Tập 11

Chương 02

Chương 02

Chương 2: Schwarz

Lãnh địa Hầu tước Zweig nằm gần trung tâm khu vực phía Bắc. Do phía Đông đã bị Gordon kiểm soát, nơi đây hiện đã trở thành lãnh địa nằm sát chiến tuyến.

Thủ phủ của lãnh địa Hầu tước Zweig - Deus. Chúng tôi đang hướng về nơi đó.

"Nhắc đến Hầu tước Zweig là nhắc đến vị lão thành đứng đầu phe thân Hoàng tộc. Thiếu chủ có mối duyên nợ gì với ngài ấy sao?"

Khi thành phố Deus đã đến gần, Lars cất tiếng hỏi.

Tôi phân vân không biết nên trả lời thế nào. Bởi vì ngay từ đầu, câu hỏi đã sai rồi.

"Vốn dĩ... Hầu tước Zweig không phải là phe thân Hoàng tộc."

"Dạ?"

"Hầu tước vẫn luôn góp mặt đầy đủ tại các buổi lễ và sự kiện ở Đế đô ngay cả sau khi Cố Thái tử qua đời, với tư cách là đại diện của quý tộc phương Bắc. Vì lẽ đó mà ông ấy bị xem là thân Hoàng tộc, nhưng thực tế thì khác."

"Nhìn vào hành động thì ai cũng nghĩ là thân Hoàng tộc mà?"

"Chỉ là hành động thôi."

Sau cái chết của Cố Thái tử, sự lạnh nhạt đối với quý tộc phương Bắc bắt đầu. Ban đầu chỉ là thái độ lạnh lùng, nhưng quý tộc phương Bắc - những người tin rằng cái chết của Cố Thái tử không phải lỗi của họ - không thể chấp nhận điều đó.

Lúc ấy, nếu quý tộc phương Bắc thấu hiểu chút cảm xúc của những người ở Đế đô thì quan hệ đã không đóng băng đến thế. Hoặc giả, nếu những người ở Đế đô biết kiềm chế cảm xúc hơn một chút...

Tuy nhiên, quan hệ giữa đôi bên ngày càng lạnh nhạt. Từng người, từng người một, các quý tộc phương Bắc dần xa rời trung ương. Sự xa cách kéo theo những lời đàm tiếu không dứt, và sự công kích nhắm vào họ ngày càng gay gắt.

Trong hoàn cảnh đó, người duy nhất không ngừng giao lưu với trung ương chính là Hầu tước Zweig. Nhưng tuyệt đối không phải vì ông ấy thuộc phe thân Hoàng tộc.

"Tâm ý của ông luôn hướng về Đế quốc. Nếu sự thù địch giữa Hoàng tộc và quý tộc phương Bắc cứ tiếp diễn, chẳng mấy chốc đất nước sẽ chia cắt. Lo sợ điều đó, ông đã kiên trì xuất hiện với tư cách đại diện quý tộc phương Bắc. Ông chấp nhận trở thành bia đỡ đạn, hứng chịu mọi lời oán thán. Dù bị đối xử bất công đến đâu, ông cũng không một lời than vãn. Ông nghĩ rằng nếu làm vậy mà nỗi đau mất đi Cố Thái tử vơi bớt, nếu mũi dùi không chĩa vào toàn bộ phương Bắc, thì thế là đủ."

Không phải ông ấy thích thú gì việc đến Đế đô. Chắc chắn là ghét cay ghét đắng. Dù vậy, ông ấy vẫn đến.

Đế quốc mất đi Cố Thái tử và trở nên chao đảo. Để vực dậy tình hình, Cha đã không thể sử dụng phương pháp đơn giản nhất là xâm lược Phiên quốc. Nếu không có nơi trút giận, cơn thịnh nộ sẽ âm ỉ cháy.

Thứ hướng về quý tộc phương Bắc là nỗi đau mất đi Cố Thái tử và cơn giận dữ dành cho Phiên quốc. Quý tộc phương Bắc bị đem ra làm vật thế thân để trách cứ.

Tôi hiểu cảm giác bất công đó. Cha biết rõ nhưng không làm gì cả. Nếu ra lệnh ngừng lạnh nhạt với quý tộc phương Bắc, thì cần phải tìm một nơi trút giận khác. Cha đã không thể chuẩn bị được điều đó, bởi chính bản thân ông cũng đã quá sức chịu đựng rồi.

Đối với một người cha như thế, Hầu tước Zweig chẳng khác nào vị cứu tinh. Vì đất nước, Hầu tước đã trở thành nơi chứa đựng mọi oán thán.

Nói xấu sau lưng là không đủ. Cơn giận tích tụ quá lớn, cần một thứ gì đó để phát tiết. Vì vậy, sự hiện diện của Hầu tước Zweig tại Đế đô mang một ý nghĩa quan trọng.

"Ông ấy đã liên tục nhẫn nhịn. Một mình ôm lấy những oán hận vô lý nhắm vào quý tộc phương Bắc. Không phải vì yêu mến Hoàng tộc mà ông hân hoan đến Đế đô. Ông đến, bào mòn tâm can mình vì đất nước. Thậm chí không được phép phản bác, chỉ biết hứng chịu những lời oán trách. Tất cả... là vì đất nước, vì người dân."

Lẽ ra, đó là việc mà Hoàng tộc phải làm.

Nếu mất đi Cố Thái tử, thì việc dựng lên một ngọn cờ thay thế và cai trị đất nước khéo léo là nhiệm vụ của Hoàng tộc. Vậy mà họ không làm được. Thế nên họ đã đẩy hết trách nhiệm lên vai một ông già.

"Ra là vậy... Đó là lý do Thiếu chủ kính trọng nhân vật như thế sao."

"Chà, đại loại vậy."

Nói rồi tôi cắt ngang cuộc trò chuyện. Chuyện này cũng chẳng phải thứ để kể lể với người khác. Đó là ký ức quý giá nằm sâu trong tim tôi.

Hồi còn nhỏ, khi Cố Thái tử vẫn còn sống, tôi thường xuyên bị Geed và đám tay chân của hắn bắt nạt. Chuyện đó diễn ra như cơm bữa.

Từ bé tôi đã biết, nếu dùng thân phận Hoàng tộc, tôi sẽ làm tổn thương người khác. Nên tôi không dùng. Không thể dùng.

Vì tôi sợ.

Bị bắt nạt. Nếu nói câu đó với Cha, bọn họ sẽ phải chịu hình phạt nặng nề đến mức nào?

Càng nghĩ tôi càng không dám nói. Dần dà chuyện đó thành thói quen, và tội lỗi của bọn họ ngày càng nặng thêm. Đến lúc đó thì tôi lại càng không thể mở lời.

Tôi đã hèn nhát. Và ngu ngốc.

Vì không nói ra ngay nên sự việc mới trở nên nghiêm trọng. Nếu chỉ có Geed thì có lẽ tôi đã nói được. Geed là con trai của đại quý tộc, chắc chỉ bị quở trách là xong. Nhưng còn những kẻ đi theo thì sao?

Có những đứa trẻ quý tộc vì mối quan hệ với nhà Công tước Holzwart mà miễn cưỡng phải đi cùng Geed. Bọn họ không thể từ chối mệnh lệnh của hắn. Nếu tôi nói ra, chắc chắn gia tộc của họ sẽ bị tước bỏ.

Kẻ lôi kéo là Geed. Nhưng kẻ không nói ra ngay, kẻ cứ tiếp tục ngồi yên ở cái vị trí bao cát xả stress cho Geed chính là tôi.

Cứ thế, ngày càng nhiều con cái quý tộc bị cuốn vào. Chẳng bao lâu sau, tôi bị chế giễu là Hoàng tử phế vật, trở thành đối tượng của sự cười chê. Đến nước đó thì tôi không thể nói được nữa.

Tôi hiểu rất rõ tính cách của Cha. Nếu tôi không tự mình nói ra, ông sẽ không làm gì cả. Nên tôi đã im lặng. Tôi nghĩ chỉ cần mình chịu đựng là xong.

Lâu dần, tôi cũng quen với việc đó.

Đúng lúc ấy, tôi gặp Hầu tước Zweig. Ông quát mắng bọn Geed và giải vây cho tôi.

Lúc đó, chắc hẳn tôi đã làm vẻ mặt đầy phiền toái. Phần lớn quý tộc sẽ không can thiệp, vì so với một Hoàng tử mờ nhạt, con trai trưởng nhà Holzwart đáng sợ hơn nhiều.

Dù vậy không phải là không có quý tộc nào ra tay cứu giúp. Thời gian đầu cũng có. Nhưng để bao che cho họ là cả một sự khổ sở, nên thú thật tôi thấy rất phiền.

Nhưng Hầu tước Zweig cứu tôi không chỉ vì lòng tốt đơn thuần. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không quên những lời ông nói khi đó.

"Lần đầu được diện kiến. Thần là quý tộc phương Bắc của Đế quốc, Hầu tước Zweig. Điện hạ thật là... vĩ đại. Zweig này thực tâm khâm phục hành động đó của Người. Thật đáng nể phục."

Tôi từng được an ủi. Cũng từng bị trách mắng. Nhưng được khen ngợi thì đó là lần đầu tiên.

Hầu tước Zweig đã thấu hiểu lý do vì sao tôi chỉ im lặng.

"Điện hạ thật dịu dàng, và cũng thật mạnh mẽ. Thần ước gì mình cũng được như Người."

Nói rồi Hầu tước Zweig rời đi. Để truyền đạt điều đó, ông đã quát mắng bọn Geed và hành lễ quân thần với tôi.

Chắc chắn nhờ có chuyện đó, tôi mới có thể tin rằng mình không sai.

Cải thiện tình hình thì đơn giản thôi. Nhưng nếu làm thế, máu của rất nhiều người sẽ đổ. Laurenz là một ví dụ điển hình. Dù có cố gắng thu xếp êm đẹp đến đâu thì cũng sẽ có người phải chết. Những vụ náo động vốn dĩ là như thế.

Nếu hồi nhỏ, khi chưa có khả năng can thiệp vào tình hình mà tôi khóc lóc mách Cha, thì chắc chắn đã dẫn đến kết cục không mong muốn.

Vì thế tôi biết ơn ông. Kính trọng ông. Tôi đã luôn nghĩ một ngày nào đó sẽ trả ơn ông.

Suốt ba năm qua, tôi đã không làm được gì cho Hầu tước Zweig. Ông cũng không hề cầu cứu. Những gì tôi có thể làm chỉ là loại bỏ các mối đe dọa cho Đế quốc dưới thân phận Silver.

Nhưng giờ thì khác. Tôi đã bắt đầu hành động với tư cách một Hoàng tử.

Nhân cơ hội này, tôi sẽ thay đổi mối quan hệ giữa quý tộc phương Bắc và Hoàng tộc. Vì nếu không làm được điều đó thì sẽ không có chiến thắng nào cả.

Nếu có thể cùng ông thực hiện điều đó thì tốt biết bao. Tôi có thể cho ông thấy rằng mình đã trưởng thành hơn một chút. Tôi muốn Hầu tước nghĩ rằng việc ông quỳ gối trước tôi ngày đó không phải là sai lầm.

"Thiếu chủ, sắp nhìn thấy Deus rồi."

"Vậy à. Nhờ cậu làm theo đúng kế hoạch nhé?"

Trên đường đi, tôi đã tính toán kỹ các thiết lập chi tiết. Nếu Kỵ sĩ Vết sẹo không để lộ sơ hở thì thân phận của tôi sẽ không bị phát hiện.

Quý tộc phương Bắc hầu như không có liên hệ với trung ương, nghĩa là họ gần như không biết mặt mũi Hoàng tộc ra sao. Họ có thể biết các đặc điểm nhận dạng, nhưng chỉ với tóc đen mắt đen thì chưa đủ để nhận ra tôi. Huống hồ theo lẽ thường, tôi đang phải nằm ngủ ở Đế đô.

Kẻ nào nhận ra thân phận thật của tôi chắc hẳn phải là một kẻ lập dị.

Đang mải suy nghĩ thì thành phố Deus hiện ra trước mắt.

Nhưng, ở đó...

"Thiếu chủ! Khói đang bốc lên! Hình như có chuyện gì đó xảy ra!"

"Ta thấy rồi! Theo ta!"

Tôi thúc mạnh vào bụng ngựa, lao vút đi. Đội Kỵ sĩ Vết sẹo cũng đuổi theo sau.

Khi đến cổng thành Deus, một tia sét khổng lồ giáng xuống bên trong thành.

Bây giờ đang là ban ngày. Hơn nữa trời còn đang xanh trong. Không phải hiện tượng tự nhiên.

"Là ma pháp."

"Hơn nữa còn khá mạnh đấy."

Chắc chắn là ma pháp hiện đại, nhưng người sử dụng có trình độ khá cao. Có ma đạo sư cấp cao ở bên trong.

Tình hình là thế nào đây? Không có lính gác cổng, quá mức lơ là.

Chúng tôi cứ thế tiến vào bên trong thành phố Deus. Tôi cảm nhận được tim mình đang đập mạnh vì một linh cảm chẳng lành. Linh cảm xấu của tôi thường rất chính xác.

Vì thế tôi thúc ngựa tiến lên phía trước, nhanh hơn nữa.

Và tại quảng trường thành phố Deus, thứ tôi nhìn thấy khi đến nơi là sự đối đầu.

Cả hai phe đều có kỵ sĩ. Nhưng một bên đang đứng cùng những kẻ trông như sơn tặc, còn một bên đang đứng che chắn cho những người dân đang khóc lóc phía sau.

Bên nào là đồng minh của dân chúng, chỉ nhìn qua là biết ngay.

Xung quanh có vài ngôi nhà dường như đã bị đốt cháy, dấu vết đập phá khắp nơi. Quân số bên phía sơn tặc áp đảo hoàn toàn.

Nhưng, những chuyện đó với tôi lúc này chẳng còn quan trọng nữa.

Giữa quảng trường, mặt đất cháy đen. Có lẽ tia sét ban nãy đã đánh xuống đó.

Ngay phía trước chỗ đó, một chiếc quan tài màu đen được đặt trang trọng. Nhìn vào kiểu dáng thì có vẻ một tang lễ đang được cử hành. Có lẽ bọn sơn tặc đã xông vào giữa chừng.

"Schillings! Ngươi dám phản bội lại Lãnh chúa ân nhân sao!"

"Lão Lãnh chúa đó chết rồi! Hết nghĩa vụ rồi! Tao sẽ đi theo Điện hạ Gordon! Ngài ấy bảo sẽ cho tao rất nhiều tiền!"

Những lời nói lọt vào tai, nhưng tôi không thể hiểu nổi nội dung. Tôi chỉ chậm rãi thúc ngựa tiến tới. Phía sau hình như Lars đang hét lên cái gì đó, nhưng tôi cũng chẳng nghe rõ.

Tôi thẫn thờ cho ngựa tiến lên, chen vào giữa hai phe. Thấy kẻ lạ mặt đột nhiên xuất hiện, tên sơn tặc đứng chắn trước mặt tôi.

"Hảảả!? Mày là thằng nào!? Chỗ này giờ là của bọn tao rồi biết chưa!?"

"......Câm miệng. Muốn chết à?"

"H, hiiiieee!?!?"

Tôi trừng mắt nhìn hắn với đầy sát khí. Tên sơn tặc sợ hãi ngã bệt xuống đất, lùi lại phía sau.

Thấy vậy, tôi xuống ngựa, bước đi loạng choạng lại gần chiếc quan tài.

Cái tên được khắc trên đó là...

"Hầu tước Adam von Zweig...!"

Là tên đầy đủ của Hầu tước Zweig.

Tại sao? Vì cái gì?

Những câu hỏi tìm kiếm lý do cứ xoay vòng trong đầu. Nhưng dù vậy, tôi vẫn không thể hiểu nổi từ "chết".

Một tôi bình tĩnh chấp nhận rằng ông ấy đã chết, và một tôi hỗn loạn không thể hiểu nổi điều đó đang tồn tại song song. Cảm xúc hòa trộn vào nhau, dần mất đi sự kiểm soát.

Tôi chậm rãi đưa tay chạm vào quan tài, chỉ có cảm giác lạnh lẽo phản hồi lại. Sự lạnh lẽo đó khiến tôi thấu hiểu cái chết.

Ân nhân của tôi đã chết rồi.

"Mày làm cái quái gì thế! Giết quách thằng đó đi cho tao!"

====================

Gã kỵ sĩ trẻ ban nãy được gọi là Schillings.

Xem xét tình hình, hắn đã phản bội Hầu tước Zweig và dẫn dụ sơn tặc vào ngay giữa lúc tang lễ đang diễn ra.

Một kẻ ngu xuẩn dính bẫy điều binh khiển tướng của Gordon.

Một kẻ bất trung dám làm vấy bẩn tang lễ của Hầu tước Zweig và tàn phá thị trấn này.

À, phải rồi.

Có một từ để gói ghém những cảm xúc này.

Chính là lời mà Schillings đã nói.

Nếu ra lệnh giết, mọi cảm xúc hỗn độn sẽ được giải tỏa sạch sẽ.

Cũng có những thuộc hạ sẽ ra tay sát hại ngay nếu ta ra lệnh như vậy.

Việc trấn áp quá đỗi dễ dàng. Chỉ cần giết sạch bọn chúng là xong.

Thế nhưng.

Ta lại không thể thốt ra mệnh lệnh đơn giản đó. Càng định nói, trái tim ta càng cự tuyệt.

Ta hiểu chứ.

Ta muốn cho Hầu tước thấy sự trưởng thành của mình. Muốn chứng minh rằng việc ông quỳ gối trước ta không phải là sai lầm.

Vậy mà những việc trong quá khứ làm được, giờ ta lại không làm được. Ta không thể để lộ sự thảm hại đó ra.

Hầu tước Zweig đã không để cảm xúc chi phối, ông đánh giá cao ta vì ta nhìn thấy tương lai.

Khi đó ông cũng không nói những lời đơn giản. Không chọn con đường an nhàn.

Vậy nên lúc này đây, ta cũng không thể chọn con đường đó.

"Thần lại một lần nữa hiểu được sự vĩ đại của ngài..."

Kiểm soát cảm xúc là việc rất khó khăn.

Hầu tước Zweig đã âm thầm chịu đựng sự phi lý.

Ông đã luôn kìm nén. Vì tương lai chờ đợi phía trước.

Tin rằng đó là phương án tốt nhất.

Trước mặt một người như vậy, ta không thể làm chuyện khó coi được.

Việc thu xếp cảm xúc của bản thân thì hãy tự giải quyết trong lòng đi. Ra lệnh giết chóc thì được gì? Chỉ để ta thấy thoải mái thôi sao?

So với việc đó, có những thứ ta bắt buộc phải ra lệnh.

Mục đích của ta là hành động ẩn mật.

Và thuyết phục quý tộc phương Bắc.

Nếu vậy thì việc cần làm chỉ có một.

"Vùng đất này được cai trị bởi vị quý tộc vĩ đại nhất phương Bắc. Sự hỗn loạn không phù hợp với nơi này. Và lũ trộm cướp cũng... không cần thiết. Bảo vệ lãnh dân! Đừng để ai bị thương thêm nữa!!"

"Xin cứ giao cho thần."

Dứt lời, Lars lao về phía bọn sơn tặc, khống chế vài tên chỉ trong chớp mắt.

Và rồi.

"Vô hiệu hóa thôi sao ạ?"

"Ừ. Hạn chế giết chóc đến mức tối thiểu. Bắt sống kẻ cầm đầu."

"Rõ!"

Những Narbe Ritter khoác áo choàng đen đồng loạt rút kiếm, dồn ép bọn sơn tặc vào đường cùng.

Những kỵ sĩ đi cùng bọn chúng cũng nhanh chóng bị bắt giữ.

Quả không hổ danh là Narbe Ritter, không để lọt lưới bất kỳ tên nào.

Nếu ta ra lệnh giết sạch, sự hỗn loạn chắc chắn sẽ gia tăng. Thiệt hại sẽ lớn hơn, và hẳn sẽ có những tên sơn tặc chạy thoát.

Thế này là tốt rồi. Dù nghĩ vậy, nhưng trong lòng ta vẫn còn lại sự trống rỗng.

Việc trấn áp gần như đã kết thúc.

Ta chuyển ánh nhìn về phía quan tài và chạm vào nó một lần nữa.

"Quả nhiên lạnh lẽo..."

Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này?

Bệnh của Mẫu thân không khỏi, còn đại ân nhân thì đã ra đi ngay khi ta vừa kịp chạy tới.

Ta đề cử Leo lên ngôi Hoàng đế vì đất nước, vì người dân, vậy mà cuộc chiến tranh giành Đế vị ấy lại đẩy tất cả vào cảnh lầm than.

Tại sao ta chẳng làm được việc gì cho ra hồn thế này?

"Ta đã rất muốn nghe lời khuyên của ông..."

Bàn tay đang chạm vào quan tài từ từ siết chặt thành nắm đấm.

Ta cảm giác có dòng nước chầm chậm lăn dài trên má.

"Anh đang khóc sao...?"

Khi ta quay sang, ở đó là một thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc vàng kim đang được người hầu dìu đỡ.

Mái tóc dài được buộc sang hai bên, trên người cô là bộ váy trắng dài giản dị. Có lẽ vì bệnh tật nên sắc mặt cô xanh xao, cảm giác như chỉ đứng thôi cũng đã rất vất vả.

Một thiếu nữ mang đậm ấn tượng của người bệnh.

Đôi mắt của thiếu nữ ấy, mắt trái màu xanh lục, mắt phải màu nâu đỏ.

Dị sắc đồng tử. Có lẽ vì thế mà ta cảm nhận được ma lực khá lớn từ cô gái này.

Trong đôi mắt ấy cũng đang đọng nước.

"Cô cũng đang khóc kìa..."

"Khóc chứ. Đương nhiên là... vì tôi là cháu gái của người đang ngủ trong quan tài mà anh vừa chạm vào..."

"...Vậy sao. Hầu tước mất vì lý do gì?"

"Ông nằm liệt giường suốt. Mấy hôm trước, tình trạng xấu đi... là tại chiến tranh. Tâm bệnh đã rút ngắn tuổi thọ của Ông."

"...Thật đáng tiếc."

Gửi gắm bao nhiêu cảm xúc vào câu nói đó, ta chậm rãi quỳ một chân xuống trước mặt thiếu nữ.

"Tên tôi là Schwarz. Tôi đang lãnh đạo một đoàn lính đánh thuê. Ngày xưa, tôi từng được Hầu tước giúp đỡ. Nghĩ rằng có thể giúp sức cho Hầu tước đại ân nhân nên tôi đã tìm đến đây."

"Schwarz sao... Tên giả à?"

"Tôi thừa hưởng từ cha mình."

"Vậy à... Tên tôi là Charlotte. Cảm ơn anh, anh Schwarz. Nhờ anh mà tang lễ có thể diễn ra suôn sẻ. Anh cũng... sẽ tham dự chứ?"

"Đương nhiên rồi."

"Cảm ơn..."

Charlotte thì thầm với vẻ bi thương, rồi ho lên đau đớn.

Dáng vẻ đó chẳng hiểu sao lại chồng chéo lên hình ảnh của Mẫu thân, khiến ta bất giác quay mặt đi.

***

Tang lễ được cử hành trong sự trang nghiêm.

Không phô trương, và tất cả lãnh dân đều khóc thương.

Rồi đêm xuống.

Vì có công cứu giúp, tôi được sắp xếp một phòng trong dinh thự lãnh chúa.

Đáng lẽ tôi định bàn bạc với Hầu tước Zweig về những việc sắp tới, nhưng dự định đã hoàn toàn đổ bể.

Tôi định mượn sức của Hầu tước Zweig để thuyết phục quý tộc phương Bắc. Để làm được điều đó, tôi cần ông ấy đứng ra gặp mặt.

Tôi cần sức mạnh của các mối quan hệ. Dù sao thì tôi hiện tại cũng chỉ là một gã đoàn trưởng trẻ tuổi của một đoàn lính đánh thuê vô danh.

Nếu cứ phải tiết lộ thân phận thật để được gặp mặt thì sự tồn tại của tôi sẽ bị lộ, và cũng sẽ bị coi thường.

Quả nhiên tôi muốn tự mình chọn thời điểm để tiết lộ thân phận.

Hầu tước Zweig, người có sức ảnh hưởng tuyệt đối với quý tộc phương Bắc, đã không còn nữa. Tất cả quý tộc phương Bắc đều mang nợ Hầu tước Zweig, nếu là lời nhờ cậy của Hầu tước, chắc chắn họ sẽ không từ chối.

Tôi đã định nhờ ông tập hợp các quý tộc có thế lực và tổ chức một cuộc họp, nhưng giờ không thể dùng cách đó được nữa.

"Phiền phức thật."

"Có gì phiền phức sao?"

Tôi lẩm bẩm trong phòng, thế mà lại có tiếng trả lời.

Bất chợt nhìn ra ban công, Charlotte đang ở đó.

Hơn nữa còn đang ngồi vắt vẻo trên lan can.

Ban ngày trông cô như người bệnh, vậy mà giờ lại có vẻ khỏe khoắn lạ thường.

"...Nguy hiểm đấy."

"Bình thường mà. Hôm nay tôi thấy khỏe."

Nói rồi Charlotte nở một nụ cười nhẹ, đầy vẻ tinh quái.

Chẳng đáng tin chút nào.

"Không phải vấn đề khỏe hay không. Ngã xuống thì làm thế nào?"

"Ưm... Đau đấy."

"Biết vậy thì xuống đi."

"Nhưng mà gió mát lắm. Anh Schwarz cũng ra đây đi?"

Nói rồi cô bé cười a ha ha.

Một cô bé có biểu cảm thay đổi liên tục.

Khó mà tin được đây là đứa cháu gái vừa mới mất ông.

"Tôi đang đau lòng đấy nhé?"

"Tôi cũng đau lòng mà. Tôi đang muốn nói chuyện với ai đó. Làm bạn tâm sự với tôi đi."

"Haizz..."

Có vẻ cô bé không có ý định đi chỗ khác.

Tôi đành bỏ cuộc và bước ra ban công, Charlotte đang đung đưa hai chân nhìn lên bầu trời.

Bầu trời đầy sao thật đẹp.

"Anh chịu ơn gì từ Ông vậy?"

"...Hồi nhỏ, tôi đã được ông giúp đỡ. Không chỉ vậy, ông còn chỉ lối cho tôi."

"Giống Ông thật. Vì Ông là người tốt bụng mà."

"...Thật tiếc khi mất đi một người như vậy. Giá mà tôi đến được đây sớm hơn."

"Ông nằm liệt giường suốt, không dậy nổi đâu, nên anh đừng bận tâm. Bác sĩ cũng bảo là bó tay rồi. Ông cứ ôm mãi tâm bệnh trong lòng, đành chịu thôi."

Charlotte thì thầm rồi thở dài.

Nguyên nhân của tâm bệnh chắc hẳn là sự đối đầu giữa quý tộc phương Bắc và Hoàng tộc. Hầu tước đã một mình gánh vác cái sự cân bằng mong manh đó. Làm sao mà tốt cho sức khỏe được.

"...Tôi hỏi một chuyện được không?"

"Cứ tự nhiên. Chuyện gì cũng được."

"Tại sao lại để xảy ra phản loạn? Kỵ sĩ của lãnh địa chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"

"Anh biết cuộc chiến đang diễn ra ở phương Bắc chứ? Vì chuyện đó mà an ninh khắp nơi đều xấu đi. Các kỵ sĩ đã tản ra khắp lãnh địa rồi. Vì thế nên mới để xảy ra phản loạn. Còn lại là lỗi của tôi."

"Của cô?"

Không ngờ cô bé lại nói là lỗi của mình.

Vì quá bất ngờ nên tôi hỏi lại.

Charlotte gật đầu, không có vẻ gì là để tâm.

"Đúng, lỗi của tôi. Dù nhìn thế này nhưng tôi là một ma đạo sư siêu mạnh đấy nhé."

"..."

"A, anh đang nghi ngờ kìa. Thật đấy."

"Tôi không nghi ngờ. Tôi biết cô sở hữu ma lực khổng lồ, và trước khi vào thị trấn tôi cũng đã thấy tia sét cực lớn."

"Đúng đúng. Đó là ma pháp của tôi. Nhưng mà, tôi lại bị mệt... Nếu sức khỏe tốt thì số lượng cỡ đó chẳng thành vấn đề."

Điều đó cũng không hẳn là sai.

Nếu có thể dễ dàng tung ra ma pháp cấp độ đó thì việc trấn áp hẳn không khó khăn gì.

Có lẽ vì dựa vào sức mạnh của Charlotte nên họ mới phái kỵ sĩ đi các nơi. Vì thế nên cô bé mới nhận là lỗi của mình.

Chà, tôi hiểu ý cô bé muốn nói.

Nhưng mà.

"Tính người bệnh vào lực lượng chiến đấu thì tôi không phục lắm."

"Bệnh của tôi đặc biệt lắm. Hầu hết thời gian thì tôi rất khỏe. Chỉ là, đột nhiên sẽ lên cơn phát tác khiến việc đứng thôi cũng trở nên đau đớn. Không biết lúc nào nó đến, có khi hồi phục ngay, cũng có khi kéo dài. Không ngờ vừa tung ma pháp xong thì cơn đau lại ập đến..."

"May mà chúng tôi đã đến kịp."

"Đúng vậy. Cảm ơn anh."

Chắc hẳn cô bé thực sự biết ơn.

Trong lời nói đó chứa đựng tình cảm đặc biệt.

Trong vụ náo loạn đó không có lãnh dân nào thiệt mạng. Chỉ có vài người bị thương. Thiệt hại nhà cửa cũng ở mức tối thiểu.

Với việc sơn tặc đã lọt vào tận trong thị trấn thì đây quả là một kết quả thần kỳ.

Chính vì vậy, chúng tôi mới được biết ơn.

Nhưng, lòng biết ơn đó lẽ ra không nên hướng về chúng tôi.

Tại sao phương Bắc lại hỗn loạn?

Là vì Gordon đã lập căn cứ ở phương Bắc, và Leo đã đến để thảo phạt hắn.

Do hai quân kìm hãm lẫn nhau, an ninh trở nên tồi tệ. Sơn tặc gồm những kẻ đào ngũ và trộm cướp nhắm vào các chuyến hàng tiếp tế bắt đầu hoành hành.

Tất cả là trách nhiệm của Hoàng tộc.

Khi tôi đang nghĩ vậy, Charlotte nhìn xuống thị trấn với vẻ mặt lạnh lùng.

"...Nếu như thị trấn chịu thiệt hại thì sẽ thế nào nhỉ?"

"Ai biết được. Chắc các lãnh chúa khác sẽ hành động chăng?"

"Đúng nhỉ. Vì Ông rất được lòng người mà... Nhưng nhé, tôi ghét quý tộc phương Bắc. Họ đùn đẩy tất cả cho Ông. Giờ có được cứu tôi cũng chẳng biết ơn đâu."

"...Vậy cô càng ghét Hoàng tộc hơn sao?"

"Đúng thế. Có khi là ghét nhất thế giới luôn ấy chứ. Dùng Ông làm nơi trút bỏ bất mãn, kết cục lại còn gây chiến tranh ở phương Bắc. Chính vì thế mà Ông mới..."

Tôi rất hiểu cảm xúc của Charlotte.

Là người thân của Hầu tước Zweig, đó là cảm xúc đương nhiên.

Hoàng tộc chẳng đền đáp gì cho quý tộc phương Bắc, và tất nhiên là cả Hầu tước Zweig nữa.

Hầu tước Zweig đã tận lực để không xảy ra tranh chấp ở phương Bắc. Vậy mà chiến tranh vẫn nổ ra. Chỉ vì cuộc chiến tranh giành Đế vị.

"Tôi ghét Hoàng đế. Ghét cả Hoàng tử lẫn Hoàng nữ. Nhưng kẻ tôi không thể tha thứ nhất là Gordon."

"Vốn dĩ đó là vị Hoàng tử nên đứng về phía quý tộc phương Bắc mà."

"Đúng vậy! Thế mà Gordon chẳng làm gì cả! Hắn chỉ nghĩ đến việc lấy lòng Hoàng đế, phản loạn thất bại thì chạy trốn về phương Bắc và mang theo khói lửa chiến tranh! Tuyệt đối không thể tha thứ! Vùng đất này... là nơi Ông đã luôn bảo vệ."

"Tôi đồng cảm với điều đó. Vì vậy tôi mới đến dưới trướng Hầu tước. Tôi không nghĩ ông ấy sẽ bỏ mặc vị Hoàng tử đó. Tôi nghĩ mình có thể giúp được gì đó."

"...Ông đã âm thầm hành động. Ông đã viết thư cho các quý tộc phương Bắc. Bức thư kêu gọi cùng thảo luận về vấn đề của phương Bắc."

"Quả không hổ danh là Hầu tước."

Không tùy tiện bảo họ bắt tay với Leo.

Vì làm thế sẽ chọc tức các quý tộc phương Bắc.

Cố gắng đưa ra câu trả lời thuyết phục sau khi thảo luận, đó mới đúng là phong cách của Hầu tước.

"Bức thư đó đâu?"

"Đang được bảo quản."

"Vậy, cô sẽ kế thừa chứ? Tôi sẽ hợp tác."

Đó có thể coi là di thư của Hầu tước Zweig.

Nếu có nó, nhiều quý tộc phương Bắc sẽ lay động.

Nếu cháu gái ông đứng lên, hiệu quả sẽ vô cùng lớn.

Nhưng.

"Không thể đâu. Vì không có bức thư gửi cho người duy nhất mà chỉ Ông mới thuyết phục được."

"...Công tước Lohenstein sao."

"Đúng. Nếu người đó không động thủ thì quý tộc phương Bắc sẽ không động thủ. Vì lão là một kẻ cứng đầu nên nói gì cũng vô ích thôi. Người duy nhất có khả năng là Ông. Nhưng Ông không còn nữa rồi."

"Cô cũng không thể sao?"

"Chính vì là tôi nên mới không thể. Lão không phải người sẽ hành động chỉ vì lời nói của đứa cháu ruột đâu. Với lại tôi cũng ghét ông nội đằng ấy."

"...Cái gì?"

Vừa rồi, Charlotte nói gì cơ?

Cháu ruột?

Nghĩa là sao?

"A, tôi chưa nói nhỉ. Tôi là Charlotte von Lohenstein. Cha tôi là con trai của Công tước Lohenstein, còn mẹ tôi là con gái của Hầu tước Zweig."

Điều đó có nghĩa là.

Cô bé cũng là em họ của Gordon.

***

"Sebas."

"Vâng, thần ở đây."

Sáng hôm sau.

Tôi cho gọi Sebas.

Một đoàn trưởng lính đánh thuê quèn mà lại dẫn theo quản gia thì rất đáng ngờ, nên tôi đã ra lệnh cho Sebas đi thu thập thông tin.

Mà ngoài việc đó ra tôi còn ra lệnh nhiều việc khác nữa.

Thứ cần thiết bây giờ là thông tin.

"Charlotte rốt cuộc là ai?"

"Là con gái thứ nam của Công tước Lohenstein. Công tước Lohenstein có ba người con. Trưởng nam, thứ nam và trưởng nữ. Việc trưởng nam kế thừa gia tộc đã được quyết định, nhưng vì người đó ốm yếu và không đáng tin cậy, nên trong gia tộc Công tước Lohenstein cũng có tiếng nói muốn đưa tiểu thư Charlotte lên làm gia chủ kế nhiệm."

"Trưởng nam có con không?"

"Chỉ có một con gái. Nghe nói vẫn còn nhỏ."

"...Cha mẹ của Charlotte đâu?"

"Đã qua đời rồi ạ. Nghe nói cho đến ba năm trước, tiểu thư Charlotte vẫn được nuôi dạy như người thừa kế của nhà Hầu tước Zweig, nhưng theo ý nguyện của Hầu tước Zweig, cô ấy đã được đưa trở lại nhà Công tước Lohenstein."

Nhớ không nhầm thì con của Hầu tước Zweig chỉ có con gái.

Nhà Công tước Lohenstein thì tạm thời đã có người thừa kế. Lẽ thường thì Charlotte phải được nuôi dạy như người thừa kế của nhà Hầu tước Zweig mới đúng. Nếu không thì Hầu tước Zweig cũng sẽ không chấp nhận cuộc hôn nhân của con gái mình.

Bởi vì dòng họ sẽ bị tuyệt tự.

Vậy mà, ông lại trả cô cháu gái thừa kế quý giá về lại nhà Công tước Lohenstein.

Đó chắc hẳn là sự quan tâm sâu sắc.

"Sợ bản thân bị phơi bày trước những lời phỉ báng, nên ông ấy đã đẩy Charlotte ra xa sao..."

"Có vẻ là vậy. Tiểu thư Charlotte vì bệnh tình của Hầu tước trở nặng nên đã đến chăm sóc. Vốn dĩ là người thừa kế, nên sau khi Hầu tước qua đời, tiểu thư Charlotte đang chỉ huy mọi việc trong nhà."

"Thực lực của cô ấy thế nào?"

"Nghe nói cô ấy là người thừa hưởng nhiều nhất tài năng của Công tước Lohenstein - kẻ được mệnh danh là 'Lôi Thần'. Nếu đúng như lời đồn thì cô ấy là ma đạo sư chuyên về hệ Lôi. Về khoản sử dụng ma pháp hiện đại, có lẽ cô ấy thuộc hàng đầu Đế quốc."

Hàng đầu Đế quốc.

Nghe từ đó, tôi cau mày.

Chuyện đó cũng là lẽ đương nhiên. Bởi pháp sư hiện đại bậc nhất đã qua đời rồi.

Nhận ra vẻ mặt của tôi, Sebas cúi đầu.

"Xin người thứ lỗi. Thần đã thất lễ rồi."

"Không sao. Chỉ là chút cảm thán thôi. Do ta tự chìm đắm vào nó."

Mỗi lần hồi tưởng lại thì đau lòng để làm gì chứ?

Đau lòng thì người đã khuất có quay lại được không?

Zandra-aneue hay Hầu tước Zweig đều sẽ không trở về nữa.

Việc người còn sống nên làm lúc này không phải là bi lụy nhớ thương người đã khuất.

Việc đó hãy để dành đến khi có được sự bình yên đi.

"──Hầu tước Zweig đã mất, giờ chỉ còn cách nhờ Charlotte thay thế ông ấy thôi."

"Liệu có ổn không ạ? Ý người là lợi dụng cháu gái của Hầu tước Zweig sao?"

"Giờ còn nói chuyện đó làm gì. Hơn nữa, Hầu tước Zweig vốn dĩ cũng định giao phó lại cho Charlotte mà."

"Điều đó nghĩa là sao ạ?"

"Ông ấy hẳn đã biết mình không còn sống được bao lâu. Lẽ ra bức thư quan trọng nhất gửi cho Công tước Lohenstein phải được viết đầu tiên, nhưng ông ấy lại trì hoãn. Đó là vì ông ấy định giao phó phần việc còn lại cho Charlotte."

Việc Charlotte thuyết phục Công tước Lohenstein chắc chắn sẽ không dễ dàng.

Tuy nhiên, không phải là không có khả năng.

Nếu là Charlotte, cháu gái của Hầu tước Zweig, người từng được gửi gắm dưới trướng Công tước Lohenstein, thì có lẽ sẽ lay chuyển được trái tim của vị Công tước đó.

Chính vì vậy Hầu tước Zweig mới để lại thư cho các quý tộc khác. Chỉ cần lay chuyển được Công tước Lohenstein, hội nghị quý tộc phương Bắc sẽ thành hiện thực.

"Vấn đề là liệu Charlotte có ý định đó hay không."

"Thần phản đối việc giao trọng trách lớn như vậy cho một thiếu nữ vừa chịu tang người thân. Không biết cô bé sẽ gục ngã lúc nào đâu."

"Cũng phải. Nhưng cô ấy là cháu gái của Hầu tước Zweig. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đáng để kỳ vọng rồi."

Tôi dứt lời, và Sebas cũng không nói thêm gì nữa.

■■■

"Anh Schwarz định làm gì sau chuyện này?"

Trong bữa sáng, Charlotte hỏi tôi.

Nên làm gì đây?

Người nắm giữ câu trả lời không phải là tôi, mà là Charlotte.

"Ra tiền tuyến cũng là một cách, nhưng đây là nội loạn mà. Nếu theo phe thua cuộc thì sẽ ảnh hưởng đến công việc sau này."

"Làm lính đánh thuê cũng vất vả nhỉ. Hay là anh để nhà Hầu tước Zweig thuê đi? Bên này cũng đang thiếu người."

"Tôi không ngại, nhưng xin kiếu những người chủ không có triển vọng tương lai. Cô định sẽ làm gì tiếp theo?"

"......Chắc là duy trì lãnh địa thôi."

"Vậy nếu Hoàng tử Leonard thua thì sao? Cô sẽ quỳ gối trước kẻ phản loạn à?"

"Nếu chuyện đó xảy ra, tôi sẽ chiến đấu."

"Đằng nào cũng chiến đấu thì hãy chọn con ngựa chiến thắng ấy. Hợp tác khi Hoàng tử Leonard còn đang vững mạnh thì tỷ lệ thắng sẽ cao hơn."

Nếu Leo thất bại, Gordon sẽ nhe nanh vuốt với những quý tộc phương Bắc không chịu phục tùng.

Đến lúc đó dù có đồng tâm hiệp lực, liệu có thắng nổi một Gordon đang hừng hực khí thế hay không?

Cho dù Gordon có kiệt quệ sau cuộc chiến với Leo, thì viện quân từ Liên hiệp Vương quốc và Phiên quốc cũng sẽ kéo đến.

Nhờ có Leo mà biên giới phía Bắc mới được giữ vững. Nếu cậu ấy không còn, biên giới sẽ lập tức sụp đổ.

Quả nhiên quý tộc phương Bắc nên chọn phe mà theo.

"Dù tỷ lệ thắng cao thì tôi cũng ghét phải theo phe Hoàng tộc. Tôi nghĩ hầu hết quý tộc phương Bắc đều có cùng ý kiến."

"Nhưng hình như vẫn có những quý tộc đang theo phe Hoàng tử Leonard mà?"

"Đó là những kẻ đã mất lãnh địa hoặc thân với Hoàng tộc thôi. Bọn họ... chắc là đầu óc khôn ngoan lắm nhỉ."

Chỉ qua câu nói đó là đủ hiểu.

Charlotte nắm rất rõ những lợi ích khi theo phe Leo.

Nhưng dù vậy, cảm xúc vẫn đang cản trở cô ấy.

"Nếu Hoàng tử Leonard thắng Gordon, ngài ấy sẽ trở thành ứng cử viên Đế vị ngang hàng với Hoàng tử Erik. Nếu bán ân huệ cho Hoàng đế tương lai, sự lạnh nhạt đối với phương Bắc cũng sẽ biến mất. Chắc bọn họ hành động vì suy tính đó."

"Tôi hiểu chứ. Như vậy mới là khôn ngoan. Tôi cũng có nghe danh tiếng của Hoàng tử Leonard. Vị Hoàng tử anh hùng đã cứu miền Nam. Có vẻ là một người tốt."

"Nhưng hiện tại đang thất thế. Dù danh tiếng có tốt đến đâu mà thua trận thì cũng vô nghĩa."

"Ý kiến đúng chất lính đánh thuê thật. Cho tôi tham khảo chút đi. Nếu là anh thì anh sẽ làm thế nào?"

Charlotte hỏi tôi.

Đôi mắt dị sắc xanh lục và nâu nhìn chằm chằm như muốn thử thách.

Câu trả lời này rất quan trọng. Trực giác mách bảo tôi như vậy.

Nếu trả lời vụng về, tôi sẽ không có được lòng tin của Charlotte.

Nhưng nếu là một câu trả lời tốt, tôi sẽ giành được sự tin tưởng.

"......Nếu là tôi, tôi sẽ kế thừa di chí của Hầu tước Zweig."

"......Ý anh là tập hợp các quý tộc phương Bắc lại sao?"

"Không phải. Hầu tước Zweig chắc chắn không có ý định đứng ra tập hợp bọn họ. Ông ấy chỉ muốn mở một hội nghị, tạo ra một nơi để thảo luận. Di chí của Hầu tước Zweig chỉ đến đó mà thôi."

"......Nhưng không thể mở hội nghị được. Một hội nghị mà Công tước Lohenstein không tham gia thì chẳng có sức hút gì cả."

"Vậy thì khiến ông ta tham gia là được."

"Đừng nói điều vô lý. Ông ấy không phải một lão già bình thường đâu."

"Nhưng Hầu tước Zweig dường như đã nghĩ rằng nếu là cô thì sẽ làm được đấy? Việc ông ấy không viết thư, hẳn là vì định giao phó việc thuyết phục Công tước Lohenstein cho cô."

Hoặc có thể ông ấy nghĩ rằng dù là lời nói của chính mình cũng không lay chuyển được Công tước Lohenstein.

Nếu là một kẻ cứng đầu thì khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra.

"Ông nội tin tưởng tôi sao?"

"Nếu lay chuyển được Công tước Lohenstein, hầu hết các quý tộc sẽ hành động theo. Lẽ ra bức thư gửi cho Công tước phải được viết đầu tiên. Việc không có bức thư đó nghĩa là ông ấy không định dùng thư từ làm phương tiện thuyết phục."

"......Anh cũng thông minh thật đấy. Tôi còn chưa nghĩ xa đến thế."

"Dù sao tôi cũng là đoàn trưởng mà. Tin vào suy đoán vừa rồi hay không là tùy cô. Nếu cô quyết định kế thừa di chí đó, tôi sẽ hợp tác."

Nói rồi tôi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.

Cảm giác không tệ. Giờ chỉ còn tùy thuộc vào Charlotte.

Đang nghĩ như vậy thì có tiếng gọi từ phía sau.

"Anh Schwarz."

"Không cần thêm 'anh' vào đâu. Cô là cháu gái của đại ân nhân, và vốn dĩ cũng là quý tộc mà."

"Vậy thì, Schwarz. Anh...... có nghĩ là tôi có thể kế thừa di chí của ông nội không?"

"Tôi chưa từng gặp Công tước Lohenstein nên không biết thành hay bại. Nhưng...... có một sự thật tuyệt đối không thay đổi: cô mang trong mình dòng máu của Hầu tước Zweig, và được nuôi dạy để trở thành người kế thừa. Ghen tị thật đấy. Tôi cũng muốn được học hỏi nhiều điều từ người đó."

Đó là những lời thật lòng.

Vẫn còn rất nhiều điều tôi cần phải học.

Nếu là từ Hầu tước Zweig, chắc chắn tôi đã có thể học được rất nhiều thứ.

"Anh...... kỳ lạ thật đấy. Không hiểu sao nghe những lời anh nói, tôi lại có cảm giác mình có thể làm được."

"Khơi dậy khí thế cũng là nhiệm vụ của người chỉ huy mà."

"Vậy sao...... Cho tôi suy nghĩ vài ngày nhé. Anh sẽ ở lại đến lúc đó chứ?"

"Được thôi."

"Với lại...... gọi tôi là Shar cũng được. Trông chúng ta cũng trạc tuổi nhau mà."

Sau cuộc trò chuyện đó, Shar nhanh chóng trở về phòng mình.

Đêm vài ngày sau.

Tôi đang trầm ngâm trong phòng.

Shar vẫn chưa đưa ra câu trả lời.

Không còn nhiều thời gian nữa. Nếu cứ chần chừ thì phía bên kia sẽ hành động trước.

"Lại làm vẻ mặt khó coi nữa rồi."

"Cô nghĩ là tại ai hả?"

Tiếng nói vọng tới từ ban công.

Khi tôi nhìn sang, lại thấy Shar đang ngồi vắt vẻo trên lan can.

"Tôi nhắc trước, nguy hiểm lắm đấy."

"Bình thường, bình thường mà."

Nói rồi Shar đung đưa đôi chân, cười ha hả.

Cơn phát tác có thể ập đến bất cứ lúc nào, vậy mà cô ấy vẫn vô tư thật.

Tôi bước ra ban công và hỏi Shar.

"Haizz...... Cô đến đây nghĩa là đã có câu trả lời rồi sao?"

"Gần như là vậy. Tôi đến đây để xác nhận thôi."

"Xác nhận?"

Shar gật đầu trước câu hỏi của tôi.

Rồi cô ấy nhìn lên bầu trời, bắt đầu kể chuyện xưa.

"Cha mẹ mất khi tôi còn nhỏ, ông nội đã thay cha mẹ nuôi nấng tôi. Ông dạy tôi rất nhiều điều."

"Đáng ghen tị thật."

"Đúng không? Và trong những lời dạy của ông nội có câu này──Hãy trân trọng sự hoài nghi."

"......Đúng là lời nói mang đậm phong cách Hầu tước Zweig."

Sự hoài nghi có thể nảy sinh ở bất cứ đâu.

Vốn dĩ, nếu cứ bị giam hãm trong thứ đó thì không thể xây dựng được mối quan hệ giữa người với người.

Nhưng quả thật, hoài nghi là điều quan trọng.

Chính vì trân trọng sự hoài nghi, nên nếu giải quyết được nó thì mới có thể tin tưởng.

"Dù đối phương có làm bao nhiêu việc tốt, nhưng nếu họ khiến ta ôm giữ mối hoài nghi thì không thể tin tưởng. Ngược lại, dù hành động có vẻ xấu xa, nhưng nếu đối phương giải quyết được sự hoài nghi trong lòng ta thì họ xứng đáng để tin cậy. Đó là lời dạy của ông nội."

"Ra là vậy...... Tức là cô đang hoài nghi tôi?"

"Đúng thế. Mấy ngày nay, tôi đã đi hỏi các cận thần của ông nội. Kể cả những người đã về ở ẩn, xem ông nội có từng giúp đỡ đoàn lính đánh thuê nào không."

"Câu trả lời là?"

"Không ai biết cả."

Ánh mắt đang hướng lên bầu trời sao của Shar chuyển sang tôi.

Phản chiếu trong đôi mắt ấy là sự hoài nghi.

Nếu không giải quyết được điều này, tôi sẽ không giành được lòng tin của Shar.

"Anh là ai, Schwarz?"

Một cựu quý tộc của đất nước vùng biên viễn.

Khi cùng gia thần trở thành đoàn lính đánh thuê, đã được Hầu tước Zweig giúp đỡ.

Đó là thiết lập tôi dựng lên.

Việc lấp liếm cho qua chuyện thì đơn giản thôi. Nhưng làm vậy sẽ sinh ra sự hoài nghi mới.

Liệu có thực sự tồn tại một quý tộc như vậy không?

Shar không có cách nào điều tra được. Và tôi cũng không có cách nào để giải quyết sự hoài nghi đó của cô ấy. Vì tôi không chuẩn bị sẵn vật chứng đến mức đó.

Hầu tước Zweig đúng là để lại những lời hay ý đẹp thật.

Là người đứng đầu một gia tộc, hiếm có lời răn dạy nào hữu ích đến thế.

Trân trọng sự hoài nghi, và xem đối phương đối mặt với sự hoài nghi đó như thế nào. Dùng cách đó để đánh giá con người. Ý là như vậy.

Quyền chủ động nằm ở đối phương. Nếu muốn có được lòng tin thì hãy giải quyết sự hoài nghi của mình. Bên này chỉ còn cách dốc hết lòng thành.

Một lời nói dối không gây ra chút hoài nghi nào là rất khó. Nhất là khi đối phương đã có ý nghi ngờ.

Điều phiền toái nằm ở thái độ đối mặt của mình.

"Nếu anh không nói gì thì tôi cũng chẳng thể nói gì thêm."

"......Cô đúng là đã học hỏi rất tốt từ Hầu tước Zweig nhỉ."

"Tất nhiên rồi. Tôi đã định sẽ kế thừa ông ấy mà."

Phải rồi.

Người đang đứng trước mặt tôi là người kế thừa của Hầu tước Zweig.

Cô ấy cũng là cháu gái của Công tước Lohenstein, nhưng trước đó, cô ấy là người nối dõi đã chịu sự giáo dưỡng của Hầu tước Zweig.

Không thể làm điều bất nghĩa, và cũng không thể qua mặt được.

"Tôi cũng có một người thầy. Người thầy đó thường hay nói với tôi rằng: Không có gì nông cạn bằng một lời nói dối gượng ép."

"Nghĩa là sao?"

"Nghĩa là khi cảm thấy bản thân không thể nói dối, không thể lừa gạt được nữa, thì hãy mau chóng giương cờ trắng đầu hàng đi."

Ông nội của tôi là vị Hoàng đế đã chiến thắng trong cuộc chiến tranh giành Đế vị.

Lời nói của ông ấy lúc nào cũng đầy sức thuyết phục.

Con người có thể nói dối người khác, nhưng lại rất tệ trong việc nói dối bản thân.

Để đánh lừa bản thân cần tốn rất nhiều nỗ lực, và nếu cứ dùng năng lượng vào việc đó thì sẽ không thể lừa được người khác.

Thế nên nếu bản thân thấy không thể thì tức là không thể.

Không thể nói dối. Không muốn nói dối.

Không thể lừa gạt. Không muốn lừa gạt.

Khi trái tim đã bảo là không thể thì không nên nói dối.

Tôi chậm rãi cởi bỏ mũ trùm đầu.

Và rồi giới thiệu lại bản thân.

"Tôi là Đệ thất Hoàng tử Đế quốc, Arnold Lakes Adler. Dù là chuyện bất đắc dĩ nhưng xin lỗi vì đã lừa dối cô. Tiểu thư Charlotte von Lohenstein."

"......Tại sao anh không lấp liếm cho qua? Nếu muốn lấp liếm thì anh thừa sức làm được mà. Anh biết tôi ghét Hoàng tộc, vậy tại sao lại tiết lộ thân phận?"

"Có lẽ vẫn có cách. Nhưng tôi đã nghĩ rằng mình không thể lấp liếm được nữa. Một khi đã như vậy, không còn cách nào khác ngoài việc thành thật khai ra."

Ánh mắt của Shar không rời khỏi tôi.

Nhưng sự hoài nghi trong đó đã biến mất.

Nếu lúc này Shar làm ầm lên rằng cô ấy ghét Hoàng tộc, thì tôi cũng hết cách.

Chắc chỉ còn nước cưỡng ép đưa cô ấy đến chỗ Công tước Lohenstein. Dù tôi nghi ngờ khả năng thành công của cách đó, nhưng nó vẫn dễ hơn là lừa dối Shar ngay tại đây.

"......Gay go thật đấy."

"Gay go chuyện gì?"

Lần đầu tiên nói chuyện ở đây, tình thế hoàn toàn ngược lại.

Shar cười khổ nhìn lên bầu trời sao.

"Ông nội từng kể rằng ông đã cứu một vị Hoàng tử tóc đen mắt đen. Vì thế tôi đã có linh cảm gần như chắc chắn rằng anh là người Hoàng tộc."

"Hầu tước cũng nhiều chuyện thật đấy."

"Ông nội thích kể chuyện xưa mà. Nhưng câu chuyện cứu vị Hoàng tử đó là câu chuyện ông nội thích nhất. Lúc nào kể xong ông cũng nở nụ cười đắc ý và chốt lại bằng câu 'ta thực sự khâm phục'."

"Vậy sao......"

"Trong Hoàng tộc có hai vị Hoàng tử tóc đen mắt đen. Là anh và em trai song sinh của anh. Người mà ông nội đã cứu là ai?"

"Tiếc thay lại là tôi."

"Ra vậy...... Nếu là Hoàng tử Leonard thì tôi còn hiểu được tại sao ông lại khâm phục, nhưng không ngờ lại là anh, người bị gọi là Hoàng tử phế vật."

Trong lời nói của Shar không có ác ý.

Cảm giác như cô ấy chỉ đang nói ra nỗi lòng mình thôi.

"Ông nội...... sau cái chết của Thái tử, để ngăn chặn cuộc chiến chia cắt đất nước, ông đã tự mình đứng mũi chịu sào. Hoàng tộc đã không làm gì trước chuyện đó cả. Chỉ biết lợi dụng điều đó như một sự thuận tiện. Vì thế tôi ghét Hoàng tộc."

"À, phải rồi."

Tôi không thể dùng những từ như "tôi hiểu", "tôi biết" được.

Làm sao mà hiểu được chứ. Vì phía tôi là kẻ gây hại mà.

Tôi có thể tưởng tượng. Nhưng nó còn xa mới gọi là thấu hiểu.

Nỗi đau chỉ có người bị đánh và những người ở bên cạnh họ mới hiểu được. Kẻ ra tay đánh người thì làm sao hiểu được nỗi đau đó.

"Nhưng...... tôi càng không thể tha thứ cho Gordon, kẻ đã phản bội lại nguyện vọng tha thiết đó của ông nội. Cứ đà này có thể Gordon sẽ thắng. Công tước gia Lohenstein có thể chấp nhận điều đó. Nhưng Hầu tước gia Zweig thì không. Tương lai đó là điều tôi tuyệt đối không cho phép."

Shar tuyên bố bằng giọng nói tràn đầy quyết tâm.

Rồi cô ấy bước xuống khỏi lan can, đứng trước mặt tôi.

Đôi mắt dị sắc nhìn thấu tâm can tôi.

"Khả năng thuyết phục được Công tước Lohenstein là bao nhiêu?"

"Năm mươi năm mươi. Tùy thuộc vào việc Công tước nghĩ cho gia tộc mình và phương Bắc đến mức nào."

"Tỷ lệ thắng không tồi nhỉ. Được thôi. Nhà Hầu tước Zweig sẽ đặt cược vào anh."

"......Cô ghét Hoàng tộc mà?"

"Ghét chứ. Nhưng ông nội đã nói rồi. Tước vị suy cho cùng cũng chỉ là tước vị. So với cái tước vị Hoàng tộc của anh, tôi tin vào đôi mắt của mình hơn. Anh đã cho tôi thấy sự chân thành trước sự hoài nghi của tôi, và tôi biết anh là người tốt. Thú thật, vì anh là Hoàng tộc nên tôi đã nghĩ anh chắc chắn sẽ lấp liếm cho qua. Tôi đã định lúc đó sẽ cho anh nếm mùi sấm sét...... nhưng anh đã không hành động như tôi tưởng tượng. Vì thế tôi tin anh. Tin vào ấn tượng và đánh giá của chính bản thân tôi về anh, hơn là định kiến về tước vị."

Dứt lời, Shar quỳ gối ngay trước mặt tôi.

====================

「Một trong bốn mươi bảy gia tộc phương Bắc, nhà Hầu tước Zweig sẽ trở thành trợ lực của Điện hạ. Tri thức ông nội truyền lại cùng sấm sét của tôi, từ nay xin dâng hiến vì Người.」

「...Giúp được nhiều lắm. Cô muốn gì?」

「...Đợi sau chiến tranh cũng không sao, nhưng xin hãy để tôi kế thừa nhà Hầu tước Zweig. Cái họ mà tôi xưng danh, ngoài Zweig ra thì không thể là gì khác.」

「Hiểu rồi. Chuyện nhỏ thôi.」

Nhà Hầu tước Zweig hiện không có người thừa kế.

Muốn duy trì gia tộc thì thường phải nhận con nuôi, nhưng nếu phải làm đến mức đó thì thà để Shar kế thừa còn tốt hơn.

Vấn đề nằm ở Công tước Lohenstein, nhưng tôi sẽ thử thuyết phục ông ta xem sao.

「Mối hận của Công tước Lohenstein đối với Hoàng tộc thâm sâu lắm đấy?」

「Tôi biết chứ. Thế nên tôi mới đích thân đến đây. Nếu là cuộc thi kể khổ về những ký ức bị ngược đãi thì tôi cũng chẳng thua đâu.」

Nói rồi, tôi nhếch mép cười.

***

Phía Đông miền Bắc Đế quốc.

Tách biệt với đại quân của Leo đang cố thủ ở phía Tây trận địa Gordon, có một đạo quân đang đối đầu với quân Gordon ở phía Nam.

Đó là một đội quân được giới quân sự đánh giá rất cao về độ tin cậy.

Tướng chỉ huy là Harnisch.

Đó là một thanh niên ngót nghét ba mươi, vốn là phó quan của Tướng quân Estman.

Khi cuộc phản loạn nổ ra tại Đế đô, anh ta đang tham gia tái thiết ở phía Nam. Nhờ sự tiến cử của Tướng quân Estman, anh ta đã gia nhập dưới trướng Leo.

Harnisch đang chỉ huy ba ngàn quân thuộc hạ của Tướng quân Estman – người đã mất một chân và đang trong tình trạng bán nghỉ hưu – cùng với một vạn quân của chính mình. Tổng cộng là một vạn ba ngàn binh sĩ.

Mang trong mình nỗi căm phẫn trước sự đối xử tệ bạc dành cho Tướng quân Estman, người anh kính trọng như cha, Harnisch ra chiến trường với ý định trút cơn thịnh nộ lên đầu Gordon, nhưng hiện tại buộc phải kìm nén cơn giận đó lại.

「Quân địch có động tĩnh gì không?」

「Không có ạ.」

Thở dài trước câu trả lời chẳng có gì thay đổi, Harnisch đăm đăm nhìn về phía quân địch.

Anh rất muốn đến cứu viện cho đại quân do Leo chỉ huy, nhưng đội quân trước mặt không cho phép điều đó.

Lực lượng địch vào khoảng hai vạn.

Kẻ chỉ huy chính là Tổng đại tướng quân địch, Gordon.

「Đúng là bị coi thường.」

Việc Tổng đại tướng đích thân xuất trận vừa là để chiêu dụ Harnisch, vừa thể hiện sự tự tin rằng hắn sẽ không bị đánh bại.

Đã bao lần Harnisch muốn đập tan sự tự tin đó, nhưng lần nào cũng phải tự kiềm chế.

Gordon đang kiềm chân Harnisch, nhưng ngược lại, cũng có thể nói là Harnisch đang kiềm chân Gordon.

Hai vạn quân địch cùng Tổng đại tướng. Nếu có thể cầm chân được lực lượng đó thì cũng không tệ.

Tất nhiên tình hình sẽ không được cải thiện, nhưng ít nhất cũng không tồi tệ hơn hiện tại.

「Thư từ thế nào?」

「Lại có thư đến ạ. Là thư tay do chính Gordon viết.」

「Nếu là thư tay của Điện hạ Lieselotte thì ta đã đóng khung treo trong phòng rồi. Đốt đi, ta không cần.」

「Rõ!」

Ngoại trừ bức thư đầu tiên, những bức thư sau đó anh chưa từng đọc lấy một lần.

Gordon đang tìm mọi cách lôi kéo Harnisch về phe mình.

Đương nhiên là có lý do.

Số lượng quân đội Đế quốc gia nhập phe Gordon ít đến bất ngờ. Vẫn còn nhiều đội quân chịu ảnh hưởng của hắn, tuy nhiên, phần lớn đều đang án binh bất động quan sát tình hình. Đó là vì Gordon đã thất bại trong cuộc phản loạn tại Đế đô.

Liệu có nên đi theo một Gordon đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất hay không? Rất nhiều tướng quân đang do dự.

Hoàng đế cũng thừa hiểu điều đó, nên Ngài chỉ điều những tướng quân đáng tin cậy ra tiền tuyến.

Thế nhưng, nếu Harnisch ngả theo Gordon, cục diện sẽ thay đổi.

Việc Harnisch – người vốn không thuộc phe cánh Gordon – gia nhập phe hắn sẽ chứng tỏ Gordon đang chiếm ưu thế. Các tướng quân thân Gordon sẽ ồ ạt kéo về dưới trướng hắn.

Đó chính là điều Gordon đang nhắm tới.

「Hừ, tên khốn.」

Harnisch đoán rằng đây phần lớn là mưu kế của tên quý tộc đang ở cạnh hắn.

Quân của Gordon chặn đường tiến quân để hợp lưu với Leo, nhưng lại không phong tỏa đường lui.

Nếu không thể chiêu dụ, thì chỉ cần khiến Harnisch rút lui là có thể thay đổi cục diện.

Bởi vì rút lui đồng nghĩa với việc bỏ mặc Leo.

Thật khôn ngoan.

Đây là một chiến thuật không thể thực hiện nếu thiếu con mắt chính trị, và cũng cho thấy chúng nhận thức rõ lợi thế của mình.

Nếu kéo dài thời gian, Leo sẽ gặp khó khăn.

Liên minh với Hoàng quốc Sorcal sẽ không thể đạt được ngay lập tức, vì Hoàng quốc chẳng có chút lợi lộc nào trong việc này.

Và người đàm phán lại là Erik. Khó mà tin rằng hắn sẽ nhanh chóng chốt hạ thỏa thuận để cứu Leo.

「Lão Công tước Holzwart chết tiệt. Lại bày vẽ mấy trò thừa thãi.」

Vừa gọi tên gã đại quý tộc có lẽ đang đứng cạnh Gordon lúc này, Harnisch vừa trừng mắt nhìn về phía quân địch.

***

「Quân địch không có động tĩnh gì, thưa Điện hạ Gordon.」

「Hừ! Hẳn là vậy rồi.」

Tại trận địa của phe Gordon.

Người đang báo cáo là một người đàn ông trung niên có mái tóc dài màu nâu đặc trưng. Với phong thái điềm tĩnh và đôi mắt lạnh lùng, tên ông ta là Rolf von Holzwart.

Đương kim gia chủ nhà Công tước Holzwart, một danh gia vọng tộc của Đế quốc.

Trong cuộc phản loạn tại Đế đô, Rolf đã theo phe Gordon.

Trong cuộc chiến tranh giành Đế vị, như một biện pháp an toàn, Rolf tự mình tham gia phe Gordon, còn con trai thứ thì được gửi sang phe Erik. Để dù bên nào thắng thì gia tộc vẫn an toàn.

Nhà Công tước Holzwart đã duy trì địa vị của mình bằng cách đó.

Tuy nhiên, khi cuộc phản loạn nổ ra, Rolf quyết định đưa cả gia tộc theo phe Gordon; cả con trai trưởng Gied và con trai thứ Reiner đều chạy về dưới trướng hắn.

Thấy vậy, không ít quý tộc cũng nối gót Rolf. Nhờ đó, ông ta đã xây dựng được địa vị vững chắc trong phe cánh của Gordon.

Kết hợp với kỵ sĩ của những quý tộc khác, ông ta nắm trong tay một lực lượng đáng kể, khiến Gordon cũng phải nể trọng.

Chính vì thế, dù cảm thấy dài dòng văn tự, Gordon vẫn làm theo kế sách của Rolf.

「Công tước Holzwart. Nghe nói William đã để lọt tiếp tế của địch, chúng ta cứ bình chân như vại thế này có ổn không?」

「Tình hình không có gì thay đổi cả. Dù lương thực có đến thì việc duy nhất Hoàng tử Leonard có thể làm là cố thủ. Dù có kéo dài bao lâu, miễn là tình hình không thay đổi thì liên minh với Hoàng quốc sẽ không thành.」

「Ý ngươi là dù chúng có chịu đựng được thì viện quân cũng sẽ không tới sao?」

「Chính xác là vậy. Và khi thời gian trôi qua, số tướng quân ngả về phe ta sẽ tăng lên. Điện hạ William đã thành công cướp được vũ khí thử nghiệm để đổi lấy việc cho qua lương thực. Việc phân tích vũ khí đó cũng đã bắt đầu. Thời gian là đồng minh của chúng ta.」

Gordon gật đầu trước lời giải thích của Rolf.

Dù trong lòng rất muốn đập nát đội quân trước mắt ngay lập tức, nhưng nếu làm vậy mà thua thì chẳng giải quyết được gì.

Dù tốn thời gian nhưng chắc chắn sẽ thắng.

Gordon hiện tại đang khao khát chiến thắng.

Hiểu được điều đó, Rolf đã đề xuất chiến thuật trì hoãn. Đối với một Đế quốc đang bị bao vây bởi các quốc gia thù địch, điều đáng sợ nhất là chiến tranh kéo dài.

「Nhắc mới nhớ. Điện hạ Henrik đã xin được xuất trận phải không?」

「Henrik à... Ngươi nghĩ hắn có phản bội không?」

「Khó nói lắm ạ. Vì là em trai của Điện hạ Zandra, xét về bản tính thì có vẻ sẽ phản bội. Tuy nhiên, hắn ta đã không còn chỗ dung thân ở Đế quốc này nữa. Chắc không có gan làm phản đâu.」

「Ta cũng nghĩ vậy. Conrad và Mẫu hậu đang hành động riêng biệt với chúng ta. Đang thiếu quân cờ, dùng hắn cũng không tệ.」

「Vậy, Ngài sẽ giao quyền chỉ huy đơn vị cho hắn sao?」

「Được thôi. William chắc cũng cần viện quân. Bổ nhiệm hắn làm chỉ huy đi. Cho cả con trai trưởng của ngươi đi cùng nữa.」

「Thần đã rõ. Còn con trai thứ Reiner thì tính sao ạ?」

「Tên đó rất ưu tú. Cần thiết cho việc nội chính ở Wismar nên cứ giữ lại.」

「Rõ!」

Sau khi đưa ra một loạt chỉ thị, Gordon đứng dậy khỏi ghế.

Hắn biết rằng quân địch tuyệt đối sẽ không thể di chuyển.

「Ta đi ngủ đây. Nếu không có chuyện gì quan trọng thì đừng gọi ta dậy.」

「Thần tuân lệnh.」

Nói rồi, Rolf cung kính cúi đầu.

Cảm thấy có gì đó mờ ám trong cử chỉ ấy, nhưng Gordon lờ đi.

Dù ông ta có toan tính gì đi nữa, thì việc ông ta vẫn còn giá trị lợi dụng là không thay đổi.

Nếu phản bội thì cứ việc.

Ta sẽ đập nát hắn.

Dù Rolf có phản bội, thì ưu thế ở phương Bắc vẫn thuộc về Gordon.

「Ta vẫn còn con bài tẩy cho những lúc nguy cấp mà.」

Vừa lẩm bẩm, Gordon vừa chuẩn bị đi ngủ.

***

「Anh Schwartz. Tôi đã gửi thư cho lãnh chúa vùng này rồi.」

Chúng tôi đang cùng Shar đi đến lãnh địa của Công tước Lohenstein.

Tuy nhiên, nếu đợi thuyết phục được Công tước xong mới đi phát thư cho các lãnh chúa thì sẽ tốn quá nhiều thời gian, nên Shar đã trực tiếp đưa thư cho những lãnh chúa gặp trên đường đi.

Với những nơi ở xa, các thành viên của Narbe Ritter đã phi ngựa đi chuyển phát. Kèm theo thư của Hầu tước Zweig là thư của cả Shar nữa.

Nội dung là chúng tôi đang đi thuyết phục Công tước Lohenstein. Trong trường hợp Công tước hành động, mong họ hãy tán đồng với bức thư của ông nội. Các lãnh chúa ở xa chắc chắn sẽ chú ý đến động thái của Công tước Lohenstein, và vì thế họ sẽ rời lãnh địa để đến gần lãnh địa của Công tước. Nếu vậy, việc triệu tập quý tộc phương Bắc sẽ không khó khăn.

Chà, chuyện đó thì tốt thôi, nhưng mà...

「Sao cô lại quay về dùng kính ngữ rồi?」

「...」

Trong phòng chỉ có tôi và Shar.

Tôi hiểu là không thể gọi tên Arnold, nhưng tôi không hiểu lý do tại sao cô ấy lại cố tình quay lại cách gọi "anh Schwartz".

「Đó là mệnh lệnh sao? Thưa Điện hạ.」

「...Cô thực sự ghét Hoàng tộc nhỉ. À, không cần kính ngữ đâu.」

「...Vậy thì xin thất lễ. Tôi đã quyết định tin tưởng anh, và tôi đã quỳ gối trước anh. Nhưng chuyện đó và việc có hòa thuận hay không là hai vấn đề khác nhau. Tôi ghét Hoàng tộc.」

「Không phải cô không đánh giá dựa trên danh hiệu sao?」

「Đó là vấn đề của toàn bộ phương Bắc. Tôi không đánh giá dựa trên danh hiệu. Nhưng vấn đề cá nhân của tôi thì khác.」

Nói rồi, Shar lộ ra một biểu cảm khó tả.

Một biểu cảm như thể sự chán ghét và sự thân thiết đang cùng tồn tại.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ hiểu nội tâm của Shar phức tạp đến mức nào.

「Ra là vậy. Nhưng về phần tôi thì tôi muốn hòa thuận với cô đấy?」

「Không thể nào. Bắt ép ăn món mình ghét thì khổ sở lắm đúng không?」

「Tôi nghĩ khắc phục được nó cũng là một thú vui đấy chứ?」

「Một kẻ cứ ép người khác ăn món họ ghét thì phiền phức lắm đúng không?」

「Cũng đúng thật.」

Trong lòng Shar đã có kết luận.

Ác cảm với Hoàng tộc không hề biến mất, nên cô ấy giữ khoảng cách với tôi.

Biết vậy mà vẫn cố thu hẹp khoảng cách thì đúng là phiền phức thật.

Tuy nhiên, sắp tới chúng tôi phải đi thuyết phục Công tước Lohenstein, nếu quan hệ với Shar mà hời hợt thì không tốt chút nào.

Vốn dĩ nếu ngay cả Shar mà tôi còn không thể làm thân được, thì chuyện thuyết phục Công tước Lohenstein chắc là bất khả thi.

「Nhưng mà này. Việc cô và tôi cơm không lành canh không ngọt sẽ là một điểm trừ khi thuyết phục Công tước Lohenstein đấy.」

「Tôi sẽ diễn.」

「Diễn xuất thì sẽ bị nhìn thấu ngay thôi. Thế nên cô không thử nỗ lực để hòa thuận xem sao?」

「...Anh định làm gì?」

Nheo mắt lại, tỏa ra sự khó chịu từ toàn bộ cơ thể, Shar nói rồi ngồi xuống ghế.

Có vẻ như cô ấy chịu hợp tác.

Trước mắt là vượt qua cửa ải đầu tiên rồi.

「Tạm thời xác nhận chút nhé, cô ghét điểm gì ở Hoàng tộc?」

「Dòng máu. Tôi không thể chấp nhận nổi dòng máu Hoàng tộc nữa rồi.」

「Lại là vấn đề gốc rễ à...」

Quả nhiên liên quan đến huyết thống thì tôi cũng chẳng làm gì được.

Phủ định toàn diện ngay từ đầu thế này thì căng thật.

Nhưng tôi không phải là người bỏ cuộc chỉ vì chừng đó.

Tháo chiếc mũ trùm đầu xuống, tôi nhẹ nhàng vuốt tóc lên.

「Các đời Hoàng đế không mấy ai có tóc đen. Vậy mà tại sao tôi lại có tóc đen? Đó là vì mẹ tôi xuất thân từ phương Đông.」

「Thì sao?」

「Nếu nói về dòng máu, thì mẹ tôi là thường dân, nên dòng máu của tôi một nửa là máu thường dân. Tôi cũng hầu như không có đặc điểm nào giống Hoàng gia. Yếu tố huyết thống mà cô bảo là không thể chấp nhận đó, tôi không có đâu.」

「Nhưng anh vẫn là Hoàng tộc, đúng không?」

「Không phải khoe khoang đâu nhưng tôi hầu như chưa bao giờ được đối xử như một Hoàng tộc cả. Trong số các anh em, chỉ có mình tôi là từng bị tống vào ngục thất khi còn nhỏ thôi đấy.」

「Khoe khoang chuyện đó thì tôi thấy cũng hơi có vấn đề đấy...」

Shar thở dài vẻ ngán ngẩm.

Trong số các Hoàng tộc, tôi là kẻ xa rời nhất với cái gọi là đãi ngộ Hoàng gia. Bảo là ghét vì là Hoàng tộc, nhưng tôi hầu như chẳng có yếu tố Hoàng tộc nào.

Lý luận đó không áp dụng được với tôi.

「Sao nào? Cô vẫn thấy tôi giống Hoàng tộc à?」

「Vẫn thấy.」

「...Tại sao?」

「Vì anh là Hoàng tộc chứ sao. Có những thần tử tôn kính gọi anh là Điện hạ mà.」

「...Tôi có một cô bạn thuở nhỏ, người đã bao lần định dùng kiếm gỗ lấy mạng tôi đấy. Tính ra thì cô ấy cũng là thần tử của tôi mà...」

「Điều đáng ngạc nhiên là anh suýt bị giết mà chẳng ai can ngăn cả...」

Nghe Shar nói, tôi cười khổ.

Những người lớn xung quanh tôi khá là theo chủ nghĩa tự do.

Họ không bao giờ xen vào từng li từng tí những việc trẻ con làm.

「Vì tôi không nói gì cả. Nếu sử dụng đặc quyền Hoàng tộc, thì sẽ không thể xây dựng được mối quan hệ bình đẳng nữa.」

「...Vậy nên anh cứ im lặng chịu trận sao? Và khi đó ông nội đã cứu anh?」

「Đúng vậy. Nếu mách với cha là bị bắt nạt thì chắc cũng giải quyết được thôi, nhưng những kẻ ở vị thế yếu hơn tệ nhất có thể bị xử tử. Đáng sợ đúng không? Kết quả của trò bắt nạt ấu trĩ giữa trẻ con với nhau lại là án tử hình. Thế nên tôi đã không nói gì. Khi đó Hầu tước Zweig đã cứu tôi. Ông ấy đã hiểu thấu mọi chuyện và nói rằng ông ấy rất khâm phục. Tôi đã rất vui.」

「...Anh đúng là người lớn từ khi còn nhỏ nhỉ. Nếu là tôi thì tôi đã khóc lóc mách cha mẹ rồi. Chẳng hề nghĩ đến việc sau đó sẽ ra sao.」

「Vì tôi không thiếu những tấm gương để noi theo mà. Theo nghĩa đó thì có lẽ tôi cũng đã hưởng ân huệ của việc là một Hoàng tộc.」

Ngày còn nhỏ.

Xung quanh tôi có Hoàng Thái tử và chị hai Liese.

Họ là những hình mẫu về việc Hoàng tộc thì phải như thế nào.

Nên tôi đã có thể thể hiện điều đó theo cách của riêng mình. Chỉ là vậy thôi.

「Anh... thực sự chẳng giống Hoàng tộc chút nào. Nhưng... việc Hoàng tộc bỏ mặc ông nội là sự thật.」

「Đúng vậy, điều đó sẽ không bao giờ xóa nhòa được. Nhưng, chính vì thế mà tôi mới đến đây. Vì có ân thì phải trả.」

「Ân nghĩa?」

「Phải. Hoàng tộc nợ Hầu tước Zweig một ân tình không thể trả hết. Sau cái chết của Hoàng Thái tử, Đế quốc trở nên hỗn loạn. Có quá nhiều việc phải làm đến mức không xoay sở kịp. Lúc đó Hầu tước Zweig đã xuất hiện và giải quyết các vấn đề phương Bắc. Thật thuận tiện quá. Thế nên họ đã không làm gì cả. Tôi không biện minh. Hoàng tộc đã lợi dụng tấm lòng vì phương Bắc của thần tử.」

「Cách nói nghe nặng nề nhỉ...」

「Sự thật vẫn không thay đổi. Cha tôi đã đưa ra phán đoán lạnh lùng. Và ông ấy cũng không hề trả lại ân tình đó. Tôi nghĩ lẽ ra phải làm gì đó sớm hơn. Nhưng lại trì hoãn. Điều đó không thể xóa bỏ. Nhưng, có thể bù đắp bằng những hành động từ bây giờ. Vì có ân thì phải trả mà.」

"……Kẻ bỏ mặc ông ấy là Hoàng đế. Đâu phải là anh."

"Cũng giống như việc cô kế thừa tước vị Hầu tước Zweig, tôi cũng mang thân phận con trai của Hoàng đế. Hơn nữa, chẳng phải cô đang gộp chung tôi vào cái danh Hoàng tộc sao? Lý do như vậy là đủ rồi. Tôi là Hoàng tộc, tôi sẽ trả món nợ ân tình mà Hoàng đế đã nợ. Trước tiên, hãy bắt đầu bằng việc đoàn kết các chư hầu phương Bắc. Bởi lẽ, người cứu lấy phương Bắc phải là chính các chư hầu phương Bắc."

Giữa tôi và các chư hầu phương Bắc có những điểm tương đồng.

Tôi đã nhẫn nhịn để bảo vệ những đứa trẻ quý tộc bị bắt nạt.

Các chư hầu phương Bắc đã cam chịu sự ghẻ lạnh để bảo vệ lãnh địa của mình.

Họ có thể kháng nghị bao nhiêu tùy thích. Tuy nhiên, điều họ làm chỉ là giữ khoảng cách. Họ cũng có thể công khai nhắc đến cái chết của Cố Thái tử.

Thế nhưng, vào thời điểm đó, cái chết của Cố Thái tử là một chủ đề quá nhạy cảm. Tình hình có thể đã trở nên tồi tệ hơn cả bây giờ.

Vì vậy, họ chọn im lặng và chịu đựng sự ghẻ lạnh. Đó là để không biến phương Bắc thành chiến trường.

Chính vì họ là những chư hầu phương Bắc như thế, nên người giải quyết tình hình này phải là họ.

"Anh không bị ai nói là kẻ kỳ lạ sao?"

"Thường xuyên lắm."

"Hẳn là vậy rồi. Chưa nói đến Hoàng tộc, ngay cả so với quý tộc bình thường thì anh cũng quá khác biệt. Anh tự nói mình không được đối xử như một Hoàng tộc…… vậy tại sao lại phải thực hiện trách nhiệm của một Hoàng tộc chứ?"

"Cô cũng từng bị gạt khỏi vị trí người thừa kế của Hầu tước Zweig. Nhưng hiện tại cô đang hành động vì gia tộc Hầu tước Zweig. Tại sao vậy?"

"Tôi hành động vì tôi nghĩ đó là điều mình nên làm."

"Câu trả lời của tôi cũng y hệt vậy thôi. Địa vị hay danh xưng có thể giúp ích phần nào cho việc đưa ra quyết định, nhưng không phải chỉ dựa vào đó mà quyết định tất cả. Người quyết định là chính bản thân mình. Tôi ở đây vì tôi nghĩ rằng bây giờ mình nên thực hiện trách nhiệm của một Hoàng tộc. Cách bị đối xử trong quá khứ đâu có quan trọng, đúng không?"

Việc liên tục bị gọi là "Hoàng tử phế vật", hay việc đến đây để thực hiện trách nhiệm Hoàng tộc như thế này, đều là do tôi tự quyết định.

Tôi đã được nuôi dạy như thế.

Tất cả đều là trách nhiệm của bản thân tôi.

"……Tôi cảm giác mình đã hiểu được bản chất câu nói 'danh xưng rốt cuộc cũng chỉ là danh xưng' rồi."

Nói xong, Shar đứng dậy định rời khỏi phòng.

Tôi gọi giật cô ấy lại.

"Shar này. Tên thân mật của tôi là Al, cô có thể gọi tôi như vậy không?"

"……Nếu trả được nợ ân tình thì tôi sẽ gọi. Cho đến lúc đó thì cứ là Schwarz đi."

Nói rồi Shar bước ra khỏi phòng.

Việc chúng tôi đã trở nên thân thiết hay chưa thì còn khá mơ hồ, nhưng chắc là đỡ hơn việc bị gọi kèm kính ngữ xã giao.

Tuy nhiên.

"Với Shar mà đã thế này thì với Công tước Lohenstein chắc sẽ còn vất vả hơn nhiều đây."

Tôi thở dài thườn thượt rồi ngả lưng vào ghế.

7

Trung tâm lãnh địa Công tước Lohenstein.

Lãnh đô Roa.

Đây là thành phố lớn nhất phương Bắc, một nơi xứng đáng được gọi là trung tâm của phương Bắc cả về danh lẫn thực.

Tại trung tâm của Roa, chúng tôi đang đứng trong một dinh thự khổng lồ.

"Tiểu thư Charlotte. Xin vui lòng chờ một chút. Công tước Lohenstein đang trong cuộc họp."

"Ta hiểu rồi."

Shar gật đầu trước lời của người quản gia mà không hề phàn nàn.

Thấy vậy, tôi lẩm bẩm vẻ ngạc nhiên.

"Cháu gái đã về mà vẫn ưu tiên cuộc họp sao?"

"Ông nội là người như vậy đấy. Ông không bao giờ nhập nhằng chuyện công và tư. Tuy nhiên, điều kiện đi kèm là miễn không dính dáng đến Hoàng tộc."

"Căng nhỉ."

"Tốt nhất là anh nên bỏ cái suy nghĩ lạc quan đó đi. Nếu thân phận bị bại lộ thì sấm sét sẽ giáng xuống đấy. Chắc chắn là từ một kẻ có ý định giết người thực sự."

"Đừng nói mấy lời đáng sợ thế chứ……"

"Không phải đùa đâu. Ông ấy là người thực sự sẽ làm thế đấy. Hãy hết sức cẩn thận thời điểm tiết lộ thân phận."

Tôi gật đầu trước lời cảnh báo của Shar.

Tôi đã đối phó với vô số kẻ coi thường mình là "Hoàng tử phế vật", nhưng tôi không có nhiều kinh nghiệm đối đầu với những kẻ mang mối thâm thù.

Điều đó cho thấy Hoàng tộc có quyền lực lớn đến thế nào tại Đế quốc.

Không được phép lơ là. Điều đó không cần nhắc tôi cũng biết.

Đối phương là "Lôi Thần" Lohenstein.

Tôi từng gặp ông ta một lần. Tại yến tiệc mừng sinh nhật mười tuổi, tôi đã nói chuyện một chút. Đến giờ tôi vẫn nhớ áp lực kinh người đó.

Dù là con trai thừa kế của Công tước, ông ta vẫn gia nhập quân đội và hoạt động như một Ma đạo Tướng quân lẫy lừng.

Một lão tướng dày dạn kinh nghiệm đã liên tục đánh bại kẻ thù trên vô số chiến trường, dốc toàn lực cho sự mở rộng của Đế quốc.

Chiến tích của ông ta là cả đời bất bại. Mang theo tinh nhuệ của gia tộc Lohenstein làm cận vệ, lại thống lĩnh quân đội Đế quốc tinh nhuệ, dù không bao giờ thua kém kẻ thù về chất và lượng, nhưng đó vẫn là một chiến tích phi thường.

Khác hẳn với việc nói Hoàng đế bất bại. Chiến tranh mà Hoàng đế tham gia khác với chiến tranh mà Tướng quân tham gia. Hoàng đế không tham gia những trận chiến có độ nguy hiểm cao, và vốn dĩ ngài luôn thống lĩnh các Cận vệ Kỵ sĩ. Để thua còn khó hơn thắng.

Tại Đế quốc hiện nay, ông ta là người duy nhất vượt qua chị Liese về mặt thành tích thực chiến.

Khi còn khoảng cách với quân địch, ông ta thể hiện khía cạnh của một trí tướng giỏi chiến lược; một khi đã tiếp cận, ông ta lại hóa thành một mãnh tướng tự mình tiên phong phô diễn võ dũng.

Đại tướng quân văn võ song toàn.

Đó chính là Công tước Lohenstein.

"Anh đang căng thẳng sao?"

"Ai biết được. Tôi chỉ đang nghĩ nếu thất bại thì sẽ rắc rối to."

"……Nếu ông nội nổi giận, tôi sẽ bảo vệ anh. Ít nhất chắc cũng có thể ngăn ông lại."

"Trông cậy vào cô đấy."

Khi tôi cười và nói vậy, Shar tròn mắt ngạc nhiên, rồi ngay lập tức cau mày.

Chắc cô ấy nghĩ tôi lạc quan quá.

"Quả nhiên anh đúng là kỳ lạ."

"Vậy sao?"

"Trong số các Hoàng tộc hiện nay, có ai dám một mình đứng trước mặt ông nội không?"

"Ai biết được. Chắc chỉ có chị Liese là dám đứng một mình thôi nhỉ?"

Dù là Erik hay Leo, họ đều ở vị thế mà nếu đứng một mình phía trước và xảy ra chuyện gì thì sẽ rất rắc rối. Họ sẽ không ưu tiên cái tôi cá nhân. Chắc chắn họ sẽ mang theo hộ vệ.

Khi tôi đang suy nghĩ như vậy, Shar thở dài.

"Tôi tự tin là mình tuyệt đối không thua kém 'Cơ Tướng quân'. Nhưng còn anh?"

"Tôi cũng có tự tin chứ."

"Tự tin gì?"

"Tự tin được cô bảo vệ. Nhờ cả vào cô đấy, hộ vệ."

"Haizz…… Anh không nghĩ đến khả năng tôi sẽ không bảo vệ anh sao?"

"Cô sẽ bảo vệ tôi mà, đúng không?"

"Nếu đó chỉ là lời nói suông thì sao?"

"Thì tôi đành chấp nhận là mình không có mắt nhìn người thôi. Công tước Lohenstein chắc cũng sẽ không giết Hoàng tử đâu. Chắc ông ta sẽ tha cho tôi với cái giá là một, hai cánh tay gì đó."

Nghe tôi nói, Shar nhăn mặt.

Cô ấy định nói gì đó, nhưng đúng lúc ấy có tiếng gõ cửa.

Tôi lập tức trùm mũ lên đầu.

Shar lên tiếng trả lời, cánh cửa mở ra.

"Xin thất lễ. Thưa tiểu thư Charlotte."

"Goldberger? Có chuyện gì vậy? Là cận thần của ông nội."

Shar thì thầm giải thích cho tôi.

Người bước vào là một ông lão tóc trắng. Dáng người cao lớn, phong thái khiến người ta nghĩ rằng thời trẻ chắc hẳn ông ta rất được lòng phái nữ.

Quả không hổ danh là cận thần của cựu Tướng quân, có lẽ ông ta vẫn còn rèn luyện. Cơ thể đó dường như chưa hề biết đến sự suy yếu, toát ra khí thế của một chiến binh hàng đầu.

"Trước tiên…… xin chia buồn cùng tiểu thư. Hầu tước Zweig là đại ân nhân đối với những người sống ở phương Bắc. Chúng ta đã mất đi một người đáng kính."

"Cảm ơn ông. Tôi nghĩ ông nội cũng sẽ rất vui khi nghe ông nói vậy. Nhưng mà, ông đến đây không phải chỉ để nói điều đó thôi đúng không?"

"Tiểu thư Charlotte đến đây là để…… thuyết phục Công tước Lohenstein tập hợp các quý tộc phương Bắc lại…… đúng không ạ?"

"Đúng vậy."

"……Tiểu thư nên từ bỏ việc thuyết phục Công tước Lohenstein đi thì hơn. Có lẽ tiểu thư Charlotte đang hành động vì cố Hầu tước Zweig…… nhưng Công tước sẽ không hành động đâu."

Goldberger khẳng định chắc nịch. Tuy nhiên, giọng điệu lại có chút gì đó do dự. Có vẻ như ông ta đang nói lên suy nghĩ của chính mình hơn là trần thuật một sự thật.

"Tôi đã nhận lời khuyên của ông. Nhưng tôi không muốn bỏ cuộc khi chưa thử."

"Chuyện ngài ấy theo phe Hoàng tộc là không thể nào xảy ra. Tiểu thư hẳn phải rõ tính khí của Công tước chứ!"

Ông ta có vẻ tuyệt vọng nhỉ. Nếu là chuyện không thể xảy ra thì cũng chẳng cần cất công ngăn cản làm gì. Cảm giác như ông ta không muốn Shar thực hiện việc thuyết phục này.

Dù là lo lắng cho Shar thì thái độ cũng hơi lạ.

"Tôi hiểu rõ. Nhưng đây là việc tôi phải làm. Vì phương Bắc."

"Tiểu thư nghĩ rằng theo phe Hoàng tộc…… là vì phương Bắc sao……?"

"Tôi rất hiểu cảm giác đó. Nhưng bây giờ là lúc phải nhìn vào đại cục. Tôi cũng định nói với ông nội như vậy."

"Vậy, sao……"

Goldberger lẩm bẩm với vẻ vô cùng thất vọng. Rồi ông ta cúi chào và rời khỏi phòng. Có vẻ như câu trả lời của Shar không phải là điều Goldberger mong muốn.

Tuy nhiên, suy nghĩ của Goldberger không phải là điều gì đặc biệt. Chắc chắn những gì ông ta nói cũng không sai.

Công tước sẽ không dễ dàng bị thuyết phục.

Khi tôi đang nghĩ như vậy thì người quản gia quay lại.

"Cuộc họp đã kết thúc. Xin mời."

"Hả!?"

"Anh không đi sao?"

"Đi chứ. Ở ngay sau lưng tôi nhé. Tuyệt đối đấy?"

"Biết rồi, biết rồi."

Tôi vừa nhún vai vừa trả lời.

8

Nơi chúng tôi được dẫn đến là một phòng yết kiến rộng lớn.

Bình thường chắc người dân sẽ đến đây để trình bày nguyện vọng với lãnh chúa.

Ở sâu trong cùng.

Có một ông lão tóc đỏ đang ngồi trên ghế.

Ông ta có vóc dáng to lớn giống như cháu trai Gordon, và tấm lưng thẳng tắp đúng chất cựu Tướng quân.

Đôi mắt đỏ sắc lẹm, ông ta nhìn Shar trước rồi mới nhìn sang tôi.

Ông lão đó chính là Công tước Viktor von Lohenstein, người được gọi là Lôi Thần.

"Charlotte đã trở về xin được bái kiến. Thưa ông nội."

"──Vất vả rồi. Hầu tước Zweig có trăn trối điều gì vào phút cuối không?"

"Dạ không……"

"Vậy sao…… Cái tên bạc tình này. Đã hứa là sẽ cùng nhau uống rượu vậy mà."

Nói rồi Công tước Lohenstein từ từ nhắm mắt lại.

Hẳn là ông đang tưởng nhớ Hầu tước Zweig.

Họ là những người bạn đồng minh đã cùng nhau chống đỡ phương Bắc suốt thời gian dài.

Con cái kết hôn với nhau, trở thành thông gia. Nếu không phải vì tình huống này, có lẽ chính Công tước Lohenstein đã tự mình đến gặp.

Có lẽ các gia thần cũng hiểu điều đó nên phòng yết kiến bao trùm một bầu không khí trầm lắng.

"……Sức khỏe của cháu ổn chứ?"

"Vâng. Cháu có bị phát tác một lần, nhưng sau đó thì không sao ạ."

"Vậy à. Thế thì tốt rồi."

"Ông nội, thật ra cháu có người muốn giới thiệu. Trong tang lễ của Hầu tước Zweig, sơn tặc đã xuất hiện. Khi cháu không thể đối phó vì cơn phát tác, Schwarz đang đứng phía sau và đoàn lính đánh thuê của anh ấy đã giải quyết giúp cháu. Anh ấy chịu ơn Hầu tước Zweig và cũng đối xử rất tốt với cháu."

"Hô?"

Nói rồi Công tước Lohenstein tỏ vẻ hứng thú với tôi.

Tôi vẫn cúi đầu, lên tiếng chào.

"Lần đầu được diện kiến. Tôi tên là Schwarz."

"Vậy sao. Cháu gái ta đã được cậu giúp đỡ."

"Không, tôi mang đại ân với Hầu tước Zweig. Tôi đến đây định trả món nợ ân tình đó nhưng đã không kịp. Tôi muốn trả món nợ đó cho tiểu thư Charlotte."

"Tâm niệm tốt đấy. Vậy thì? Việc Charlotte gửi thư cho các quý tộc khắp nơi là do sự xúi giục của ngươi sao?"

Ánh mắt của Công tước Lohenstein trở nên sắc bén.

Thấy vậy, Shar vội vàng lên tiếng.

"Ô, ông nội! Đó là quyết định của cháu! Hầu tước Zweig cho rằng trong đại sự này của phương Bắc, các chư hầu phương Bắc cần phải thống nhất ý kiến. Vì vậy cháu đã viết thư mong các quý tộc các nơi tán đồng với cuộc họp!"

"Ra là vậy. Thế có thư cho ta không?"

"Dạ không…… Cháu định sẽ tự mình thuyết phục ông nội."

"Hầu tước Zweig hiểu rất rõ. Dù là thư của lão già đó thì ta cũng sẽ không hành động. Vậy nên lão mới phó thác cho Charlotte sao. Điều đó thì ta hiểu…… ta hiểu, nhưng dẫn theo một con chuột nhắt đến đây là sai lầm rồi đấy."

"Schwarz là hộ vệ. Việc thuyết phục là do cháu!"

"Không phải chuyện đó. Thật tình, ta bị coi thường quá thể. Lần đầu được diện kiến sao? Đừng có xem thường ta. Khi ngươi đón sinh nhật mười tuổi, các quý tộc khắp nơi đã được triệu tập. Ta đã gặp ngươi vào lúc đó. Nói đúng hơn, thậm chí ta còn từng bế ngươi khi ngươi còn đỏ hỏn kia mà?"

Nói rồi Công tước Lohenstein chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.

Không khí bỗng chốc trở nên nặng nề.

Ngay cả những cận thần xung quanh cũng toát mồ hôi lạnh.

"Hừm…… Không ngờ lại bị nhìn thấu dễ dàng như vậy."

"Nếu muốn giấu danh tính trước mặt ta thì ngươi nên che đôi mắt đó lại đi? Giống hệt kẻ đã cướp đi con gái ta chỉ để củng cố dòng máu. Chỉ cần nhìn qua là biết. Vì chắc chắn không có kẻ nào căm ghét đôi mắt đó hơn ta đâu!"

Công tước Lohenstein gằn giọng.

Nghe giọng nói thô bạo đó, tôi đứng thẳng dậy và cởi bỏ mũ trùm đầu.

"Xin lỗi vì đã định lừa gạt ông. Vì tôi không muốn bị ông giết mà."

"Hừ! Ngươi đã lớn lên thành một gã trơ trẽn rồi nhỉ? Thái độ đó, giọng điệu đó. Giống hệt Hoàng đế hiện tại thời còn trẻ đấy?"

"Cha nào con nấy mà. Không ngờ ông vẫn còn nhớ chuyện gặp nhau ngày xưa. Chắc hẳn chúng ta chỉ nói chuyện có một chút thôi mà…… Thật đáng nể. Mối thù hận đối với Hoàng tộc đó."

"Đã hiểu rõ điều đó mà ngươi còn đến đây làm gì? Arnold Lakes Adler!"

Nói rồi Công tước Lohenstein gọi chính xác tên thật và thân phận của tôi.

Tôi ngạc nhiên.

Không phải chuyện ông ta nhìn thấu tôi là Hoàng tử. Cỡ ông ta thì làm được điều đó là đương nhiên. Dù không ngờ lại bị lộ dễ dàng thế này, nhưng tôi cũng không nghĩ mình có thể lừa được ông ta mãi.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là ông ta gọi chính xác tên tôi.

"Thông tin bị rò rỉ sao? Theo lý thì tôi vẫn đang ngủ ở Đế đô mà?"

"Chỉ là suy đoán thôi. Trước khi chiến sự ở phương Bắc bắt đầu, em trai ngươi đã đến chỗ ta. Bí mật đến cùng một số ít Cận vệ Kỵ sĩ. Nó chỉ gặp riêng ta."

"Ra là vậy. Nhờ so sánh với Leo lúc đó mà ông nhận ra tôi sao."

"Cũng có phần đó. Tuy nhiên, em trai ngươi đã nói. Nếu chiến tranh kéo dài, sớm muộn gì anh trai cũng sẽ đến. Nó nói việc thuyết phục ngài sẽ giao cho anh trai. Vì thế ta nhận ra ngay."

"Làm chuyện thừa thãi……"

Tôi thở dài thườn thượt rồi vò đầu bứt tai.

Tôi không ngạc nhiên việc Leo đã đến đây. Đúng hơn là nó nên đến. Công tước Lohenstein có vị thế quan trọng đến mức đó.

Nhưng việc nó để lại lời nhắn rằng tôi sẽ đến mới là điều đáng ngạc nhiên.

Chiến tranh càng kéo dài thì xác suất tôi thức dậy càng cao.

Nếu xét tình hình của các Hoàng tộc ở Đế đô, việc dự đoán tôi sẽ đến cũng là khả thi.

Nhưng việc tôi có đến để thuyết phục Công tước Lohenstein hay không thì chỉ dựa vào dự đoán thôi là chưa đủ.

Cũng có khả năng tôi sẽ đường hoàng dẫn quân đến. Cũng có khả năng Leo không bị thất thế.

Không phải dự đoán tình huống. Mà là "nếu là tôi thì sẽ làm gì". Chắc hẳn nó đã suy nghĩ như vậy và đưa ra câu trả lời.

Dẫn theo đại quân không phải là sở thích của tôi.

====================

Tôi cũng chẳng vui vẻ gì khi phải bỏ mặc vấn đề của quý tộc phương Bắc.

Dẫu có thắng trận mà vấn đề phương Bắc vẫn còn đó, nó sẽ lại trở thành mầm mống cho tai họa mới.

Vì vậy, tôi chắc chắn sẽ tìm cách giải quyết. Và để làm được điều đó, việc thuyết phục Công tước Lohenstein là điều không thể tránh khỏi.

Dù là em trai tôi, nhưng nó thực sự rất hiểu chuyện.

— Vị Hoàng tử anh hùng kia có vẻ tin chắc rằng ngươi có thể thuyết phục được ta, nhưng nếu chỉ biết hóa trang ở trình độ này thì hy vọng mong manh lắm.

— Tôi giấu danh tính là để che giấu sự tồn tại của mình, không phải để thuyết phục ngài.

— Hô? Vậy ngươi mang đến vật phẩm đàm phán gì? Đã cất công tiếp cận cháu gái ta, nếu chỉ là thứ nhàm chán thì đừng mong quay về Đế đô.

Vừa dứt lời, sấm sét từ người Công tước Lohenstein phóng ra, đánh mạnh xuống sàn nhà tạo nên tiếng nổ lớn.

Có vẻ ông ta không hài lòng việc tôi lợi dụng Charlotte.

Mà, cũng phải thôi.

Nghe giọng điệu là đoán được. Mối hận cũ với Hoàng tộc là việc con gái bị cướp đi, giờ đến cả cháu gái cũng bị nhắm tới, ông ta tức giận cũng là lẽ thường.

— Đừng mong quay về Đế đô sao... Tôi vốn không có ý định bỏ mặc vấn đề phương Bắc để quay về. Ngài vừa bảo tôi bị coi thường nhỉ? Tôi xin trả lại nguyên văn câu đó cho ngài. Với tư cách cá nhân, khi em trai đang chiến đấu, tôi không đời nào bỏ chạy; và với tư cách là một thành viên Hoàng tộc, tôi cũng sẽ không bỏ mặc vấn đề phương Bắc thêm nữa. Mong ngài đừng quá xem thường tôi. Dù có bị gọi là Hoàng tử phế vật thì tôi vẫn là một Hoàng tử.

Nghe những lời của tôi, Công tước Lohenstein ngồi lại ngay ngắn trên ghế.

Tuy nhiên, ánh mắt ông ta còn sắc bén hơn lúc nãy.

— Phế vật cái gì chứ. Chỉ là giả vờ làm kẻ vô dụng thôi đúng không? Cha của ngươi cũng y hệt như vậy. Giả bộ thờ ơ với mọi sự, rồi bất ngờ nhe nanh vuốt trong cuộc chiến tranh giành Đế vị. Cảnh giác với một đối thủ mà mình đã từng coi thường là việc khó như lên trời. Những kẻ đối đầu đã bị đánh bại khi chưa kịp phát huy hết bản lĩnh. Ta cảm thấy mùi tương tự từ ngươi đấy.

— Cha tôi, Hoàng đế Johannes, có tham vọng. Tham vọng trở thành Hoàng đế. Vì thế ông ấy mới giấu đi móng vuốt, còn tôi thì khác. Nếu không cùng em trai tham gia vào cuộc chiến tranh giành Đế vị, tôi sẽ không thể bảo vệ bản thân và gia đình. Nên tôi mới nhắm đến Đế vị thôi. Nếu cuộc chiến không xảy ra, tôi sẽ mãi mãi là Hoàng tử phế vật, và tôi cũng chẳng bất mãn gì với điều đó.

— Nếu cuộc chiến tranh giành Đế vị không xảy ra, ngươi sẽ chịu bị coi thường cả đời sao? Đừng chọc cười ta.

— Đúng là như vậy. Ít nhất tôi đã chứng minh điều đó suốt hơn mười năm qua.

Cha tôi giấu móng vuốt để đoạt lấy Đế vị, còn tôi vốn không định nhe nanh vuốt nhưng tình thế bắt buộc phải làm vậy. Hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau.

Cha có mục đích rõ ràng, còn tôi thì không.

Đánh đồng như vậy e là thất lễ với Cha tôi quá.

— Hừm, thôi được. Vậy ý ngươi là cuộc chiến tranh giành Đế vị này là điều ngươi không mong muốn? Không phải là nơi để ngươi phô trương sức mạnh cho thiên hạ biết sao? Ngươi không coi đây là cơ hội để bắt những kẻ coi thường ngươi phải quỳ gối ư?

— Hoàn toàn đúng. Vốn dĩ tôi không có sở thích nhìn người khác quỳ gối. Tôi khác với những ông già thuộc thế hệ trước.

— ...Quỳ gối là tập tục có từ ngàn xưa. Nó mang ý nghĩa sâu sắc.

— Bằng chứng của lòng trung thành, chứng minh sự tâm phục khẩu phục. Mấy chuyện đó tôi biết. Chính vì biết nên tôi không mong cầu. Phô trương sức mạnh, ép buộc người khác phải quỳ xuống thì có ý nghĩa gì? Nếu kẻ thừa nhận tôi tự nguyện quỳ gối thì tôi vui vẻ chấp nhận, còn nếu bị ép buộc thì chỉ tổ làm tôi thấy khó chịu thôi.

— ...Mang danh Hoàng tộc mà có vẻ cũng hiểu đạo lý nhỉ. Hành vi vô nghĩa thì không có linh hồn. Nếu đã hiểu điều đó, vậy ý nghĩa của việc ngươi thuyết phục ta là gì? Để cứu em trai ngươi sao?

Có vẻ ông ta đã chịu công nhận tôi một chút.

Nếu cứ tiếp tục mấy câu chuyện thử thách như ban nãy, thì chẳng biết đến bao giờ mới vào được vấn đề chính.

May thật.

— Tất nhiên cũng có lý do đó. Leo là người cần thiết cho Đế quốc sau này. Tôi biết có những kẻ chế giễu thằng bé là kẻ theo chủ nghĩa lý tưởng. Chắc chắn nó vẫn còn những điểm chưa hoàn thiện. Dẫu vậy, một Hoàng đế không có lý tưởng thì không có tương lai.

— ...Vì Đế quốc sao.

Gương mặt Công tước Lohenstein lộ rõ vẻ thất vọng.

Có lẽ ông ta không mong đợi một câu trả lời sáo rỗng như vậy.

Ánh mắt ông ta lảng đi như muốn nói rằng chẳng còn giá trị gì để nghe tiếp nữa.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi bồi thêm.

— Chính vì thế──tôi sẽ không bỏ mặc những vấn đề hiện tại. Vì tôi muốn Đế quốc mà Leo cai trị phải trở nên tốt đẹp hơn... nên tôi sẽ giải quyết vấn đề của phương Bắc.

— ...Lúc nào Hoàng tộc cũng vậy. Dùng những lời êm tai để mê hoặc bầy tôi.

— Đúng vậy. Đứng trên người khác chính là như thế. Mê hoặc, và khiến họ mơ mộng. Đó là vai trò của kẻ bề trên. Bởi vì con người không thể sống mà thiếu những giấc mơ.

— Không thể sống thiếu giấc mơ? Phải. Nhưng chỉ có giấc mơ thôi thì cũng không sống được.

— Tôi cũng hiểu rõ điều đó. Vì vậy xung quanh Hoàng đế luôn có những người tài năng túc trực. Để hiện thực hóa giấc mơ mà Hoàng đế đã vẽ ra. Giải quyết vấn đề thực tế không phải là công việc của Hoàng đế.

Leo đã giao phó cho tôi.

Vậy thì tôi không thể thất bại.

Bởi vì Leo không mảy may nghĩ rằng tôi sẽ thất bại.

Tôi phải thể hiện cho ra dáng một người anh, nếu không sẽ chẳng giữ được uy nghiêm.

— Ngươi nói mình là người túc trực xung quanh sao? Nếu tự nhận là người thực thi thì trả lời đi! Ngươi định giải quyết vấn đề phương Bắc bằng cách nào!? Giờ này mới đứng về phe Hoàng đế, thì chỉ nhận lấy sự trừng phạt vì quá muộn màng thôi! Chúng ta không còn đường lui! Ngươi định phá vỡ tình thế này thế nào!?

— Cũng không hẳn. "Ngài đã hành động ngay từ đầu rồi mà".

Không hiểu ý nghĩa câu nói của tôi, Công tước Lohenstein lộ vẻ mặt nghi hoặc.

Thấy vậy, tôi nhếch mép cười và thì thầm.

— Sebas.

— Vâng, thần ở đây.

Không một tiếng động, Sebas xuất hiện sau lưng tôi.

Tôi đưa tay ra, ông ấy liền đặt một xấp giấy vào tay tôi.

— Sau chiến tranh, người của Đế quốc sẽ nghĩ thế này: Hoàng tử phế vật bỗng nhiên lập được chiến công lớn là điều không thể nào xảy ra. Chính ngài đã nói đấy thôi. Cảnh giác với kẻ mình từng coi thường là việc khó như lên trời. Đánh giá họ cũng tương tự như vậy. Cho nên sẽ chẳng ai tin vào chiến công của tôi.

— Dân chúng là như thế đấy. Nhưng nếu lặp đi lặp lại thì họ buộc phải thừa nhận thôi.

— Đúng. Tuy nhiên, tôi không có ý định bắt họ phải thừa nhận. Tôi khá thích cái biệt danh Hoàng tử phế vật này.

Nói rồi, tôi đưa xấp giấy cho cận thần của Công tước.

Người này chuyển nó lại cho ông ta.

— Thư sao?

— Phải. "Là thư ngài gửi cho tôi".

— ...Nhà ngươi...! Chẳng lẽ định dâng hết công trạng cho ta sao!?

— Quả không hổ danh là Công tước. Nhạy bén thật.

— Chuyện này là sao...?

Charlotte lộ vẻ bối rối.

Thấy vậy, Công tước Lohenstein thô bạo xé phong bì, lướt mắt qua nội dung.

Rồi ông ta đưa nó cho Charlotte xem trong khi vẫn trừng mắt nhìn tôi sắc lẹm.

— Cái này là...!? Chữ của ông nội!?

— Dĩ nhiên không phải do ta viết. Nhưng tinh xảo thật. Tinh xảo đến mức nếu không phải người trong cuộc thì không thể nhận ra.

— Quản gia của tôi rất thạo việc làm giả thư từ.

— Đã lâu không làm, nhưng đây là một kiệt tác khá ưng ý. May mắn là ở thành phố Deus có sẵn mẫu chữ.

Tại thành phố Deus, tôi đã lệnh cho Sebas thu thập thông tin và làm giả thư từ của Công tước Lohenstein.

Trong kho lưu trữ của dinh thự có rất nhiều thư từ trao đổi giữa Hầu tước Zweig và Công tước.

Nếu Sebas không làm được thì tôi định sẽ tự làm, nhưng với chừng ấy mẫu chữ thì có thể tạo ra được bản sao tương đối hoàn chỉnh. Sebas, do đặc thù nghề nghiệp, cũng rất giỏi bắt chước chữ viết.

— Vận chuyển quân lương bằng Phi long cỡ lớn, căn cứ quân lương của địch nằm trong núi... đây là chỉ thị sao?

— Đúng vậy. Đội quân chủ lực của Hoàng tử Leonard đã gặp phải chiến thuật vây hãm lương thực. Để đối phó, Đội Cận vệ Kỵ sĩ số 6 đến chi viện đã triển khai tác chiến vận chuyển quân lương. Nghe nói người có thể tiếp tế quân lương từ trên không một cách ngoạn mục và ứng phó được tình hình chỉ có Long Hoàng tử mà thôi.

— Chuyện đó là...

— Nhìn vào tình hình thì người duy nhất có khả năng nghĩ ra tác chiến kỳ lạ như vậy chỉ có vị Hoàng tử trước mặt đây. Nhưng, vị Hoàng tử này lại nói sẽ dâng hết công trạng đó cho ta.

— Một nhân vật lớn ở phương Bắc như ngài nếu hành động sẽ khiến kẻ địch cảnh giác. Ngài đã hành động vì Hoàng đế và Đế quốc ngay từ đầu. Ngài đã tiếp xúc với tôi thông qua Sebas và đưa ra những chỉ thị chính xác. Cả những việc trước đây, và những chiến công sắp tới. Tất cả đều là do ngài sắp đặt. Nếu đã như vậy thì không ai có thể trừng phạt ngài được.

Chắc chắn sẽ có người cảm thấy kỳ lạ.

Nhưng với lời làm chứng của tôi và bằng chứng là lá thư, khi cả hai thứ đó đã đầy đủ thì chẳng ai rảnh rỗi mà đi bắt bẻ làm gì.

— Anh đến Deus đầu tiên là vì việc này sao?

— Là để bàn bạc kế sách này với Hầu tước Zweig. Rốt cuộc thì không kịp, nhưng Hầu tước Zweig đã lên kế hoạch tổ chức hội nghị các quý tộc phương Bắc. Có lẽ ông ấy cũng sẽ không phản đối đâu. Nên tôi đã thực hiện. Xin lỗi vì đã giấu cô.

— Chuyện đó thì không sao nhưng... nếu có lá thư này thì công lao khó nhọc mới có được sẽ...

— Công trạng thì tôi không cần. Tôi không hứng thú. Với cái này, không ai có thể nói quý tộc phương Bắc bất hợp tác nữa. Công trạng của ngài là công trạng của quý tộc phương Bắc. Cả phương Bắc và gia tộc đều sẽ được bảo vệ. Tất nhiên là còn tùy thuộc vào hành động tiếp theo nữa.

Nói rồi, tôi chỉ ra con đường cho Công tước Lohenstein.

— Cả phương Bắc và gia tộc đều được bảo vệ sao...

Công tước Lohenstein lẩm bẩm, đặt tay lên tay vịn ghế.

Tôi đã lật bài ngửa của mình rồi.

Nếu chỉ xét theo tình hình thì Công tước Lohenstein chắc chắn sẽ chấp nhận đề nghị của tôi.

Các quý tộc phương Bắc ban đầu không gia nhập phe Leo. Một phần vì ác cảm với Hoàng tộc, phần khác vì gia nhập cũng chẳng có lợi lộc gì.

Gordon đã thất bại ở Đế đô và mất đi thế lực. Đối sách với một Gordon như vậy là vây hãm đánh lâu dài. Những phần lợi ích béo bở rồi sẽ bị chị Liese, người đang tiến quân lên phía Bắc, cuỗm mất.

Nếu không có cơ hội lập công thì cũng chẳng cần tham chiến. Nhiều quý tộc đã viện đủ lý do để từ chối yêu cầu tham chiến của Leo. Vì lúc đó Leo đang chiếm ưu thế.

Nhưng tình thế đã thay đổi hoàn toàn.

Trong nháy mắt, William đã vực dậy phe cánh Gordon, Leo bị đẩy vào thế yếu, và quý tộc phương Bắc đã lỡ mất thời điểm để gia nhập.

Hơn nữa, nguyên nhân của sự thất thế lại là do sự bại tẩu của các quý tộc phương Bắc đã theo phe Leo.

Giờ mà mới gia nhập, thì việc bị bắt bẻ vì tham chiến muộn và là nguyên nhân gây ra thất thế là điều thấy rõ trước mắt.

Vì thế quý tộc phương Bắc đã án binh bất động.

Tuy nhiên, với đề xuất của tôi, quý tộc phương Bắc sẽ trở thành những người đã âm thầm hành động ngay từ đầu.

Nhờ đó, việc tham chiến muộn sẽ không còn là vấn đề, và việc tôi nhường lại công trạng cũng sẽ xóa bỏ tội danh gây ra sự thất thế.

Giờ chỉ cần góp sức thảo phạt Gordon, họ sẽ trở thành đại ân nhân của Hoàng tộc. Chắc chắn sau này sẽ được hưởng đãi ngộ tốt.

— Vẻ mặt kia là sao, nghĩ rằng mọi thứ đều diễn ra đúng như ý muốn à?

— Cũng không hẳn. Nếu mọi thứ đều như ý muốn thì giờ này tôi đang ngủ ở Đế đô rồi.

Việc tôi có mặt ở đây bản thân nó đã trái với ý muốn của tôi rồi.

Nghe tôi nói vậy, Công tước Lohenstein cười khẩy.

— Một gã tùy tiện. Ngươi định nói rằng việc đang nói chuyện với ta ở đây là điều không mong muốn sao?

— Tất nhiên. Nếu Leo không lâm vào cảnh khốn cùng thì tôi chẳng có ý định đến phương Bắc làm gì.

Như thể đã bắt thóp được lời nói của tôi, Công tước Lohenstein nheo mắt lại.

Thấy vậy, tôi nhún vai.

Vì tôi đã nói ra câu trả lời mà phía bên kia mong muốn.

— Em trai ngươi đang lâm nguy, và ngươi muốn cứu nó bằng mọi giá. Đúng không?

— Chính xác.

— Để làm được điều đó thì cần đến sức mạnh của chúng ta. Vậy nghĩa là quyền chủ động trong cuộc đàm phán này nằm trong tay chúng ta.

— Ngài nghĩ rằng có con đường để theo phe Gordon sao?

— Ta sẽ không theo phe bạo chúa. Nhưng Long Hoàng tử của Liên hiệp Vương quốc là một kiệt xuất. Hợp tác với điều kiện đảm bảo sự an toàn cho phương Bắc cũng không tệ.

— Không theo Gordon, mà đàm phán với Long Hoàng tử sao.

Cũng không phải là không có khả năng đó.

Nếu ghét Hoàng tộc thì ly khai khỏi Đế quốc cũng là một con đường.

May thay, Liên hiệp Vương quốc cũng chấp nhận quyền tự trị cho các Phiên quốc. Theo mô hình đó thì việc cai trị phương Bắc cũng khả thi.

Nếu toàn bộ quý tộc phương Bắc trở mặt, biên giới phía Bắc sẽ không còn giữ được. Quân đội của Phiên quốc và Liên hiệp Vương quốc sẽ tràn sang. Tình thế sẽ lại thay đổi.

Nhưng Công tước Lohenstein sẽ không chọn nước đi đó.

Nếu chuyện đó xảy ra, Đế quốc sẽ không màng đến sĩ diện nữa.

Họ sẽ ký hiệp ước bất xâm phạm với Hoàng quốc Sorcal dù với những điều kiện bất lợi, và chị Liese sẽ tiến quân lên phía Bắc.

Nếu thế vẫn không được, họ chắc chắn sẽ cân nhắc đến việc sử dụng Thánh kiếm.

Khi đó, phương Bắc sẽ bị giày xéo triệt để. Vì nơi đây sẽ trở thành tiền tuyến nơi các đại quân va chạm nhau.

Quý tộc phương Bắc, những người luôn nghĩ cho phương Bắc và chịu đựng sự lạnh nhạt bấy lâu nay, sẽ không chấp nhận kết cục đó.

Họ không còn lòng trung thành với Hoàng tộc. Nhưng họ vẫn chưa đánh mất lòng kiêu hãnh bảo vệ lãnh thổ và người dân.

Nếu mất đi điều đó thì họ đã sớm theo phe Gordon rồi.

Việc ông ta cố tình ám chỉ điều đó là để chiếm ưu thế trong đàm phán.

Quả nhiên không dễ dàng chấp nhận như vậy được.

— Mong muốn của ngài là gì?

— Ta không có mong muốn gì cả.

— Lạ thật đấy. Vậy tại sao ngài lại ám chỉ việc đàm phán với Long Hoàng tử?

— Ý ta là mọi chuyện sẽ không diễn ra theo ý ngươi đâu.

— Tôi tưởng mình đã đề xuất phương án mà người dân phương Bắc ít chịu thiệt hại nhất rồi chứ? Có gì không vừa ý sao?

Công tước Lohenstein vừa nói chuyện vừa quan sát tôi không rời mắt.

Phản chiếu trong đôi mắt đó là sự nghi kỵ.

Công tước Lohenstein không tin tưởng tôi. Vì thế cuộc đàm phán mới không đi đến hồi kết.

Nếu không làm cách nào để được tin tưởng, cuộc đàm phán này sẽ không thành.

Vốn dĩ, tôi định nhờ Hầu tước Zweig đứng ra làm trung gian, vì ông ấy là người được tin tưởng nhất. Giờ thì hậu quả của việc không thể dùng cách đó đang ập đến.

— Thứ ta không vừa ý là ngươi đấy. Ta không tin tưởng Hoàng tộc. Huống hồ là một Hoàng tử giống hệt Hoàng đế thì càng không cần bàn tới.

— Ngài nghĩ tôi sẽ thất hứa sao?

— Lời hứa đã bị phá vỡ rồi. Ta gả con gái làm vợ Hoàng đế là để làm bảo hiểm trong trường hợp phương Bắc có biến. Kết quả thì sao? Quý tộc phương Bắc bị đổ trách nhiệm cho cái chết của Hoàng Thái tử và bị đối xử lạnh nhạt!

— Chuyện đó là tội lỗi của Hoàng tộc. Nhưng vào lúc đó, Hoàng đế có quá nhiều việc phải làm. Công tước cũng thừa hiểu rằng ông ấy chỉ có thể gác lại vấn đề phương Bắc mà thôi.

Vào thời điểm đó, việc chuyển giao quyền lực đã bắt đầu.

Vậy mà người thừa kế lại qua đời. Cha tôi buộc phải chạy đôn chạy đáo để một lần nữa thống nhất Đế quốc dưới trướng mình.

Tất nhiên, đó không phải là lý do duy nhất. Chắc chắn trong thâm tâm, Phụ hoàng vẫn còn oán hận vì việc không cứu kịp Cố Thái tử.

Chính vì thế, Người không hề sốt sắng hành động. Có thể nói Người đã bỏ mặc mọi chuyện cho đến khi rảnh tay, bởi lẽ còn hàng núi việc khác phải giải quyết.

Và Công tước Lohenstein không thể tha thứ cho điều đó.

"Chuyện đó thì có liên quan gì chứ! Con gái ta thời trẻ đã vang danh là kiếm sĩ đệ nhất phương Bắc, nó khao khát được sống cùng kiếm thuật! Đó là những đứa con ta đã một tay nuôi nấng sau khi vợ ta mất sớm! Ta đã mong chúng được hạnh phúc! Mong chúng được sống cho ước mơ của mình! Vậy mà ta lại phải hiến dâng con gái mình ra! Tất cả đều là vì phương Bắc!"

Khi cưới Đệ tứ Phi, Phụ hoàng vẫn còn là Hoàng Thái tử. Tuy nhiên, quá trình chuyển giao quyền lực hầu như đã hoàn tất, chỉ còn chờ ngày đăng cơ. Người cũng đã có những phi tần khác, và cuộc hôn nhân này chẳng hề xuất phát từ tình yêu.

Củng cố huyết thống và ổn định quyền lực. Một cuộc hôn nhân chính trị hoàn toàn.

Đối với Đệ tứ Phi, người mong muốn sống như một kiếm sĩ, việc bị lợi dụng như một quân cờ chính trị hẳn là điều nhục nhã.

Nhưng, con gái của Công tước chính là người như vậy.

Có rất nhiều quý tộc nữ vui vẻ trở thành vợ của Hoàng đế. Bi kịch nằm ở chỗ bà ấy không phải là người bình thường.

"Khi tiễn con gái đi, ta đã cúi đầu nhờ cậy hãy giúp đỡ cho phương Bắc! Dù đã chấp nhận điều đó, dù đã nạp con gái ta làm Phi, nhưng Hoàng đế và con trai lão lại chẳng đoái hoài gì đến phương Bắc! Bảo ta phải tin thế nào đây!?"

"Tin hay không là chuyện khác, nhưng Công tước hẳn là người hiểu rõ nhất rằng không còn con đường nào khác."

"Nếu ngươi thất hứa thì sao? Ai đảm bảo rằng ngươi chắc chắn sẽ nhường lại công trạng? Hiện tại ngươi cần sức mạnh của các chư hầu phương Bắc cho em trai mình. Nhưng khi chiến tranh kết thúc thì sao? Thứ tiếp theo ngươi muốn sẽ là công trạng để chiến thắng trong cuộc tranh đoạt Đế vị. Việc ngươi thăng tiến sẽ là điểm cộng lớn cho em trai ngươi!"

"Tôi sẽ không làm thế. Nếu tôi thăng tiến, phiếu bầu sẽ bị chia rẽ. Niềm tin của quý tộc phương Bắc cũng sẽ mất. Tôi không làm chuyện ngu ngốc như vậy đâu. Rõ ràng hành động vì các ngài, giành lấy sự ủng hộ của các ngài mới là thượng sách."

"Lời nói gió bay, muốn nói sao chẳng được!"

Kỳ lạ.

Thái độ quá mức cứng rắn.

Dù có kéo dài thêm nữa thì cũng chẳng đem lại chút lợi lộc nào cho Công tước.

"Nếu muốn đàm phán với ta, hãy đưa Hoàng đế hoặc Tể tướng đến đây! Nếu không bắt viết giấy cam kết thì ta không thể tin được!"

"Đừng đưa ra đòi hỏi vô lý. Trong tình thế này, không đời nào một trong hai người đó lại rời khỏi Đế đô."

"Vậy thì mang giấy cam kết đến đây. Ngươi hãy vận dụng trí tuệ của mình, mang giấy cam kết đến vì phương Bắc. Đó là mong muốn của ta."

Dứt lời, Công tước đứng dậy khỏi ghế như thể cuộc nói chuyện đã kết thúc.

Nhưng, trong một khoảnh khắc, bước chân Công tước loạng choạng.

Sau động tác như cố kìm nén cơn ho, Công tước rời đi như không có chuyện gì xảy ra.

"Ông nội! Đợi đã ạ!"

Shar đuổi theo sau, nhưng Công tước Lohenstein không hề ngoảnh lại.

Shar vừa là con gái của người con trai quan trọng, vừa là cháu gái của người bạn đồng minh.

Đối với Công tước Lohenstein, cô ấy hẳn là một sự tồn tại vô cùng quý giá.

Điều đó có thể thấy rõ qua cơn thịnh nộ ông ấy thể hiện trước khi đàm phán.

Nhưng hiện tại, ông ấy quá lạnh lùng.

"Ông thấy sao?"

"Tôi e là đúng như ngài Arnold suy đoán."

"...Vậy à."

Nghe lời Sebas, tôi quay gót trở lại.

Có lẽ Công tước đang lâm bệnh. Chính vì thế, ông ấy cần một bằng chứng vật chất rõ ràng.

Để chuẩn bị cho tình huống sau khi bản thân qua đời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!