Tuần thứ hai của tháng 7.
Cuối cùng, ngày quay phim chính thức cũng đến.
"Nóng hơn cả hồi đi khảo sát địa điểm nữa..."
Ga Kamikosawa, 10 giờ sáng.
Nanako xuống tàu trước, rên rỉ vì cái nắng gay gắt.
"May mà trong phòng chờ có quạt máy. Trừ lúc quay ra thì tụi mình vào đó tránh nóng nhé."
Tôi tiến hành kiểm tra địa điểm để dựng chân máy.
"Kyouya-kun, Kyouya-kun."
Shinoaki xuống sân ga cuối cùng, vẫy tay gọi tôi.
"Sao thế, Shinoaki?"
"Có tin gì của Tsurayuki chưa?"
"Ừ, cậu ấy lên tuyến Koya rồi, chắc tầm chuyến sau hoặc sau nữa là tới thôi."
"Vậy hả. Háo hức được quay phim ghê."
Shinoaki trông mong chờ buổi quay phim cứ như đứa trẻ sắp được chơi đồ chơi mới.
"......Nào, làm tiếp làm tiếp."
Tôi quay lại với công việc dán băng dính đánh dấu vị trí máy quay.
── Để chuẩn bị cho ngày hôm nay, tôi đã làm tất cả những gì có thể.
Ví dụ, thay vì cắt bỏ cảnh thời thiếu nữ, tôi đã chuẩn bị diễn viên cho cảnh thời thơ ấu.
Người này là họ hàng của Nanako, có quan hệ với một đoàn kịch thiếu nhi nên tôi đã nhờ họ sắp xếp giúp.
Nhờ lượng thông tin của cảnh thời thơ ấu tăng lên, Tsurayuki cũng đã đồng ý với việc cắt giảm bớt các cảnh khác.
Trang phục của Nanako được mượn từ khoa Thủ công thông qua các tiền bối Mỹ thuật; tôi cũng đã can thiệp kỹ lưỡng vào tạo hình cho đến tận phút chót.
Có lẽ nhờ những nỗ lực đó, Tsurayuki dường như đã hoàn toàn lấy lại động lực.
"Nhắc mới nhớ, cậu đã dặn Tsurayuki về thiết bị chưa đấy?"
"Ừ, tớ đã chỉ rõ chỗ đánh dấu rồi mà."
Việc đi mượn thiết bị được giao cho Tsurayuki.
Vì Shinoaki có vẻ không chịu nổi sức nặng của máy quay, nên việc vận chuyển đi và về được giao cho cậu ấy.
"Phòng nghiên cứu hình ảnh mở cửa lúc 10 giờ sáng, nên buộc phải chia nhóm ra hoạt động riêng lẻ..."
Nếu tất cả cùng đến phòng nghiên cứu mượn đồ thì sẽ mất rất nhiều thời gian di chuyển. Vì thế, chúng tôi chia thành nhóm đi mượn thiết bị và nhóm đến hiện trường chuẩn bị trước.
"Cái quy định này ngặt nghèo thật đấy."
"Đúng ha... Nghe nói lên năm trên thì có thể mượn liền mấy ngày cũng được."
Ở giai đoạn năm nhất, việc mượn thiết bị qua đêm là không được phép.
Thế nên chúng tôi buộc phải lên lịch quay theo kiểu sáng mượn chiều trả như hôm nay.
Trong lúc đang than vãn, chuyến tàu Tsurayuki đi đã đến nơi.
Quay ở nhà ga được cái tiện là xuống tàu cái tới ngay hiện trường.
"Tới rồi tới rồi! Nàyyy."
Từ trên tàu, Tsurayuki vác theo chiếc hộp đựng thiết bị bước xuống.
"Yo, xin lỗi tới trễ nha. Cái này nhẹ hơn tớ tưởng đấy."
"Vậy sao? Với tớ thì nó nặng trịch luôn á."
"Thì với Shinoaki chả thế."
Cậu ấy đưa hộp máy quay cho Shinoaki, rồi đưa chân máy cho tôi.
"Cảm ơn nhé, Tsurayuki."
"Có gì đâu. Quan trọng hơn là, cuối cùng cũng được quay rồi."
"...Ừ."
"Làm ra một tác phẩm thật xịn nào. Đã bàn bạc kỹ đến thế rồi mà."
Bộp, Tsurayuki vỗ vai tôi.
Vẻ mặt cậu ấy sảng khoái như vừa trút bỏ được gánh nặng.
Một lần nữa, tôi thấy thật may mắn vì đã nói chuyện thẳng thắn trước khi quay.
Nếu vẫn còn giữ những lấn cấn trong lòng, chắc chắn chúng tôi không thể quay phim với bầu không khí tốt thế này được.
"Được rồi, vậy bắt đầu ngay từ Cảnh 1 nào..."
Đang nói dở, tôi nhận ra Shinoaki không có phản ứng gì.
"Ủa? Shinoaki, sao thế?"
Shinoaki đã mở nắp hộp, nhưng lại đứng chết trân ở đó như thể bị bấm nút dừng hình.
"Có chuyện gì vậy, Shinoaki?"
Tôi vòng ra phía sau, nhìn vào mặt Shinoaki.
Và rồi, tôi kinh ngạc.
Shinoaki với vẻ mặt đầy bối rối:
"Cái máy này...... không phải máy quay phim."
"Hả?"
Đang nói cái gì vậy chứ? Tôi nhìn vào thiết bị bên trong hộp.
"............"
Một thứ không thể tin nổi đang nằm ở đó.
"Th... Thật này...... Đây là máy ảnh (Still Camera) mà......!"
"Hả...... Nghĩa là sao?"
Nanako cũng cất giọng đầy lo lắng.
"Có vẻ cậu ấy không mượn máy quay (Video Camera) mà mượn nhầm máy ảnh (Still Camera) rồi. Chắc là do nhầm lẫn...... nên mượn sai rồi."
Tôi cố gắng truyền đạt tình hình một cách bình tĩnh nhất có thể.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người đi mượn là Tsurayuki.
"Không, tớ đã mượn đúng thiết bị được dặn mà..."
Tsurayuki lấy tờ bản sao phiếu mượn thiết bị từ trong túi ra.
Nhìn vào nội dung tờ phiếu, mặt cậu ấy lập tức cắt không còn giọt máu.
"Đùa hả...... cái này......"
Tờ phiếu rơi khỏi tay cậu ấy.
Trên đó, đúng là có khoanh tròn vào vị trí "Góc trên bên trái", nơi lẽ ra là máy quay phim.
Tuy nhiên.
"......Đó không phải là máy quay phim, mà là góc trên bên trái của khung dành cho máy ảnh kỹ thuật số (DSLR)."
Một sai lầm đơn giản.
Cả máy quay phim và máy ảnh đều được đựng trong những hộp cứng màu bạc na ná nhau, nhìn sơ qua rất khó phân biệt, người không chuyên thú thật là khó mà biết được.
Ví dụ, nếu là Shinoaki đã được học qua thì chắc chắn sẽ nhận ra, nhưng xui xẻo thay người vận chuyển lần này lại là Tsurayuki, một kẻ tay mơ về máy ảnh.
Đó chính là cái bẫy chết người.
"Ơ...... thế này thì, tính sao đây?"
Nanako hỏi đầy hoang mang.
"Không có máy quay. Nghĩa là, không thể quay được."
"Không đổi lại được sao? Giờ mình giải thích sự tình rồi quay về đổi."
"Quầy cho mượn của khoa có giờ nghỉ trưa. Giờ mà quay về là sang chiều rồi. Đợi mượn lại xong rồi quay lại đây...... thì trời tối mất."
Từ ga Kishi gần trường đại học đến ga Kamikosawa này mất một tiếng rưỡi.
Tính cả thời gian tàu chạy hai chiều và thời gian nghỉ trưa, cộng thêm khoảng cách từ ga đến trường, ít nhất phải mất 5 tiếng đồng hồ.
Dù bây giờ có đi ngay lập tức, thì nhanh nhất cũng phải 4 giờ chiều mới bắt đầu quay được.
"Nếu không quay được cảnh ban ngày...... thì không có đủ cảnh cần thiết đâu."
Giọng Shinoaki cũng ỉu xìu.
"Hơi bị...... căng đấy."
Nghe tôi nói vậy, Tsurayuki suy sụp, quỵ gối xuống đất.
"Mọi người...... xin lỗi. Là lỗi của tớ. Sai lầm ngớ ngẩn thế này mà cũng...... không thể tin được."
Mặt Tsurayuki tái mét thấy rõ.
"Không điều chỉnh lịch trình được sao...?"
Shinoaki hỏi lí nhí.
"......Chỉ hôm nay chúng ta mới được phép quay ở nhà ga thôi. Bỏ lỡ hôm nay...... là không thể quay câu chuyện lấy bối cảnh nhà ga được nữa."
Tôi đã phải hỏi Kawasegawa cách làm, mãi mới xin được giấy phép quay phim chỉ cho một ngày hôm nay. Các phương tiện giao thông công cộng có nhiều người sử dụng nên họ rất khắt khe trong việc cấp phép.
Hơn nữa về mặt tiến độ, từ tuần sau là phải bắt tay vào dựng phim rồi.
Thời gian có thể dùng để quay phim, nhiều nhất cũng chỉ còn trọn vẹn ngày hôm nay.
"......Tớ sẽ viết lại kịch bản. Về đến nơi tớ sẽ viết ngay."
Tsurayuki nói với giọng đau đớn.
"Shinoaki, xin lỗi vì công sức cậu vẽ phân cảnh (conte) nhé."
"Ư ưm, không sao đâu. Tớ sẽ vẽ lại ngay ấy mà, đừng bận tâm."
"Cả Nanako nữa, đã chuẩn bị diễn xuất rồi mà, xin lỗi, thật sự xin lỗi."
"......À không, cái đó, tớ thì không sao đâu."
Mọi người đều trả lời với giọng trầm buồn.
Thực lòng mà nói, chuyện này vẫn thường xảy ra. Khi lâm vào đường cùng, thành vấn đề trách nhiệm, người ta sẽ xin lỗi khách hàng và làm lại từ đầu. Nhưng khoảnh khắc này của thời sinh viên, dù có xin lỗi ai cũng không thể lấy lại được. Tôi không biết phải nói gì với họ, lời nói cứ nghẹn lại trong họng.
Pí ro ro ro.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.
"A, xin lỗi là của tớ..."
Nanako lấy điện thoại ra nghe.
"Vâng, Kogure nghe ạ. Vâng, hả...... a, vâng, cứ tự nhiên ạ, mong bé mau khỏe......"
Cúp máy, cô ấy quay sang nhìn tôi.
Vẻ mặt u ám thấy rõ.
"Diễn viên nhí bị sốt nên không đến được rồi..."
"......Vậy à."
Họa vô đơn chí là thế này sao.
Ngược lại, thà biết tin này sau khi đã xác định không thể quay phim còn đỡ hơn.
(Xong rồi...... sao)
Nếu là 10 năm sau. Chức năng quay phim trên smartphone chắc chắn đã dùng được, và máy ảnh kỹ thuật số (DSLR) cũng sẽ có chức năng quay video như một tiêu chuẩn mặc định.
Nhưng bây giờ, cùng lắm chỉ có điện thoại nắp gập với chức năng quay video "cho có", còn máy ảnh DSLR thì đương nhiên chỉ dành riêng cho việc chụp ảnh tĩnh.
Hai chữ "bế tắc" lướt qua trong đầu tôi.
Tsurayuki, Nanako, và cả Shinoaki.
Cả ba người đều mang vẻ mặt đau khổ tột cùng.
"Đành chịu thôi, thế này thì..."
"Đành chịu thôi ha, ừ..."
Đành chịu thôi (Shikatanai). Không có máy móc, cũng chẳng có diễn viên.
Cũng chẳng có thời gian, giờ có muốn thay đổi cũng không kịp.
Nói lý do và xin lỗi thì chắc sẽ được tha thứ thôi.
Không có máy quay thì khỏi quay là được.
Không có diễn viên thì khỏi diễn là được.
Không có họa sĩ thì khỏi vẽ là được.
Không có biên kịch thì khỏi viết là được.
Không có kinh phí thì làm qua loa đại khái là được.
Đành chịu thôi, đành chịu thôi mà.
Biết làm sao được chứ.
"............"
Trái tim tôi, lại đập mạnh một nhịp "thịch" vang dội.
── Đành chịu thôi sao?
Chẳng phải tôi đã luôn nói câu đó, để rồi hối hận và sống suốt cuộc đời 10 năm sau hay sao?
Đã có được cơ hội làm lại tất cả, vậy mà lại định lặp lại điều tương tự ở đây sao?
Lại định viện cớ, rồi trì hoãn mà chẳng làm gì cả sao?
Định đùn đẩy cho 10 năm sau, rồi cứ thế mãi sao?
"Chuyện đó, sao mà đành chịu được chứ...!"
Không thể nào...!
"Nhất định, tớ sẽ tìm ra cách!!!"
Tôi nắm chặt nắm đấm, gào lên hết sức bình sinh.
Lớn đến mức từ trước đến nay, chưa ai từng nghe thấy.
Tôi đã hét lên như thế.
"......Hả?"
"C... Cái gì?"
"Cậu sao thế, Kyouya...?"
"Không được đâu, không được bỏ cuộc. Nếu thế thì chúng ta sẽ chẳng làm được gì hết."
"Không, nhưng mà cậu... tình hình này thì làm sao mà được chứ."
Tsurayuki phản bác lời tôi bằng giọng điệu tuyệt vọng.
"Tớ xin lỗi, lại mắc sai lầm ở thời điểm quan trọng thế này... Nhưng tớ nói cái này không phải để bào chữa đâu, chuyện đã đến nước này rồi thì ngoài việc làm lại từ đầu ra cũng đâu còn cách nào khác? Thế nên bỏ cuộc để tính cho lần quay sau thì tốt hơn nhiều..."
"Không, làm được."
"Đã bảo là! Cậu nói làm được là làm thế nào hả!"
Tsurayuki gào lên, giọng pha lẫn tiếng nấc nghẹn ngào.
"Chúng ta là sinh viên Khoa Hình ảnh đấy! Không quay được hình thì biên tập kiểu gì? Thiết bị quay không có, cái gì cũng không, mà cậu bảo xoay xở được thì có còn tỉnh táo không đấy! Đã bảo là không được rồi mà!"
"Làm được mà!"
Tôi hét lên, mắt vằn đỏ, âm lượng còn lớn hơn cả tiếng gào vừa rồi.
"Kyouya..."
Như bị khí thế của tôi áp đảo, Tsurayuki lùi lại phía sau.
"Sẽ làm được. Tin tớ đi. Công sức mà Tsurayuki, Nanako, và cả Shinoaki đã bỏ ra, tớ tuyệt đối sẽ khiến nó trở nên hữu dụng."
Trong đầu tôi lúc này hiện lên ký ức về những đoạn phim mở đầu cho Eroge mà ngày xưa tôi từng bị ép phải dựng lên cho bằng được.
After Effects, Premiere. Và cả Photoshop nữa.
Mấy thứ này thì dù là mười năm trước cũng đã có đầy đủ rồi.
Giọng nói có thể thu âm sau, nhưng hình ảnh thì...
Tôi bắt đầu lắp ghép các mảnh xếp hình trong tâm trí.
Để cấu thành nên câu chuyện hiện tại, số lượng hình ảnh tối thiểu cần thiết là bao nhiêu?
Từ bản phân cảnh của Shinoaki, tôi kết nối những hình ảnh cần thiết để diễn giải nội dung.
...Có lẽ, sẽ xoay xở được thôi.
Nhìn vào gương mặt của mọi người, tôi tuyên bố dõng dạc:
"Chúng ta sẽ quay... bằng thiết bị này."
"""Hảảảảả!?"""
Tiếng kinh ngạc đồng loạt vang lên.
Mặc kệ phản ứng của mọi người, tôi mở hộp đựng chiếc máy ảnh (still camera) mà mình đã mượn nhầm về.
Kiểm tra model máy xong, tôi lôi điện thoại di động ra.
Sau vài hồi chuông.
"Alooo, Kiryuu nghe đâyyy."
Một giọng nói cực kỳ thiếu căng thẳng vang lên từ đầu dây bên kia.
"...Anh Kiryuu, anh đang uống rượu đấy à?"
"Ồ ồ, là Hasshi đó hả! Nếu rảnh thì qua đây luôn đi? Chỗ làm thêm mới được biếu bia dịp giữa năm này, anh đang mở tiệc nhậu ở nhà trọ đây."
"Anh Kiryuu, tình huống khẩn cấp ạ."
"Hả?"
"Hôm nọ anh có nói rồi đúng không? Chuyện đó, bây giờ em muốn nhờ anh giúp."
Tôi hít một hơi thật sâu.
"──Làm ơn hãy dạy em cách chụp bằng máy ảnh."
Đầu dây bên kia im lặng khoảng vài giây. Sau đó là một giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ: "Xin lỗi, tôi ra ngoài một chút", tiếp theo là tiếng bước chân thình thịch và tiếng xỏ giày.
"...Ngay bây giờ à? Qua điện thoại này luôn?"
Giọng nói nghiêm túc đến mức khó tin vang lên.
"Vâng. Em sẽ giải thích tình hình."
Tôi trình bày ngắn gọn và dễ hiểu về hiện trường.
Ngày xưa, tôi cũng từng gửi mail chỉ đạo cho thợ quay phim để lấy tư liệu. Hiện trường ở ngoài trời, thời tiết nắng đẹp, bối cảnh nhìn từ phía đối diện của sân ga đối xứng. Đối tượng là nhân vật, nhưng phải chụp bao quát cả phong cảnh... vân vân.
Sau khi mô tả tình huống, tôi báo model máy ảnh và loại ống kính.
Anh Kiryuu xác nhận lại vài chi tiết nhỏ, và cuối cùng tôi cũng giải thích xong.
"Phơi sáng với lấy nét không vấn đề gì chứ?"
"Vâng, khoản đó thì bạn phụ trách camera có kiến thức ạ."
"Vậy thì, điều cần lưu ý hả... Đầu tiên là số lượng."
"Số lượng?"
"Số lượng tấm ảnh. Chụp tĩnh thì cứ phải chụp nhiều như núi vào. Đừng có chọn góc, chụp một tấm rồi hô 'xong', thế là vứt. Muốn bắt được khoảnh khắc có hồn thì cứ chụp lấy 100 tấm cho anh."
"100 tấm... luôn ạ?"
"Dân chuyên nghiệp chụp ngần ấy cũng chỉ lọc ra được 5-6 tấm cho người ta xem thôi đấy."
Tôi ghi chép lời khuyên vào cuốn sổ tay.
"Ở nhà ga trời nắng đẹp thế này, chênh lệch độ sáng giữa chỗ có nắng và bóng râm rất lớn nên phơi sáng sẽ rất gắt. Máy ảnh kỹ thuật số xử lý chênh lệch độ sáng kém hơn nhiều so với phim nhựa, nên hoặc là chụp nhiều tấm với độ phơi sáng khác nhau, hoặc là chụp toàn bộ bằng định dạng RAW đi."
Nghe cứ như một người khác hẳn với ông trưởng nhóm suốt ngày nằm ườn xem anime trong phòng câu lạc bộ vậy.
"Được rồi, giải thích cũng hòm hòm rồi, anh quay lại tiệc nhậu đây... được chưa?"
"Cảm ơn anh nhiều lắm ạ! Anh cứ uống thỏa thích đi ạ...!"
Tôi vừa cảm ơn xong thì anh Kiryuu đã quay lại giọng điệu thường ngày "Vậy cố lên nhaaa", rồi cúp máy cái rụp.
"Được rồi, tiếp theo...!"
Tôi gọi vào một số khác đã lưu trong danh bạ.
"Ồ, Hashiba đấy hả! Hiếm khi thấy gọi điện nha."
"Hikawa, giờ cậu có rảnh không?"
"Ừ, nay tớ cũng có lớp Karate như mọi khi thôi, mà có chuyện gì không?"
...Tuyệt. Vừa đúng lúc.
"Xin lỗi nhé. Cậu trả món nợ lần trước cho tớ ngay bây giờ được không? ...Cái chuyện tớ nhờ hôm nọ ấy, cậu giúp tớ nhé?"
"Đương nhiên rồi! Cần gì cứ nói."
Tôi giải thích trọng điểm cho Hikawa và bảo sẽ liên lạc lại sau.
"Vậy nhé, lát nữa nói tiếp."
"Ok!"
Còn một việc nữa. Tôi cúp máy rồi quay sang xác nhận với mọi người.
"Máy ảnh kỹ thuật số, ở đây có ai mang theo máy cá nhân không?"
Trong ba người, Nanako giơ tay lên.
"Tớ có... nhưng mà chất lượng hình ảnh cùi bắp lắm đó?"
"Không sao, cho tớ mượn chút đi?"
Tôi nhận lấy chiếc máy ảnh từ tay Nanako và lập tức kiểm tra mặt sau.
Trên vòng xoay chế độ, tôi nhận ra có một biểu tượng máy quay nhỏ xíu.
"Tốt... thế này thì, sẽ xoay xở được...!"
Vũ khí đã đủ. Dù chỉ là đồ chắp vá, nhưng chúng tôi có thể chiến đấu được.
Tôi không có tài năng tỏa sáng rực rỡ như họ.
Nhưng tôi có khả năng tiếp nhận và tổng hợp lại tất cả những thứ đó.
──Chính vì thế, tôi mới trở thành người làm công việc sản xuất.
"Nào, làm thôi!"
Mọi người vẫn mở to mắt nhìn tôi đầy vẻ không tin nổi.
Nhưng tôi thì đã hạ quyết tâm rồi.
Những mảnh ghép mà mọi người đã khổ tâm tạo ra, tôi sẽ biến nó thành hình hài. Không, tôi sẽ chứng minh cho họ thấy.
Vì mục đích đó mà tôi mới quay trở lại từ mười năm sau chứ.
◇
Dựa theo những góc quay mà tôi đã nhờ Shinoaki cắt lại, chúng tôi lần lượt bấm máy.
Tôi đứng cạnh máy ảnh, đảm nhận vai trò kiểm tra biểu cảm của Nanako.
"Nanako, chỗ đó cậu làm vẻ mặt ngập ngừng thêm chút nữa được không?"
"Ư, ừ, để tớ thử...!"
Thực tế khi nhìn qua ống ngắm tôi mới nhận ra, Nanako đúng là một "diễn viên" đáng kinh ngạc.
Ngay cả những cử chỉ nhỏ nhặt tôi yêu cầu, cô ấy cũng lần lượt hiện thực hóa và hoàn thành xuất sắc.
Dù là ảnh tĩnh, nhưng vẫn toát lên cái tình cảm như thể có thể nghe thấy cả giọng nói từ đó vậy.
"Kyouya! Xong rồi đây, kịch bản đã sửa xong."
Tsurayuki giơ cao xấp giấy phân cảnh bằng cả hai tay, hướng về phía này.
"Tốt, vậy Tsurayuki chạy đi làm việc vặt giúp tớ một chút được không?"
"Việc vặt?"
"Ừ. Địa chỉ tớ ghi ở đây rồi. Cậu đến chỗ này, gặp Hikawa nghe phổ biến công việc giúp tớ nhé?"
"Công việc...? Rốt cuộc là cái gì?"
"Thôi, tới lúc nghe khắc biết, sẽ thú vị lắm đấy. A, kìa, tàu đến rồi."
"Này, cậu không định nói cho tớ biết hả!"
Tsurayuki mua vé, nhảy tót lên chuyến tàu vừa cập bến và rời đi.
Shinoaki đang đứng chờ tàu nhìn theo bóng lưng Tsurayuki với vẻ thắc mắc.
"Kyouya, Tsurayuki đi đâu thế?"
"Bí mật. Nào Shinoaki, phải chụp cảnh tiếp theo thôi."
"A, đúng rồi ha."
Shinoaki lại ghé mắt vào ống ngắm, bắt trọn biểu cảm của Nanako.
Buổi chụp hình lặng lẽ trôi đi một cách bình thản.
◇
"Nè Kyouya..."
Trong lúc nghỉ giải lao, Nanako bắt chuyện với tôi.
"Sao thế?"
"À thì... cậu đã tính toán hết từ trước rồi hả? Cách đạo diễn thế này ấy, kiểu như để phòng hờ cho trường hợp bất trắc ấy."
"Hả, chính cái này mới là bất trắc đấy. Sao mà tớ tính trước từ đầu được chứ."
"...V-Vậy hả..."
Nanako nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang nhìn một sinh vật lạ lùng.
...Ý tưởng này tệ đến thế sao ta?
Dù đã làm với tất cả quyết tâm, nhưng tôi bắt đầu thấy hơi mất tự tin rồi.
◇
"...Về rồi đây."
Một lúc sau, Tsurayuki đi tàu điện trở về. Dẫn theo một bé gái.
Chắc tầm học sinh tiểu học. Cô bé đeo cặp sách màu đỏ, dắt cây sáo dọc bên hông, đang nhảy chân sáo đầy năng lượng.
"Phạt kiểu này thì hơi bị tàn khốc đấy nhé... Ha ha ha."
Nói rồi, Tsurayuki ngồi phịch xuống ghế.
"Với cái tướng mạo của cậu mà dẫn theo bé gái dễ thương thế này, trông y hệt kẻ bắt cóc luôn ấy..."
"Thì cũng bị cảnh sát hỏi thăm đàng hoàng rồi còn gì."
"...Cậu mò về được tới đây là hay lắm rồi đấy."
"Phải gọi điện cho Hikawa nhờ phụ huynh giải thích giúp. Cứ tưởng chết tới nơi rồi chứ..."
"Chà, Tsurayuki cũng có tiền án trộm cắp rồi mà lị~"
"Này, vụ đó là tao lỡ ăn trộm bát mì ramen thôi mà!"
Tôi tiến lại gần Tsurayuki, người đang bị nói xấu tơi tả.
"Cảm ơn nhé, nhờ vậy mà quay được cảnh thời thơ ấu rồi."
"Hả? Nhưng con bé này đâu phải diễn viên nhí, chỉ là học sinh tiểu học bình thường thôi mà? Có ổn không đấy?"
"Thế này là được rồi."
"...Th-Thế à..."
Tsurayuki lẩm bẩm đầy vẻ hoài nghi.
Phần còn lại... tôi sẽ xoay xở cho bằng được.
◇
Tháng Bảy đã trôi qua hơn một nửa, trong trường đại học bắt đầu xuất hiện những nhóm sinh viên tụ tập chờ nghỉ hè.
Ở Khoa Hình ảnh, cứ đến thời điểm này là sẽ tổ chức buổi công chiếu phim dành cho sinh viên năm nhất.
Tại hội trường chiếu phim thuộc Trung tâm Thông tin Nghệ thuật nằm gần cổng trường, ngày hôm nay, gần như toàn bộ sinh viên nhập học năm 2006 đều đã tề tựu đông đủ.
"Hàaa~, cuối cùng cũng chiếu rồi ha."
"Không biết sẽ ra sao nữa. Hơi lo..."
"Đúng đấy, không biết thành phẩm thế nào..."
Mọi người nhao nhao bàn tán, nhưng phần lớn đều thiên về lo lắng.
"Nộp sát nút quá, xin lỗi mọi người nhé..."
Thực tế là việc biên tập chỉ vừa mới hoàn tất ngay trong ngày hết hạn nộp bài.
Vì đĩa DVD hoàn chỉnh (bản gốc) đã phải nộp lên luôn, nên rốt cuộc vẫn chưa kịp cho mọi người xem thử.
"Thôi, đã đến nước này rồi thì tớ giao phó hết cho Kyouya đấy."
"Tớ cũng thế. Nếu không có Kyouya thì có khi còn chẳng nộp bài được ấy chứ..."
"Ừm, tớ cũng vậy nha~"
...Được mọi người nói đến thế, thì chỉ riêng điều đó thôi cũng bõ công nỗ lực rồi.
"A, thầy đến rồi."
Nghe ai đó nói, tôi bất giác quay lại, vừa lúc thầy Kano thong thả bước vào lớp.
Tiếng chuông vang vọng khắp phòng học, tiếng ồn ào lập tức tắt ngấm.
"Rồi, chú ý nào."
Thầy vỗ tay, thu hút sự chú ý về phía bục giảng.
"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu buổi công chiếu hoàn thành môn Thực hành Tổng hợp 1. Buổi chiếu này..."
Thầy dùng điều khiển hạ màn chiếu xuống, trên đó hiện lên dòng chữ "Những điều cần lưu ý".
"Hừm, buổi chiếu này như tôi đã nói lúc trước, được tổ chức như một phần của môn thực hành Khoa Hình ảnh... tuy nhiên!"
Đám sinh viên đồng loạt giật bắn mình.
Mọi người vẫn còn ám ảnh tâm lý từ hồi buổi hướng dẫn nhập học.
"Một khi đã đứng ở lập trường người làm ra hình ảnh, thì lúc nào cũng phải ý thức về khán giả. Tức là, tất cả các em ngồi đây, vừa là người sáng tạo, đồng thời cũng là những khán giả khắt khe."
Tôi nuốt nước bọt cái ực.
"Thấy thú vị thì cứ cười, thấy chán thì cứ im lặng. Thấy tuyệt vời thì vỗ tay cũng chẳng sao. Tóm lại là hãy phản ứng một cách trung thực. Đừng có vì là bạn bè làm, hay vì thấy người ta đã cố gắng mà đưa mấy cái cảm xúc vớ vẩn đó vào, nhớ kỹ đấy!"
Tiếng cười rộ lên trong hội trường.
Nhưng thú thật là tôi chẳng cười nổi.
(...Chiếu lên mà cả phòng im phăng phắc thì làm thế nào?)
Thà là bị la ó phản đối còn đỡ hơn.
Nếu giữa sự tĩnh lặng đó mà chuyển sang tác phẩm tiếp theo, chắc tôi không gượng dậy nổi mất.
...Không, có khi cứ im lặng mà chuyển sang bài khác lại đáng mừng hơn ấy chứ...
"A, sau mỗi tác phẩm được chiếu có thể sẽ có câu hỏi từ nhân viên, nên chuẩn bị tinh thần đi nhé."
Không cho người ta đường lui luôn hả!
(Chỉ cầu mong là đừng bị chiếu ngay sau một tác phẩm quá đỉnh thôi...!)
Chị trợ lý giảng viên, người vừa làm MC vừa phụ trách vận hành máy móc, cầm lấy micro.
"Sau đây, chúng tôi xin phép bắt đầu chiếu lần lượt theo thứ tự."
Hội trường tối om, ánh sáng trên màn chiếu vụt lên.
(Ra là chiếu theo kiểu này sao...)
Thế này thì dù không muốn cũng phải tập trung vào màn hình.
Cầu mong sao trót lọt... tôi chỉ biết cầu nguyện như thế.
Buổi chiếu bắt đầu.
Để có thể trót lọt, tôi mong sao mặt bằng chung chất lượng thấp thấp một chút.
Như để cười nhạo cái mong ước thảm hại đó của tôi.
(Mọi người... làm chỉn chu quá vậy trời...!)
Tôi cứ tưởng sẽ có cả núi tác phẩm kiểu video gia đình thêm thắt chút đỉnh thôi chứ.
Thật ngạc nhiên là hầu hết các tác phẩm được chiếu đều đạt mức độ có thể thưởng thức được.
Điều khiến tôi thấy ghê gớm không chỉ là tác phẩm. Giới hạn thời gian 3 phút cũng hoạt động hiệu quả như một mốc thời gian vừa khít để không gây ra sự nhàm chán.
Chắc là phán đoán của phía các thầy cô về khoản này cũng rất chính xác.
Chẳng bao lâu sau, tác phẩm của nhóm Kawasegawa Eiko được công chiếu.
"Ghê thật... cái gì thế này."
Đúng là một tác phẩm "danh bất hư truyền".
Khác với nhóm chúng tôi, tác phẩm của họ lấy chủ đề là nhà ga ở đô thị.
Trong vòng 3 phút, họ diễn tả cuộc gặp gỡ và chia ly của một chàng trai và một cô gái bằng phim câm (silent movie).
Hoàn toàn không có những lỗi sơ đẳng như lệch nét hay sai phơi sáng, lời thoại cũng dễ nghe, các cảnh cắt nối thực sự rất mượt mà.
Ngay cả một đứa không quá rành rẽ về điện ảnh như tôi cũng có thể khẳng định rằng đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.
Tiêu đề cũng được làm rất chỉn chu, có cả danh sách ê-kíp cuối phim (end roll).
Ngay khi phần end roll vừa kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên từ đâu đó, rồi lan rộng mãi cho đến khi tác phẩm tiếp theo bắt đầu chiếu.
(Toang rồi, bị xếp sau cái này thì... xong đời.)
Và rồi, như để bồi thêm một đòn vào cơ thể đang rã rời của tôi.
"Tiếp theo là tác phẩm của Nhóm Kitayama."
(Hảảảảả, thật luôn đó hả!!)
Sao lại cứ phải là lúc này chứ.
Tiếp nối tác phẩm được đánh giá là xuất sắc nhất của đội Kawasegawa...
Cuối cùng cũng đến lượt tác phẩm của chúng tôi được trình chiếu.
"............"
Liếc nhìn sang bên cạnh, tôi thấy biểu cảm của cả ba người họ đều cứng đờ.
"Làm ơn đi mà...!"
Tôi thầm cầu nguyện. Sao cũng được, miễn là đừng bị chê bai thậm tệ.
Buổi chiếu bắt đầu.
Cảnh mở đầu là chiếc ghế băng ở nhà ga.
Về bố cục, máy quay đặt ngang từ phía đối diện nhà ga.
Một bé gái đang ngồi đó, vai đeo chiếc cặp randoseru, tay cầm cây sáo dọc.
Từ phía trái màn hình, một đoàn tàu chạy vụt qua sang phải.
Khi đoàn tàu đi khuất, cô bé trên ghế đã biến thành Nanako trong bộ đồng phục thủy thủ.
Góc máy vẫn giữ nguyên, Nanako chuyển từ đồng phục thủy thủ sang áo khoác blazer, rồi cuối cùng là bộ vest của người trưởng thành.
◇
Vào ngày hôm đó.
Sau khi phát hiện ra sự cố nhầm lẫn thiết bị, tôi đã đưa ra phương án thay đổi lớn nhất.
"Chúng ta sẽ thể hiện hầu hết các cảnh bằng ảnh tĩnh."
Mọi người đều thốt lên: "Hả?"
"Cả Shinoaki lẫn tớ đều không quen dùng máy ảnh tĩnh. Thế nên, một khi đã chốt vị trí máy, chúng ta sẽ không di chuyển nó mà để diễn viên tự di chuyển."
Ý tưởng là sử dụng kỹ thuật frame-in (vào khung) và frame-out (ra khung), thi thoảng chèn cảnh tàu chạy ngang để nối các phân đoạn lại với nhau.
Nếu là phim dài thì chắc chắn không ổn, nhưng với thời lượng chỉ 3 phút thì chắc sẽ xoay xở được.
"Tàu chạy ngang... quay kiểu gì? Chụp liên tiếp à?"
"Lúc này sẽ dùng đến chức năng quay video trên máy ảnh kỹ thuật số của Nanako."
"A, nhắc mới nhớ là có cái đó!"
Tuy chỉ là một tính năng phụ cho có, nhưng nếu tận dụng hết bộ nhớ trong thì cũng quay được tầm 15 giây.
"Nên tớ sẽ dành một cảnh quay video quý giá cho đoạn này. Và..."
Tôi nhìn quanh mặt mọi người một lượt.
"Đầu tiên là Nanako."
"Ư, ừm."
"Tớ sẽ chọn biểu cảm từ những tấm ảnh chụp liên tiếp, nên khi nghe tiếng bảng clapper gõ, cậu cứ giữ nguyên diễn xuất như đang quay video trong 2-3 giây nhé."
"Đã rõ."
"Còn Tsurayuki."
"......Sao?"
"Thoại lần này sẽ lồng tiếng toàn bộ."
"Thật á?"
"Ừ. Sau khi chia cắt cảnh, tớ sẽ báo số giây và cảnh cần chèn thoại, cậu chỉnh sửa thoại gốc cho khớp vào nhé."
"Làm thì được, nhưng cái này để Kyouya làm không tốt hơn sao?"
"Không được. Phải là lời thoại do chính Tsurayuki viết mới được. Thế nên... nhờ cậu đấy."
Tôi nhìn thẳng vào mắt Tsurayuki.
"Hiểu rồi. Để tôi viết thử."
Cậu ấy gật đầu với vẻ mặt đã thông suốt.
"Và... Shinoaki."
"Có tớ đây."
Với phương pháp lần này, gánh nặng lớn nhất sẽ nằm ở khâu quay phim.
"Cậu hãy căn chỉnh những bố cục mà dù là ảnh tĩnh cũng vẫn đủ sức thuyết phục, kiểu như 'chỉ có thể là góc này thôi' ấy. Tớ biết là rất khó..."
Tôi nhớ lại hình ảnh Shinoaki cầm bút vẽ với khí thế áp đảo.
"Chỉ có Shinoaki mới làm được thôi. Nhờ cậu."
Cô ấy suy nghĩ một chút, rồi đáp:
"Ừm, tớ sẽ thử! Tớ sẽ đáp lại kỳ vọng của Kyouya-kun nghen!"
Shinoaki lập tức lôi giấy phân cảnh ra và bắt đầu tính toán lại các góc quay.
"Cảm ơn cậu..."
Tấm lưng nhỏ bé ấy trông mới đáng tin cậy làm sao, y như ngày hôm đó.
"Này, Kyouya."
Tsurayuki cất tiếng với vẻ hơi lo lắng.
"......Làm thế này liệu có ổn thật không?"
Chính là lúc này.
Mình phải thể hiện sự kiên định cho họ thấy.
"Tớ sẽ khiến nó ổn thỏa. Hứa đấy."
Tsurayuki vỗ bộp vào vai tôi.
"......Được rồi, trông cậy vào ông."
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Được rồi, thế thì... bắt đầu quay lại nào!"
◇
Và vài ngày sau.
"......Cậu định dựng phim ở nhà tôi ngay từ đầu đấy phỏng?"
Tôi đang làm phiền tại nhà anh Kiryuu, độc chiếm chiếc máy Mac để thực hiện công đoạn biên tập.
"Xin lỗi anh, em cũng muốn mượn phòng dựng của khoa, nhưng phòng dựng phi tuyến tính bị các anh chị khóa trên đặt kín hết rồi."
Dựng phi tuyến tính (Non-linear editing) là từ trái nghĩa với dựng tuyến tính, nói cho dễ hiểu là phương pháp dựng phim bằng máy tính. Khoa Hình ảnh cũng có phòng dựng băng video kiểu hoài cổ. Chỗ đó thì trống, nhưng với cách làm lần này của tôi thì cực kỳ khó thao tác.
Thế nên sau khi hỏi thăm các tiền bối trong hội Mỹ thuật, biết được anh Kiryuu có máy Mac và bộ phần mềm Adobe – tức là phần mềm chỉnh sửa ảnh chuyên nghiệp, tôi đã đến nài nỉ anh ấy.
"À, mà thôi cậu cứ dùng thoải mái đi. Đổi lại tôi đã được cống nạp bao nhiêu là bia rồi còn gì~"
Tôi đã dâng lên anh Kiryuu một lượng bia lớn để cảm ơn, bao gồm cả công tư vấn lúc quay phim.
"Cảm ơn anh ạ. Cơ mà, xin lỗi nhưng phiền anh chuyển đổi đống dữ liệu RAW này sang bên này được không? Tiện thể lọc file giúp em luôn."
"......Cậu bóc lột sức lao động quá đấy."
Miệng thì nói vậy, nhưng anh ấy vẫn dùng máy tính phụ để giúp tôi chuyển đổi dữ liệu nhanh thoăn thoắt.
"Cơ mà, nghĩ ra được cái chiêu thô thiển này cũng tài thật."
Anh Kiryuu lẩm bẩm với vẻ nửa phần ngán ngẩm.
"Hầu hết các cảnh dùng ảnh tĩnh, thoại thì lồng tiếng, cái này mà hỏng thì thành thảm họa không ai dám nhìn luôn."
"Có lẽ là vậy. Nhưng mà..."
"Nhưng mà?"
"Với em, không có lựa chọn nào là bỏ về tay trắng mà không quay gì cả."
Đã khảo sát hiện trường kỹ lưỡng, đã chuẩn bị, đã điều chỉnh hoàn hảo.
Đúng là sự cố lớn cuối cùng đã khiến mọi thứ lệch khỏi dự tính, nhưng nếu còn khả năng quay được, tôi nghĩ mình nên đánh cược vào nó.
──Vì thế, dù chỉ là ý tưởng nảy ra tại chỗ, tôi vẫn chọn cách lưu lại hình ảnh.
"Để nó không thành thảm họa, em cứ lỳ đòn làm tới cùng ở đây là được. Như thế thì ít nhất cũng ra được cái gì đó xem được...!"
"À, ừ thì, chết thật thì tôi cũng phiền lắm..."
Vì những tài năng đó, mình có hy sinh chút cũng chẳng sao. Với họ, đây là lần làm phim đầu tiên và duy nhất của thời sinh viên đại học. Tôi không muốn lãng phí nó, và cũng không muốn lãng phí tác phẩm tạo nên con người họ.
Dù là người kết nối hay kẻ dọn dẹp hậu quả, dù có bị gọi là gì đi nữa.
Tôi không muốn để tác phẩm chết yểu như tựa game chưa hoàn thiện từng được tung ra thị trường kia.
Nên tôi tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.
"Em mượn tai nghe chút nhé, em làm phần âm thanh."
"Ừ, cứ tự nhiên."
Âm thanh bên ngoài bị chặn lại, giọng lồng tiếng của Nanako vang lên.
Kịch bản mà Tsurayuki đã gói gọn trong số giây tôi quy định, kết hợp với giọng phát âm rõ ràng rành mạch của Nanako, đã tạo nên một thông điệp truyền tải trực tiếp đến người xem.
"Chắc là sẽ ổn thôi...!"
Cảm nhận được tín hiệu khả quan, tôi cắt từng câu thoại và lần lượt ghép chúng vào timeline.
◇
Cuối cùng, với bố cục bé gái ban nãy đóng vai con, ngồi cạnh người mẹ do Nanako thủ vai trên ghế băng, dòng chữ "Kết thúc" hiện lên.
(...Tạm thời thì... cũng ra dáng một bộ phim rồi ha...)
Chất lượng video quay bằng máy ảnh kỹ thuật số tệ hơn tôi tưởng, nên tôi quyết định chuyển toàn bộ sang đen trắng để lấp liếm. May mắn là ảnh tĩnh chụp được có chất lượng cực cao, nên tôi tính toán rằng nếu khán giả tập trung vào đó thì sẽ ổn thôi.
Chỉ mong là không bị lộ chuyện đây là giải pháp chữa cháy.
──Và rồi, buổi chiếu kết thúc.
Đèn bật sáng, cả hội trường rõ dần lên.
(A thôi xong, không dám nhìn nữa...!)
Tôi bất giác nhắm tịt mắt lại.
Liệu họ có cho qua nhanh để chuyển sang tác phẩm tiếp theo không nhỉ?
Vừa cầu mong như vậy, tôi vừa tiếp tục nhắm mắt.
...Nhưng mà.
Bộp, bộp, bộp... tiếng vỗ tay bắt đầu lọt vào tai tôi.
"...Hả?"
Âm thanh đó dần lớn lên.
"Đùa... phải không?"
Một chuyện không thể tin được.
Tiếng vỗ tay vang dội từ tất cả sinh viên đang xem trong hội trường.
"Đùa... sao?"
"Chà chà, làm tốt lắm, làm tốt lắm."
Nhìn lên, đến cả thầy Kano kia cũng đang vỗ tay bẹt bẹt.
"Tôi đâu có nói bắt buộc phải quay video đâu. Hashiba, cách dàn dựng đó là chủ ý của cậu à?"
"Dạ, a, vâng ạ."
Tôi buột miệng nói dối ngay tắp lự.
Đúng là tự mình khen thì hơi kỳ, nhưng xem lại thì thấy độ hoàn thiện cũng không đến nỗi nào. Nhưng nó hầu như đâu phải là video. Xét theo mục đích của bài giảng này, tôi vốn chẳng dám mong chờ một đánh giá chính đáng.
"Toàn bộ phim để đen trắng là có ý đồ gì không?"
Đương nhiên là không thể nói ra lý do thật rồi.
"Dạ, ờ thì cái này là..."
Vừa bịa ra ý đồ nghệ thuật ngay tại chỗ, tôi vừa cố gắng lắp bắp trả lời.
Trong lúc nói, tôi chợt chạm mắt với Kawasegawa đang ngồi ở hàng ghế trên quay xuống.
Cứ tưởng sẽ lại bị lườm, nhưng mà.
"............(Cười)"
Ngạc nhiên thay, cô ấy ném cho tôi một nụ cười như muốn nói "Cũng được đấy chứ".
(A... thế này là mãn nguyện rồi...)
Cảm giác như gánh nặng ngàn cân trên vai bỗng chốc tan biến.
◇
"E hèm, vậy là đã chiếu xong tất cả các tác phẩm. Sau đây, dựa trên sự bình chọn của giảng viên, tôi xin công bố top 3 tác phẩm xuất sắc nhất."
Sau lời chào hỏi, thầy giáo công bố các tác phẩm đạt giải cao.
Hạng nhất, đúng như dự đoán của mọi người, thuộc về tác phẩm của đội Kawasegawa.
Tác phẩm của đội Kitayama chúng tôi, bất ngờ thay, đứng hạng 3. Có thể nói là một nỗ lực phi thường.
Nhưng trong thâm tâm, tôi lại thấy phức tạp.
Giá mà lúc đó có đầy đủ thiết bị, giá mà buổi quay diễn ra trong tình trạng hoàn hảo nhất.
Thì có lẽ đã đạt được đánh giá cao hơn nữa rồi.
Buổi chiếu phim kết thúc, sinh viên lục tục rời khỏi chỗ ngồi.
Vì cơn mệt mỏi ập đến, tôi vẫn chưa thể đứng dậy nổi.
Cả Shinoaki, Nanako và Tsurayuki, mọi người vẫn ngồi yên đó.
"Xong rồi ha, mọi người."
Định bụng hỏi xem cảm nghĩ thế nào, tôi cất tiếng.
".................."
Thế nhưng.
Mấy người ngồi bên cạnh tôi đều im thin thít.
"Mọi người sao thế? A... Chắc là không hài lòng về chất lượng phim hả?"
Thấy lạ, tôi hỏi lại.
"Này."
Hay là có chuyện gì không vừa ý nhỉ? Tôi vừa lo lắng định hỏi thêm câu nữa thì...
"Cay vãi chưởng...!!"
"Oái!"
Người đầu tiên hét lên là Tsurayuki.
"Cái quái gì thế hả! Tao bất ngờ thật đấy! Lúc quay thì chả hiểu đang làm cái gì, thế mà lúc lên phim thì gãy gọn trong 3 phút, lại còn có điểm nhấn đàng hoàng nữa chứ, ông giỏi thật đấy, kinh thật đấy!"
"Ơ, a, Tsurayuki...?"
"Nhưng mà nhá! Cái kịch bản tao viết lúc đầu ấy! Giờ nghĩ lại thì đúng là lố thời gian với tệ thật! Nhưng nếu tao nghe góp ý xong rồi sửa lại đàng hoàng, thì chắc chắn nó sẽ ngon hơn nhiều, có khi còn... ngon hơn cả cái ông vừa dựng ấy chứ!"
"Ừ, tớ cũng nghĩ vậy."
"Sao tao chưa làm mà ông đã nghĩ vậy hả! Tự tin gớm nhỉ!"
Tsurayuki lắc mạnh người tôi từ bên phải.
Ơ, ơ? Sao lại thế?
"Tớ cũng cay lắm!!!!"
Lần này đến lượt Nanako.
"Không, thật sự là đỉnh lắm luôn ấy. Ở cái tình huống đó mà cậu xoay sở nhanh trí như vậy, tớ chỉ làm theo lời cậu bảo thôi mà nó ra được cái tác phẩm chỉn chu thế này, cái đó... nói là hơi hơi thì không đúng, phải là tớ siêu cảm động luôn ấy. Chuyện đó là thật... nhưng mà!"
Nanako vòng sang bên trái tôi.
"Nhưng mà nhé! Tớ có thể diễn xuất bình thường được mà, và như thế thì, cái đó... aaaa, thôi nói toẹt ra luôn, như thế tớ chắc chắn sẽ diễn tốt hơn! Không có chuyện xấu hổ hay gì đâu, tớ muốn được diễn xuất đàng hoàng hơn nữa!"
"Từ, từ đã, tớ hiểu rồi, tớ hiểu rồi mà!"
Lần này tôi bị Nanako lắc người từ bên trái.
"Kyouya-kun."
Và rồi.
"Shino, Aki..."
Đó không phải là gương mặt Shinoaki mà tôi vẫn biết.
Cô ấy đang mang một vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, và cũng cực kỳ vui sướng.
"Kyouya-kun gian xảo lắm nhé."
"Hả, ơ... s, sao cơ?"
"Thì là! Bình thường trông hiền khô dễ tính là thế, vậy mà cứ đến lúc quan trọng là mắt cậu lại sáng quắc lên! Hồi lúc quay phim, rồi cả lúc chiếu phim ban nãy nữa, tim tớ cứ đập thình thịch suốt thôi à!"
Gương mặt Shinoaki ghé sát lại gần hơn.
"Giờ tớ biết thừa Kyouya-kun là người giỏi thế nào rồi, nên tớ sẽ học thêm về máy ảnh, về bố cục thật nhiều, để đường đường chính chính khiến Kyouya-kun phải trầm trồ cho xem!"
"A, cái đó, ừ thì... gì cơ?"
Tuy bối rối, nhưng trong lòng tôi đang ngập tràn niềm vui.
Đúng vậy. Tác phẩm đó chưa bao giờ là thứ khiến tôi thỏa mãn.
Nó chỉ chứa đựng một mảnh nhỏ sự cố gắng của mọi người mà thôi.
Mọi người chắc chắn còn làm được hơn thế nữa. Chính vì biết rõ điều đó, nên giờ đây dù khen ngợi tác phẩm, họ vẫn bộc lộ rõ sự tiếc nuối và cay cú.
"Sao thế mấy đứa, tìm được mục tiêu cho lần tới rồi hả?"
Không biết là đúng lúc hay không đúng lúc, thầy Kano xuất hiện và nói.
Như để trả lời câu hỏi đó, hay đơn giản chỉ là muốn hét vào mặt ai đó.
Rốt cuộc tôi cũng không hiểu lý do là gì, nhưng sự thật là.
Gần như cùng một lúc.
Cả ba người bọn họ đều chỉ tay vào tôi.
"Em không chịu!"
"Tao không muốn!"
"Tớ không muốn!"
"""Thua tên này đâu ạ!!"""
Họ dõng dạc tuyên bố.
"Hô hô, thế à thế à, vậy thì tốt quá rồi còn gì, ừ."
Thầy giáo bật cười khúc khích, rồi...
"Sau kỳ nghỉ sẽ có một bài tập làm phim khác, các em hãy tận dụng cơ hội đó để phục thù cho ra trò nhé."
Nói rồi, thầy rời khỏi lớp học.
"Này, họp rút kinh nghiệm ngay! Tạm thời gác lỗi thiết bị của tao sang một bên nha!"
"Cái đó phải nói đầu tiên mới đúng! Nếu không bị lỗi đó thì tụi mình đã quay ngon lành rồi!"
"Lần tới làm là phải tính toán thời gian và mọi thứ kỹ càng rồi mới lên storyboard đó nha!"
"Duyệt! Kịch bản đương nhiên cũng sẽ làm thế!"
Trong lúc tôi còn đang ngẩn người trước khí thế hừng hực của cả nhóm...
"Này Kyouya! Tụi này sẽ cho cậu xem một tác phẩm khiến cậu phải lác mắt!"
"Tớ cũng vậy!"
"Cả tao nữa!"
"Được rồi, trước mắt đi nhà ăn số 2 đã! Vừa ăn vừa họp luôn!"
"Okieee!!"
Bị cả nhóm lôi đi xềnh xệch, tôi nhìn cảnh tượng trước mắt với cảm giác bán tín bán nghi.
"Liệu mình... đã được công nhận một chút rồi chăng...?"
Nếu điều đó là sự thật.
Đối với Thế hệ Bạch Kim mà tôi hằng ngưỡng mộ, những người tôi luôn khao khát được đến gần dù chỉ một chút.
Nếu tôi thực sự đã tạo ra được dù chỉ một chút áp lực lên họ.
(Thì có lẽ, cuộc làm lại cuộc đời này cũng đã suôn sẻ hơn một chút rồi.)
Bị kéo đi bởi những con người mà tôi luôn dành sự kính trọng vô bờ bến, tôi miên man suy nghĩ về điều đó.
***
1 Bình luận