Tập 05

Chương 2: Trăn trở

Chương 2: Trăn trở

Đã khoảng 3 ngày trôi qua kể từ khi Saikawa gia nhập.

Hiện tại, có vẻ ngày nào cô bé cũng ghé qua phòng sinh hoạt, những lúc không bận thì sắp xếp lại đống họa cụ vứt lăn lóc, hay dạy Shinoaki vẽ sơn dầu, nhanh chóng thể hiện sự hiện diện của mình.

"Cảm giác cứ như Hội Nghiên cứu Mỹ thuật thật sự ấy nhỉ! Thế thì chán chết!"

Không bàn đến vị Hội trưởng đang nói chuyện ngược đời kia, thì chị Hiyama có vẻ thực sự vui mừng.

Và với tôi, mục đích kết nối Shinoaki và Saikawa đã hoàn thành. Tuy vẫn còn dài ở phía trước, nhưng bước chuẩn bị đầu tiên đã diễn ra suôn sẻ.

Đắm mình trong cảm giác thành tựu dễ chịu đó, hôm nay tôi lại leo lên con dốc Gei.

Những con dốc luôn chứa đựng nhiều ẩn ý về đủ mọi điều, cá nhân tôi rất thích chúng. Dốc trên và dốc dưới, mỗi nơi đều có những cảnh sắc riêng, và chỉ riêng con đường nối liền chúng thôi cũng đã là một câu chuyện (drama). Nếu ở đó có thêm khúc cua, thì việc không nhìn thấy phía trước cũng sẽ dẫn đến những yếu tố dàn dựng đầy bất ngờ.

Chính vì thế, trên đời này nhan nhản những câu chuyện lấy bối cảnh là những con dốc. Không chỉ giới hạn trong phim điện ảnh hay phim truyền hình người đóng, mà ngay cả trong các loại hình giải trí như anime hay game, chúng cũng xuất hiện nhiều vô kể. Thậm chí trong mấy tựa game thiếu nữ (galgame), còn có tác phẩm đưa nguyên cái dốc vào tiêu đề nữa là.

"Cơ mà, đến lúc phải leo thật thì mùa hè đúng là cực hình nhỉ!"

Xây trường học trên dốc quả là ý tưởng của một kẻ thích hành hạ người khác. Cho dù xe buýt của trường có chở đến tận nơi đi nữa, thì vẫn còn ti tỉ cơ hội phải dùng đến đôi chân bằng xương bằng thịt này để leo lên leo xuống, nào là đi mua đồ, nào là lỡ chuyến xe. Và mỗi lần như thế, đôi chân yếu ớt của đám sinh viên lại muốn rụng rời.

Tóm lại, điều tôi muốn nói ở đây là, cái dốc này làm ơn hãy lắp thang cuốn hay gì đó đi. Xét trên quan điểm UI/UX thì một ngôi trường thuận tiện đi lại mới là chân ái...

"...Hả?"

Trước mắt tôi là một bóng lưng trông rất quen.

Mái tóc đen dài thẳng tắp, cùng chiếc váy dài như muốn thách thức người nhìn. Cái dáng đi đặc trưng, cứ bước lắt nhắt vài bước lại dừng hẳn.

"Là Saikawa."

Đồng hồ hiện tại chỉ đúng 9 giờ. Cô bé đó hôm nay cũng có tiết 1 sao?

Tiết 1 bắt đầu lúc 9 giờ 20 phút, nên việc có mặt ở trường vào giờ này nghĩa là đúng như vậy rồi.

Định cất tiếng gọi, nhưng tôi lại nhìn thấy một cử chỉ hơi đáng ngại của cô ấy.

"Đang lo lắng điều gì... sao?"

Cứ đi được vài bước, cô ấy lại dáo dác nhìn quanh một cách lạ lùng. Như thể cảm nhận được ánh nhìn từ đâu đó, cô ấy nhìn ra thật xa, khi thấy không có gì thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại buông tiếng thở dài thườn thượt.

(Đang đề phòng thứ gì à...?)

Trong thoáng chốc, tôi nghĩ hay là do mình, nhưng chắc tôi đã "phá đảo" cái mức độ bị ghét bỏ rồi chứ. Việc có được tin tưởng hay không còn tùy thuộc vào hành động sau này, nhưng chắc là... sẽ không bị xa lánh ngay lập tức đâu.

Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, Saikawa dường như đã đi trước một đoạn. Tuy vẫn còn thắc mắc về hành động của cô ấy, nhưng tôi cũng rảo bước hướng về tòa nhà số 9, nơi diễn ra tiết học đầu tiên.

"Thế là Kyouya-kun bị bé Minori tránh mặt hả?"

"Không, chắc chưa đến mức đó đâu... tớ muốn tin là vậy."

Khi tôi thử kể chuyện mấy hôm trước cho Shinoaki nghe, cô ấy đưa ra nhận xét thẳng thắn hơn tôi tưởng. À mà, tất nhiên là không có ác ý gì đâu.

"Biết đâu đấy, không phải là Kyouya-kun, mà là em ấy không thích con trai nói chung thì sao."

Shinoaki nghiêng đầu, đưa ra một ý kiến mới mẻ.

(Đúng là cảm giác như cổ đang để ý hành động của ai đó thật.)

Dựa vào những lời cô ấy nói lúc gặp ở xưởng vẽ, có lẽ cô ấy đã bị ai đó ép buộc hay gì chăng.

"Thế nên là, tớ nghĩ đợi Minori-chan quen rồi thì em ấy sẽ nói chuyện bình thường thôi à. Chắc là do nhát người lạ đó?"

"Được thế thì tốt."

Lời Shinoaki nói cũng có lý, nên tôi quyết định sẽ quan sát tình hình với hy vọng đó. Tuy nhiên, giả sử đúng là vậy thì tôi cảm giác quá khứ của cô gái này có vẻ hơi nặng nề đấy...

Trong lúc còn đang trăn trở về Saikawa, cửa phòng học mở ra và giáo viên bước vào.

"Rồi, bắt đầu nào. Thực hành Hoạt hình, hôm nay là buổi bình luận nên thầy sẽ chiếu lần lượt nhé."

Hôm nay, tiết 2 là môn chuyên ngành của Khoa Hình ảnh.

Trong khoa, sinh viên năm nhất và năm hai đang trong giai đoạn học cơ bản, nên sẽ được dạy mọi thứ liên quan đến hình ảnh, bao gồm cả thực hành.

Thực hành Hoạt hình cũng là một trong số đó. Chúng tôi được học lý thuyết cơ bản về chuyển động, đồng thời thực hành làm và trình chiếu tại lớp. Hôm nay là ngày trình chiếu sản phẩm.

"Haizz... Thú thật là bị chiếu cái bài mình không tự tin lên thì thốn thật."

Tôi cũng từng bắt chước vẽ nét (line art) hay tô màu cho bản vẽ gốc (genga), nhưng để vẽ được một bức tranh từ con số không thì tôi làm gì có tay nghề đó.

"Học là để biết mấy cái đó mà, chịu thôi chứ sao."

Cô gái đang cười tươi rói bên cạnh tôi đây, đương nhiên và chắc chắn, đã làm ra một sản phẩm xịn xò. Chính vì thế nên mới dư dả thời gian thế kia.

Và rồi buổi trình chiếu bắt đầu.

Về tác phẩm của tôi thì thôi, đừng nhắc đến nữa. Tạm thời chỉ xin ghi lại là, dù đề bài yêu cầu vẽ nhân vật, nhưng tôi toàn zoom cận cảnh vào mấy vật vô tri như cái hộp hay quyển sách, người thì cũng chẳng vẽ toàn thân, báo hại bị thầy cười vào mặt: "Dám trốn bài hả!".

Ngay sau tôi ba lượt, một tác phẩm khiến toàn bộ sinh viên trong lớp phải chấn động được trình chiếu.

"Tiếp theo là... tác phẩm của Shino Aki nhỉ. Tiêu đề là 'Xoay vòng' sao."

Sau lời bình của thầy, khán phòng tối đi và tác phẩm của Shinoaki bắt đầu.

Cấu trúc rất đơn giản. Một con người xuất hiện trên màn hình, và camera chỉ việc xoay "vòng quanh" người đó đúng như tiêu đề.

Thế nhưng, điểm đáng sợ lại nằm ở chỗ khác. Nhân vật chính được vẽ biến đổi từ em bé thành trẻ con, rồi người lớn, và trở thành người già với tốc độ cao nhưng cực kỳ tự nhiên. Ở những điểm nhấn quan trọng, góc máy camera zoom vào (yori) và zoom ra (hiki) cũng được thực hiện rất có ý đồ.

Hơn tất cả, thứ thu hút ánh nhìn nhất chính là sức mạnh của nét vẽ. Dù là hoạt hình đen trắng, nhưng bóng đổ được đánh rất chuẩn và hình họa không hề bị lệch lạc. Với một người luôn nhìn tranh của Shinoaki như tôi thì đẳng cấp này có thể coi là đương nhiên, nhưng với những sinh viên lần đầu nhìn thấy thì có vẻ là một cú sốc lớn, đến mức cả khán phòng xôn xao ngay trong lúc chiếu.

Sau khi chiếu xong, đèn bật sáng, thầy giáo nói:

"Shino này, em có anh chị nào làm họa sĩ hoạt hình (animator) không đấy?"

Tiếng cười rộ lên, nhưng tôi nghĩ đó là lời khen ngợi tuyệt vời nhất theo một cách nào đó.

Kết quả là, trong bài tập đầu tiên của môn Thực hành Hoạt hình, Shinoaki đã nhận được đánh giá Đặc biệt A.

"Làm anime tốn thời gian ghê ha. Vất vả lắm luôn á."

Cuối giờ học, Shinoaki vừa nói vừa thở hắt ra.

"Nhưng mà cậu làm trọn vẹn đến cùng là giỏi lắm rồi. Tớ thực sự ấn tượng là Shinoaki dù bị bắt làm anime vẫn làm tốt đến thế."

Dạo gần đây, thấy cô ấy làm gì cũng không có vẻ vui vẻ lắm, nên việc được nhìn thấy một kiệt tác thế này thú thật làm tôi rất vui.

Biết đâu đấy, chính anime sẽ là manh mối kích thích động lực của Shinoaki... tôi đã suýt nghĩ như vậy, nhưng mà...

"Vậy hả... chắc tại là bài tập trên lớp nên tớ mới ráng làm được thôi à."

Khi tôi thử hỏi sâu hơn, mới biết mình đã mừng hụt.

"Tớ thấy á, nếu vẽ thì vẽ một bức tranh đơn lẻ vẫn thích hơn. Kiểu như người xem có thể tưởng tượng ra câu chuyện trước và sau bức tranh đó thì tốt hơn á."

Điều đó tôi cũng đồng cảm.

Tranh của Shinoaki có cốt truyện. Viết thế này nghe có vẻ rẻ tiền, nhưng thực sự cô ấy có rất nhiều tác phẩm khiến người xem muốn thả hồn suy nghĩ về khoảng thời gian trước và sau khoảnh khắc trong tranh.

Chính vì thế, việc vẽ cụ thể cả trước lẫn sau trong hoạt hình (animation), đối với cô ấy có lẽ lại là thứ gì đó "sai sai".

"Vậy à, nhưng mà cái Shinoaki làm thú vị lắm đó."

"Ừm, cảm ơn cậu nha."

Dù cười trả lời, nhưng trông Shinoaki vẫn có nét gì đó cô đơn, và dường như cô ấy vẫn chưa tìm được điểm tựa nào trong lòng mình.

Thứ gì sẽ khiến cô ấy trở nên "nghiêm túc" đây?

Có vẻ hành trình tìm kiếm điều đó vẫn còn dài.

Tiết sau tôi và Shinoaki học khác môn nên chia tay nhau trước cửa lớp.

"Bữa tối cậu muốn ăn gì? Hết giờ tớ sẽ đi mua đồ."

"Ưm, vậy làm hamburger cho tớ được hông?"

"Được chứ. Vậy để tớ chuẩn bị."

Thấy tôi gật đầu, Shinoaki nhảy cẫng lên tại chỗ:

"Hoan hô! Hamburger Kyouya-kun làm ngon bá cháy, hóng ghê luôn á~"

Nói rồi, cô ấy chào "Vậy nha~" và hớn hở đi về phía lớp học tiếp theo.

Tôi vừa nhìn theo bóng cô ấy, vừa nhớ lại cuộc sống chung với cô ấy trước kia.

(Nấu ăn, em đã giỏi lên nhiều lắm mà... Shinoaki.)

Ở thế giới hiện tại này thì tôi nấu ăn giỏi hơn, nhưng ở tương lai thì ngược lại. Trải qua một ngã rẽ khác và 10 năm thời gian, mọi thứ lại khác biệt đến nhường này sao.

Dung lượng bộ nhớ của con người không chênh lệch nhau là mấy. Khi một lĩnh vực nào đó chiếm hết tâm trí, thì những việc khác đương nhiên sẽ bị lơ là.

Trong Shinoaki, hội họa từng chiếm gần hết, nhưng khi thứ đó mất đi, có lẽ khoảng trống dành cho nấu nướng hay con cái, những suy nghĩ khác mới được sinh ra.

"Kiểu này thì trước mắt chắc không có thời gian dành cho nấu nướng đâu nhỉ."

Đến giờ vẫn còn quên đong lượng nước úp mì tôm cơ mà.

"Hashiba!"

Đột nhiên có tiếng gọi từ phía sau, tôi quay lại.

Đứng đó là Kuroda, với vẻ mặt như vẫn chưa hết phấn khích.

"Này, tiết vừa rồi, ông xem bài của Shino chưa!?"

"À, ừ, tất nhiên."

"Đỉnh vãi chưởng. Miêu tả chắc tay, nét vẽ có cá tính, lại còn vẽ kỹ cả mấy cử chỉ với biểu cảm nhỏ nhặt, chả có bài nào khác làm được thế. Hehe, so với mấy đứa khác thì hoàn toàn vượt trội hơn hẳn một cái đầu luôn á~!"

Kuroda liến thoắng với giọng điệu kích động lạ thường.

Hơi bất ngờ một chút. Trước đây khi nói về tác phẩm của bọn họ, cậu ta có vẻ gì đó lạnh lùng, hay nói đúng hơn là nhìn nhận cực kỳ khách quan.

Thế nhưng, cậu ta lúc này như quên cả bản thân, hay nói đúng hơn là đang ca ngợi tác phẩm của Shinoaki một cách cuồng nhiệt.

"Shino sẽ đi theo hướng làm anime đúng không? Có tài năng cỡ đó thì chắc chắn là phải theo hướng đó rồi, mà không, nhất định là phải đi chứ lị!"

"Ừm, nhưng mà tớ nghĩ hiện tại Shinoaki sẽ không tiến vào ngành anime đâu."

"Hả? Thật á, sao lại thế?"

Cậu ta lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Mà, vừa được xem một sản phẩm cỡ đó xong thì phản ứng thế cũng phải.

"Vốn dĩ cậu ấy không tỏ ra hứng thú lắm với anime."

Tôi thuật lại cho Kuroda nghe những gì cô ấy vừa nói lúc nãy.

Cậu ta nghe câu chuyện của tôi với vẻ mặt nghiêm túc đến lạ, nếu nói là không giống cậu ta thì hơi thất lễ.

Và rồi, bằng giọng điệu cực kỳ bình tĩnh:

"Cái đó là do bên trong Shino chưa có ý thức về cấu trúc và biên tập đấy thôi."

"Cấu trúc và biên tập?"

"Đúng thế. Trong hình ảnh, có những thứ khiến người ta ý thức được thời gian trước và sau, nhưng cũng có những thứ rác rưởi chỉ có thể gọi là 'vẽ rắn thêm chân'. Cho nên, nếu biết đến những tác phẩm có chuyển động mà không thừa thãi, chắc chắn cổ sẽ có hứng thú với hoạt hình cho mà xem?"

"Có thể... là vậy."

Quả thật khi nghe cậu ta nói, tôi mới nhận ra tác phẩm của Shinoaki không có sự bất ngờ lúc mở đầu hay sự giải tỏa (catharsis) ở phần kết. Dù bị che lấp bởi sức mạnh áp đảo của hình ảnh động, nhưng không thể phủ nhận là nó thiếu sự liên kết chặt chẽ.

"Nếu có thể phân tích và xem kỹ những video được trau chuốt... Hehe, ý thức của Shino có khi sẽ thay đổi 180 độ không biết chừng."

"Nếu được thế thì thú vị thật."

Vừa trả lời, tôi vừa cảm thấy hơi sốc.

Tôi của trước đây luôn suy nghĩ theo kiểu: tìm kiếm những gì Shinoaki muốn làm, hứng thú, rồi hỗ trợ cho thứ mà cô ấy chỉ định.

Nhưng Kuroda thì khác. Cậu ta suy nghĩ về năng khiếu của Shinoaki, rồi đặt trọng tâm vào việc phải tư duy thế nào để khiến cô ấy hứng thú với nó.

Đây có phải là cách nhìn của một nhà sản xuất (Producer) có cá tính mạnh không nhỉ? Tuy nhiên, không phải là áp đặt, mà là đưa ra đề xuất từ việc phân tích và nghiên cứu. Một góc nhìn mà tôi không có.

Sự phán đoán bình tĩnh đó ẩn giấu ở đâu trong cái giọng điệu thô lỗ và con người cẩu thả này chứ. Tôi bắt đầu cảm thấy hứng thú với gã này rõ rệt hơn trước.

Có khi cậu ta là một gã đàng hoàng hơn ấn tượng bên ngoài cũng nên.

"Tôi á, muốn một lúc nào đó thử lập nhóm làm cái gì đó với Shino ghê."

"Hả?"

"Được chứ hả? Shino đâu phải vật sở hữu của nhóm ông, việc cổ thấy hứng thú rồi tôi rủ rê là quyền tự do mà, nhỉ?"

Lời lẽ có vẻ thách thức, nhưng đôi mắt Kuroda lại sáng rực rỡ theo một nghĩa tích cực. Cảm giác như vừa tìm thấy thứ gì đó mới mẻ, đứng ngồi không yên truyền đến từ từng câu chữ.

"...Đúng vậy, người quyết định không phải là tớ."

"Chuẩn luôn! À, thế thì trước mắt, tôi có mấy bộ hoạt hình đất sét (clay animation) với phim hoạt hình ngắn (short anime) tâm đắc, giới thiệu cho cổ được không?"

"Cứ tự nhiên, tớ đâu có quyền hạn gì mà cấm cản."

Đúng lúc đó, chuông reo. Là chuông báo vào lớp.

"Á, thế tôi đi học tiết sau đây, té nha!"

"Ừ, ừm."

Kuroda chạy biến sang phòng học khác với dáng vẻ tưng tửng thường ngày.

"Nhắc mới nhớ, quên chưa cảm ơn vụ hôm nọ..."

Mà, có vẻ cậu ta cũng chẳng cần đâu.

Chị Kiryuu đứng phắt lên ghế, rồi dõng dạc tuyên bố:

"Từ giờ phút này, cuộc họp bí mật siêu quan trọng bắt đầu!"

Chẳng liên quan lắm, nhưng tuyên bố họp hành bí mật siêu quan trọng trong tình trạng mở toang cửa ra vào và cửa sổ sau lưng vì trời nóng thế này có ổn không đấy.

"Rồi, về tiết mục cho lễ hội trường."

Chị Hiyama tiếp lời, bơ đẹp bà chị hội trưởng bên cạnh.

"Năm ngoái vì cái tên ngốc này mà xảy ra chuyện lớn, nên năm nay có quy định là phải quyết định tại nơi có mặt tôi. Có ai phản đối không?"

Có người lén giơ mỗi ngón tay út lên bên cạnh, nhưng mà...

"Đa số tán thành, thông qua nhé. Vậy thì, quyết định xem làm cái gì nào."

Hội Nghiên cứu Mỹ thuật, tin được không, cho đến tận năm kia vẫn còn làm những tiết mục đàng hoàng. Nào là triển lãm mỹ thuật, bán đồ lưu niệm, sách tranh... hoạt động đúng chất một hội nghiên cứu mỹ thuật bình thường.

Người phá vỡ cái thông lệ đó theo nghĩa tiêu cực chính là năm ngoái. Việc tổ chức quán cà phê hầu gái (Maid Cafe) thực dụng một cách trần trụi, đương nhiên bị Liên đoàn Văn hóa coi là vấn đề, nghe đâu ý kiến phản đối việc CLB mỹ thuật làm trò này nổ ra khắp nơi.

Thế nhưng, chẳng biết từ lúc nào những tiếng nói đó không còn nữa, giờ đây thậm chí còn có những bình luận kiểu "Năm nay có làm nữa không?", "Nếu làm thì bán vé đặt trước đi" gửi đến.

"Sao mà dư luận đảo chiều dễ dàng thế ạ?"

Dù có dự cảm chẳng lành, tôi vẫn thử hỏi chị Hiyama.

"Là do cái đứa đại ngốc này đã dùng thịt nướng với đồ ngọt cao cấp để mua chuộc bọn hội trưởng các CLB văn hóa khác đấy!"

"Á, đau đau đau Hiyama-chan đau quá à."

Cú kẹp cổ (headlock) chứa đầy sự phẫn nộ đã được tung ra.

...Mà, cũng nằm trong dự đoán.

"Cơ mà, với người không biết lo xa như chị Kiryuu thì hành động này có vẻ toan tính gớm nhỉ."

"Cái tên này á, hễ dính đến dục vọng bản thân là chỉ số thông minh tăng vọt đột ngột luôn."

Điều đó thì em cũng rất hiểu.

"Tóm lại là, năm nay nếu không có gì thay đổi thì lại thành Maid Cafe mất, nên các thành viên trong bộ làm ơn ráng nghĩ ra diệu kế gì đi. Vụ này thiết thực lắm đấy. Trên hết là để không mắc mưu tên này... nhé."

Bên cạnh chị Hiyama đang nói với vẻ cay đắng, bà chị hội trưởng cười nhăn nhở trông ghét không chịu được.

Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận là nhờ cái quán Maid Cafe đó mà thu nhập của CLB tăng vọt. Nhờ thế mà năm nay mua được nào là giá vẽ, toan vẽ, họa cụ, lại còn đảm bảo được chỗ bảo quản tác phẩm của các tiền bối đi trước để lại.

Gọi là tài kinh doanh hay là cái trực giác bí ẩn đây ta... không muốn thừa nhận chút nào.

Dù sao thì, cái gọi là cuộc họp mở danh nghĩa siêu bí mật, hay là buổi kiểm điểm gì đó, cũng kết thúc chóng vánh.

"Đúng rồi, lỡ như trong trường hợp tệ nhất, bị dồn vào đường cùng không còn cách nào khác, thì nhắn lại là có thể sẽ làm giống năm ngoái nhé."

Chị Hiyama nói với tôi như vậy. Chị ấy thực sự không muốn làm chút nào ha.

"Em hiểu rồi. Nhưng nếu thế thì... cả Saikawa cũng phải làm ạ?"

Nghe tôi nói, nét mặt chị ấy càng thêm u ám.

"Vừa vào bộ đã bị bắt cosplay hầu gái... là chị thì chị nghỉ luôn cho rồi."

"Để em giấu chuyện này nhé?"

"Đằng nào cái đồ ngốc kia cũng sẽ lôi kéo con bé thôi, mà nếu quyết định làm thật thì chị sẽ cùng giải thích."

Cả hai cùng thở dài và chốt lại "Vậy cứ thế đi".

Nhắc mới nhớ, Saikawa ở tương lai chẳng phải có sở thích cosplay sao?

(Biết đâu đấy, lại thức tỉnh ở đây cũng nên... haha.)

Nghĩ thế thì hơi có lỗi với Saikawa, hay đúng hơn là suy diễn quá tiện cho mình. Thôi thì, miễn không có chuyện gì là được, vì thế mình phải nặn ra bản kế hoạch mới được.

Tôi vừa đứng dậy định rời phòng sinh hoạt thì...

"Hashiba-kun, chị nhờ chút được không."

Một người không ngờ tới đã gọi tôi.

Là anh Kakihara, đàn anh đẹp trai nhất nhưng cũng đáng tiếc nhất cái CLB này.

"Dạ, vâng... có chuyện gì thế ạ?"

"Ừm, anh có chuyện muốn thảo luận chút ấy mà."

"A, vậy để em ngồi lại. Chuyện gì thế anh?"

Nhưng đàn anh chỉ khẽ lắc đầu:

"Ở đây hơi khó nói, anh đợi ở quán Spade nhé."

Anh ấy chỉ định quán giải khát quen thuộc của sinh viên, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.

"Gì thế nhỉ...?"

Cùng với thắc mắc, tôi cảm thấy nỗi bất an khó tả từng cảm nhận trước đây đang từ từ lan rộng.

Anh Kakihara thuộc khóa Múa của khoa Nghệ thuật Sân khấu.

Khoa này nổi tiếng trong Đại học Nghệ thuật Oonaka vì có những tiết học khá là dị. Hay nói đúng hơn là như tên gọi của khoa, học cũng múa mà bài tập cũng múa, nhập học xong là xác định ngày tháng ngập trong nhảy múa.

Thế nên anh Kakihara thi thoảng cũng nhảy múa trong phòng sinh hoạt Hội Nghiên cứu Mỹ thuật, rồi vụ đang tiệc tân sinh viên tự dưng múa may quay cuồng xong lăn ra nôn... là đặc trưng của ổng, nhưng bảo là đặc thù khóa Múa thì cũng không sai.

Khoa Nghệ thuật Sân khấu ngoài khóa Múa còn có khóa Mỹ thuật Sân khấu đào tạo nhân lực về thiết bị sân khấu và sản xuất, và khóa Diễn xuất - Đạo diễn. Ở khóa Diễn xuất - Đạo diễn, sinh viên sẽ học chuyên sâu về diễn xuất, và đương nhiên sẽ hoạt động như những diễn viên.

Chỉ có sinh viên khóa này là có chút giao lưu với khoa Hình ảnh. Nơi diễn viên có thể hoạt động là sân khấu hoặc phim truyền hình. Vì thế, họ tự nhiên sẽ kết nối với sinh viên khoa Hình ảnh đang tìm kiếm diễn viên cho các tác phẩm hình ảnh.

Và rồi.

Vụ việc một sinh viên nghỉ học đã lan đến tận đây.

"Anh nói thẳng luôn nhé. Shibata, trong số bạn cùng khóa của em có sinh viên tên này không?"

Vừa đến Spade, anh Kakihara đã hỏi tôi với vẻ mặt nghiêm trọng.

"...Vâng, có ạ."

Anh Kakihara là người nghiêm túc. Tuy bình thường hay tỏ ra vui vẻ, hay tụ tập với những đàn anh hay đùa cợt như chị Kiryuu, nhưng bản chất là kiểu người trọng tình nghĩa, vừa yêu thương Sugimoto kém một tuổi như em trai, vừa đường hoàng trút giận lên những điều vô lý. Vụ lễ hội trường năm ngoái anh ấy cũng giận lắm, nghe đâu sau khi kết thúc còn một mình xông vào văn phòng của ca sĩ đã bùng show để mắng vốn và bắt người liên quan phải xin lỗi đàng hoàng.

Việc một người như anh Kakihara hành động với cơn giận dữ đáng kể liên quan đến vụ việc một tân sinh viên khóa Diễn xuất - Đạo diễn bị cuốn vào, âu cũng là điều đương nhiên.

"Cô bé đó, tương lai rất hứa hẹn."

Tên là Matsunaga Rui.

Từ lúc mới nhập học năm ngoái đã sớm bộc lộ tài năng, trở thành chủ đề bàn tán vì năm nhất có một nhân tố xuất sắc. Cô bé nhạy bén, hơn nữa ngoài diễn xuất còn tham lam tìm hiểu nhiều thứ, giao lưu cả với các anh chị khóa trên ở khóa khác. Nhờ đó mà gặp gỡ anh Kakihara.

"Tính tình hiếu kỳ, cái gì cũng hứng thú tham gia. Một hậu bối thú vị lắm."

Và rồi cô ấy cũng hứng thú với thông báo tuyển người của sinh viên khoa Hình ảnh. Cô ấy đã tự ứng cử vào vai chính cho nhóm Kuroda.

"Con bé hăng hái lắm. Thực tế anh cũng xem phim rồi, làm tốt lắm. Vậy mà..."

Chẳng bao lâu sau, cô ấy nghỉ học. Nghe nói các thầy cô cũng níu kéo dữ lắm, nên tôi nghĩ cô bé thực sự có tài.

"Nghe đồn là, người dồn ép cô bé đến mức phải nghỉ học là đạo diễn của bộ phim đó. Anh đã định đến nói cho ra lẽ, xem hắn ta đã làm cái quái gì."

Nhưng mà nhé, anh Kakihara ngắt lời một chút rồi nói tiếp:

"Nhưng phim là của đạo diễn. Tất nhiên sẽ có va chạm, và nếu chỉ vì thế mà gục ngã rồi nghỉ thì vốn dĩ cũng chẳng trụ được lâu. Điều đó anh hiểu."

Chuyện đạo diễn và diễn viên xung đột thì nhóm nào chả có. Thậm chí có quan điểm cho rằng phải làm thế thì tác phẩm mới có sức nặng.

"Chỉ là, con bé đó... Matsunaga không yếu đuối thế đâu. Về mặt diễn xuất dù có bị bẻ gãy bao nhiêu lần, nó vẫn là đứa dám đứng lên đối mặt. Thế nên, anh không thể nào tin được."

Theo suy nghĩ của anh Kakihara, diễn viên Matsunaga đó chắc chắn đã gặp rắc rối gì đó ngoài vấn đề diễn xuất. Và một phần nguyên nhân có thể nằm ở người đạo diễn tên Shibata kia.

"Vì thế, anh muốn nhờ Hashiba-kun hợp tác một việc."

"Là việc... gì thế ạ?"

"Cái tên đạo diễn Shibata đó, nghe nói giờ hầu như không lên lớp. Nên anh có phục kích ở khoa cũng không tìm thấy."

Tuy tình huống có khác, nhưng việc tôi từng làm ở khoa Mỹ thuật cũng gần giống với những gì anh Kakihara đang làm nhỉ...

"Thế nên, em cùng khoa lại cùng khóa, chắc sẽ dễ nắm thông tin hơn. Anh không bảo em phải lôi nó đến đây, nhưng nếu biết gì về nó thì báo cho anh với."

Liên quan đến thông tin cá nhân, tôi thoáng do dự không biết có nên nhận lời dễ dàng không, nhưng anh Kakihara là người đáng tin, vả lại cũng đâu phải chuyện gặp là đấm đá gì nguy hiểm.

Muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Tâm trạng đó tôi rất hiểu, và nếu tôi ở trong hoàn cảnh đó, chắc tôi cũng sẽ hành động gần giống anh Kakihara.

Vậy thì, tôi quyết định:

"Em hiểu rồi. Vậy nếu biết gì em sẽ báo ạ."

Lúc này anh Kakihara mới mỉm cười:

"Cảm ơn em, Hashiba-kun đúng là chỗ dựa đáng tin cậy, anh yên tâm rồi."

Như trút được gánh nặng, anh ấy uống cạn ly coca còn lại.

(Chỗ dựa... sao.)

Anh Kakihara chắc chắn nói lời đó từ tận đáy lòng. Nhưng tôi lại đón nhận câu nói đó với vị đắng chát.

Anh Kakihara hồi lễ hội trường cũng đã giao lưu với Tsurayuki.

Tôi nhớ anh ấy từng khen Tsurayuki là người tốt, thành thật và anh ấy rất quý. Nếu biết kẻ dồn ép thằng bạn đó chính là tôi, liệu anh Kakihara có còn tin tưởng tôi nữa không.

Vụ việc này tuy gần gũi nhưng không trực tiếp liên quan đến tôi. Nhưng càng nói chuyện, tôi càng cảm thấy như mình đang bị thử thách vậy.

Chuyện Maid Cafe của CLB thì gác sang một bên, câu chuyện của anh Kakihara khiến tôi phải suy nghĩ nhiều.

Phải tuyệt vọng đến mức nào mới quyết định bỏ ngôi trường đại học mình đã cất công thi vào chứ. Chẳng cần nói đâu xa, Tsurayuki đã chọn con đường đó. Người tạo ra nỗi tuyệt vọng làm lý do cho cậu ấy chính là tôi. Cô bé diễn viên đã nghỉ học kia, đã bị tên đạo diễn đó ném vào nỗi tuyệt vọng nào đây.

Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy bóng tối đang lan dần trong tim. Dù đã thề sắt đá là tuyệt đối không được quên, nhưng nếu nó cứ hiện hữu mãi ở đó thì sức nặng ấy thật khó mà chịu đựng nổi.

"Phải về sắp xếp lại đầu óc chút đã... hửm?"

Ngay chỗ chuẩn bị xuống dốc Geizaka từ cổng chính trường học.

Cách khoảng 10 mét, một gương mặt quen thuộc đi ngang qua.

"Hashiba! Sao thế, đứng nhìn cái dốc mà thẫn thờ vậy! Bị em nào đá à?"

Bốp một cái vào lưng. Trong cái trường này người bắt chuyện với tôi kiểu đó chỉ có một.

"Hikawa, giờ ông về à?"

"Ờ, đúng rồi! Hôm nay tao có chỗ này muốn đi!"

Hikawa Genkirou lúc nào cũng tràn trề năng lượng. Nghe đâu cuối cùng cũng rủ được bà chị khóa trên sexy cùng CLB đi ăn, nên hắn đang nâng cấp độ hưng phấn lên, năng lượng thừa mứa.

"Á, đúng rồi! Hashiba đi cùng chút không?"

"Đi đâu?"

"Quán Moon Rabbits ở trước ga ấy! Mới mở hồi tháng 4, tao định đi mà chưa đi được!"

Moon Rabbits, Thỏ Mặt Trăng à. Hả, quán ăn hay gì ta.

"Được đấy, hôm nay tôi cũng đang muốn uống chút gì đó, đi thôi."

"Duyệt! Hashiba cũng thành người lớn rồi mà lị! Vậy chốt nhé!"

"Nà, này đợi đã, đừng có kéo!"

Bị Hikawa túm vai, tôi bị lôi xềnh xệch xuống dốc.

Ga Kishi tuyến Kintetsu Nagano, ga gần nhất của Đại học Nghệ thuật Oonaka, là một ga tàu địa phương thường thấy. Khách lên xuống hầu hết là sinh viên nghệ thuật, người dân địa phương không nhiều lắm.

Vì là cái ga như thế, nên cái gọi là phố trước ga cũng chẳng có mấy cửa hàng. Chỉ có siêu thị Sunplan có từ đời nào, tiệm làm tóc, hiệu sách nhỏ, văn phòng bất động sản và cửa hàng tiện lợi, toàn những quán xá quen thuộc.

Chính vì thế, tin tức có quán mới mở trước ga trở thành chủ đề khá lớn với đám sinh viên. Nếu là quán cơm bao no thì đám thể dục thể thao mừng húm, còn nếu là khu vui chơi, hiệu sách hay shop game thì đám văn hóa sẽ check ngay lập tức.

Thế nên, tin tức Hikawa mang đến vốn dĩ là chuyện đáng mừng, nhưng mà...

"Xin lỗi, chắc tôi thôi. Hikawa đi một mình đi."

"Này, sao đến tận đây rồi lại dở chứng! Có Hashiba đi cùng tao mới thấy vững tâm chứ!"

Tôi từ trạng thái tích cực ban nãy quay ngoắt 180 độ, mất sạch hứng thú vào quán.

"Bất mãn cái gì chứ, lần đầu giảm giá 30%, menu Âu Á Hoa đủ cả, có phục vụ cồn, nhân viên toàn mấy em trẻ trung xinh tươi, tiếp khách chuẩn chỉ luôn nhé!"

Hikawa vẫn cố lôi kéo tôi vào quán. Tôi tuy yếu ớt nhưng vẫn cố chống cự:

"Ờ, tuyệt vời quá ha, thì là Maid Cafe chứ gì nữa!"

Đúng vậy. Cái quán mới mở mà Hikawa nói, chính là quán cà phê hầu gái.

"Thì có sao đâu! Thời buổi này Maid Cafe thì ở Nanba hay Umeda thiếu gì!"

"Có thì có, nhưng rõ ràng không phải quán ăn bình thường! Nhìn cái ảnh kia kìa!"

Ảnh nhân viên dán trước cửa tiệm. Có ảnh toàn thân mặc đồng phục, nhưng mà...

"Váy ngắn cũn cỡn thế kia, nhìn cứ như mấy quán dịch vụ ấy!"

Bộ đồ hầu gái hở hang quá mức, toát lên cái bầu không khí mà sẩy chân một cái là dính mác giới hạn độ tuổi ngay.

"...Mà, nói thế cũng đúng!"

Cuối cùng Hikawa cũng lật bài ngửa. Mà, tôi cũng chẳng nghĩ là chối được.

Mấy quán kiểu này thì cứ thế là được. Miễn không phạm pháp thì cũng chẳng việc gì phải nói xấu. Nhưng mà, với hai thằng con trai vừa bước sang tuổi 20 như bọn tôi mà vào đây thì vẫn thấy ngại.

Mấy chỗ này ấy, đợi già hơn chút nữa, khi mà hoàn toàn không còn giao lưu gì với mấy cô gái trẻ nữa hẵng đi...

Đột nhiên cái tư duy tuổi 29 trỗi dậy, và thế là:

"Tóm lại là tôi không đi đâu."

Tôi tỏ rõ ý chí.

Nhưng Hikawa vẫn không buông tha.

"Sao lại thế! Chị Kiryuu chỗ mày còn có cả vé năm (Annual Passport) đấy!"

Người đó đúng là không chừa chỗ nào thật!

"Đừng có đánh đồng với chị Kiryuu, đại khái là người đến mấy quán này..."

Định nói là "khách", thì mắt tôi liếc về phía hông quán.

Bên hông tòa nhà 5 tầng, cạnh sảnh thang máy có một con hẻm nhỏ. Tôi thấy hai người đang to tiếng tranh cãi gì đó ở đấy.

"Ủa, làm gì thế nhỉ?"

Một cô gái mặc đồ hầu gái y hệt trong ảnh đang cãi nhau với ai đó. Người kia tuy không rõ danh tính, nhưng nhìn chiều cao thì đoán là đàn ông.

"Có gì đó lạ lắm, tình hình không ổn đâu."

Hikawa cũng cảm nhận được bầu không khí bất thường.

Trời đã bắt đầu tối. Không nhìn rõ mặt mũi hay dáng vẻ của họ, nhưng tiếng nói thì vọng lại rõ mồn một. Những câu từ nghe rất đáng sợ như "Đừng lại gần", "Sao anh không chịu hiểu vậy".

Và rồi...

"Á, anh làm gì vậy, buông ra!!"

Trong bóng tối lờ mờ, tôi thấy bóng gã đàn ông túm lấy tay cô gái.

"Hikawa!"

"Ok!"

Như đã bàn trước, chúng tôi lao vụt đi. Chạy thẳng về phía hai người đó.

"Này! Làm cái trò gì đấy!!"

Hét lớn một tiếng, Hikawa lao vào đẩy ngã gã đàn ông.

"Hự...!"

Gã đàn ông loạng choạng trước cú húc của Hikawa, rồi cứ thế bỏ chạy vào trong hẻm.

"Đứng lại cho tao!"

Hikawa đuổi theo gã đó.

"Hashiba, lo cho cô gái đi!"

"Hiểu rồi!"

Cậu ta cứ thế chạy biến vào trong hẻm.

"Không sao chứ, có bị thương..."

Đến lúc đó, tôi mới xác nhận được dung mạo của cô gái.

Cô bé ngồi bệt xuống đất. Có lẽ do chiếc váy quá ngắn, cặp đùi trắng nõn cùng thứ ẩn sâu bên trong đã hoàn toàn lộ ra trước mắt tôi. Lẽ ra trong tình huống này, tim tôi phải đập thình thịch hay chí ít cũng phải quay mặt đi, nhưng mà...

"A, a, aaaa..."

Khoảnh khắc đó, tôi không thể rời mắt khỏi cô ấy, nhưng là theo một ý nghĩa hoàn toàn khác.

"Ơ, ơ, ơ kìaaaa..."

Về phía cô ấy, cô bé cũng nhìn chằm chằm vào tôi, toàn thân đông cứng.

Tiếng tàu điện chạy bên cạnh bỗng nghe nhỏ đến lạ. Và rồi, khi tiếng chuông báo hiệu keng keng của rào chắn vừa dứt, cả hai chúng tôi đồng thanh thốt lên:

"Saikawa!?"

"Tiền bối Hashiba!?"

Cô hầu gái váy ngắn đang ngồi bệt đó, chính là phiên bản không đeo kính của Saikawa Minori.

Tôi tạm thời đỡ Saikawa đứng dậy và chờ Hikawa quay lại.

"Tệ thật, để nó thoát mất rồi. Xin lỗi nha."

Có vẻ nhân lúc khoảng cách bị nới rộng, gã đó đã lẩn vào con hẻm nhỏ nên Hikawa đành bỏ cuộc.

"Không đâu ạ, cảm ơn các anh nhiều lắm. Chỉ tại em mà gây phiền phức cho mọi người..."

Saikawa cứ cúi đầu lia lịa tạ lỗi.

"Trước mắt, có lẽ chúng ta nên đến cửa hàng giải thích sự việc đã. Saikawa cũng... đang mặc nguyên bộ đồng phục thế kia mà."

Nghe tôi nói, mặt Saikawa đỏ bừng.

"Đ-Đúng rồi ha! Em lại xuất hiện trước mặt các tiền bối trong bộ dạng thế này!"

Có vẻ giờ cô bé mới nhận ra, liền cuống cuồng chạy quay lại cửa hàng.

"Vậy, bọn tớ sẽ giải thích với người của quán nhé, Hikawa."

"Ừ, phải làm cho xong trước khi chuyện xé ra to."

Tôi và Hikawa gặp quản lý và kể lại sự việc. Họ lập tức nắm bắt vấn đề và cho phép Saikawa ra về ngay. Vì là loại hình kinh doanh dễ bị đánh đồng với mấy dịch vụ nhạy cảm, có vẻ họ đã đặt ra quy tắc xử lý nghiêm ngặt đối với những rắc rối do khách hàng gây ra.

Về gã khả nghi kia, chúng tôi nhận được một thông tin trùng khớp đến kỳ lạ.

"Sinh viên năm hai khoa Hình ảnh, phải không ạ?"

"Vâng, đúng vậy. Tên thì chúng tôi không rõ nhưng..."

Hắn là khách quen, nhưng vì không làm thẻ thành viên nên không xác định được danh tính. Tuy nhiên, dựa vào cuộc trò chuyện của hắn và thông tin từ các nhân viên khác, thì trường học, khoa và năm học hoàn toàn chính xác.

"Nói sao nhỉ, hóa ra là vậy à."

"Vâng, thật sự xin lỗi vì em đã nghi ngờ mọi người..."

Saikawa lại cúi đầu xin lỗi rối rít.

Thảo nào từ lúc mới gặp cho đến khi vào câu lạc bộ, Saikawa luôn cảnh giác với tôi một cách lạ thường, không ngờ lại có ẩn tình như vậy.

"Hiếm khi thấy Hashiba bị nghi ngờ kiểu đó nha."

Đúng như Hikawa nói, đây có thể coi là một trải nghiệm quý giá. Tuy nhiên, mấy chuyện kiểu này tránh được chừng nào hay chừng nấy.

"Giờ về nhà trọ chắc em cũng bất an lắm, nếu không ngại thì em có muốn đến chỗ bọn anh lánh nạn không?"

"D-Dạ... hình như là Share House đúng không ạ, nơi chị Aki và chị Nanako đang ở cùng ấy."

Nếu cô bé đã nghe nói về chuyện đó thì dễ rồi. Chứ bảo đến nhà đàn ông con trai trong tình cảnh này thì quả thực khó mà yên tâm được.

"Được rồi, vậy chúng ta đi ngay thôi."

Chúng tôi gọi taxi, khi về đến Share House thì đồng hồ đã điểm hơn 8 giờ tối. Lúc bàn chuyện đi đến quán mới khoảng 6 giờ, tôi ngạc nhiên vì hai tiếng đồng hồ đã trôi qua cái vèo.

Chẳng mấy chốc taxi đã đỗ trước cửa. Nanako đứng đợi sẵn ở lối vào và đón Saikawa vào trong.

"Xin lỗi nhé Nanako, đột ngột quá."

"Có gì đâu. Minori-chan, em đi được không?"

"D-Dạ được ạ, em đi được mà."

Miệng nói cứng cỏi là thế nhưng bước chân cô bé vẫn loạng choạng. Nanako phải dìu vai đưa cô vào trong.

"Ngồi xuống đây đi."

Nanako để cô bé ngồi lên đệm trong phòng khách và đưa tách trà đã chuẩn bị sẵn.

Một lúc sau, khi đã hoàn hồn, cô bé mới thở hắt ra.

"Hà... em sợ hết hồn."

Có lẽ vì đã an tâm, Saikawa thả lỏng toàn thân, dựa lưng vào tường.

"Sợ lắm đúng không, tội nghiệp em."

Shinoaki ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng xoa đầu Saikawa. Tại lễ hội trường năm ngoái, Shinoaki cũng từng bị mấy gã như côn đồ bám theo, nên chắc cô ấy hiểu cảm giác này.

Trên taxi, tôi đã nghe Saikawa kể sơ qua tình huống.

Gã đàn ông đó là khách quen của quán, trước đây đã vài lần bắt chuyện với cô. Dù cô đã khéo léo từ chối và lảng tránh, nhưng sau đó bắt đầu cảm thấy những ánh nhìn dõi theo mình ở khắp nơi. Thêm vào đó là thông tin hắn ta là sinh viên khoa Hình ảnh. Cô bé không còn thấy yên tâm ngay cả khi ở trường, bắt đầu phải tránh những nơi vắng người.

Cô cũng đã báo với quán và đưa hắn vào danh sách cần chú ý, nhưng mà...

"Nhân lúc giải lao em ra ngoài mua nước một mình, hắn đã nhắm vào lúc đó để tiếp cận sao..."

"Vâng, đúng là vậy ạ."

Saikawa gật đầu liên tục.

"Cái gã quái đản như thế mà lại học trường mình sao, thiệt tình."

Hikawa nghiêng đầu vẻ khó hiểu.

Quả thật, từ lúc nhập học đến giờ tôi mới nghe chuyện này lần đầu. Tuy nhiên, với số lượng khoa và sinh viên đông đảo như vậy, có người nhân cách ngời ngời thì cũng có kẻ ngược lại thôi.

"Trước mắt, em không nên ở một mình trong thời gian tới. Em cứ về lấy những đồ dùng tối thiểu rồi đến đây ở tạm đi."

Nghe tôi nói vậy, Nanako như chợt nhớ ra:

"Phải ha, phòng của Tsurayuki... vẫn đang trống mà."

Đúng vậy, sau khi cậu ấy đi, chúng tôi vẫn trả tiền thuê và dọn dẹp thường xuyên nên phòng vẫn ở trạng thái có thể vào ở ngay.

"Nhưng mà, em làm vậy có được không ạ, phiền mọi người đến mức này..."

Thấy Saikawa rụt rè, Nanako trấn an:

"Được mà, cứ tin tưởng vào các tiền bối đi, nha?"

"Vâng, vậy em xin phép làm phiền mọi người ạ."

Saikawa đứng dậy cúi đầu.

"Em chẳng thể bàn bạc với ai cả... nên em vui lắm ạ."

Cô bé không có người bạn nào thân thiết ở chỗ làm thêm hay trong khoa. Cộng thêm tính cách rụt rè và thiếu tự tin, cô bé ngày càng trở nên cô lập.

(Từ quê lên Osaka, lại còn sống một mình nữa chứ.)

Giữa nơi đất khách quê người, lại bị một gã đàn ông không rõ lai lịch bám đuôi ở chỗ làm thêm, cái "Event" mở màn này đúng là chế độ Hard Mode quá mức rồi.

"Anh hỏi chút được không."

Phải, thực ra vẫn còn một bí ẩn sót lại.

"Tại sao em lại... làm việc ở cái quán như thế?"

Thú thật, đó không phải là chỗ làm thêm dành cho một cô bé rụt rè. Công việc tiếp khách vốn đã nhiều rủi ro, mà quán lại nằm ở vùng ngoại ô Osaka nên lương cũng chẳng cao.

Tóm lại, tôi thấy việc Saikawa làm ở đó chẳng có ý nghĩa gì mấy, nhưng...

"C-Cái đó, là..."

Cô bé ngượng ngùng, mặt đỏ bừng:

"Em thích cosplay... với lại, em nghĩ nếu làm việc ở một quán như thế thì có thể chữa được bệnh thiếu tự tin, nên là..."

"À... ra là vậy."

Mọi chuyện đã được xâu chuỗi. Sở thích cosplay của Saikawa đã được nuôi dưỡng từ thời điểm này sao.

Tuy đã hiểu lý do, nhưng câu chuyện này quả thực quá vụng về.

Nếu vậy thì làm ở mấy quán cà phê hầu gái đàng hoàng, không phục vụ rượu có phải tốt hơn không. Vừa gần với môi trường quán bar, lại vừa mặc đồ cosplay hở hang như thế, độ nguy hiểm cao hơn hẳn.

Bản thân cô bé cũng nhận ra "có gì đó sai sai", nhưng...

"Em lỡ bắt đầu rồi, mà quán lại đang thiếu người nên em không dám mở lời xin nghỉ."

Cứ thế dây dưa suốt 3 tháng trời, và kết quả là dẫn đến cơ sự này.

Nhắc mới nhớ, cái túi giấy cô bé cầm lúc vô tình gặp nhau ở cổng trường chứa bộ trang phục mượn từ một sinh viên khoa khác quen qua cosplay. Nghe nói nếu lúc đó mà bị lộ thứ bên trong, cô bé đã xác định là không còn mặt mũi nào đến câu lạc bộ nữa.

(Khác hẳn với tương lai nhỉ... à không, cái tính nghiêm túc thì vẫn y chang.)

Nhưng mà, Saikawa vẫn còn những khía cạnh khác có thể bộc lộ ra ngoài kia mà.

"Saikawa này, em vẽ đẹp như thế, nếu muốn có sự tự tin thì cứ cố gắng ở mảng đó là được mà."

"Dạ..."

Tôi vừa dứt lời, Saikawa đã lắc đầu nguầy nguậy.

"K-Không đâu ạ, em chỉ là đứa chẳng biết làm gì ngoài vẽ vời, mà vẽ cũng chẳng đẹp đẽ gì, không đáng để cho người khác xem, xấu hổ chết đi được, bảo em tự tin vào nó thì thật là ngạo mạn quá..."

Một sự thiếu tự tin đầy mạnh mẽ và tràn trề xác tín. Từ đây cho đến lúc cô bé có thể tự tin vào những gì mình vẽ ra, có vẻ sẽ là một chặng đường dài.

"Chị không nghĩ vậy đâu. Tranh của Minori-chan giỏi lắm, lại rất có sức hút nữa."

"A, đến cả chị Aki cũng... không đâu ạ, phí lời quá."

Dù Shinoaki có nói vậy, cô bé vẫn nhất quyết không chịu gật đầu.

"Vậy nên từ giờ, em hãy thử thể hiện mảng đó ra chút một xem sao?"

"Ư ư..."

Có vẻ đây vẫn là một rào cản lớn đối với Saikawa. Nhưng tôi muốn cô bé vẽ nhiều hơn nữa trong tương lai.

Việc rút lui khỏi chỗ làm thêm nguy hiểm đó là ưu tiên hàng đầu, nhưng chuyện có chuyển nhà hẳn sang đây hay không thì vẫn còn nhiều điều cần bàn bạc.

Sau đó, chúng tôi nhanh chóng chuyển những vật dụng tối thiểu từ nhà Saikawa sang, chiến dịch lánh nạn hoàn tất êm đẹp. Có lẽ việc thay đổi chỗ ở giúp tâm lý cô bé ổn định hơn, Saikawa thu dọn hành lý nhanh gọn đến mức tôi cũng phải ngạc nhiên, mọi hành động đều rất trơn tru.

Khi chăn nệm đã trải xong, cơn căng thẳng tan biến, Saikawa cúi đầu "Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ" rồi chìm vào giấc ngủ như bị hút đi.

Tất cả thở phào nhẹ nhõm nhìn nhau, rồi tôi lên tiếng:

"Vụ này tính sao đây."

Tôi, Hikawa, Nanako và Shinoaki quyết định họp bàn về hướng giải quyết.

"Trước mắt là báo cáo với nhà trường, còn cảnh sát thì sao?"

Nanako hỏi với vẻ mặt lo lắng.

"Tạm thời thì chưa đến mức nghiêm trọng như vậy. Nhưng cần phải cẩn thận, tớ sẽ nói chuyện lại với Saikawa sau."

Chưa có hành vi bạo lực hay nguy hiểm trực tiếp nào xảy ra, nhưng nguy cơ trong tương lai thì vẫn còn đó.

"Giải quyết được sớm thì tốt biết mấy ha."

Gương mặt Shinoaki cũng thoáng nét u buồn.

"Cứ thấy không thoải mái sao ấy. Giá mà tìm ra được thằng nào làm trò đó, dằn mặt nó một trận cho ra trò thì Saikawa mới yên tâm được."

Hikawa đấm mạnh hai nắm tay vào nhau cái bốp.

"...Phải ha, đúng là nếu biết được danh tính thì chúng ta có thể xử lý được."

Có thể sẽ hơi thiên về "ngôn ngữ hình thể" một chút, nhưng chắc chắn sẽ có tác dụng răn đe.

"Nhưng mà, chúng ta đâu biết là ai đúng không? Kyouya có manh mối nào không?"

Trước câu hỏi của Nanako, tôi đáp:

"Hiện tại thì chưa, nhưng tớ định sẽ thử tìm xem sao. Cũng không hẳn là hoàn toàn không có gợi ý."

Dù không muốn nghĩ tới, nhưng với thông tin là sinh viên cùng khóa thuộc khoa Hình ảnh, tôi có thể dò la theo hướng đó.

Tuy nhiên, nếu hành động quá lộ liễu, hắn có thể cảnh giác và lặn mất tăm. Dù là tập tành làm thám tử, nhưng vì sự an toàn của Saikawa, tôi phải hành động thật thận trọng.

"Trước mắt, tớ và Hikawa sẽ hỏi thăm những người đáng tin cậy. Nanako và Shinoaki lo phần chăm sóc Saikawa giúp bọn tớ nhé. Chuyện này con gái với nhau sẽ dễ nói chuyện hơn."

"Rõ rồi, cứ giao cho tớ."

"Em ấy có vẻ biết nhiều về tranh lắm, tớ sẽ nói chuyện thật nhiều với em ấy~"

Đó cũng là điều tôi mong muốn, thật may quá.

Và thế là, trụ sở đối phó vụ án đã âm thầm được thành lập.

"Chẳng biết là kẻ nào, nhưng đúng là gã đàn ông đê tiện, ngu xuẩn và tồi tệ nhất."

Đương nhiên rồi, những lời Kawasegawa dành cho gã đàn ông đó cực kỳ gay gắt. Cảm giác như nếu không vì chuyện này thì cô ấy còn chẳng thèm nhắc đến cho bẩn miệng.

"Thông tin sinh viên khoa Hình ảnh năm hai cũng chưa chắc chắn, tạm thời tôi sẽ hỏi thăm đám năm 3, năm 4 xem sao."

"Cảm ơn cậu, giúp tớ nhiều lắm."

Kawasegawa thường xuyên làm trợ lý cho các bộ phim của sinh viên khóa trên nên quen biết khá rộng. Cô ấy sẽ bắt đầu tìm kiếm những kẻ khả nghi từ phía đó.

"Được rồi, vậy bọn này sẽ dò la từ hướng khác."

"Ô kê, tớ sẽ dùng mạng lưới Ninja để lôi cổ thằng khốn đó ra ánh sáng!"

Hikawa thu thập thông tin từ các mối quan hệ trong câu lạc bộ, còn tôi thì hỏi han đám bạn cùng khóa. Trong những cuộc trò chuyện bâng quơ, nếu cái tên Moon Rabbits - chỗ làm thêm của Saikawa - được nhắc đến, tôi sẽ giả vờ nghe ngóng, hoặc nếu nghe nói có ai hay lui tới đó, tôi sẽ nhân tiện khai thác thông tin.

Và tôi quyết định hỏi người có vẻ am hiểu nhất trong hội người quen của mình.

"Anh Kiryu, anh biết quán Moon Rabbits đúng không?"

Lúc đó, khuôn mặt anh Kiryu lộ vẻ hoảng loạn tột độ mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Đầu tiên là trợn tròn mắt, miệng đớp đớp không ra hơi, rồi bất ngờ túm lấy hai vai tôi lôi xềnh xệch ra khỏi phòng câu lạc bộ.

"Ui da, anh làm cái gì thế! Em chỉ xác nhận thôi mà, sao lại..."

Tôi phản đối khi bị đẩy ra ngoài một cách thô bạo, nhưng anh Kiryu với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:

"...Nghe từ ai?"

"Hả?"

"Thằng Chiba bên CLB Bóng bầu dục à? Hay thằng Nakamoto bên Karate? Không, không phải, anh đã lập huyết thệ với bọn nó là tuyệt đối không tiết lộ về quán đó ra ngoài... Vậy là người của quán sao. Không lẽ nào Hasshi, chú em định nhờ mấy em hầu gái tuồn thông tin để tống tiền anh..."

"Là từ Hikawa ạ."

"Cái thằng Ninja đô con đó hả! Chết tiệt, đúng là nó thì có check cái quán đó cũng không lạ, tại anh quá thờ ơ với đám khách nam khác nên mới... hự!"

Rồi anh Kiryu bám lấy tôi van nài:

"Xin chú đấy Hasshi, chuyện này tuyệt đối đừng nói cho Hiyama-chan biết nhé. Hồi trước bị hỏi về quán đó, anh đã lỡ mồm tuyên bố 'Anh không sa đọa đến mức lui tới mấy chỗ đó đâu', giờ mà lộ ra anh có cả vé năm (Annual Pass) thì không chỉ là mất uy tín đâu mà là thảm họa đấy."

Tôi thầm nghĩ, hiện tại uy tín của anh cũng chạm đáy rồi thì có sao đâu, nhưng mà...

"Em hiểu rồi, vậy chuyện này em sẽ giữ kín trong lòng."

"Cảm ơn chú! Đổi lại, chú muốn biết gì anh cũng trả lời hết!"

Thế là tôi hỏi xem ngoài anh ra còn khách quen nào là sinh viên Đại học Nghệ thuật không, và có ai bị ám ảnh thái quá với các cô gái không.

"Không biết."

Có vẻ anh ấy thực sự không quan tâm đến ai khác ngoài bản thân, nên hoàn toàn không có thông tin gì.

Thậm chí đáng ngạc nhiên hơn, tôi thử ướm hỏi về việc Saikawa làm việc ở đó, nhưng có vẻ anh ấy cũng hoàn toàn không hay biết gì cả.

(Chỉ chấp niệm với lĩnh vực mình quan tâm, còn lại thì coi như tàng hình hết sao, cái con người này...)

Dù sao thì, cuộc điều tra trong phạm vi phán đoán ban đầu đã công cốc.

Bước tiếp theo là hỏi qua người khác, nên cần phải xác minh kỹ lưỡng tính chân thực.

Tôi muốn giải quyết chuyện này trước khi nó trở nên nghiêm trọng.

Tôi mua thực phẩm ở siêu thị trước trường rồi quay về Share House.

"Tớ về rồi đây."

Mở cửa ra,

"A, mừng cậu về nha~"

"Mừng anh đã về ạ."

Vẫn là Shinoaki thong thả như mọi khi, và Saikawa có vẻ vẫn còn chút căng thẳng ra đón tôi.

Trong phòng khách, vài cuốn sách tranh của Shinoaki và mấy cuốn sổ phác thảo, chắc là của Saikawa, đang được chất thành chồng.

"Hôm nay cũng nói chuyện về tranh à?"

"Ừ, Kyouya-kun xem nè, Minori-chan chỉ dùng bút chì mà vẽ ra những bức tranh như có phép thuật ấy~"

Với vẻ hơi phấn khích, Shinoaki mở cuốn sổ phác thảo của Saikawa ra cho tôi xem.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn kỹ những bức tranh chì của cô bé. Từ nhân vật đến tĩnh vật, đủ mọi thứ được vẽ lại, và bức nào cũng ở đẳng cấp cao, ngay cả dân nghiệp dư như tôi cũng thấy rõ. Đặc biệt, những bức vẽ chất liệu khó như nhựa vinyl hay thủy tinh có một sức hút đáng kinh ngạc.

"Đúng là tuyệt thật, trông cứ như ma thuật ấy nhỉ."

Thực tế, với một kẻ không có hoa tay như tôi thì cả hai người họ đều giống phù thủy cả.

"Ma thuật gì chứ, không đâu ạ, em chỉ vẽ lại những gì trước mắt thôi, so với tranh của chị Aki thì hoàn toàn..."

Saikawa đỏ mặt xấu hổ.

"Tranh của chị Aki, thực sự từ con số không mà sao có thể tạo ra những biểu cảm và bối cảnh cuốn hút đến thế, em thấy kỳ diệu lắm ạ. Với em thì tranh của chị Aki mới thực sự là... ma thuật."

"Được khen thế này, chị thấy ngại ghê á."

Shinoaki nhún vai vẻ e thẹn.

(Tôn trọng lẫn nhau, quan hệ tốt thật đấy.)

Thực ra, trước khi để hai người gặp nhau, tôi đã hơi lo lắng. Tôi biết cả hai đều có ấn tượng tốt về tranh của nhau, nhưng chuyện đó và việc giao tiếp giữa người với người là hai chuyện khác nhau.

Nhưng có vẻ đó chỉ là lo bò trắng răng.

"Phải rồi Shinoaki, cậu cho Saikawa xem tranh của HaruSora chưa?"

"Chưa nha, tớ chưa cho xem đâu~"

Với tôi, đó chỉ là câu hỏi kiểu "nhắc mới nhớ chưa nói vụ này", nhân cơ hội này thì nói luôn, nhưng mà...

"T-Tranh của HaruSora... nghĩa là sao ạ?"

Saikawa bối rối, có vẻ chưa hiểu đầu cua tai nheo gì.

"Anh chưa nói nhỉ. Bọn anh, tất cả đều là đội ngũ sản xuất của HaruSora. Và Shinoaki là họa sĩ Genga của HaruSora."

Chưa kịp dứt lời "họa sĩ Genga", Saikawa đã nắm chặt lấy hai tay Shinoaki:

"Quả nhiên là chị Aki sao! H-Hèn gì nét vẽ giống nhau, hay nói đúng hơn là sự rung động mang lại rất gần gũi, ôi thật sự em v-v-vô cùng ngưỡng mộ chị em thích chị lắm xin hãy bắt tay em với ạ, ơ, á, mình đang!!"

Rồi cô bé vội vàng buông tay ra, bắt đầu cúi đầu lia lịa:

"Dạ, em, được tiền bối cấp 3 giới thiệu HaruSora, nhưng vì giới hạn độ tuổi nên em không xem được hết tranh, dù vậy em thực sự rất thích cảnh các nhân vật bước đi giữa những cánh hoa anh đào rơi trong Main Visual, cái đó..."

Thấy Saikawa định nói một tràng không nghỉ, Shinoaki nhẹ nhàng ôm lấy cô bé:

"Cảm ơn Minori-chan nha, vì đã yêu thích tranh của chị đến vậy."

Nói rồi, cô vỗ nhẹ bộp bộp vào lưng Saikawa.

"Phư... a... hạnh phúc... quá..."

Saikawa có vẻ đã bị hạ gục hoàn toàn, chìm đắm trong sự dịu dàng của Shinoaki một lúc lâu.

(Cái khí chất làm mẹ của Shinoaki, đúng là không đùa được đâu...)

Tôi hoàn toàn hiểu tại sao Saikawa lại "đổ" đứ đừ như vậy.

"Minori-chan đã sang tuổi 18 rồi đúng không?"

Đột nhiên, Shinoaki hỏi một câu như vậy.

"D-Dạ. Tất nhiên là rồi ạ, nhưng mà...?"

Nghe Saikawa trả lời, Shinoaki mỉm cười đứng dậy:

"Vậy thì xem tranh người lớn cũng không sao ha. Để chị đi lấy."

Cô ấy đi thẳng lên phòng mình trên tầng 2 và lôi ra tập tranh gốc (Genga) của HaruSora.

Saikawa bị bỏ lại, miệng há hốc, cười hề hề một cách ngớ ngẩn:

"Aaa... được xem Genga sống do chính tay chị Aki vẽ... hạnh phúc đến chết mất..."

Hoàn toàn biến thành một fan cuồng chính hiệu rồi.

(Ổn không đấy, cô bé này...)

Làm fan thì tốt thôi, nhưng sự say mê này... có hơi bệnh hoạn đấy nhé.

"Chắc là chỗ này ha~. Em cứ xem thoải mái nha."

Shinoaki quay lại, trải những bức Genga ra bàn.

Genga của HaruSora đều được vẽ kỹ thuật số, nhưng để kiểm tra nội dung, tất cả đều được in ra. Giờ chúng đang được bày ra ngay trước mắt.

Những chỉ định đổ bóng tỉ mỉ của Shinoaki được ghi chú trên từng bức, và những chỗ khó hiểu đều được viết chú thích cẩn thận.

"Oa... tuyệt quá, đúng là báu vật..."

Saikawa nhìn chằm chằm vào từng tờ một như muốn đục thủng nó. Có những bức minh họa khá "nặng đô", nhưng cô bé chẳng hề tỏ ra xấu hổ.

(Về khoản hội họa thì chắc cô bé thuộc kiểu gạt hết mọi thứ khác sang một bên đây mà.)

Theo nghĩa đó, chắc chắn cô bé và Shinoaki có điểm tương đồng.

"Vậy thì, anh xin phép về phòng để không làm phiền hai người nhé."

Việc tôi đứng quan sát hai cô gái đang chăm chú xem tranh 18+ thì quả là sở thích tồi tệ quá mức.

"Ừ, cậu vất vả rồi nha~"

"Tiền bối Hashiba, xin lỗi anh ạ..."

Shinoaki cười tươi, còn Saikawa thì khép nép. Tôi vẫy tay chào hai người rồi trở về phòng mình.

"Chà, nhưng mà trong cái rủi có cái may, thế cũng tốt."

Đối với Saikawa thì đây là tai nạn xui xẻo, nhưng nó lại là cơ hội để cô bé đến Share House. Nếu điều này giúp cô bé cảm thấy hạnh phúc thì không còn gì bằng.

Từ dưới lầu vang lên tiếng mở cửa. Có vẻ Nanako đã về.

"Tớ về rồi đây. Hôm nay luyện thanh hơi quá sức nên mệt... Ơ, Shinoaki!? Cái gì thế kia, bày một đống tranh người lớn ra làm cái gì vậy!?"

"Nanako về rồi hả~. Tớ đang cho Minori-chan xem ấy mà~"

"A, đ-đúng vậy ạ chị Nanako, là do em, em muốn xem ạ."

"D-Dù là thế đi nữa, nhưng mà phơi bày mấy cái thứ gợi dục này một cách đường đường chính chính, lại còn cho Minori chưa thành niên xem nữa... Chờ, chờ đã Kyouya, cậu có ở đó không! Xuống đây ngay coi~!!"

"Minori-chan đã qua 18 tuổi rồi nha~"

"K-Không sao đâu chị Nanako, em bình thường mà!"

"M-Mọi người bình thường nhưng tớ thì... Kyo, Kyouya, Kyouya ơi~!"

Yare yare... Tôi cười khổ, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bồi hồi.

"Đã lâu lắm rồi mới náo nhiệt thế này nhỉ."

Với mọi người thì chỉ khoảng 3 tháng, nhưng với tôi thì đã hơn một năm trôi qua.

Tôi không thể nào không nhớ đến Tsurayuki.

Nhớ về những ngày tháng chúng tôi cùng nhau tranh luận, cùng nhau sáng tạo, có cả cậu ấy ở đó.

"...Vẫn chưa kết thúc đâu."

Ngay lúc này tôi chưa thể làm gì được, nhưng tôi đã quyết tâm quay lại đây để giải quyết cả chuyện đó nữa.

Vài ngày sau, tại quán cà phê Spade vào lúc vắng người.

Tôi, Hikawa và Kawasegawa, cả ba cùng đồng loạt thở dài.

Việc chăm sóc tinh thần cho Saikawa đang tiến triển tốt, nhưng ngược lại, đội điều tra lại đang gặp bế tắc.

Kawasegawa đã tìm kiếm sinh viên Đại học Nghệ thuật làm thêm ở Moon Rabbits nhưng không thấy, còn tôi và Hikawa cũng kết thúc mà không thu được thông tin gì đáng giá.

"Bế tắc... nhỉ."

Một câu nói của Kawasegawa đã tóm gọn tất cả.

"Không ngờ mọi người lại mù mờ về chuyện xung quanh thế. Hồi cấp 3 thì ai cũng biết rõ chuyện của lũ bạn trong lớp mà."

Hikawa rên rỉ, Kawasegawa đáp:

"Chuyện đó là đương nhiên. Lên đại học, hầu hết mọi người đều ghét mấy cái cộng đồng khép kín kiểu đó và trở nên chủ nghĩa cá nhân hơn. Chẳng mấy ai quan tâm người khác đang làm gì đâu."

"Vậy à, ra là thế sao."

Hikawa làm mặt kiểu "chả hiểu gì sất". Cũng phải thôi, từ tiểu học đến cấp 3 đều là dân thể thao, lên đại học vào CLB Ninja cũng là kiểu thể thao đội lốt văn hóa, nên không hiểu cũng đúng.

"Thử mở rộng phạm vi xem sao. Vẫn còn nhiều người cùng khóa mà chúng ta chưa biết."

"Phải ha... Nhưng nếu là người mà cả tôi và Hashiba đều không biết, thì chắc chắn thuộc một cộng đồng hoàn toàn khác, sẽ tốn thời gian lắm đây."

Đúng như Kawasegawa nói, chuyện này không thể giải quyết một sớm một chiều được. Không phải tôi không có bạn bè nào khác trong khoa, nhưng vì thời gian ở cùng nhóm và thành viên Share House quá nhiều, nên tôi chẳng nghĩ ra được ai để có thể bàn những chuyện nặng nề thế này.

Với những người trong Hội Nghiên cứu Mỹ thuật ngoài anh Kiryu, sớm muộn gì tôi cũng sẽ nói. Nhưng họ khác khoa, khác khóa, nên không thích hợp cho việc điều tra.

Còn nói với thầy Kanou... thì nên đợi đến khi sự nghi ngờ được xác thực hơn đã. Nếu chỉ mới ở mức nghi vấn mà đã báo cáo giáo viên, lỡ nhầm lẫn thì rắc rối to.

"............"

Có một điều khiến tôi bận tâm mãi.

Bầu không khí u ám và những cảm xúc tiêu cực bao trùm khu vực này gần đây, chúng có một điểm chung. Nhưng nếu chỉ kết nối chúng bằng sự tình cờ thì quá khiên cưỡng, tôi định củng cố cơ sở rồi mới xác nhận.

Nhưng đến nước này, sau khi loại trừ từng khả năng một, điểm chung của những thứ tưởng chừng như ngẫu nhiên đó lại hiện lên rõ mồn một.

"...Tớ muốn xác nhận một chuyện."

Như thể mọi chuyện đã được sắp đặt để dẫn đến kết luận này, một cái tên hiện lên trong đầu tôi.

"Hi hi, sao thế Hashiba, tự nhiên lại gọi tao ra đây."

Kuroda đến ngay lập tức dù bị gọi bất ngờ.

"Tiếp tục chuyện sản xuất hôm nọ à? Nếu thế thì tao có khối chuyện hay ho đây. Chuyện về mấy đứa nhân viên cứng đầu không chịu nghe lời này, rồi thì..."

"Xin lỗi, hôm nay không phải chuyện đó."

"Hả? Không phải à."

"Ừ. Với lại, chỗ đông người khó nói chuyện quá."

Tôi định rủ đến quán Spade nơi từng họp với anh Kakihara, nhưng...

"Có vẻ là chuyện nghiêm trọng nhỉ, vậy lên trên Nhà ăn số 2 cũ đi."

"Trên Nhà ăn số 2 cũ?"

"Mày không biết à? Trên đó có trồng cỏ, nằm lăn ra suy nghĩ thì tuyệt vời ông mặt trời luôn, nhưng đường đi lắt léo nên chẳng ma nào đến, dùng để mật đàm là chuẩn bài. Tuy nhiên thi thoảng cũng đụng độ mấy cảnh tỏ tình đấy nhé!"

Nói rồi, Kuroda lại cười hi hi.

Đại học Nghệ thuật Oonaka có vài nhà ăn, tất cả đều được đánh số. Trong đó, Nhà ăn số 2, thường gọi là "2-shoku", đã được di dời khi xây nhà thi đấu mới, nên khu nhà ăn cũ bị đóng cửa và được gọi bằng cái tên kỳ cục là "Nhà ăn số 2 cũ".

Đúng như Kuroda nói, trên nóc Nhà ăn số 2 cũ có một khoảng không gian trồng cỏ. Một nơi có thể tận hưởng buổi dã ngoại nhỏ, nhưng cũng đúng như cậu ta nói, hoàn toàn vắng bóng người.

"Cậu biết rõ chỗ này ghê nhỉ."

"Năm ngoái, nhóm Kuroda hay dùng chỗ này để họp hành mà lị. Rồi, chuyện gì đây?"

Tôi kể cho Kuroda nghe đầu đuôi câu chuyện. Để đề phòng, tôi giấu tên Saikawa và chỉ nói là "tân sinh viên khoa khác".

Khi tôi nói đến việc một sinh viên cùng khóa thuộc khoa Hình ảnh đang bị nghi ngờ,

"...Này, Hashiba."

Kuroda thay đổi sắc mặt, trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy.

"Về cơ bản tao đếch quan tâm thằng nào làm cái gì, và tao cực ghét cái kiểu nghi ngờ ai đó mà không có bằng chứng xác thực đấy nhé."

Cậu ta vừa gãi đầu vừa nói như nhổ toẹt vào chuyện đó.

Có lẽ cậu ta cũng đang liên hệ đến chuyện cô gái bên khoa Nghệ thuật Sân khấu nghỉ học. Chắc hẳn có những chuyện chỉ người trong cuộc mới hiểu được.

"Cơ mà, làm việc chung với nhau thì tự nhiên cũng nắm bắt được tính cách, suy nghĩ của thành viên thôi, kiểu như đọc vị ấy."

"Là do thói quen quan sát nhỉ."

Khi ở vị trí Quản lý sản xuất hay Producer, người ta sẽ bắt đầu quan sát hành động và lời nói của thành viên trong nhóm. Mục đích là để nắm bắt kịp thời những thay đổi tâm lý hay lo âu có nguy cơ ảnh hưởng đến quá trình sản xuất.

Nhưng tôi thấy đó là một việc khá khó chịu. Nó khiến ta khó kết bạn một cách vô tư, và nếu giữ khoảng cách sai lầm thì có thể dẫn đến rắc rối lớn. Thực tế, tôi đã mất đi những thành viên quan trọng cũng vì lẽ đó.

"Thôi được rồi, nghe cho kỹ đây."

Kuroda hít nhẹ một hơi, rồi thở hắt ra một tràng.

"Shibata Arihiro──Mày biết nó chứ? Hashiba."

"...Ừ."

Nỗi bất an mơ hồ và sự ghê rợn bao trùm trong lòng tôi suốt thời gian qua. Nó liên quan đến hai vụ việc lớn.

Một là vụ của Saikawa.

Và hai là vụ sinh viên khoa Nghệ thuật Sân khấu nghỉ học.

Cả hai đều có từ khóa liên quan là "một ai đó là sinh viên năm hai khoa Hình ảnh".

Nhưng câu chuyện bắt nguồn từ những nơi hoàn toàn khác nhau, nội dung cũng chẳng giống nhau.

Tuy nhiên, tôi đã nghi ngờ rằng sự trùng hợp này có một điểm chung đáng sợ nào đó, và một lúc nào đó chúng sẽ kết nối lại với nhau. Và giờ đây, chúng đã thực sự kết nối.

"Là đạo diễn trong nhóm của cậu đúng không. Cậu ta làm sao à?"

"Shibata ấy à... Thằng đó, từ khi lên năm hai đã không còn đến trường nữa rồi."

Tôi cũng từng nghe Kakihara-san nói như vậy. Tuy nhiên, việc cậu ta bặt vô âm tín từ khi lên năm hai đồng nghĩa với việc đã vắng mặt gần ba tháng nay. Đương nhiên, đây là thời điểm mà việc lấy tín chỉ các môn bắt buộc đang trở nên cực kỳ gay gắt.

"Nhưng gã đó vẫn lảng vảng quanh khu vực trường đại học. Ở cái nhà trọ phía cửa Bắc nhà ga ấy, mấy thành viên trong nhóm sống gần đó đã nhìn thấy gã vài lần."

Kuroda thở dài thườn thượt.

"Thấy gã hoàn toàn không đến trường nên mọi người mới bắt chuyện. Thế là gã bảo không muốn đi học nữa, rồi đi vào một cửa hàng gần đó. Chỗ đó là..."

"Là quán Moon Rabbits hả?"

Nghe tôi hỏi, Kuroda gật đầu.

"Nếu chỉ có vậy thì có thể coi là ngẫu nhiên thôi. Nhưng mà, Shibata có một khía cạnh... hơi phiền phức."

Vẻ mặt cậu ta sa sầm lại.

"Cách đối xử với con gái, hay nói đúng hơn là... thái độ của gã hơi kỳ lạ. Trong nhóm tớ cũng có người đang phiền não vì chuyện đó."

Nghe đến đây, tôi chợt nhớ ra một chuyện.

"Chẳng lẽ, chuyện cậu bảo có việc bận dạo trước cũng là..."

"Ừ, một bạn nữ bị gã ép buộc vô lý trong lúc đang làm bài tập đã sinh ra tâm bệnh, tớ phải đứng ra tư vấn cho bạn ấy."

"Ép buộc... theo nghĩa đen sao?"

"Ừ. Tình cờ lúc đó chỉ có hai người với nhau. Đúng lúc đang xảy ra xô xát thì tớ ngẫu nhiên bước vào phòng nên mọi chuyện mới lắng xuống, chứ nếu không có tớ thì chẳng biết chuyện gì đã xảy ra."

Kuroda đưa một tay lên vò đầu bứt tai:

"Gã đó đúng là phiền phức thật sự! Mà thôi, tớ chỉ có thể kể những gì tớ đã gặp, phần còn lại Hashiba tự phán đoán nhé."

Ý cậu ta chắc chắn là: "Tớ nghĩ chính gã đó đã làm". Nhưng nói toạc ra như thế thì quả thực hơi trái đạo đức. Khi chưa có bằng chứng xác thực mà chỉ dựa vào hành động thường ngày hay hoàn cảnh để quy chụp người ta là tội phạm thì thật ngu ngốc.

Tuy nhiên, khi mọi dữ kiện đã tập hợp đầy đủ đến mức này, việc buộc phải đặt nghi vấn lên kẻ tên Shibata kia cũng là điều không thể tránh khỏi. Tung tin đồn thất thiệt là điều cấm kỵ, nhưng ít nhất cũng nên đưa hắn vào diện cần cảnh giác.

"Xin lỗi nhé. Chuyện này chắc khó nói lắm, nhưng giúp ích cho tớ nhiều đấy."

Tôi nói xong, Kuroda gật đầu:

"Chà, tớ cũng chỉ nói sự thật thôi mà."

Tôi còn một chuyện nữa muốn xác nhận với cậu ta.

Có lẽ với ngần ấy thông tin thì gần như đã chắc chắn rồi, nhưng tôi vẫn muốn nghe sự thật từ chính Kuroda, người đã quan sát ở cự ly gần nhất.

"Vụ nam diễn viên bên khoa Kịch nghệ nghỉ học, chuyện đó cũng là do cậu ta à?"

Gương mặt Kuroda lại nhăn nhó. Đôi mắt đang mở to nheo lại, lông mày cau có.

"...Không cần nói ra thì cậu cũng hiểu mà, đúng không?"

"Xin lỗi, cảm ơn cậu."

Tôi đã hiểu ra nhiều điều. Thế nhưng, đó hoàn toàn không phải là những thông tin khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn chút nào.

Để chắc chắn, tôi đưa bức ảnh có mặt Shibata mà mình kiếm được cho Saikawa xác nhận.

"A, là người này, không sai đâu ạ!"

Em ấy khẳng định ngay khoảnh khắc vừa nhìn thấy.

Như vậy, khả năng kẻ tiếp cận Saikawa chính là Shibata đã được xác định đến 99%. Phần còn lại, trừ khi có lý do gì đó kỳ quái như anh em sinh đôi, người giống người, hay đeo mặt nạ tinh xảo, thì chắc chắn sẽ không thể lật ngược được nữa.

Hôm đó, phòng sinh hoạt của Hội Nghiên cứu Mỹ thuật hiếm hoi lắm mới tập hợp đầy đủ các thành viên. Không những thế, còn có cả Hikawa, Kawasegawa, và Nanako, đội hình cứ như một trận đấu All-Star vậy.

Thế nhưng, nội dung cuộc trò chuyện lại quá đỗi nặng nề.

"Chà, nói sao nhỉ... không ngờ ở quán đó lại xảy ra chuyện như vậy."

Đến cả Kiryuu-san hôm nay cũng giữ vẻ mặt đăm chiêu.

"Hể, Kiryuu-san biết quán đó à?"

Hiyama-san chen vào.

"Biết là có quán đó thôi. Chứ tui chưa vào bao giờ."

Kiryuu-san trả lời qua loa rồi cắt ngang chủ đề.

Nói trước là Kiryuu-san đã ra lệnh cấm khẩu tôi và Hikawa về chuyện của quán đó. Cho nên, tôi xin bổ sung thêm là vừa nãy đã có một màn kịch câm kiểu: "Quán đó tên gì? Moon Rabbits hả? Ồ."

"Vậy là chắc chắn cái cậu Shibata đó rồi đúng không?"

Hiyama-san xác nhận lại với tôi.

"Vâng, em đã cho Saikawa xem ảnh và xác nhận là cùng một người."

"Không ngờ lại là cùng một người với gã đạo diễn đã dồn ép Matsunaga..."

"Chuyện bên đó thì em vẫn chưa có bằng chứng xác thực đâu ạ."

Nhưng có lẽ, nhìn phản ứng của Kuroda thì chắc chắn không sai.

"Không thể đến nhà hắn rồi trực tiếp hỏi cho ra lẽ được sao?"

Nanako đề xuất biện pháp mạnh, nhưng...

"Không làm thế được đâu, vì chúng ta không có bằng chứng gì cả."

Chúng tôi không chụp ảnh tại hiện trường, nếu hắn chối bay chối biến thì cũng chịu. Vốn dĩ chúng tôi cũng chẳng phải cảnh sát nên không thể làm chuyện quá liều lĩnh được.

"Hiện tại chỉ còn cách cẩn thận thôi sao?"

Shinoaki xoa lưng Saikawa ngồi bên cạnh, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Đúng vậy, nghỉ công việc làm thêm đó, chính thức chuyển nhà, và cố gắng không đi một mình trong trường, chắc là vậy thôi."

Khi Kawasegawa đưa ra phương án phòng thủ thực tế, Nanako ỉu xìu lẩm bẩm:

"Như thế thì tội nghiệp Minori quá..."

"Tớ cũng nghĩ vậy. Nhưng muốn chấm dứt việc bám đuôi thì phải thu thập thêm bằng chứng..."

Mọi người đều im lặng.

"Được rồi, thế thì làm thế này đi!"

Đột nhiên Kiryuu-san đứng phắt dậy.

"Saikawa-san sẽ làm mồi nhử, cứ đi làm thêm ở Moon Rabbits như bình thường. Rồi khi em ấy bước ra, gã đó sẽ xuất hiện. Ngay khoảnh khắc hắn bắt chuyện hay chạm vào Saikawa-san, chúng ta sẽ ập vào bắt quả tang! Thấy sao... Ái da! Sao bà đánh đầu tui hả Hiyama-chan!!"

"Sao trăng cái gì, đồ ngáo ngơ! Bà định để Saikawa-chan dấn thân vào nguy hiểm đấy hả!?"

"Chỗ đó thì nè, có Hikawa-kun, cả Sugimoto và Kakihara nữa, nhìn vậy thôi chứ họ đều là đai đen 100 đẳng ẩu đả đấy!"

"Có chuyện đó hả? Em tưởng mình ở câu lạc bộ hợp xướng suốt mà."

"Tớ cũng ở câu lạc bộ khiêu vũ suốt, nhưng có vẻ trong đầu Kiryuu-san thì chuyện đã thành ra như thế rồi."

"Mấy cậu không luyện loại ca khúc hay vũ đạo đặc biệt nào sao! Kiểu vừa hát vừa hạ gục kẻ thù, hay vừa nhảy vừa đánh ấy!"

Đúng là yêu cầu vô lý quá mức. Mà, cũng có thể coi là trạng thái bình thường của Kiryuu-san.

"Tóm lại là bác bỏ. Vốn dĩ Saikawa-chan đang sợ hãi như thế, làm sao con bé dám làm chuyện đó chứ!"

Hiyama-san lại cốc đầu Kiryuu-san thêm cái nữa.

Câu chuyện định kết thúc tại đây... bầu không khí dường như trôi về hướng đó, nhưng...

"A, ừm..."

Người phá vỡ sự im lặng, bất ngờ thay lại chính là Saikawa.

"Em, ừm, em không thấy sợ đến mức đó đâu ạ, nên nếu được thì em muốn nói chuyện rõ ràng với... anh Shibata đó đúng không ạ? Có được không ạ?"

Phát ngôn quá đỗi bất ngờ khiến mọi người đồng loạt thốt lên kinh ngạc.

"Khoan, khoan đã, em nghiêm túc đấy à!?"

"Làm thế nào bây giờ, lỡ đối phương giở trò bạo lực thì sao!"

Trước sự lo lắng hiển nhiên của hội chị em, Saikawa đáp:

"Tất nhiên là em có lo lắng. Nhưng mà, cứ để mọi chuyện không rõ ràng thế này... em còn ghét hơn."

Mọi người nhìn cô bé tân sinh viên này với một chút kính nể.

Dù rụt rè và thiếu tự tin về tranh vẽ của mình, nhưng ở những khía cạnh khác, em ấy lại cứng cỏi và tích cực đến kinh ngạc.

Cảm giác như tôi vừa thoáng thấy bóng dáng của Saikawa trong tương lai vậy.

"A, ừm, Saikawa-chan, em có hiểu những gì mình đang nói không...?"

Đến cả Hiyama-san cũng phải lên tiếng với vẻ mặt đầy hoảng hốt.

"Vâng, em hiểu ạ."

"Nhưng, nhưng mà, em sẽ làm mồi nhử đấy? Không biết chừng sẽ có chuyện nguy hiểm gì xảy ra, với lại cái đồ ngốc này cũng chỉ lôi mấy thứ thấy trong anime hay light novel ra rồi gọi là kế hoạch tác chiến thôi. Thế mà em vẫn đồng ý sao?"

Bị nói tơi tả, nhưng riêng với Kiryuu-san thì chắc đúng là thế thật.

Tuy nhiên, Saikawa vẫn kiên định:

"Em đã được mọi người giúp đỡ rất nhiều, và cũng làm mọi người lo lắng. Vì vậy, nếu có thể giải quyết sớm hơn một chút, em nghĩ mình nên hành động. Với lại..."

Em ấy nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt sắc bén:

"Nếu cứ phải sống trong sợ hãi mãi thế này, thà gặp trực tiếp và nói chuyện cho ra lẽ còn hơn. Như thế sẽ rõ ràng hơn ạ."

"Đượcccc rồi! Quả không hổ danh Saikawa-chan, vậy thì để thực hiện đại tác chiến của tui, mọi người cùng lên kế hoạch cụ thể nào!!"

Hiyama-san ôm đầu, còn Kiryuu-san thì leo lên bàn hừng hực khí thế.

Giữa khung cảnh đối lập của hai nhân vật đứng đầu, Saikawa - nhân vật chính của vụ việc - vẫn nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ với gương mặt đầy quyết tâm.

Đúng như dự đoán của Hiyama-san, kế hoạch của Kiryuu-san quá sơ sài. Vì vậy, tôi và Kawasegawa đã vạch ra một kế hoạch chi tiết, nhờ nhóm đàn anh đàn chị Hiyama-san xem qua, và cuối cùng lấy được sự đồng ý của Saikawa rồi mới thực hiện.

Một khi đã quyết định, mọi chuyện diễn ra rất nhanh.

Chúng tôi liên lạc với chỗ làm thêm, liên hệ với tất cả nhân viên để đề phòng, và nhận được sự hợp tác với điều kiện không gây phiền phức cho quán.

Và rồi, ngày thực hiện kế hoạch đã đến.

Tôi được Saikawa dẫn vào, ngồi trong quán Cafe Bar Moon Rabbits được trang trí bằng những ánh đèn màu hồng và vàng rực rỡ đến kỳ lạ. Bên cạnh tôi còn có cả Hikawa đi cùng.

"Kính chào quý khách... A, hai người ạ."

"Ừ, ừm..."

Trên ngực Saikawa đeo một tấm bảng tên viết tay dễ thương. Nghe nói "Mi-ko" là nghệ danh của em ấy, nhưng chẳng lẽ không thể chọn cái tên nào ít trùng với tên thật hơn sao.

Cứ tưởng em ấy kỹ tính, ai ngờ lại có những chỗ ngây ngô thế này, cũng thú vị phết.

"Dạ, mời gọi món ạ."

Em ấy rụt rè đến lấy order của chúng tôi khi đã yên vị.

Chúng tôi nhìn thực đơn với động tác còn lóng ngóng hơn cả em ấy.

"Sao đây Hashiba, chỗ này có phải là lượt để uống cocktail hay gì đó không?"

"Làm gì có chuyện đó, nghĩ đến chuyện lát nữa thì phải uống đồ không cồn chứ, không cồn."

"...À, ừ nhỉ, đúng rồi ha."

Hai thằng con trai cùng gật đầu, rồi gần như đồng thời giơ nhẹ tay lên:

""Cho hai trà Oolong.""

"Dạ, đã rõ ạ."

Mi-ko, hay Saikawa, ghi chép lại order với đôi tay vụng về, rồi nói:

"Vậy xin mời nghỉ ngơi thư giãn ạ, C-Chủ nhân..."

Nói xong với khuôn mặt đỏ bừng, em ấy lật đật chạy biến vào trong quán.

Tôi và Hikawa nhìn nhau, cả hai đều có chút ngượng ngùng trước cảnh tượng đó.

"Hashiba này, cảm giác cũng không tệ lắm đâu, một chút thôi."

"À, ừ..."

Nhìn cái váy ngắn không cần thiết kia, tôi suýt chút nữa thì quên mất mục đích ban đầu.

Đột nhiên, bên tai vang lên tiếng rè rè ngắn ngủi. Đó là âm thanh từ tai nghe của bộ đàm tôi đang đeo.

"...A lô a lô, nghe rõ không?"

Là giọng của Kiryuu-san.

Tôi hạ thấp giọng, nói khẽ vào micro gắn ở ngực áo.

"Vâng, hơi nhiễu một chút nhưng nhìn chung không có vấn đề gì ạ."

"Vậy à, thế thì đúng như kế hoạch, 21 giờ hết ca làm việc sẽ bắt đầu hành động, hai cậu chuẩn bị nhé~"

"Đã rõ. Em ngắt kết nối tạm thời đây."

Ngắt liên lạc xong, tôi nhìn Hikawa.

Cả hai cùng thở hắt ra một hơi dài, có lẽ do căng thẳng.

"Bọn mình thành thám tử từ bao giờ thế nhỉ."

Hikawa cười khổ.

"Thật tình đấy."

Tôi cũng cười đáp lại.

Dường như công cuộc Remake của tôi đã được điều chỉnh sao cho mọi việc sẽ không suôn sẻ nếu không trải qua những cú trượt đường ray dữ dội và phải giải quyết chúng. Không biết ai là người viết cái Route này, nhưng tôi muốn phàn nàn rằng họ đã nhồi nhét quá nhiều yếu tố vào rồi đấy.

Nhưng mà, ngay sau khi sự cố xảy ra thì vốn dĩ đâu có thời gian để ngồi nói chuyện thong thả thế này.

Nhìn quanh quán, tôi thấy Saikawa đang phục vụ ở bàn khác. Trông em ấy vẫn có vẻ căng thẳng.

Và rồi.

"Thấy rồi."

"Thấy rồi ha."

Tôi và Hikawa thì thầm xác nhận rồi gật đầu với nhau.

Shibata cũng đang ở trong quán.

(Cố lên Saikawa, anh sẽ giải quyết ổn thỏa cho em...)

Tôi vừa để mắt đến tình hình trong quán vừa kiểm tra đồng hồ. Gần như cùng lúc, thông tin truyền đến tai tôi.

"Mười phút trước giờ G, chuẩn bị rời quán đi."

Nhận được liên lạc qua tai nghe, tôi lặng lẽ rời khỏi quán.

"Muốn đến quán đường hoàng hơn chút ghê."

Bỏ lại Hikawa đang có chút bất mãn, tôi vội vã đến điểm tập kết với mọi người.

"Đến rồi, đến rồi. Tình hình sao rồi?"

Tôi báo cáo với Kiryuu-san đang đợi sẵn:

"Có mặt ạ, chính chủ luôn. Em nghĩ không sai đâu. Hắn cứ nhìn chằm chằm vào Saikawa suốt, khả năng hành động là rất cao."

"Được. Vậy liên lạc với Saikawa-chan thôi... A lô a lô, nghe rõ không?"

"A, vâng, em nghe rõ ạ."

Saikawa đã hết giờ làm và rút vào phòng trong liên lạc lại.

"Được rồi, cứ thế hành động như đã bàn nhé. Sẽ liên lạc lại sau!"

Một lúc sau, lần này đến lượt Hikawa liên lạc.

"Hikawa đây. Hắn di chuyển rồi. Tôi cũng sẽ bám theo sau."

"Tốt, tất cả vào vị trí!"

Có vẻ như Kiryuu-san muốn nói câu thoại này lắm rồi hay sao ấy, chị ấy thốt ra với vẻ mặt đầy thỏa mãn.

Chiến dịch lần này rất đơn giản.

Đầu tiên Saikawa sẽ đi làm thêm như bình thường. Tôi và Hikawa thâm nhập vào làm khách để xác nhận xem gã đàn ông mục tiêu có ở đó hay không. Khi Saikawa tan làm và rời quán, xác nhận gã đàn ông bám theo sau, và ngay khi gã định tiếp cận Saikawa, những người mai phục sẽ ập ra bắt giữ... đại loại là vậy.

Biết là gọi là chiến dịch thì hơi non nớt, nhưng nếu quá phức tạp thì những kẻ nghiệp dư như chúng tôi sẽ không thể thực hiện được. Vì thế, chúng tôi đã chọn cách làm với những chuyển động tối thiểu nhất.

Tôi chọn vị trí có thể quan sát toàn cảnh và cùng Kawasegawa theo dõi động tĩnh.

"Không ngờ chuyện lại phát triển thành trò chơi thám tử thế này đấy."

Kawasegawa lẩm bẩm với giọng điệu ngán ngẩm.

"Tôi cũng chẳng muốn đâu, nhưng đúng là bắt quả tang thì dễ khống chế hơn thật."

"Đúng vậy. Mà tôi cũng muốn nói vài câu cho ra lẽ với cái gã hèn hạ đó."

Giọng điệu cô ấy rõ ràng chứa đầy sự tức giận.

"Biết rồi đấy, bắt giữ chứ không được đá đấm gì đâu nhé."

"Không làm đâu. Tuy nhiên, nếu đối phương giở trò bạo lực thì không biết tôi sẽ làm gì đâu."

...Chỉ cầu mong đối phương không làm gì cả.

Trong lúc đang nói chuyện, Saikawa đã đi ra đường lớn. Em ấy đi chậm rãi, và theo chỉ thị là chọn những con hẻm tối để đi. Thế này thì gã đàn ông kia cũng dễ bắt chuyện hơn.

Và rồi.

"Đến rồi...!"

Phía sau Saikawa, cách khoảng mười mét, tôi nhận thấy gã đàn ông đang bám theo.

Rõ ràng hắn đang dần thu hẹp khoảng cách với Saikawa.

"...Đội bắt giữ, bắt đầu chuẩn bị."

Tôi lặng lẽ gửi chỉ thị vào micro.

Gã đàn ông dường như hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của chúng tôi. Có lẽ hắn nghĩ ở đây chỉ có hắn và Saikawa, nên cách thu hẹp khoảng cách cũng rất cẩu thả. Hắn tiến lại gần, tiếng bước chân vang lên rõ mồn một.

Còn ba mét, hai mét. Càng đến gần, sự căng thẳng càng dâng cao.

Và rồi, cuối cùng khoảng cách chỉ còn chưa đầy một mét. Tay gã đàn ông vươn về phía Saikawa.

"Nè Mi-chan, nói chuyện với anh thêm lần nữa..."

Gã đàn ông đặt tay lên vai, xoay người cô gái trước mặt về phía mình.

Ngay khoảnh khắc đó.

"Hự!!"

"Ááá!!"

Một chuyện ngoài dự đoán đã xảy ra.

Saikawa, người vừa bị đặt tay lên vai, ngay khi quay lại đã giáng một cú tát trời giáng vào mặt gã đàn ông.

"Tì-Tình hình... là một cú tát! Một cú tát ạ!"

Kiryuu-san đang phát ra những bình luận vô nghĩa.

Tuy nhiên, những người khác cũng đang chết lặng trước tình huống quá sức tưởng tượng này.

"Đa... Đau quá, làm cái gì thế Mi... Á! Hự!"

Và đòn tấn công không chỉ dừng lại ở cú tát.

Saikawa đẩy gã đàn ông ra, rồi bồi thêm một cú đấm vào bụng hắn.

"Tôi đã nói rồi mà..."

Giọng nói của Saikawa, nghe như vọng lên từ tận đáy địa ngục, truyền qua tai nghe.

"Lần sau! Nếu còn làm nữa! Tôi tuyệt đối không tha! Tôi đã bảo là sẽ đấm anh mà! Thế mà tại sao anh vẫn chứng nào tật nấy! Anh hả!!"

"Đa, đau quá! X-Xin tha cho tôi!!"

Có vẻ như Saikawa đã chiếm được tư thế cưỡi lên người đối thủ và tiếp tục tung ra những đòn đánh liên tiếp. Lẫn trong tiếng nắm đấm va chạm vào da thịt là những tiếng kêu "Tha cho tôi", "Tôi không lại gần nữa đâu", "Cứu với".

Trong nhóm tác chiến đang câm nín, cuối cùng Kakihara-san cũng lên tiếng:

"Làm sao đây, có nên vào cứu không nhỉ?"

Trước câu nói đó, gần như tất cả những người có mặt đều đáp lại:

"...Cứu ai cơ?"

Một cuộc họp kỳ lạ đã diễn ra.

Tại quán ăn gia đình gần đó, các thành viên liên quan đến vụ việc lần này đã tập hợp đông đủ.

Chỉ có điều, điểm kỳ lạ nhất của cuộc họp này là...

"Shibata Arihiro-kun... không sai chứ?"

"...Đúng vậy."

Chính thủ phạm, hay đúng hơn là đương sự đã chịu đòn đau đến mức đáng thương, cũng đang có mặt ở đây.

"Cái đó, em đã hơi quá tay ạ. Về chuyện đó thì cho em xin lỗi."

Saikawa với vẻ mặt hối lỗi, cúi đầu từ một khoảng cách hơi xa.

"Không sao... là do tôi sai mà."

Và phía Shibata cũng vậy, tuy có vẻ hờn dỗi nhưng hoàn toàn không còn chút ý định phản kháng nào nữa.

Nanako, người chứng kiến toàn bộ sự việc ở cự ly gần nhất, hỏi:

"Minori-chan, ngày xưa em có tập môn gì không?"

"Dạ ừm, hồi tiểu học em có học chút Thiếu Lâm Tự Quyền Pháp, lên cấp hai thì học chút Aikido. A, nhưng mà đi thi đấu em chỉ vào được đến vòng ba thôi, nên em mới chuyển sang con đường hội họa đấy ạ."

Không cần phải nói, bầu không khí của tất cả mọi người ở đó đều như muốn gào lên: "Sao không nói sớm hả trời."

(Vốn dĩ, có cần thiết phải huy động mọi người, bao gồm cả mình không nhỉ...?)

Tôi muốn tin rằng... chuyện này ít nhất cũng đã trở thành một cơ hội nào đó cho Saikawa. Nhưng với tình hình này, tôi cứ cảm thấy rằng dù thế nào thì kết cục tương tự cũng sẽ chờ đợi hắn ta mà thôi.

"Việc cậu thực hiện hành vi bám đuôi và tán tỉnh là sự thật đúng không?"

Kawasegawa hỏi bằng giọng điệu bình tĩnh.

Shibata đáp:

"...Ừ."

Hắn thừa nhận rồi thở dài thườn thượt.

"Tôi gặp Mi-chan và muốn nói chuyện. Nhưng bị từ chối nên lỡ tay chạm vào cô ấy. Thế là làm ầm ĩ lên, nên tôi định biện minh một chút."

Thế rồi thành ra nông nỗi này sao. Mà, thực tế thì ngay thời điểm định chạm vào người ta là đã "out" rồi, nên cũng chẳng có mấy dư địa để đồng cảm.

Hiếm khi thấy Kiryuu-san mở miệng với vẻ mặt nghiêm túc:

"Bọn này không định hành hạ cậu thêm nữa. Chỉ là, việc cậu làm đã khiến con bé khổ sở là sự thật. Cho nên cậu phải hứa nhiều điều đấy. Nếu không chịu thì... hiểu rồi chứ?"

Shibata vẫn cúi gằm mặt, cộc lốc đáp:

"...Tôi hứa."

Hắn chỉ nói vậy.

Chúng tôi yêu cầu hắn không bao giờ được lại gần em ấy nữa, dù có gặp trong trường cũng không được bắt chuyện, cấm cả hành vi nhìn chằm chằm từ xa, nếu vi phạm những điều này thì lần tới sẽ lập tức báo cảnh sát.

Có vẻ như đã hoàn toàn từ bỏ, Shibata thản nhiên tuân theo những gì chúng tôi nói. Hắn ngoan ngoãn ký vào bản cam kết đã chuẩn bị sẵn, và trả lời các câu hỏi của chúng tôi, tuy không đến mức tích cực nhưng có vẻ tương đối thành thật.

Lần đầu tiên nhìn kỹ mặt, Shibata là một thanh niên có gương mặt ưa nhìn nhưng phong thái hơi yếu đuối. Hoàn toàn không giống kiểu người sẽ túm lấy con gái, hay mắng chửi vùi dập diễn viên chút nào.

Chỉ là, thái độ của hắn không được tốt lắm. Cũng không loại trừ khả năng hắn thuộc tuýp người sẽ thay đổi hoàn toàn khi ra hiện trường thực tế.

"Thế là xong nhỉ. Được rồi, cậu về được rồi đấy."

Sugimoto-san vừa dứt lời thì Kakihara-san chen ngang.

"Khoan, còn một chuyện nữa. Tôi muốn cậu trả lời câu hỏi này."

"Kakihara-san, chuyện đó vẫn chưa..."

Tôi định nói là chưa có bằng chứng xác thực việc hắn làm, nhưng...

"Xin lỗi nhé Hashiba-kun. Chuyện này anh muốn hỏi khi còn có thể hỏi."

Kakihara-san kiên quyết nói, rồi quay sang Shibata:

"Diễn viên tham gia tác phẩm do cậu làm đạo diễn đã phải nghỉ học. Nghe nói nguyên nhân là do sự chỉ đạo quá đà và những lời lẽ bạo lực của cậu, chuyện này có thật không?"

Thế nhưng...

"Diễn viên...? Đang nói chuyện gì vậy, rốt cuộc là sao?"

Shibata, người mà từ nãy đến giờ về cơ bản đều thừa nhận tất cả, lại trả lời với vẻ mặt hoàn toàn không hiểu gì.

Thấy vậy, Kakihara-san nói:

"Này, đừng hòng nói là không liên quan nhé. Tôi đã nghe chuyện thực tế tại hiện trường có sự đe dọa và diễn viên đã rất đau khổ đấy!"

Dù giọng điệu chứa đầy sự tức giận, nhưng Shibata vẫn ngơ ngác, toát lên vẻ chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tuy nhiên, một lúc sau, có vẻ như đã hiểu ra đối phương đang nói về chuyện gì, hắn lẩm bẩm:

"A... ra là vậy, cô ấy nghỉ học rồi sao..."

Ngay khoảnh khắc tiếp theo sau câu nói thì thầm đó.

"Hya hya... Ha ha, ha ha ha ha, ra là vậy, ra là vậy sao! Không một lời khẳng định! Không một lời đánh giá! Kết thúc mà chẳng có gì cả sao! Tàn nhẫn thật đấy, ha ha ha ha ha!!"

Hắn cười phá lên như một kẻ điên loạn. Một điệu cười gai góc, khó chịu, trái ngược hoàn toàn với vẻ trầm lặng, thiếu sức sống từ nãy đến giờ.

Thế nhưng, đó không giống điệu cười chế giễu hay phủ định người khác, mà mang cảm giác trống rỗng, như đang cười vào cái cảm xúc "sao cũng được" từ tận đáy lòng.

"Có gì đáng cười chứ!"

Kakihara-san tức giận quát, nhưng Shibata đáp:

"Ha ha, không, chỉ là nghĩ đến việc mọi chuyện lại thành ra thế này, tôi thấy buồn cười quá thôi... Không, thực sự kết thúc rồi. Dồn ép hoàn hảo đến mức này thì tôi chịu thua thật..."

Shibata lầm bầm với đôi mắt vô hồn. Nhưng hắn cứ lặp đi lặp lại những câu chuyện không đầu không đuôi, chẳng rõ đang ám chỉ điều gì.

"Rốt cuộc là chuyện gì? Chịu thua cái gì?"

Dù tôi có hỏi, Shibata vẫn đáp lại bằng giọng yếu ớt:

"Câu chuyện này kết thúc rồi đúng không? Để tôi yên đi."

Shibata đứng dậy, lặng lẽ cúi đầu.

"Thực sự xin lỗi. Với lại, cái bản cam kết đã mất công viết... cái đó, chắc sẽ trở thành thứ vô nghĩa thôi."

Trong khoảnh khắc, mọi người xôn xao hẳn lên.

"Nà-Này, chờ chút đã, cậu định không giữ lời hứa sao!"

Tuy nhiên, Shibata lặng lẽ lắc đầu:

"Không phải ý đó. Tôi sẽ biến mất khỏi tầm mắt cô ấy đàng hoàng..."

Tôi không hiểu ý nghĩa câu nói đó, nhưng có vẻ hắn không nói với ý định sẽ thất hứa.

Và rồi, hắn không nói thêm lời nào, lẳng lặng biến mất vào màn đêm của phố thị.

Tôi hiểu được ý nghĩa câu nói của Shibata vào ba ngày sau đó.

"Thôi học... sao ạ?"

"Đúng vậy, đơn đã nộp từ một tuần trước rồi."

Tôi được gọi lên phòng nghiên cứu và nghe Kano-sensei hỏi chuyện.

Shibata đã nộp đơn thôi học vài ngày trước khi vụ việc kia xảy ra, và cứ thế rời khỏi trường đại học. Thầy gọi tôi vì gần đây chỉ có tôi là người hỏi thăm về Shibata.

"Lý do là... không còn tự tin để tiếp tục việc học nữa."

"...Ra là vậy ạ."

Nghe tin thôi học, tôi nghĩ ngay đến vụ của Saikawa. Tôi cứ tưởng kết cục đó là do chúng tôi dồn ép, nhưng thực tế hắn đã rời trường từ sớm hơn nhiều.

Tôi báo cáo lại vụ việc của Saikawa cho thầy.

"Có lẽ cậu ta đã bị dồn ép bởi nhiều chuyện. Nhưng dù vậy, việc bám đuôi nữ sinh rồi cưỡng ép tỏ tình thì hoàn toàn không thể chấp nhận được."

Thầy thở dài, đặt tờ đơn thôi học đang cầm trên tay xuống bàn.

"Hiếm có cuộc chia ly nào êm đẹp, dù là ở trường học hay nơi làm việc. Phần lớn đều để lại những điều kỳ quặc trong sự luyến tiếc và hỗn loạn."

Quả đúng là vụ việc lần này y hệt như vậy. Tôi có chút đồng cảm với Shibata khi bị dồn đến mức phải bỏ học, nhưng đó không phải là lý do để được phép bám đuôi nữ sinh năm nhất.

"Nhắc mới nhớ, thầy đang giữ thông tin liên lạc Shibata gửi cho Hashiba đấy... em tính sao?"

"Gửi cho em ạ?"

"Ừ, hôm qua cậu ta có đến đây một lần nữa. Cậu ta bảo muốn xin lỗi đàng hoàng khi mọi chuyện lắng xuống. Mà, gọi hay không là tùy ở em."

Tôi quyết định nhận lấy thông tin liên lạc từ thầy. Tôi rất muốn hỏi về ẩn ý hắn để lại trước khi rời đi. Về vụ việc lần này vẫn còn nhiều điều lấn cấn.

Và cả về chuyện thực sự đã xảy ra nữa.

Đêm hôm đó, tôi liên lạc qua điện thoại. Nhưng đối phương không phải là Shibata.

"Shibata nghỉ học rồi à. Mà, cậu ta cũng có đi học buổi nào đâu."

Tôi kể lại đầu đuôi sự việc cho Kuroda nghe.

"Xin lỗi nhé, chẳng phải chuyện vui vẻ gì."

"Nguồn cơn là do Shibata sai mà? Quan trọng hơn là..."

Kuroda thản nhiên đổi chủ đề:

"Có chút chuyện tớ muốn thảo luận với Hashiba đây."

"Với tớ?"

"Ừ, nhờ cậu đấy! Có nhiều thứ tớ cần phải suy nghĩ."

Tôi lắng nghe từng lời Kuroda nói, nghiền ngẫm thật kỹ.

Hành động của cậu ta rất nhất quán. Hoàn toàn không có chút dao động nào.

Có lẽ cậu ta thuộc tuýp người có thể hành động đúng theo suy nghĩ của bản thân. Đúng vậy, giống như một Producer có chính kiến mà tôi đang hướng tới.

"...Tất nhiên rồi. Vậy thì, sau giờ học bắt buộc tuần sau nhé."

Cúp điện thoại, tôi ngước nhìn bầu trời tối đen như mực.

Khi du hành đến tương lai, tôi đã đứng chôn chân một mình giữa cơn mưa xối xả và những đám mây xám xịt.

Khi trở về quá khứ lần nữa, tôi đã làm mới quyết tâm dưới bầu trời xanh ngắt.

Giờ đây, trước mắt tôi là bầu trời đen kịt. Chẳng biết có phải do mây hay không mà ngay cả những vì sao thường ngày vẫn thấy, hôm nay cũng tuyệt nhiên không thấy đâu.

Nhưng, phía bên kia màn đêm này, chắc chắn phải có thứ gì đó chỉ lối cho tương lai. Tôi tin chắc là vậy, và cứ thế ngước nhìn bầu trời tối tăm ấy một hồi lâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!