu vực này cơ.”

Có một khoảng im lặng ngắn, mọi người đang đánh giá xem đề tài vừa đề cập có đáng để chú ý không. Bởi lẽ, họ cảm giác như bàn về chuyện này cũng đồng nghĩa với trù ếm chính mình. Để giữ lấy tinh thần cho cả đám, đội trưởng Alan chủ động lên tiếng, gạt phăng tin đồn ấy đi:

“Tin nhảm chứ gì nữa? Thế giới thì đang đi dần tới hồi kết, hơi đâu mà giết nhau thêm? Bây giờ nhân loại đều có chung một kẻ thù mà?”

Với anh, thế giới đã đủ mục ruỗng, chẳng còn chỗ cho những ý niệm vu vơ. Nhưng điều đó chỉ khiến vài đồng nghiệp cười nhạt, bởi ai cũng tin rằng hỗn mang chính là mảnh đất màu mỡ cho những kẻ điên loạn sinh sôi.

Dù tin đồn ấy có thật hay không, nó cũng chỉ là một nỗi lo nhỏ bé so với những thứ đã hiện hữu trong thế giới này, dịch bệnh Artocoil, nguồn năng lượng từ xác chết nhiễm bệnh, và những sinh vật Artnoiseur đang đóng quân để tài nguyên hóa Địa Cầu.

Tiếp xúc trong môi trường độc hại này lâu khiến họ phải ngẩng cổ lên cố hít thở, đập vào mắt là khoảng trời đen vô tận không một vì sao. Chỉ có những quầng sáng lạnh lẽo, nhấp nháy từ các tháp canh trên tường thành Loromicon, thứ ánh sáng chẳng bao giờ rọi được đến nơi họ đứng. Vẫn máy móc với công việc là thế, nhưng đầu óc mỗi người dường như đang trôi dạt đâu đó xa hơn cái thực tại mục nát này.

Bất ngờ, giọng gã lom dom lại vang lên cạnh bên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch bằng tông điệu vui nhộn, thứ vốn đáng ra chẳng nên có ở đây:

“Vui lên đi nào các cậu, đây chẳng phải là một công việc thượng đẳng sao?”

Đội trưởng Alan lập tức gắt lên:

“Nói vớ vẩn gì nữa vậy!?”

Tên cao kều không hề để tâm. Hắn bước lên bậc thềm của tòa cao ốc gần đó, dang rộng hai tay. Đèn pha từ xe tải hắt lên bộ đồ bảo hộ của gã này, khiến bóng của hắn đổ dài trên nền đá, trông thật ma mị làm sao.

“Các quý ông và quý bà, cho phép tôi được hỏi một câu rằng, các vị có bao giờ nghĩ rằng chúng ta đang làm công việc của những nghệ nhân không?”

Một vài người dừng tay, quay sang nhìn với vẻ mặt khó chịu xen lẫn bối rối. Trong khi những anh em khác đang tối tăm mặt mũi thì lại có kẻ trốn việc để làm mấy trò điên khùng, ai mà không bực được cơ chứ? Càng khó chấp nhận thành phần này khi tất cả đều hưởng chung mức lương.

Mặc cho lời xì xầm bên dưới thì tên hợm hĩnh này chẳng có vẻ gì định dừng lại:

“Chúng ta nhặt nhạnh những kiệt tác cuối cùng của sự sống, gói ghém lại cẩn thận, cứu rỗi khuôn ngọc này khỏi sự xói mòn của thời gian.”

Hắn nhấn mạnh từng chữ cuối cùng bằng một cái phẩy tay đầy kịch tính. Vài người trong nhóm bật cười mỉa mai.

Sự chế giễu đó dường như chỉ khiến hắn thêm thích thú vì vừa được khơi đúng mạch ngông cuồng. Hắn bắt đầu say sưa liên hệ những thi thể thối rữa với các bức họa cổ điển, với cái đẹp không cần sạch sẽ mà chỉ cần đủ để gây xao xuyến.

“Nghệ thuật gì mà lại thối rữa khủng khiếp!”

“Ôi trời, tất nhiên là có rồi!” Gã cao kều ngả nghiêng.

Hắn cúi xuống, vuốt nhẹ vào một thi thể đã hóa thành những dải lụa xoắn ốc:

“Tôi cá là nếu những người này còn sống, họ cũng sẽ chẳng ngờ mình có thể rực rỡ đến thế đâu.”

Một vài người trong nhóm rùng mình. Đội trưởng Alan vốn đang mệt mỏi xem ra hết kiên nhẫn, lầm lì để lại lời nhắc sau chót với giọng điệu hăm dọa:

“Thôi đi, đừng nói nữa. Làm việc đi nhóc!”

Gã cao kều nhún vai, cúi xuống lôi một xác chết khác vào tấm vải bạc, không quên dang tay rên rỉ thêm vài câu, dụng ý chỉ đủ để những nhân viên ở gần nghe thấy:

“Rồi một ngày nào đó, chúng ta cũng sẽ trở thành một phần của bộ sưu tập này thôi. This is... truly marvelous!”

Không ai muốn nối dài chủ đề tranh luận khó nuốt của gã, nhưng những lời hắn nói vẫn vương vất đâu đó giống lớp bụi phóng xạ, không bao giờ rửa sạch được.

Những bàn tay đeo găng tiếp tục kéo lê những “tác phẩm nghệ thuật” của Artocoil như cách người ta dọn rác. Một bức tượng bằng da thịt có hoạ tiết rồng phượng bị vứt lên thùng xe với tiếng bịch nặng nề.

“Này, coi chừng! Nhẹ tay chứ thằng kia!” Đội trưởng quát tháo khi thấy cấp dưới gần như ném một cái xác lên xe.

“Chậc, xin lỗi. Tôi quên mất đây là kiệt tác đấy.” Người kia nhếch mép, như thể hành động vừa rồi là để chế giễu những gì ban nãy được nghe từ tên kỳ dị nọ.

Vài tiếng khúc khích vang lên hưởng ứng, coi bộ bọn họ quyết tâm đưa gã khác người kia thành loại trò đùa dài hạn.

“Này, nghĩ theo cách khác thì cũng buồn cười phết. Giả sử sau này chất thải sinh học mà được xài rộng rãi thì chắc cũng sẽ có thằng khùng nào đấy ca ngợi đó là nghệ thuật.”

Cả đám người phá lên cười sảng khoái sau câu pha trò. Đối với họ, những thi thể này chỉ là xác chết, là vật trung gian truyền bệnh và chỉ là nguồn năng lượng bị lãng phí nếu không được chuyển về nhà máy.

Gã cao kều không nói gì nữa.

Alan chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Sự im lặng đột ngột của gã lính mới còn đáng lo hơn cả những lời lảm nhảm trước đó. Anh quan sát thấy hắn vẫn thoăn thoắt kéo lê từng cái xác, nhưng dáng đi của hắn cứng nhắc một cách kỳ lạ, và những ngón tay đeo găng như muốn bóp nát cả phần thi thể mà hắn đang cầm. Tất cả cấu thành cảm giác bất an lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh.

Bất thình lình, giữa không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng gió rít, một tiếng “cạch” khô khốc của kim loại vang lên.

Âm thanh đó quen thuộc đến chết người khiến trái tim Alan thắt lại. Đầu óc chưa kịp ra lệnh cho cơ thể phản ứng thì một tiếng nổ chát chúa như xé toạc màng nhĩ. Đội trưởng quay ngoắt sang, chỉ kịp thấy gã nhân viên đứng gần tên cao kều nhất giật nảy người lên, một vệt máu đỏ thẫm phụt ra từ ngực y, bắn tung tóe lên tấm vải bạc.

Những người còn lại điếng mình quay ngoắt về phía hiện trường, chỉ để chứng kiến gã cao kều đang đứng đó, tay giơ cao một khẩu súng lục nòng lớn vẫn còn bốc khói. Khẩu Smith & Wesson .500 Magnum, loại vũ khí quá sức thừa thãi để sử dụng trong cuộc tàn sát ở khoảng cách gần như thế này.

Alan không thể hiểu nổi. Tại sao? Chỉ vì vài câu chế nhạo ngu ngốc mà hắn sẵn sàng làm chuyện tày trời này sao? Hay mục đích của hắn ngay từ đầu đã là như vậy? 

Không ai kịp phản ứng.

Lại thêm tiếng nổ kinh hoàng nữa vang lên, khỏi phải nói họ đều biết là từ họng súng vừa ban phát cái chết kia. Một nhân viên khác ngã xuống, cơ thể vặn vẹo vì lực đẩy quá mạnh từ viên đạn. Viên đạn ngoại cỡ xuyên qua bộ đồ bảo hộ của y, máu loang ra đỏ cả nền đất khiến những người còn lại hoảng loạn tột độ.

“Chết tiệt! Thằng này điên rồi!” Ai đó hét lên, lao về phía chỗ nấp sau một chiếc xe tải.

Nhiều người khác vội vàng nhào đến quyết liều mình tìm cơ hội hạ gục tên máu lạnh kia. Dù chỉ là những nhân viên dọn xác nhưng họ không hoàn toàn vô hại. Mỗi nhân viên đều được trang bị loại súng lục tiêu chuẩn như biện pháp phòng thân cơ bản.

Loạt đạn 9mm bắn trả xối xả như mưa trút về hướng kẻ thù. Tất cả đều không tìm được đích đến.

Vừa mới thấy hắn đứng bên cạnh chiếc xe tải, chớp mắt một cái, gã đã ở giữa đám đông. Hắn không lóng ngóng như loại nghiệp dư suốt ngày chỉ biết làm công việc dọn xác hậu cần, mà linh hoạt bay nhảy, lượn lách qua những viên đạn với sự chính xác tuyệt đối từ bản năng.

Alan chứng kiến tận mắt có người bị bắn ngay cổ họng khi đang cố gắng chạy thoát. Kẻ khác bị đạn xuyên qua đầu từ trán ra sau gáy khi còn chưa kịp rút súng khỏi bao. Một người cố bò ra phía sau đống đổ nát, nhưng ngay khi anh ta tưởng rằng mình đã thoát, viên đạn từ xa đã xuyên qua gạch đá, ghim thẳng vào xương sống, lạnh lùng kết án cho sinh mạng ấy.

Không muốn vong mạng theo đám đó, Alan chẳng điên mà chống trả bằng khối thép mình đang lăm lăm trên tay. Ngay khi một đồng nghiệp cạnh bên trúng đạn và ngã về phía mình, anh cũng nằm xuống theo, để cơ thể máu me bê bét của người dọn xác xấu số kia đè lên mà giả chết.

Qua đôi mắt nhòe đi, Alan vẫn thấy bóng của gã sát nhân di chuyển, một vũ điệu của tử thần giữa những tia lửa đạn. Anh thấy một người nữa ngã xuống cạnh mình. Rồi một người nữa. Vô vọng. Hoàn toàn vô vọng rồi.

Không ai có cơ hội. Không một ai.

Cả quá trình chỉ kéo dài chưa đầy một phút. Chẳng mấy chốc mà nơi đây đã không còn sự sống, xác chết mới đè lên xác chết cũ.

Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy không gian còn đáng sợ hơn cả tiếng súng, tạo đủ nôn nao để Alan liều mình hé mắt lớn hơn một chút.

Giữa bãi u linh tử khí, gã cao kều nhanh chóng tống khứ bộ đồ bảo hộ khỏi cơ thể. Trái tim Alan như ngừng đập khi thấy bên dưới không phải một khuôn mặt người. Khó có thể ngờ rằng dưới lớp mũ dày cộm lại có thêm một lớp bảo vệ nữa.

Ánh tà dương rọi xuống bề mặt nhẵn bóng ấy, màng thủy ngân phản chiếu mọi thứ xung quanh mà không buồn níu lại chút tàn ảnh. Những tia sáng từ đèn xe tải, những thi thể nằm rải rác, những vệt máu còn ấm, tất cả đều in hằn trên chiếc mặt nạ thứ hai, méo mó và biến dạng theo cách hắn gật gù hài lòng.

Đây đích thị là kẻ đó, kẻ sát nhân đeo mặt nạ gương mà người ta bàn tán.

Hắn đang... nói gì đó?

Và rồi, gã độc thoại, cái tông vui vẻ bỡn cợt ấy đã trở lại:

“À… cuối cùng cũng có thể hít thở không khí thoải mái rồi. Ta sẽ tận hưởng tí chút trước khi đám quân phòng phiền phức kéo tới.”

Mặt nạ gương hít một hơi dài, tận hưởng khoảnh khắc điên rồ mình vừa tạo ra. Những cái xác bắt đầu biến đổi. Alan ưu ái được tận mắt chứng kiến từ xác chết của những đồng nghiệp ở sát rạt mặt mình.

Các đường nét cơ thể dần mất đi tính người, da thịt rạn vỡ, rồi tái cấu trúc. Cánh tay vươn dài như dòng mực loang trên nền giấy vẽ. Khuôn mặt nứt ra tựa băng vỡ. Tứ chi tự quấn lấy chính nó như một dải sao lấp lánh ánh bạc, không còn trước, không còn sau.

Từng người từng người, họ hóa thành những thứ gì đó thật diễm lệ.

“Thật tuyệt vời…” Giọng hắn ngân nga tựa một gã nghệ sĩ đang tán thưởng một bức tranh trác tuyệt.

Bước chân của hắn tiến lại gần làm Alan hoảng hồn mà nhắm nghiền mắt, mọi cơ bắp trong người căng cứng, cảm nhận được gót giày của hắn chỉ cách mặt mình vài gang tay. Một giây dường như kéo dài cả thế kỷ. Liệu hắn có nhận ra nhịp thở mà anh đang cố kìm nén? Liệu hắn có thấy mí mắt anh đang run rẩy?

May thay, hắn chỉ dừng lại gần đó rồi buông lời chế giễu với những kẻ đã chết:

“Các người không cần phải cảm ơn ta đâu. Nghệ thuật vốn dĩ chẳng lúc nào cũng dành cho người sống.”

Hắn nâng đôi bàn tay lên trước tầm mắt như thể đang cầm vật vô hình. Cuốn kinh sách tưởng tượng. Một nghi thức kỳ lạ. Một sự ngạo mạn điên rồ.

“Và Đấng Tối Cao phán rằng: Hỡi những linh hồn vướng bận bụi trần, ta ban cho các ngươi ngọn lửa tái sinh, để trong đau đớn, tội lỗi được gột rửa, và từ tro tàn, các ngươi sẽ đứng lên trong hình hài thuần khiết hơn.”

Hắn kết thúc bài diễn văn và bước ra đủ xa để khiến Alan gần như tin rằng mình đã thoát nạn. Nào ngờ, bất chợt, không một lời cảnh báo, không một chuyển động thừa, chiếc mặt nạ gương ấy xoay phắt lại:

“Tất nhiên là Ngài sẽ không bỏ sót một ai.”

Đó là điều cuối cùng Alan nghe thấy trước khi nòng súng đen ngòm của khẩu .500 Magnum lấp đầy tầm nhìn của anh.

Thế giới nổ tung thành một màu đỏ thẫm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!