Bị đè xuống mặt sàn lạnh lẽo, Ruri vẫn không ngừng giãy giụa:
“Không... khônggggg......”
Những ngày qua, Ruri đã quen với đòn roi, với những đêm đói khát, với sự hành hạ không ngừng nghỉ. Sự tuyệt vọng tưởng như đã ăn mòn ý chí của cô bé. Nhưng vào khoảnh khắc đối mặt với nguy cơ không bao giờ được gặp lại Zarc nữa, thứ gì đó trong Ruri như bừng tỉnh.
Cô bé không còn muốn chịu đựng nữa, không còn chấp nhận số phận bị kéo lê như món hàng vô tri. Với tất cả sức lực còn sót lại, Ruri vùng vẫy như thể khẳng định cho cả thế giới biết một điều đơn giản: mình đã có chủ nhân, và người đó mãi mãi chỉ có thể là Zarc.
“Khônggggggggggggggggggggggggggg....!!!”
Ruri hét lớn. Và rồi...
Vụt....
Một luồng gió mạnh bất chợt cuốn lên quanh Ruri, hất văng những tên đang đè cô bé. Gã Caikhatu, dù đứng cách đó một đoạn, cũng bị cơn gió làm cho choáng váng, loạng choạng lùi mấy bước.
Ruri từ từ ngồi dậy, trước mắt cô bé hiện lên hai bảng thông tin lơ lửng trong không trung.
Bảng thứ nhất báo rằng cô đã lĩnh hội kỹ năng đặc biệt mới: “Lòng trung thành”. Theo mô tả, kỹ năng này chỉ được kích hoạt khi người sở hữu thật tâm nghĩ đến chủ nhân và mong muốn hành động vì họ. Khi kích hoạt, thể lực và mana sẽ được thiết lập ở một mức cố định phù hợp với cấp độ hiện tại, trong khi các chỉ số cơ bản như tấn công vật lý, phòng thủ,... đều tăng thêm 50%. Cơ thể Ruri như được tiếp thêm sức mạnh, cô cảm nhận rõ rệt sự hồi phục.
Bảng thứ hai cũng có tiêu đề là lĩnh hội kỹ năng, nhưng đây là một kỹ năng tấn công có tên là Air Blade Shield. Đây là kỹ năng nâng cấp của Air Shield mà Ruri đang sở hữu.
Phía trên khán đài, chứng kiến cảnh tượng bất ngờ, đám quý tộc và thương nhân không khỏi phấn khích. Vài người thậm chí đứng bật dậy hò reo, xem cảnh chiến đấu luôn là trò giải trí ưa thích của giới giàu có.
Đám lính thuê và bọn cai quản nô lệ, sau cú ngã, lồm cồm bò dậy. Không để lỡ cơ hội, chúng lập tức lao lên một lần nữa để bắt Ruri. Không khí bắt đầu căng như dây đàn.
Ruri đứng thẳng người, ánh mắt sắc bén quét qua tất cả những kẻ đang vây quanh mình.
“Mình không thể cứ dựa dẫm vào chủ nhân... Mình phải mạnh hơn... Mình phải trở nên có ích cho chủ nhân!”
Gã Caikhatu nhìn Ruri với vẻ hoang mang. Chưa bao giờ gã thấy cô bé với đôi mắt kiên định đến vậy. Sự dứt khoát, mạnh mẽ toát ra từ Ruri hoàn toàn khác biệt với hình ảnh nhút nhát, yếu ớt trước đây mà gã từng biết.
“Air Blade Shield!”
Ruri hô to, triển khai kỹ năng vừa lĩnh hội. Nhờ có kỹ năng đặc biệt “Lòng trung thành” được kích hoạt, thể lực và mana của cô bé được khôi phục đến mức đủ để chiến đấu. Những ngày bị hành hạ khiến Ruri gần như cạn kiệt sức lực, nhưng giờ đây, cơ thể cô bé như được tiếp thêm sinh lực.
Xung quanh Ruri, một cơn gió xoáy mạnh mẽ nổi lên. Nhưng khác với Air Shield, những ngọn gió lần này sắc bén như những lưỡi dao, xoay tròn dữ dội.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt...
Các luồng gió chém vào cơ thể của những tên lao đến tiếp cận Ruri, khiến chúng bị thương và buộc phải lùi lại. Kẻ nào cố gắng xông vào sâu hơn thì càng bị cắt xẻ nhiều và sâu hơn trên cơ thể.
“Gư...”
“Ư...”
“Con nhóc này... tại sao nó lại...”
Không chỉ đứng yên phòng thủ, Ruri giơ tay phải ra, một cây giáo dài bằng gió sắc nhọn xuất hiện trong tay cô bé. Trước nay Ruri chỉ quen dùng cung và những mũi tên gió, chưa từng nghĩ mình có thể tạo ra được thứ vũ khí như vậy. Thế nhưng có điều gì đó thôi thúc trong cô bé, một khát vọng mạnh mẽ, và kết quả đã thành công.
Ruri lao thẳng về phía trước, vung cây giáo gió tấn công những kẻ cản đường. Điều duy nhất cô nghĩ lúc này là phải thoát khỏi đây, thoát khỏi Caikhatu và bọn buôn nô lệ.
“Ta thà chết, chứ không bao giờ chịu làm nô lệ cho bất kỳ ai ngoài chủ nhân của ta!!! Haaaaaa!!!”
Ruri hét lớn, lao đi với khí thế hừng hực khiến cả gã Caikhatu cũng phải lùi lại một bước vì khiếp sợ.
Roẹt roẹt roẹt...
Đám lính thuê và những tên cai quản nô lệ ra sức chống cự, nhưng chúng hoàn toàn bị Ruri áp đảo, từng tên một bị chém thêm những vết thương trên khắp cơ thể.
“Haaaaaaaaaaa!!!”
Ruri vừa hét lớn, vừa vung cây giáo gió chém và đâm một cách dữ dội, khiến cho những tên vây quanh bắt đầu chùn bước, từng bước lùi lại phía sau. Những tên cố gắng lao vào đều bị các lưỡi gió sắc bén xung quanh cô bé chém cho rách da rách thịt.
“Ta sẽ về với chủ nhân của ta! Ta sẽ về với chủ nhân của ta!!!”
Caikhatu đứng lùi lại phía sau, nét mặt tái đi. Gã không còn nhận ra cô bé từng run rẩy, yếu đuối dưới tay mình nữa. Ruri trước mặt gã lúc này là một người hoàn toàn khác, một ánh mắt kiên định, một cơn cuồng phong sống dậy từ vực sâu tuyệt vọng.
“Nó... nó bị cái quái gì vậy chứ...!?”
Phía sau sân khấu, một nhóm lính thuê khác vội vàng xông ra. Chúng là những kẻ sử dụng ma thuật, và ngay lập tức, cả bọn cùng nhau thi triển phép tấn công.
Xèooo... roẹt roẹt roẹt....
Những tia điện xẹt qua không khí, xuyên qua lớp gió xoáy và phóng thẳng vào người Ruri.
“Gư...”
Ruri đưa cánh tay lên che chắn, cố ngăn những tia sét giật vào cơ thể. Một vài luồng điện vẫn kịp đánh trúng, khiến cô bé hơi khựng lại, nhưng không hề lùi bước. Ruri giơ tay trái ra phía trước, nhắm thẳng về phía những tên ma thuật sư kia rồi hô lớn:
“Wind Arrow!!!”
Thông thường, Wind Arrow cần có cung để bắn ra mũi tên gió, nhưng lần này, dù không có gì trong tay, Ruri vẫn cảm thấy có một nguồn sức mạnh thôi thúc mình thi triển. Ngay khi câu lệnh vừa dứt, hàng loạt mũi tên gió liền xuất hiện trước mặt, phóng đi với tốc độ chớp nhoáng.
Phập phập phập phập phập....
“Aaaaaaa!!!”
“Gưaaaaa!!!”
Những tiếng hét vang lên khi mũi tên gió đâm trúng từng tên một, khiến cả mấy tên ma thuật sư ngã gục. Đám lính thuê và bọn cai quản nô lệ đứng quanh cũng giật mình, không còn dám liều lĩnh lao vào nữa. Chúng lặng lẽ bao vây từ xa, chỉ dám quan sát, mắt lộ vẻ cảnh giác.
Ruri đứng giữa vòng vây ấy, ánh mắt sắc lẻm nhìn quanh từng tên, đánh giá, cân nhắc lối thoát. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng khí thế của cô bé vẫn vững vàng, như thể chỉ cần một kẽ hở nhỏ, cô bé sẽ phá vòng vây mà lao ra ngay.
Phía trên khán đài, tiếng hò reo bùng nổ, vang dội khắp nơi như sấm rền. Vài người đứng phắt dậy, tay vung loạn trong không khí như thể đang xem một buổi biểu diễn hấp dẫn chưa từng có, hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu.
“Ôôôôô!!!”
“Hay lắm, đánh thêm đi!!!”
“Tới bến luôn!!!”
...
Lúc này, từ phía sau sân khấu, một tên to lớn bước ra, bóng dáng sừng sững như che cả một góc ánh sáng.
“Đứa nô lệ nào dám to gan làm loạn hả!”
Giọng hắn ồm ồm vang lên như tiếng sấm, khiến cả không gian thoáng chấn động. Hắn tên là Tuge, một trong những kẻ khét tiếng nhất trong thương hội buôn nô lệ. Thân hình rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, cao gần hai mét, đối với Ruri thì hắn chẳng khác gì một tên khổng lồ. Tuge được mệnh danh là kẻ xử lý kẻ phản loạn, chuyên dùng để trấn áp những nô lệ nổi loạn hoặc có ý định bỏ trốn. Chính nhờ hắn mà thương hội này chưa từng để sổng một nô lệ nào.
Ruri nhíu mày, mắt không rời khỏi bóng dáng to lớn ấy. Tay phải siết chặt lấy cây giáo gió, Ruri cảm nhận rõ ràng khí tức nguy hiểm tỏa ra từ tên này.
Tên Tuge nắm hai bàn tay to lớn của hắn lại, đấm vào nhau ngang ngực, phô diễn sức mạnh đáng sợ, khiến những người phía khán đài cảm thấy vô cùng phấn khích. Họ đang nóng lòng chờ đợi một cuộc chiến nảy lửa sắp xảy ra, số lượng người ủng hộ Ruri và ủng hộ phía thương hội buôn nô lệ được chia làm đôi. Họ bắt đầu lôi tiền ra để cá cược xem ai sẽ thắng, liệu Ruri có thoát được khỏi nơi này không, và vô vàn các loại cược khác.
Ở phía góc sân khấu, Caikhatu nãy giờ vẫn đứng quan sát. Khi thấy Tuge xuất hiện, gã nở một nụ cười đầy gượng gạo. Dù cố tỏ ra yên tâm, nhưng ánh mắt vẫn còn thấp thoáng vẻ hoang mang.
“Mày tiêu rồi... ha ha...”
Tuge không nói thêm lời nào. Hắn gồng người, rồi bất ngờ phóng vút về phía trước với tốc độ không ngờ đối với một thân hình đồ sộ như vậy. Những tên lính thuê và đám cai quản nô lệ lập tức tản ra hai bên, nhường đường cho hắn xông thẳng vào giữa sân.
“Gư haaaaaaaaaaa!!!”
Hắn vừa lao lên vừa rống to, tiếng hét vang dội, mang theo uy lực như một cơn địa chấn.
“Wind Arrow!”
Ruri giơ tay trái ra phía trước, triển khai kỹ năng Wind Arrow trực tiếp mà không cần cung. Ngay lập tức, hàng loạt mũi tên gió sắc nhọn hiện ra trước mặt cô bé, chĩa thẳng về phía Tuge đang ào tới.
“Hâyyyyyyyyy!!!”
Tuge không phải dạng tầm thường. Khi những mũi tên gió chỉ còn cách gang tấc, hắn dùng nắm tay phải đấm mạnh về phía trước, tạo ra một cơn rung chấn khủng khiếp, làm biến dạng cả không gian. Những mũi tên gió trong vùng ảnh hưởng đều bị sức chấn động làm suy yếu rồi tan biến hoàn toàn, trước khi kịp gây ra bất kỳ tổn hại nào cho hắn.
Giải quyết xong những mũi tên gió, Tuge theo đà lao đến, tiếp cận Ruri trong chớp mắt. Hắn giơ nắm đấm khổng lồ lên cao, giáng thẳng xuống cô bé.
Rầmmmmmmmmm......
Ruri kịp thời nhảy lùi về sau để tránh. Nắm đấm của Tuge giáng thẳng xuống mặt sàn sân khấu, khiến cả một khoảng nền gỗ bị đập nát. Những tấm ván gãy vụn bật tung lên, lởm chởm, nhọn hoắt như những chiếc chông chĩa lên trời.
“Hư hư hư...”
Tuge bật cười, đứng thẳng người dậy. Dù đang cách Ruri một khoảng, nhưng cái bóng khổng lồ của hắn trải dài đến tận chỗ cô bé, càng làm thân hình to lớn ấy trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
“Nô lệ hư thì phải được dạy dỗ!”
Vừa nói, hắn vừa đưa hai tay lên khỏi đầu, tạo ra một tảng đá khổng lồ như thể một lực sĩ đang nâng cử tạ. Không chỉ có sức mạnh thể chất vượt trội, Tuge còn có khả năng sử dụng ma thuật ở mức khá, càng làm hắn trở nên nguy hiểm.
“Hâyyyyyyyyyyyy!!!”
Tiếng hét vang dội khi hắn ném thẳng tảng đá về phía Ruri. Cô bé lập tức chạy sang bên để tránh né, nhưng Tuge đã canh đúng hướng di chuyển mà ném, buộc Ruri phải chịu áp lực kép từ tốc độ và lực ném.
RẦMMMMMMMMM...
“Gư.....”
Tảng đá bị những lưỡi gió xoáy quanh người Ruri cắt vụn thành từng mảnh trước khi chạm được vào cô bé. Tuy nhiên, chấn động từ cú va chạm mạnh khiến toàn bộ cơ thể cô bé bị sốc, cảm giác như dòng khí trong người bị xáo trộn. Không những thế, những mảnh vụn đá vỡ ra văng tới tấp, đập vào người khiến Ruri mất thêm phần thể lực.
Sau khi tảng đá lớn vỡ hoàn toàn, xung quanh Ruri chỉ còn lại một đống đá vụn nhỏ. Ngọn gió Wind Air Blade bao quanh Ruri hiện tại đã yếu hẳn đi khi phải chống đỡ và cắt nát một tảng đá to và cứng như vậy, chỉ còn lác đác vài luồng khí mỏng manh bay xung quanh cô bé.
“Xử lý nó đi!!!”
“Ôôôôô!!!”
Những người trên khán đài đứng bật dậy hò reo vang dội, họ nghiêng hẳn về phía cổ vũ cho Tuge khi thấy Ruri bị hắn áp đảo.
“Hưaaaaaaaaa!!!”
Tuge đứng trụ vững hai chân, hai tay dang rộng ra hai bên gồng mình hô lớn. Từ phía dưới mặt đất, xung quanh chỗ Ruri đang đứng, bốn tảng đá lớn hình chữ nhật bất ngờ phá tan sàn gỗ của sân khấu để trồi lên.
Brừm brừm brừm brừm.....
Tảng đá nào cũng to, cao gần hai mét, bao vây kín và nhốt cô bé hẳn bên trong, chỉ còn một khoảng trống duy nhất là ở phía bên trên mà thôi.
Những ngọn gió yếu ớt bay quanh Ruri chính thức tắt hẳn khi tiếp xúc và cố gắng chém vào bốn tảng đá này, chỉ để lại được vài vết xước nhỏ trên bề mặt chúng.
Ruri cùng cây giáo gió của mình ra sức vung qua lại để chém vào bốn tảng đá đang giam giữ mình, nhưng có vẻ như không có tác dụng. Ngược lại, cây giáo gió của cô bé càng lúc càng yếu đi trông thấy. Dường như lượng mana được thiết lập nhờ vào kỹ năng "lòng trung thành" cũng đã bị dùng gần hết, thể lực của Ruri cũng vậy, đang cạn kiệt dần.
Nhận ra chỉ còn một lối thoát duy nhất, đó là phía trên. Cô bé chùn gối, lấy đà rồi phóng vút lên trên, thoát khỏi bốn tảng đá khổng lồ đang nhốt mình.
Thế nhưng, khi vừa bay lên qua khỏi độ cao của bốn tảng đá, cô bé nhìn thấy trước mặt mình là tên Tuge. Hắn biết chắc rằng cô bé sẽ phải thoát bằng cách nhảy lên trên khỏi bốn tảng đá, nên đã phóng lên trước để mai phục, chờ cơ hội tấn công.
Khi cô bé vừa thoát khỏi bốn tảng đá, cũng là lúc đà của hắn phóng lên tiếp cận sát lấy cô bé.
“Hâyaaaaaaaaaaaaaaaa!!!”
Tiếng gầm của Tuge vang dội, kèm theo một cú đấm kinh hồn nhắm thẳng vào Ruri. Cô bé không kịp phản ứng, chỉ biết vội giơ hai tay bắt chéo trước mặt để đỡ.
Bốppppppppppppp...
“Kưa...”
Cú đấm của Tuge như mang sức mạnh của cả ngọn núi, khiến hai cánh tay Ruri rát bỏng, dư chấn lan khắp cơ thể. Cô bé bị hất văng ra sau, lăn mấy vòng trên mặt đất, bụi tung mù mịt.
“Ư…”
Ruri cắn răng, lồm cồm bò dậy, đôi tay run rẩy vì đau.
Đối diện, Tuge đứng sừng sững, ánh mắt lạnh lùng. Hắn giơ tay phải, lòng bàn tay hướng thẳng về phía Ruri, giọng gầm vang:
“Rock Storm!!!”
Không gian rung chuyển. Hàng chục viên đá to bằng nắm tay hiện ra trước mặt Tuge, lơ lửng trong không khí trước khi lao vút về phía Ruri như một cơn bão.
“Wind Arrow!!!”
Ruri nghiến răng, dồn chút mana còn lại vào tay trái. Cô bé vung tay, hàng loạt mũi tên gió lấp lánh xuất hiện, phóng thẳng về phía những viên đá.
Vèo vèo... rập... rùm... vèo... rập...
Mũi tên gió và viên đá va chạm dữ dội giữa không trung. Mỗi lần chạm nhau, đá vỡ tan thành mảnh vụn, mũi tên gió tan biến trong không khí. Tiếng nổ vang lên không ngớt, bụi đá bay mù mịt, tạo nên một màn chiến đấu mãn nhãn. Tuge và Ruri dồn toàn lực, cố áp đảo đối phương trong trận mưa đạn ma thuật.
“Cố lên!!!”
“Quất nó điii!!!”
“Hú hú hú!!!”
Và rồi, mana của Ruri cũng đến giới hạn. Cô bé nhăn mặt, tay ôm ngực, hơi thở dồn dập. Đột nhiên, những mũi tên gió ngừng xuất hiện. Không còn gì ngăn cản, những viên đá của Tuge lao tới, nhắm thẳng vào cô.
Vèo vèo vèo vèo... bốp bốp bốp bốp bốp bốp....
“Ưaaaaaaaa!!!”
Tiếng thét đau đớn của Ruri xé toạc không gian khi những viên đá từ Tuge lao tới, đâm vào cơ thể cô bé. Cơn bão đá ngày càng dày đặc, không cho cô một giây để thở. Chỉ trong chớp mắt, Ruri bị chôn vùi dưới đống đá lạnh lẽo, cơ thể nhỏ bé hoàn toàn biến mất trong đống đổ nát.
Tuge dừng lại, nụ cười khinh miệt nở trên môi. Hắn ngừng triển khai Rock Storm, bước từng bước nặng nề về phía đống đá, mặt đất rung chuyển dưới chân gã khổng lồ.
Rầmmm...
Với một cú vung tay mạnh mẽ, Tuge quét sạch đống đá, khiến chúng văng tứ tung rồi tan biến. Dưới đống đổ nát, Ruri nằm đó, cơ thể đầy thương tích, máu thấm đỏ trên tấm vải rách nát. Đôi mắt cô chỉ hé mở, ánh sáng kiên định giờ đây mờ nhạt, thay vào đó là vẻ kiệt sức và đau đớn.
Tuge thô bạo thò tay xuống, nắm lấy cổ tay Ruri, kéo mạnh cô bé lên như một con rối.
Lọc cọc lọc cọc...
Cơ thể Ruri lắc lư vô lực khi bị Tuge nhấc bổng, tay còn lại của hắn giơ lên, chuẩn bị giáng một đòn chí mạng. Nhưng trước khi nắm đấm hạ xuống, Caikhatu vội lao tới, hét lên:
“Dừng lại! Đừng! Nó giờ là tài sản của quý ngài kia! Đừng làm hỏng món hàng!”
Tuge khựng lại, ánh mắt lườm Caikhatu đầy khó chịu. Nhưng rồi hắn hừ một tiếng, hạ tay xuống, thay vào đó kéo lê Ruri trên mặt đất, hướng về phía gã đeo mặt nạ chim đứng chờ ở góc đấu trường.
Trận đấu đã kết thúc. Dù đã kích hoạt kỹ năng đặc biệt “lòng trung thành” và bùng nổ sức mạnh, Ruri vẫn không thể vượt qua bức tường mang tên Tuge. Trên khán đài, những người đặt cược vào cô bé lắc đầu thất vọng, tiếng thở dài xen lẫn lời chửi rủa. Ngược lại, phe ủng hộ Tuge và thương hội buôn nô lệ gào thét cuồng nhiệt, tiếng vỗ tay và reo hò vang dội khắp đấu trường, như muốn nhấn chìm chút hy vọng cuối cùng của Ruri.
Tuge kéo lê Ruri đến trước gã đeo mặt nạ chim, cơ thể cô bé lảo đảo, vô lực. Hắn cất giọng trầm đục, pha chút đắc ý:
“Đã để ngài phải chờ lâu. Món hàng của chúng tôi có chút nổi loạn, nhưng tôi đã giải quyết và dạy nó một bài học rồi, mong ngài thông cảm.”
Hắn nắm lấy sợi xích quanh cổ Ruri, thô bạo giơ lên như trưng bày một chiến lợi phẩm, đưa về phía gã mặt nạ.
0 Bình luận