Tập 01 - Sự khởi đầu

Chương 11 - Trận chiến bắt đầu!

Chương 11 - Trận chiến bắt đầu!

Từng cơn gió lạnh thổi qua pháo đài, lá cờ tung bay phần phật giữa không trung, bên trên thấp thoáng hiện ra huy hiệu biểu tượng của kỵ sĩ hoàng gia - một lưỡi kiếm xuyên qua cánh của một con đại bàng, uy nghi mà bất khuất.

Hai hồi kèn ngắn nối đuôi nhau vang vọng giữa không gian im lặng. Garron quét lá cờ hiệu sang ngang, ra lệnh cho đội quân kỵ sĩ đang cúi mình chờ lệnh. 

Nhận được hiệu lệnh từ ngài đại đội trưởng, toàn bộ đoàn kỵ sĩ bắt đầu dàn hàng ra như dòng nước chảy, loang ra tứ phía.

Chỉ trong thoáng chốc, một thế trận vòng tròn được tạo ra. 

Đứng trên đài quan sát cùng với ngài Garron, từ đây tôi có thể quan sát rõ từng động tác của những người kỵ sĩ, cảm nhận được sự căng thẳng qua từng nhịp thở. 

Kế hoạch mà tôi và ngài Garron đã bàn bạc và thống nhất vào tối hôm qua… Càng nghĩ, tôi lại càng thấy nó liều lĩnh đến mức điên rồ.

Nhưng có lẽ đó là cách duy nhất - như ông ấy đã từng nói - chúng tôi phải tìm cách dụ con quái đó đến thay vì cứ đi tìm nó trong sự vô vọng. 

Một hồi kèn dài tiếp tục được vang lên, từ hàng quân kỵ sĩ, một bóng người bước ra tiến về phía trung tâm vòng trận. Anh ta mặc một bộ đồ trắng muốt dài đến đầu gối, nên trông cực kỳ nổi bật giữa những gã kỵ sĩ trang bị trên mình các bộ giáp cứng cỏi. Không những thế, thân hình anh ta lại còn gầy guộc và yếu ớt, Cây trượng ma pháp cao ba thước trong tay anh ta trông thật cao lớn so với dáng vẻ mà nó nên có.

Đó là cây trượng ma pháp mà chúng tôi đã dùng để mở kết giới của khu rừng Hollowvale - một vật phẩm mà Hoàng cung đã đưa tới. 

Nói cách khác thì, cây trượng này chính là chiếc chìa khoá duy nhất để có thể mở được cánh cổng kết giới giữa khu rừng với thế giới bên ngoài. 

Kế hoạch của chúng tôi chính là…

Mở-toang-cánh-cửa-đó-ra. 

Đó là cách duy nhất mà chúng tôi có thể nghĩ ra để có thể dụ được con quái vật ra ngoài.

Nhưng cách này chỉ có thể thành công nếu như giả thuyết chúng tôi đã nghĩ là đúng: rằng có sự tồn tại của một con quái vật ghê gớm nào đó, và nó muốn thoát ra khỏi khu rừng. Nếu không thì… toàn bộ những gì đang diễn ra đều là sự cố gắng trong tuyệt vọng của chúng tôi. 

Vấn đề là, kế hoạch này còn mang một rủi ro khổng lồ - thứ mà tất cả chúng tôi đều ngầm hiểu: một khi kết giới được mở ra thì không chỉ có con quái vật bí ẩn kia mới kéo tới.

Bất kỳ sinh vật nào đang trốn chui lủi ở sâu trong khu rừng - như những con sói mà chúng tôi đã gặp trong hang động kia, chúng chắc chắn cũng sẽ nhân cơ hội mà tràn ra ngoài.

Điều đó đồng nghĩa với việc gánh nặng đặt lên vai đoàn kỵ sĩ đang bảo vệ người dân ở khu vực dân cư bên ngoài khu rừng sẽ tăng gấp bội. Họ đã chiến đấu suốt nhiều ngày rồi, nếu thêm một đợt bùng phát nữa chắc chắn sẽ đẩy họ đến giới hạn.

Thế nhưng, dù là đánh cược với sự rủi ro đó, đây vẫn là lựa chọn duy nhất, chần chờ cũng chỉ khiến các kỵ sĩ kiệt quệ thêm.

Tầm mắt của tôi lại kéo về người đang cầm cây trượng đang đứng ở trung tâm vòng vây kia. Đó chính là người sẽ trực tiếp dùng ma pháp để mở kết giới - mồi nhử để dụ con quái tới. Nhìn dáng vẻ gầy yếu đó, trong thoáng chốc tôi có chút nghi ngờ không biết anh ta có đảm đương nổi trọng trách lớn lao ấy không… 

Nhưng khi nhìn kỹ hơn vào gương mặt anh ấy, từng đường nét dần dần hiện ra, ngay khoảnh khắc nhận ra gương mặt ấy, cả người tôi cứng đờ - đến mức tôi quên cả việc nên phản ứng như thế nào.

“Chờ đã… Anh Allen? Sao anh ấy lại ở đó, ảnh là y sĩ mà?” - Tôi vô tình thốt lên những suy nghĩ trong đầu của mình. Garron chú ý đến thái độ hoảng hốt của tôi và ông ấy trả lời lại với một giọng bình thản:

“Allen đã tự nguyện ra trận, cậu ấy nói muốn làm gì đó  để bù đắp cho cái chết của anh trai mình.”

Lời nói của ông ấy khiến bầu không khí lắng đi một nhịp, tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn về phía anh Allen. 

Từ khi Levi ra đi, Allen chưa lúc nào tỉnh táo cả, anh ấy lúc nào cũng lờ đờ và chẳng chịu giao tiếp với một ai… Nhưng ngay lúc này, ánh mắt anh ấy đã hoàn toàn khác - tôi chưa bao giờ thấy ai có một ánh mắt quyết tâm như vậy, dáng vẻ tiều tuỵ nhưng hiên ngang - đôi bàn tay đang siết chặt lấy cây trượng đến nỗi trắng bệch ấy, từng đường gân xanh nổi lên dưới trán anh, như thể trước mắt anh bây giờ mọi thứ đều đã biến mất, chỉ còn khoảnh khắc dụ được con quái vật kia - nguồn cơn cho cái chết của Levi.  

“Allen…”  - Tôi thốt ra, giọng nghẹn lại.

Garron tiếp tục giương cờ và thổi còi hiệu lệnh.

Huýttttttttt

Và thời khắc đó đã tới, tiếng còi sắc, mạnh, kéo dài vang dội khắp trận địa là tín hiệu mở đầu một cuộc chiến. 

Trận chiến bắt đầu! 

Allen giơ cao cây trượng, quả cầu pha lê được đính trên cây trượng phát ra một thứ ánh sáng xanh tím, anh cắm cây trượng xuống dưới lòng đất. Ngay lập tức Những tia sáng bắt đầu xuất hiện từ những khe nứt trên mặt đất rồi lan toả thành các ký tự ma pháp, dần hình thành một vòng tròn ma pháp khổng lồ giữa hàng quân kỵ sĩ.

Vòng tròn ma pháp phát sáng dữ dội, từng ký tự cổ uốn lượn rồi cuốn lấy nhau, trên bầu trời, kết giới từ từ mở ra một khoảng trống, và khoảng trống đó mỗi lúc một to, như nỗi lo lắng của toàn bộ đoàn quân đang mang hiện giờ. 

Các kỵ sĩ căng mình, tay nắm chặt vũ khí, ánh mắt dõi theo toàn bộ khu rừng để xem xét có bất kỳ một sự thay đổi nào hay không. 

Nhưng không, khu rừng vẫn im ắng như vậy, dù kết giới đã được mở ra được một vết nứt khá lớn, nhưng chẳng có vẻ gì là sẽ có quái vật xuất hiện.

Đó gần như là một khoảng không im lặng bao trùm cả thế trận. 

“Gì chứ? Chẳng có gì xảy ra ư?” 

Một vài kỵ sĩ đã mất cảnh giác và bắt đầu lên tiếng… 

Nhưng tôi thì không, trực giác của tôi - hay là ma pháp bóng tối trong cơ thể của tôi đang điên cuồng cảnh báo tôi về một cơn cuồng phong sắp tới… Không gian càng im lặng, tâm trí tôi lại càng căng thẳng… Đến mức tôi không thể chịu được và gục xuống.  

“Dan, con có sao không?” - Garron lo lắng hỏi tôi, nhưng tôi không còn để tâm được đến chuyện nên trả lời lại ông ấy… Tôi lo lắng nhìn xuống dưới khu rừng và toàn bộ trận địa, cường hoá tối đa tất cả các giác quan để có thể phát hiện ra điều bất thường.

Xào xạc… Xào xạc… 

Lộc cộc… Lộc cộc… 

Rầm rầm… Rầm rầm…

Từng âm thanh dồn dập, nhịp điệu tăng dần khiến tôi cảm nhận được một điều không ổn đang tiếp diễn.

Đó là… Không xong rồi…

“Mọi người… cẩn thận! Đám quái vật sắp lao tới rồi!” - Tôi hét lớn bằng tất cả các sức bình sinh mà mình có, giọng tôi vang vọng khắp vòng trận khiến tất cả các kỵ sĩ đồng loạt quay lại.

Không lâu sau đó, như một quả bom không được hẹn trước mà bất ngờ phát nổ, đám quái vật lao ra từ tứ phía, hung hãn và ầm ĩ. Dám quái vật đó đều khao khát được thoát khỏi nơi này, bọn chúng rên rỉ, gầm gừ và la hét lao vào và cắn xé lẫn nhau để có thể thoát ra ngoài nhanh nhất. 

Mọi thứ chìm trong sự hỗn loạn, và sự hỗn loạn ấy lan đến cả vòng vây thế trận của đội quân kỵ sĩ. Mọi người cực kỳ hoảng loạn, có người còn quỳ sụp xuống trước sự xuất hiện của đám quái vật, thậm chí những chiến binh đã quen với hiểm nguy đều phải rụt mình sợ hãi. 

Rồi cảnh tượng đó lại hiện ra trước mắt tôi, ám ảnh tôi như một cơn ác mộng. Hệt như cảnh tượng trong hang động ngày hôm đó - khi tất cả những người đồng đội thân thiết đã ngã xuống ngay trước mắt tôi. Nhưng lần này, mọi thứ còn kinh khủng hơn.

Và cái cảm giác sợ hãi lại trào dâng trong tôi, tôi run rẩy nhìn từng người kỵ sĩ ra đi và nghĩ đến cái chết của chính mình, và điều đó khiến sự hèn nhát ẩn giấu trong con người tôi điên cuồng thôi thúc tôi chạy trốn khỏi nơi thực tại khắc nghiệt này.

‘Chạy trốn… chạy trốn và bỏ cuộc… bỏ lại tất cả và trốn đi, biến mất tuốt khỏi nơi này…’

Nhưng kỳ lạ là, đối lập với những nỗi sợ hãi đang bủa vây, trong tôi còn tồn tại một cảm giác còn lớn lao và đau đớn hơn gấp bội: sự bất lực.

Tôi bất lực - và căm ghét chính bản thân mình vì chỉ biết đứng nhìn, không làm bất cứ điều gì để thay đổi cục diện. Thậm chí là, cơn bất lực dồn nén ấy khiến tôi gần như không còn để tâm tới nỗi sợ đang điên cuồng gào thét trong lòng mình. 

Với ý định muốn khiến sự bất lực đó biến mất bằng cách hành động, tôi định lao xuống mà không màng đến sự nguy hiểm, nhưng có một bàn tay đã ngăn tôi lại.

“Dừng lại, Dan. Đừng liều mạng như thế, trận chiến này con không được tham gia!” - Garron bấu chặt lấy vai của tôi và quát lớn. 

“Sao cơ ạ?!... Không thể được! Làm sao mà con có thể đứng ở đây và nhìn các kỵ sĩ cứ ngã xuống ngay trước mặt mình như vậy chứ…?”

“Không được, ta đã quyết định rồi, trận chiến này quá nguy hiểm và con vẫn còn nhỏ, Daniel. Ta đã hứa với con rằng lúc con gặp nguy hiểm thì ta sẽ là người bảo vệ con mà.”

“Thưa ngài! Nhưng còn cả nghìn người kỵ sĩ dưới kia thì sao?!” - Tôi hét lớn, gần như là quát vào mặt ông, có lẽ đó là lần đầu tiên và duy nhất tôi dám cư xử với ông ấy như vậy.

Mặt Garron đanh lại, ông ấy không đáp lại lời tôi.

“Ngài Garron…? Cha ơi…?” 

Ngay khoảnh khắc tôi bối rối trước sự khác thường của ông, một vòng tròn ánh sáng loé lên ngay dưới chân tôi, từ giữa vòng tròn, các sợi xích sắt trồi lên từ dưới mặt sàn của đài quan sát.

“Chờ đã…”

Garron…

Ông-ấy-đã-xích-tôi-lại. 

Một lần nữa, tôi lại bị sập bẫy của ông ấy, vẫn là cái bẫy với những sợi xích ‘chết tiệt' đó. 

“Thứ lỗi cho ta, Dan à. Nhưng ta không thể nào mất đi một người con trai nữa được.”

Garron nhìn tôi với ánh mắt kiên định, trong đôi mắt ấy không hề có một sự dạo động, như thể ông đã quyết định sẽ làm điều này từ lâu.

“Con phải ở lại đây! Lần này, cha sẽ bảo vệ con!” - Không để tôi thốt ra dù chỉ một lời phản bác, ông ấy dứt khoát xoay người, phóng thẳng xuống trận địa bên dưới, chỉ để lại cho tôi một bóng lưng lạnh lẽo.

Một bóng lưng đơn độc lao vào biển quái vật đang gào thét.

Ông đáp xuống chiến trường trong một tiếng ‘ầm' vang dội, khói bụi bốc lên mù mịt. Ông quỳ một gối xuống mặt đất, bàn tay áp xuống nền đất khô cằn.

Ngay lập tức, những vệt nứt khổng lồ như mạng nhện lan toả từ hướng lòng bàn tay của ông đến chỗ đám quái vật, mặt đất bắt đầu di chuyển từng hồi. 

Ầm… ầm… ầm… 

Những bức tường khổng lồ lập tức trồi lên từ dưới lòng đất, dựng thành những khối chắn vững chãi như núi. Đám quái vật lao tới với tốc độ điên cuồng không kịp phản ứng - chúng đâm sầm vào bức tường vang lên những tiếng rầm chua chát, chúng bắt đầu dẫm đạp lên nhau để tìm cách vượt qua bức tường, song vì quá đông mà không thể nhúc nhích. Cơn bão quái vật tạm thời được lắng lại, ngay lúc đó, Garron hét lớn ra lệnh cho đoàn quân:

“Toàn bộ đoàn quân dồn hướng Bắc! Giữ hàng! Tuyệt đối không thể để chúng phá vỡ tuyến trận thứ hai. Chặn chúng lại, càng ít quái thoát ra ngoài càng tốt!”

Giọng ông vang dội như sấm rền, đội quân lập tức siết lại về phía bức tường đất. Tất cả những con quái vật thoát ra từ bức tường đất đều bị cả đoạn kỵ sĩ khoá chặt, lưỡi kiếm, mũi tên, khiên và ma pháp đồng loạt được giáng xuống như một cơn bão cát.

Nhìn từ trên cao, tôi có thể cảm nhận được tình thế trận chiến đã được thay đổi rõ rệt ngay khi Garron ra trận. Bảo sao ông ấy lại có thể bình tĩnh như vậy khi nhìn đám quái vật đó lao đến.

“Ngầu thật… Đại đội trưởng…” 

Garron đang chiến đấu như thể ông ấy là một người hùng cuối cùng ngăn cản đám quái vật đó thoát ra thế giới bên ngoài.

Ngay khi tôi vừa kịp thở phào, nghĩ rằng mọi chuyện đang dần được kiểm soát… Một âm thanh chói tai đột ngột xé toạc bầu không khí. Nó kéo dài, ghê rợn như thể những thanh kim loại rỉ sét bị ai đó nghiến mạnh vào nhau tạo nên một thứ âm thanh sắc lẻm khiến sống lưng tôi lạnh buốt.

Một luồng gió dữ dội từ bên sâu trong khu rừng đột ngột kéo đến, quật mạnh vào mặt tôi, hất tung bụi đất và lá cây lên cao.

Đám quái vật đột ngột im bặt. Tất cả chúng, dù là đang gào thét hay lao vào cắn xé bức tường đất, như thể cảm nhận được cái gì đó. Những cái đầu méo mó cùng lúc quay về phía khu rừng. 

Trái tim của tôi cũng ngừng đập theo chúng. 

“Là nó… ‘Thiên địch' của chúng…” 

Luồng gió ngày một dữ dội, mang theo một mùi tanh của máu, những tán cây rung chuyển dữ dội, tiếng gầm chói tai của con quái lại vang lên, đủ để khiến mọi thớ cơ trong cơ thể tôi co rút lại.

Từ màn đen đặc của rừng Hollowvale, một bóng hình ẩn hiện dưới ánh sáng mờ.

Đầu tiên là đôi cánh - 

Hai tấm màng da màu đen khổng lồ căng ra từ khuỷu tay đến từng ngón vuốt, gân cánh kéo dài dọc theo cánh tay, nổi lên như những sợi dây thừng đỏ thẫm. Mép cánh sắc lẹm như những lưỡi dao cong, toả ra thứ uy lực đáng sợ đến nghẹt thở. 

Thân hình nó dài, thuôn và phủ đầy những lớp vảy màu đen tím như một con thằn lằn cỡ lớn đang giương cánh bay trên bầu trời. Hốc mắt mắt nó đen đặc và tròng mắt thì đỏ lừ như những đốm than dưới tro tàn.

Nó giương móng vuốt ra như để ra oai trước những kẻ yếu thế đang tỏ ra sợ hãi trước mặt. 

Những chiếc móng vuốt dài, cong và nhọn như thể một mũi khoan khổng lồ. 

Chỉ nhìn thôi, tôi đã cảm giác như đầu mình ong lên. 

“Không thể nhầm được… Nó là một con… WYVERN!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!