Chương 3: Liên minh Chư hầu phương Bắc
1
Một đêm trôi qua, chúng tôi không thể tiếp cận dinh thự được nữa.
Dù đã hội quân được với Narbe Ritter đang chờ ở nhà trọ gần đó, nhưng dĩ nhiên là Công tước, và ngay cả Shar cũng không được phép gặp mặt.
"Bị chặn cửa để tránh làm điều thừa thãi rồi sao."
"Có vẻ ông ấy định bắt chúng ta phải mang giấy cam kết đến bằng được."
Tôi thở dài trước lời của Sebas.
Giờ không có thời gian để quay về Đế đô thuyết phục Phụ hoàng.
Phải làm cách nào đó thuyết phục Công tước.
"Chuyện Công tước Lohenstein bị bệnh là thật sao?"
Trong một căn phòng tại nhà trọ.
Ở đó chỉ có tôi, Sebas và Lars.
Tôi chỉ nói cho Lars biết về bệnh tình của Công tước Lohenstein.
Tuy nhiên, Lars có vẻ vẫn bán tín bán nghi.
"Gần như chắc chắn."
Cách kìm nén cơn ho, cách cơ thể lảo đảo.
Tôi đều đã từng nhìn thấy.
Có lẽ là cùng một loại bệnh với Mẫu thân. Và chắc chắn cả Shar cũng vậy.
Triệu chứng quá giống nhau.
"Ngài có vẻ rất chắc chắn, nhưng nếu vậy, việc Công tước xuất trận chẳng phải sẽ rất khó khăn sao?"
"Còn tùy vào tiến triển của bệnh, nhưng nhìn thái độ cứng rắn đó, có lẽ ông ấy đã nhận ra cái chết đang đến gần. Nếu không thì ông ấy đã chẳng gạt bỏ đề nghị và đưa ra cái yêu cầu vô lý là mang giấy cam kết đến."
Đưa ra yêu cầu vô lý là điều cần thiết.
Công tước Lohenstein là biểu tượng của phương Bắc.
Chính vì có người đó mà phương Bắc mới đoàn kết, và vị thế của quý tộc phương Bắc mới gia tăng.
Nếu ông ấy mất sau chiến tranh, quý tộc phương Bắc sẽ chỉ là một đám ô hợp. Dù lời hứa có bị phá vỡ, họ cũng chẳng còn sức để phản kháng.
Ông ấy hiểu rằng khi mình chết sẽ bị coi thường. Vì hiểu rõ điều đó nên mới yêu cầu giấy cam kết.
"Nếu Công tước còn sống thì có bao nhiêu cách cũng làm được. Nhưng mạng sống của Công tước không còn dài, và cũng chẳng có người thay thế. Người duy nhất có thể gánh vác trọng trách ấy thì đã ra đi trước rồi."
"Thật đáng thương. Cho tiểu thư Charlotte."
"..."
Mất hai người ông trong cùng một khoảng thời gian, chỉ có thể nói là bất hạnh.
Nếu có thể, tôi muốn mang lại cho cô ấy những ngày tháng êm đềm, nhưng chuyện đó cũng không được.
Cổ đại ma pháp vô nghĩa trước bệnh tật.
Đã không chữa được bệnh cho Mẫu thân, thì cũng không chữa được bệnh cho Công tước.
Những lúc thế này, tôi lại thấy oán hận năng lực lệch lạc của bản thân.
"Công tước chắc chắn đang giấu bệnh với Shar. Có lẽ là để cô ấy không bị sốc... nhưng đằng nào thì cũng không thể giấu mãi được."
"Ngài sẽ tiếp cận chứ? Với tiểu thư Charlotte."
"Chỉ còn cách đó thôi. Tất cả phụ thuộc vào Shar."
Kế thừa Hầu tước Zweig đồng nghĩa với việc ép buộc Công tước.
Ngược lại, mong muốn những ngày tháng êm đềm bên cạnh Công tước Lohenstein đồng nghĩa với việc không kế thừa Hầu tước Zweig.
Chỉ có một trong hai con đường.
Thay vì chúng tôi nói này nói nọ, Shar nên là người đưa ra lựa chọn.
"Ta sẽ đột nhập. Ngươi làm được chứ?"
"Dễ như ăn kẹo."
Nói rồi Lars hăng hái lấy ra bản đồ của dinh thự.
"Chuẩn bị kỹ nhỉ?"
"Vì thần đã định sẽ trấn áp khi cần thiết mà."
"May là cuộc đàm phán đã kết thúc trong êm đẹp đấy."
Vừa nói, tôi vừa bắt đầu lắng nghe kế hoạch của Lars.
■■■
"Nào, vậy thì trước tiên phải tính xem làm sao vô hiệu hóa lính canh bên ngoài."
Chúng tôi là những nhân vật nguy hiểm. Ít nhất cũng sẽ có lính canh gác.
Vấn đề là làm sao để vô hiệu hóa họ.
Tuy nhiên.
"Báo cáo! Có tin từ người bên ngoài rằng tình hình trong phố có vẻ bất thường."
"Nói chi tiết xem."
"Nghe nói có những kẻ trông giống như giặc cỏ đang lục tục kéo vào từ bên ngoài thành phố."
"Giặc cỏ? Lũ lính đánh thuê du côn sao...?"
"Liệu có phải do Công tước tập hợp không?"
"Dù gì thì cũng quá sớm."
Nếu ông ấy định chấp nhận đề nghị của tôi mà tập hợp quân, thì việc từ chối thẳng thừng chẳng có ý nghĩa gì. Vốn dĩ là quá sớm.
Đang nghĩ vậy thì lại có thêm báo cáo.
"Báo cáo! Khói lửa bốc lên ở nhiều nơi trong phố!"
"Những kẻ trông giống giặc cỏ hóa ra đúng là giặc cỏ thật à... Tại sao lại để chúng vào?"
"Thần không thấy an ninh lỏng lẻo, nhưng..."
"Nghĩa là, đã có kẻ thả chúng vào."
Tôi trả lời câu hỏi của Lars. Nếu vậy thì tình hình tệ rồi.
Công tước Lohenstein là đại quý tộc, cũng là quý tộc mạnh nhất phương Bắc. Đây không phải là sự kiện được phép xảy ra ngay tại lãnh địa của ông ấy.
"Tình hình lính canh thế nào?"
"Có vẻ họ ưu tiên đối phó với bạo loạn hơn là canh chừng chúng ta."
"Báo cáo! Các tiểu đội kỵ sĩ đang lần lượt xuất kích từ dinh thự."
"Quả nhiên là nhanh thật."
Công tước Lohenstein nguyên là một Tướng quân. Đó là những kỵ sĩ dưới trướng ông ấy. Chắc chắn họ đã được huấn luyện kỹ càng. Không biết số lượng giặc cỏ tràn vào là bao nhiêu, nhưng nếu không có vấn đề gì thì họ sẽ giải quyết nhanh gọn thôi.
"Chúng ta sẽ đến dinh thự nhân cơ hội này chứ?"
"Có thể chúng ta sẽ bị nghi ngờ là kẻ giật dây. Chúng ta sẽ không động thủ."
"Thần không nghĩ là ấn tượng sẽ xấu đi vào lúc này đâu?"
Tôi nhún vai trước lời của Lars. Quả thực là vậy, đột nhập vào dinh thự khi không có lính canh sẽ tốt hơn. Cách đó dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng mà.
"Không phải cứ vì ấn tượng xấu mà muốn làm gì thì làm. Chúng ta muốn đột nhập vào dinh thự là... để mượn sức mạnh. Tôi muốn Shar thuyết phục Công tước. Nếu có thể, tôi muốn ông ấy công nhận tôi. Nếu vậy thì... cần phải chú ý đến hành xử."
"Đã rõ. Vậy tôi sẽ ra lệnh chờ lệnh."
Lars là quân nhân. Hoàn thành mục tiêu là trên hết. Không phải tôi không hiểu suy nghĩ đó. Chỉ là, tôi không thể hành động với cùng tư duy ấy được.
Không phải chỉ kết quả trước mắt là quan trọng. Quan trọng là cái đích phía sau.
Dù Shar có thuyết phục thế nào, việc họ theo phe chúng tôi rốt cuộc đồng nghĩa với việc Công tước phải quỳ gối trước Hoàng tộc, và trước tôi.
Chỉ hình thức thôi thì vô nghĩa.
Nếu là người này thì quỳ gối cũng được.
Phải khiến ông ấy nghĩ như vậy mới là tốt nhất. Nếu không thì chẳng có ý nghĩa gì.
Chính vì thế, tôi của hiện tại không thể chỉ mưu cầu kết quả.
2
"Quá chậm."
Nghe tôi nói, Sebas đứng bên cạnh cũng gật đầu.
"So với các kỵ sĩ nhà Công tước Lohenstein thì họ xử lý kém thật."
"Những người từng sát cánh chiến đấu cùng Công tước Lohenstein chắc đã già yếu rồi, nhưng tôi không nghĩ họ lại lơ là việc đào tạo thế hệ sau."
Nếu có một đoàn gia thần ưu tú, thì các kỵ sĩ cũng phải được huấn luyện tương xứng. Vậy mà mãi vẫn không dẹp yên được bạo loạn. Dù đã dập tắt được các đám cháy, nhưng lũ giặc cỏ đang hoành hành vẫn còn đó.
"Chuyện gì đang xảy ra?"
"Theo thông tin từ các thuộc hạ đang trinh sát, có vẻ như liên lạc với dinh thự không được suôn sẻ."
"Nghĩa là sao?"
"Các tiểu đội xuất kích đang xin chỉ thị từ dinh thự, nhưng dường như không có chỉ thị hiệu quả nào được đưa ra, tình hình là họ gần như đang tự ý hành động."
"Thảo nào không bắt được lũ giặc cỏ đang chạy loạn khôn lỏi kia."
Những kỵ sĩ có thể hành động đều đã xuất kích. Dù dập được lửa nhưng không bắt được giặc là do thiếu sự phối hợp.
Trong dinh thự có Công tước Lohenstein. Dù Công tước không thể chỉ huy thì cũng phải có cận thần thay thế. Vậy mà dinh thự lại tê liệt.
"Là dương đông kích tây sao..."
"Dinh thự đã bị trấn áp rồi chăng?"
"Cũng có thể."
"Ngài định làm thế nào?"
"Trước tiên là lũ giặc cỏ. Không thể bỏ mặc được."
"Tuy nhiên, để truy đuổi lũ giặc cỏ đang chạy trốn thì cần sự phối hợp."
"Đúng vậy. Bản đồ."
"Vâng."
Bản đồ Lãnh đô Roa được trải ra trên bàn.
Một con đường lớn chạy xuyên qua, từ đó tỏa ra nhiều nhánh đường. Kiểm soát tất cả là điều không thể. Nhưng, có thể thu hẹp phạm vi lại.
"Có thể truyền giọng nói của tôi đi được không?"
"Tôi sẽ chuẩn bị ngay."
"Ngài định nói thế nào đây? Không thể tiết lộ thân phận được đâu?"
"Tôi sẽ lên tiếng với tư cách là Schwarz, hộ vệ của tiểu thư Shar."
"Liệu kỵ sĩ có nghe lời lính đánh thuê không?"
"Mọi chuyện đều tùy vào cách nói thôi."
"Vậy, tôi sẽ đến dinh thự chứ?"
"Chờ đã. Xin lỗi, nhưng lần này tôi sẽ làm."
"Ngài cần mẫn thật đấy?"
"Cũng phải cần mẫn thôi. Tôi mà không cố gắng thì chẳng ai công nhận tôi cả."
Vì không cần được công nhận nên tôi mới cam chịu cái danh Hoàng tử phế vật. Dù bị coi thường cũng chẳng sao.
Nhưng ở đây thì không thể như thế.
Ít nhất trước mặt Công tước, tôi phải là một Hoàng tử đáng tin cậy.
"Đã chuẩn bị xong."
"Được rồi."
Tôi đáp lời, rồi lặng lẽ hít một hơi thật sâu.
Và rồi.
"Gửi các kỵ sĩ đang có mặt tại Lãnh đô. Tôi là Schwarz, người đã nhận lời làm hộ vệ cho tiểu thư Charlotte. Vì không thể đứng nhìn lũ giặc cỏ lộng hành thêm nữa, chúng tôi sẽ tiến hành trấn áp đại lộ từ bây giờ. Vì vậy, tôi muốn nhờ các vị kỵ sĩ trấn áp các con đường nhỏ tẽ ra từ đại lộ."
Đường nhỏ rất nhiều. Kiểm soát tất cả là không thể. Vậy thì, chỉ còn cách để những người thông thạo địa hình trấn giữ những con đường nhỏ có khả năng bị sử dụng.
Chỉ cần kiểm soát được đại lộ, chuyển động của lũ giặc sẽ bị hạn chế. Vì thế, chỉ cần các kỵ sĩ hành động dứt khoát thì sẽ thành công.
"Chúng tôi là lính đánh thuê. Đề xuất này không có tính cưỡng chế. Tuy nhiên, cũng đáng để thử đấy chứ. Nếu thấy có giá trị thì hãy phối hợp. Là kỵ sĩ, việc nghe theo đề xuất của lính đánh thuê hẳn là không vui vẻ gì... nhưng nếu kéo dài thì người khổ là dân chúng. Tôi tin rằng kỵ sĩ phương Bắc có thể chịu đựng nỗi nhục này vì người dân. Vậy, chúng tôi xin phép hành động."
Tuyên bố xong, tôi ngừng nói.
Tự tiện nói đến lòng tin, có thể sẽ bị cho là hàm hồ. Nhưng mà, trên đời này cũng có những kẻ cảm thấy phấn chấn khi được tỏ bày sự tin tưởng.
"Đi thôi. Nhanh chóng trấn áp đại lộ."
Tôi tin rằng các kỵ sĩ phương Bắc là những người như vậy.
■■■
Việc trấn áp đại lộ diễn ra dễ dàng. Giọng nói ban nãy đã vang vọng khắp toàn thành phố. Đương nhiên, lũ giặc cỏ cũng nghe thấy.
Nên trên đại lộ không có bóng dáng tên giặc nào. Chắc bọn chúng đã chạy vào các con đường nhỏ.
Vấn đề là, có bao nhiêu kỵ sĩ sẽ hành động đây.
"Báo cáo! Có vẻ một tiểu đội kỵ sĩ đã bắt được một nhóm giặc đang bỏ trốn!"
Cùng lúc với báo cáo của thành viên Narbe Ritter, một tiểu đội kỵ sĩ xuất hiện trên đại lộ.
Phía sau là những tên giặc bị trói gô lại.
"Ngài Schwarz có ở đó không!?"
"Tôi là Schwarz đây."
Một kỵ sĩ tráng niên tiến về phía chúng tôi và gọi tên Schwarz. Khi tôi đáp lời, vị kỵ sĩ tráng niên cười khẩy.
"Vì phải đi ngay nên xin phép thất lễ trên lưng ngựa. Cảm ơn sự trợ giúp của các vị."
"Không liên lạc được với dinh thự nhưng... tiểu thư Charlotte chắc chắn sẽ yêu cầu trợ giúp thôi. Không cần bận tâm đâu."
"Dù vậy... cũng cảm ơn vì đã tin tưởng. Chúng tôi sẽ tiếp tục bắt không sót một tên giặc nào. Các vị có nhận ra tình hình ở dinh thự rất lạ không?"
"Tất nhiên. Đã có chuyện gì đó xảy ra."
"Các tiểu đội khác cũng đã bắt đầu bắt giữ giặc cỏ. Ở đây chỉ còn là vấn đề thời gian. Nếu lo lắng cho tiểu thư Charlotte, các vị nên đến dinh thự dù chỉ với số ít người."
"...Giao lại cho các ông được chứ?"
"Đương nhiên rồi. Vì đây là thành phố chúng tôi phải bảo vệ mà."
"Vậy, xin phép cho tôi quay lại làm hộ vệ cho tiểu thư Charlotte."
"Cầu chúc võ vận. Trong tình huống này mà dinh thự không đưa ra chỉ thị nào, chắc chắn là chuyện không bình thường."
“Thần đã rõ.”
====================
Vị kỵ sĩ tráng niên gật đầu, để lại vài thuộc hạ giám sát đám trộm cướp rồi quay lại con đường nhỏ. Quả thực, việc đám trộm bị tóm gọn chỉ là vấn đề thời gian. Dù có trốn vào các tòa nhà thì cả thành phố này đều là kẻ địch của chúng. Những kẻ khả nghi sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
"Lars. Cho ta mượn năm người giỏi nhất. Việc chỉ huy ở đây giao lại cho ngươi."
"Năm người là đủ sao ạ?"
"Ta sẽ đưa cả Sebas đi cùng. Với lại mục đích là xâm nhập, không phải trấn áp."
"Đã rõ. Thần sẽ chuẩn bị ngay."
Lars đáp rồi bắt đầu tuyển chọn năm người đi theo tôi.
Nếu vụ náo loạn do đám trộm cướp này gây ra là kế dương đông kích tây, thì dinh thự hẳn đã bị khống chế. Tuy nhiên, dù gì đây cũng là dinh thự của Lôi Thần. Cỡ như trộm cướp tầm thường thì không đời nào trấn áp nổi.
Có kẻ phản bội. Chắc chắn là vậy.
"Vấn đề là hắn thông đồng với ai thôi."
Vừa lẩm bẩm, tôi vừa rảo bước về phía dinh thự.
3
Dinh thự của Công tước Lohenstein được canh phòng nghiêm ngặt hơn nhiều so với dinh thự quý tộc thông thường.
Vốn dĩ kiến trúc của nó đã được xây dựng với ý đồ phòng thủ. Tuy nhiên, có lẽ do vụ náo loạn bên ngoài nên mạng lưới an ninh đã xuất hiện lỗ hổng.
Với những Narbe Ritter đã trải qua huấn luyện khắc nghiệt, việc lẻn vào không quá khó khăn.
"Lối này ạ."
Theo sự dẫn đường của các đội viên, tôi vừa hình dung bản đồ dinh thự trong đầu, vừa tìm kiếm căn phòng nơi Shar có lẽ đang ở.
Một lúc sau, tôi tìm thấy một căn phòng có hai lính canh gác.
Không phải phòng của Công tước.
Tôi ra hiệu cho Sebas rồi đi thẳng về phía đó.
Đám lính canh nhận ra tôi, trố mắt ngạc nhiên, nhưng lập tức bị Sebas đánh ngất từ phía sau.
"Shar! Tôi vào đây!"
Gõ nhẹ cửa, tôi đẩy cửa bước vào.
Cảm giác giống hệt lúc lẻn vào phòng Elna khiến tôi thấy hơi ngại, nhưng giờ không thể chần chừ được.
"Schwarz!?"
Một giọng nói ngạc nhiên vang lên từ bên trong.
Nhưng âm thanh xa hơn tôi tưởng.
Nhìn kỹ thì thấy Shar đang định trèo qua ban công để thoát ra ngoài. Cô ấy đã buộc rèm cửa lại thành dây thừng.
Đang nghĩ không biết cô ấy làm cái trò gì thì tôi vội chạy lại. Có vẻ do tôi làm giật mình nên Shar mất thăng bằng và bắt đầu loạng choạng.
"Oa, oa, á!!"
"Này này!!"
Tôi hoảng hốt lao tới, dùng cả hai tay nắm chặt lấy cánh tay Shar.
Kéo Shar vừa lấy lại tư thế lên ban công, tôi buông một câu:
"Hộc hộc... Đã bảo là nguy hiểm rồi mà?"
"Ahaha... Đúng thật. Xin lỗi nhé."
Shar đứng dậy với nụ cười gượng gạo.
Cô ấy định trèo ra ngoài.
Chắc hẳn là có mục đích gì đó.
"Nghe này. Goldberger đã phản bội. Em phải cứu ông nội. Giúp em với."
"Chà, cũng không lạ lắm. Trông ông ta có vẻ cực kỳ ghét việc phải theo phe Hoàng tộc. Tuy nhiên, việc Công tước Lohenstein dễ dàng tha thứ cho sự phản bội thì..."
"...Chắc cũng giống em thôi. Sức khỏe suy yếu không rõ nguyên nhân. Lúc tệ thì thổ huyết, thậm chí không đứng dậy nổi. Vậy mà lúc khỏe thì lại hoàn toàn bình thường. Một căn bệnh quái ác nhỉ."
"Cô đã nhận ra rồi sao... Tuy nhiên, cô và Công tước khác nhau. Ông ấy đã cao tuổi rồi. Gánh nặng càng lớn, tuổi thọ càng ngắn. Chính vì thế ông ấy mới đòi hỏi tôi một tờ thệ ước. Nếu xuất trận, ông ấy sẽ phải đánh đổi sinh mạng. Ông ấy muốn đảm bảo rằng nếu bản thân có mệnh hệ gì, các quý tộc phương Bắc vẫn sẽ được bảo vệ. Dĩ nhiên là tôi sẽ cứu Công tước Lohenstein... nhưng cô đã giác ngộ chưa? Tôi định sẽ lôi Công tước Lohenstein ra chiến trường đấy?"
Điều đó chẳng khác nào bảo ông ấy đi chết. Nếu muốn ông ấy sống, thì cứ để bị trấn áp thế này có khi lại tốt hơn.
Goldberger là cận thần thân tín. Hắn chỉ ghét việc phải theo phe Hoàng tộc, chứ không hề căm ghét Công tước Lohenstein.
Nếu Shar muốn, cô ấy hoàn toàn có thể để Công tước Lohenstein sống phần đời còn lại trong yên bình.
Thế nhưng, Shar lặng lẽ gật đầu trước câu hỏi của tôi.
"Em đã giác ngộ rồi... Em là cháu gái của Công tước Lohenstein, và là cháu gái của Hầu tước Zweig. Em có nghĩa vụ phải làm những gì có thể vì phương Bắc. Giống như anh đã đến phương Bắc vậy."
Nói rồi, Shar mỉm cười nhẹ, quay gót bước về phía cánh cửa.
Thú thật, tôi đã đánh giá thấp sự quyết tâm đó.
Shar đã mang trong mình một giác ngộ mạnh mẽ.
"Xin lỗi. Tôi xin rút lại lời vừa rồi."
"Chuyện gì cơ?"
"Tôi đã đánh giá thấp. Đánh giá thấp con người cô."
"Phải đấy. Đừng có coi thường em. Em là cháu gái của Lôi Thần mà."
4
"Tránh ra. Ta có việc cần gặp ông nội và Goldberger."
"Tiểu thư Charlotte... nhưng mà..."
"Có cần ta dùng vũ lực để đi qua không?"
Những tia sét nổ lách tách trên tay phải của Shar.
Thấy vậy, đám lính canh phòng của Công tước đành nhường đường.
Có lẽ họ là những kẻ tán đồng với Goldberger, nhưng lại không đủ gan để chiến đấu với Shar.
Và rồi Shar từ từ mở cửa.
"Con bé ngỗ ngược này... Không biết giống ai nữa."
Công tước Lohenstein đang nằm trên giường.
Gương mặt ông trông già đi cả chục tuổi so với ngày hôm qua.
Bệnh tình có lẽ trầm trọng hơn tôi nghĩ.
"Giống ông nội đấy ạ."
"Vậy sao... Chuyện này cũng nằm trong kế hoạch của ngươi à? Goldberger."
Goldberger đang ngồi cạnh giường Công tước liền đứng dậy.
Thấy Công tước Lohenstein vẫn bình an vô sự, có lẽ hắn đang cố thuyết phục ông.
Tôi vừa nhìn Goldberger, vừa ra hiệu cho Narbe Ritter và Sebas đợi bên ngoài, rồi đóng cửa phòng lại.
Từ giờ là đến lượt tôi phải cố gắng đây.
"Tiểu thư Charlotte... Người có hiểu ý nghĩa của việc đi cùng vị Hoàng tử đó không?"
"Ta hiểu chứ. Hiểu rõ hơn bất kỳ ai."
"Hoàng tộc! Bọn chúng khinh miệt quý tộc phương Bắc, đối xử tệ bạc và bức hại chúng ta! Không ngoa khi nói rằng ông ngoại của Người, Hầu tước Zweig, đã bị rút ngắn tuổi thọ chính vì lẽ đó!"
"Ta cũng nghĩ đúng là như vậy."
"Vậy tại sao Người lại đứng về phía Hoàng tộc!? Không thể tin tưởng Hoàng tộc được! Điều đó đã được chứng minh rồi! Ngay cả Công tước cũng định theo phe Hoàng tộc nếu có tờ thệ ước! Thần không thể hiểu nổi!"
"Vì không còn con đường nào khác. Tất cả là vì phương Bắc. Quý tộc phương Bắc chúng ta có nghĩa vụ bảo vệ phương Bắc."
"Vẫn còn đường khác mà. Chỉ cần đàm phán với Long Hoàng tử, bắt hắn hứa cho phương Bắc độc lập là được. Cứ để Gordon chiếm đoạt những nơi ngoài phương Bắc đi. Mối quan hệ với đám Hoàng tộc đáng hận đó đến đây là chấm dứt."
"Ngươi nghĩ một Hoàng tử tiếp tay cho phản loạn sẽ giữ lời hứa sao? Bắt tay với Long Hoàng tử thì rốt cuộc cũng chỉ trở thành tay sai cho Gordon thôi."
"Ban đầu có thể là vậy. Nhưng nếu chiếm được Đế đô và các lãnh địa khác, phương Bắc có thể độc lập!"
"Chiến họa ở phương Bắc sẽ còn lan rộng hơn bây giờ. Chỉ vì căm ghét Hoàng tộc mà đẩy phương Bắc vào cảnh binh lửa thì đúng là lẫn lộn đầu đuôi. Chúng ta muốn bảo vệ người dân và vùng đất phương Bắc này cơ mà."
Shar quả quyết tuyên bố.
Đáp lại, Goldberger nhăn mặt. Có vẻ hắn nghĩ cô là kẻ không biết lý lẽ.
"Mong muốn bảo vệ sao... Công tước thậm chí đã dâng cả tiểu thư cho Hoàng đế! Nhưng phương Bắc đâu có được bảo vệ! Thần đã lập ước định với tiểu thư... à không, Đệ thất Phi Diana rồi. Nếu chiếm được một phần phía Đông hoặc phía Tây, Gordon sẽ chuyển căn cứ đến đó. Chúng ta chỉ cần giúp đỡ việc đó là có thể giành được độc lập! Nếu bắt tay với Long Hoàng tử, cả Phiên quốc và Liên hiệp Vương quốc cũng sẽ hợp tác! Chúng ta chỉ còn con đường này thôi!"
"Ra là vậy. Bị chính vị tiểu thư mà mình từng bảo vệ dụ dỗ sao."
Tôi lẩm bẩm. Goldberger lập tức rút thanh kiếm bên hông ra.
Shar định phản ứng lại, nhưng tôi giơ tay ngăn cô ấy.
"Hắn không có gan giết tôi đâu."
"Bị Hoàng tử phế vật coi thường, ta cũng già thật rồi. Ngươi nghĩ là Hoàng tộc thì sẽ không bị giết sao? Hay ngươi nghĩ tiểu thư Charlotte sẽ cứu ngươi? Ở khoảng cách này, ta nhanh hơn tiểu thư Charlotte đấy."
"Vậy thì chém đi. Mang đầu ta về, Gordon sẽ vui lắm đấy. Có lẽ cả Long Hoàng tử nữa. Dù sao ta cũng đã chọc tức hắn ở Đế đô mà."
"Cái gì cơ?"
"Ta bảo nếu muốn chém thì cứ chém đi. Nếu ngươi hiểu ý nghĩa của việc máu Hoàng tộc lại đổ xuống vùng đất này, thì cứ việc chém."
Tôi nhìn thẳng vào mắt Goldberger.
Có lẽ không ngờ tôi lại nói những lời đó, Goldberger thoáng chùn bước.
Nhân cơ hội đó, tôi dùng tay không nắm lấy lưỡi kiếm của Goldberger, kéo nó về ngay trước mặt mình.
Lưỡi kiếm sắc bén cứa vào lòng bàn tay tôi, máu tươi nhỏ giọt xuống sàn nhà.
"N-Ngươi làm cái gì vậy!?"
"Máu Hoàng tộc rất cao quý. Điều đó ta hiểu rõ hơn ai hết. Gia tộc Adler đã tôi luyện dòng máu này. Dòng máu này là tập hợp của những kẻ mạnh. Thi thoảng cũng sinh ra những kẻ khiếm khuyết như ta, nhưng phần lớn đều là những kẻ xuất chúng. Vì thế, mọi người mới bảo vệ. Vì thế, mọi người mới tôn sùng. Gordon đã là kẻ phản loạn, nhưng ta thì khác. Ta vẫn là Hoàng tộc. Nếu mạng sống này tàn lụi tại đây, Phụ hoàng sẽ cùng Dũng tước xuất trận!
Vùng đất mà các quý tộc phương Bắc cố gắng bảo vệ này! Sẽ trở thành sân khấu của đại chiến! Ngươi có hiểu không!? Thánh kiếm có thể sẽ thiêu rụi vùng đất này đấy!? Chiến mã của Đông bộ Quốc cảnh Thủ bị quân có thể sẽ giày xéo vùng đất này đấy!?"
"C-Chuyện đó..."
"Ta chết không được! Leo chết cũng không xong! Phương Bắc sẽ bị cuốn vào chiến họa khủng khiếp hơn bây giờ! Độc lập ư!? Đế quốc sẽ đem cả uy tín ra để nghiền nát các ngươi! Kẻ vui mừng chỉ có các nước khác thôi! Ngươi định để đôi mắt mình bị che mờ đến bao giờ!? Những lời đó nghe êm tai lắm phải không!? Nhưng nằm lăn lóc ở phía cuối những lời đường mật đó... là hài cốt của người dân phương Bắc đấy!? Sẽ tạo thành biển máu! Sự cao quý của dòng máu đúng là có thật! Nhưng ta không cho phép ai nói máu của dân chúng là rẻ rúng! Thứ mà Hầu tước Zweig... mà quý tộc phương Bắc vứt bỏ lòng kiêu hãnh để bảo vệ... chính là người dân phương Bắc! Tỉnh lại đi! Ngay lúc này đây máu của người dân cũng đang chảy! Đừng có coi thường dân chúng!"
"Ta chưa bao giờ coi thường dân chúng!"
"Vậy tại sao lại dùng trộm cướp để dương đông kích tây!? Đẩy người dân vào nguy hiểm, chiếm giữ dinh thự, rồi đòi độc lập sao? Đừng có chọc cười ta! Ngươi chẳng có đại nghĩa nào cả! Ngươi chỉ hành động dựa trên cảm xúc ghét bỏ Hoàng tộc mà thôi! Nghe cho rõ đây! Ta không rảnh để hùa theo cái thói ghét Hoàng tộc nhảm nhí của ngươi! Ta có trách nhiệm của một Hoàng tộc là bảo vệ thần dân Đế quốc! Nếu ngay cả giác ngộ để giết chóc cũng không có thì lui ra!!!!"
Nói xong, tôi buông tay khỏi kiếm của Goldberger.
Bị áp đảo bởi lời nói của tôi, Goldberger từ từ hạ kiếm xuống.
Có lẽ hắn đã nhận ra những việc mình làm chỉ là để thỏa mãn bản thân.
Gã đàn ông này không thể làm gì được nữa rồi.
Bởi vì hắn đã bị chính tên Hoàng tộc mà hắn ghét cay ghét đắng dùng lý lẽ đánh bại.
Shar lấy thanh kiếm từ tay Goldberger. Hắn chỉ im lặng tuân theo.
Thấy vậy, tôi từ từ quay sang nhìn Công tước Lohenstein trên giường.
"...Mới hôm qua mà hôm nay đã hành động... đúng là một gã thiếu kiên nhẫn..."
"Vì không có thời gian mà."
"Vậy sao... nhưng không có thời gian thì lão cũng thế thôi."
Nói rồi, Công tước Lohenstein nhăn mặt đau đớn, cố nhổm người dậy.
Shar vội vàng đỡ lấy ông, nhưng Công tước Lohenstein ho sù sụ dữ dội.
"Khụ! Khụ! Hộc hộc... Như ngươi thấy đấy... lão không cử động nổi..."
"Vì thế nên cần thệ ước sao?"
"Đúng vậy... Sau khi lão chết... cần phải có vật chứng xác thực để buộc các ngươi tôn trọng phương Bắc... Dù có căm hận Hoàng đế đến mức nào cũng không đủ... nhưng lão cũng đánh giá rằng ông ta không ngu ngốc đến mức nhìn nhầm thời thế..."
Nếu đã viết thệ ước mà lại nuốt lời, sẽ đánh mất lòng tin từ quý tộc các nơi.
Phụ hoàng, người đang muốn giải quyết các vấn đề trong nước khi bị ngoại bang tấn công, sẽ không phạm phải sai lầm ngu ngốc đó.
Chính vì thế Công tước mới nhất quyết muốn có tờ thệ ước.
Nhưng mà.
"Phụ hoàng sẽ không bao giờ viết thệ ước. Nếu khuất phục trước yêu cầu của bề tôi, thì điều đó cũng sẽ dẫn đến việc suy giảm quyền lực tập trung."
"Việc xoay sở chuyện đó là việc của ngươi..."
"Thuyết phục cần có thời gian. Trong lúc đó chiến sự ở phương Bắc sẽ trở nên không thể cứu vãn. Như tôi đã nói lúc nãy, không thể tốn thời gian được. Xin hãy tin tưởng. Không phải tin vào người cha là Hoàng đế, mà là tin vào tôi, một Hoàng tử."
"Tin vào Hoàng tử phế vật sao...? Ngươi có đủ quyền lực đó à?"
"...Tôi sẽ viết thệ ước. Tôi sẽ đem thế mạnh lớn nhất của mình ra đặt cược để giành lấy sự tôn trọng đối với quý tộc phương Bắc."
"Thế mạnh lớn nhất sao...?"
"Tôi sẽ đặt cược địa vị Hoàng tử. Vì là dòng dõi huyết thống nên chắc sẽ không bị giáng xuống làm thường dân, nhưng bất kể là chức vụ gì, hôn nhân chính trị, hay làm vật thí nghiệm tôi cũng sẽ chấp nhận. Tôi dùng tự do của mình làm cái giá để bảo vệ phương Bắc. Vì vậy... xin hãy chấp nhận lời thề của tôi."
Nói rồi, tôi từ từ quỳ một gối xuống, cúi đầu trước Công tước Lohenstein.
Về cơ bản, việc Hoàng tộc cúi đầu trước bề tôi là điều không được phép xảy ra.
Nhưng cái đầu của tôi nhẹ lắm. Nếu cần phải cúi đầu thì bao nhiêu lần tôi cũng làm.
Làm cho ông ấy thấy như vậy thì lời nói của tôi mới có sức nặng.
Tôi có thể truyền đạt cho Công tước thấy rằng tôi không chấp nhặt địa vị Hoàng tử.
Nếu tôi đã nói đến mức đặt cược cả địa vị Hoàng tử, thì Phụ hoàng cũng không thể nói không. Việc tôi làm như vậy đồng nghĩa với việc quý tộc phương Bắc đang lập chiến công. Tôi đang yêu cầu một sự đánh giá chính đáng cho điều đó. Nếu gạt bỏ nó thì cũng sẽ làm tổn hại đến lòng tin của những người xung quanh.
"Tại sao... lại làm đến mức đó...?"
"Tôi muốn nói là vì tôi là Hoàng tộc... nhưng đó không phải lý do chính. Là chuyện cá nhân thôi. Tôi mang đại ân với Hầu tước Zweig. Ân huệ đó tôi sẽ trả cho Shar. Vừa giải quyết vấn đề phương Bắc, vừa đảm bảo địa vị cho quý tộc phương Bắc. Không vì ai khác, là do tôi muốn làm như vậy."
"...Charlotte. Cháu có tin không?"
"...Cháu tin ạ. Chắc chắn... nếu cháu bảo hãy cùng chết đi, anh ấy sẽ cùng chết với cháu. Anh ấy là người như vậy đấy ạ."
Nghe những lời của Shar, Công tước Lohenstein gật đầu liên tục, rồi thở hắt ra một hơi đầy mệt mỏi.
Và rồi.
"Vậy... các ngươi muốn làm thế nào?"
"Cháu sẽ kế thừa Hầu tước Zweig. Cháu sẽ mở cuộc họp các quý tộc phương Bắc và thống nhất ý kiến của họ lại làm một."
"Nếu ý kiến đó là chiến đấu thì sao...?"
"Cháu sẽ đề xuất Liên minh Chư hầu phương Bắc. Không ai khác, chính cháu, cháu gái của Hầu tước Zweig mới là người nên đề xuất điều đó."
Nghe những lời của Shar, Công tước Lohenstein nở một nụ cười nhỏ.
"...Liên minh Chư hầu phương Bắc sao."
"Vâng."
"Nhưng... để làm được điều đó cần có một ngọn cờ đầu. Lão không cử động được. Nếu có thệ ước của Hoàng đế thì sĩ khí có thể sẽ tăng, nhưng thệ ước của một Hoàng tử thì e là không đủ để vực dậy sĩ khí đâu."
Lần trước, Liên minh Chư hầu phương Bắc thất bại là do sĩ khí thấp và thiếu sự đoàn kết.
William đã đánh vào điểm yếu đó.
Dù có xuất trận với quân số đông hơn lần trước, nhưng nếu không giải quyết được vấn đề cốt lõi thì cũng chỉ đi vào vết xe đổ mà thôi.
"...Tôi sẽ thuyết phục họ. Chính tôi."
"...Không có thời gian để thuyết phục đâu. Phải tập hợp quý tộc phương Bắc, mở cuộc họp, rồi bắt đầu chuẩn bị chiến tranh ngay lập tức. Đúng chứ, Hoàng tử Arnold?"
"Đúng vậy. Không còn thời gian nữa."
"Vậy thì, ngài định làm thế nào...?"
Công tước Lohenstein hỏi tôi với giọng điệu như đang thử thách.
Việc ông ấy hỏi tôi chứ không phải Shar, có lẽ là chút tình thương cuối cùng dành cho đứa cháu gái.
Câu trả lời vô cùng tàn khốc.
Chỉ có một cách duy nhất để thành lập Liên minh Chư hầu phương Bắc mà Shar đề xuất.
"Tôi muốn xin... cái mạng của Công tước."
"Quả nhiên... chỉ còn cách đó thôi sao..."
Shar không nói gì.
Cô chỉ nắm lấy bàn tay Công tước bằng đôi tay run rẩy. Công tước cũng nắm chặt lại tay cô.
"Không ngờ lại có gã ranh con dám đứng trước mặt lão già này bảo đi chết đi chứ..."
"Nếu Công tước xuất trận, Liên minh Chư hầu phương Bắc sẽ được thành lập. Sĩ khí cũng sẽ tăng lên rất nhiều."
"Đổi lại... chắc chắn lão sẽ chết. Chừng đó thì lão hiểu. Lão đã định sẽ chết tại lãnh địa nơi mình sinh ra và lớn lên này... nhưng ngài không cho phép điều đó sao?"
"Được gia đình vây quanh, thanh thản về với trời. Đó cũng là một cách chết tốt. Tuy nhiên... phe chúng tôi không dư dả đến mức có thể để ngài chết mà vẫn còn để lại dư lực. Cái mạng đó, tôi muốn ngài vắt kiệt đến những giọt cuối cùng. Vì phương Bắc."
Vì phương Bắc, sao.
Một từ ngữ thật tiện lợi.
Bắt ép một người đàn ông đã dâng hiến cả con gái mình cho phương Bắc, giờ phải dâng nốt cả chút thời gian cuối đời.
Thật ngang ngược làm sao.
Nếu tĩnh dưỡng thì có thể sống được nửa năm, biết đâu là một năm, hoặc lâu hơn nữa. Nhưng với tình trạng sức khỏe này mà cưỡi ngựa ra trận thì tuổi thọ sẽ bị rút ngắn đến mức nào?
Đây sẽ là cuộc xuất trận với sự giác ngộ một đi không trở lại.
Có những người coi việc chết trên chiến trường là vinh dự, nhưng ông ấy là một người già đã giải ngũ rồi.
Cố tình lôi ông ấy ra, bắt ông ấy chết trên chiến trường, thật quá đỗi tàn nhẫn.
"Charlotte... Ông đã dâng hiến tất cả cho gia tộc này và phương Bắc. Cháu... hiểu rõ điều đó chứ...?"
"Vâng..."
"Vậy để ông hỏi... một người ông an dưỡng rồi chết từ từ... và một người ông quyết tâm giác ngộ chiến đấu đến cùng... cháu muốn người nào hơn...?"
"Ông ơi..."
"Công tước..."
Công tước Lohenstein đang muốn để Shar quyết định.
Tôi kinh ngạc nhăn mặt, nhưng nhìn thấy thế, Công tước lại cười.
"Lão đã định đùn đẩy mọi trách nhiệm lên đầu ngài... nhưng mà... chiến đấu theo ý muốn của Hoàng tộc thì thật khó chịu. Ít nhất vào phút cuối... lão muốn chiến đấu theo ý kiến của gia đình. Mạng sống của lão... là của gia đình lão."
"...Cháu... rất kính trọng Công tước Lohenstein, người đã luôn bảo vệ phương Bắc... Xin ông... hãy cho cháu thấy dáng vẻ bảo vệ phương Bắc với tư cách là Lôi Thần... Cháu sẽ khắc ghi hình ảnh đó vào đôi mắt này."
"Đã rõ... Hoàng tử Arnold... Ngài có tự tin dùng tốt cái mạng của lão không?"
"...Tất nhiên."
"Vậy thì giao cho ngài đấy... Hãy loan tin cho các quý tộc phương Bắc biết... Rằng Công tước Lohenstein sẽ xuất trận."
Nói rồi, Công tước Lohenstein nở một nụ cười bi tráng.
Đó là nụ cười của một người đã giác ngộ cái chết.
Bên cạnh, Shar đang lặng lẽ khóc.
Chính cô ấy đã quyết định để ông mình ra trận. Cũng không trách được.
Công tước Lohenstein đặt tay lên đầu Shar, rồi loạng choạng bước xuống giường.
"Nào... Chiến thôi!!"
Nói rồi, Công tước Lohenstein mở toang cửa phòng.
Bên ngoài, rất nhiều kỵ sĩ đã cảm nhận được sự thay đổi và đang quỳ gối chờ sẵn.
Công tước lớn tiếng tuyên bố với họ.
"Chuẩn bị xuất trận! Gọi cả những lão già cỗi muốn chết cùng ta đi! Tập hợp tất cả chiến lực có thể!"
"Rõ! Tuân lệnh!"
"Hoàng tử Arnold... tổ chức cuộc họp ở đâu? Nơi nào thì xứng đáng?"
"Chắc là đồi Gnade."
"...Không tệ."
Nói rồi, Công tước Lohenstein bước đi với những bước chân mạnh mẽ, không thể tin nổi là của một lão già vừa mới kiệt sức trên giường lúc nãy.
Đồi Gnade có thể coi là thánh địa của phương Bắc.
Năm trăm năm trước, đây là nơi các kỵ sĩ phương Bắc đã khiêu chiến quyết tử với đoàn quân ác ma tàn phá quê hương.
Tuy hy sinh rất nhiều, nhưng các kỵ sĩ phương Bắc đã dùng chính sức mình để đẩy lùi ác ma.
Nơi đây là biểu tượng cho sức mạnh của phương Bắc.
Nếu muốn thành lập Liên minh Chư hầu phương Bắc, không còn nơi nào thích hợp hơn nơi này.
Các quý tộc nhận được thư có lẽ đã tiến vào lãnh địa Công tước Lohenstein rồi.
Họ chắc chắn đang dõi theo xem Công tước Lohenstein sẽ hành động thế nào.
Điều đó cho thấy Công tước Lohenstein là nhân vật quan trọng đến nhường nào đối với phương Bắc.
"...Cô ổn không?"
"...Không ổn chút nào..."
Sau khi tiễn Công tước Lohenstein đi, tôi quay lại phòng.
Ở đó, Shar đang đặt tay lên giường và nhắm mắt lại.
Giọng cô nghẹn ngào.
"Tôi có thể làm gì không?"
"...Không có đâu. Đi đi... khi nào hơi ấm này tan biến... tôi sẽ bình tâm lại..."
"...Tôi hiểu rồi."
Dù có sử dụng Cổ đại ma pháp bao nhiêu đi nữa, cũng không thể chữa khỏi bệnh tật.
Dù có trang bị bao nhiêu quyền mưu thuật số, cũng không thể ngăn được nước mắt.
Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng.
"Bất lực thật đấy... bản thân mình."
"Chẳng phải vì thế nên ngài mới ở đây sao? Nếu một mình có thể làm được tất cả thì ngài đâu cần ở đây. Chính vì bất lực, nên ngài mới đang chạy đua để nắm lấy một tương lai tốt đẹp hơn, phải không? Trước đây cũng vậy, và từ giờ cũng thế."
Tôi cười khổ trước lời nói của Sebas, người đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào.
Đúng vậy.
Vì bất lực nên tôi mới ở đây.
Vì tôi không phải kẻ vạn năng có thể đứng yên mà làm được tất cả.
"Đi thôi. Thống nhất quý tộc phương Bắc... và tiêu diệt Gordon."
"Rõ."
Nói rồi, tôi bắt đầu bước đi.
5
Vismar, cứ điểm của Gordon.
Tại đó, Reiner, con trai thứ của gia tộc Công tước Holzwart, đang quản lý quân lương.
Không hổ danh là kẻ được đánh giá xuất sắc, hắn tham gia vào việc cai trị Vismar; dù đây là thành phố bị chiếm đóng nhưng không hề xảy ra bạo loạn.
Được trọng dụng nhờ sự xuất sắc đó, hắn được giao cho công việc khó khăn là quản lý quân lương từ Phiên quốc và Liên hiệp Vương quốc gửi đến Vismar một cách bất quy tắc, trong khi phải gánh vác hai chiến tuyến.
Bước đến chỗ Reiner lúc này là Geed, kẻ đang mặc bộ giáp kêu loảng xoảng và trông rất khó cử động.
Một thiết kế chú trọng vẻ ngoài hơn tính năng. Mà cái vẻ ngoài đó cũng chẳng giúp nâng cao sĩ khí chút nào.
Reiner không định nói gì về gu thẩm mỹ của anh ta, nhưng hắn không khỏi nghiêng đầu thắc mắc khi một quý tộc ra tiền tuyến lại ưu tiên vẻ bề ngoài đến thế.
Tất nhiên, hắn không để lộ thái độ đó ra mặt.
"Là huynh trưởng sao? Huynh sắp xuất trận à?"
"Đúng vậy! Ta sẽ xuất trận với tư cách là 'cận thần' của Điện hạ Henrik."
Geed nhấn mạnh từ "cận thần". Reiner nở nụ cười khổ.
Xung quanh Henrik toàn là cận thần của Gordon. Geed rốt cuộc chỉ là hàng đính kèm.
Vai trò chỉ là người trò chuyện với Henrik.
Không phải được đề bạt vì thực lực. Chỉ cần nghĩ là hiểu ngay.
Geed chưa từng ra chiến trường, cũng chưa từng lập công trạng.
Bình thường thì người ta sẽ tự hỏi "tại sao lại là mình?".
Tuy nhiên, Geed chấp nhận điều đó như một lẽ đương nhiên. Có lẽ sự tự đánh giá bản thân quá cao đã khiến hắn nghĩ vậy.
Kẻ mang dòng máu ưu việt như mình gánh vác trọng trách là chuyện đương nhiên.
Nghĩ rằng anh ta đang có tâm trạng như vậy, Reiner thở dài trong lòng.
"Có gì đáng cười sao?"
"Không, đệ chỉ nghĩ là sắp ra chiến trường mà huynh không sợ sao."
"Sợ? Mày nghĩ tao sợ Leonard á? Cái gã chỉ biết trốn trong thành đó chẳng có gì đáng sợ cả."
"Huynh thật cương nghị."
"Tao là trưởng nam của gia tộc Công tước Holzwart. Đó là chuyện đương nhiên! Người kế thừa gia tộc cũng là tao! Còn mày đã bị đóng dấu ấn thất bại rồi! Cứ ở đó mà than thở về sự bất tài của mình và cắm mặt vào đống giấy tờ đi!"
Nói rồi, Geed vừa cười lớn vừa rời khỏi phòng Reiner.
Nhìn cảnh đó, Reiner cười mũi.
Vì nó quá nực cười.
"Gia tộc Công tước Holzwart đời đời là văn quan. Dòng máu mà huynh trưởng tự hào đâu có tài cán gì về võ thuật đâu chứ."
Luôn khôn khéo xoay sở trong các cuộc tranh đoạt Đế vị, gia tộc Công tước Holzwart mới tồn tại được đến nay.
Cũng có lúc phải ra chiến trường, nhưng họ luôn tránh đối đầu với những kẻ địch mạnh.
Dù có ru rú trong thành thì Hoàng tử Leonard vẫn là Hoàng tử Leonard. Đối đầu với một Hoàng tử đã lập được nhiều võ công trong thời gian ngắn đúng là hạ sách.
Hí hửng xuất trận là bằng chứng của kẻ ngốc.
Bình thường thì người ta sẽ phải cảnh giác một điều.
"Không nhận ra mình là con tốt thí... đúng là ngu xuẩn, dù là anh trai ta."
"Thưa ngài Reiner. Mọi việc thế nào rồi ạ?"
Trong bóng tối của căn phòng.
Xiaomei xuất hiện không một tiếng động.
Không quay đầu lại, Reiner thản nhiên thông báo.
"Ta đã đẩy Hoàng tử Henrik và huynh trưởng đến chỗ Hoàng tử Leonard. Chắc chắn sẽ xung đột với Hoàng tử William và lộ rõ sự thất thố. Các tướng quân hỗ trợ xung quanh vốn dĩ cũng là những kẻ ghét phải làm việc dưới quyền Hoàng tử William. Họ sẽ không can ngăn đâu."
"Vậy là đúng như kế hoạch sao?"
"Ừ. Họ sẽ không loại bỏ ta, người đang quản lý quân lương. Có lẽ phụ thân sẽ bị đặt ở hậu phương chiến trường và bị bắt chịu trách nhiệm cho huynh trưởng. Chúng ta sẽ không phải chiến đấu với Hoàng tử Leonard. Tất cả đều đúng dự tính."
"Tôi hiểu rồi. Còn Đệ tứ Phi?"
"Nhiệm vụ mật. Chi tiết thì cả ta và phụ thân đều không biết. Mà, là người đó thì chắc lại định dùng kiếm để giải quyết vấn đề thôi. Bên đó chắc cũng không cần lo đâu nhỉ?"
"Sao cơ ạ? Tôi không dám chắc."
"Có chuyện gì mà cô không biết sao? Cô là mắt, là tai của Điện hạ mà. Có thể dễ dàng tiếp xúc với chúng ta như thế này. Nhắc cho cô nhớ, đây là căn cứ của địch đấy nhé?"
"Vì mắt của kẻ địch đang hướng về phía Hoàng tử Leonard mà."
Reiner nhún vai trước câu nói của Xiaomei.
Cô hầu gái này không có chút sơ hở nào. Về mặt tinh thần ấy.
Chính vì thế mới có thể tiếp xúc với nhiều thế lực khác nhau như vậy.
"Mà thôi. Vậy hãy nhắn lại với Điện hạ. Gia tộc Công tước Holzwart lúc nào cũng sẵn sàng phản bội... không phải. Sẵn sàng quay đầu về chính nghĩa."
"Đã rõ."
Nói rồi Xiaomei biến mất.
Không cần xác nhận điều đó, Reiner quay lại làm việc.
Hắn chưa từng có ý định theo phe Gordon ngay từ đầu. Chỉ là công tác để phá hoại từ bên trong.
Gordon thiếu nhân lực nên dù có nghi ngờ cũng buộc phải dùng gia tộc Công tước Holzwart.
Nhờ đó mà hắn có được vị trí quan trọng. Tuy nhiên, bây giờ mà hành động thì chỉ bị bóp chết thôi. Gordon sống trên chiến trường và hành động theo trực giác.
Đó là đặc tính cực kỳ phiền toái đối với những kẻ dùng mưu.
Chỉ được hành động khi chắc chắn dồn được Gordon vào đường cùng.
"Nào, làm việc thôi."
Nói rồi Reiner bắt đầu nghiêm túc xử lý công việc.
Hắn tuyệt đối không lơ là nhiệm vụ.
Bởi vì phải cung cấp quân lương ra tiền tuyến một cách hiệu quả.
Vạn nhất, trường hợp Gordon thắng Leo.
Khi đó đường đi nước bước của gia tộc Công tước Holzwart cũng sẽ thay đổi.
Gia tộc Công tước Holzwart đã sống sót qua các cuộc tranh đoạt Đế vị bằng cách đó.
Dù phe nào thắng cũng đều có lợi.
Dù dùng thủ đoạn nào cũng không sao.
Sống sót, tồn tại mới là chân lý.
Đó là lời răn dạy truyền đời của gia tộc Công tước Holzwart.
"Để làm được điều đó thì lợi dụng gia đình cũng không tệ..."
Vừa lẩm bẩm, Reiner vừa cười khẩy.
Đối với Reiner, người đã tiếp nhận sự giáo dục của Rolf từ nhỏ, tất cả những kẻ hắn nhìn thấy đều là quân cờ.
Dù đó có là anh trai... hay là cha đi nữa.
"Không biết Đế vị sẽ về tay ai đây?"
Vừa nói, Reiner vừa dọn dẹp đống giấy tờ.
■■■
Vài ngày sau.
Đội quân một vạn người do Henrik dẫn đầu đã đến tiền tuyến để viện trợ cho William.
"Đến lúc ta và Leonard phân thắng bại rồi sao..."
"Vâng. Thưa Điện hạ Henrik. Hãy cho hắn thấy sức mạnh của chúng ta!"
Nhìn về phía tòa thành nơi Leo đang cố thủ, Henrik và Geed chậm rãi thúc ngựa bước tới.
Đón tiếp nhóm Henrik là một Long Kỵ sĩ, thuộc hạ của William.
"Chúng tôi đã đợi các ngài, Điện hạ Henrik. Điện hạ William đang chờ."
"Đang chờ sao? Tại sao hắn không ra đón?"
"Dạ?"
"Đúng vậy! Các ngươi định nói Hoàng tử của Liên hiệp Vương quốc ngang hàng với Điện hạ Henrik sao!?"
Henrik gật đầu sâu tán đồng với lời của Geed.
Trước thái độ đó, Long Kỵ sĩ giật giật cơ má, nhưng đã dùng sự tự chủ mạnh mẽ để kìm nén cơn giận.
"Tôi biết là vô lễ, nhưng đây là chiến trường. Tổng tư lệnh là Điện hạ William."
"Hừ! Khó chịu thật đấy. Ta sẽ làm theo cách của ta."
"Đó là tốt nhất ạ. Dù sao cũng chỉ là Hoàng tử nước khác. Chẳng biết hắn đang toan tính gì đâu."
"...Tôi có thể chuyển lời y nguyên như vậy tới Hoàng tử William không?"
"Cái gì? Ngươi nghĩ ta sợ William sao!? Ta là Henrik Lakes Adler! Đệ cửu Hoàng tử của Đế quốc! Là em trai của huynh trưởng Gordon đấy!"
"...Đã rõ."
Long Kỵ sĩ cúi chào rồi lui xuống.
Thấy vậy, Henrik vừa hừ mũi vừa ra lệnh dựng trại ở nơi cách xa nhóm William.
Hắn vẫn giữ khư khư đống quân lương, bao gồm cả phần của nhóm William...
6
Hai ngày sau, các quý tộc phương Bắc tập hợp tại doanh trại dựng trên đồi Gnade.
Trong thời gian đó, Công tước Lohenstein đã chỉnh đốn lại gia tộc. Nói là vậy, nhưng thực chất chỉ là phạt cấm túc Goldberger mà thôi.
Đối với hành vi giương cờ phản đối chủ nhân thì hình phạt này quá nhẹ. Tuy nhiên, Goldberger là tâm phúc trong số các tâm phúc. Nếu xử phạt không khéo sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí. Sắp sửa xảy ra chiến tranh, không thể để sĩ khí sụt giảm được.
Hơn nữa, nếu phạt nặng Goldberger, thì cũng buộc phải xử phạt những kẻ đã nghe theo ông ta. Tất cả họ đều thề trung thành với Công tước Lohenstein, mọi hành động đều vì nghĩ cho Công tước.
Do đó, ông đã giải quyết êm đẹp bằng hình phạt cấm túc kẻ chủ mưu là Goldberger.
Có người sẽ nói thế thì đâu phải là phạt... nhưng không thể đi theo trong trận chiến cuối cùng của chủ nhân mà mình đã giác ngộ cái chết, đó mới là hình phạt lớn nhất.
Đã cùng chủ nhân vào sinh ra tử hàng chục lần, vậy mà lần xuất trận cuối cùng lại không được đi theo. Chỉ biết ngồi chờ tin tức. Goldberger chắc chắn đang nghĩ thà bị giết còn hơn là chịu cảnh này.
Tuy nhiên, tình hình không cho phép.
Gia tộc Công tước Lohenstein, đứng đầu quý tộc phương Bắc, lúc này không được phép dao động.
Phương Bắc có bốn mươi bảy gia tộc quý tộc, thường được gọi là Bắc Bộ Tứ Thập Thất Gia Môn.
====================
Trong số đó, bảy gia tộc đã quy phục dưới trướng Leo, nâng tổng số lên bốn mươi.
Gia tộc Công tước Lohenstein đã hoàn tất việc chuẩn bị chiến tranh. Nhìn vào động thái đó, các quý tộc khác hẳn cũng đoán được sắp có biến loạn.
Vấn đề nằm ở chỗ họ sẽ đứng về phe nào.
Một chiếc bàn dài được bố trí trong căn lều khổng lồ. Ngồi ở vị trí chủ tọa là Công tước Lohenstein. Từ đó, các quý tộc phương Bắc ngồi xếp thành hai hàng dài, và Charlotte ngồi ở vị trí cuối cùng. Tôi đứng hầu ngay phía sau cô ấy.
Việc Charlotte ngồi ghế cuối chỉ đơn thuần vì cô là đại diện cho Hầu tước Zweig. Đồng thời cũng là để giữ thể diện cho các quý tộc phương Bắc khác.
Dòng dõi của Charlotte được xem là đệ nhất phương Bắc. Nhưng nếu một cô bé lại tỏ thái độ quá bề trên thì sẽ gây ra sự bất mãn.
Về mặt hình thức, người chủ trì vẫn là Công tước Lohenstein, nhưng tất cả đều do Charlotte sắp đặt.
"Cảm tạ chư vị đã không quản đường xa đến đây."
"Ngài nói gì vậy. Thư của cố Hầu tước Zweig, cộng thêm việc Công tước Lohenstein xuất trận... Trong tình thế này, bốn mươi bảy gia môn phương Bắc không kẻ nào dám ru rú ở nhà đâu."
"Đúng vậy!"
"Công tước! Xin hãy chỉ ra phương hướng!"
"Phương Bắc hãy đoàn kết lại để giải quyết vấn đề này!!"
Những lời nói lần lượt được cất lên.
Phản ứng này thật khó tin nếu so với những kẻ từng hoàn toàn phớt lờ lời kêu gọi của Leo.
Chờ cho mọi người bình tĩnh lại, Công tước Lohenstein mới lên tiếng.
"Lão sẽ tham chiến. Nhưng đây là quyết định của riêng lão, không phải quyết định của chư hầu phương Bắc. Cố Hầu tước Zweig mong muốn chư hầu phương Bắc thống nhất ý kiến nên đã gửi thư cho mọi người. Trong tình hình này, các vị thấy thế nào?"
"Hành động của Điện hạ Gordon thật quá chướng mắt!"
"Hoàn toàn đúng! Mang trong mình dòng máu phương Bắc mà chẳng hề nghĩ cho phương Bắc lấy một mảy may!"
"Nhưng Hoàng đế cũng là Hoàng đế! Lại gửi một Hoàng tử hầu như không có kinh nghiệm chiến tranh quy mô lớn đến, khiến cuộc chiến kéo dài lê thê! Lẽ ra phải sớm kết đồng minh với Hoàng quốc và giải quyết vấn đề trong nước, đằng này lại coi nhẹ phương Bắc!"
"Đúng thế! Nếu Cơ Tướng quân tiến quân lên phía Bắc thì chúng ta đâu cần phải nghe ngóng tình hình thế này! Kẻ tạo ra cái tình thế không biết ai thắng ai thua này chính là Hoàng đế!"
Ý kiến chia làm hai phe.
Tuy nhiên, không có ý kiến nào muốn theo phe Gordon.
Chủ yếu là họ không muốn theo Gordon, nhưng cũng bất mãn với Hoàng đế.
Lẽ ra Gordon nên hợp lực với quý tộc phương Bắc ngay khi tiến vào vùng này. Nhưng có vẻ ngay sau khi đặt chân đến phương Bắc, Gordon đã không còn đủ tỉnh táo để hành động bình thường do thất bại tại Đế đô.
Vì thế William đã nắm toàn quyền chỉ huy. Kết quả là việc cấu kết với quý tộc phương Bắc đã thất bại.
Cũng không thể trách William được. Nếu không củng cố địa bàn tại phương Bắc, hắn chỉ còn nước chạy trốn sang Phiên quốc. Để tránh điều đó, hắn buộc phải chiếm đoạt lãnh địa của quý tộc phương Bắc dù có phải dùng vũ lực.
Rốt cuộc, có thể nói đó là giới hạn của một Hoàng tử ngoại quốc như William, nhưng cũng có thể nói nhờ là William nên mới cầm cự được đến mức này.
"Có thể cho chúng tôi nghe suy nghĩ của Công tước không?"
"Suy nghĩ của lão sao... Gordon là con trai của con gái rượu nhà lão. Dù là Hoàng tộc nhưng cũng là cháu lão. Tuy nhiên, chút huyết thống ấy chẳng là gì so với mối ràng buộc của phương Bắc. Lão sẽ không theo Gordon."
"Vậy ngài theo Hoàng đế?"
"Hừ... Nhắc đến lại thấy ghê tởm. Trước cuộc chiến, con gái lão đã xuất hiện trước mặt lão sau bao năm xa cách. Nó cầu xin sự giúp đỡ cho Gordon. Nó thao thao bất tuyệt về lợi ích một cách đầy toan tính. Con gái lão vốn không xấu xa như vậy. Tất cả là do bước chân vào cái hang quỷ đàn bà gọi là Hậu cung. Nguyên nhân nằm ở Hoàng đế."
Công tước nhổ toẹt ra từng lời.
Nghe vậy, tất cả đều lộ vẻ bối rối.
Nghe những lời vừa rồi, chắc chẳng ai nghĩ ông ấy sẽ theo Hoàng đế.
Không theo Gordon. Cũng không theo Hoàng đế.
Vậy thì sẽ theo ai?
Câu trả lời cho thắc mắc đó nằm ở hướng nhìn của Công tước.
Nơi ánh mắt Công tước đang dán chặt vào, ở đó có Charlotte, và ánh mắt của các quý tộc phương Bắc cũng bắt đầu đổ dồn về phía cô.
"Có vẻ tiểu thư Charlotte đã có câu trả lời. Có thể cho chúng tôi nghe được không?"
"Vậy, tôi xin phép được đưa ra đề xuất. Hiện tại tôi có mặt ở đây với tư cách là đại diện của Hầu tước Zweig. Người gửi thư cho các vị là tôi. Tôi xin đề xuất──thành lập Liên minh Chư hầu phương Bắc. Mục đích là tiêu diệt Gordon, ngọn nguồn của sự hỗn loạn tại phương Bắc."
"...Nghĩa là chúng ta sẽ theo phe Hoàng đế sao?"
"Không, chúng ta sẽ theo Hoàng đế của thời đại mới. Chúng tôi cũng dự định để người có liên hệ với vị đó đảm nhận vai trò Tổng đại tướng của Liên minh."
Nói rồi, Charlotte nhường vị trí của mình cho tôi.
Đường đã dọn sẵn. Phần còn lại giao cho anh, cô ấy như muốn nói vậy.
Quả thật, đã đến nước này thì chắc sẽ không có quý tộc nào làm phản. Bởi vì chẳng còn con đường nào khác.
Với việc Công tước xuất trận, sĩ khí đang lên rất cao.
Nhưng, chừng nào tôi còn dính líu vào thì không thể phủ nhận sĩ khí sẽ giảm sút. Sự bất tín của quý tộc phương Bắc đối với Hoàng tộc lớn đến mức đó.
Thế nên đây là một yêu cầu vô lý kiểu "hãy làm gì đó đi".
Vô lý và quá sức... nhưng cái giá mà Charlotte đã trả là rất lớn.
Tôi không thể nói không. Không được phép nói.
"Hầu hết mọi người chắc là lần đầu gặp mặt. Ta xin bắt đầu bằng việc tự giới thiệu. Đệ thất Hoàng tử Đế quốc, Arnold Lakes Adler."
Tôi cởi bỏ chiếc mũ trùm đầu màu đen và xưng danh trước các quý tộc phương Bắc.
Khoảnh khắc đó, những ánh nhìn đầy oán hận tập trung vào tôi.
Áp lực lớn đến mức nếu là kẻ yếu bóng vía chắc sẽ không thốt nên lời.
Tuy nhiên, mức độ này thì tôi quen rồi.
"...Tên Hoàng tử phế vật!"
"Chuyện này là sao? Tiểu thư Charlotte?"
"Đúng như những gì các vị thấy. Chúng tôi sẽ theo Hoàng tử Leonard, và thành lập Liên minh Chư hầu phương Bắc với Hoàng tử Arnold làm Minh chủ. Đây là cách duy nhất để phương Bắc được bình yên, kể cả sau chiến tranh."
Không ai phản bác lại lời của Charlotte.
Việc phò tá Hoàng đế đời sau không phải là chuyện hiếm. Việc cả một vùng địa phương cùng làm vậy tuy hiếm nhưng không phải là không có.
Bởi vì lợi ích mang lại rất lớn.
Dù có bất mãn với chiến cục hiện tại, nhưng Leo vẫn chiến đấu mà có sự cân nhắc đến phương Bắc. So với Gordon thì đúng là một trời một vực. Đó cũng là lý do không có sự phản đối.
Nhưng, không phải là không có sự phản cảm.
"Mọi người, mặt ai nấy đều như có điều muốn nói nhỉ. Các người căm ghét Hoàng tộc đến thế sao?"
"Ghét? Từ đó sao đủ diễn tả, thưa Điện hạ."
"Vẻ mặt kia là muốn giết ta nhỉ. Có muốn thử không?"
"Đang mong đây! Ta sẽ gửi đầu ngài cho Hoàng đế!"
Một quý tộc hùng hổ đứng dậy, nhưng những người xung quanh đã giữ ông ta lại.
Đó chính là câu trả lời, và cũng là sức mạnh của họ.
"Sao thế? Không làm à? Đâu phải là không thể dùng sức vùng ra được?"
"Hừ...!"
"...Ta xin lỗi vì sự vô lễ. Biết các người sẽ kìm lại nên ta đã mạo phạm."
"Cái gì...!?"
Tôi khẽ cúi đầu, rồi bắt đầu bước đi chậm rãi.
Để nhìn rõ mặt từng quý tộc phương Bắc một.
"Các vị đã bị Đế quốc trung ương lạnh nhạt. Đó là vì ba năm trước, Hoàng Thái tử đã bỏ mạng tại biên giới phía Bắc. Nỗi đau thương biến thành cơn thịnh nộ, và trút lên đầu các quý tộc phương Bắc như một nơi xả giận."
Không ai nói gì cả.
Họ chỉ chăm chú nhìn vào tôi.
"Các vị đã chịu đựng điều đó. Hầu tước Zweig đã đứng mũi chịu sào, nhưng ngoài chuyện đó ra chắc hẳn còn cả núi điều cay đắng khác. Dẫu vậy──các vị đã không làm gì cả. Các vị chọn cách nhẫn nhịn. Tại sao? Với những quý tộc phương Bắc dũng mãnh đời đời, đó hẳn là một sự sỉ nhục. Lẽ ra phản loạn cũng đã nằm trong các lựa chọn. Tại sao chứ?"
Đi đến cuối chiếc bàn dài, tôi chạm mắt với Công tước Lohenstein.
Ánh mắt ấy vẫn sắc lẹm, nhưng dường như có chút thích thú với tình huống này.
Được ánh mắt đó tiếp thêm động lực, tôi quay người lại.
"Câu trả lời là vì các vị là những quý tộc đã cắm rễ ở phương Bắc, bảo vệ phương Bắc. Lòng kiêu hãnh không cho phép! Không cho phép đất đai phương Bắc bị ngọn lửa chiến tranh thiêu rụi, không cho phép dân chúng phương Bắc phải lầm than. Vì thế các vị đã chọn cách nhẫn nhịn. Thế nhưng... hiện tại, mảnh đất phương Bắc ấy đang trở thành chiến trường. Những thứ các vị đã nuốt nhục để bảo vệ đang bị giày xéo. Thế mà được sao? Sao mà được chứ!!"
Tôi đặt nắm đấm lên ngực mình.
Họ rất giống tôi.
Hành động theo niềm tin của chính mình. Vì những thứ không thể nhượng bộ.
"Dân chúng Đế quốc chế giễu ta là Hoàng tử phế vật. Các vị cũng vậy. Và chính ta cũng nghĩ mình là như thế. Ta đã bị em trai lấy đi rất nhiều thứ. Tuy nhiên, ta không phải là con số không. Không phải là hư vô. Ngay cả một kẻ như ta cũng có những thứ còn sót lại. Trách nhiệm của Hoàng tộc, trách nhiệm với em trai, trách nhiệm với dân chúng. Kể ra thì không hết. Dẫu có bị vắt kiệt thì vẫn còn những thứ sót lại. Các vị cũng vậy phải không? Dù lòng trung thành với Hoàng tộc đã mất, nhưng tấm lòng nghĩ về đất đai phương Bắc chắc chắn vẫn còn. Dù sự tôn trọng với Hoàng tộc đã mất, nhưng tấm lòng nghĩ về dân chúng phương Bắc chắc chắn vẫn còn. Vì điều đó là không thể nhượng bộ nên các vị mới nhẫn nhịn! Thật đáng nể──Ta vô cùng khâm phục!"
Tôi gửi tặng lại các quý tộc phương Bắc những lời mà mình từng được nhận.
Được công nhận là một cảm giác rất tuyệt. Dù là ai đi chăng nữa.
Nếu đã nhẫn nhịn, người ta sẽ muốn được công nhận điều đó. Muốn người khác nhận ra đó là điều đương nhiên của con người.
Đôi khi chỉ cần một lời nói là có thể cố gắng tiếp.
Tôi của ngày xưa đã từng như thế.
Họ đã quá quen với việc chịu đựng.
Các quý tộc phương Bắc luôn ở thế bị động. Nếu Hầu tước Zweig không gửi thư thì không tập hợp, nếu Công tước Lohenstein không xuất trận thì sĩ khí không lên.
Dù có ý kiến, nhưng không hành động.
Dáng vẻ hùa theo kẻ mạnh không phải là sức mạnh.
Nếu hành động thì lửa chiến tranh sẽ rơi xuống toàn bộ phương Bắc. Có lẽ do tình trạng đó kéo dài, khiến họ tự giới hạn hành động của mình.
Nhưng, như thế là không được.
Không phải tôi quân lâm với tư cách Minh chủ. Mà là họ phải tôn tôi lên.
Để bảo vệ những gì chính họ muốn bảo vệ.
"Nhẫn nhịn thế là quá đủ rồi! Đất đai phương Bắc đang bị tàn phá! Chỉ riêng điều đó đã đủ lý do để đứng lên rồi! Các người định làm kẻ yếu quen bị đánh đập đến bao giờ nữa!? Khi phương Bắc bị tàn phá, tại sao các người không đứng lên đầu tiên!? Các người quan sát cho đến khi em trai ta đến, và ngay cả khi em trai ta đến các người vẫn quan sát! Phương Bắc là đất của ai!? Là đất của Hoàng tộc sao!? Vậy tại sao lại nhẫn nhịn!? Nếu không quan trọng thì vứt bỏ là xong! Vì quan trọng nên mới nhẫn nhịn phải không! Dân chúng phương Bắc đang khốn khổ, các người định ngồi yên đến bao giờ!? Ngay cả lãnh địa của mình cũng không bảo vệ được, thế mà gọi là quý tộc sao! Sự dũng mãnh của quý tộc phương Bắc bắt nguồn từ mảnh đất này! Con cháu mà thế này thì tổ tiên cũng không nhắm mắt được đâu!"
"Nói thì hay lắm!!"
"Một Hoàng tử lớn lên trong nhung lụa ở tòa thành thì hiểu cái gì!?"
"Hiểu thế quái nào được! Nhưng, ta đang ở đây! Ta đang đối mặt với nan đề của phương Bắc! Các người đã tụt hậu so với Hoàng tử phế vật rồi đấy! Nếu muốn cười nhạo ta là Hoàng tử phế vật thì cứ cười đi! Muốn chế giễu thì cứ chế giễu! Nhưng, ta không có lý do gì để bị coi thường bởi những kẻ bất tài tụt hậu hơn cả ta!! Ta là Hoàng tử phế vật! Là kẻ bất tài bị cả Đế quốc chê cười! Nhưng ta──Ta không cho phép những kẻ từng cười nhạo ta lại thua kém ta!"
Nói rồi tôi đập mạnh tay xuống bàn dài.
Và tuyên bố lời cuối cùng.
"Ta ra lệnh... Kẻ địch là tên phản nghịch Gordon! Vì phương Bắc, nhất định phải tiêu diệt hắn! Hãy thành lập Liên minh Chư hầu phương Bắc!! Những quý tộc có khí phách, những kẻ nghĩ rằng không thể để thua kém Hoàng tử phế vật! Hãy mang theo lòng kiêu hãnh, xưng tên gia tộc và tán đồng đi!!"
Một thoáng tĩnh lặng.
Người đầu tiên quỳ xuống là Charlotte.
"Gia tộc Hầu tước Zweig xin tuân lệnh Điện hạ."
Thấy vậy, hai quý tộc trẻ tuổi cũng quỳ xuống.
"Gia tộc Tử tước Bornefeld. Xin tuân lệnh Điện hạ. Tuy chỉ có chưa đầy trăm kỵ sĩ, nhưng chiến công trên sa trường sẽ không thua kém bất kỳ quý tộc nào. Xin hãy nhớ cho."
"Gia tộc Bá tước Zenkel. Xin tuân lệnh Điện hạ. Nếu ngài lo lắng về vị trí tiên phong, xin hãy giao cho gia tộc tôi."
Bắt đầu từ đó, các quý tộc phương Bắc lần lượt quỳ xuống.
Những lời thốt ra đều là những lời đầy quyết tâm.
Và cuối cùng, Công tước Lohenstein quỳ xuống.
"Gia tộc Công tước Lohenstein cùng bốn mươi bảy gia môn phương Bắc, xin tuân lệnh hai vị Điện hạ Arnold và Leonard. Chúng tôi mong muốn Điện hạ đảm nhận vị trí Minh chủ của Liên minh Chư hầu phương Bắc, ngài có chấp thuận không?"
"Ta chấp thuận. Chỉ là Minh chủ tạm thời thôi. Ta giao toàn quyền cho Công tước."
"Vô cùng cảm tạ. Về phương châm, chúng ta sẽ chờ tập hợp đủ binh lực tại đây. Đồng thời sẽ gửi các quý tộc ở gần tiền tuyến đến chỗ Điện hạ Leonard làm viện quân."
"Giao tất cả cho ông."
Sau khi tôi truyền đạt xong, Công tước Lohenstein gật đầu và truyền lệnh cho tất cả các quý tộc tập hợp binh lính.
0 Bình luận