Tập 01

Chương 2: Ở nơi gọi là Đại học Nghệ thuật Oonaka

Chương 2: Ở nơi gọi là Đại học Nghệ thuật Oonaka

Khoảng hai tuần trôi qua, cuộc sống ở nhà trọ chung đã ổn định, việc học cũng bắt đầu vào guồng, và nhịp sinh hoạt đã đâu vào đấy.

Trường học rất vui, cuộc sống tập thể cũng náo nhiệt, tôi chẳng có bất mãn gì, chỉ trừ một việc duy nhất tôi muốn giải quyết bằng được.

Tôi không có tiền.

Dù 10 năm sau khi đã đi làm tôi cũng chẳng giàu có gì, nhưng so với thời sinh viên bây giờ thì khác hẳn. Tôi cũng nhận được tiền trợ cấp từ gia đình, nhưng để gọi là tiền tiêu vặt tự do thì chẳng đáng là bao. Tôi quyết định đi làm thêm.

Tuy nhiên, tôi cũng không định làm việc gì quá khó khăn. Vậy thì làm ở cửa hàng tiện lợi gần nhà đi. Nghĩ vậy nên tôi liên lạc và mang hồ sơ đến, thế nhưng──

"Kính chào quý khách!"

Dù đã là đêm khuya, người nhân viên tươi cười chào đón tôi lại là một gương mặt quen thuộc.

"Ơ, s, sao ông lại đến đây?"

Nụ cười công nghiệp vụt tắt, chuyển ngay sang biểu cảm kiểu "ặc".

"Nanako, sao cậu lại mặc đồng phục thế kia...?"

Chuỗi cửa hàng tiện lợi Dawson chủ yếu có nhiều chi nhánh ở phía Tây Nhật Bản.

Xung quanh trường Đại học Nghệ thuật Oonaka tất nhiên cũng có nhiều cửa hàng, và họ cũng tuyển dụng rất nhiều sinh viên làm thêm.

"Ha ha... không ngờ lại có cái kiểu ở trọ cùng nhau, rồi chỗ làm thêm cũng cùng nhau thế này..."

Nanako lẩm bẩm đầy vẻ thấm thía.

"Ơ, vậy là Nanako cũng làm việc ở đây hả?"

"Thấy rồi còn hỏi. Hôm nay là tròn một tuần đấy."

Mới chuyển đến chưa được bao lâu mà, cô nàng này nhanh nhẹn thật, hay phải nói là có khả năng hành động ghê gớm...

"...Không phải lúc nói chuyện đó. Này, nghe tui bảo."

"C, cái gì...?"

"Chủ cửa hàng này tên là Maeda Isokazu. Ông gọi điện đến thì chắc nghe rồi đúng không?"

"Chắc thế. Là cái bác lớn tuổi đó hả?"

"Đúng. Năm nay bác ấy 78 tuổi rồi. Vì bác ấy sinh ra lúc bố bác ấy 51 tuổi nên đặt tên là Isokazu (Ngũ Thập Nhất)."

"Hả?"

"Chuyện đó không quan trọng!"

Nanako tự nói rồi tự bắt bẻ mình.

"Thì đấy, hôm nay theo lịch là tui với bác chủ làm cùng nhau, nhưng như ông thấy đấy, giờ tui đang phải xoay sở một mình."

"Chẳng lẽ... bác ấy lớn tuổi nên sức khỏe không tốt, hay là sao?"

Chưa kịp nói hết câu, Nanako đã vỗ cái "bộp" vào vai tôi.

"Nếu đã nhạy bén đến thế thì vào phòng kho mặc đồng phục vào rồi ra đây hỗ trợ tui! Hết!"

"Khoan, biết rồi! Đừng có kéo áo tui, Nanako!"

Cứ thế, tôi bị cưỡng chế lôi vào tận phòng kho.

Khác với bên trong cửa hàng được chiếu sáng bằng đèn huỳnh quang, phòng kho lờ mờ tối và yên tĩnh. Tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế gấp để bừa ở đó thì Nanako từ bên trong đi ra, chìa tay về phía tôi.

"Nè, của cửa hàng trưởng mời đấy."

"A, cảm ơn..."

Tôi bật nắp lon cà phê vừa được đưa, nhấp một ngụm nhỏ.

Vị ngọt thấm vào cơ thể mệt nhoài vì chạy đi chạy lại.

"Bác chủ ổn rồi chứ?"

"Hình như thế. Có người đến hỗ trợ rồi nên chắc ổn thôi. Bác ấy bảo tạm thời cứ nghỉ ngơi 30 phút đi."

Sau đó, rốt cuộc chỉ có tôi và Nanako phải xoay sở cửa hàng giữa đêm khuya.

Dù là cửa hàng tương đối ít khách, nhưng vừa vào làm đã bị giao cho công việc chưa quen khiến cơ thể tôi khá oải.

May mắn là cửa hàng trưởng đã quay lại, và một nhân viên kỳ cựu tên là Sakurai-san cũng gấp rút đến làm thay, nên chúng tôi mới được nghỉ ngơi.

"Chà, nhưng mà may thật. Cảm ơn ông nha."

"Không, có gì đâu. Hơi vất vả tí nhưng cũng học được việc rồi."

Thời sinh viên trước kia, nói đến làm thêm tôi chỉ biết mỗi tiệm Pachinko, nên làm ở cửa hàng tiện lợi đúng là trải nghiệm lần đầu tiên trong đời.

Tất nhiên là tôi chưa thể đứng máy tính tiền ngay được, nên chủ yếu bị sai đi sắp xếp hàng hóa lên kệ.

"Nanako, cậu từng làm thêm ở cửa hàng tiện lợi rồi hả?"

Trong lúc làm việc, Nanako thể hiện những động tác nhanh nhẹn đến mức không thể tin là mới làm được một tuần.

"Ừ, làm ở quê khoảng 2 năm. Trường cấp ba của tui cho phép đi làm thêm mà."

"Hèn gì."

Nếu là người có kinh nghiệm thì tôi hiểu được sự thạo việc đó.

"Hà~, nhưng mà đứng suốt cũng mệt thật đấy~"

Nanako cũng ngồi xuống ghế.

Do ngồi xuống quá mạnh, ngực cô ấy nảy lên bần bật trong một khoảnh khắc.

(Lúc trước mình cũng nghĩ rồi, nhưng ngực cậu ta to thật đấy...)

Nãy giờ nhìn bộ đồng phục có vẻ bó sát đến nghẹt thở.

Form người cứ như Kashima trong Kancolle vậy.

Tuy nhiên, có nói ra vào thời điểm năm 2006 này thì cũng chẳng ai hiểu được.

"Kyouya? Ông nhìn chằm chằm cái gì đấy... có chuyện gì à?"

"K, không có gì. À, nhắc mới nhớ, Shinoaki và Tsurayuki không đi làm thêm nhỉ."

Tôi lảng sang chuyện khác để đánh trống lảng.

Nhắc mới nhớ, mình cũng chưa từng nghe hai người họ đả động gì đến chuyện này. Mà trông cũng chẳng giống kiểu được gia đình chu cấp dư dả.

"Tsurayuki thì tớ chịu. Chắc cậu ta cứ làm đại cái gì đó thôi nhỉ?"

"Nanako cũng không biết sao..."

Kể từ khi bắt đầu sống chung, Tsurayuki hiếm khi sinh hoạt cùng khung giờ với chúng tôi.

Cùng lắm thì thi thoảng cậu ta mới ăn tối chung, quả là người có lai lịch bí ẩn nhất trong cả bốn đứa.

"Hình như Shinoaki đã nộp đơn xin học bổng rồi đấy. Với lại, cậu ấy bảo là không hợp đi làm thêm cho lắm."

"Chà, tớ cũng không có cảm giác là cậu ấy hợp với việc đó."

Khó mà tưởng tượng được cảnh Shinoaki với cái khí chất ấy lại có thể làm việc nhanh nhẹn tháo vát được.

Cơ mà, học bổng sao... 10 năm sau, chuyện chậm trả nợ học bổng sẽ trở thành vấn đề xã hội, nhưng ở thời điểm này thì nó thậm chí còn chưa được đem ra bàn tán.

"Nhắc mới nhớ, Shinoaki hay ru rú trong phòng suốt nhỉ. Không biết cậu ấy làm gì trong đó ha?"

"Hả?"

"Cậu ấy không đi làm thêm, tan học là về nhà ngay, cậu không tò mò bình thường cậu ấy làm gì sao?"

"A..."

"Kyouya, cậu có biết gì không?"

"À thì, chuyện đó..."

Tôi định giải thích, nhưng rồi lại thôi.

Cái cảnh tượng tôi nhìn thấy đêm hôm đó.

Cảnh Akishima Shino──không, là Shinoaki đang vẽ tranh.

Tôi nhớ lại mình đã bị choáng ngợp thế nào trước vẻ mặt đầy sát khí và nội dung bức tranh cậu ấy đang vẽ.

"Không, tớ cũng không rõ lắm. Nhưng mà cậu biết đấy, chắc là cậu ấy cũng có một hai sở thích gì đó thôi?"

"Hưm, chà, chắc là vậy ha. Tự dưng ra sống một mình, nhỏ đó lại từ xa đến nữa, tớ chỉ mong sao cậu ấy không cảm thấy cô đơn thôi..."

Chuyện Shinoaki vẽ tranh, tôi vẫn chưa nói cho ai biết. Bản thân cô ấy có vẻ cũng không nói với ai, và tôi nghĩ đó không phải là chuyện có thể tùy tiện bép xép.

Nanako cũng không hỏi thêm gì nữa. Tuy nhiên, cô ấy đúng là một cô gái tốt biết quan tâm đến người khác. Tính cách quả thực trái ngược hoàn toàn với vẻ bề ngoài.

Nhắc mới nhớ, tại sao Nanako lại thi vào Đại học Nghệ thuật nhỉ?

Chắc chắn cô ấy cũng phải có suy tính gì đó mới đến đây, nhưng tôi vẫn chưa từng hỏi qua.

"A, chết thật. Chưa châm thêm nước kìa?"

"Đúng ha, để tớ đi làm cho."

"Ồ? Vậy cậu xem loại nào vơi rồi thì bảo tớ nha~"

Tôi đứng dậy, đi về phía kệ đồ uống.

Hầu hết các khay trà và nước có ga đều chỉ còn lại 2-3 chai.

"Hết cũng kha khá rồi đấy."

Tôi cúi người xuống, lấy thêm chai nhựa từ thùng các-tông phía sau để bổ sung lên kệ.

"A, vậy để tớ làm phụ cho."

Tiếng Nanako vang lên từ phía sau, tôi cảm nhận được cô ấy đang tiến lại gần.

"Ừ, cảm ơ... ớ!?"

Đầu và vai tôi, vốn đang hướng về phía trước, bỗng bị một thứ gì đó mềm mại và ấm áp lạ thường áp chặt vào, khiến tôi buột miệng kêu lên một tiếng kỳ quái.

"A, đúng thật nè. Ginger Ale với Pocari cũng vơi rồi. Bên này để tớ làm cho."

"Ư... ư..."

Tôi không thể trả lời trôi chảy được.

Như mọi khi, cảm giác bộ ngực lúc thì tách ra, lúc lại áp sát vào đầu tôi cứ lặp đi lặp lại. Thi thoảng lại có thứ gì đó giống như đùi chạm vào lưng tôi. Cùng với tiếng "Hây da" của cô ấy, bộ ngực lại càng bị ép chặt hơn nữa. Cái gì thế này? Nếu là dịch vụ của quán thì cái này tốn bao nhiêu tiền đây?

Rõ ràng hơi lạnh từ tủ mát vẫn đang thổi ra liên tục, thế mà cơ thể tôi cứ nóng ran lên, chỉ biết im lặng tiếp tục xếp nước.

"Kyouya, sao im re vậy, bị sao thế?"

"A, không à ừm, cái đó..."

"A, chỗ này chật quá nên chắc người tớ sẽ chạm vào cậu một chút, xin lỗi nha~"

"Chuyện đó thì... cảm ơn cậu rất nhiều."

Khoan hãy bàn đến chuyện lời cảm ơn đó là dành cho cái gì.

Cảm giác "mềm mềm", "êm êm" cùng hơi ấm tiếp tục áp tới.

(A... chết tiệt, mình sắp ngất đến nơi rồi.)

Giờ thì việc châm nước đã bị gạt sang một bên, mọi ý thức của tôi đều tập trung hết vào sau lưng.

"Được rồii, chắc nhiêu đây là xong một lượt rồi ha~"

Vài phút sau, thiên đường đã kết thúc một cách chóng vánh.

Bản năng trách mắng tôi rằng vẫn chưa đủ, tôi nhanh chóng đảo mắt quan sát rồi báo cho Nanako.

"A, bên trái vẫn còn sót kìa."

"Ồ, vậy bên này tớ cũng làm luôn cho nha~"

Cái thiên đường "mềm mềm", "êm êm" kia lại tiếp diễn.

(Toang rồi... kiểu này là toang thật rồi.)

Cảm giác hạnh phúc quá mãnh liệt khiến tôi nghĩ khéo mình sẽ chết trong tình trạng này mất thôi.

Rốt cuộc, ca làm thêm kéo dài đến tận sáng sớm. 6 giờ sáng hết ca, chúng tôi mới được giải phóng.

"Vất vả rồi nha!"

Trong lúc tôi còn đang nheo mắt trước ánh nắng ban mai, Nanako đã cất tiếng chào đầy năng lượng. Trẻ thật đấy... Mà không, giờ tôi cũng đang trẻ mà.

"Cậu cũng vậy. Vất vả quá ha..."

"Đâu có, xin lỗi cậu nha, ngày đầu tiên mà đã lôi cậu vào làm ngay rồi. Cậu có mệt không?"

Nanako tỏ vẻ áy náy.

Mặc dù vậy, công việc của cô ấy chắc chắn nặng nhọc hơn nhiều.

Vừa phải tươi cười tiếp khách, vừa đặt hàng, vừa sắp xếp hàng hóa, lại còn phải lo quầy đồ ăn nóng không bị hết món, vậy mà trong suốt thời gian đó cô ấy vẫn luôn hoạt bát.

"Không sao đâu. Đằng nào ở nhà trọ cũng rảnh mà."

"Vậy hả, thế thì tốt quá~"

Nanako nói vẻ nhẹ nhõm.

Từ lời nói lúc nãy cũng vậy, cơ bản cô ấy là một cô gái tốt biết quan tâm...

Tuy trông hơi giống dân chơi hay Gyaru một chút, nhưng cô ấy cũng xinh đẹp theo kiểu bình thường.

"Kyouya nè, sau đây cậu có rảnh không?"

"Hửm... Cũng không có việc gì đặc biệt."

"Vậy thì, đi hát karaoke một tiếng không?"

Một lời đề nghị bất ngờ.

"Tớ hát không hay lắm đâu."

"A, tiền thì tớ trả cho, cậu chỉ cần ngồi nghe thôi cũng được."

10 năm trước thì chuyện đi karaoke một mình cũng bình thường rồi, nhưng không hiểu sao Nanako lại cứ khăng khăng muốn đi hai người.

"Nanako thích karaoke lắm hả?"

"Siêu thích luôn!!"

Cô ấy trả lời ngay lập tức.

Đã nói đến mức này rồi thì tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối.

Đối diện nhà ga Tondabayashi gần trường đại học có một quán karaoke thuộc chuỗi hệ thống lớn.

Vì đó là quán duy nhất mở cửa 24 giờ nên chúng tôi vào đó không chút do dự.

"May quá là karaoke của Joy Music. Chỗ này cập nhật bài hát đầy đủ lắm nè."

Vừa vào phòng, Nanako đã bắt đầu tìm bài trong sách nhạc.

"Cậu hay hát thể loại nào?"

"Tớ hát J-POP bình thường thôi à? Với lại, chắc cũng hay hát nhạc Anime nữa? Ví dụ như..."

Vừa nhập liên tiếp mã số của vài bài hát, Nanako vừa vui vẻ kể tên các ca khúc.

"Cậu không đi karaoke một mình bao giờ à?"

"Hưm, cảm giác cứ cô đơn sao ấy? Hát một mình ấy."

"Chà, thì đúng là..."

"Dù hay hay dở thì karaoke là phải vui vẻ cùng mọi người chứ. Tớ nghĩ vậy đó."

Nói là làm, cô ấy thao tác trên máy cực kỳ thành thạo. Tắt Echo và Reverb, tắt luôn cả cài đặt giai điệu hướng dẫn.

(Ủa? Tắt Echo là hành động của mấy người hát hay mà nhỉ?)

Trong khoảnh khắc, tim tôi đập thình thịch.

Vụ việc với Shinoaki hôm nọ lại hiện về.

Chẳng lẽ nào, Nanako cũng là một ca sĩ "hoang dã" hát hay cấp độ huyền thoại, và cuộc gặp gỡ định mệnh đó chính là ngày hôm nay sao...!

(Ôi trời đất ơi...)

Suốt cả bài hát, tôi cứ ngồi đờ ra vì sốc.

Mở đầu bằng chất giọng đầy nội lực khiến tôi giật mình, rồi run rẩy theo từng nhịp rung (vibrato), thót tim với giọng gió thì thầm bên tai, và kinh ngạc trước dung tích phổi không biết lấy hơi ở đâu của cô ấy.

Nếu không có sự lệch tông trầm trọng phá hỏng tất cả những thứ đó, thì chắc chắn tôi đã xúc động từ tận đáy lòng rồi.

Nói tóm lại, Nanako hát dở tệ.

Hơn nữa còn dở ở cái tầm hào sảng luôn.

Bài nhạc Anime đầu tiên là bài tủ của một ca sĩ mới nổi được tuyển chọn qua thử giọng, nổi tiếng là một bài khó về mặt kỹ thuật.

Ban đầu tôi còn ngạc nhiên kiểu "Sao lại chọn ngay bài đó!?", sau đó nghĩ chắc cô ấy phải tự tin lắm...

Tất nhiên đây chỉ là karaoke thôi. Chỉ cần hát bài mình thích với tràn trề tình yêu thì dù có dở cũng vẫn vui.

(Không... nhưng mà cái này thì...)

Nhưng cái sự dở của Nanako, nếu nói theo chỉ số game, thì giống như kiểu trong 5 chỉ số có một cái thấp đột biến, tạo cảm giác gì đó rất đáng tiếc nuối.

"Hà~, lâu rồi mới được hát, sướng thật đấy~"

Hát xong, Nanako tạm thời đặt mic xuống.

"Nanako, giọng cậu khỏe thật đấy."

Tạm thời vì khó tìm điểm khen quá nên tôi đành nhắm vào chỗ có vẻ ít vấn đề nhất.

"Vậy hả? Bà tớ ở quê có hát dân ca, hồi nhỏ tớ hay bị bắt hát lắm, chắc là nhờ vậy đó."

Nếu từ nhỏ đã luôn mở họng để hát thì tôi có thể hiểu được chất giọng khỏe khoắn này.

"Giờ cậu vẫn hát được dân ca chứ?"

"Được chứ. Kéo~ lưới~ lên~ nàoooo~..."

Đột nhiên cô ấy bắt đầu hát một bài dân ca "hàng thật giá thật", và chất giọng đó lại làm tôi ngạc nhiên lần nữa.

Nhưng mà, tông giọng vẫn cứ lệch tung tóe như thường.

"Tớ định hát tiếp cơ. Nhưng giữa chừng bị bảo là 'Cháu nên hát cái gì khác đi thì hơn', thế là tớ bỏ luôn."

Cách chọn từ của bà cô ấy thật khiến người ta muốn rơi nước mắt.

"Cậu thích hát lắm hả?"

Nghe tôi hỏi, cô ấy gật đầu thật mạnh.

"Ừ, thích lắm. Thế nên thi thoảng tớ lại đến quán karaoke thế này... nhưng đi một mình thì buồn, nên lỡ rủ cậu theo luôn."

Nanako nói với vẻ ngượng ngùng, rồi:

"...Tớ hát dở lắm đúng không?"

Đột nhiên cô ấy tự mình nói trúng tim đen.

"Hả, a, không, cái đó..."

Diễn biến bất ngờ quá khiến tôi lúng túng.

"Không được đâu mà. Tớ thích hát và luyện tập từ xưa rồi, nhưng không hiểu sao cái tật lệch tông thì vô phương cứu chữa."

Ra là cô ấy tự nhận thức được à...

Cố gắng lấp liếm lại thành ra xấu hổ ngược.

"Tự tớ nghe thì không biết phải sửa ở đâu, nên thi thoảng tớ muốn có người nghe giúp..."

Nanako liếc nhìn tôi với vẻ áy náy.

"...Vậy nên là, tớ có một việc muốn nhờ Kyouya."

"Việc nhờ vả?"

"Tớ cứ như vầy hoài à, tớ cũng muốn sửa mấy chỗ hát dở lắm, nhưng bạn bè đi cùng cứ rơi rụng dần."

Xin lỗi Nanako chứ nghe xong tôi cũng có cảm giác tông giọng của mình sắp lệch theo luôn rồi đây.

"Thế nên thi thoảng cũng được, cậu đi karaoke cùng tớ như thế này nhé... được không?"

Ư...

Trong thoáng chốc, tôi nghẹn lời.

Nanako là cô gái tốt, nói chuyện cũng vui, nhưng bắt phải đi karaoke thế này mãi thì cũng khá là cực hình.

Tuy nhiên, từ chối ở đây thì cảm giác hơi trái đạo làm người.

"Ừ, được thôi. Nếu cậu thấy tớ đi cùng được thì tớ sẵn lòng."

"Thật hả? Hoan hô~! Vậy lần sau tan làm lại nhờ cậu nhé!"

Nanako vui sướng vỗ vai tôi bành bạch.

"Ưm~, hôm nay hát đã đời thật...!"

Bước ra khỏi quán karaoke, Nanako vươn vai trên nền trời đã sáng rõ.

Trong đầu tôi vẫn đang tiếp tục công việc chuyển đổi những nốt nhạc lệch lạc vừa nghe về đúng tông của nó.

(Tôi đã hiểu rõ lý do tại sao bạn bè của Nanako không chịu đi karaoke cùng cô ấy nữa rồi...)

Quả nhiên là cái này có lây sang cả cách hát của mình thật, chắc chắn luôn.

"Hôm nay cảm ơn cậu nha, Kyouya."

"Hả? À không, có gì đâu."

"Không hiểu sao, hát trước mặt Kyouya tớ thấy dễ hát cực kỳ. Kiểu như không bị căng thẳng, cảm giác hát rất tự nhiên ấy..."

Đúng là, khoan bàn đến cao độ, thì trông Nanako hát rất thoải mái.

"Tớ sẽ cố gắng hết sức để hát hay hơn, nên cậu chịu khó đợi đến lúc đó nhé. Nha?"

Bị nhờ vả thế này thì đành chịu thôi.

Mọi thứ khác đều ổn cả rồi. Giờ chỉ cần chỉnh được tông giọng nữa thì sẽ ra sao đây. Cứ coi như khả năng ca hát khiêm tốn của tôi đã hy sinh vì sự nghiệp nâng cao trình độ ca hát của Nanako đi vậy.

"A, phải rồi."

Tôi nảy ra một ý.

Mong muốn được ai đó lắng nghe của Nanako. Khao khát muốn hát hay hơn.

Chính vì biết trước tương lai nên tôi mới có thể đưa ra lời khuyên này.

"Vậy thì, khi nào Nanako tự tin vào giọng hát rồi, hãy thu âm và đăng lên mạng đi."

"Đăng lên mạng á...?"

Nanako hỏi lại với vẻ mặt ngơ ngác.

"Ừ, đăng lên YouTube hay mấy trang video ấy, để mọi người cùng ngh..."

Tôi chưa kịp dứt lời, mặt Nanako đã tái mét trong nháy mắt.

"Khô, khô khô khô không đời nào, không thể nào có chuyện đó được! Bình thường đã hát dở tệ rồi, đăng lên mạng có mà bị ném đá tơi bời khói lửa à! Kyouya, sao thế? Cậu muốn dìm chết con tim tớ đến thế cơ à!?"

"Kh, không phải, ý tớ là khi nào cậu hát hay hơn cơ mà."

"Thế cũng không chịu đâu! YouTube là cả thế giới đó. Đăng karaoke lên đó, người ta lại bảo hám danh sống ảo thì nhục chết, tuyệt đối không!"

...Phải rồi ha, 10 năm trước vẫn còn là thời đại đó nhỉ.

"Vậy thì, giả sử có một trang web video chỉ dành cho Nhật Bản được lập ra, việc đăng karaoke lên đó trở nên dễ dàng hơn, thì cậu thử xem sao nhé?"

"Chỉ dành cho Nhật Bản...? Làm gì có cái nào như thế, ít nhất là bây giờ."

Ừ, cuối năm nay hoặc tầm năm sau là có đấy.

"Tớ nói giả sử thôi. Nếu có thì cậu cứ thử làm với tâm thế nhẹ nhàng thôi. Kiểu như phong trào 'Thử hát' ấy."

"Ư... Thử hát, à..."

Nanako vẫn còn nhăn nhó trước đề xuất của tôi, nhưng mà...

"Ừm, nếu cỡ đó thì... chắc tớ suy nghĩ cũng được."

"Được rồi, vậy quyết định thế nhé! Lấy đó làm mục tiêu để luyện tập nào!"

"Khoan, đã bảo đừng có tự tiện quyết định mà!!"

Nanako tức giận phủ nhận.

Nhưng biểu cảm và cách nói của cô ấy không có vẻ gì là thực sự ghét chuyện đó.

Nếu đã không ngại hát trước mặt người khác, thì chắc chắn cô ấy cũng có khao khát muốn được nhiều người lắng nghe.

Một chút nữa thôi trong tương lai, khi Nico Nico Douga được thành lập, rào cản công khai video và âm thanh sẽ hạ thấp xuống.

Chắc chắn sẽ có nhiều người muốn nghe giọng hát của Nanako hơn, và nếu tích lũy kinh nghiệm ở đó, có thể cô ấy sẽ hát hay hơn.

Suy nghĩ của Nanako, chắc chắn cũng sẽ thay đổi lớn từ nơi đó.

Nghe đồn rằng Khoa Hình ảnh, hay nói đúng hơn là các giờ học tại trường Nghệ thuật, hoàn toàn khác biệt so với những trường đại học thông thường.

Trước hết là về các môn đại cương.

Ở phần lớn các trường đại học, ngoại ngữ hai là môn bắt buộc, nhưng tại Đại học Nghệ thuật Oonaka thì ngoại trừ một số khoa đặc thù, môn này hoàn toàn không tồn tại. Sinh viên cũng không bắt buộc phải đăng ký những môn như Lịch sử hay Văn học. Bản thân các giờ học cũng rất thoải mái, kiểu như không có bài kiểm tra mà chỉ tính điểm chuyên cần, hoặc cứ đi học là mặc định qua môn vậy.

Đối với những sinh viên vốn ngán ngẩm việc học hành "bình thường" suốt thời phổ thông, đây chẳng khác nào thiên đường.

"Tiếng Nhật còn bập bõm, giờ mà bắt học thêm tiếng nước ngoài nữa chắc tui chết á. Bởi vậy tui mới chọn trường này đó đa!"

Vì danh dự của khổ chủ nên tôi xin phép giấu tên, nhưng đó là lời tâm sự của một cô bạn nào đó.

Tuy nhiên.

Một khi đã đụng đến các môn chuyên ngành, kiến thức chuyên môn sẽ được nhồi nhét vào đầu một cách không thương tiếc.

"Về Kyamera (Máy quay), chúng ta có nhiều loại. Với phim nhựa thì có 8mm, 16mm, 35mm, 70mm. Với video thì có 8mm, S-VHS, Beta, VHS, Betacam, U-matic, DV, và gần đây còn có thêm chuẩn HDV nữa."

"Khi sử dụng nhiều cú máy (cut) để cấu thành một cảnh phim (scene), trong mối quan hệ giữa Kyamera và chủ thể, tồn tại một đường ranh giới không được phép vượt qua. Chúng ta gọi đó là 'Trục tưởng tượng' (Imaginary Line)..."

"Để loại bỏ phản xạ ánh sáng xuất hiện khi quay qua mặt kính hoặc mặt nước, ta sử dụng kính lọc phân cực (Polarizing filter), nhưng khi đó không được quên rằng nó có hệ số lọc (filter factor) là 2.5. Vì vậy, cần phải mở thêm 2.5 khẩu (stop)..."

Những sinh viên mà mới hôm nào còn đang vật lộn với cấu trúc câu hay phương trình bậc hai, giờ đây phải hứng chịu liên hồi những bài giảng kiểu như thế.

Nói trắng ra là chẳng hiểu cái quái gì cả.

Cầm trên tay cuốn cẩm nang dịch trực tiếp từ tiếng Anh khó đọc muốn chết, cùng đống giáo trình chi chít những con số và biểu đồ, đám sinh viên năm nhất vừa nhập học dường như đang bị sốc văn hóa nặng nề.

...Mà tại sao không gọi là Camera cho rồi, cứ phải uốn lưỡi Kyamera làm gì không biết?

***

Hôm nay có tiết Kịch bản, một môn khá quan trọng trong số các môn liên quan đến hình ảnh.

"Được rồi, chúng ta bắt đầu bài Lý luận Sáng tác Kịch bản."

Đứng trên bục giảng là một vị giáo sư lớn tuổi với mái tóc bạc trắng, đeo kính râm, toát lên vẻ gì đó đầy uy lực.

Tôi không biết ông ấy là ai, nhưng khi tra tên trên Google thì mới vỡ lẽ đó là một đạo diễn điện ảnh gạo cội, người từng đoạt vô số giải thưởng.

Thực tế là cô bạn sành sỏi về điện ảnh ngồi phía trước tôi – Kawasegawa – đang dán mắt vào ông cụ trên bục giảng với vẻ ngưỡng mộ lấp lánh.

(Chắc là nhân vật tầm cỡ lắm đây...)

Dù ngoại hình cho thấy đã quá tuổi thất thập cổ lai hy, nhưng cái cách ông giảng bài trôi chảy, đầy năng lượng và viết bảng liên tục trông thực sự rất có khí thế.

(Bên này thì, chà, cũng "ghê gớm" theo một nghĩa khác.)

Ngược lại, ngay bên cạnh chỗ tôi ngồi...

"Khò... ò... g... á..."

Có một tên sinh viên mắt mũi lờ đờ đang ngủ say sưa chỉ sau 5 phút vào lớp.

"Tsurayuki, bị chửi bây giờ. Đừng ngáy nữa."

Không thể làm ngơ, tôi lay người gọi nó dậy.

"Hử...? Hết giờ rồi hả?"

"Mày ngủ mớ cái gì đấy, giờ mới bắt đầu thôi."

"Ờ... thế à."

Tsurayuki lướt mắt nhìn những dòng chữ trên bảng đen từ phải qua trái một cách qua loa, rồi...

"Ừm, thế lát gặp lại nha."

Nói xong, nó úp mặt xuống bàn và bắt đầu ngáy, tiếng ngáy có phần nể nang hơn lúc nãy một chút.

"Tao chịu mày luôn đấy..."

Thở dài ngao ngán, tôi quay lên nhìn bảng.

***

Đêm hôm qua, Tsurayuki đột nhiên mò sang phòng tôi.

"Tao kiếm được kèo làm thêm ngon lắm. Tiền công cao giật mình luôn."

Mắt nó sáng rực lên, rủ rê tôi nhiệt tình.

"Là thử nghiệm lâm sàng thuốc nhỏ mắt ấy mà. Đi một tuần được 300 nghìn yên, 300 nghìn lận đó! Một ông anh bên khoa Nhiếp ảnh chỉ cho tao đấy."

Thử nghiệm thuốc, thuốc nhỏ mắt, thù lao cao bất thường, đàn anh giới thiệu. Độ nguy hiểm cứ gọi là Max level.

"Thôi dẹp đi. Kèo này chắc chắn có mùi."

"Không sao, an toàn mà! Có viết giấy cam kết đàng hoàng!"

"Đưa tao xem cái đó chút."

Tôi cầm tờ cam kết từ tay Tsurayuki và đọc lướt qua.

Ngay dòng đầu tiên đã ghi mấy câu kiểu "Dù có chuyện gì xảy ra cũng không được khiếu nại", chỉ nhìn thôi đã thấy đau đầu.

"Tạm thời tao xin kiếu."

"Gì vậy, chán thế. Thế tao đi một mình vậy."

Thế là Tsurayuki đi, và đến tận sáng mới mò về. Bảo sao mà không buồn ngủ cho được.

"Tao về rồi đây."

Tsurayuki chẳng thèm giấu vẻ buồn ngủ, mặt mày cau có kể lại đầu đuôi câu chuyện cho chúng tôi nghe trong bữa sáng.

Đến điểm tập trung thì nghe bảo nhân viên làm thêm đã đủ người, thế là mấy đứa thừa ra như nó bị bên môi giới tống khứ sang làm bốc vác nhẹ nhàng ngay lập tức.

Bên đó thì đúng chuẩn bóc lột, bắt vác đồ nặng hộc bơ mà tiền công chỉ có 7500 yên.

"Tóm lại là tao đi ngủ đây."

"Nói gì vậy, 9 giờ có môn bắt buộc đấy."

"Thế tao vào lớp ngủ."

Cũng may là mắt của Tsurayuki không bị làm sao, nhưng đổi lại, sự mệt mỏi thể xác tích tụ khiến việc học tiết 1 trở nên cực kỳ gian nan.

***

(Chà, thầy có vẻ chỉ toàn viết bảng, lát nữa giảng lại cho nó nghe sau vậy.)

Dường như phong cách của thầy giáo già này là cứ viết liên tục, bắt sinh viên nghe và ghi nhớ.

"Được rồi, giờ chúng ta sẽ nói về những yếu tố cần thiết khi viết kịch bản."

Các từ ngữ lần lượt hiện ra trên bảng đen.

Được đặt tên là "Thập Điều Kịch Bản", đó có vẻ là danh sách các yếu tố cốt lõi của kịch bản phim điện ảnh hoặc truyền hình.

"Triển khai", "Định mệnh", "Kho báu", "Quyết tâm", "Cảm động", "Cao trào", "Kết màn", "Đề tài".

Viết một mạch đến đó, thầy bắt đầu giải thích từng mục một.

"'Triển khai' đúng như nghĩa đen. Nó chỉ việc câu chuyện sẽ phát triển thế nào, các cảnh phim được xoay chuyển ra sao."

Thầy vừa lấy ví dụ tên các tác phẩm và cảnh phim thực tế, vừa giải thích xem phần nào tương ứng với từ ngữ đó.

Tiếc là tôi không rành lắm, nhưng từ phía những sinh viên chăm chỉ ngồi bàn đầu vang lên những tiếng "À..." đầy tâm đắc.

"Nào, đến đây tôi muốn mọi người cùng suy nghĩ."

Đột nhiên, thầy ngừng giải thích và nhìn quanh lớp.

"Ở đây tôi mới liệt kê có 8 mục. Gọi là Thập Điều mà thế này thì lạ quá nhỉ?"

Nghĩa là...

"Hai điều còn lại, tôi sẽ nhờ ai đó trả lời giúp."

Uầy, thật hả trời.

(Hoàn toàn mù tịt... Là cái gì được nhỉ?)

Nói là yếu tố cần thiết, nhưng thuật ngữ kỹ thuật kịch bản thì tôi chỉ biết mỗi "Khai - Thừa - Chuyển - Hợp", còn cái "Thập Điều" đang hiện lù lù kia thì đương nhiên là lần đầu mới nghe.

"Có ai..."

"Thưa thầy."

Trước khi thầy kịp chỉ định, một cánh tay đã giơ lên dứt khoát, không chút do dự.

"Hô, hăng hái đấy. Em là..."

Cô thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc xoăn dài đứng dậy:

"Em là Kawasegawa Eiko ạ. Một trong những điều còn thiếu, chẳng phải là 'Biến điệu' (Ranchou) sao ạ?"

Cô ấy tiếp tục giải thích.

"'Biến điệu' ám chỉ những diễn biến bất ngờ, hay sự thất bại của nhân vật chính, của người hùng. Con người dù hoàn hảo đến đâu, nếu không có khuyết điểm hay thất bại thì sẽ thiếu đi sự thú vị. Em cho rằng việc thể hiện điều đó giữa chừng câu chuyện và để nhân vật khắc phục nó sẽ tạo nên kịch tính."

Cả lớp im phăng phắc trong giây lát, rồi...

"Chính xác. Không chê vào đâu được."

Thầy cười nhếch mép, viết thêm chữ "Biến điệu" lên bảng.

Cả phòng học bao trùm bởi những tiếng trầm trồ "Ồ...".

(Giỏi thật... Trúng phóc luôn.)

Tôi nhớ lại màn tự giới thiệu trôi chảy không vấp váp của cô ấy trong buổi hướng dẫn đầu khóa.

"Vậy, điều còn lại em có trả lời được không?"

"Điều còn lại em xin nhường cho người khác ạ. Chiếm hết hào quang thì cũng ngại lắm."

"Em cũng thú vị đấy. Mà cũng ghê gớm thật."

"Thầy quá khen ạ."

Mọi người cười ồ lên trước màn đối đáp của hai thầy trò.

Tình hình này thì người tiếp theo trả lời chỉ có nước bẽ mặt.

Mong là đừng gọi trúng mình... tôi chắp tay cầu khấn trong lòng.

"Được rồi, vậy thì cậu kia, cậu sinh viên đang ngủ gật cuối lớp! Trả lời xem nào."

Ngón tay thầy chỉ thẳng về phía này.

Ánh mắt của toàn bộ sinh viên đồng loạt đổ dồn về phía chúng tôi.

"Hửm... hả?"

Với giọng ngái ngủ, Tsurayuki ngẩng mặt lên.

"Sao thế Kyouya? Tao cảm giác như vừa bị điểm danh ấy."

"Không phải cảm giác đâu, bị gọi thật đấy, nhìn kìa."

Tôi hất cằm về phía bảng đen.

"Có vẻ như giờ học của cậu bây giờ mới bắt đầu nhỉ."

Cả lớp lại cười rộ lên trước câu nói của thầy.

Tsurayuki cuối cùng cũng nhận ra những ánh nhìn đang tập trung vào mình.

"Cái này, là sao đây. Bảo tôi trả lời gì đó hả?"

Nó buông một câu tỉnh bơ bằng cái giọng thản nhiên đến lạ.

"Đúng rồi đấy, cái gọi là Thập điều cần thiết cho kịch bản ấy, còn thiếu một cái, thầy bảo mày trả lời đi."

"À, ra là vậy."

Tsurayuki gật gù "hừm hừm" nhìn lên bảng đen.

Nhìn kiểu gì cũng không giống tình huống có thể trả lời được.

"Không biết sao? Nếu đầu hàng thì cứ nói..."

Câu nói mang nửa phần khiêu khích của thầy giáo không thể thốt ra trọn vẹn.

"'Đối địch' (Kataki)."

Đột nhiên, Tsurayuki thốt lên.

"Hả?"

"À, phải rồi. Thầy đang thống nhất dùng từ ghép hai chữ Hán nhỉ. Vậy thì là 'Địch dịch' (Vai ác) chăng."

Tsurayuki gãi đầu sột soạt, vẫn giữ nguyên chất giọng uể oải:

"Đúng như mặt chữ, đó là thứ trở thành kẻ địch của nhân vật chính trong tác phẩm. Là con người hay tổ chức cũng được, mà là chấn thương tâm lý hay yếu tố nội tâm cũng được nốt. Trong những thứ được liệt kê ở đây, nếu coi nó là thế lực muốn cướp đi 'Kho báu' thì sẽ dễ hiểu hơn nhỉ. Em nghĩ đó là sự tồn tại quan trọng giúp duy trì sự căng thẳng cho đến tận giai đoạn cuối của câu chuyện... thầy thấy sao ạ?"

Mọi người đều há hốc mồm trước câu trả lời của Tsurayuki.

"...Đó chính xác là một 'Biến điệu' đấy. Xuất sắc."

Trong bầu không khí đó, chỉ có thầy giáo là gật đầu đầy tâm đắc.

"Dạ."

Tsurayuki ngồi xuống, không nói thêm lời nào nữa, lại bắt đầu chèo thuyền vào giấc mộng.

(...Tsurayuki, rốt cuộc nó là thần thánh phương nào vậy?)

Tôi nhìn chằm chằm vào thằng bạn có ánh mắt lờ đờ này một lần nữa.

Đúng là nó có những điểm khó hiểu, nhưng cái cách bị gọi dậy bất ngờ mà vẫn nói trúng phóc trọng tâm của kịch bản, lại còn tỏ thái độ "chẳng có gì to tát", rõ ràng không phải là kẻ tầm thường.

(Chẳng lẽ thằng này cũng là một người trong "Thế hệ Bạch Kim"...?)

Cảm giác rùng mình về sự đáng sợ mà tôi từng cảm thấy ở Shinoaki, giờ đây tôi cũng cảm nhận được từ gã trai đang ngủ say sưa bất chấp sự đời này.

"Gì vậy chứ tên kia. Ngủ li bì suốt thế mà, không thể tin được..."

Và, còn một người nữa.

Kawasegawa Eiko, người vừa bị cướp mất vị trí nhân vật chính tại nơi này, đang ném ánh nhìn đầy hằn học về phía Tsurayuki, y hệt như lúc cô ấy nhìn Shinoaki trong buổi hướng dẫn.

(Lòng hiếu thắng dị thường của cô nàng này... rốt cuộc là sao chứ, thiệt tình.)

***

"Có gì to tát đâu. Tao chỉ bê nguyên xi cái từng đọc được ở đâu đó hồi xưa ra chém thôi."

Tsurayuki vừa ngấu nghiến bát cơm thịt heo chiên xù, vừa trả lời với vẻ phiền phức.

"Chẳng qua cái tao nhớ tình cờ lại là chỗ còn trống nên mới trả lời được, chứ vào cái khác là tịt ngòi rồi. Ngẫu nhiên thôi, ngẫu nhiên."

"Mày nói thế, nhưng trong tình huống đó mà tuôn ra trôi chảy được như vậy thì vẫn đỉnh lắm đấy."

Tôi hào hứng nói, cả Nanako và Shinoaki cũng đồng tình.

"Đúng đó. Tớ nghe giải thích mà chẳng hiểu mô tê gì sất."

"Thầy giáo cũng giật mình luôn ha, kiểu 'trò này mà trả lời được sao' ấy."

Mọi người thi nhau khen ngợi hết lời, nhưng Tsurayuki chẳng có vẻ gì là vui sướng, nó ăn một loáng là sạch bách rồi đứng dậy.

"Hừm. Thôi, tao đi làm thêm đây."

Nói ngắn gọn vậy xong, nó rời khỏi nhà ăn, bước đi xiêu vẹo.

"....Bộ cậu ấy đang khó ở hay sao ta?"

Rõ ràng là đang được khen, đâu cần phải lạnh lùng như thế chứ.

"Chắc là do không quen được khen đấy, tên đó ấy mà."

"Thế hả?"

"Chứ sao. Chắc chắn là đang sướng âm ỉ ở chỗ bọn mình không thấy đấy."

Nanako vươn vai một cái thật dài rồi nói:

"Thế tớ cũng có ca làm tối, tớ lượn trước nha."

"À, ừ."

"Đi làm vui vẻ nhé."

Tôi cùng Shinoaki tiễn Nanako rời đi.

Dù không nổi bật trong giờ học, nhưng Nanako có rất nhiều bạn bè và có vẻ đang tận hưởng cuộc sống đại học một cách trọn vẹn.

"Mọi người ai cũng cố gắng ghê ha. Tui cũng phải ráng để theo kịp mới được."

"Ừ, ừm. Đúng vậy."

Tôi gật đầu trước lời nói của Shinoaki, nhưng trong lòng lại nghĩ khác.

Trong mắt tôi, cô ấy và Tsurayuki được xếp vào cùng một nhóm.

(Sớm muộn gì cũng trở thành họa sĩ thần thánh, đẳng cấp nó phải khác chứ.)

Hình ảnh cô nàng đang vui vẻ hút hộp sữa dâu chùn chụt kia và cái khí thế áp đảo hôm trước, dù cố cách mấy tôi cũng không thể nào liên kết lại được.

Tôi từng nghĩ việc mình quay về từ thế giới 10 năm sau sẽ mang lại lợi thế lớn hơn mọi người. Tôi đã đinh ninh mình nắm chắc phần thắng.

Thế nhưng, dù mang danh là người từng làm việc chuyên nghiệp trong ngành giải trí, những kiến thức tôi tích lũy được lại chẳng giúp ích gì. Ngược lại, nó chỉ phơi bày sự thật rằng tôi chẳng hiểu gì về những điều cơ bản nhất.

Tôi bắt đầu nghĩ rằng, so với kinh nghiệm, rốt cuộc tài năng hay sự học hỏi bài bản mới là thứ quan trọng hơn.

"Hầy..."

Tôi cúi mặt trầm ngâm.

Mọi người đều thật giỏi giang. Trong số đó, chỉ có mình tôi là kẻ phàm trần vô dụng.

Liệu tôi có thể theo kịp đà này không đây. Nỗi bất an cứ thế dâng trào không dứt.

"Cậu sao vậy?"

"Hả?"

Chẳng biết từ lúc nào, Shinoaki đã ghé sát mặt vào nhìn tôi.

"À, không, không có gì đâu."

"Hưm, vậy thì tốt."

Shinoaki nhoẻn miệng cười, rồi...

"Nè nè, Kyouya?"

"Hử, hử? Gì thế?"

Shinoaki cười tươi rói, tay nắm lấy gấu áo tôi, giật nhẹ.

"Nếu giờ cậu không bận gì, thì đi cùng tui một chút được hông?"

"Hả? C, cũng được thôi, nhưng mà..."

"Vậy đi thôi!"

Shinoaki chắc cũng không có lịch làm thêm, nhưng rốt cuộc là đi đâu nhỉ?

Dù trong lòng có chút thắc mắc, nhưng thấy Shinoaki đứng dậy bước đi, tôi cũng quyết định đi theo.

Rẽ vào con đường nhỏ từ đại lộ, nơi các tòa nhà học xá san sát nhau, rồi quay ngược về phía cổng trường, chúng tôi đến khu nhà của các câu lạc bộ văn hóa.

Điểm đến của Shinoaki chính là tòa nhà này.

「Chà, nhiều ghê ha. Biết xem từ đâu bây giờ ta?」

Cô ấy nói vẻ vui sướng, mắt ngắm nhìn những phòng sinh hoạt với đủ loại cá tính khác nhau. Lúc này, trên cửa nhiều phòng vẫn còn dán nguyên tờ giấy tuyển thành viên.

「Đúng là trường Nghệ thuật có khác, chỗ nào cũng tìm cách thể hiện bản sắc riêng nhỉ.」

Chỉ nhìn biển hiệu thôi cũng thấy đủ loại phong cách, từ viết tay, khắc gỗ cho đến nhuộm vải.

「Hội chiêu mộ ấy, tớ bị cảm nên lỡ mất, tiếc ghê! Phải đi bù mới được~」

Tại Đại Nghệ, hội chiêu mộ tân sinh viên của các câu lạc bộ sẽ diễn ra ngay sau lễ nhập học.

Hàng loạt câu lạc bộ sẽ trình diễn trên sân khấu giảng đường lớn, tân sinh viên thấy hứng thú với nơi nào sẽ đăng ký ngay tại đó. Tuy nhiên, nếu xui xẻo không tham gia được, họ đành phải tự mình đi dạo quanh khu nhà câu lạc bộ vào ngày hôm sau để tìm hiểu.

Nghe nói số lượng câu lạc bộ ở Đại Nghệ nhiều kinh khủng, cuộc chiến giành giật tân sinh viên năm nào cũng khốc liệt. Nhìn họ nhiệt tình chèo kéo cũng thú vị đấy, nhưng trong đó cũng có vài câu lạc bộ đặc thù quá mức, kỳ quặc đến nỗi chẳng hiểu là cái gì.

Và Shinoaki thuộc nhóm lỡ mất buổi hôm đó.

「A, Kyouya-kun!」

Shinoaki giật giật vạt áo tôi.

「Nhìn kia kìa! Trong phòng CLB có trải chiếu Tatami luôn!」

Nhìn theo hướng cô ấy chỉ, tôi thấy một căn phòng dị biệt hẳn so với phần còn lại của dãy nhà.

Từ cửa nhìn vào căn phòng trải chiếu Tatami, có thể thấy thấp thoáng vô số món vũ khí nguy hiểm. Không chỉ vậy, trên tấm chiếu dựng sát tường còn cắm chi chít nào gậy gộc, nào phi tiêu hình thoi.

「À... đó là Hội Nghiên cứu Nhẫn thuật đấy.」

「Nhẫn thuật?」

「Nghe bảo là câu lạc bộ Ninja duy nhất ở Nhật chỉ có tại Đại Nghệ, tính trên toàn thế giới cũng chỉ có hai trường sở hữu thôi đấy.」

Hình như lúc diễn ra hội chiêu mộ, Genkirou đã chỉ cho tôi chỗ này và bảo đây là CLB vận động đáng chú ý. Tôi bèn bê nguyên văn lời cậu ta ra giải thích lại.

「Hể... câu lạc bộ hàng hiếm ghê ha.」

Shinoaki trầm trồ thán phục.

Nhìn kỹ thì mấy sinh viên đang hì hục tập cơ bắp trước cửa phòng cũng mặc đồ Ninja, tạo nên một khung cảnh khá là siêu thực.

Genkirou tò mò về cái CLB như thể chuyển sinh sang dị giới đời thực này sao...

「Vậyyy, người này cũng là Ninja hả?」

「Ai cơ?」

Ở phía cuối hành lang mà Shinoaki chỉ tay, có một gã đàn ông đang bò toài trên mặt đất.

Gã phát ra những tiếng rên rỉ kỳ quái, mồ hôi nhễ nhại trên mặt.

Và gã không hề mặc đồ Ninja.

「...Cái này, đơn giản là bị ngất xỉu thôi nhỉ?」

「Hả, hểểể!?」

Hai đứa tôi hoảng hốt chạy vội lại chỗ người đàn ông đó.

「A, ừm, anh có sao không ạ?」

Người đàn ông mặc chiếc áo hoodie nhăn nhúm cùng chiếc quần jean rách tơi tả, ăn mặc có chút... à không, phải nói là khá hoang dã.

Khi tôi lay người gọi dậy, anh ta rên lên 「Ư, ư~m」.

Rồi anh ta đảo mắt nhìn quanh dáo dác.

「...Cậu, có tự tin vào thể lực của mình không?」

Anh ta hỏi tôi như vậy.

「Hả?」

「Ta hiện giờ đang vô cùng mệt mỏi, tóm lại một câu là không còn sức lết về phòng CLB nên mới nằm vạ vật rên rỉ ở đây. Nếu cậu có sức khỏe thì hãy hô 'dô ta' một tiếng rồi cho ta mượn vai, đưa sinh viên năm 5 khoa Nhiếp ảnh - Kiryuu Takafumi này về phòng CLB giúp với.」

Chẳng tóm lại một câu tí nào, đã thế còn nói rõ luôn nguyện vọng cụ thể nữa chứ.

「Cũng may là em khá tự tin vào thể lực.」

「Vậy nhờ cậu. Ta thật sự không cử động nổi nữa rồi.」

...Chịu luôn.

「Shinoaki, chuyện này...」

「Hông sao, đừng lo cho tớ. Anh ấy trông có vẻ vất vả quá ha.」

Dù bị mất thời gian đi xem các CLB nhưng Shinoaki vẫn nở nụ cười hiền lành.

「Xin lỗi nhé. Vậy, ừm... Tiền bối Kiryuu.」

「Ồ, cậu giúp ta sao.」

「Trước mắt là vậy. Phòng CLB ở đâu ạ?」

Tôi xốc vai tiền bối lên, bắt đầu bước đi theo hướng anh ta chỉ.

「Xin lỗi nhé, nặng lắm phải không.」

「Dạ không, hoàn toàn không.」

Thú thật là tôi chẳng thấy nặng chút nào.

Nhìn qua thì biết là gầy rồi, nhưng lúc vác lên thật mới thấy nhẹ đến ngạc nhiên.

Đàn ông con trai mà nhẹ thế này thì ngược lại càng làm người ta lo lắng hơn.

「Ồ, đây rồi, lên tầng 2 giúp ta.」

Từ phía cuối khu nhà CLB, có một tòa nhà mới xây nối tiếp vào.

「Hóa ra tít chỗ xa thế này cũng có CLB ha.」

Shinoaki nhìn ngắm với vẻ lạ lẫm.

Leo lên cầu thang ở chính diện, điểm đến dường như là căn phòng không treo biển hiệu kia.

「Đến cửa là được rồi chứ ạ?」

「Không, vào trong đó... rồi đặt ta ngồi lên ghế ấy.」

Bước vào căn phòng rộng chừng mười chiếu tatami, tôi đặt anh Kiryuu ngồi xuống chiếc ghế ở giữa phòng.

Trong phòng dựng đầy những khung tranh canvas ở khắp nơi. Có bức vẽ những họa tiết hình học đầy màu sắc, có bức lại là tranh phong cảnh tả thực, hoàn toàn không có chút thống nhất nào.

「Oa, cảm giác đúng chất Đại Nghệ ghê.」

Shinoaki có vẻ đã hoàn toàn bị những bức tranh đó thu hút.

「Chà, cứu tinh đây rồi. Nhờ các cậu mà ta mới lết xác về được phòng CLB.」

Anh Kiryuu thở phào nhẹ nhõm nói lời cảm ơn.

「Dạ không có gì. Vậy, tụi em xin phép.」

Nói rồi, ngay khoảnh khắc tôi quay người định rời khỏi phòng.

Anh Kiryuu đang rũ rượi bỗng bật dậy thẳng tắp như lò xo.

「Tân sinh viên, đã tóm được rồi───!!!!」

「Hả?」

「Hở?」

Lấy tiếng hô đó làm hiệu lệnh, từ khắp nơi trong phòng, mọi người túa ra.

「Đượccc lắm, làm tốt lắm Trưởng ban! Thế là thoát khỏi bi kịch bị cắt giảm kinh phí 3 năm liên tiếp rồi... hu hu.」

「Năm nay không phải mượn người từ CLB bên cạnh nữa rồi! Cái trò đó thảm hại mà buồn lắm luôn á...」

「Thế là năm nay cũng sống sót rồi nhỉ! A, có cả con gái kìa! Ngon! Dễ thương quá!」

「Đừng có nói ngon hay dở, em nó sợ bây giờ! Nè em gái học khoa nào? Mỹ thuật? Đồ họa? Nếu là Nghệ thuật biểu diễn thì anh chỉ cho nhiều thứ lắm nha!」

Trước mặt tôi và Shinoaki đang ngơ ngác, đám người đó sau khi hô vạn tuế ba lần liền nhao nhao hét lên vui sướng.

Phải mất tròn một phút sau, tôi mới thốt nên lời.

「Bị gài rồi...」

Tôi nhận ra tình huống này đã được sắp đặt từ trước.

「Thàààààààààành thật, xin lỗi cậu!!!!!」

Anh Kiryuu nằm rạp xuống sàn tạ lỗi, có phần hơi quá lố.

Bên cạnh anh ta, mấy vị tiền bối lúc nãy còn làm ầm ĩ giờ cũng đang ngồi thu lu, vẻ mặt hối lỗi.

「Không, cái đó, anh xin lỗi đến mức này làm em thấy hơi sợ đấy ạ.」

Anh Kiryuu ngẩng phắt đầu lên.

「Vậy, cậu sẽ gia nhập chứ!?」

「Chuyện đó và chuyện này là hai chuyện khác nhau.」

「Quả nhiên là không được sao!」

Anh ta lại gục đầu xuống thất vọng tràn trề.

Sau màn đánh úp ban nãy, tôi đã lớn tiếng phản đối.

Vì tôi nghĩ trò này quá đáng thật, và nếu cứ để yên thì sẽ bị cuốn theo nhịp độ áp đảo của họ mất.

Nhân tiện, tên của CLB là Hội Nghiên cứu Mỹ thuật, gọi tắt là Biken. Vốn dĩ đây là CLB do sinh viên các khoa phi mỹ thuật lập ra, hoạt động chủ yếu dành cho những người ít có cơ hội tiếp xúc với hội họa hay thiết kế.

Nghe đâu đây là một CLB có lịch sử khá lâu đời ở Đại Nghệ, nhưng vài năm gần đây đang đau đầu vì số lượng thành viên sụt giảm. Hiện tại tính cả anh Kiryuu thì chỉ còn 5 người. Đây là con số tối thiểu để được trường công nhận là CLB, và họ đang đứng trước nguy cơ bị thu hồi phòng sinh hoạt.

「Thì biết sao được! Đám sinh viên khoa phi mỹ thuật vốn dĩ phần lớn chẳng hứng thú gì với tranh ảnh, còn đám khoa mỹ thuật thì bị bài tập dí chạy tóe khói, bình thường nhìn thấy tranh là muốn ói rồi. Thế thì làm gì có ai chịu vào chứ!?」

「Em biết làm sao được chuyện đó!」

...Cơ mà, đúng là những gì anh ta nói cũng có lý.

Nếu là trường đại học bình thường, chắc chắn sẽ có một lượng người nhất định hứng thú với hội họa. Những CLB mỹ thuật thế này sẽ là nơi đón nhận họ và có ý nghĩa tồn tại.

Nhưng đây là trường Nghệ thuật. Là ngôi trường mà sinh viên bị bắt vẽ đến mòn cả bút, và đó là tiêu chuẩn để đánh giá. Ít nhất thì trong thời gian rảnh rỗi, người ta sẽ muốn làm việc khác, đó là lẽ tự nhiên.

「Xin cậu đấy! Ghi danh cho có cũng được, chỉ cần trong thời gian giới hạn đến khi trường cấp kinh phí hoạt động thôi cũng được!」

Bị van nài đến mức này, thú thật tôi cũng bắt đầu thấy hơi mủi lòng.

「Ưm, tính sao đây?」

Tôi quay sang hỏi Shinoaki, người nãy giờ vẫn đang ngắm tranh bên cạnh.

「Hưm, tớ thì vào cũng được đó.」

「Th-Thật hả!?」

Anh Kiryuu chỉ ngóc mỗi cái đầu lên.

「Ơ, được sao?」

「Mấy anh chị tiền bối trông cũng không giống người xấu ha.」

Các tiền bối đồng loạt nhao nhao lên: 「Nghe chưa? Không giống người xấu kìa.」 「Tụi mình khả nghi thế này mà.」 「Em nó ngoan quá vậy.」 Quả thật, tôi cũng thấy cô ấy ngoan quá mức quy định.

「Với lại, tớ cũng thích ngắm tranh của nhiều người vẽ nữa.」

「A...」

Ra là vậy.

Tôi cứ nghĩ sinh viên khoa phi mỹ thuật mà hứng thú với mỹ thuật là loài hiếm, nhưng Shinoaki chính là một người như thế.

「Em hiểu rồi, vậy em cũng vào.」

「Thật hả!? Được luôn hả?」

「Nh-Nhưng mà, chỉ là tham gia tạm thời thôi đấy nhé! Sau này có thể thay đổi đấy!」

「Hoan hô!」

Các tiền bối reo hò còn to hơn cả lúc nãy.

「Thế này có ổn không ta...」

Nhìn các tiền bối bắt tay ngay vào chuẩn bị tiệc chào mừng tân sinh viên, tôi không khỏi cảm thấy chút bất an.

Tiệc chào mừng của Hội Nghiên cứu Mỹ thuật bắt đầu chưa đầy một tiếng sau đó.

Địa điểm là trên ngọn đồi phía sau khu nhà CLB, tiền bối Kiryuu mặt đã đỏ gay cầm cốc lên bắt nhịp.

「Nào, chúc mừng Hashiba Kyouya-kun và Shino Aki-san đã gia nhập hội!」

「Dô!!」

Những chiếc cốc được giơ cao, bữa tiệc bắt đầu.

「Ây chà, cảm ơn, cảm ơn các em. Thế là giữ được thể diện cho trưởng ban này rồi. Trên đời làm gì có chuyện nào vui hơn thế này chứ.」

Anh Kiryuu vui sướng như sắp khóc đến nơi, nhưng nhìn qua là biết diễn sâu, trông giả trân hết sức.

「Em nói trước nhé, thực sự chỉ là tạm thời thôi đấy?」

「Biết rồi, biết rồi mà. Ừ ừ, hiểu mà hiểu mà.」

Anh ta vừa nói cái giọng không có lấy một mảy may uy tín nào, vừa vỗ bồm bộp vào vai tôi.

Người này cần phải cảnh giác cao độ đây...

「Fufu, Kyouya-kun... Sao mặt cậu đáng sợ rứa? Cậu uống hông?」

「Hả, uống thì tớ đang uống Cola đây... Khoan, Shinoaki, mặt cậu, gần quá.」

Shinoaki đang cao hứng bỗng sáp lại gần tôi.

Cô ấy bắt chuyện ở cự ly cực gần, hơi thở phả vào má làm tôi rùng mình.

Dù nhìn gần thế này nhưng làn da như trẻ con ấy không hề có một vết nám. Tôi bị vẻ đẹp đó hớp hồn. Đã thế, từ đôi môi hé mở còn thoang thoảng mùi hương ngọt ngào, càng làm cho...

「...Ấy, từ từ đã!」

Phát hiện ra mùi cồn rõ rệt, tôi giật lấy cái cốc từ tay Shinoaki.

Thứ nước trong cốc rõ ràng không phải nước lọc hay trà Oolong.

「Này anh Kiryuu! Cái này!」

「Hửm?」

「Hửm cái gì mà hửm! Anh cho cái gì vào cốc của Shinoaki thế hả!」

「N-Nước thôi mà...」

「Làm quái gì có loại nước nào mà nhãn ghi Rượu nguyên chất Đại Ngâm Nhưỡng - Bát Hiền hả! Này!」

Anh Kiryuu đã chuồn êm từ đời nào.

「Cái này, hông được uống hả?」

「Không được. Với lại uống nước lọc đàng hoàng đi.」

Tôi đổi sang cốc nước lọc rồi đưa cho Shinoaki.

「Nè nè, Hashiba-kun học khoa nào thế? Hình ảnh hả?」

Bà chị lúc nãy khen "ngon" sáp lại gần tôi. Ăn nói hào sảng, ăn mặc cũng hào sảng nốt, hay nói đúng hơn là hở hang một cách kỳ lạ.

「V-Vâng, đúng rồi ạ... Ơ, chị là?」

「Yama Yurika. Năm 3 khoa Thủ công. Chị chuyên ngành Gốm nha~」

Gốm sứ... Ra vậy, ở đây cũng có khoa đó nữa ha.

「À ừm, em hỏi một câu được không?」

「Được chứ, gì nà?」

「Làm gốm thì... quả nhiên là phải xoay bàn xoay đúng không ạ?」

Tôi buột miệng hỏi theo ấn tượng thông thường, chị Yama như chỉ chờ có thế.

「Được lắm được lắm, biết ngay là sẽ hỏi câu đó mà, chờ chị một chút nha.」

Chị ấy đặt cốc xuống bàn, đứng phắt dậy.

「Được rồiii, Yama Yurika, xin phép biểu diễn xoay gốm không khí!」

Vừa dứt lời, chị ấy giơ hai tay lên như người đang trả lời phỏng vấn, rồi bắt đầu múa tay như thể đang có một cái bàn xoay gốm ở đó thật. Trào lưu này còn chưa thịnh hành mà ta...?

「Hưm~ Quả nhiên là~ với tư cách người chế tác, tôi muốn giữ vững sự cầu kỳ của mình~」

Chị ấy còn bắt đầu diễn luôn cả màn trả lời phỏng vấn đầy vẻ "nghệ" nữa.

「Hay lắm Yama, đỉnh lắm!」

「Đúng là dân trong nghề!」

Công nhận là khéo thật, nhưng đây có phải trò vui mà dân trong nghề hay làm không vậy.

「Sinh viên năm 2 khoa Âm nhạc, Sugimoto Mikio! Mình xin phép trình bày bài 'Hạt dẻ lăn tròn'!」

Vị tiền bối phốp pháp bên khoa Âm nhạc đứng dậy tuyên bố dõng dạc, rồi...

「Hạaaat dẻeee lăăăn tròòòn~ lăăăn tròòòn~ hạaaat dẻeee~」

Từ trên đỉnh đồi nơi tổ chức tiệc, anh ta vừa hát vang bài 'Hạt dẻ lăn tròn' bằng chất giọng nam cao thượng hạng, vừa lăn lông lốc xuống dốc.

「Giọng hát của Sugimoto ghê chưa.」

Chị Yama đã xoay gốm xong từ lúc nào lên tiếng bình luận.

「Ghê thì ghê thật nhưng mà...」

「Cậu ta trình độ cỡ chạy sô hòa nhạc được luôn đấy.」

「Đúng là ghê thật nhưng mà...」

Từ dưới đáy dốc vọng lên tiếng hát 'Hạt dẻ lăn tròn' đầy nội lực.

Hay thì hay thật, nhưng thú thật chắc tối về tôi gặp ác mộng mất.

Xung quanh tràn ngập tiếng vỗ tay tán thưởng và tiếng cười nắc nẻ. Chẳng biết từ lúc nào, những người không phải thành viên CLB cũng tự nhiên nhập hội. Nghĩ kiểu gì cũng thấy đông quá mức.

「Chà, nhờ các em mà năm nay mới mở được tiệc chào mừng tân sinh viên đấy, cảm ơn nhé.」

Một anh chàng đẹp trai quá mức quy định bắt chuyện với tôi. Là người lúc nãy đã gọi với theo chúng tôi cuối cùng ở phòng CLB.

"A, không... ừm, còn anh là?"

"Kakihara Shou. Sinh viên năm ba khoa Nghệ thuật Sân khấu."

Lại thêm một cái khoa nghe lạ hoắc nữa xuất hiện.

"Nghệ thuật Sân khấu là làm gì vậy ạ?"

"Làm gì hả... để anh làm thử cho xem nhé."

Giống như chị Hiyama lúc nãy, anh Kakihara đặt cốc xuống, lùi ra xa một chút, hít một hơi thật sâu... rồi đột ngột xoay người tại chỗ, bắt đầu múa vòng tròn.

"Kakihara học chuyên ngành Múa đấy."

Chị Hiyama nhìn thứ có vẻ là điệu múa đó với ánh mắt say đắm.

"V-Vậy ạ."

Rõ ràng là những chuyển động dứt khoát, đẳng cấp khác hẳn dân nghiệp dư.

Khoan bàn đến chuyện có nên diễn trò này ở tiệc rượu hay không, nhưng đúng là tôi cảm nhận được kỹ thuật điêu luyện của anh ấy.

"Thế nào, Hashiba-kun! Đây chính là chuyển động của khoa Nghệ thuật Sân kh... Ọc... ợ."

Giọng nói của đàn anh Kakihara, người vẫn đang xoay mòng mòng, đột nhiên trở nên đáng ngờ.

"A, Kakihara 'toang' rồi, hôm nay nhanh thế nhỉ."

Giọng chị Hiyama, người đáng lẽ đang say đắm nhìn bên cạnh, bỗng dưng trở nên bình tĩnh lạ thường.

"Ơ, ơ kìa, toang là sao ạ?"

"Nhìn là biết ngay ấy mà, kia kìa."

"Ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe."

"Oáaaaaaaaaaaaaaa!"

Nghe chị ấy nói xong tôi nhìn sang, chỉ thấy anh Kakihara trong nháy mắt đã biến thành con búp bê địa ngục vừa xoay tít vừa phun "cầu vồng".

"Ra rồi! Đặc sản 'Nôn xoay vòng' của Kakihara!"

"Thiếu món này thì tiệc rượu của hội Mỹ thuật chưa bắt đầu được đâu nha~"

"Ơ, này, không ai cứu anh ấy sao ạ? Nhìn mặt anh Kakihara như sắp chết rồi kìa!"

"Không sao không sao, nôn xong ổng tự dọn, rồi lại uống rồi lại xoay tiếp ấy mà."

"Thế thì có gì mà không sao chứ!"

"Trông vui ghê ha! Tớ cũng muốn xoay thử quá à~"

"Shinoaki ngồi yên đấy cho chị! Aaa thiệt tình chị Kiryuu, đã bảo đừng có rót rượu vào cốc con bé này rồi mà! Với cả chị Hiyama, đừng có ôm ấp lung tung nữa!"

Trong khuôn viên trường tối om, đây đó vẫn có những tiệc rượu đang diễn ra. Có vẻ tình trạng này sẽ còn kéo dài cho đến khi hết mùa chào đón tân sinh viên.

Tôi vừa liếc nhìn đồng hồ đã điểm quá nửa đêm từ lâu, vừa rời khỏi trường.

"Chào mừng tân sinh viên nỗi gì chứ. Người được chào mừng lại là người gặp nạn mới đau."

Vừa cõng Shinoaki đang thở đều đều trên lưng, tôi vừa càu nhàu về đám đàn anh đàn chị ngang ngược.

Cũng may đường đêm mùa xuân nhiệt độ vừa phải, khá dễ chịu, coi như vớt vát được chút ít.

Trái ngược với sự ồn ào náo nhiệt vọng ra từ khu giảng đường, không khí và âm thanh ở con đường nhỏ này đều trong trẻo.

"Ưm...? Ủa, tớ ngủ quên mất tiêu hả?"

Có tiếng nói vang lên từ sau lưng.

"Chào buổi sáng."

Tôi trả lời, và sinh vật trên lưng liền vùi mặt vào mũ áo hoodie tôi đang mặc.

"Ư... đầu tớ vẫn cứ lâng lâng sao á..."

"Thì đó, uống cho lắm vào chả thế."

Tôi cười khổ, nhớ lại hành động của Shinoaki lúc nãy.

Rốt cuộc sau đó, Shinoaki đã nốc một lượng 'nước' khá đáng kể.

Trong khi tôi lo sốt vó, thì Shinoaki lại vừa cười tít mắt vừa chễm chệ ngồi ở ghế trên, được các đàn anh thi nhau rót 'nước' mời mọc.

Cái biệt danh "Công chúa hội Otaku" ấy nhỉ, nó ra đời vào khoảng năm nào ta... Hình như còn có từ "Gái hám trai" nữa thì phải.

"Nhưng mà mấy anh chị cũng là người tốt ha, may ghê."

Shinoaki nói với giọng thong thả.

"Chà, cũng không phải người xấu... chắc vậy."

Rõ ràng toàn là những người có hành động và phát ngôn kỳ quặc, nhưng đúng là không phải kiểu người xấu xa.

Cũng không có ai ép tôi hay Shinoaki uống rượu (dù chị Kiryuu có hơi khả nghi), xét theo nghĩa đó thì đây là một câu lạc bộ đàng hoàng, hay nói đúng hơn là hiền lành.

Mà, họ cũng bảo tham gia nhiều hội cùng lúc cũng được, nên tạm thời vào đây chắc cũng ổn.

"Kyouya-kun nè."

Bất chợt.

Shinoaki gọi tên tôi bằng giọng điệu rõ ràng, khác hẳn lúc nãy.

"Dạo này, hình như cậu đang suy nghĩ chuyện gì phức tạp lắm đúng hông?"

"Hả."

Bị nói trúng tim đen vào lúc không ngờ tới, lại còn từ một đối tượng không ngờ tới.

Sao cậu ấy lại biết được nhỉ?

Đúng là từ khi nhìn thấy dáng vẻ đó của Shinoaki, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Nhưng tôi có để lộ ra mặt đến mức chính chủ cũng nhận ra đâu?

"Hì hì~, cậu đang phản ứng kiểu 'Sao mà biết hay vậy' kìa~"

Có vẻ thái độ lúng túng của tôi đã thay cho câu trả lời, Shinoaki cười khúc khích.

"Ư, thế, sao cậu biết?"

Tôi rụt rè hỏi.

"Tại Kyouya-kun ít nói về bản thân lắm, kiểu như người lớn ấy, lúc nào cũng chỉ lo để ý người khác thôi, nên tớ mới quan sát cậu một chút đó."

Tôi hơi giật mình.

Một phần vì đến từ mười năm sau, nên tôi nhìn mọi người có chút gì đó như nhìn trẻ con. Nanako thì hơi già dặn, còn Shinoaki thì trẻ con. Nhưng tôi đâu có định thể hiện điều đó ra ngoài, và cũng chưa từng mảy may nghĩ rằng mình bị nhìn thấu.

Vậy mà, dù chỉ là trực giác nhưng chuyện đó đã bị lộ.

Hơn nữa, lại bị chính Shinoaki, người mà tôi cho là trẻ con, phát hiện.

Tôi cảm thấy hơi dao động.

"Chuyện khó nói lắm hả?"

"Ừm, cũng không hẳn, nhưng mà..."

"Vậy kể tớ nghe thử đi? Biết đâu tớ lại hiểu được gì đó thì sao."

Nghe lời cậu ấy, tôi kể lại mọi chuyện.

Rằng Tsurayuki, và cả những người xung quanh, ai cũng đều rất tài năng (tất nhiên tôi giấu chuyện tranh vẽ của Shinoaki). So với họ, tôi chẳng có gì trong tay cả.

Tôi đã thành thật nói ra hết, đến mức chính bản thân cũng phải ngạc nhiên.

"Hưm... bất ngờ ghê nha."

"Bất ngờ là sao?"

"Tớ thấy Kyouya-kun là người làm được đủ thứ việc mà, tớ hổng có ngờ là cậu lại có nỗi lo như vậy luôn á."

"Đủ thứ việc á, làm gì có."

Lời nhận xét đó mới khiến tôi bất ngờ. Dưới con mắt của Shinoaki thì tôi khác thế sao?

"Ừm thì nhé, ví dụ như... Tsurayuki-kun buổi sáng siêu yếu nhớt!"

"Tớ biết. Dạo này tớ toàn phải lôi đầu cậu ta dậy để kéo đến trường."

"Đã thế việc nhà cũng không biết làm, chỉ biết mỗi đun nước sôi!"

"Tớ biết. Tớ gạch tên cậu ta khỏi phiên trực nấu ăn rồi mà."

"Ngày đổ rác cũng nhầm lên nhầm xuống!"

"Tớ biết. Thỉnh thoảng tớ phải lôi túi rác về lại."

Shinoaki gật gù cái đầu, rồi nói:

"Tất cả mấy cái đó, Kyouya-kun đều làm được."

"Ừ-Ừm, nhưng mấy cái đó đâu có liên quan gì đến việc học ở trường nghệ thuật đâu?"

Tôi buột miệng nói thế.

"...Nhưng đó là những việc quan trọng để sống mà."

Shinoaki trả lời, giọng bỗng trở nên trầm lắng lạ thường.

"Người không làm được gì cả, thì sẽ trầy trật đi tìm thứ mình có thể làm. Nên là, tớ nghĩ những người mà Kyouya thấy giỏi giang ấy, họ cũng đang cố gắng hết sức vì muốn làm được một điều gì đó thôi."

Cơ thể cô ấy, trong khoảnh khắc dường như nóng bừng lên.

Từ tấm lưng đang tiếp xúc, hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể tôi. Có lẽ Shinoaki chỉ vô tình nói ra thôi, nhưng những lời ấy lại khiến lòng tôi sục sôi, lay động dữ dội.

"Có lẽ, là vậy."

Sau câu nói thốt ra đầy khó khăn, một khung cảnh hiện lên trong tâm trí tôi.

Hình bóng Shinoaki cắm cúi vẽ không ngừng nghỉ trước màn hình máy tính.

Nếu có tài năng, thì cứ bám vào đó là được. Nhưng nếu không có gì, thì chỉ còn cách phải đi tìm.

Có lẽ Tsurayuki cũng đang tuyệt vọng tìm kiếm một cái gì đó chăng.

Và, tôi của hiện tại thì chưa có thứ đó.

"Kyouya-kun là một đứa trẻ giỏi lắm, ừm."

Giọng điệu Shinoaki trở lại bình thường.

Nghe cứ như giọng mẹ dỗ con vậy, làm tôi buồn cười quá. Thế này thì ngược vai vế mất rồi.

"Cảm ơn cậu nhé... mà, ủa!"

Ngay sau đó, tôi vô thức thốt lên khi cảm nhận được thứ gì đó mềm mại đặt lên đầu mình.

"Ngoan nào, ngoan nào..."

Bàn tay Shinoaki đang nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Bàn tay ấm áp hơi hâm hấp nóng, cứ xoa đi xoa lại trên đầu tôi như muốn bao bọc lấy tất cả.

Rõ ràng cảm giác chỉ ở trên đầu, nhưng dường như toàn thân tôi cũng trở nên ấm áp.

"...Shinoaki."

Hồi cấp ba, bố mẹ tôi ly hôn.

Tôi được bố nuôi dưỡng, và kể từ đó không còn gặp lại mẹ nữa.

Những cảm xúc pha trộn giữa nỗi cô đơn và sự tủi thân, giờ đây đang được sự dịu dàng ấy vỗ về.

Tôi buột miệng, một cách tự nhiên:

"Cảm ơn cậu."

Tôi nói lời cảm ơn với Shinoaki.

"Ưm..."

Shinoaki có vẻ yên tâm khi nghe giọng tôi, bàn tay đang xoa đầu từ từ hạ xuống.

Ngay sau đó, tiếng thở đều đều lại vang lên từ sau lưng.

Tôi rảo bước nhanh hơn trên con đường về nhà trọ, đón cơn gió xuân phả vào mặt, rồi bất giác ngước nhìn bầu trời đêm.

Những cánh hoa anh đào chúc mừng tân sinh viên đang nhảy múa trong gió.

"Mình thì, làm được gì nhỉ?"

Trở về mười năm trước, chọn một con đường khác với trước kia, vào trường nghệ thuật.

Tuy chưa có tài cán gì đặc biệt, cũng chẳng biết phải làm gì tiếp theo.

Nhưng tôi cảm giác như cuối cùng mình cũng đã đứng được ở vạch xuất phát.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!