Một quả hỏa tiễn xé gió lao tới, đâm thẳng vào một trong mười con griffin đang bay lượn trên không. Vụ nổ lớn khiến lông và tia lửa từ con griffin bốc cháy, rơi xuống phía dưới, ngay nơi tên Jungsai đang đứng.
“Hả!?”
Tên Jungsai lập tức đổi sắc mặt. Hắn ngước lên nhìn một trong những con griffin của mình bị nổ tan xác, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Lúc này, đám quân lính hướng mắt nhìn về phía xa, trông bọn chúng có vẻ bất ngờ lắm. Thấy phản ứng của chúng, Jungsai nghiến răng, quay người lại để nhìn theo.
“Thứ gì thế kia!?”
Xuất hiện trước mắt hắn là một chiếc Korsky. Đứng ở một bên cửa là Rafflesia, trên vai cô là khẩu súng bắn tên lửa dòng Stinger. Đây là lần đầu tiên tên Jungsai và đội quân của hắn nhìn thấy một thứ bằng kim loại có thể bay được. Tất cả đều ngơ ngác đến tột độ, không biết đó là một loại ma vật hay công cụ gì.
Vèooooo....
Chiếc Korsky bay vụt qua đầu tên Jungsai, xuyên qua đội hình griffin đang bay lượn. Đám griffin hoảng loạn, vỗ cánh bay tản sang hai bên để tránh khỏi đường đi của chiếc Korsky.
“Hierarchhhhhhhhhhhhhhhh!!!”
Lẫn bên trong tiếng gió của cánh quạt quay là tiếng gọi lanh lảnh của Rafflesia, chứa đầy sự phấn khích và vui mừng khi nhìn thấy Zarc sau vài ngày cậu vắng mặt. Âm thanh ấy thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, làm không khí căng thẳng chuyển biến trong thoáng chốc.
Khi chiếc Korsky bay ngang qua nơi mà Zarc đang đứng, Rafflesia cùng một nhân vật khác từ hai bên cửa nhảy khỏi chiếc Korsky lao xuống, cắt xuyên không trung. Từ độ cao cách mặt đất như vậy mà cả hai nhảy xuống như không có gì khiến đám quân lính bên dưới giật mình và đứng chết lặng.
Rầm...
Khói bụi bốc lên khi họ đáp đất, để lại một cảnh tượng gây ấn tượng mạnh.
Rafflesia một tay cầm thanh katana psionic của mình, Devourer, tư thế cúi người, một tay chống xuống đất, một chân quỳ thấp, toàn bộ cơ thể toát lên khí chất áp đảo.
Đối lưng với Rafflesia là em gái của cô, Allomerus, một thành viên khác thuộc đơn vị The Hexagon. Cô đáp đất không kém phần ấn tượng, hai tay nắm chặt thanh đao Agony, món vũ khí chính quen thuộc. Khói bụi tung lên từ mặt đất nơi lưỡi đao Agony của cô đập xuống, để lại một rãnh nhỏ trên mặt đất.
Cả hai chị em Rafflesia từ từ đứng thẳng người dậy, trong sự sững sờ của tên Jungsai và đám quân lính. Cả hai đúng theo dự tính, đến để đón nhóm của Zarc về.
“Ngươi!”
Rafflesia gằn giọng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tên Jungsai. Ánh nhìn của cô khiến hắn cảm thấy ớn lạnh, từng cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
“Ngươi chính là kẻ đã gây phiền toái cho Hierarch trong thời gian ngài ấy ở đây!”
Nghe Sera báo cáo về tình hình nơi này, Rafflesia biết được về tên Jungsai và rất muốn lấy mạng hắn vì dám làm phiền đến Zarc. Cô trợn mắt nhìn hắn, tay phải rút thanh katana psionic Devourer ra khỏi vỏ, ánh sáng xanh dương từ năng lượng psionic của lưỡi kiếm lóe lên như phản chiếu cơn thịnh nộ của cô.
Đứng phía sau, Zarc cất giọng trầm tĩnh:
“Đừng có giết hắn đấy, Rafflesia!”
Zarc vừa dứt lời thì Rafflesia phóng thẳng về phía trước, tốc độ nhanh như một cơn lốc. Thanh Devourer trong tay cô vung lên, chém qua lại với tốc độ chóng mặt, cắt xuyên qua những tên lính chắn đường.
Roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt...
Tiếng lưỡi kiếm psionic xé gió vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng hét thảm của những tên lính ngã gục:
“Gưaaaa....”
Thấy Rafflesia như con dã thú đang lao đến chỗ của Jungsai, đám quân lính còn lại lập tức lao lên để bảo vệ cho hắn.
Bốppppp!!!
Rafflesia xoay người, chiếc đuôi đầy gai góc của cô quét thành một vòng tròn, hất tung những tên lính lao tới. Cú quất mạnh mẽ khiến chúng bay ngược ra sau, đè lên đồng đội phía sau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.
“Gưaaaa!!!”
Một nhóm lính khác lại lao lên, vung kiếm tấn công Rafflesia.
“Hâyaaaaaaa!!!”
Thế nhưng, Rafflesia chỉ cần dùng mắt liếc qua bọn chúng một lượt. Ngay lập tức, những tên này chợt khựng lại, cơ thể mất hết sức lực. Chúng đã bị Rafflesia dùng năng lực đặc biệt của mình để thôi miên và điều khiển.
“Các ngươi... các ngươi làm gì vậy!? Mau tấn công nó đi chứ!!!”
Jungsai gào lên, giọng đầy hoảng loạn. Nhưng không một tên lính nào nghe theo lệnh hắn nữa, tất cả đều lờ đờ như những con rối.
Rafflesia đứng thẳng, dùng ánh mắt nhìn về phía đám quân lính. Cô cất tiếng:
“Lũ hạ tiện các ngươi không xứng đáng để làm thuộc hạ của ta. Tất cả tự sát đi!”
Ngay khi mệnh lệnh được thốt ra, đám quân lính bị thôi miên đồng loạt đưa kiếm lên kề vào cổ mình. Trong khoảnh khắc, chúng tự kết liễu bản thân, máu nhuộm đỏ cả chiến trường.
Thông thường, Rafflesia sẽ thôi miên kẻ thù để biến chúng thành thuộc hạ của mình. Song, vì quá tức giận với việc tên Jungsai và đám quân lính của hắn làm phiền Zarc, Rafflesia ra lệnh cho cả đám tự kết liễu bản thân.
“Cái...!!!”
Tên Jungsai tái xanh mặt khi chứng kiến quân lính của mình lần lượt tự sát. Gương mặt hắn biến sắc, đôi mắt đầy kinh hãi.
Trong khi đó, Allomerus cũng không kém gì chị của mình.
Rầmmmmm...
Allomerus vung mạnh thanh đao Agony về phía trước. Cú chém xé toạc không khí, làm mặt đất rung chuyển và lún sâu, tạo ra một luồng sức ép khổng lồ quét qua đám quân lính đang lao tới. Những tên lính bị đẩy bật ngược, ngã văng tán loạn.
Thanh Agony, vũ khí chính của Allomerus, không chỉ to lớn mà còn đặc biệt được chế tạo từ hợp kim Vibranium và Adamantium, giúp nó có độ bền vượt trội, có thể chắn được hầu hết mọi đòn tấn công, kể cả năng lượng psionic, và cắt đứt gần như mọi thứ.
“Uaaaaa!!!”
“Aaaa!!!”
Allomerus tiếp tục vung thanh Agony, tạo ra những luồng năng lượng psionic sắc bén lao về phía đám quân lính.
Roẹt roẹt roẹt...
“Gưaaa!!!”
Allomerus có thân hình thon thả, nhưng lại sử dụng thanh Agony kích thước to lớn một cách rất điêu luyện. Bình thường cô rất e dè và ngại tiếp xúc với người lạ, nhưng khi đã vào trạng thái chiến đấu thì Allomerus khiến ai cũng phải khiếp sợ, không thua kém gì chị của mình. Cũng giống với Rafflesia, Allomerus sở hữu khả năng sử dụng năng lượng psionic một cách thuần thục, không thua kém gì loài Parch. Cô và thanh Agony khiến đám quân lính rơi vào tình cảnh khốn đốn, hoàn toàn không thể chống đỡ nổi
“Óóóóó!!!”
Một con griffin bay vụt từ trên xuống, hướng móng vuốt sắt nhọn của nó về phía Allomerus để tấn công.
Vụt...
Allomerus xoay người, vung cái đuôi cứng cáp đầy gai góc của mình lên chắn móng vuốt của con griffin. Cũng là loài Deriman, Allomerus sở hữu cái đuôi giống như chị của mình, đặc trưng của sự lai tạo với loài Derisian.
Con griffin bị hất bay ngược trở lên trên không trung, nó giang rộng đôi cánh để ổn định cơ thể.
Roẹt roẹt roẹt...
Allomerus vung thanh đao Agony chém vào trong không trung, tạo ra các luồng psionic bay lên chỗ con griffin vừa tấn công mình.
Thế nhưng, con griffin vỗ cánh lượn qua một bên, tránh né dễ dàng các luồng psionic.
Phía sau, Zarc bình thản đứng, hai tay đút túi quần, ánh mắt điềm tĩnh theo dõi trận chiến.
“Allomerus, dùng vũ khí truy đuổi.”
“Vâng, Hierarch!”
Zarc sau đó quay sang ra lệnh cho Sera:
“Hỗ trợ Allomerus.”
“Vâng, tôi hiểu rồi!”
Allomerus mã hóa thanh Agony trở vào trong storage, đồng thời lấy ra một khẩu súng bắn tên lửa thuộc dòng Stinger, vũ khí được tối ưu hóa cho việc truy đuổi mục tiêu trên không. Cô vác nó lên vai, nhắm về phía con griffin đang bay trên không trung rồi khóa mục tiêu vào nó.
Trong khi đó, Sera dùng hai khẩu Morrowind bắn vỡ sọ những tên quân lính lao đến tấn công, hỗ trợ cho Allomerus xử lý con griffin.
Pằng pằng pằng pằng...
Và rồi, sau khi khóa mục tiêu, Allomerus khai hỏa.
Xèooooo........
Quả tên lửa bay ra, nhắm vào con griffin mà bay đến nó.
Con griffin cảm nhận được sự nguy hiểm, nó cố gắng bay lượn vòng qua lại để tránh, nhưng bị quả tên lửa truy đuổi theo đến cùng. Cuối cùng, quả tên lửa đâm vào con griffin và phát nổ.
Bùmmmmmmmmm....
Vụ nổ rực sáng trên không trung, khiến lông vũ và tia lửa rơi lả chả xuống mặt đất. Xác con griffin, gần như bị thiêu cháy hoàn toàn, rơi tự do xuống và đè lên những tên quân lính đang đứng ở phía bên dưới.
Đứng nhìn vụ nổ, Azur nở một nụ cười khoái chí, nhìn về phía Zarc nói với cậu:
“Các thuộc hạ của ngươi cũng khá đấy!”
Tên Jungsai chứng kiến cảnh tượng đó mà gương mặt méo xệch. Hắn vừa tức tối, vừa lộ vẻ sợ sệt. Hắn hít một hơi sâu để tự trấn an bản thân. Dù sao bản thân cũng còn tám con griffin và một nửa số lượng quân lính. Hắn phải tìm cách để đánh bại Zarc và những kẻ đáng ghét kia.
Rầm... uỳnh... rầm...
Từ phía trên, không khí trận chiến không ngừng leo thang. Những con griffin còn lại bay quanh chiếc Korsky, liên tục tấn công. Dù lớp vỏ ngoài của Korsky đủ bền để chống chịu hầu hết các đòn tấn công, nhưng tình hình này kéo dài có thể gây ra hư hại nghiêm trọng, thậm chí có thể bị phá hủy.
Đứng dưới nhìn lên trên, Rafflesia cắn răng, miệng giật giật, cười ngoác đến mang tai:
“Ta đã cất công mang chiếc Korsky đến để đón Hierarch, thế mà các ngươi dám...”
Vừa nói, Rafflesia nắm chặt lòng bàn tay lại.
“Đã thế thì...”
Rafflesia giơ tay ra phía trước, tính lấy ra những món vũ khí mức độ hủy diệt cao để xử lý hết những con griffin còn lại. Nhưng, Zarc xuất hiện ngay phía sau lưng cô, đặt tay lên vai và ngăn lại.
“Không cần đâu!”
Được Zarc chạm vào, Rafflesia như trở thành chú mèo ngoan, cơn giận dữ dữ dội tan biến. Cô dùng ánh mắt long lanh, có chứa chút thắc mắc, quay sang hỏi Zarc:
“Sao vậy, Hierarch?”
Zarc mỉm cười tinh quái, ánh mắt hướng về phía Azur:
“Ta muốn cho hai ngươi xem sứ ma mới của ta.”
Rafflesia, cũng như Allomerus đang đứng gần Celestia, đều quay sang nhìn Azur với ánh mắt đầy thắc mắc. Đó là một khuôn mặt lạ lẫm, chưa từng thấy qua trước đây.
“Azur, xử lý nhanh gọn bọn chúng đi!”
Nghe mệnh lệnh từ Zarc, Azur lập tức hiểu ý. Nở một nụ cười đáng sợ trên miệng, Azur vứt hai thanh kiếm lửa và băng đi, sau đó giơ hai tay cong ra hai bên, sẵn sàng cho sự biến đổi.
“Hư hư hư... được! Nếu ngươi đã nói thế thì... hư hư hư...”
Và rồi, cơ thể Azur bắt đầu biến đổi trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Những tiếng xôn xao vang lên từ đám quân lính của Jungsai.
“Kh...không thể nào...!?”
Tên Jungsai há hốc miệng, không dám tin vào mắt mình. Trước mắt hắn, Azur từ hình dáng một cậu thiếu niên trẻ trung, cơ thể bắt đầu to dần, to dần, và trở thành... một con rồng oai vệ.
Sự biến đổi của Azur sang hình dạng rồng đã làm chấn động tất cả, để lại Jungsai và đội quân của hắn đứng chết lặng trong nỗi sợ hãi.
“Rồng... không thể nào...!? Tại sao ngươi lại có được rồng cơ chứ!?”
Tên Jungsai lắp bắp, đôi mắt mở to, gương mặt tái đi.
“Kha kha kha...”
Giọng cười ồm ồm, trầm đục của Azur vang lên. Sau khi hoàn toàn biến đổi, giọng nói của Azur cũng trở nên già dặn hơn, mang đầy vẻ uy nghiêm của một cổ long.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Rafflesia và Allomerus cũng không khỏi bất ngờ.
“Hierarch... ngài thu phục cả rồng làm sứ ma sao?”
Zarc đứng cười thản nhiên, mắt quan sát xem Azur sẽ xử lý mấy con griffin và đám quân lính của tên Jungsai như thế nào.
“Óóóóó!!!”
Đám griffin bay lượn trên không trung, thấy Azur biến thành rồng thì cũng tỏ ra sợ sệt. Chúng chần chừ một chút rồi nhanh chóng bay lùi về phía sau để giữ khoảng cách an toàn.
“GRAAAAAAAAAA!!!”
Azur dang rộng đôi cánh to lớn, hai cánh tay vung mạnh ra hai bên, ngửa mặt lên trời rống lên một tiếng rung chuyển cả không gian.
Tiếng rống của Azur khiến cho tất cả quân lính của tên Jungsai đứng chết lặng. Cơ thể bọn chúng cứng đờ, đôi chân như bị ghim chặt xuống mặt đất, không thể nhấc lên được. Những con griffin trên không cũng không thoát khỏi ảnh hưởng. Khi tiếng rống vang dội chạm vào chúng, đôi cánh của chúng ngừng vỗ, toàn bộ cơ thể rơi xuống mặt đất như bị đóng băng trong sự sợ hãi.
“Gưraaaaaaaaaaa!!!”
Azur vung cánh mạnh, nhấc mình lên khỏi mặt đất, bay vút lên một đoạn ngắn. Sau đó, như một ngọn núi biết di chuyển, Azur lao xuống chỗ vài con griffin vừa đáp xuống mặt đất.
Vèo.... rầmmmmmmm....
Cú đáp đất của Azur khiến cả khu vực rung chuyển. Hai con griffin bên dưới hoàn toàn bị nghiền nát dưới trọng lượng khổng lồ của Azur. Griffin nếu so về kích thước thì to hơn con người, nhưng so với rồng thì chúng cũng chỉ như cỏ rác. Hai con griffin bị nghiền bẹp, không kịp phản ứng hay chống cự. Lông vũ trộn lẫn với máu đỏ của chúng văng tung tóe ra xung quanh.
Cảnh tượng khủng khiếp của Azur khiến tất cả những ai chứng kiến đều không khỏi sững sờ và run rẩy. Trên gương mặt tên Jungsai, nỗi sợ hãi đã thay thế hoàn toàn sự tự mãn trước đó.
Không chỉ có vậy, Azur vung cánh tay to lớn, bắt lấy hai con griffin khác đang cố thoát thân.
Pặc!!!
Azur siết chặt, giữ hai con griffin trong lòng bàn tay mạnh mẽ của mình.
“Óóóó!!!”
Hai con griffin giãy giụa, tiếng kêu thảm thiết vang vọng, nhưng mọi nỗ lực của chúng đều vô ích.
Grặp... phựt...
Không chút do dự, Azur lần lượt đưa từng con griffin lên miệng. Với một cú táp mạnh, Azur cắn đứt đầu của chúng như thể đang cắn một miếng thịt. Máu đỏ tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả không gian xung quanh. Cảnh tượng này không chỉ đáng sợ mà còn khiến đám quân lính của Jungsai, vốn đã bị Dragon Roar làm tê liệt, càng thêm khiếp đảm.
Số lượng griffin giờ chỉ còn lại bốn con. Chúng cố gắng thoát khỏi sự sợ hãi từ Dragon Roar của Azur, vỗ cánh bay lên trên không trung.
Vụt...
Azur không để chúng thoát dễ dàng. Với một cú vỗ cánh mạnh mẽ, cậu bay vút lên không trung, cơ thể khổng lồ của cậu di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc. Dù to lớn và nặng nề, nhưng Azur chứng minh rằng tốc độ của một con rồng không hề thua kém bất kỳ sinh vật nào.
Vụt.... bốp....
“Óóóóóó!!!”
Azur tung cú quất đuôi. Cái đuôi dài và to lớn của Azur giáng thẳng vào cơ thể của bốn con griffin, khiến chúng bị văng xéo xuống mặt đất với một lực mạnh khủng khiếp.
Rầmmmmm...
Cú va đập mạnh đến nỗi làm đất đá rung chuyển, khói bụi mịt mù bốc lên quanh nơi bốn con griffin chạm đất.
“KHAAA!!!”
Azur há miệng to, một quả cầu lửa bùng lên trong miệng cậu, ánh sáng rực cháy phản chiếu trên lớp vảy rồng to lớn. Không chút chần chừ, Azur phóng quả cầu lửa xuống mặt đất, nhắm thẳng vào chỗ những con griffin đang nằm bất động.
Vèoooo.... UỲNHHHHHHHHHH.....
Một vụ nổ khổng lồ vang lên như sấm rền. Cả mặt đất rung chuyển dưới sức công phá của quả cầu lửa. Những ngọn lửa đỏ rực bập bùng cháy lên, thiêu rụi toàn bộ bốn con griffin còn lại và cả những tên lính không may đứng gần đó.
Sau vụ nổ, những gì còn sót lại là những đốm lửa cháy âm ỉ trên mặt đất, xác người và griffin bị cháy đen nằm rải rác khắp nơi, một khung cảnh cực kỳ tan hoang.
Allomerus cùng Celestia tiến đến chỗ của Zarc và Rafflesia, cô lắp bắp:
“Hi...hierarch... con rồng đó... thật sự là sứ ma của ngài sao...?”
Rafflesia quay sang nói lại với Allomerus:
“Em đang nghi ngờ khả năng của Hierarch sao? Một người hoàn hảo và vĩ đại như ngài ấy thì việc thu phục một con rồng làm sứ ma có là gì!”
Ở phía đối diện, tên Jungsai hoàn toàn mất kiểm soát. Gương mặt hắn nhợt nhạt, ánh mắt trống rỗng. Cả mười con griffin đã bị tiêu diệt, hơn hai trăm quân lính của hắn đã ngã xuống, chỉ còn lại khoảng tám mươi tên đang cầm vũ khí đứng thủ và dè chừng, chứ không lao lên tấn công hùng hổ như ban đầu nữa.
Thấy tình thế tệ hại hiện tại, tên Jungsai quay ngựa bỏ chạy, mặc kệ đội quân còn sót lại phía sau. Sự khao khát chiếm lấy Celestia trong hắn đã bị nỗi sợ hãi hoàn toàn lấn át. Hắn biết, nếu tiếp tục ở lại, mạng sống của hắn chắc chắn sẽ kết thúc tại đây.
Thấy tên Jungsai bỏ chạy, đám quân lính còn lại cũng nhanh chóng tán loạn. Chúng hoảng sợ vứt bỏ vũ khí, chạy tứ tán khắp nơi, không dám đối mặt với nhóm của Zarc thêm giây phút nào.
Pặc!
Zarc vươn tay ra, cậu bóp méo không gian và tạo một cánh cổng không gian ngay phía sau tên Jungsai. Phần cổ tay của cậu ló ra từ khoảng không gian ấy, bắt lấy cổ của hắn một cách bất ngờ. Từ khuỷu tay đến vai của Zarc vẫn đứng nguyên tại chỗ, tạo nên khung cảnh như thể cánh tay cậu dài ra vô tận để bắt giữ tên Jungsai.
Zarc kéo tay của mình trở lại, tên Jungsai theo đi bị lôi qua vùng không gian biến dạng, biến mất và xuất hiện trở lại ngay trước mặt của Zarc. Hắn bị Zarc bóp cổ nhấc lên, cố gắng giãy dụa nhưng vô ích.
“Kư... mày...”
Hắn thở hổn hển, mắt nheo lại đầy tức tối.
“Mày dám động vào tao... tao là con trai của khan vĩ đại của vương triều Xaitha...”
“Thế à?”
Zarc nhếch mép cười nhạt, giọng nói bình thản nhưng chứa đầy sự nguy hiểm.
“Con trai của khan vĩ đại, hoàng tử của Xaitha sao?”
Nói xong, Zarc đưa tay còn lại lên, các ngón tay chĩa thẳng vào mặt của hắn.
“M...mày định làm g...”
Phập...
Không để hắn kịp nói hết câu, Zarc đâm thẳng ngón tay vào một bên mắt của tên Jungsai, sau đó lôi cả con ngươi mắt ra ngoài, để lại một hố sâu đầy máu me trên khuôn mặt hắn.
“Aaaaaaaaaaaaaaa!!!”
Tên Jungsai hét lên thất thanh.
“Ưaaaaaaaaaaaaa....... aaaaaaaaaaaaaaaa..........”
Tên Jungsai gào lên hết mức có thể, tiếng hét thất thanh vang vọng khắp khu này. Từ trước đến giờ, chưa từng có ai dám động chạm mạnh đến hắn, vậy mà giờ đây hắn bị Zarc móc mắt ra, một sự nhục nhã không thể chịu đựng nổi.
Đứng bên cạnh, Celestia cũng cảm thấy rợn người. Cô đưa hai tay lên che miệng, ánh mắt lộ rõ sự kinh hãi.
“Z...Zarc...”
Thà rằng đâm một nhát cho tên này chết, sẽ ít ghê rợn hơn việc để hắn sống nhưng lại bị móc mắt như vậy. Celestia đôi khi cảm thấy sợ sự tàn bạo của Zarc.
“Thằngggggggggg chóóóóóóóóóóóóó!!! Tao sẽ giết màyyyyyyyyyyyyyyy!!! Tao sẽ giết màyyyyyyyyyyyyyy!!!”
Jungsai hét thẳng vào mặt Zarc, giọng nói đầy căm phẫn và tuyệt vọng.
Zarc không nói gì thêm, chỉ vung tay ném mạnh hắn xuống đất. Tên Jungsai ngã nhào, đau đớn và nhục nhã.
“Hoàng tử của Xaitha, hừ! Để ta cho ngươi biết, cô gái đang đứng trước mặt ngươi đây chính là...”
Zarc giơ tay sang Celestia.
“Nữ vương đương nhiệm của vương quốc Assyria, Celestia Rosava.”
Lời tuyên bố của Zarc như một đòn giáng mạnh vào lòng tự tôn của Jungsai. Việc vương quốc Assyria từ một quốc gia nhỏ bé vươn lên trở thành bản quốc, đứng đầu khối liên hiệp Assyria và thao túng cả vương quốc Souverus, ít nhiều được truyền đến tai tên Jungsai.
“Nữ vương... Assyria...”
Tên Jungsai lồm cồm ngồi dậy, hắn dùng hai tay ôm lấy bên mắt bị móc ra, mắt còn lại nổi gân đỏ cả lên, nhìn về phía Zarc và Celestia.
“Cha của ta... khan vĩ đại của vương triều Xaitha.... nhất định sẽ đè bẹp chúng mày.... lũ khốn kiếppppppppp!!!”
Những lời lẽ tục tĩu của hắn khiến Rafflesia không thể kiềm chế. Gương mặt cô méo mó vì tức giận, gân máu nổi lên rõ rệt. Cô tiến đến đứng bên cạnh Zarc, tay siết chặt thanh katana psionic, ánh mắt như muốn kết liễu hắn ngay lập tức.
“Hierarch... tại sao ngài lại để cho tên rác rưởi này sống cơ chứ?”
Zarc chỉ cười khẩy, quay lưng lại, giọng nói bình thản nhưng đầy ẩn ý:
“Bởi vì cuộc vui với vương triều Xaitha vẫn còn dài.”
Dứt lời, Zarc bắt đầu bước đi, không thèm nhìn lại tên Jungsai.
“Về Assyria thôi!”
Đó cũng là lúc chiếc Korsky bay trên không trung từ từ hạ độ cao, đáp xuống mặt đất. Gió từ cánh quạt thổi tung mái tóc của các cô gái và vạt áo choàng của Zarc, tạo nên một khung cảnh đầy uy nghiêm.
Rafflesia và Allomerus lần lượt quay người, bước theo sau Zarc. Azur thì biến trở lại thành hình dạng người sau khi đám quân lính đã bỏ chạy khỏi đó, còn Mantis đã ẩn mình vào thứ nguyên thứ năm như thường lệ.
Celestia đứng lại một lúc, ánh mắt nhìn về phía tên Jungsai. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ quay lưng, bước theo Zarc để lên chiếc Korsky.
Tên Jungsai, giờ đây chỉ còn lại một mình, đứng nhìn theo bóng dáng của Zarc và những người khác lên chiếc Korsky. Sự phẫn nộ và tuyệt vọng tràn ngập trong lòng hắn. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn bị sỉ nhục đến mức như vậy.
“Chết tiệtttttttttttt...... chết tiệttttttttttttttttttt....!!!!”
Dưới tiếng cánh quạt của chiếc Korsky, tiếng gào thét đầy căm phẫn của tên Jungsai gần như bị nhấn chìm.
Sau khi tất cả, kể cả Azur, đã bước vào trong chiếc Korsky, cánh cửa đóng lại, chiếc Korsky từ từ bay lên trên không trung, rời khỏi đó, hướng trở về phía kinh thành Arist của Assyria.
Tên Jungsai ngước mặt lên trời, đôi mắt đầy căm hận:
“Khốn kiếppppppppppppppppppppppppppppp!!!!!!!”
Tên Jungsai ngửa mặt lên hét lớn, sau đó gục mặt xuống, đôi tay siết chặt, cơ thể run rẩy trong sự u uất không thể giải thoát. Lần đầu tiên trong đời, hắn nếm trải sự sỉ nhục đến tận cùng.
0 Bình luận