Vol 3 Tinh thần hiệp sĩ.

Chương 14 Thường dân và quý tộc (4)

Chương 14 Thường dân và quý tộc (4)

Một cơ thể đồ sộ cao gần hai mét với những thớ cơ cuồn cuộn khiến bộ đồng phục trông thật chật chội, gương mặt góc cạnh với hai hàng mi dày màu vàng càng tô điểm thêm cho sự nam tính của anh, mái tóc vàng vuốt ngược gọn gàng cùng đôi mắt xanh dương hung dữ mang đầy tính biểu tượng.

Dylan Rovenger, kẻ là nỗi ác mộng với các học viên thường dân, đồng thời hủy hoại cuộc sống học đường bình thường của biết bao cá nhân. Nhưng trên tất cả, hắn là kẻ đã khiến không biết bao nhiêu người chơi phải chơi lại vì đã phá hoại cả tiến trình chơi của họ.

Chính vì vậy nên chẳng có ai là thích hắn ta vì những gì hắn có thể gây ra, nhất là những người chơi thời kỳ đầu như tôi. Người đã bị hắn ta hành cho ra bã, cho đến khi tìm ra cách giết hắn trước khi hắn có thể phá hỏng tiến trình của chơi của tôi.

Nhưng dù có ghét hắn đến mức nào thì đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ, khi hắn chỉ là một nhân vật game khó ưa. Còn bây giờ con game chết dẫm ấy cũng chẳng còn, tôi thì cũng đang sống trong cái thế giới của con game ấy như một cư dân của thế giới đó, nhưng hơn hết.

Tên này giờ là em họ mình.

Bước đi giữa sân vận động dưới ánh nhìn của biết bao người, tôi tiến đến nơi Dylan đang ngồi mài cái thanh kiếm to bự của mình. Như thể nhận thấy tôi đang tiến lại gần, hắn ta ngước mặt lên và nhìn thẳng vào mắt tôi bằng vẻ mặt chẳng mấy làm vui vẻ, nhưng ngay khi nhận ra tôi là ai thì hắn liền nở một nụ cười tươi trông thấy.

“Ồ ai đây, tôi tưởng anh còn đang nằm dưỡng bệnh chứ!”

“Ừ, nếu bọn mày không dành gái với nhau.”

Tôi buộc miệng chửi rồi quay ra nhìn về phía khán đài, ngay tại hàng đầu tôi đã có thể thấy ngay Sylvia đang khoanh tay nhìn lấy tôi còn bên cạnh là Oriza thì nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng thấy rõ.

Nhưng ở phía đối diện nơi hai người họ đang ngồi, tôi lập tức để ý lấy vài gương mặt khó ưa đang nhìn tôi, nhất là cặp đôi cùng mang trên mình mái tóc vàng và đôi mắt xanh, Alex Dowan và Eleris Liona.

“Chuyện gì đã diễn ra, kể cho rõ coi.”

“Chà… Chỉ là trong lúc em đang đợi Oriza đo cỡ bàn tay, thì ba tên nhãi năm nhất từ đâu đi vào rồi gây chuyện thôi, bọn nó cứ bôi nhọ em nên-”

“Mày chắc là chỉ có thế không? Bọn nó còn nói gì đó với Oriza nữa phải không?”

Dylan bất giác quay mặt đi hướng khác như thể đang né tránh câu hỏi của tôi. Nhìn thôi đã biết đã nói trúng tim đen, dù vậy tôi vẫn có chút khó hiểu, bởi nếu tên này thực sự thích Oriza đến vậy, thì tại sao hắn ta có thể dứt khoát từ bỏ con bé sau khi thua trận lại trở thành một dấu hỏi lớn.

Mình có nên kệ xác thằng này không?

Tôi bất giác nhìn về phía Oriza mà không khỏi trầm tư. Vốn dĩ tôi can thiệp vào trận chiến này không phải vì tên Dylan hay Eleris mà là vì con bé, thậm chí nếu tên này không tiếp cận trước thì tôi cũng đã mặc xác cho Eleris làm gì thì làm.

Thôi thì cứ làm đại vậy.

Thở một hơi dài rồi quay sang nhìn tên Dylan, lúc này hắn vẫn đang tập trung mài lấy lưỡi kiếm to bự của mình mà chẳng thèm nhìn lấy đối thủ một cái. Nhìn thôi là biết tên này khinh địch đến mức nào.

“Mày tính đấm thằng kia kiểu gì?”

“Ha, đơn giản thôi, em sẽ đập nát đầu nó bằng đôi tay này, việc gì phải làm bẩn thanh kiếm của mình bằng máu của một tên thường dân chứ!”

Dylan cười khúc khích rồi khoe ra cái nắm đấm gân guốc của mình.

“Tao nghĩ là mày không nên làm vậy đâu, mày biết quy tắc ngầm trong đấu kiếm chứ? Chỉ dùng kiếm đấu với kiếm, chấp kẻ yếu hơn ba đòn và-”

“Tại sao lại cần tuân theo quy tắc với đám thường dân đó chứ? Hơn nữa, tên kia đã đéo tôn trọng em khi nó dùng vật trang trí đó để chiến đấu rồi, vậy nên việc gì phải tôn trọng nó?”

Dylan khinh khỉnh nhìn về phía Rohan, người đang lau lấy thanh katana của mình với vẻ chẳng mấy làm lo lắng.

“Ờ thì, ít nhất đó cũng là kiếm mà.”

“Kiếm? Đây mới là kiếm này, chứ không phải cái que tăm kia.”

Dylan giơ thanh kiếm to bự của mình lên, với lưỡi kiếm có độ dày bằng cả một ngón tay, rộng cỡ một bàn tay và độ dài lưỡi kiếm tới tận hai mét chưa tính tay cầm.

Trên chiến trường thì còn có đất dụng võ, chứ thứ này quá tệ để chiến đấu tay đôi.

Nhìn lấy thanh kiếm tôi cũng hiểu tại sao tên này lại vứt kiếm đi khi khi đang đánh nhau với Rohan, bởi lẽ với đôi chân nhanh nhẹn của mình thì cái tên đó sẽ dễ dàng né lấy mọi đòn đánh của Dylan.

Nhưng làm sao để thuyết phục tên này dùng kiếm đây?

Bí quá tôi nhìn lấy Oriza để tìm lấy phương hướng giải pháp, nhưng ánh mắt của tôi cũng không giữ mãi ở cô bé quá lâu mà dần chuyển sang nhìn người đang ngồi cạnh cô bé. Với hai tay khoanh trước ngực, cô vẫn đang nhìn lấy chúng tôi như thể đang tự hỏi chúng tôi đang nói cái quái gì dưới đây.

Nếu mình làm gì đó sai thì cô ấy cũng sẽ bị liên lụy.

Một suy nghĩ bất chợt lướt qua đầu làm tôi bất giác giật mình, nhưng đồng thời tôi cũng nhận ra cách để dí tên này cầm kiếm khi đánh nhau với Rohan mà quay sang nhìn thẳng mặt hắn ta.

“Này, mày cũng phải nghĩ cho Oriza chứ.”

“Ý anh là gì? Oriza không liên quan gì đến trận chiến này!”

“Ai bảo không liên quan? Mày nghe câu chủ nào tớ nấy chưa? Nếu chưa thì nghe kỹ đây, vì mày là chủ nhân của con bé nên mặc nhiên mọi người sẽ cho rằng con bé có khuynh hướng y như mày, vậy nên con bé mới bị xa lánh bởi những thường dân khác.”

“Nhưng-”

Tôi chặn họng Dylan không cho cậu ta cơ hội lên tiếng.

“Không nhưng nhịn gì hết, nghe này! Có thể mày sẽ không gặp vấn đề gì khi đéo tôn trọng quy tắc trong trận chiến chính thức, bởi mày đã là học viên năm hai nên ai cũng biết tính mày như nào rồi. Nhưng Oriza thì sao? Con bé mới năm nhất nên chẳng có nhiều người biết rõ nó như thế nào, vậy nên các mọi người sẽ dựa vào chính mày để đánh giá con bé.”

“Em sẽ lo-”

“Lo cái cứt, mày đéo thể lúc nào cũng kè kè bên con bé được đâu thằng đần! Lúc mày ngoảnh đầu đi vào lớp học và để con bé ở một mình thì mấy đứa ghét mày cũng sẽ ghét luôn cả Oriza, mày nghĩ con bé nhỏ con đó có thể làm gì trước đám đó? Chưa nói đến mấy giáo sư ủng hộ Rosalia nhìn nhận con bé như nào nữa, vậy nên mày nghĩ đi, lựa chọn như nào mới là tốt nhất.”

“...”

Dylan câm như hến mà nhìn lấy thanh đại kiếm trên tay mình, vẻ mặt hắn ta tỏ rõ sự khó xử như thể có vấn đề gì đó rất khó nói. Không để chuyện này cứ lòng vòng mãi, tôi định giật lấy thanh kiếm từ tay hắn ta để ra oai, nhưng ngay khi tôi nắm lấy cán kiếm và định giật lấy thì tay phải tôi liền bị tụt ra.

Như thể biết tôi muốn làm gì Dylan thả tay ra để tôi giật lấy, nhưng lại một lần nữa tay phải tôi lại tụt ra khi cầm lấy thanh kiếm, mãi lúc đó tôi mới sực nhớ ra là bản thân chẳng thể cầm kiếm bằng tay phải nữa.

“Chịu rồi, tay phải tao đéo cầm được kiếm nữa.”

“Hử? Ý anh là sao?”

“Kệ đi, chuyện đó nói sau. Giờ vấn đề là mày kìa, có vấn đề gì nói luôn để tao còn biết đường giúp.”

Dylan im lặng một hồi rồi nhìn sang Rohan đang ở phía đối diện, khác với lúc nãy, bây giờ hắn ta không lau kiếm mà đang nói chuyện với Eleris, người chắc cũng đang hiến kế gì đó cho Rohan sau sự xuất hiện của tôi.

“Nhị hoàng tử đã đề xuất với em một điều, rằng em phải sỉ nhục thằng nhãi đó nhiều nhất có thể để hạ bệ Rosalia cùng phe cánh của cô ta.”

“Nhị hoàng tử Daniel à? Ừ nhỉ, nếu là tên đó thì chắc chắn sẽ đến nhắc nhở mày chuyện đó, tên đó kỹ tính lắm.”

Tôi nhìn lại khán đài để tìm lấy nhị hoàng tử nhưng lại chẳng thấy mặt hắn ta đâu.

“Tên đó tin mày thắng đến độ đéo thèm đến xem luôn, thôi kệ xác thằng đó vậy. Nhưng mà tại sao mày lại dùng tay không? Có đầy cách để làm nhục nó mà? Chẳng lẽ mày thiếu tự tin đến thế?”

“Aiden, anh nhớ lần chúng ta chiến đấu chứ?”

“Nhớ, thì sao?”

Lời vừa dứt thì Dylan bỗng dưng vào thế và chém tôi, nhưng vì hắn ta mất quá nhiều để vào thế nên đã kịp cho tôi cơ hội phản ứng và cúi xuống để né lấy đòn kiếm ấy.

“Đó là lý do, em cũng đã xem xét thằng nhãi kia rồi, dù rằng không bằng anh nhưng chắc chắn tên nhãi đó cũng sẽ né được đòn đó.”

“Hiểu rồi, nhưng mà chẳng phải là mày chỉ cần bỏ thanh kiếm nặng trịch đó xuống và chọn một cây kiếm nhẹ hơn là xong việc sao?”

Dylan dứt khoát lắc đầu rồi nhìn lại thanh kiếm với vẻ mặt kiên quyết.

“Aiden, có lẽ vì mẹ anh đã chết quá sớm nên bà ấy đã không dạy anh truyền thống của gia tộc chúng ta. Từ khi lên năm tuổi thì thành viên gia tộc phải chọn riêng cho mình một thanh kiếm để gắn bó, kể từ lúc chọn kiếm thì họ sẽ không được phép dùng thanh kiếm khác cho đến hết cuộc đời.”

“Ờ, nói tóm lại là không đổi kiếm được đúng chứ? Thế thì hơi khó nhưng không phải không có cách, hừm…”

Tôi liếc nhìn về phía bên kia sân, chỉ trong một khoảnh khắc tôi và Eleris đã chạm mắt nhau nhưng từng đó là đủ để tôi nhận ra điều cô ta muốn làm là gì.

“Quy tắc ba đòn, bên kia định lợi dụng nó.”

“Thế thì có gì đâu? Dù gì tên Rohan còn chưa thức tỉnh hào quang kiếm-”

“Hào quang kiếm cấp độ 1, tao chắc chắn nó ở mức đó rồi, nhưng thứ đáng sợ đéo phải cái đó.”

Tôi nhìn lấy chiếc vòng cổ đang đung đưa trên ngực Rohan với chút bất an.

“Ánh sáng của Latien, thằng hèn đó sẽ dùng cái đó khi chiến đấu với mày, tao chắc chắn. Này nhé, tao cược cả gia sản với mày là dù mày có cố đỡ đòn đó thế nào thì mày cũng cút, vậy nên hãy né đòn đó, miễn là né được là mày thắng… Ờ, mà kèo cũng hơi khoai đấy, né đòn đó đéo phải dễ.”

“Thế thì hạ hắn ta trước khi tung đòn-”

“Quy tắc ba đòn, mày quên mày hứa với nhị hoàng tử cái gì à? Nếu mày hạ một tên năm nhất trước khi nó kịp ra đòn thì mày mới là thằng chịu nhục đấy.”

“À ừ.”

Dylan gãi đầu với vẻ mặt khó xử, tôi thì cũng khó xử chẳng kém khi nghĩ cách để tên này sống sót sau tuyệt kỹ của Rohan.

“Nói thật thì tao đéo kỳ vọng lắm về mày, nhưng né là cách tốt nhất rồi, với cả nếu mày né được thì mày thắng, tao chắc chắn, bởi để sử dụng cái vòng cổ đó thì phải tiêu sạch mana và thể lực nên ngay khi mày né được là nó thua luôn, thậm chí mày cũng chẳng cần vung kiếm.”

“Vậy làm cách nào để né được đòn đó?”

“Hừm… Lại đây đứng, tao đéo muốn thằng nhãi kia biết tao dạy mày cái gì đâu.”

Dylan đứng giữa tôi và Rohan theo đúng lời tôi, với cái bờ vai rộng như tường thành của tên này thì tôi cũng phần nào yên tâm về việc Rohan sẽ không thấy tôi đang làm gì.

Lấy từ trong túi áo một cây bút, tôi cầm nó như cầm kiếm và chĩa về phía Dylan rồi vào thế.

“Này nhé, tuyệt chiêu của Rohan sẽ có ba động tác, với mỗi động tác nó làm thì mày phải thực hiện động tác tương ứng, nhìn cho kỹ, chưa nhớ được thì nói để tao dạy lại, nếu mày chậm một nhịp hoặc sai động tác thôi thì mày tiêu đời, vợ mày cũng sẽ về nhà thằng khác, rõ chưa?”

“Vợ em?”

“Thì là con bé Oriza đấy.”

Dylan ngớ người trong phút chốc, dù vậy tôi chẳng bận tâm mà vào thế để bắt đầu quá trình nhồi sọ.

***

Trong văn phòng thông thoáng sáng sủa với ô cửa sổ rộng mở có thể nhìn thấy toàn bộ khuôn viên trường, Harries và Eline ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn họp dài với những chồng tài liệu dày cộp trên tay. Bên cạnh hai người họ là rất nhiều giáo sư với chiếc áo choàng đen đặc trưng cũng đang xem xét lấy những tệp tài liệu của riêng mình với chút trầm tư.

Nhưng rồi giữa lúc xem tài liệu, một giáo sư già nhìn về chiếc ghế ở phía cửa sổ với vẻ mặt không mấy làm vui vẻ rồi vứt tập tài liệu trên tay lên bàn.

“Tại sao không đợi hiệu trưởng trở về rồi hẳn xử lý sau à? Chẳng phải ông ta luôn là người xử lý mấy chuyện này sao?”

“Không được, đây là chuyện liên quan đến tính mạng học viên nên không thể trì hoãn được.”

“Sùy, mấy người thích làm gì thì làm, tôi bỏ phiếu trắng, đi thôi! Chúng ta còn rất nhiều việc ở xưởng đấy.”

Ngay khi lão già đứng dậy thì một loạt người khác cũng đứng dậy rồi đi theo ông rời khỏi văn phòng. Dù vậy Harries và Eline vẫn chẳng mấy bận tâm đến lão ta mà khẽ đưa mắt nhìn lại những người có trong phòng.

“Có ai bỏ phiếu trắng nữa không?”

Không ai trả lời câu hỏi của Eline, thấy vậy cô liền đứng dậy đi về phía cửa sổ và đóng rèm lại, chỉ trong chốc lát căn phòng ngập tràn ánh sáng liền chìm trong bóng tối. Tiếp đó Eline đi qua một phía của cửa sổ và nắm lấy một sợi dây được treo ở đó. Kéo sợi dây một phát thật mạnh, một tấm bảng to bự rơi xuống từ trên cao rơi xuống và tạo ra một âm thanh lớn vang vọng khắp văn phòng làm bao người giật mình.

“Choang!”

“Cái đệt! Lão già đó đáng lẽ phải ở lại xem thành quả của mình, rốt cuộc đống tiền được đổ vào khoa kỹ thuật chế tạo đã đi về đâu cơ chứ? Trong khi đây là thứ mà bọn họ làm cho học viện đây!”

Một giáo sư nam với gương mặt trẻ trung cùng một mắt bị băng bó lớn tiếng than vãn sau khi làm rơi một ly nước ông cau có chỉ về phía cái bảng mà liên tục mắng mỏ. Nhưng rồi ông chợt trở nên yên lặng khi thấy Eline khẽ đưa một ngón tay lên miệng.

“Yên lặng, anh có thể than vãn vấn đề đó với hiệu trưởng sau. Bốp!”

“Sùy…”

Vị giáo sư khó chịu ngồi ngửa ra sau dù vậy Eline vẫn không mấy làm bận tâm, cô tiếp tục đi đến một bên tấm bảng và dậm chân lên sàn một cú thật mạnh, ngay sau đó một âm thanh máy móc liền vang lên và từ dưới sàn hiện lên một cái bục.

“Bốp! bốp!”

Sau hai tiếng vỗ tay của Eline thì một quả cầu pha lê ở giữa bàn dài chợt phát ra ánh sáng xanh, bỗng từ quả cầu phát ra một tia sáng về phía tấm bảng và tạo ra một màn hình màu xanh. Tiếp đó Eline thử đặt lên bục một tờ tài liệu, lập tức trên bảng liền hiện lên hình ảnh của tờ tài liệu ấy, thấy mọi thứ đã sẵn sàng cô khẽ nâng kính của mình lên rồi nhìn lại cả phòng với vẻ kiêu ngạo thấy rõ.

“Vì hiệu trưởng hiện đã đi công tác nên tôi, Eline Flavat xin phép trở thành người chủ trì cuộc họp hôm nay! Có ai phản đối không?”

Không một ai trên phòng lên tiếng, tất cả chỉ lẳng lặng nhìn lấy cô với tài liệu trên tay như thể đang chờ lấy cô phát biểu, Harries cũng không nói gì mà cũng chỉ nhìn lấy cô như thể đang mong chờ sẽ phát biểu thêm điều gì.

“Nếu không ai phản đối thì tôi xin phép được bắt đầu cuộc họp hôm nay. Trước tiên tôi sẽ phổ biến lại nội dung cuộc họp sẽ là về việc cân nhắc đuổi học Aiden Ludwig, với lý do không đáp ứng được sứ mệnh của học viện Arcartia về đáp ứng tiềm năng tối thiểu của học viên. Nội dung cũng chỉ có thế thôi và tôi nói luôn, tôi phản đối việc đuổi học Aiden Ludwig, có ai có ý kiến khác không?”

Eline nghiêm túc hỏi và nhìn lấy những giáo sư bên dưới với vẻ mặt cao ngạo, đồng thời các giáo sư bên dưới dường như rất bất ngờ bởi quyết định của Eline mà bắt đầu xì xào bàn tán, như thể họ đang thấy một chuyện trăm năm có một.

“Eline bảo vệ học viên ư? Tôi còn tưởng cô ấy là người quyết định đuổi chứ?”

“Đợi đã, Aiden chẳng phải là người thuộc khoa kiếm thuật ư? Tại sao Eline lại bảo vệ một học viên ngoài ngành chứ?”

“Đúng là cậu ta ở khoa kiếm thuật, nhưng cậu ta có đăng ký lớp của Eline trong kỳ này đấy, tôi có nghe học viên từ lớp cô ấy chuyển sang bảo là cậu ta là kẻ đầu sỏ trong việc đuổi hầu hết thường dân ra khỏi lớp.”

“Bộp!”

Harries bất chợt đập bàn khiến phòng họp một lần nữa chìm trong tĩnh lặng, tất cả mọi ánh mắt đều hướng về phía Harries với vẻ mặt bối rối hiện rõ. Ngồi ngay gần đó, vị giáo sư một mắt nhướng một bên lông mày nhìn bà.

“Trưởng khoa… Bà là người đã đề xuất đuổi cổ thằng nhóc đó à?”

“Đúng vậy.”

Harries điềm đạm trả lời rồi cầm tập tài liệu trên tay mình lên. Hình ảnh trên bảng liền thay đổi, hàng loạt tài liệu về Aiden xuất hiện trên bảng, cùng với đó là những báo cáo y tế của cậu ta cùng những tờ đơn khiếu nại có tên cậu.

“E, hèm… Như mọi người đã biết, học viên Aiden mắc một căn bệnh có tên là Bazack, đó là một căn bệnh hiểm nghèo vô phương cứu chữa, khi mà người mắc phải căn bệnh ấy sẽ thường không sống quá 25 tuổi, nhưng đó là trong điều kiện người bệnh chịu dưỡng bệnh và không sử dụng mana quá mức.”

Dứt lời, mọi người đồng loạt nhìn vào đống hồ sơ bệnh án của Aiden được trình bày trên bảng, nhưng đáng chú ý hơn cả là đống hồ sơ bệnh án được đánh dấu đỏ và con số ước tính được ghi trên đó.

“Chỉ với ba lần quá tải mana, tuổi thọ của học viên Aiden đã giảm sút nghiêm trọng, theo ước tính của chúng tôi thì em ấy chỉ còn sống tối đa 2 năm nữa với tình trạng cơ thể hiện tại! Eline, cô nghĩ trong 2 năm ngắn ngủi đó em ấy sẽ làm được điều gì chứ? Cô là giả kim thuật sư hạng vàng nên cô chắc cũng phải hiểu chứ nhỉ? Rằng nếu muốn đạt được một thành tựu trong lĩnh vực đó không phải là chuyện ngày một ngày hai, vậy mà cô vẫn nghĩ rằng em ấy sẽ đạt được thành tựu nào trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó sao?”

Eline mặt không biến sắc, vẫn đứng nhìn Harries như thể đang trêu ngươi, cô dường như chẳng nghe lọt tai lấy một lời mà bà ta nói mà cầm ra một cuộn giấy và giơ ra trước mặt mọi người.

“Chắc ai ở đây cũng có cái hợp đồng lao động này nhỉ? Nếu vậy thì mọi người vẫn nhớ lời thề mà mọi người phải thực hiện khi muốn trở thành một giáo sư tại đây chứ?”

“Lời thề nhà giáo à? Ý cô là cái nào cơ? Cái lời thề đào tạo ra những nhân tài tương lai cho thế giới đấy à?”

Giáo sư chột mắt lẩm bẩm với vẻ không chắc chắn, dù vậy anh dường như vẫn nói đúng ý Eline khi cô khẽ gật đầu và trình bày ra một đống tài liệu khác. Những tệp tài liệu ấy chứa đầy những con số trông như biên lai, cùng những báo cáo ra vào phòng thí nghiệm có tên Aiden, cùng bài báo về “Túp lều hương hoa” trông có vẻ chẳng liên quan gì nhưng khi sắp xếp chúng lại thì chúng đã tạo nên một bức tranh toàn cảnh về điều mà cô đang muốn ám chỉ.

“Harries, tôi đồng ý với bà về việc 2 năm là quá ngắn để một người có thể tạo ra được bất cứ thành quả gì, nhưng Aiden đã đi được phần lớn chặn đường rồi và tôi tự tin khẳng định rằng, dù lý thuyết cậu ta có thể còn nhiều lỗ hổng nhưng về kỹ năng điều chế, cậu ta ngang ngửa tôi và thậm chí là hơn cả tôi ở những nguyên liệu đặc thù.”

Eline lấy ra một ly nước thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu vàng và đặt lên bàn.

“Chắc mọi người cũng chẳng lạ gì với thứ được gọi là nước tăng lực này nhỉ? Dù gì quá nửa giáo sư trong trường đều đang lạm dụng nó mà. Một loại thức uống có khả năng tăng hiệu suất làm việc cho dân văn phòng, cũng như gắn liền với đời sống văn phòng dạo gần đây khi đứa nào đứa nấy đều thoang thoảng mùi thứ nước này trong miệng.”

“Ờm… Giáo sư Eline, thứ nước đó có liên quan gì-”

Một giáo sư nam có chiếc kính gọng giày khẽ giơ tay hỏi, nhưng trước ánh mắt sắc lạnh của Eline thì ông chỉ biết rụt lại mà chẳng dám hó hé gì thêm.

“Ông không hiểu đống tài liệu tôi trình bày à? Hay là ông không muốn thừa nhận Aiden là người sáng tạo ra nó, khi mà ông cứ suốt ngày đi bốc phét với đám học viên, rằng ông là dược sĩ bí ẩn của túp lều hương hoa?”

Eline bực bội đến trước bảng và lấy ra một cái que dài để bắt đầu trình bày.

“Cho những ai chưa hình dung ra, thì dựa vào biên lai ta có thể suy ra được số tiền vốn lẫn nguyên liệu đầu vào, từ đó cũng có thể tìm ra được loại thuốc được điều chế và số tiền kiếm được từ nó.”

Giữa chừng Eline bỗng khựng lại và tiến đến chỗ Harries, cô không nói gì mà cầm lấy một tờ tài liệu của bà và cười nhếch mép trước ánh mắt chẳng mấy làm dễ chịu của đối phương.

“Cảm ơn vì hồ sơ bệnh án, nhờ nó tôi có một phát hiện khá thú vị đấy.”

“Eline, cô nên tôn trọng quyền riêng tư của học viên, cô không nên phơi bày bí mật mà học viên muốn che giấu.”

“Thế thì bà cũng nên tôn trọng ý muốn của học viên đi.”

Eline đi về phía bảng với vẻ đắc thắng và tiếp tục lập luận của mình với tài liệu bổ sung từ Harries.

“Aiden Ludwig được ghi nhận là đã có triệu chứng nặng của bệnh Bazack, như hoại tử một phần cơ thể và mất đi vị giác, đó là một tin đáng buồn nhưng cũng vì vậy ta biết được một điều rằng, cậu ta không đầu hàng trước bệnh tật.”

Eline khẽ năng kính lên và đọc lấy hồ sơ bệnh án với vẻ hài lòng, sau đó cô nhẹ nhàng đặt tờ bệnh án xuống và nhìn thẳng vào mắt tất cả các vị giáo sư bên dưới.

“Hãy nhìn những nguyên liệu này xem, tất cả đều là hương liệu và có mùi hương rất mạnh, chúng không chỉ để dùng chế mỹ phẩm mà còn phục vụ một nhu cầu thiết yếu của em ấy! Chính vì em ấy không còn vị giác nên tất cả mọi sản phẩm của em ấy đều rất chú trọng vào thính giác, đó là lý do các sản phẩm của túp lều hương hoa đều có mùi hương rất đặc biệt và dễ chịu.”

Một giáo sư trong phòng vội giấu đi ly nước bản thân đang uống.

“Nên từ sản phẩm của Aiden, các thầy cũng đã thấy! Dù cho em ấy mắc bệnh hiểm nghèo, thì em ấy vẫn luôn cố gắng biến đổi những công thức cố hữu ban đầu để phù hợp với tình cảnh của bản thân, em ấy là một nhà giả kim có trình độ và cần người dẫn dắt, vậy nên tôi chắc chắn rằng em ấy đủ khả năng và để lại thành tựu của riêng mình trong cuộc đời ngắn ngủi còn lại!”

“Eline, rốt cuộc là cô đang muốn bắt em ấy trở thành nô lệ phòng thí nghiệm trong suốt quãng đời còn lại phải không!”

“Đừng có mà vu khống Harries, nói gì cũng phải có bằng chứng!”

Eline và Harries một lần nữa to tiếng với nhau, dù vậy cuộc cãi vã của họ dường như lại khiến mọi người trong phòng thỏa mái hơn với nhau.

“Ê, cho ta thử miếng coi.”

“À, ừ… Mà anh là ai? Tôi chưa thấy anh ở học viện bao giờ?”

Vị giáo sư có cái kính gọng dày tò mò hỏi vị giáo sư chột.

“Ực… Tôi á? Fami đây, với cả cảm ơn nhá, nó thật sự khá ngon đấy.”

Fami cười khẩy đưa lại ly nước chứa đầy chất lỏng màu vàng cho vị giáo sư. Nhưng vị giáo sư kính gọng dày sau khi biết tên Fami thì sắc mặt liền thay đổi, đôi tay với lấy ly nước vô thức rụt lại, vẻ mặt thoáng lên vẻ kinh tởm như thể vừa thấy một đống phân.

“Sùy, thôi tôi đi trước đây, nói hộ là tôi phản đối việc đuổi học Aiden nhá.”

Nói xong Fami liền rời đi, ngay khi mở cửa phòng họp thì anh chợt để ý lấy người đang đứng ngay bên cạnh cửa. Với bộ đồ linh mục trắng tinh khôi, mái tóc vàng ngắn, gương mặt hiền hậu và ánh mắt u sầu.

“Tiền bối Maria? Ôi, lâu rồi chưa gặp!”

“Hửm? Cậu… À, là Fami à, cuối cùng cậu cũng chịu bỏ cái mặt nạ quái dị đó ra rồi à.”

Hai người lập tức nhận ra nhau khi thấy nhau, Fami và Maria dù tay không bắt nhưng mặt vẫn mừng. Nhưng nở nụ cười chưa được bao lâu, Maria liền quay đầu lại nhìn về phía cánh cửa phòng họp với vẻ lo lắng.

“Fami, cậu đến học viện này lúc nào thế?”

“À thì… Cũng mới đầu năm nay thôi, em được đức hồng y điều chuyển công tác sang học viện để phổ biến kiến thức về dòng tu bóng tối chúng ta mà, à mà. Chị cũng được điều chuyển đến đây à tiền bối?”

“À, không. Chị được phép nghỉ ngơi cho đến khi có lệnh tiếp theo, nên chị quyết định đến đây làm một thời gian để nghỉ ngơi.”

Fami gật gù như thể hiểu cho quyết định của Maria, nhưng khi nhận thấy cô lo lắng bất thường thì anh liền cảm thấy khó chịu lạ thường mà bất giác gãi đầu.

“Mà, tiền bối. Chị lo lắng cho Aiden à?”

“Ừm… Mà nè Fami, ruốt cuộc mọi chuyện ổn chứ?”

“Ừ thì ổn đấy, chỉ là Eline dường như có ý đồ gì đó với cậu ta nên kiên quyết bảo vệ thằng nhóc thôi, ngoài ra thì các giáo sư vẫn còn ngồi lại trong văn phòng dường như không muốn đuổi Aiden cho lắm.”

Maria gật gù như thể đã hiểu, dù vậy cô vẫn vô thức nắm chặt tay như thể vẫn không yên tâm. Thấy vậy Fami khẽ vỗ vai Maria như thể hiểu cho nỗi khổ tâm của cô.

“Đừng lo tiền bối, thằng nhỏi đó khỏe lắm, em không nghĩ nó chết sớm thế đâu, có khi nó còn sống lâu hơn cả em ấy chứ.”

“Em nói thế thì chị yên tâm rồi.”

“Ừ, chị biết bản năng của em mà.”

Fami vô thức đưa tay lên, sờ lấy chỗ con mắt bị chột với một tay đang run.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!