Con Wyvern khổng lồ đáp xuống dưới mặt đất, thân hình nó to lớn đến mức khiến những tảng đá lớn dưới chân vỡ vụn, đôi cánh khổng lồ phủ kín cả bầu trời, khiến cho bầu không khí vốn u ám của khu rừng nay lại còn đen tối và đáng sợ hơn.
Nó vươn người phát ra tiếng gầm gừ đáng sợ, từ cổ họng đang phập phồng của nó, ánh lửa đỏ rực hắt ra từ miệng, soi rõ từng lớp vảy đen. Ngay sau đó một cột lửa dài được phóng ra từ miệng nó, thẳng xuống vị trí của những đám quái đang lúc nhúc bên dưới.
Như thể ngọn lửa của địa ngục vừa được giáng xuống, mặt đất nổ tung và khói bụi thì bốc lên khiến những con quái đó nhanh chóng bị hấp thu vào biển lửa mà không kịp phản ứng, thân thể chúng cháy rụi trong tích tắc, hóa thành tro tàn và cuốn theo biển lửa.
Không khí im lặng nặng nề đổ xuống cả đoàn quân, như thế họ đã bị nỗi kinh hoàng bóp nghẹt lại.
“Đám quái đó… biến mất rồi…” - Tôi lẩm bẩm, giọng run bần bật sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc.
Cả tôi và toàn bộ những kỵ sĩ ở dưới trận địa đều không cần nhìn quá lâu để hiểu rằng:
‘Có lẽ con quái đó sẽ là tử thần dẫn bọn tôi xuống thẳng địa ngục!’
Và rồi ánh mắt của chúng tôi đều đổ dồn về Garron - người duy nhất còn đứng vững, vị đại đội trưởng sẽ là người dẫn dắt tất cả chúng tôi vượt qua ải tử thần này.
Garron nheo mắt, quét nhanh toàn bộ mặt trận mà con Wyvern đang đứng ở đó. Ông nghiến răng, rồi hô lên một câu lệnh dứt khoát, khiến cả đoàn quân như bừng tỉnh khỏi những nỗi sợ đang đè nặng.
“Đóng kết giới lại! Chúng ta đã tìm thấy con quái vật rồi!”
Giọng ông vang vọng xuyên qua làn khói nóng và lấn át cả tiếng gầm gừ của con Wyvern, uy nghiêm đến mức khiến cả đám kỵ sĩ giật bắn mình, theo bản năng lập tức đứng thẳng người.
Allen - người lúc này đang cầm cây trượng, nghe thấy mệnh lệnh và lập tức rút cây trượng đang cắm sâu ra khỏi mặt đất, ánh sáng xanh tím từ quả cầu pha lê chợt lóe lên và dần dần tắt ngúm, theo đó thì lỗ hổng trên kết giới cùng dần dần được khép lại.
Nhìn thấy kết giới đang dần dần bị khép lại, đôi mắt đỏ rực của con Wyvern trợn lên, từng đường tơ máu màu đen giật giật điên cuồng như muốn nổ tung, có lẽ nó nhận thức được rằng lối thoát duy nhất mà nó đang tìm kiếm bao lâu nay đang dần dần biến mất trước mắt nó.
Nó gầm mạnh - tiếng gầm chói tai và thịnh nộ tới mức khiến mặt đất như muốn nứt toác cả ra.
Tất cả các kỵ sĩ đều không tự chủ được mà lấy tay bịt tai lại, chỉ có Garron là đứng đó không hề nao núng. Ông rút kiếm ra khỏi vỏ, chỉ thẳng vào con quái vật và ra lệnh:
“Tất cả chuẩn bị vào thế trận! Chúng ta bắt buộc phải thắng bằng được con quái thú này!”
“Rõ! Thưa đại đội trưởng!” - Tiếng hô đáp lại vang lên đồng loạt, tạo thành một nhịp điệu quen thuộc nơi chiến trường.
“Đơn vị phòng thủ tiến lên phía trước, giữ khoảng cách, đội trinh sát theo sau, quan sát kỹ con quái vật.
Pháp sư tập trung ở tuyến sau, ưu tiên phép chặn lửa.
Còn ta… ta sẽ làm mồi nhử cho con quái vật này!”
Những hiệu lệnh được đưa ra rõ ràng và đầy uy lực, đội quân kỵ sĩ nhanh chóng vào thế trận sau từng lời của ông.
Đôi cánh khổng lồ của con Wyvern quật mạnh tạo ra một luồng lốc xoáy khiến tro tàn cuộn lên như những cột khói dựng đứng. Garron chạy vọt tiến thẳng đến chỗ con quái vật khổng lồ. Hơi nóng phả vào mặt ông, nhưng ánh mắt của ông ấy vẫn sắc bén hệt như một lưỡi gươm.
“Mọi thứ đã sẵn sàng, và giờ thì… đến lượt ngươi chịu trận rồi, con quái vật ‘trời đánh’!”
Wyvern lập tức khoá chặt ánh mắt vào Garron, đồng tử vàng co lại thành một đường sắc lạnh, như thể muốn huỷ diệt sự tồn tại của sinh vật nhỏ bé trước mắt nó.
Garron quỳ xuống, tay ấn mạnh xuống mặt đất, tiếp tục triển khai một vòng tròn ma pháp trước khi trực tiếp lao vào con quái vật - một trong những lối đánh quen thuộc của ông.
Mặt đất vang lên những tiếng rục rịch, mắt đất như bị ai đó xé rách mà nứt toác ra từng mảng lớn, và từ những chỗ nứt đó trồi lên những sợi xích ma thuật to bằng những cây cổ thụ, chúng uốn lượn như những con trăn khổng lồ cuốn lấy chân con Wyvern, siết chặt lấy từng đường vảy đen của nó, ngăn không cho con quái bay lên.
Ngay sau đó, từ sâu trong lòng đất vọt lên những cây cọc nhọn bằng đá khổng lồ, đâm vào bụng và cánh con quái vật.
Keng!
Tuy nhiên, lớp vảy ma thú quá dày, con quái vật trông chằng có vẻ hề hấn gì trong khi những chiếc cọc gỗ đã gãy vụn như những que gỗ. Con quái gầm lên như thể đang đắc ý với Garron.
“Ha… Ngươi đắc ý quá sớm rồi đấy, con Wyvern chết dẫm!”
Những chiếc cọc gỗ vẫn được dựng nên chi chít xung quanh con quái vật, con quái đã nhầm to. Garron chưa bao giờ dùng những chiếc cọc gỗ đó để tấn công đối thủ, ông ấy đang tạo nên một mê cung - một mê cung mà chỉ có ông quen thuộc.
Ông ấy lẩn trốn khỏi con quái vật đằng sau những chiếc cọc gỗ lớn che khuất tầm nhìn của nỏ, luồn lách uyển chuyển quanh những chiếc cột, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những chướng ngại vật đã được dựng lên từ trước, nhanh nhẹn đến mức không ai có thể nhận biết được hành tung của ông ấy.
Con quái Wyvern nhận ra mình đã mất dấu con mồi, nó trở nên kích động, quơ loạn lên những cây cọc bằng móng vuốt khổng lồ.
Rầm! Rầm! Rầm!
Những cây cọc đổ sụp xuống làm khói bụi xốc lên mù mịt càng làm tầm nhìn trở nên hỗn loạn. Các kỵ sĩ ở đằng xa - và cả tôi nhìn cảnh đó chỉ biết nghiến răng, chúng tôi không thể thấy Garron ở đâu cả!
Đúng giây phút đó, một bóng đen lao vọt lên từ đống cọc đá đổ nát. Thân hình ông như vạch ra một đường thẳng màu đen sắc lẹm trong không khí. Ông ra lệnh với toàn bộ đội quân:
“Toàn bộ đội quân, tấn công nó đi!”
Các kỵ sĩ cầm khiên và trinh sát đồng loạt đổ về hai phía con Wyvern, cung thủ và pháp sư ở hàng sau thì ngay lập tức thả cung tên và vòng tròn ma pháp.
Ngay lúc này - khi đối diện với con quái vật, Garron giương kiếm bằng cả hai tay với tư thế đâm thẳng từ trên xuống. Lưỡi kiếm sáng rực lên ánh đỏ của những tia lửa bắn ra từ miệng con Wyvern.
Phóng-thẳng-tới-mắt-con-quái-vật.
Xoẹt!
Lưỡi kiếm của Garron đâm thẳng vào tròng mắt phải của con quái vật, một tràng âm thanh ướt lạnh vang lên khi dòng máu đen phụt mạnh ra bên ngoài, dội ướt cả bộ giáp của Garron.
Những mũi tên và quả cầu lửa từ phía đằng xa ập tới hàng loạt, liên tiếp quét quanh thân nó, cạy xước đi từng mảng vảy và làm thủng đôi cánh khổng lồ của con quái.
Con quái vật rít lên một tiếng đầy đau đớn, làm cả khu rừng như run lên bần bật. Cả thân nó quẫy loạn, đôi cánh quật mạnh đến mức làm đổ bật hàng loạt cọc đá ra khỏi mặt đất.
Nó quay phắt sang nhìn Garron với con mắt còn lại một cách phẫn nộ, hơi thở nó trở nên gấp gáp, nóng rực, từng tia lửa đỏ sậm phả ra từ kẽ răng như báo trước một con thịnh nộ đang trực trào.
Ầm!
Bất chợt, nó bất ngờ quật một cú tát bằng móng vuốt khổng lồ, Garron bị hất văng trên mặt đất, rạch thành một đường sâu.
Wyvern gào thét, thân hình vặn mạnh.
Rắc… Rắc…
Những sợi xích đá rung lên dữ dội như sắp vỡ, một vài kỵ sĩ trinh sát thấy cảnh đó liền hét lớn để cảnh báo:
“Không xong rồi, những cái xích-”
Toàn bộ xích đá bị xé toạc chỉ trong vài giây, những mảnh đá văng tứ phía, cắm thẳng xuống mặt đất như những lưỡi găm.
“Khốn khiếp!”- Garron gằn khẽ.
Wyvern giật phăng chân ra, đôi cánh sờn rách vỗ mạnh hất tung bụi đất, nó gào lên một tiếng vang rền như sấm.
“GRYAAAAHHHH-!!"
Ngay lập tức, tia lửa đó cảm bắt đầu rò rỉ từ những chiếc răng sắc nhọn.
PHỤT !
Một cột lửa khổng lồ phóng thẳng về phía trước, quét ngang toàn bộ khu rừng như một cơn siêu bão, cuốn theo bụi đá và toàn bộ những cọc đá mà Garon đã tạo ra trước đó.
Toàn bộ đoàn quân kỵ sĩ trinh sát ngay gần con quái vật đều đã bị thiêu rụi không còn một dấu vết.
“C-c-c-cứu tôi với!!!!!” - Ai đó hét lên.
Các kỵ sĩ khiên thành chỉ biết giương khiên lên trong tuyệt vọng, thứ kim loại trở nên đỏ bừng và nóng rát trong tích tắc.
Pháp sư đồng loạt dựng lên những tấm bảo vệ và những bức tường gió nhưng hoàn toàn vô dụng trước sức mạnh của dòng lửa đó.
Toàn bộ nỗ lực của đội kỵ sĩ đều không là gì trước thứ sức mạnh ngang tàn của con quái thú, từng hàng quân kỵ sĩ lần lượt bị ngọn lửa cuốn bay tan vỡ thành khói bụi.
Garron đứng đó, bất lực nhìn mọi thứ hóa thành tro tàn.
Rừng Hollowvale, giờ đã biến thành… một khu rừng lửa…
Và tôi, người đã chứng kiến toàn bộ sự thảm khốc của cuộc chiến này…
Trong khoảnh khắc ấy, một ký ức bất chợt hiện về trong đầu khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Ký ức về cơn ác mộng của tôi vào ngày đầu tiên bước vào khu rừng này.
Lổng ngực tôi như siết lại, một tiếng thét câm nín dội lên trong đầu tôi:
‘Không… Không được… Không thể để điều này xảy ra…’
Cảm giác ấy, cái cảm giác khoảnh khắc trong cơn ác mộng đang đến gần… tôi có thể nhận ra nó.
Tôi bắt đầu giãy dụa một cách điên cuồng.
Những sợi xích siết chặt lấy cơ thể tôi đến mức túa cả máu, nhưng tôi vẫn dùng tất cả sức lực còn lại để cố thoát ra ngoài. Kim loại cọ vào nhau vang lên những tiếng kêu chua chát, nhưng tôi chẳng còn biết đau là gì nữa.
Xoẹt!
Một thứ tiếng sắc lịm xé ngang không khí.
Móng vuốt con Wyvern tựa như cây đinh ba của vị thần Hades, lao xuống như một bản án của tử thần, con ngươi nó khoá lấy chặt Garron như thể muốn ăn tươi nuốt sống ông.
Âm thanh ấy -
Một thứ gì đó như tiếng kim loại vỡ ra, xương bị gãy và tiếng lách tách rợn người của da thịt bị thiêu đốt.
Vang vọng đến tận trong xương tủy tôi.
-----
Tôi đang ở giữa một khu rừng, một khu rừng lửa.
Tôi đang khuỵu xuống, toàn thân cứng đờ như bị đóng băng, trước tầm mắt của tôi là cơ thể của một ai đó, có lẽ là cơ thể của một người đàn ông. Cơ thể ông ta đang chìm trong biển lửa, trên người là chi chít những vết thương hằn sâu, máu chảy tràn ra thành dòng từ những vết thương đó.
Và…
Ở giữa thân của ông, có một thứ gì đó sắc nhọn và cong vút có hình dáng giống một mũi khoan khổng lồ CẮM xuyên qua người của ông.
Cơ thể ông ấy vẫn còn run nhẹ, như vừa mới bị ra tay không lâu trước đó. Khi tôi có nhướn tầm mắt lên để có thể nhìn thấy khuôn mặt ông - - - -
Đó là Garron…ông ấy đã bị xuyên thủng bởi mỏng vuốt của con Wyvern.

Tôi cảm giác như mình sắp nôn ra máu vì sốc.
“K-k-k-không… CHA!!!!!!” - Tôi hét lớn.
Tầm mắt tôi trở nên nhoè đi, sau đó tối đen như mực, điều duy nhất tôi còn có thể cảm nhận được là tiếng lửa cháy và mùi khét của da thịt bị thiêu, mùi máu tanh đến nghẹt thở.
-----
1 Bình luận