Vol 3 Tinh thần hiệp sĩ.
Chương 13 Quý tộc và thường dân (3)
0 Bình luận - Độ dài: 5,013 từ - Cập nhật:
Bước đi trên hành lang lát đá, qua những cây cột được chạm khắc tinh xảo với những ký tự lạ lẫm, bên kia những cây cột ấy là những bậc cầu thang trải dài dẫn xuống khán đài của sân vận động.
Nhìn lấy bậc cầu thang cao ấy tôi bất giác nuốt nước bọt, dù biết rằng dù có lỡ chân vấp thì bản thân thân cũng chẳng chết nổi nhưng tôi vẫn sợ theo bản năng. Bất chợt một bàn tay đặt lên vai làm tôi giật hết cả mình, quay lại thì đập vào mắt tôi là bản mặt vô cảm thường ngày của Sylvia làm tôi ngớ hết cả người.
“Sợ độ cao à?”
“À, ừ.”
Tôi gãi đầu trả lời trong khi cố lảng ánh mắt đi hướng khác, đột nhiên cổ áo tôi bị kéo mạnh một cách thô bạo, lúc ấy tôi mới để ý lấy đôi mắt đỏ không mấy làm vui vẻ của cô ấy đang nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Eden! Tôi không quan tâm cậu hèn nhát đến đâu, nhưng nghe này, khi nói chuyện với tôi thì đừng có nhìn đi hướng khác, rõ chưa?”
“À ừ.”
“Trả lời kiểu gì thế? Khinh tôi à? Nói lại!”
Sylvia hằng giọng trong khi túm lấy cổ áo tôi làm tôi toát mồ hôi hột, dù đã phần nào lường trước tính cách khó chịu của cô ấy nhưng trực tiếp trải nghiệm thật sự vẫn là một cái gì đó khác.
Biết thế đã không chấp nhận trở thành hiệp sĩ của cô ta.
Thầm ân hận về quyết định của bản thân, tôi nuốt nước bọt và cố nhớ lại những hướng dẫn trên mạng về cách để làm thân với Sylvia mà bản thân đã đọc gần đây mà làm theo.
“Vâng, thưa công chúa.”
“Nói lại, và nhìn thẳng vào mắt tôi!”
“Vâng! Thưa công chúa.”
“Tốt.”
Sylvia bỏ tay ra khỏi cổ áo tôi sau khi hài lòng, tiếp đó cô lấy ra từ trong túi một cuốn sách và đưa nó cho tôi, nhìn lấy tựa đề cuốn sách tôi bất giác nghiêng đầu, bởi lẽ tôi chẳng thể đọc được cái loại ngôn ngữ được ghi trên đó.
“Đừng nói là cậu không biết đọc nhé?”
“Vâng thưa công chúa…”
“...”
Sylvia không nói gì mà chỉ lẳng lặng bỏ cuốn sách lại vào túi, sau đó cô quay người đi về một chỗ nào đó trên khán đài với biểu cảm chẳng thay đổi gì. Không biết nói gì cho đúng tôi đành ngậm ngùi đi theo cô ấy và ngồi ngay kế bên cô, ngồi đó tôi lặng lẽ nhìn xuống sân vận động và nhìn lấy những giáo sư đang cầm quả cầu ma thuật đi vòng quanh sân.
Giữa khung cảnh tẻ nhạt ấy tôi chợt để ý lấy một bóng hình quen thuộc từ khán đài đối diện, với mái tóc vàng ánh kim độc nhất cùng phong thái dõng dạc. Ngay khi cô xuất hiện thì mọi ánh mắt trên khán đài đều hướng về phía cô ấy, họ nhìn lấy cô với sự ngưỡng mộ hiện rõ trên gương mặt cùng với đó là sự kính trọng từ những thường dân, cũng như quý tộc từ phía khán đài bên ấy.
“Tại sao công chúa lại bảo vệ mấy tên thường dân đó chứ?”
“Công chúa chỉ là quá nhân hậu thôi, dù gì Dylan cũng đã hơi quá tay khi dạy dỗ đám thường dân đó.”
“Hy vọng tên Dylan đó không làm xấu mặt quý tộc chúng ta.”
Lắng nghe lấy những lời bàn tán xung quanh tôi bất giác cảm thấy hơi bất an rồi nhìn xuống sân vận động, ở một góc sân tôi có thể thấy Dylan đang ngồi mài lấy thanh đại kiếm trong khi mặt thì cứ hằm hằm nhìn lấy phía đối diện, theo ánh nhìn của hắn ta tôi nhìn lấy bên kia khán đài, tại đó tôi có thể thấy Rohan đang cẩn thận lau lấy thanh kiếm trên tay với vẻ mặt tự tin.
Dù gì Rohan cũng sẽ thắng thôi.
Nhìn lấy chiếc vòng cổ mà cậu ta đang đeo tôi phần nào chắc chắn khẳng định của mình, bởi lẽ miễn là Rohan có chiếc vòng cổ đó thì cậu ta sẽ không bao giờ thua trong cuộc chiến này.
“Loa! loa! Cuộc chiến sắp bắt đầu rồi nên mọi người cược đi nào! Liệu siêu tân binh Rohan hay bạo chúa Dylan ai sẽ thắng đây! Mọi người hãy đưa ra lựa chọn của mình đi nào!”
Giữa bầu không khí căng thẳng bỗng một cô gái hô to khiến mọi người đồng loạt hướng ánh nhìn vào, với mái tóc vàng ngắn, đôi mắt híp cùng nụ cười luôn trên môi, bên cạnh cô là hai gã cao to lực lưỡng kè kè bên cạnh, cùng với đó là hai cái hộp rõ to có khắc tên Rohan và Dylan dùng để đặt cược.
Ngay khi thấy cô ai nấy cũng tiền ra và đặt cược vào người bản thân nghĩ là sẽ thắng, tưởng như bọn họ chỉ đặt cược lấy vài đồng nhưng khi nhìn lấy những túi tiền đầy ắp được đưa ra tôi bất giác sốc ngang, bởi lẽ khi ở khán đài bên kia ai nấy cũng chỉ dám đặt cược lấy vài đồng bạc lẻ vào Rohan cho có lệ.
“Gì mà bất ngờ thế, lần đầu thấy quý tộc đặt cược à?”
Một thanh niên trêu tôi rồi cầm lấy túi tiền của mình đưa cho cô gái rồi nhận lấy phiếu đặt cược, không chỉ thanh niên đó mà những người khác cũng vậy, đến lúc này tôi mới ngỡ ra được lý do mà đặt cược vào trận chiến này luôn là cách kiếm học phí nhanh nhất trò chơi.
“Ờm! Cho em đặt cược với.”
“Ồ, đặt cược cho ai nào?”
“Dylan ạ.”
Giữa đám quý tộc với số tiền cược chất thành núi tôi bỗng nhìn thấy một bóng hình có phần quen thuộc, với mái tóc xanh dương cùng dáng người nhỏ bé, cô chỉ đặt cược lấy duy nhất một đồng bạc vào Dylan khác hẳn với những quý tộc bên cạnh làm tôi có chút bất ngờ, bởi lẽ cô ấy không ai khác chính là nguyên nhân của cái cuộc chiến này, Oriza.
“Tại sao cô ấy lại đặt cược cho Dylan?”
Tôi lẩm bẩm với chút khó hiểu, kể cả khi Oriza đặt cược xong và rời đi thì điều ấy vẫn canh cánh trong lòng tôi không nguôi.
“Chào quý khách, liệu quý khách có muốn đặt cược không?”
Cô gái mắt híp bỗng xuất hiện trước mặt tôi và mời chào đặt cược, đồng thời cô cũng vô tình kéo tôi khỏi những suy nghĩ vẩn vơ. Trong vô thức tôi lấy ra tất cả tiền của mình và đưa về phía chiếc hộp có tên Rohan, ngay khi thấy tôi đưa tiền cô khựng lại một nhịp nhưng cũng nhanh chóng nhận lấy tiền và đưa tôi một tờ phiếu ngay khi đếm xong tiền.
“Úi chà, cậu thật sự muốn chơi lớn đấy, ai mà nghĩ được Rohan sẽ thắng cơ chứ, nhưng nếu thắng thì cậu lời to đấy. Mà quay lại chuyện chính, thưa quý khách, liệu quý khách có muốn đặt cược không?”
Cô gái khẽ cúi chào trước Sylvia trong khi mời chào, lúc này tôi mới ngỡ ra lời mời chào lúc nãy không dành cho mình mà ngớ người ra nhìn lấy Sylvia, người đang khẽ gật đầu và lấy ra túi tiền của mình đặt về phía Dylan.
“Này Sylvia-”
“Gọi tôi là công chúa.”
“Công chúa, Dylan sẽ không thắng đâu.”
“Đó không phải là điều tôi quan tâm.”
Sylvia lạnh lùng đáp rồi nhận lấy tờ phiếu của cô gái, đến lúc này tôi vẫn không hiểu tại sao cô ấy lại đặt cược vào Dylan, trong khi rõ ràng là cô ấy biết việc tôi biết trước kết quả trận chiến này.
Không nói gì thêm với nhau, chúng tôi im lặng ngồi nhìn lấy những giáo sư đang từ từ rút khỏi sân và các giám khảo bắt đầu quá trình kiểm tra các thí sinh, trong lúc đó tôi quan sát lấy những người ở trên cùng khán đài với mình mà cảm thấy có chút xa lạ.
Sở dĩ đây không chỉ là một trận chiến đơn thuần mà còn là cuộc đối đầu trực tiếp giữa giới quý tộc và thường dân trong học viện, vì lẽ đó các học viên đã chia làm hai nửa, một bên ủng hộ Rohan với vai trò là đại diện cho tiếng nói của thường dân, bên còn lại thì lấy Dylan làm gương mặt đại diện cho giới quý tộc.
Dù rằng bản thân đã quyết định không dính dáng gì đến Rohan, Rosalia hay những nhân vật chơi được khác nhưng trong thâm tâm tôi vẫn ủng hộ lấy Rohan, bởi lẽ chỉ khi cậu ta thắng thì tình trạng bắt nạt thường dân mới chấm dứt phần nào.
“Eden, cô ta không dạy cho cậu điều gì à?”
“Hả? Ý cô là gì?”
“Sùy, đừng bắt tôi nhắc đến tên cô ta, Eden, tôi hỏi cậu lần nữa, cậu không học được bất kỳ điều gì khi phục vụ cô ta à?”
Sylvia hỏi với thái độ tỏ rõ sự khó chịu, khác hẳn với vẻ vô cảm mọi lúc, đôi lông mày của cô lúc này nhăn lại thấy rõ, đôi mắt cũng khẽ nhíu lại khi nhìn lấy tôi như cách mà lũ quý tộc cậy mình cao quý mà khinh thường nhìn lấy thường dân.
Mình hy vọng gì ở cô ta chứ, suy cho cùng cô ta với lũ quý tộc thượng đẳng ấy đều cùng một giuộc.
Thầm than vãn trong tâm trí mà nghĩ đến biết bao khó khăn mà lũ quý tộc đã gây cho tôi trong quá khứ, gây sự vô cớ, sỉ nhục, lạm dụng quan hệ chỉ để hạ bệ tôi và bạn bè của tôi mà có chút hối hận. Bởi lẽ chỉ vì một phút yếu lòng tôi đã chấp nhận về dưới trướng Sylvia, một trong những đại diện tiêu biểu nhất của phe quý tộc, người dù không trực tiếp tham gia nhưng vẫn có tội vì nhắm mắt làm ngơ trước những hành động sai trái của các thành viên.
Đáng lẽ mình vẫn nên quay về dưới trướng cô ấy.
Thầm tự trách rồi liếc nhìn sang phía đối diện, tôi vẫn có thể thấy Rosalia đang vui vẻ cười đùa cùng những thường dân không có chỗ dựa như tôi trước kia. Nhìn lấy nụ cười tỏa nắng của cô ấy tôi như được sống lại trong quá khứ, như được sống lại chính cái khoảnh khắc cô ấy nắm lấy tay tôi, trên môi vẫn nở nụ cười dẫn tôi đến người đã dạy cho tôi những đường kiếm thực thụ đã làm nên chính con người tôi hiện tại.
“Không như cô nghĩ đâu, công chúa Rosalia là người đã làm nên con người tôi hiện tại, chính cô ấy là người đã che chở cho tôi khi tôi yếu thế nhất và chỉ cho tôi con đường cần phải đi, thanh kiếm tôi vung, triết lý tôi theo đuổi đều là những thứ tôi có được nhờ cô ấy…”
“Sùy, tôi thật sự đã kỳ vọng quá cao ở cậu và cả cô ta, hay là hiệp sĩ của đế chế cũng chỉ được học có thế thôi? Này Eden, nghe cho kỹ này, tôi biết cậu mạnh nhưng hãy nhớ cho kỹ rằng, một hiệp sĩ không chỉ cần biết vung kiếm và trung thành đâu đồ đầu đất.”
“Ý cô là gì?”
“Nhìn vào mắt tôi mà hỏi, xưng hô cũng phải cho đúng.”
Sylvia nghiêm khắc cảnh cáo rồi quay mặt ra nhìn trận chiến phía dưới. Không biết từ lúc nào trận chiến đã bắt đầu và mọi chuyện diễn ra vẫn như trong trí nhớ của tôi, Dylan vẫn áp đảo Rohan bằng những đường kiếm nặng của mình, tiếng xé gió cùng âm thanh kim loại va vào nhau vang vọng khắp sân vận động khiến biết bao người vô thức mà run rẩy. Dù rằng biết kết quả của trận chiến nhưng tôi vẫn vô thức lo lắng cho Rohan bởi lẽ khác với mọi hôm, bởi lúc này hệ thống mô phỏng thực tế không hoạt động nên cậu ấy có thể bị nặng dù chỉ trúng một đòn của Dylan.
“Cậu lúc này cũng như Dylan vậy, dù tôi không thích Dylan nhưng suy cho cùng cậu ta cũng là đại diện của giới quý tộc và nhị hoàng tử, cậu ta chiến đấu không chỉ vì mâu thuẫn cá nhân mà còn là vì bộ mặt của cả giới quý tộc. Còn cậu là hiệp sĩ của tôi, vì vậy dù cậu làm gì thì cũng sẽ ảnh hưởng đến tôi bởi cậu chính là đại diện của tôi, gương mặt của tôi, vậy nên tôi không thể chấp nhận việc cậu liên tục bôi bẩn hình ảnh của tôi được.”
“Ờm… Vậy tôi cần làm gì đây, thưa công chúa?”
“Trước tiên thì cứ im lặng quan sát mọi chuyện đi, tôi sẽ chỉnh đốn cậu sau.”
Cứ thế chúng tôi im lặng quan sát trận chiến và vẫn như trong ký ức của tôi, trận chiến vẫn diễn ra với chiều hướng có phần một chiều thiên về phía Dylan. Dù đang cầm trên tay một thanh đại kiếm to và nặng bằng cả đối thủ của mình, nhưng Dylan vẫn vung nó một cách mượt mà với những đường kiếm mượt mà tận dụng tối đa lực quán tính khổng lồ của thanh kiếm.
Ở phía đối diện Rohan đang chật vật né lấy những nhát kiếm tử thần của Dylan và tránh việc đỡ lấy thanh đại kiếm của hắn ta nhất có thể, cậu ta càng né Dylan càng tỏ rõ vẻ khó chịu và vung kiếm dữ dội hơn mà dần đánh mất đi nhịp đánh của bản thân. Chỉ trong một khoảnh khắc hắn ta mất kiểm soát lấy thanh kiếm của mình mà mất thăng bằng và để lộ một khoảng trống rõ to, tất nhiên một kiếm sĩ tài ba như Rohan đã không bỏ lỡ khoảnh khắc ấy mà lao về phía Dylan như con thiêu thân vời thanh kiếm được bọc trong hào quang đẹp đẽ.
Tưởng chừng như trận chiến sẽ kết thúc tại đây, nhưng ngay khi lưỡi kiếm bọc hào quan của Rohan gần chạm vào người Dylan thì một nước đi không ngờ tới đã diễn ra, Dylan đã vứt đi thanh đại kiếm mà bản thân đang cầm và bọc lấy tay mình bằng hào quang rồi nắm chặt lấy thanh Katana của Rohan, bắt được Rohan hắn ta liền nở một nụ cười đắc thắng, rồi ngay sau đó giật lấy thanh kiếm về phía mình và đập đầu Rohan bằng chính đầu mình.
“Eden, cậu nói là Dylan sẽ thua đúng không?”
“Ừm, dù ngoài mặt Dylan đang thắng nhưng Rohan vẫn còn một con bài tẩy.”
“Ý cậu là ánh sáng của Latien phải không? Nếu là bảo vật mạnh nhất trong bộ ba bảo vật bất tử thì không quá ngạc nhiên về việc cậu ta có thể thắng Dylan.”
Sylvia gật gù như thể điều đó không quá gì làm lạ. Thấy thế tôi liền cảm thấy hả hê, bởi lẽ bây giờ cô ấy đã tin lời tôi.
“Vậy cô tin tôi chưa? Tôi đã bảo là Rohan sẽ thắng mà.”
“Tôi không tin cậu khi nào cơ?”
“Thì ban đầu tôi bảo Dylan sẽ thua mà cô vẫn nhất quyết cược cho hắn ta đấy.”
“Sùy, cậu không hiểu à? Cậu nghĩ mọi người gì khi tôi, gương mặt của phe quý tộc đi cược rằng đại diện phe mình thua? Đúng là cái con nhỏ đó chẳng dạy cậu cái gì cả, đến cả điều cơ bản như thế cũng chẳng biết.”
“Ờm…”
Tôi lúng túng gãi đầu với tâm trạng xấu hổ, dù rằng cô ấy không trực tiếp chỉ trích nhưng tôi vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng, bởi lẽ vì tôi mà chính Rosalia đã phải chịu lấy những định kiến không mấy làm tốt đẹp.
Với tâm trạng không mấy làm vui vẻ, tôi nhìn xuống dưới sân vận động và thấy trận chiến dường như đã đến hồi kết.
Ở một bên sân, Rohan đang loạng choạng đứng dậy với thanh katana làm điểm tựa, mặt mày cậu ta máu me be bét và bầm dập đến nỗi tôi khó lòng mà nhận ra cậu ta nếu không phải vì cậu là người sử dụng katana duy nhất trong học viện. Ở phía đối diện, Dylan với cơ thể được bọc trong luồng khí màu xanh đậm đang từ từ tiến tới với nụ cười toe toét, hắn ta không cầm kiếm và chỉ dùng tay không đánh Rohan bầm dập nãy giờ.
“Đó là một sự sỉ nhục với một kiếm sĩ.”
“Ừ, đúng đấy, tên Dylan hơi quá rồi.”
“Dạy dỗ thì dạy dỗ nhưng có cần đến mức này không?”
Bất chợt những gã quý tộc ngồi phía sau lưng tôi bắt đầu than vãn, bọn họ dường như cũng chẳng hài lòng mấy với việc Dylan đánh bầm dập Rohan bằng tay không. Nhìn xuống dưới hông họ tôi có thể thấy ngay những thanh kiếm mà họ mang theo bên mình, thứ đã chứng minh rõ ràng họ cũng là kiếm sĩ giống tôi và cùng tôi mang một suy nghĩ không mấy làm tích cực về hành động của Dylan.
“Quá đáng gì chứ, đây là trận đấu tay đôi, Dylan chỉ dùng những gì mình có thôi.”
“Mày im mồm, tên ngoại đạo dùng phép thuật như mày có tư cách gì lên tiếng?”
Chưa kịp nói mấy câu thì một học viên cầm theo gậy phép đã bị đám quý tộc mắng chửi không thương tiếc, còn tôi thì chỉ biết im lặng quan sát rồi nhìn sang Oriza đang ngồi cùng với những nữ quý tộc ở đằng xa. Dù rằng cô là thường dân nhưng các học viên quý tộc dường như chẳng ghét bỏ cô lắm, khi mà họ vẫn ngồi cười đùa với nhau một cách vui vẻ như thể họ là bạn thân lâu năm làm tôi vẫn có chút khó hiểu.
“Có gì mà ngạc nhiên vậy?.”
“À thì… Tôi không nghĩ là Oriza lại thân với quý tộc đến vậy, dù gì cô ấy cũng là thường dân mà, còn nữa lúc còn ở phe quý tộc thì cô ấy rất hay bị thương nên tôi tưởng cô ấy hay bị bắt nạt lắm chứ.”
“Eden, cái gì cũng nên tìm hiểu kỹ trước khi phán xét, trước tiên cậu cần biết địa vị của Oriza không chỉ là một thường dân trong phe quý tộc, dù cô ấy sinh ra là thường dân nhưng vì cô ấy cũng là hầu cận riêng của Dylan nên chẳng ai dám xem thường cô ấy cả.”
“Vậy thì có gì đặc biệt cơ chứ, cô ấy vẫn là thường dân cơ mà, dù cho cô ấy thân với Dylan đi chăng nữa thì đám quý tộc mà tôi biết cũng sẽ không bỏ qua cho cô ấy đâu.”
Vừa nói tôi vừa nhìn lấy trận chiến bên dưới sân. Lúc này trận chiến đã đến thời khắc quyết định khi Rohan đang đứng đối mặt với Dylan với ánh mắt kiên định, đôi tay của cậu cũng không còn run rẩy nữa mà nắm chặt lấy thanh katana hướng về phía kẻ thù ác.
“Dylan, anh không phải là một kiếm sĩ coi trọng danh dự của một trận chiến.”
“Mày yếu thì đéo có quyền lên tiếng, thằng nhãi.”
“Chính vì vậy, tôi cũng sẽ không đối đầu với anh một cách danh dự nữa.”
Cả khán đài im thin thít khi nghe lấy hai người trao nhau những lời cuối cùng, đến cả tôi dù biết trước kết quả vẫn căng thẳng tập trung nhìn lấy trận chiến của hai người.
“Được thôi, xem cái danh dự chó rách của mày đổi được gì nào?”
Dylan khinh khỉnh hỏi Rohan rồi bẻ các khớp tay của mình, ngay lập tức cơ thể của hắn được bao bọc trong một luồng khí phát màu xanh mờ đục. Ở phía đối diện Rohan chỉ nhắm mắt hít một hơi thật sâu, bỗng từ giữa lồng ngực anh lóe lên một tia sáng vàng ấm áp báo hiệu một điều gì đó vĩ đại sắp xảy ra.
“Hừ.”
Nhận ra gì đó không ổn Dylan liền lao về phía Rohan, nhưng hắn ta đã cho cậu ta quá nhiều thời gian, khi mà Rohan mở mắt ra thì cơ thể của cậu liền bốc lên một ngọn lửa màu vàng tỏa sáng khắp sân vận động.
“Trảm thiên!”
Rohan hô lên một cách dứt khoát và vung thanh katana của mình, chỉ trong một khoảnh khắc thanh kiếm của cậu như chia đôi cả bầu trời trong hào quang màu vàng sáng chói mắt buộc tôi phải nhắm lại.
“Trận chiến kết thúc! Rohan chiến thắng!”
“Đội y tế đâu! Nhanh lên! Có người bị thương!”
Ngay khi tên người chiến thắng được hô lên cùng với tiếng hú hét của nhân viên y tế thì tôi mới có thể nhìn lấy những gì đã diễn ra sau khi Rohan tung tuyệt chiêu. Sân vận động lúc này như bị chia làm hai nửa khi có một vết cắt dài như chia đôi cả sân, ở giữa vết cắt ấy tôi có thể thấy Dylan đã bị chém đứt mất cánh tay phải đang quỳ xuống và trừng mắt nhìn lấy Rohan trong khi cố cầm máu từ cánh tay bị đứt, còn ở đầu vết cắt là Rohan đang loạng choạn cố gắng đứng vững sau khi sử dụng tuyệt chiêu.
“Đó là gian lận!”
“Tên khốn thường dân kia đã sử dụng bảo vật! Đây là rõ ràng là gian lận!”
Khi trận chiến đã ngã ngũ đám thường dân bắt đầu la ó với vẻ mặt tức giận trông thấy, không một ai trong số họ là hài lòng với kết quả trận chiến này nhưng đó không phải là điều tôi bận tâm.
“Chủ nhân…”
Oriza hớt hải từ trên khán đài vội chạy xuống những bậc cầu thang với vẻ mặt không mấy làm vui mừng, giữa chừng cô ấy bất chợt trượt chân mà ngã nhào xuống từ trên cao.
“Này cẩn thận chứ.”
Một nữ học viên tình cờ ở gần đó đỡ lấy Oriza ngã từ trên cao xuống, dù vậy Oriza thậm chí không cảm ơn lấy một lời mà tiếp tục chạy xuống cầu thang rồi nhảy khỏi khán đài trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người.
“Vào sinh nhật năm tuổi của thành viên gia tộc Rovenger thì họ sẽ trải qua một lễ trưởng thành.”
Sylvia bắt đầu kể ngay khi Oriza bắt đầu chạy tới chỗ Dylan, dù mắt vẫn hướng về phía mái tóc màu xanh dương của cô ấy nhưng vì Sylvia đang kể chuyện nên tôi buộc phải chuyện ánh nhìn về phía cô ấy, người vẫn dửng dưng quan sát lấy mọi chuyện đang diễn ra.
“Tại lễ trưởng thành thì thành viên gia tộc Rovenger ấy sẽ được trao một món quà, họ sẽ được trưởng tộc ban cho một người hầu trọn đời, người sẽ đồng hành cùng chủ nhân suốt cuộc đời.”
“Và Oriza chính là người được chọn, nhưng nó có gì đặc biệt? Nó chẳng khác gì làm nô lệ cho một người trọn đời cả.”
“Đúng vậy, nhưng cậu nên biết gia tộc Rovenger rất coi trọng sức mạnh và họ cũng không cấm việc chủ nhân cưới người hầu, kể cả đó có là trưởng tộc miễn là người hầu đủ mạnh và trong trường hợp của Oriza, cô ấy đủ tài năng kiếm thuật để đến học viện Arcartia nên nghiễm nhiên cô ấy đáp ứng được điều kiện tiên quyết ấy, vậy nên các quý tộc biết luật lệ nhà Rovenger sẽ nghiễm nhiên coi cô ấy là hôn thê không chính thức của Dylan.”
“Nhưng còn những vết thương của cô ấy thì sao? Nếu cô ấy là hôn thê không chính thức của Dylan thì chỉ có một mình hắn ta có khả năng gây thương tích cho cô ấy sao?”
Vừa nói tôi vừa nhìn lấy dáng vẻ sốt sắng của Oriza mà không khỏi rối bời. Khi cô ấy cứ liên tục hỏi hang các nhân viên y tế, thậm chí là cố gắng nhướng nhìn qua vai họ với dáng người thấp bé của mình.
“Vào mỗi sáng ở sân tập của ký túc xá cao cấp tôi luôn thấy hai người đó tập kiếm, khi họ tập luyện Dylan không cho phép bất cứ ai lại gần, đồng thời cậu ta cũng không cho bất cứ ai tập kiếm với hầu cận của mình ngoài chính hắn ta, nhưng sự khác biệt thể trạng giữa hai người là quá lớn nên Dylan thường xuyên vô tình làm Oriza bị thương, và cậu biết những lúc đó tôi thấy gì không?”
“Thấy gì vậy?”
“Tên đó mếu máo nắm lấy cánh tay bị thương của Oriza, cậu không biết tôi ngạc nhiên đến mức nào khi thấy vẻ mặt đó của Dylan đâu, cậu có biết cậu ta đánh bao nhiêu người mà chẳng có một chút hối lỗi khi còn là năm nhất không?”
“Thôi, tôi cũng từng bị hắn ta đánh nên tôi hiểu mà. Nhưng mà, tại sao cô biết rõ chuyện của nhà Rovenger dữ vậy? Tôi nhớ nhà đó thuộc đế chế mà.”
Vẻ mặt Sylvia bỗng cứng lại tôi hỏi, nhưng rồi cô ấy liền vuốt tóc và trở về bộ dàng thường ngày mà nhăn mày nhìn lấy tôi.
“Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, đi lấy tiền thưởng của cậu rồi đi với tôi.”
“À ừ…”
Tôi sững người trước biểu hiện có phần lạ của Sylvia nên cứ nhìn cô ấy mãi, bất chợt một gương mặt với nụ cười tươi rói cùng đôi mắt híp bỗng xuất hiện trước mặt tôi làm tôi giật bắn mình.
“Ối chà, có vẻ như quý ngài đây hơi yếu bóng vía nhỉ?”
“Này, đừng có xuất hiện bất thình lình thế chứ!”
“Ối chà, xin lỗi nhé, tôi đến để đưa phần thưởng nhưng thấy cậu đần ra thế nên tôi không chịu nổi.”
Cô gái cười mỉm rồi đưa cho tôi một túi tiền nặng trịch.
“Cậu thắng cũng nhiều đấy, tỉ lệ cược chênh khủng khiếp nên cậu thắng đậm luôn, nếu thấy nhiều tiền nhiều quá nên chi bằng cho tôi chút đỉnh nhé.”
“Ờm, chúng ta thậm chí không biết tên nhau…”
“Tôi là Liona, giờ cậu biết tên tôi rồi nhé, Eden, cho tôi ít tiền đi, coi như làm phúc.”
Tôi sững người nhìn lấy vẻ trơ trẽn của Liona mà chẳng biết nói gì hơn, bất chợt một tiếng thét phát ra từ phía sân vận động làm tôi giật mình mà quay về hướng ấy, ở giữa sân tôi có thể thấy Dylan đang nhìn lấy Oriza với vẻ mặt như một con thú dữ, trong khi Oriza thì sững người với hai hàng mi trải dài.
“Cút đi đồ phản bội! Về với thằng công tử bột của mày đi!”
“Nhưng mà-”
“Mày đéo còn phải hầu cận của tao nữa, mày tự do rồi đấy! Nên cút đi!”
Dylan bực bội quay mặt rồi ngồi lên cán cứu thương, để lại Oriza quỳ giữa sân với đôi mắt đỏ hoe thấm đẫm nước mắt vẫn đang dõi theo hắn ta.
“Này Aiden.”
“Nhầm người rồi.”
“Gì? Hay cậu muốn tôi gọi cậu là Eri?”
“Ừ, hả?”
Tôi giật mình nhìn ra phía sau lưng, từ lúc nào Sylvia đã đứng đó, khoanh tay nhìn tôi với vẻ mặt chẳng mấy làm hài lòng, sau lưng cô ấy là Oriza với vẻ mặt ngây ngô không hiểu chúng tôi đang nói cái quái gì.
Bối rối tôi nhìn ra sau lưng mình, khi nhìn những bậc cầu thang trải dài dẫn xuống khán đài của sân vận động. Mãi lúc đó tôi mới ngỡ ra là nãy giờ tôi chỉ đang trong cơn mơ màng khi nhớ về những ký ức đã quên.
“Tôi chỉ đang suy nghĩ một chút thôi.”
“Suy nghĩ kiểu gì mà đứng có cả tiếng đồng hồ vậy? Trận chiến đã sắp bắt đầu rồi kìa.”
“Ừ.”
Sau lời trách móc tôi liền nhìn xuống sân vận động với một cảm giác Deja vu kỳ lạ, bởi lẽ cũng như trong cơn mơ màng, tôi cũng đứng đây, Sylvia vẫn hối thúc tôi đi xuống ghế quan sát, có lẽ chỉ khác rằng tôi không phải là Eden mà là Aiden, đồng thời tôi cũng chỉ là một tên học viên khó chịu chứ không phải là hiệp sĩ của cô ấy như trước kia và hơn hết là Oriza đang đứng cạnh chúng tôi lúc này.
“Hửm? Mặt em dính gì à?”
Oriza bối rối nhìn tôi với dáng vẻ có phần ngây ngô, nhìn lấy gương mặt ấy tôi lại vô thức nghĩ đến vẻ mếu máo của cô ấy khi Dylan thua mà không khỏi nhíu mày.
“Người yêu mày thua thì cũng đừng có khóc, đồ mít ướt.”
0 Bình luận