Tập 09

Chương 3: Chạm vào, và thay đổi

Chương 3: Chạm vào, và thay đổi

"Mừng hai người đã về~! Cạn ly!"

Vừa về đến Share House, một bữa tiệc "mừng về nhà" bí ẩn đã nổ ra.

Ngay trước khi về, tôi có gọi cho Tsurayuki, cậu ta bảo hôm nay Nanako cũng ở nhà nên làm tiệc mừng nho nhỏ nhé, nhưng mà...

"...Này, cái này không phải hơi bị hoành tráng quá sao?"

Trên bàn bày biện khá nhiều món ăn thịnh soạn, dù là đồ làm sẵn.

"Không, tao với Nanako bàn nhau, dạo này tụi tao toàn cắm đầu vào công việc, chả mấy khi làm mấy vụ này."

"Đúng đó! Thế là tụi tớ quyết định ra trước ga mua vài thứ, ai dè hứng lên mua hơi lố tay~"

Tôi nghĩ bụng mới hôm nọ vừa làm tiệc mừng Tsurayuki xuất bản Light Novel xong mà, nhưng thôi không nói ra.

(Hai người họ, ngoài lúc đó ra thì vẫn luôn cố gắng suốt mà.)

Hoạt động sáng tác cá nhân kiểu gì cũng sẽ dần trở nên cô độc. Nếu đã quen như dân chuyên nghiệp thì không nói, đằng này cả Tsurayuki và Nanako mới chỉ đứng ở vạch xuất phát.

Nghĩ là để xả stress thì thế này cũng hợp lý.

"Rồi rồi, ở đằng đó hai người làm gì thế?"

Nanako hỏi Shinoaki.

"Ừm, tớ với Kyouya-kun đi tham quan mấy chỗ gần đó thôi à~"

"À, đi cùng bố và em trai cậu ấy nữa! Nhé! Nhé!"

Tôi vội vàng bổ sung ngay chỗ đó. Lúc nói đến đoạn "đi cùng", tôi cảm giác ánh mắt Nanako nhìn chằm chằm vào mình trong tích tắc.

(Bình thường đã giống cảnh "ra mắt bố vợ" rồi còn gì...)

Thực tế thì nội dung chuyến đi chẳng vui vẻ gì như thế, nhưng tất nhiên tôi không thể nói ra ở đây được.

"Thế trong lúc bọn tớ vắng nhà có chuyện gì thay đổi không?"

Tôi hỏi ngược lại.

"Có!! Nè, cái bé Takenaka đó, ghê thật đấy chứ??"

Nanako chồm người tới trước mạnh đến mức suýt đập bàn.

"A, ra là gặp rồi hả, đi cùng Kawasegawa đúng không?"

Thật ra tôi định giới thiệu, nhưng ngày dự kiến lại trùng với chuyến đi Fukuoka nên tôi đã nhờ Kawasegawa.

"Đúng! Lúc đầu tớ thấy con bé có vẻ sáng sủa hoạt bát, nhưng nói chuyện mới thấy cái gì em ấy cũng biết, kiến thức sâu rộng đến mức tớ giật mình luôn."

"Ừ, em ấy là kiểu người như vậy đấy. Nên tớ mới muốn cho mọi người gặp mặt."

Giống như tôi đã nhận được sự kích thích từ cô bé, tôi tin rằng mọi người cũng sẽ có cảm xúc tương tự.

Có kiến thức, có đam mê, lại có kinh nghiệm sáng tạo, cô bé nhìn chúng tôi không phải bằng con mắt của một fan hâm mộ đơn thuần. Tôi tin chắc điều đó sẽ trở thành nguồn tư liệu quý giá.

Nghe cảm nhận của Nanako, cả Tsurayuki và Shinoaki có vẻ cũng hứng thú với em Takenaka.

"Tân sinh viên mà có đứa như thế à, ghê gớm thật."

"Háo hức ghê. Tớ cũng mong được gặp em ấy quá~"

...Chắc là em ấy cũng sẽ vui mừng tưng bừng như lúc gặp tôi với Kawasegawa cho mà xem. Lần tới nhất định tôi phải chứng kiến phản ứng đó tận mắt mới được.

"À đúng rồi Shinoaki, sức khỏe thế nào rồi? Từ hôm đó có bị ngất lần nào nữa không...?"

Tsurayuki lo lắng hỏi.

Shinoaki mỉm cười đáp lại:

"Ừm, tớ ổn rồi. Chuyện sắp tới tớ cũng đã bàn bạc với Kyouya-kun rồi."

"Vậy hả, thế thì tốt. Có Kyouya trông chừng thì yên tâm rồi."

Tsurayuki gật đầu cười.

(Phải làm sao cho mọi người yên tâm thật sự mới được.)

Hiện tại, kế hoạch công việc của Shinoaki vẫn chỉ là bánh vẽ. Phải biến nó thành hiện thực thì mới có thể nói là "tốt rồi" được.

"À, nhắc mới nhớ, có lời nhắn cho Kyouya đấy."

"Cho tao? Từ ai?"

Tôi nghĩ là Kawasegawa hoặc em Takenaka, nhưng cả hai đều đã trao đổi mail bình thường khi tôi ở đó, nên tôi không nghĩ ra nội dung gì đặc biệt.

"Là Saikawa đấy. Hôm nay tao cũng rủ con bé, nhưng nghe bảo công việc đang ngập đầu. Cơ mà nó muốn nói chuyện với Kyouya, lát nữa mày gọi cho nó đi."

"A, ra vậy. Hiểu rồi."

Saikawa ư? Có việc gì nhỉ.

Hiện tại, em ấy đang tham gia dự án của Kuroda, chắc chắn là bận tối mắt tối mũi mà không cần hỏi cũng biết. Vì chuyện đó mà em ấy đã tự mình rời khỏi Share House dù thực lòng rất muốn ở lại.

(Hay là nhận ra điều gì đó trong quá trình sáng tác hiện tại chăng?)

Nếu vậy thì tôi rất muốn nghe. Là Saikawa thì chắc chắn em ấy đã tiếp thu được nhiều thứ trong môi trường mới rồi.

"Được rồi, nói chuyện thế đủ rồi, ăn thôi, hâm nóng lại rồi mà để nguội thì phí."

"Đúng ha, mời cả nhà ăn cơ m~"

Tsurayuki lên tiếng đúng lúc, mọi người cùng cầm đũa lên.

"Nhắc mới nhớ, Tsurayuki sao rồi? Việc viết tập tiếp theo có tiến triển không?"

Nghe tôi hỏi, đũa của Tsurayuki khựng lại một nhịp.

"Hửm, à, vẫn đang làm. Có thể tao sẽ lại nói chuyện với mày sau, lúc đó nhờ mày nhé."

"Vậy hả, ok."

Lúc đó, tôi cứ nghĩ đó chỉ là một báo cáo tình hình đơn thuần. Phải mãi về sau, tôi mới biết Tsurayuki đã suy nghĩ nhiều đến thế nào.

Tiệc mừng kết thúc, dọn dẹp xong xuôi, chúng tôi ai về phòng nấy.

"Chà, phải trả lời mail thôi."

Trong lúc đi vắng tôi cũng có kiểm tra, nhưng với những nội dung tốn thời gian, tôi chỉ nhắn lại là sẽ trả lời sau.

Tôi bắt đầu tổng hợp và trả lời chúng.

"Đầu tiên là biên tập viên của Shinoaki."

Phải nói chuyện thực tế về sức khỏe của Shinoaki, và liệu cô ấy có thể làm việc ngay được không. May mắn là Shinoaki có thể đáp ứng những phần việc cần xử lý ngay mà không gặp vấn đề gì.

Tôi báo cáo những chuyện có thể nói, bao gồm cả khoảng thời gian ở Fukuoka. Không được can thiệp quá sâu, nên tôi chỉ viết ngắn gọn trong phạm vi được hỏi rồi gửi đi.

Nhìn màn hình báo đã gửi, tôi thở hắt ra.

"Sắp tới sẽ thế nào đây."

Về tương lai của Shinoaki, chúng tôi đã nói chuyện trên đường về từ Fukuoka.

Chúng tôi sẽ sắp xếp và suy nghĩ lại một lần nữa, từ cách tiếp cận công việc cho đến mọi thứ khác.

Sẽ chuyển dịch từ cách làm việc quá sức "bán mạng" trước đây sang một kế hoạch làm việc bài bản, chuyên nghiệp hơn.

Nói thì dễ, nhưng làm sao để dung hòa với những thứ cô ấy tạo ra, đây sẽ là một bài toán lớn sắp tới.

"A, đúng rồi, lời nhắn."

Từ chuyện của Shinoaki, tôi nhớ lại lời Tsurayuki lúc nãy.

Nhắc mới nhớ, tôi cũng đã báo trước cho Saikawa về tình hình sức khỏe của Shinoaki. Lúc nghe tin chị ấy ngất xỉu, con bé lo lắng đến mức khóc qua điện thoại.

(Chắc nên gọi ngay thì hơn nhỉ.)

Cũng nên nói cho em ấy biết tình hình Shinoaki sau đó nữa.

Nghĩ vậy, tôi bấm gọi, và gần như ngay lập tức Saikawa bắt máy.

"A lô!! A, anh Hashiba đấy ạ! Mừng anh đã về!! À, à, chị Aki có bình an không ạ??"

Tôi cười khổ, con bé tuôn một tràng như súng liên thanh, rồi ngay lập tức hỏi về Shinoaki.

"Yên tâm đi, ổn rồi. Lúc nãy chị ấy còn ăn uống khỏe re mà."

Nghe tôi trả lời, đầu dây bên kia vang lên tiếng thở phào nhẹ nhõm: "Tốt quá!".

"Em cứ lo sốt vó suốt. Nhưng thời điểm này em lại không thể đi Kyushu được, nhưng mà may quá, may quá..."

Em ấy thực sự lo lắng cho Shinoaki. Tôi cảm thấy thấm thía rằng ở điểm này, Saikawa chẳng thay đổi chút nào.

"Thế anh nghe bảo có lời nhắn, em có chuyện muốn nói với anh hả?"

Tôi đổi chủ đề, và bên kia lại nhảy cẫng lên đầy hào hứng:

"Đúng rồi ạ! Chuyện là, em có cái này muốn anh Hashiba xem!! Em gửi mail ngay bây giờ đây, anh giữ máy được không ạ?"

Tôi chưa kịp trả lời thì mail đã được gửi tới.

"Có đường link tải về này, anh tải xuống rồi mở ra là được hả?"

"Vâng! Anh mở ra đi ạ, rồi mình nói chuyện."

Tôi làm theo lời em ấy, tải file về và mở bằng phần mềm chỉnh sửa ảnh. Đó là file ảnh, có khoảng 5 tấm.

Dung lượng khá nặng nên mất một chút thời gian để mở.

Và khi nhìn thấy file vừa mở ra, tôi...

"Hả..."

Bất giác, tôi câm nín.

Tất cả đều là tranh minh họa. Có tấm có bối cảnh, có tấm chỉ có nhân vật, có tấm chưa tô màu, mỗi tấm mang một tính chất khác nhau.

Vấn đề nằm ở chất lượng của chúng.

Rõ ràng đó không phải là kỹ thuật của giai đoạn năm 2008, mà là những bức tranh của vài năm sau trong tương lai đang hiện hữu ngay tại đây.

Trong minh họa, ngoài những lĩnh vực kỹ thuật cơ bản như phác họa, phối màu, đánh bóng, còn có những kỹ thuật thu hút ánh nhìn đặc trưng cho từng thời đại.

Ví dụ như đôi mắt. Khởi đầu từ việc vẽ đồng tử chân thực, dần dần người ta đưa màu sắc vào, rồi rắc thêm những ngôi sao rực rỡ bằng hiệu ứng.

Theo ký ức của tôi, thời đại này vẫn chưa thịnh hành kiểu minh họa trau chuốt hiệu ứng cho đôi mắt. Tuy nhiên, tranh của cô bé đã áp dụng cách diễn đạt đó, đồng thời thể hiện sự tiến hóa độc đáo qua cách đặt điểm sáng (highlight).

Chưa bàn đến bố cục hay sự cân đối tổng thể, khi chất lượng đã đạt đến mức này, thì có lẽ chỉ còn lại phần thuộc về tính cách tác giả mà thôi.

"Vừa nghe tiền bối Kuroda nói chuyện, bọn em vừa bàn xem tiếp theo nên vẽ kiểu gì, em thử đưa ra ý tưởng thế này xem sao. Thế là tiền bối Kuroda bảo cho Hashiba xem cũng được đấy, nên em gửi thử, anh thấy sao ạ...?"

Thấy sao là thế nào, cái này là...

(Nếu nói ở thời điểm hiện tại, về mặt kỹ thuật thì đã vượt qua Shinoaki rồi.)

Tranh của Shinoaki nếu xét theo tiêu chuẩn năm 2008 thì chắc chắn là hàng khủng. Nhưng đó chỉ là ranh giới giữa nghiệp dư và chuyên nghiệp, còn nếu nhìn vào tầng lớp thượng thừa của giới chuyên nghiệp, thì đương nhiên có rất nhiều người vẽ giỏi hơn Shinoaki.

Nhưng với tranh của Saikawa lúc này, có khả năng em ấy sẽ chen chân ngay vào top đầu đó.

(Kuroda đã bảo hãy cho tôi xem sao.)

Hẳn là hắn tự tin lắm. Đây là lời thách đấu của hắn dành cho tôi theo cách riêng của hắn.

"Tuyệt lắm. Anh nghĩ đây là những bức tranh mà chỉ Saikawa mới vẽ được. Anh bất ngờ lắm đấy."

Tôi thành thật nói lên cảm nghĩ, và...

"Thật thế ạ!! Cảm ơn anh, được anh Hashiba nói thế thì em hoàn toàn yên tâm rồi! Tiền bối Kuroda cũng khen, nhưng mà cái kiểu của ổng ấy, chỉ phán mỗi câu 'Cũng được đấy', làm em chả biết đâu mà lần."

Việc tên đó nói "Cũng được đấy" với một tác giả đang trong giai đoạn phát triển, bản thân nó đã là một chuyện kinh khủng rồi.

(Có khi nào, đây lại là một chuyện đáng sợ cũng nên.)

Tôi đã liên lạc với Saikawa với ý định dùng em ấy làm động lực kích thích Shinoaki. Nhưng tất nhiên đó không phải là tác động một chiều, Saikawa cũng chịu ảnh hưởng từ Shinoaki mà trưởng thành.

Cứ nghĩ em ấy sẽ mãi mãi hít khói Shinoaki thì đúng là sự kiêu ngạo của tôi, và tôi đã đánh giá sai lầm về tiềm năng phát triển của Saikawa.

"Đúng rồi, chị Aki đang vẽ minh họa cho Light Novel đúng không ạ? Ảnh bìa tập 1 đẹp lắm, nên em hóng tập tiếp theo ghê!"

Lời nói nghẹn lại trong cổ họng tôi, không thốt nên lời.

Cho tôi xem thứ này xong, em bảo tôi phải trả lời sao đây.

Nhưng, phương châm đã được quyết định rồi. Mới quyết định hôm nay xong.

"Này, Saikawa."

"Dạ."

"Về chuyện Shinoaki ấy, vì lý do sức khỏe nên anh định sẽ giảm bớt tiến độ công việc lại. Chuyện là... để tránh cho chị ấy lại bị ngất xỉu ấy mà."

Bên kia điện thoại.

Chỉ nghe thấy tiếng hít hơi thật khẽ.

Tôi không biết điều đó biểu thị cho cái gì, nhưng mà.

"A, ừm, anh Hashiba."

Sau một thoáng im lặng, Saikawa mở lời.

"Lần tới, em muốn chủ động liên lạc với chị Aki, có được không ạ?"

Tất nhiên, đó là chuyện mà tôi không có lý do hay quyền hạn gì để từ chối.

"Ừ, em liên lạc đi, chắc chắn Shinoaki cũng sẽ vui lắm đấy."

Tôi vừa dứt lời, Saikawa đáp lại "Vâng ạ!" đầy năng lượng rồi cúp máy.

Tôi nhìn chiếc điện thoại đã ngắt kết nối, thở dài một hơi thật sâu.

"Saikawa, trở nên lợi hại thật rồi."

Không biết là do sự chỉ đạo của Kuroda tốt, hay do thực lực của Saikawa, nhưng chắc chắn cô bé đang trở thành một người sáng tạo vươn lên một đẳng cấp khác.

Vốn dĩ, em ấy đã có tố chất để trở nên như vậy. Trong thế giới tương lai 10 năm sau, nơi Shinoaki đã bỏ vẽ, em ấy là họa sĩ minh họa đứng trên đỉnh cao.

Hơn nữa, so với tranh của em ấy mà tôi thấy khi đó, tranh của Saikawa Minori hiện tại đang tiến vào một thế giới hoàn toàn khác. Một tài năng đáng sợ, có lẽ từ đó là phù hợp nhất.

"Không thể nói nhẹ tênh là 'để làm động lực' được nữa rồi... nhỉ."

Shinoaki hiện tại mà nhìn thấy tranh của Saikawa thì sẽ nghĩ gì?

Tôi có nên gửi những bức minh họa vừa nhận được cho Shinoaki xem không?

"Chắc chắn Shinoaki cũng sẽ vui thôi──"

Tuy nhiên, ngay trước khi nhấn nút chuyển tiếp, tôi lại do dự.

Nếu là lúc Shinoaki đang sung sức thì tôi đã chẳng ngần ngại. Nhưng bây giờ, cô ấy vừa mới quyết định sẽ dậm chân tại chỗ một chút.

Bây giờ thì khoan đã. Dù là thành quả nỗ lực của Saikawa, nhưng nó có thể gây tổn thương cho Shinoaki.

Tôi đóng mail lại, và quay trở về với công việc liên lạc.

(Lúc nào đó, chờ thời cơ thích hợp mình sẽ cho Shinoaki xem.)

Lúc nào đó là bao giờ, hiện tại tôi cũng chưa biết nữa.

Ngày hôm sau, tôi quay lại làm thêm ở Succeed Soft.

Đến nơi trước giờ làm một chút, tôi đi thẳng đến chỗ anh Matsudaira.

"Em xin lỗi, xin lỗi anh vì đã nghỉ đột xuất ạ."

Tôi cúi đầu, anh Matsudaira mỉm cười:

"Mừng em đã về, đừng bận tâm. Chuyện đó quan trọng hơn công việc nhiều mà."

(Biết ơn thật sự.)

Sau này nếu tôi có trở thành cấp trên, tôi thực lòng muốn mình cũng có thể ứng xử được như thế này.

"Thế, cô bé Shino nhỉ? Sức khỏe đã ổn chưa?"

"Vâng, nhờ ơn trời ạ. Có vẻ cậu ấy sắp quay lại làm việc rồi."

Nghe tôi nói, anh Matsudaira tỏ vẻ hơi lo ngại:

"Vậy à, mới ốm dậy, mong là cô bé không quá sức. Thật ra anh nghĩ nên nghỉ ngơi thêm chút nữa thì hơn."

"Không sao đâu ạ, em cũng đã bàn với cậu ấy là sẽ tiết chế cách làm việc lại rồi."

Nghe tôi truyền đạt lại những gì đã thống nhất với Shinoaki, anh Matsudaira có vẻ đã bị thuyết phục.

"Thế thì an tâm rồi. Cậu Hashiba cũng để mắt đến cô bé nhé. Dù chắc không đến lượt anh phải nói câu này."

"Dạ không, cảm ơn anh ạ. Em sẽ làm thế."

Cuộc trao đổi với Saikawa hôm qua làm tôi hơi bất an, nhưng quả nhiên bây giờ thế này là tốt nhất. Chờ xem tình hình thế nào rồi tính cũng chưa muộn.

Shinoaki có cách làm của Shinoaki. Hơn nữa cô ấy cũng đã tán thành đề xuất của tôi, việc đưa ra được một kế hoạch tốt hay không chính là lúc tôi thể hiện tay nghề của mình.

Lúc đó, anh Matsudaira thốt lên "A" như vừa nhớ ra điều gì.

"Nhưng mà, về chuyện của cô bé kia, em nhớ chăm sóc tử tế nhé."

"Cô bé kia, là sao ạ? Không phải Shinoaki..."

Vừa trả lời, tôi vừa bất chợt nhìn ra sau lưng anh Matsudaira.

"Gừ gừ gừ..."

Một nữ sinh viên năm nhất đang phát ra tiếng gầm gừ y hệt trong anime.

Cô bé cố gắng biến gương mặt dễ thương thành biểu cảm giận dữ để uy hiếp tôi. Chẳng đáng sợ chút nào, nhưng trông có vẻ như đang muốn nói "làm gì đó cho tôi đi chứ".

"...Vâng, em sẽ dỗ dành em ấy ngay đây."

"Nhờ em nhé. Lúc em vắng nhà, tình hình kinh khủng lắm đấy."

Anh Matsudaira vừa nói vừa cười đầy thích thú.

"Mồ~~~ Sư huynh có biết Takenaka này đã chờ đợi mòn mỏi một ngày dài tựa ngàn thu để Sư huynh về không hả! Mãi chả thấy về, em cứ tưởng anh định định cư luôn ở Fukuoka, suýt nữa thì khóc tiếng Mán rồi đây này!!"

「Làm gì có chuyện đó chứ. Nè, quà đặc sản bánh Mentaiko cho em đây.」

Khi tôi đưa món bánh mà cô bé đã vòi vĩnh qua mail trước đó,

「Hự... Kh-không ngờ Takenaka này lại bị câu dính bởi thứ đồ như thế này... Đúng là chuẩn cơm mẹ nấu luôn ạ... Cảm ơn sư huynh nhiều!! Em sẽ dùng nó làm mồi nhắm cho buổi trà tối nay ngay và luôn!」

Cô bé nhét vội món quà vào ba lô nhanh như cắt, cứ như thể đang tàng trữ vật phẩm hối lộ vậy.

(Cảm giác nói chuyện với cô bé này bình yên thật đấy.)

Cô bé này chắc chắn sở hữu tài năng khủng khiếp, nhưng nói sao nhỉ, tôi luôn cảm thấy niềm vui khi ở bên em ấy giống như đang chơi đùa với một chú chó Pomeranian vậy.

Phòng nghỉ của Succeed Soft hôm nay khá vắng người, nên dù chúng tôi có đứng nói chuyện thế này cũng không bị ai khiển trách.

Thời điểm cũng thích hợp, tôi quyết định xác nhận lại một chút.

「Thế, trong lúc anh vắng mặt đã xảy ra chuyện gì vậy?」

Dù đã nghe anh Matsudaira tóm tắt sơ lược, nhưng để chắc chắn, tôi muốn nghe cả những gì Takenaka cảm nhận được.

「Ưm, thì là, lúc nãy anh Matsudaira có nói về chuyện sư huynh sẽ chủ trì việc làm mini game đúng không ạ?」

「Có chuyện đó. Nhưng cũng chỉ là dưới hình thức hỗ trợ nhân viên chính thức thôi.」

Câu chuyện đại loại là nhân viên của bộ phận phát triển sẽ làm Planner, còn chúng tôi sẽ bám theo đó, và tôi sẽ chịu trách nhiệm quản lý nhóm làm thêm.

「Cái đó, hình như câu chuyện có hơi khác đi một chút đấy ạ. Vụ đó anh Matsudaira đã nói chuyện với trưởng phòng Horii đến tận khuya...」

「Hả, thật sao?」

「Vâng. Nghe đâu là do nhân viên chính thức đang chạy dự án khác nên không có tài nguyên để chia sang cho mini game. Nên thực chất, có vẻ như sư huynh sẽ là người cầm trịch luôn đấy ạ.」

「Lại có chuyện đó sao...」

Takenaka không phải là kiểu người sẽ nói dối hay thêu dệt lạ lùng trong những tình huống thế này. Có lẽ, những gì tôi vừa nghe gần như là sự thật.

「Nhưng mà, anh chỉ là nhân viên làm thêm thôi đấy. Dù đúng là anh có làm game đồng nhân nên có lẽ đỡ hơn dân nghiệp dư hoàn toàn một chút.」

Kể cả mấy cái đó, nếu hỏi có dám đường hoàng đưa cho dân chuyên nghiệp xem không, thì tôi cũng muốn xin phép được sửa lại tầm 3 tháng đã.

Vấn đề cốt lõi là, liệu có ổn không khi giao phó hiện trường chuyên nghiệp cho một nhân viên làm thêm với hồ sơ năng lực như thế, dù chỉ là phần phụ lục đi chăng nữa.

「Nhưng mà, đây chẳng phải là cơ hội ngàn năm có một sao sư huynh?」

「Hả? Cơ hội á?」

Tôi còn đang thắc mắc là chuyện gì, thì Takenaka bắt đầu tuôn ra một tràng.

「Chúng ta hãy làm game của nhóm sư huynh đi! Chẳng phải đây là cơ hội tuyệt vời để tạo ra một con game chuyên nghiệp với dàn nhân sự "gắt" lòi đó sao! Tiền bối Rokuonji viết kịch bản, tiền bối Shinoaki vẽ minh họa, tiền bối Nanako làm nhạc, nếu cái đó mà thành chủ đề nóng thì các anh chị sẽ debut chuyên nghiệp cái rụp luôn đó!」

Tôi giật mình. Tôi cứ nghĩ cuối cùng thì điều đó cũng đã đến đây rồi sao.

Succeed Soft, bộ ba Thế hệ Bạch Kim, và tựa game mới.

Tựa game từng được lên kế hoạch vào 10 năm sau xám xịt kia, thứ từng ở nơi xa vời nhất đối với tôi.

Giờ đây, nó đang ở ngay trước mắt tôi, trong tầm với.

「Chuyện đó... ừm.」

「Nè, nè, được mà đúng không, triển luôn đi sư huynh!」

Nhưng tôi, đã nói một cách rõ ràng.

「Không, ở dự án này, anh vẫn chưa gọi mọi người đâu.」

Takenaka ngớ người ra một thoáng, rồi ngay lập tức:

「Tạ-tạ-tạ-tại sao chứ ạ? Cơ hội tốt thế này mà! Với lại anh xem, lý do trưởng phòng Horii muốn giao cho anh Hashiba cũng là vì ngài ấy bảo anh có sự tin tưởng và kết nối với nhiều tác giả trẻ tuổi mà lị!」

「Vậy à, nghe thế thì anh biết ơn thật đấy. Nhưng mà.」

「Nhưng mà, sao nữa ạ...?」

「Đương nhiên rồi, công việc không phải là thứ để tư hữu hóa. Hơn hết, anh không muốn lợi dụng lập trường đó theo nghĩa xấu đâu.」

Tôi nghĩ anh Horii nói những lời như lúc nãy cũng chính vì tin tưởng rằng tôi sẽ không làm những chuyện như thế.

Nghe tôi nói vậy, Takenaka nín thở cái "hự", rồi nói:

「Q-Quả đúng là suy nghĩ của Takenaka còn nông cạn quá...! Game suy cho cùng cũng là hàng hóa, nên cái tôi của người làm game không được phép xen vào nhỉ!!」

「Khá lắm, em hiểu cho anh là tốt rồi.」

Tôi gật đầu.

Thú thật, trong thâm tâm tôi cũng muốn dùng họ để làm game thương mại. Có thể nói đó là mục tiêu cuối cùng của tôi, thậm chí nói rằng tôi đã cố gắng đến tận đây là vì điều đó cũng không sai.

Nhưng, vào giai đoạn nửa vời này, nếu giả sử tôi đề cử họ và được chấp nhận, nhưng lại không tạo ra được môi trường tốt, khiến họ thất vọng về game thương mại, hoặc tạo ra tình huống khiến họ không thể vui vẻ đón nhận tác phẩm thì sao.

(Chỉ riêng điều đó... là mình không muốn.)

Trước đây tôi đã trải qua kinh nghiệm đó bao nhiêu lần rồi. Đã từng có lúc tôi xoay họ như chong chóng vì mục đích khác, cũng từng có lúc dùng những chiêu trò lắt léo để tạo ra tác phẩm. Nhìn lại thì có thể nói đó cũng là bài học, nhưng một khi đã dựa vào đó để làm cái tiếp theo, tôi không muốn lặp lại chuyện tương tự nữa. Không, là không được phép lặp lại.

Vì vậy, bây giờ là lúc phải tự mình xây dựng thực lực.

「Anh sẽ cố gắng để được như thế. Để khi thời điểm đó đến, anh có thể tự tin hành động.」

Tôi nói như thể đang tự nhủ với chính mình.

Hiện tại vẫn còn thiếu thốn đủ đường. Cả kiến thức lẫn kinh nghiệm, cái gì cũng thiếu.

「Thế nên là... oái, khoan, cái gì?」

Như muốn cắt ngang câu chuyện, Takenaka dí sát mặt vào tôi.

「A, ano, ơ kìa?」

Rồi cô bé gật đầu lia lịa với những chuyển động như đồ chơi.

「Em xin lỗi ạ!!」

「...Dạ?」

Cô bé cúi đầu mạnh đến mức suýt đập trán xuống bàn, rồi ngay lập tức ngẩng lên nhìn tôi với khuôn mặt vui mừng từ tận đáy lòng.

「Quả không hổ danh là sư huynh!! Rốt cuộc cũng chỉ là suy nghĩ thiển cận của em thôi ạ! Đúng rồi ha, để tài năng của các anh chị ấy tỏa sáng thì phải cần một môi trường xịn xò hơn nữa, chứ không thì phí của giời lắm luôn á!」

「Ừ, ừm.」

Mặc kệ tôi đang bị áp đảo, Takenaka tiếp tục.

「Đã rõ thưa sếp! Vậy thì Takenaka này, vì tác phẩm mà các anh chị ấy sẽ tham gia sau này, em sẽ dốc sức trâu bò bằng 10 vạn con ngựa cho cái mini game sư huynh làm! Chúng ta làm cho ngon nghẻ rồi lần tới cướp luôn một dự án đơn lẻ nhé!!」

「...Đúng thế nhỉ.」

Cô bé này quả nhiên lợi hại thật. Hay nói đúng hơn, tôi thậm chí còn nghĩ rằng có lẽ sẽ đến ngày mà những lúc tôi trở nên tiêu cực, sức mạnh của Takenaka sẽ giải quyết tất cả.

「Vậy lúc đó nhờ em giúp đỡ nhé, Takenaka-san.」

「Yatta! Thiệt luôn đó nha, lúc đó vai gì cũng được, hãy gọi em vào staff nhé! Takenaka này trừ việc đảm nhận vai trò "câu khách bằng nhan sắc" ra thì cái gì cũng cân được tất!」

Nói thêm một câu thừa thãi vào phút chót, Takenaka tạo dáng với nụ cười rạng rỡ.

(Cơ mà, nếu chuyện thành ra như thế, thì mình phải suy nghĩ về cái mini game thôi...)

Để làm ra một tác phẩm khiến người chơi tận hưởng trọn vẹn, phải biên chế nhân sự thế nào đây.

Đây là cơ hội tốt để thể hiện những kinh nghiệm tích lũy bấy lâu. Phải cố gắng hết sức ở chỗ này mới được.

「Xin lỗi nhé, đột ngột quá.」

Một cuộc điện thoại từ đối phương hiếm gặp gọi đến.

Có lẽ kể từ lúc trao đổi số điện thoại vì công việc gì đó rất lâu về trước, chưa từng có lần nào gọi cho nhau thì phải. Cả hai đều có thể nói chuyện ngay thông qua Hashiba, và trước đây thường xuyên chạm mặt ở các giờ học đại học nên cũng chẳng cần thiết phải gọi điện.

Nhưng bây giờ, số lần gặp nhau trên lớp đã giảm, phía bên kia cũng đã bắt đầu hoạt động chuyên nghiệp một cách chính thức, nên tôi hiểu là thời gian của cô ấy cũng không còn khớp với tôi nữa.

Thế nên chắc là mới gọi điện, nhưng phần quan trọng là sự thắc mắc đã đến trước.

「Có việc gì thế? Cậu mà lại gọi cho tôi sao.」

Tôi nhận ra tiếng cười khổ lọt qua đầu dây bên kia.

「Đúng là Kawasegawa thật. Vào đề ngay từ chỗ đó luôn ha.」

「Bắt đầu bằng chuyện phiếm cũng được thôi, nhưng Tsurayuki cậu đâu phải kiểu người đó đâu nhỉ.」

Đúng vậy, đối phương là Rokuonji Tsurayuki.

「Lý do cực kỳ đơn giản thôi. Tôi có chuyện muốn tham vấn. Nên mới gọi điện.」

「Tham vấn? Là về công việc cậu đang làm à?」

"À", tiếng trả lời vang lên từ đầu dây.

「Lẽ ra ở lĩnh vực này tôi không nên tìm kiếm câu trả lời từ bất kỳ ai mới phải... nhưng tôi cũng không thể mạnh miệng như thế được nữa rồi.」

Có thể cảm nhận được chút căng thẳng và nôn nóng trong giọng nói. Chắc là chuyện nghiêm túc rồi.

「Nhưng mà, nếu là chuyện đó, thì chẳng phải có một người cực kỳ thích hợp để tham vấn sao, thế nên...」

Lẽ ra cậu nên gọi cho tên đó chứ. Tôi định nói tiếp nhưng bị cắt ngang giữa chừng.

「Không gọi cho thằng đó được, thế nên tôi mới gọi cho bà.」

「...Ra là vậy.」

Dù chỉ là mơ hồ, nhưng tôi cũng dần nắm bắt được lý do cho hành động của Tsurayuki.

「Đây là câu trả lời khách quan từ một kẻ không hiểu biết nhiều về đặc thù nghề nghiệp của cậu đâu đấy. Nếu thế mà cậu vẫn chấp nhận.」

Tôi vừa trả lời thì có phản hồi ngay lập tức.

「Ngược lại tôi đang cần cái đó đấy. Cứu tôi một bàn thua trông thấy rồi.」

Và thế là, cuộc tư vấn qua điện thoại từ Tsurayuki bắt đầu.

Trước khi tham vấn Kawasegawa, tôi nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây với mình.

Trong phòng làm việc tại Share House có đặt một chiếc đồng hồ bấm giờ kỹ thuật số cỡ lớn.

Việc để nó reo định kỳ là một mẹo nhỏ để tránh lãng phí thời gian vô ích.

Tuy nhiên, lúc đang vào guồng thì không sao, nhưng những lúc không được như thế, cái đồng hồ này trở thành thứ cho tôi nếm trải địa ngục hết lần này đến lần khác.

Và bây giờ chính là thời khắc đó.

「Chết tiệt, đã trôi qua 1 tiếng rồi sao.」

Tôi thô bạo tắt cái đồng hồ đang kêu bíp bíp inh ỏi. Kiểm tra đồng hồ trên điện thoại di động, đã quá 10 giờ một chút.

「Haizz, biết nói sao đây, cái tình cảnh này.」

Đang gục đầu xuống thì điện thoại có cuộc gọi đến. Chẳng cần nhìn màn hình cũng biết là ai.

「Chào cậu, tôi là Fujiwara bên Gakuokan đây.」

Đáp lại giọng nói điềm tĩnh đó, tôi cũng cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.

「Chào anh... Xin lỗi anh, tôi vẫn chưa làm xong.」

「Vậy sao. Tôi cần dành thời gian chờ đến khoảng bao giờ đây?」

Lại là một giọng nói điềm tĩnh nữa.

Anh Fujiwara, biên tập viên phụ trách của tôi, là người không bao giờ dùng những lời lẽ nặng nề hay dọa nạt về việc chưa viết xong hay nội dung có vấn đề.

Nhưng, chính vì thế mà một câu nói bình tĩnh lại có sức sát thương cực lớn. Tôi luôn có suy nghĩ phải làm gì đó, và tôi cũng định sẽ nỗ lực hết sức mình.

Nhưng hiện tại tôi đã không đáp ứng được điều đó. Công việc lên cốt truyện cho tập 2 đến giờ vẫn chưa xong.

「Ngày mai... không, xin hãy đợi đến cuối tuần này. Chắc chắn tôi sẽ nộp được vào lúc đó.」

Thú thật, tôi lo không biết mình có thực hiện được lời hứa đó không, nhưng tôi thừa biết hiện tại đã quá hạn chót từ lâu, lịch trình đang ở mức báo động đỏ.

「Tôi hiểu rồi. Nhưng đây sẽ là hạn chót thực sự (Dead Line), nên xin cậu hãy tuyệt đối tuân thủ.」

「Vâng, tôi xin lỗi.」

Anh Fujiwara giải thích chi tiết về thời gian nộp bài và việc thời gian viết sẽ bị thu hẹp đáng kể khi được duyệt.

Thú thật, tôi từng nghĩ bắt tay vào viết là xong chuyện. Tôi luôn chật vật với khâu cốt truyện (plot), còn viết nội dung chính thì không gánh nặng đến thế. Tập 1 tôi cũng khổ chiến với phần nội dung, nhưng về vấn đề đó tôi đã tự tìm ra giải pháp rồi.

(Nhưng mà, chỗ đó vẫn chưa đâu vào đâu cả...)

Nghĩ đến tương lai, đây là vấn đề cần phải giải quyết sớm.

「Kawagoe-san, tôi có thể nói chuyện một chút được không?」

「Dạ? Vâng, có chuyện gì thế ạ?」

Đột nhiên bị bắt chuyện khiến tôi ngạc nhiên.

Anh Fujiwara ngoài những lúc họp hành ra thì không nói chuyện phiếm. Tôi cũng thấy thế là tốt nên chẳng phiền hà gì.

Nhưng, việc được bắt chuyện thế này chỉ giới hạn trong những trường hợp có chuyện gì đó rất nghiêm trọng. Tức là, đây là minh chứng cho thấy hiện tại đang là tình huống khẩn cấp.

「Cậu đang gặp khó khăn với phần cốt truyện, nhưng tôi có một thắc mắc.」

「...Vâng.」

「Ở tập 1, tôi thấy cậu có khả năng tổng hợp khá tốt, nhưng sang tập 2 thì năng lực đó đột nhiên biến mất. Nếu có lý do gì, tôi mong cậu cho tôi biết.」

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Việc có sự hiện diện của Kyouya đã bị nhìn thấu hoàn toàn.

「Xin lỗi anh, tôi đã nhờ một người bạn xem giúp và cho lời khuyên... Lần này tôi chưa làm việc đó, nên mới có sự chênh lệch ấy.」

Có lấp liếm cũng chẳng được gì, nên tôi trả lời thành thật.

「Ra là vậy... Cũng đúng như dự đoán.」

Quả nhiên, lý do cũng đã bị đọc vị rồi sao.

「Nhưng mà, tôi nghĩ từ tập 2 trở đi cứ thế mãi thì không ổn, tôi muốn tự mình làm được, nên hiện tại tôi đang thực hiện điều đó. Tôi sẽ cố gắng xoay sở bằng mọi cách nên là...」

Việc đó là vấn đề nan giải, bản thân tôi cũng nhận thức được.

Chính vì thế tôi mới đang cố tạo ra một hình thái không dựa dẫm vào Kyouya.

「Tôi muốn tránh gây hiểu lầm, về việc có quân sư (brain) đi kèm, tôi hoàn toàn không có ý định phủ nhận. Thực tế cũng có những tác giả sáng tác chung, miễn là chất lượng bản thảo cuối cùng được đảm bảo thì tôi sẽ không chỉ định về quá trình.」

「Vâng, đúng là... tôi cũng có nghe như vậy.」

Ở giai đoạn quyết định debut làm tác giả, tôi đã nghe chuyện đó. Thế nên tôi mới nhờ Kyouya giúp đỡ.

「Điều tôi lo ngại là việc thay đổi phong cách đó giữa chừng. Cùng một tác phẩm mà chất lượng hay văn phong có sự chênh lệch thì sẽ mất tư cách của một món hàng hóa.」

Anh ấy cũng đưa ra vài ví dụ tồi tệ. Quả thực, theo trí nhớ của tôi, cũng có những tác phẩm bị phê bình là thay đổi văn phong giữa chừng.

(Hóa ra là chuyện như thế sao...)

Đã có dữ liệu thực tế như vậy, phía nhà xuất bản lo ngại là chuyện đương nhiên.

「Vì vậy, người bạn mà Kawagoe-san nhờ giúp đỡ, nếu sau này vẫn có thể tiếp tục hợp tác lâu dài, thì tôi nghĩ cậu cứ tiếp tục nhờ cậu ấy cũng được.」

Chính là điểm đó. Ở phần tiếp tục nhờ vả, tôi thấy khó khăn nên mới ngừng nói chuyện với Kyouya.

「Tôi cũng không thể dựa dẫm vào cậu ấy mãi được. Nên tôi sẽ cố gắng xoay sở xem sao. Xin lỗi anh vì đã gây phiền phức.」

「Đã rõ. Vậy thì, trăm sự nhờ cậu trước cuối tuần này nhé.」

Cuộc điện thoại từ anh Fujiwara ngắt kết nối. Tôi ném điện thoại lên nệm, ngả người ra ghế như kẻ mất hồn.

Đến bước đường cùng rồi. Không thể chờ thêm được nữa, và tôi cũng phải hạ quyết tâm thôi.

Nhưng, hiện tại cũng chẳng có phương pháp cải thiện đột phá nào. Ngoài việc vò đầu bứt tai suy nghĩ ra thì chẳng còn cách nào khác.

「Không dựa vào Kyouya sao...」

Sự tôn trọng dành cho thằng đó tôi luôn giữ trong lòng. Tôi cũng biết nó luôn nghĩ cho tôi.

Giả sử, nếu tôi đem những khó khăn này bàn bạc kỹ lưỡng với nó, chắc chắn nó sẽ dành thời gian, trăn trở và suy nghĩ thay cho tôi.

「Nhưng mà, chuyện đó... không được nữa rồi.」

Chúng tôi đã bắt đầu bước đi trên những con đường riêng. Lần tới tập hợp lại, sẽ là lúc mỗi người mang theo công việc chuyên nghiệp của mình để làm những việc ở đẳng cấp cao hơn.

Chẳng ai quy định cả, nhưng ít nhất tôi nghĩ vậy, và chắc chắn bọn nó cũng nghĩ y như thế.

Thế nên, không thể làm phiền tay chân của thằng đó ở những chỗ thế này được.

Đã thề là như vậy rồi, thế mà.

「Tao phải làm sao đây ──」

Sau đây, đón ngày cuối tuần mà không viết được chữ nào, rồi còn khổ sở hơn cả bây giờ. Bức tranh đó hiện lên rõ mồn một. Nếu là bây giờ, tôi có thể lật ngược cái dự đoán tương lai bi thảm đó.

Nhưng cũng có một cái tôi khác bảo rằng làm thế là không được.

Đâu là câu trả lời chính xác, tôi hoàn toàn không biết.

Tôi nhặt chiếc điện thoại vừa ném đi lên.

「...Thử hỏi xem sao.」

Tuy nói vậy, nhưng đời nào tôi lại đi hỏi Kyouya.

Theo dòng suy nghĩ đó, người tôi gọi điện là kẻ chắc chắn sẽ có câu trả lời bình tĩnh hơn bất cứ ai trong tình huống này, là cô ấy.

「...Chuyện là vậy đó, tôi giải thích xong rồi.」

「Ra thế. Tôi hiểu tình cảnh hiện tại của cậu rồi.」

Kawasegawa đã phản hồi một cách chân thành với cái cuộc tham vấn chẳng đâu vào đâu này của tôi.

「Xin lỗi nhé, tự nhiên bắt bà nghe câu chuyện nặng nề thế này, ngại quá.」

「Hoàn toàn luôn đấy. Cả Hashiba cũng vậy, cậu và tên đó cứ nghĩ tôi là cái túi khôn Yahoo hay gì đó chắc.」

Túi khôn thì không hẳn, nhưng tôi nghĩ là có thể dựa cậy được.

Thực tế, trong cùng khóa, những người có cái nhìn bình tĩnh đối với sáng tác thì chỉ có Kyouya, Kuroda, và tôi nghĩ là cả Kawasegawa nữa. Nanako và Shinoaki đúng là những người sáng tạo xuất sắc không ai phản đối, nhưng chủ quan của họ rất mạnh.

Thế nên dù thấy có lỗi, tôi vẫn liên lạc với cô ấy.

「Hashiba ấy mà, vì cậu ta ưu tú nên một khi đã dựa vào thì rất khó dứt ra.」

「À, chuẩn luôn.」

「Việc tôi cố gắng không dựa dẫm vào tên đó cũng là vì lý do đấy. Phân chia lĩnh vực rõ ràng, ngoài phạm vi đó ra thì tuyệt đối không nhờ vả. Nếu không làm thế, cứ dây dưa nhờ cái này cái nọ, rồi cuối cùng sẽ chẳng còn lại gì cả.」

Tất cả đều là những lời chói tai.

「Thế nên, đây có thể là thời điểm tốt để nhìn nhận lại một lần đấy. Không chỉ riêng cuốn Light Novel lần này, mà còn là câu chuyện về sau nữa.」

「Đúng là như vậy. Tôi cũng không định tiếp tục dây dưa mãi. Chỉ là, lựa chọn để cậu ấy tham gia với tư cách quân sư (brain) một cách chính thức vẫn còn đó.」

Trả tiền thù lao, và để Kyouya tham gia vào Light Novel của tôi với tư cách nhân viên (staff).

Đó không phải là chuyện không thể xảy ra.

「Đúng vậy, nếu không bị cấm.」

Cô ấy cũng không phủ nhận.

「Vì vậy, tôi muốn nghe ý kiến của Kawasegawa.」

Đáp lại lời nói như cầu xin của tôi, Kawasegawa trả lời dứt khoát.

「Nếu với tiền đề là cậu sẽ viết, thì câu trả lời đã được định đoạt rồi.」

「Định đoạt rồi sao.」

Tôi không ngờ cô ấy lại nói chắc chắn đến thế.

Nhưng là Kawasegawa mà, chắc chắn là đúng như vậy rồi.

「Câu trả lời và lý do, cho tôi nghe được không.」

Ngày hôm sau buổi làm thêm tại Succeed Soft, tôi túc trực tại phòng khách của Share House để họp với Tsurayuki.

Tôi chỉ việc từ tầng 2 đi xuống nên chỉ mất một thoáng, nhưng Tsurayuki phải đi bộ từ nhà đến, nên cậu ấy xuất hiện sát nút giờ hẹn.

「Xin lỗi, vậy bắt đầu nhé.」

「Ừ, tớ đã đọc kỹ cốt truyện rồi.」

Trước đó, cậu ấy đã đưa cho tôi cốt truyện tập 2. Trên cơ sở đó, tôi sẽ nói cảm nghĩ và đưa ra phương án cải thiện.

「Đầu tiên là cảm nghĩ sau khi đọc...」

Cốt truyện của Tsurayuki có rất nhiều cảnh thú vị về mặt ý tưởng, nhưng lại rời rạc, và có thể thấy rõ cảm giác như một nồi lẩu thập cẩm.

Sắp xếp lại các ý chính và chắt lọc những tình tiết cần thiết. Tôi nghĩ nếu làm kỹ việc này thì sự thú vị của ý tưởng sẽ được làm nổi bật, nên tôi đã mang theo những phương án đó.

「Vì vậy, tớ nghĩ là cần phải sắp xếp trật tự lại một chút.」

Khi tôi nói vậy, Tsurayuki cũng:

「À, biên tập viên cũng nói với tao y như thế. Quả không hổ danh mày, Kyouya.」

Thấy điểm nhìn của mình giống với dân chuyên nghiệp, tôi cũng tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

「May là tớ không chỉ ra những chỗ trật lất, thế thì...」

Tôi lấy tài liệu ra, ngay khi định đi vào phần phương án cải thiện thì:

「Khoan, chờ chút đã.」

「Hả?」

Tsurayuki đột ngột ngăn tay tôi lại.

「Sao thế? Có chuyện gì cần nói thêm à?」

Ít nhất tôi nghĩ mình đã nói hết những gì cần thiết cho buổi họp rồi mà...

「Không, không phải là do Kyouya hay gì đâu. Tao thấy rất tệ với mày, hay nói đúng hơn là kết quả sau khi suy nghĩ rất nhiều thôi.」

Hiếm khi thấy Tsurayuki bối rối đến mức nói năng lắp bắp như vậy, cậu ấy thở hắt ra một hơi dài, rồi:

「Tao... muốn thử làm mà không dựa vào Kyouya nữa.」

Với vẻ như đã hạ quyết tâm, Tsurayuki nói vậy.

「Không dựa vào nghĩa là, cái đó, không nghe lời khuyên nữa ấy hả?」

Tôi hỏi lại, và Tsurayuki gật đầu "Ừ".

「Tao đã suy nghĩ suốt về chuyện này. Tao ấy mà, những lĩnh vực không giỏi là tệ hại đến cùng cực, nên tao cứ băn khoăn mãi về việc dựa dẫm hoàn toàn vào mày.」

Tsurayuki bắt đầu tuôn ra như xả lũ.

Tiến độ tập 2 đã sa lầy từ lâu. Càng cuống cuồng tìm cách gỡ gạc thì tay chân càng không cử động được, bị biên tập chỉ ra điểm yếu, và rồi:

「Tao đã tham vấn Kawasegawa. Rằng tao đang phiền não lắm, bà thấy sao? Và rồi.」

「Chắc là cậu ấy trả lời thẳng tưng luôn nhỉ. Rằng hãy hướng tới việc tự lập mà không dựa dẫm nữa.」

Tsurayuki cười khổ.

「Mày đoán như thần thật. Đúng y như vậy.」

Lời khuyên của Kawasegawa, đúng như dự đoán, rất thẳng thắn.

「Bị nói thẳng mặt luôn. Rằng cậu có sự gắn bó mạnh mẽ với tác phẩm của mình. Dù có sửa chữa, cậu cũng thuộc tuýp muốn tự tay làm nếu có thể, không muốn người khác chạm vào. Thế nên, dù có tin tưởng đến đâu đi nữa, không chỉ Hashiba mà nếu để người khác xen vào, chắc chắn sẽ có lúc cậu hối hận... đại loại thế.」

Cách nhìn thấu tương lai và xây dựng câu chuyện, đúng là phong cách Kawasegawa thật.

「Vốn dĩ là tao nhờ mày làm quân sư, giờ lại do sự ích kỷ của tao mà dừng lại, tao thực sự thấy có lỗi.」

Nói đến đó cậu ấy ngưng lại, Tsurayuki nhìn về phía tôi.

「Nhưng mà, tao cảm thấy nếu không tìm ra con đường tự mình làm tại đây, tao sẽ không thể đi đến bước tiếp theo được. Nói thật lòng thì tao muốn dựa vào Kyouya. Nhưng mà...」

「Tớ hiểu mà, Tsurayuki.」

Tôi chen ngang lời nói đầy đau khổ của Tsurayuki.

「Tớ cũng thế, tớ đã nghĩ là một lúc nào đó phải nói về chuyện này.」

「Về việc... tao ra ở riêng ấy hả?」

"Ừ", tôi gật đầu.

「Tớ không nghĩ cứ giữ mãi cách làm này là tốt. Nhưng chừng nào Tsurayuki còn cần tớ, thì tớ nghĩ thế cũng được. Nhưng nếu cậu đã nói ra như vậy rồi.」

Thì, không còn gì phải do dự nữa.

「Tớ ủng hộ cậu. Sẽ khắc nghiệt lắm đấy, nhưng cố lên nhé.」

「Kyouya...」

Tsurayuki nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, rồi:

「Cảm ơn mày.」

Cậu ấy gật đầu thật mạnh.

「Ừm...」

Tôi đã nghĩ ngày này rồi sẽ đến, và nghĩ rằng nó buộc phải đến. Nói ra thì hơi xấu hổ, nhưng việc cậu ấy cần tôi khiến tôi rất vui, và quả thật tôi cũng từng có suy nghĩ muốn duy trì mối quan hệ đó.

Nhưng nếu thế, cậu ấy sẽ mãi không thể bước sang sân khấu tiếp theo, và rốt cuộc vẫn không thể thoát khỏi mối quan hệ như khi làm game đồng nhân.

Việc Tsurayuki tự mình nói ra điều đó, tôi nghĩ là một điều rất tốt. So với việc bị người khác nói, thì tự mình đưa ra quyết định đó sẽ giúp sắp xếp cảm xúc tốt hơn nhiều.

Nanako đã bắt đầu bước đi về hướng khác rồi.

Với Tsurayuki, thời điểm đó cũng đã đến.

Lẽ ra, khoảnh khắc họ chọn con đường chuyên nghiệp, thời khắc chia ly đã phải đến rồi. Dẫu vậy, trong lòng mọi người vẫn còn vương vấn chút gì đó.

Vui vẻ cùng bạn bè, tạo ra những thứ mình thích. Hình thái đó, đã đến lúc phải thay đổi lớn.

(Lần này thì thực sự, là lúc đó rồi nhỉ.)

Sự kết thúc đến đột ngột và đơn giản hơn tôi nghĩ rất nhiều. Tôi đang nghiền ngẫm điều mà người ta hay nói đó ngay lúc này.

Rokuonji Tsurayuki sẽ trở thành Kawagoe Kyouichi. Hôm nay đã trở thành ngày kỷ niệm đó.

(Tạm biệt, Tsurayuki.)

Trong lòng, tôi thì thầm một câu duy nhất.

Tôi đã để lại cho Tsurayuki vài lời khuyên coi như món quà chia tay cuối cùng. Cũng vì cậu ấy có nhờ, và có lẽ, cậu ấy sẽ dùng nó vào việc gì đó có ích.

「Vậy sao. Tốt đấy chứ. So với việc cắt đứt cái rụp, thì để nó nhạt dần (fade out) sẽ dễ chịu hơn.」

Kawasegawa, người tôi gặp ở trường để đưa quà, cũng đón nhận quyết định đó một cách tích cực.

Bên cạnh tòa nhà số 3, có một nơi gọi là Quảng trường Misora. Chúng tôi ngồi xuống đó và nói chuyện của nhau.

「Sao nào? Cậu có thấy cô đơn bất ngờ không?」

「Ừm, thì... một chút thôi.」

Thực tế thì không phải là cảm giác "một chút".

Sau này, chắc chắn sẽ có lúc tôi cùng cậu ấy làm tác phẩm nào đó. Nhưng khi đó, chắc chắn chúng tôi sẽ làm việc với tư cách là một người sáng tạo và một nhà sản xuất, trong một mối quan hệ không phụ thuộc lẫn nhau.

Dù đó là điều tôi mong muốn, nhưng khi mọi chuyện đã được quyết định thế này, tôi không thể xua đi cảm giác như có một lỗ hổng trong tim.

「Mà, muốn dứt khoát ngay lập tức là không thể đâu. Tôi nghĩ cậu chỉ có nước quen dần thôi.」

Với Kawasegawa, đó là những lời bất ngờ.

「Tớ cứ tưởng sẽ bị cậu chém cho tơi tả chứ.」

「Tôi cũng có cảm xúc con người đấy nhé, đừng có mà coi thường.」

"Hứ", cô ấy khịt mũi như mọi khi, rồi:

「...Có lẽ tôi cũng thay đổi chút ít rồi. Tiếp xúc với người khác, tôi đã trở nên đa cảm hơn nhiều.」

「Trở nên như thế, cậu có hối hận không?」

「Nếu hối hận, thì tôi đã không gặp mọi người nữa rồi. Tất nhiên, cả cậu nữa.」

Kawasegawa trả lời với vẻ hơi giận dỗi.

「Chỉ riêng việc hiểu ra con người là sinh vật không hoàn hảo và mong manh đến thế, tôi đã thấy việc mình đến đây là có ý nghĩa rồi.」

Tôi cũng đồng cảm.

Tôi đến thời đại này, chắc chắn đã có lúc tôi nghĩ mình sẽ chiếm ưu thế trong nhiều việc, thậm chí là "vô đối".

Nhưng thực tế thì khác. Dù có nhìn thấy tương lai, vẫn có nhiều việc tôi không làm được. Chỉ với tinh thần của 10 năm sau, không tạo ra sự khác biệt lớn đến thế.

Và đến năm thứ 3 này, tôi đang trăn trở rất nhiều.

Trải nghiệm tương lai, chẳng còn dùng để tham khảo được nữa.

「Về chuyện của, Shinoaki ấy.」

Khi tôi bắt đầu nói, Kawasegawa khẽ gật đầu.

「Tôi có nghe chính chủ nói qua một chút rồi. Cậu ấy sẽ thay đổi cách làm việc nhỉ.」

「Ừ.」

Tôi cũng truyền đạt cho cô ấy những gì mình đang suy nghĩ.

Rằng hiện tại muốn ưu tiên sức khỏe của Shinoaki. Rằng sẽ tìm ra phương pháp làm việc vừa sức, giữ đúng nhịp độ.

「Tôi không phản đối. Nếu người ở gần cậu ấy nhất là cậu đã nói vậy, thì tôi nghĩ đó là điều thỏa đáng, và không phải là sai lầm đâu. Nhưng mà...」

Nói đến đó cô ấy dừng lại, Kawasegawa nhìn chằm chằm vào tôi.

「Tôi nói trước nhé.」

Khuôn mặt cực kỳ nghiêm túc.

「Về chuyện của Shinoaki, đừng có gánh vác quá mức cần thiết đấy. Cậu vốn dĩ đã hay nghĩ rằng mình là nguyên nhân của tất cả mọi chuyện rồi.」

「Ừ, tớ biết mà... tớ biết chứ.」

Vì chính điều đó đã khiến tôi ở một tương lai khác gục ngã.

Tôi không muốn để Kawasegawa phải buồn như lúc đó nữa. Cũng không muốn để cô ấy lo lắng.

Và cả Shinoaki nữa, tôi muốn cô ấy phải thật hạnh phúc bằng mọi giá.

「Tập tiếp theo của Light Novel, chắc sắp đến lúc có phác thảo bìa minh họa rồi nhỉ.」

Đó là công việc đầu tiên kể từ khi thay đổi cách làm.

「Phải, vậy thì trước tiên, có thể nắm bắt tình hình ở đó xem sao.」

Thở hắt ra một hơi, cô ấy đứng dậy.

「Nghe này? Dù chuyện có thành ra thế nào, hãy thảo luận trước khi tự mình suy diễn lung tung. Mọi người nghĩ cho cậu nhiều hơn cậu tưởng đấy. Đừng có mà giữ cái suy nghĩ ngu ngốc kiểu 'mình gục ngã cũng được, chết cũng chẳng sao' đâu nhé.」

Lời lẽ thì gay gắt, nhưng cách nói lại rất dịu dàng.

Dù cảm thấy hơi chực khóc, nhưng:

「Tớ hứa. Sẽ ổn thôi mà.」

Tôi cũng đáp lại như vậy, rồi đứng dậy.

Cuốn Light Novel do Shinoaki phụ trách minh họa có doanh số khả quan nên quyết định ra tập tiếp theo được thông qua ngay lập tức.

Biên tập viên phụ trách của Shinoaki liên lạc nói muốn bắt đầu chuẩn bị bao gồm cả phác thảo càng sớm càng tốt, nên cô ấy đã lao vào vẽ phác thảo.

Tại thời điểm này, Shinoaki đã thay đổi nhịp độ công việc.

Thời gian dành cho phác thảo, công sức, thời gian hoạt động trong một ngày đều được điều chỉnh để không quá sức, bao gồm cả việc học và sinh hoạt, sao cho lịch trình không gây hại đến sức khỏe.

Tuy nhiên, dù sao lúc đầu cũng do thói quen từ trước nên cô ấy hay có xu hướng dành nhiều thời gian, nên tôi đã đặt báo thức và quản lý thời gian để có thể kiểm soát công việc của Shinoaki.

Vào ngày ra thành quả đầu tiên của cách làm mới đó.

「Shinoaki, tớ vào nhé.」

Đúng giờ, tôi gõ cửa phòng cô ấy.

Từ bên trong, giọng nói "Vào đi~" của Shinoaki vọng ra, và tôi bước vào trong.

「Xin phép c... A, phòng ốc, sạch sẽ ghê ha.」

Căn phòng của Shinoaki gọn gàng đến mức khiến tôi hơi giật mình.

「Tại có thời gian rảnh nên tớ cũng dọn dẹp được rồi nà~」

Trong ký ức của tôi, phòng của Shinoaki thường xuyên trong tình trạng tài liệu vương vãi, giống cái ma quật hơn là phòng ngủ.

Tuy nhiên, có lẽ nhờ dư dả cả về thời gian lẫn tinh thần, tình trạng căn phòng đã được cải thiện đáng kể.

"Cậu đã chuyển sang làm ngày ngủ đêm rồi nhỉ."

"Ừm, cảm giác cứ như đang sống cuộc đời của một bà cụ non ấy."

Nếu là Shinoaki, chắc chắn cô ấy sẽ trở thành một bà cụ đáng yêu lắm đây.

(Sức khỏe đúng là đang chuyển biến tốt thật.)

Vừa cảm thấy nhẹ nhõm, tôi vừa nhìn vào màn hình nơi Shinoaki đang làm việc.

Trên đó, vài bản phác thảo đã được hoàn thiện.

(............Hả?)

Khoảnh khắc nhìn thấy chúng, hơi thở tôi như nghẹn lại.

"Một ngày một tấm, tớ đã thử chia thời gian ra để suy nghĩ đấy. Bố cục toàn cảnh, cận cảnh, rồi cả trung cảnh nữa. Vì Kyouya-kun bảo nên có nhiều biến thể, nên tớ đã thử vẽ theo hướng đó, cậu thấy sao?"

Lời nói của Shinoaki khiến tôi giật mình quay về thực tại.

"À, ừ, đúng rồi ha. Cậu gửi qua mail cho tớ được không? Để tớ kiểm tra kỹ lại một chút."

"Okie, tớ gửi ngay đây~"

Shinoaki mỉm cười, gom các tập tin hình ảnh lại và gửi đi.

"Sao rồi, cậu thấy thế nào? Nhìn lướt qua thì có cái nào ổn không?"

"Để xem nào, trong số này thì tớ thấy tấm cận cảnh là ổn nhất."

Nghe tôi trả lời, Shinoaki gật đầu.

"Ừm, tớ cũng nghĩ tấm này là được nhất đó~"

"Vậy à, Shinoaki cũng cùng ý kiến ha."

Tôi gật đầu tán đồng.

"Vậy lát nữa tớ sẽ phản hồi chi tiết sau nhé, đợi có cái đó rồi mình gửi cho biên tập viên."

"Đồng ý, tớ đợi nha~"

Được nụ cười của Shinoaki tiễn bước, tôi rời khỏi phòng cô ấy.

Vừa khép cửa lại, tôi lập tức trở về phòng mình, vội vã ngồi vào máy tính, lưu những hình ảnh Shinoaki vừa gửi và mở chúng ra.

Tôi xếp tất cả các hình ảnh lại gần nhau và quan sát.

Và rồi, tôi bất giác ôm đầu.

"Hơn cả những gì mình nghĩ... nó quá đỗi bình thường."

Những bản phác thảo Shinoaki vẽ rõ ràng là tầm thường, nằm gọn trong những khuôn mẫu thường thấy. Nếu chọn ngẫu nhiên một cuốn light novel của nhãn hiệu khác, có lẽ cũng sẽ bắt gặp những bìa sách có bố cục tương tự. Nó chỉ dừng lại ở mức ấn tượng đó mà thôi.

Tất nhiên, kỹ năng của cô ấy so với trước đây đã tiến bộ vượt bậc. Những gì tôi đang thấy lúc này, nếu xét trên mặt bằng chất lượng thương mại nói chung, chắc chắn nằm ở mức trên trung bình.

Nhưng, như thế là chưa đủ.

"Thế này thì không thể trở thành một tác phẩm đặc biệt được."

Có rất nhiều yếu tố cần thiết đối với một họa sĩ minh họa.

Việc bắt kịp tông màu thịnh hành hay đảm bảo deadline là những thứ dễ hiểu, nhưng từ góc nhìn của tôi, có một điều quan trọng nhất.

Đó là bức tranh phải mang tính "không thể thay thế".

Một bức tranh giống ai đó, một phong cách "na ná", nếu đang thịnh hành thì vẫn sẽ có cầu. Nhưng "giống" đồng nghĩa với "có thể thay thế", và việc bị một người khác có nét vẽ tương tự soán ngôi là điều hoàn toàn khả thi.

Tranh của Shinoaki, bản thân nét vẽ không phải là thứ quá đột phá, nó hoàn toàn theo tiêu chuẩn. Tuy nhiên, các yếu tố như bố cục và tô màu lại độc đáo vượt trội, và lý do lớn nhất đưa cô ấy lên đỉnh cao chính là "biểu cảm".

Để thể hiện sự dễ thương một cách dễ hiểu, người ta thường vẽ mắt to, mũi và miệng nhỏ nhất có thể. Ở khía cạnh nào đó, đây là quy tắc vàng của minh họa thiếu nữ, là yếu tố quan trọng gánh vác cả một mảng thị trường suốt nhiều năm. Vì nó đã trở thành định kiến của người xem, nên việc vẽ mũi và miệng to rõ ràng được cho là dễ đi chệch khỏi thị hiếu đại chúng.

Người đã phá vỡ điều đó chính là Akishima Shino. Những thiếu nữ trong tranh cô ấy khóc hết mình, cười hết cỡ, giận dữ tột cùng; cô ấy phô bày rõ ràng từng biểu cảm đó ra bên ngoài mà vẫn giữ được nét dễ thương. Đó là một kỹ thuật phi thường.

Thế nhưng, với cô ấy của hiện tại, vũ khí đó rõ ràng đang bị rỉ sét.

Bố cục tuy có chút biến tấu nhưng không được đầu tư quá kỹ lưỡng. Dù thành phẩm cuối cùng có thể được nâng tầm nhờ tô màu, nhưng về phần biểu cảm - đặc trưng nổi bật nhất ấy - ít nhất là trong những bản phác thảo này, tôi không còn nhìn thấy nữa.

"Làm sao đây? Bây giờ có nên nói ra chuyện này không..."

Sắc mặt của Shinoaki tốt hơn hẳn so với trước, tình trạng sức khỏe chắc chắn đã được cải thiện.

Lối sống về đêm cũng đã chuyển sang ban ngày, môi trường làm việc thuận lợi đang dần hình thành.

Nhưng, thành quả quan trọng nhất thì...

"Đến mức này sao? Nó thay đổi nhiều đến vậy sao?"

Sự thay đổi lớn đến mức nhận ra ngay lập tức, cái khí chất ghê gớm trước kia đã biến mất.

Những lời của Kawasegawa và bác Jin lại hiện về trong tâm trí tôi.

(Chẳng lẽ nếu không hy sinh một cái gì đó, thì sẽ không thể tạo ra được nó sao...?)

Tôi không muốn nghĩ như vậy. Có rất nhiều tác giả vừa quản lý thời gian chặt chẽ, vừa tạo ra những tác phẩm được xưng tụng là danh tác.

Tôi không muốn nghĩ rằng Shinoaki không làm được. Nhưng tình hình hiện tại buộc tôi phải thừa nhận thực tế không như mong đợi.

"Phải kiểm tra lại lịch trình đã."

Như sực nhớ ra, tôi mở tập tin ghi chép lịch trình sắp tới.

Hôm nay sẽ chốt phương án phác thảo và gửi cho biên tập viên. Có lẽ sẽ được phản hồi ngay, sau đó chuyển sang đi nét và tô màu. Để đề phòng sự cố, tôi đã tính thời gian dự phòng cho mỗi công đoạn là một ngày, nên về mặt thời gian vẫn còn dư dả.

Việc vẽ lại phác thảo không phải là không thể.

"Nhưng làm vậy sẽ tạo gánh nặng cho Shinoaki."

Ép tiến độ đồng nghĩa với việc điều đó sẽ xảy ra.

Đến tận nhà, nói chuyện rõ ràng, rồi quyết định như vậy, liệu tôi có nên lật ngược lại ngay ở giai đoạn đầu này không? Giả sử làm thế, liệu tôi có nên để tình trạng sức khỏe của Shinoaki quay trở lại như trước kia không?

Tôi lại ôm đầu.

Các ngón tay bấu chặt vào nhau. Cơn đau chạy dọc trong đầu như thể đang bị một dụng cụ nào đó siết chặt để ép ra kết luận.

Cuối cùng, hai tay tôi buông thõng xuống, và tôi gõ bàn phím.

『Cứ thử gửi cho biên tập viên bản phác thảo này xem sao』

Tôi nhắn cho Shinoaki như vậy, rồi đóng cửa sổ chat.

Tôi nằm sấp, lăn ra giường. Có quá nhiều thứ phải suy nghĩ, nhưng chẳng có gì hiện lên trong đầu cả.

Tôi biết đây là câu hỏi không có lời giải.

Tôi cũng hiểu những gì Kawasegawa đã nói.

Nhưng khi thực sự đối mặt, tôi không khỏi bị sốc ít nhiều.

Thế giới sáng tạo mà tôi ngỡ mình đã tiến lại gần hơn một chút, giờ đây tôi mới nhận ra, nó vẫn còn nằm ở phương trời xa xăm nào đó.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!