Arc III: Nô lệ, cơn ác mộng tái diễn

Chapter 6.1

Chapter 6.1

Lâu đài hoàng gia, kinh thành Arist, vương quốc Assyria.

Trong căn phòng làm việc, Zarc và Celestia ngồi bên bàn, tập trung xử lý đống giấy tờ tồn đọng sau thời gian vắng mặt. Theo kế hoạch ban đầu, họ dự định quay về ngay sau khi chinh phục mê cung Langdale, nhưng sự cố dịch chuyển đến khu rừng Sheldwell đã khiến mọi việc bị trì hoãn, để lại một lượng công văn chất đống cần được giải quyết.

Dù Rafflesia, Sia cùng các quan chức khác đã cố gắng giải quyết phần lớn, nhưng những văn bản cần chữ ký trực tiếp của Celestia, hoặc các quyết định đòi hỏi chính Zarc phải đưa ra, thì buộc phải chờ họ trở về.

“Haa... cuối cùng cũng xong!”

Celestia thở phào, đặt cây bút lông chim vào lọ rồi ngả người ra sau ghế, tận hưởng khoảnh khắc nhẹ nhõm.

Đột nhiên, cô có cảm giác bị nhìn từ phía sau. Cảm giác đó kỳ lạ đến mức khiến cô theo phản xạ quay phắt lại, và…

“Oái!!”

Celestia bật lên một tiếng hét nhẹ, toàn thân giật thót.

Sau tấm kính cửa sổ lớn phía sau lưng cô, một cặp mắt rồng lạnh lẽo đang nhìn chòng chọc vào trong. Đôi đồng tử dọc, ánh lên sắc vàng rực rỡ đặc trưng của loài bò sát, đang áp sát tấm kính. Bên dưới là một hàm răng đầy những chiếc nanh nhọn hoắt, sừng hếch lên, lớp vảy ánh kim xanh lam phản chiếu ánh sáng như một lớp giáp thần thoại.

Cái đầu rồng khổng lồ đó khiến cho Celestia trong khoảnh khắc tưởng như vừa đối mặt với tử thần.

Zarc cũng dừng tay, ánh mắt cậu liếc về phía Celestia khi thấy cô giật mình, rồi quay sang cửa sổ. Azur vẫn đang lơ lửng bên ngoài trong hình dạng rồng, bộ cánh lớn của nó vỗ nhẹ, giữ thăng bằng trước ô cửa.

“A...Azur...”

Celestia thở ra một hơi dài, đặt tay lên ngực để trấn an nhịp tim đang đập dồn dập. Cô đứng dậy, tiến đến cửa sổ rồi mở ra.

Vụt!

Azur biến đổi từ hình dạng rồng sang hình dạng người trong một khoảnh khắc, rồi nhẹ nhàng nhảy vọt qua cửa sổ, đáp xuống sàn với động tác dứt khoát.

“Ha!”

Azur đứng thẳng, hai tay chống hông, nụ cười tinh nghịch nở trên môi.

“Ông đừng hù tôi như vậy chứ, Azur!”

Celestia trách, vẫn còn hơi giật mình.

“Ha ha, đi bộ từ dưới lên mất thời gian lắm! Bay thẳng lên có phải tiết kiệm thời gian hơn không!”

Azur cười sảng khoái đáp lời.

Zarc nhìn Azur một lúc rồi hỏi:

“Có chuyện gì à?”

Azur nhún nhẹ vai, không có vẻ gì là đang mang tin tức quan trọng.

“Không, chán quá nên ta đi lòng vòng thôi.”

Kể từ khi Zarc đưa Azur về tòa lâu đài hoàng gia, sự xuất hiện của một con rồng, mà lại là cổ long, đã khiến nhiều người trong lâu đài hoảng sợ. Với kích thước khổng lồ, Azur thường phải duy trì hình dạng người để tiện đi lại và tương tác với mọi người. Những lúc ở hình dạng nguyên bản, Azur thường bay đến những ngọn núi gần đó, làm gì thì ngay cả Zarc cũng không nắm rõ.

Lúc này, từ bên ngoài, tiếng gõ cửa vang lên.

Cạch.

Cánh cửa mở ra, Sera bước vào với vẻ mặt nghiêm túc. Cô báo cáo:

“Hierarch, đã có thông tin về Ruri.”

Ngay lập tức, ánh mắt của Zarc và Celestia dừng lại ở Sera, sự tập trung hiện rõ trên khuôn mặt họ.

“Theo như thông tin từ các trinh sát báo về thì...”

Sera bắt đầu trình bày chi tiết.

Theo những gì nhận được, Ruri hiện đang ở vùng Kharankhui thuộc vương triều Xaitha, cô bé nằm trong tay gã quý tộc Caikhatu. Điều khiến cả mọi người phải cau mày chính là việc gã Caikhatu này không ai khác, lại chính là cha đẻ của Ruri. Tệ hơn nữa, theo kế hoạch, Ruri sắp bị đem ra bán trong một buổi đấu giá của các quý tộc.

Nghe xong thông tin, Celestia lộ rõ vẻ lo lắng:

“Em ấy... đang ở trong tay gã quý tộc lúc trước...”

Biết rõ quá khứ của Ruri và gã Caikhatu, Celestia cảm thấy bất an khi nghe tin rằng Ruri hiện tại đang nằm trong tay của gã. Cô vội quay sang Zarc, giọng đầy sự sốt ruột.

“Zarc, chúng ta phải mau đi cứu em ấy khỏi tay của gã... không thể để em ấy chịu thêm bất cứ điều gì nữa...”

Zarc im lặng trong vài giây. Cậu đặt nhẹ cây bút lông chim vào lọ, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

“Chúng ta đi đón Ruri về thôi! Sera, chuẩn bị phương tiện đi!”

“Vâng, thưa Hierarch!”

Sera đáp lời, nhanh chóng tiến hành chuẩn bị các phương tiện di chuyển cần thiết cho chuyến đi đến vùng Kharankhui của vương triều Xaitha để đón Ruri về.

Azur lúc này khoanh tay lại, ánh mắt nghiêng về phía Zarc:

“Có cần ta đi theo không?”

“Không cần đâu, ngươi cứ ở lại đây. Trông chừng nơi này giúp ta.”

Azur không nói thêm gì, chỉ gật nhẹ, trong khi Zarc cùng Celestia nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc, chuẩn bị cho cuộc giải cứu.

--------------------

Trong khán phòng rộng lớn của tòa lâu đài Kharankhui thuộc vương triều Xaitha, một buổi đấu giá nô lệ đang diễn ra sôi nổi. Không gian được thiết kế hình vòng cung với những dãy ghế cao dần về phía sau.

Trên các hàng ghế cao là những gã quý tộc và thương nhân giàu có, một phần đến từ chính vương triều Xaitha, phần còn lại là khách thập phương. Xaitha vốn nổi tiếng với việc buôn bán nô lệ, và trong số các thương hội chuyên kinh doanh mặt hàng này, có một thương hội cực kỳ danh tiếng và uy tín về mặt chất lượng. Buổi đấu giá hôm nay do chính thương hội này tổ chức, vì vậy nó thu hút được rất nhiều tài phiệt từ khắp nơi đổ về.

“Bốn trăm đồng vàng lần thứ nhất...”

Tên dẫn chương trình cất cao giọng, ánh mắt lướt nhanh quanh khán phòng. Dưới sân khấu là một cô gái nô lệ thuộc chủng loài con người, thân thể tiều tụy, ánh mắt trống rỗng như đã chết từ lâu.

“Bốn trăm đồng vàng lần thứ hai...”

Giọng hắn kéo dài, cố kích thích thêm sự cạnh tranh, nhưng không ai ngỏ ý nâng giá. Hiện tại, một gã thương nhân đã đưa ra mức giá bốn trăm đồng vàng, và dường như không ai muốn vượt qua con số đó.

“Bốn trăm đồng vàng lần thứ ba!!!”

Và rồi, giá bán của cô gái nô lệ được chốt với số tiền là bốn trăm đồng vàng.

“Xin chúc mừng ngài Billy đã thắng giá với bốn trăm đồng vàng!”

Tiếng vỗ tay vang rền khắp hội trường, những tràng cười vang vọng như mưa đá trút xuống linh hồn rách nát của người vừa bị bán.

Gã thương nhân tên Billy từ từ bước xuống sân khấu, tiến hành ký kết thủ tục. Khi giấy tờ được hoàn tất, hắn nắm lấy sợi dây xích buộc trên cổ cô gái và kéo đi một cách thản nhiên.

“Ư...”

Cô gái lảo đảo bước theo, đầu cúi thấp, cơ thể run rẩy. Mỗi bước chân như kéo lê cả cuộc đời về phía vực sâu không lối thoát.

“Mọi người cho thêm ngài Billy một tràng vỗ tay nữa nào!!!”

Tên dẫn chương trình nói lớn, và một tràng pháo tay nữa lại vang lên, giữ cho không khí trong khán phòng luôn sôi động.

“Vâng, xin cảm ơn mọi người rất nhiều!”

Tên dẫn chương trình cúi đầu trước toàn thể khán giả, rồi ngẩng mặt lên khi tiếng vỗ tay đã ngớt.

“Đã để mọi người phải chờ lâu! Tiếp theo đây sẽ là một món hàng đặc biệt nhất trong ngày hôm nay!”

Hắn cất cao giọng, ánh mắt sáng rực quét qua từng gương mặt háo hức trong khán phòng, chuẩn bị cho màn giới thiệu đỉnh điểm.

Từ phía sau sân khấu, gã Caikhatu với nụ cười đắc thắng trên môi, nắm sợi dây xích lạnh lẽo buộc quanh cổ Ruri, kéo lê cô bé ra ngoài. Dưới ánh đèn rực rỡ của sàn đấu giá, Ruri hiện lên thật thảm hại. Trên người cô bé chỉ là một tấm vải thô rách nát, không đủ che đi những vết bầm tím và những đường xương gầy gò. Mái tóc bù xù, bám đầy bụi bẩn và xám xịt như tro tàn, khuôn mặt nhỏ nhắn hốc hác, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm chất chứa nỗi tuyệt vọng vô hạn.

“Vâng! Món hàng tiếp theo chính là... một high elf!!!”

Tên dẫn chương trình hô vang, tay vung ngang đầy kịch tính về phía Ruri.

“Cô bé này là một high elf “còn sạch”, độ tuổi chỉ mới ở lứa mười hai, thật là thú vị đúng không mọi người!”

Lời giới thiệu của hắn như châm ngòi nổ, khiến cả khán phòng bùng lên những tiếng xì xầm, bàn tán xôn xao.

“High elf sao?”

“Mười hai tuổi? Lại còn “sạch” nữa à?”

...

Tiếng thì thầm xôn xao xen lẫn những ánh mắt thèm thuồng đổ dồn về phía Ruri. Gã Caikhatu đứng cạnh đó, nụ cười trên môi càng thêm phần khoái trá. Hắn biết chắc chắn, lần này, hắn sẽ thu về một khoản tiền lớn.

“Và đặc biệt hơn nữa, mọi người hãy xem đây!!!”

Tên dẫn chương trình hô lớn, rồi quay sang triển khai kỹ năng giám định lên Ruri. Trong các thương hội buôn bán nô lệ, không thiếu những kẻ nắm giữ kỹ năng này.

Một bảng trạng thái trong suốt hiện ra lơ lửng giữa không trung, chứa đầy đủ thông tin chi tiết về Ruri. Mọi người trong khán phòng nín thở dõi theo, như đang chiêm ngưỡng một món báu vật.

“Cô bé này sở hữu một kỹ năng vô cùng quý hiếm, đó chính là… Phước lành của mẹ thiên nhiên!”

Tên dẫn chương trình hét lớn, ngón tay chỉ thẳng vào dòng kỹ năng đặc biệt đang hiện trên bảng trạng thái.

“Chỉ cần ở bên cạnh cô bé, mọi người sẽ được miễn nhiễm hoàn toàn với các loại ma thuật suy giảm. Hiện tại, cô bé mới chỉ ở cấp độ hai mươi sáu, nhưng khi lên cấp cao hơn, kỹ năng này sẽ miễn nhiễm cả những ma thuật suy giảm có uy lực mạnh!”

Lời giới thiệu như đổ thêm dầu vào lửa. Cả khán phòng như bùng lên, những tiếng xì xầm bàn tán lập tức lan rộng, dày đặc như côn trùng bu quanh một cái xác chưa kịp lạnh.

“High elf còn trong trắng đã hiếm, giờ lại còn có kỹ năng đặc biệt như thế nữa à?”

“Phước lành của mẹ thiên nhiên? Đó là kỹ năng rất hiếm!”

“Quá hời... cô bé này chắc chắn sẽ mang lại lợi ích lớn!”

Trên sân khấu, Ruri chỉ biết đứng im, toàn thân run rẩy vì mệt và kiệt quệ. Cô bé không còn chút sức lực nào để chống đỡ nữa. Bị kéo lê qua những đêm dài, bị ép ăn uống thiếu thốn, bị đe dọa, sỉ nhục và hành hạ, tất cả đã khiến ánh sáng trong đôi mắt cô bé lụi tắt. Giờ đây, giữa tiếng cười nói và hô hào của đám đông, cô chỉ còn lại vỏ bọc của một sinh linh sống.

“Giá khởi điểm sẽ là... năm trăm đồng vàng!!!”

Tên dẫn chương trình hô vang, giọng dứt khoát và đầy kích động.

Ngay lập tức, vô số cánh tay giơ lên, tiếng tranh giá vang lên như một cơn sóng dữ:

“Bảy trăm đồng vàng!”

“Tôi trả tám trăm đồng vàng!”

“Một nghìn đồng vàng!”

“Một nghìn năm trăm!!!”

Mỗi mức giá được hét lên lại như một nhát dao cứa sâu vào nhân phẩm đang bị chà đạp của Ruri. Phía sau, gã Caikhatu khoanh tay, đứng thảnh thơi trên sân khấu, môi nở nụ cười hài lòng. Trong đầu hắn, từng con số vàng cứ thế hiện ra, đếm không xuể.

Sau một hồi tranh nhau trả giá, phần lớn người tham dự dần rút lui khi con số liên tục tăng cao, vượt quá sức chịu đựng của họ. Không khí sôi động lúc đầu giờ đây trở nên lặng hơn, chỉ còn vài tiếng hô giá cầm chừng, cách nhau bởi những khoảng im lặng kéo dài.

“Hai nghìn đồng vàng!”

“Hai nghìn rưỡi đồng vàng!”

“Ba nghìn đồng vàng!”

Rồi bất ngờ, một tiếng nói vang lên, lạnh lùng và dứt khoát:

“Một vạn đồng vàng!”

Cả khán đài chết lặng. Những tiếng xì xào bàn tán im bặt như thể gió vừa bị nén lại. Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía người vừa hô lên con số không tưởng ấy.

“T...tận một vạn đồng vàng sao...”

Bầu không khí trở nên căng như dây đàn. Dù đã quen với những cuộc đấu giá lớn, cả tên dẫn chương trình lẫn gã Caikhatu đều sững người trước mức giá khủng khiếp vừa được đưa ra. Một vạn đồng vàng, đó là số tiền đủ để mua lại cả một cơ sở buôn nô lệ hạng trung, hay nuôi một đội lính đánh thuê trong suốt nhiều năm.

Người vừa lên tiếng là một gã trông hết sức kỳ dị. Hắn khoác trên người chiếc áo choàng đen dài chạm gót, đầu đội một chiếc mũ chóp cao, che hết khuôn mặt bằng một chiếc mặt nạ trắng có chiếc mũi dài cong xuống như mỏ chim. Dáng người còng lưng như một lão già, tay phải chống một cây gậy đen nhánh.

Thấy cả khán phòng im phăng phắc, tên dẫn chương trình cố giữ bình tĩnh, giơ tay lên cao:

“Một vạn đồng vàng lần thứ nhất...”

Không có ai tiếp tục ra giá. Thay vào đó là những tiếng thì thầm vang lên khắp nơi:

“Ba nghìn đồng vàng rồi đấy!”

"Mức này không thể đua nổi..."

Giữa lúc tưởng rằng gã mặt nạ sẽ chiến thắng dễ dàng, thì một tiếng hô ngập ngừng vang lên từ phía bên kia khán đài:

“M...một vạn một nghìn đồng vàng...”

Mọi người quay đầu nhìn về phía người vừa dám thách thức. Một chàng trai trẻ, mồ hôi lấm tấm trên trán, môi mím chặt như thể đang đánh cược cả gia tài của mình.

Nhưng ngay khi giá mới được đưa ra, gã mặt nạ kia cất tiếng lần nữa, không hề do dự, giọng trầm thấp nhưng vang dội như tiếng chuông gõ trong ngực mọi người:

“Năm vạn đồng vàng!”

...

Cả khán phòng như rơi vào trạng thái chết lặng. Mức giá đó quá sức tưởng tượng, vượt xa khả năng của phần lớn quý tộc và thương nhân có mặt tại đây. Còn với dân thường, đó là một khối tài sản khổng lồ, đủ để ba đời sống sung túc mà không cần lao động thêm một ngày nào.

“Cái gì!?”

“Năm vạn đồng vàng!?”

Tiếng bàn tán bắt đầu rộ lên, nhưng tuyệt nhiên không có ai đủ can đảm đưa ra mức giá cao hơn. Sự chấn động khiến cả không gian như bị hút cạn không khí.

Tên dẫn chương trình, dù đã quen với những bất ngờ trong nghề, vẫn phải mất vài giây mới kịp phản ứng. Hắn nuốt khan, rồi đưa tay lên cao, giọng run run nhưng rõ ràng:

“M...năm vạn đồng vàng lần thứ nhất...”

Một khoảng im lặng phủ trùm. Không một cánh tay nào giơ lên. Mọi ánh mắt chỉ hướng về phía gã mặc áo choàng đen, dáng người cong còng bất động như pho tượng.

“Năm vạn đồng vàng lần thứ hai...”

Khán phòng vẫn chìm trong sự nín lặng ngột ngạt. Chỉ có những tiếng xì xào khe khẽ vang lên như những làn sóng nhỏ đập vào vách đá:

“Hắn có bị điên không vậy?”

“Biết rằng con bé kia đáng giá thật, năm vạn đồng vàng thì quá điên rồ…”

“Liệu hắn có thật sự đủ tiền để trả không?”

Tên dẫn chương trình đưa mắt nhìn quanh lần cuối, chờ đợi một giây hy vọng cuối cùng, rồi hít sâu và hô vang:

“Và... năm vạn đồng vàng, lần thứ ba!!!”

Chiếc búa chốt giá đập mạnh xuống bàn.

“Xin chúc mừng ngài đã mua thành công cô bé nô lệ này với giá... năm vạn đồng vàngggg!!!”

Hắn gào lên như trút hết mọi căng thẳng, kéo theo một tràng pháo tay vang dội, lấp đầy khoảng trống vừa im lặng ban nãy.

Bên cạnh, gã Caikhatu không giấu nổi sự phấn khích. Đôi mắt gã sáng rực như kẻ trúng số, miệng nở nụ cười đầy tham lam. Trong đầu gã, viễn cảnh dùng số tiền kếch xù này để trả hết nợ, rồi đắm mình trong những cuộc đỏ đen, ăn chơi trác táng, hiện lên rõ ràng đến mức khiến lòng gã như sôi sục.

“Xin mời quý ngài tiến lên sân khấu để ký nhận nô lệ ạ.”

Tên dẫn chương trình cất tiếng, hướng về phía người vừa ra giá khủng khiếp.

Gã ấy chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Dáng vẻ lom khom như một ông lão, gậy chống trong tay, bước từng bước chậm rãi xuống các bậc thang hướng về sân khấu. Bộ áo choàng đen phủ kín thân người, chiếc mặt nạ trắng với chiếc mũi dài và cong vòng xuống khiến ai nhìn cũng phải rợn người.

Ruri rùng mình khi thấy gã đến gần. Bản năng mách bảo cô bé rằng con người trước mặt không giống ai cả, càng không phải là người cô muốn đi theo.

Gã dừng lại ngay trước mặt Ruri, đưa tay ra nhận lấy sợi dây xích đang buộc nơi cổ cô bé từ tay gã Caikhatu. Tên dẫn chương trình tranh thủ lên tiếng:

“Xin cho phép tôi được hỏi quý danh của ngài ạ. Trông ngài có vẻ không phải người ở vùng lân cận nơi đây.”

Gã đáp lại bằng giọng nói khàn khàn, như rít qua cổ họng khô khốc:

“Ta là Nalim, đến từ một nơi rất xa nơi này…”

“Ồ, vậy mà ngài vẫn không ngại đường xá xa xôi để đến dự buổi đấu giá hôm nay. Thật là vinh hạnh cho chúng tôi!”

Tên dẫn chương trình cười nịnh nọt, cố làm không khí trở nên thoải mái hơn.

Trong khi cuộc trò chuyện diễn ra, Ruri chỉ đứng đó lặng im, ánh mắt cô bé dán vào gã đàn ông mang mặt nạ.

“Gã này… sẽ là chủ nhân của mình sao…”

Dòng suy nghĩ chua xót lướt qua tâm trí Ruri, kéo theo những hình ảnh quá khứ tươi đẹp về những ngày tháng hạnh phúc bên Zarc và Celestia. Hình ảnh Zarc bế cô bé ngồi trên vai đi dạo phố, hình ảnh Celestia ân cần chăm sóc, tất cả những kỷ niệm ấy ùa về, bóp nghẹt trái tim Ruri.

“Nếu mình đi theo gã này… mình sẽ bị mang đi thật xa… không còn cơ hội gặp lại chủ nhân nữa…”

Nghĩ đến đó, đôi vai nhỏ run lên khẽ khàng. Ruri cúi đầu, để mái tóc dài buông xuống hai bên che đi khuôn mặt đang lặng lẽ quặn thắt.

Gã kia cầm sợi xích cổ của Ruri, kéo cô bé về phía hắn.

“...”

Tuy nhiên, Ruri trụ vững đôi chân gầy guộc, không chịu di chuyển dù gã kia đang kéo sợi xích cổ. Cô bé vẫn đứng đó, cúi gầm mặt xuống, bất động.

Thấy vậy, tên Caikhatu gằn giọng quát lớn:

“Mày làm cái gì vậy? Người này giờ là chủ nhân của mày đấy!”

“Không...”

Ruri thì thầm, giọng nhỏ như gió thoảng, mặt vẫn cúi gầm, mái tóc rũ xuống che khuất khuôn mặt.

“Hả? Mày vừa nói cái gì cơ?”

Caikhatu nheo mắt, tiến lại gần hơn, giọng đe dọa.

Bất ngờ, Ruri ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn nước nhưng ánh nhìn lại đầy kiên định. Cô bé hét lên:

“Không! Tôi đã có chủ nhân rồi!”

Tiếng hét vang dội giữa khán phòng khiến không khí như khựng lại. Và rồi, trong khoảnh khắc mà tất cả còn chưa kịp phản ứng, Ruri vùng chạy. Sợi xích nơi cổ cô bị giật mạnh, tuột khỏi tay gã đeo mặt nạ mà không ai kịp ngăn lại.

Khán giả trên khán đài đồng loạt xôn xao, mọi ánh mắt dồn về phía sân khấu, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang cố chạy trốn.

“Cái con nhãi kia…”

Tên dẫn chương trình chưa kịp nói hết câu thì phía thương hội đã có người hô lớn:

“Người đâu, bắt lấy nó!!”

Ngay lập tức, những tên lính thuê và cai quản nô lệ từ khắp nơi đổ ra, lao tới như bầy thú săn mồi.

Pặc!

Một tiếng động khô khốc vang lên khi Ruri bị quật ngã. Bọn chúng nhanh chóng đè cô bé nằm sấp xuống sàn, trói chặt tay chân như xử lý một món hàng hỏng hóc.

“Ư...”

Ruri rên lên khe khẽ, không phải vì đau mà là vì uất nghẹn. Cô cố vùng vẫy, cố thoát ra khỏi những cánh tay đang giữ chặt mình.

Caikhatu cũng lao đến, gã giơ tay định giáng một cú xuống người cô, nhưng bàn tay dừng lại lưng chừng. Số tiền năm vạn đồng vàng chợt hiện ra trong đầu như một cái phanh kịp thời. Nếu làm tổn hại đến món hàng này, gã có thể mất trắng.

“Mày...”

Gã nghiến răng, đành hạ tay xuống, ánh mắt vẫn căm tức nhìn Ruri.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!