Tập 01

Chương 5: Kẻ Xâm Nhập

Chương 5: Kẻ Xâm Nhập

Ngày 30 tháng 4, thứ Sáu.

"Ơ, Kyouko-san?"

Người đón Mayumi khi cô đến trụ sở Company ở Machida là Fujibayashi.

Fujibayashi là cháu gái của trưởng lão Thập Sư Tộc, cố Kudou Retsu. Cha của Mayumi, Saegusa Kouichi, hồi nhỏ từng theo học Kudou Retsu. Nhờ mối duyên đó, hai người đã quen biết nhau từ trước khi Mayumi vào cấp ba.

"Chào buổi sáng, Mayumi-san."

"...Hai người quen nhau sao?"

Ryousuke, người đã đến trước, hỏi với vẻ nghi hoặc. Trước đó Fujibayashi và Ryousuke đã giới thiệu bản thân với nhau.

"Ừ. Quen nhau cũng được mười năm rồi nhỉ."

"Lần đầu gặp là chín năm trước ạ, Kyouko-san."

"Nhưng đây là lần đầu tiên làm việc cùng nhau đấy."

Mayumi mới tốt nghiệp đại học năm nay nên nếu nói về việc cùng nơi làm việc thì đương nhiên là lần đầu, nhưng ý của Fujibayashi không phải vậy. Fujibayashi từng là quân nhân, còn Mayumi đã hoạt động với tư cách thành viên Thập Sư Tộc từ trước khi tốt nghiệp đại học. Lẽ ra phải có trường hợp hợp tác trong cùng một nhiệm vụ, nhưng không hiểu sao lại chưa từng có cơ hội đó. Tháng 10 năm 2095, khi Yokohama bị quân Đại Á Liên Hợp xâm lược, rốt cuộc họ cũng không kề vai sát cánh chiến đấu trên cùng một chiến trường.

"Cùng nhau, nghĩa là Kyouko-san cũng làm việc tại Magian Company sao!?"

"Chị nghĩ chuyện đó đâu có gì đáng ngạc nhiên. Em biết chị đã rời quân đội Quốc phòng rồi mà?"

"Vâng, em biết, nhưng mà..."

Như đã nói, Mayumi và Fujibayashi là chỗ quen biết giữa hai gia đình. Kudou Retsu qua đời trước khi Fujibayashi giải ngũ, nhưng không vì thế mà quan hệ giữa nhà Kudou hay nhà Fujibayashi (nơi con gái Kudou Retsu gả vào) và nhà Saegusa bị cắt đứt. Việc Fujibayashi rời quân đội tuy không được thông báo riêng cho hai nhà, nhưng cũng không bị giấu giếm. Nhà Saegusa đã không bỏ qua thông tin đó.

"Đương nhiên là chị phải làm việc ở đâu đó chứ?"

"Em cứ tưởng chị đã về nhà mẹ đẻ..."

"Chị ghét thế lắm. Nếu về nhà mẹ đẻ thì chắc chắn sẽ bị ép kết hôn cho xem. Chị không giống Mayumi-san, chị cũng có tuổi rồi mà."

Mayumi không thể phủ nhận lời tự giễu của Fujibayashi. Không chỉ các Ma pháp sư mang Số (Numbers) mới bị yêu cầu kết hôn sớm. Nhà Fujibayashi là dòng dõi Cổ thức Ma pháp sư, nhưng chính vì là danh gia vọng tộc lâu đời nên áp lực truyền thống và sự ràng buộc còn mạnh hơn cả những Thập Sư Tộc mới nổi chỉ có cái danh. Mayumi cũng dễ dàng tưởng tượng được rằng câu nói "bị ép kết hôn" không phải là nói đùa.

"May mắn là sau khi rời quân đội, chị được gia tộc Yotsuba nhận vào."

"...Nhờ mối duyên đó mà chị vào tổ chức này?"

"Đại loại vậy. Từ trước khi nơi này được thành lập, chị đã làm nhiều việc cùng Giám đốc Shiba rồi."

"Công việc" mà Fujibayashi nói đến không phải liên quan đến FLT hay Lò Hằng Tinh, mà là loại công việc không thể nói công khai, nhưng Mayumi không hiểu được đến mức đó.

"Chuyện phiếm đến đây thôi. Mayumi-san, Toomi-san, hai người có thể đi ngay được không? Hôm nay Giám đốc đã giao cho tôi nhiệm vụ dẫn hai người đến tham quan Ma Công Viện đang xây dựng."

Chuyển sang giọng điệu công việc ở nửa sau câu nói, Fujibayashi hỏi Mayumi và Ryousuke.

"Vâng, được ạ."

Ryousuke phản ứng trước với câu hỏi của Fujibayashi.

"Em cũng không sao ạ, nhưng mà..."

Mayumi cũng tiếp lời ngay, nhưng cô không chỉ ngoan ngoãn gật đầu.

"...'Ma Công Viện'? Đó là cơ sở gì vậy ạ?"

Trước cái tên lạ lẫm, Mayumi buột miệng hỏi một câu có thể là thừa thãi.

"Em chưa nghe Giám đốc nói sao?"

"Vâng... Em nghĩ là chưa được nghe ạ."

Mayumi trả lời thiếu tự tin rồi nhìn sang Ryousuke.

"Tôi cũng chưa nghe nói."

Đáp lại ánh mắt của Mayumi, Ryousuke đồng tình với cô.

"Về nội dung kinh doanh của Magian Company, hai người đã được giải thích rồi đúng không?"

Lần này cả hai đều gật đầu trước câu hỏi của Fujibayashi.

"Học viện Chuyên môn Kỹ thuật Công nghiệp Ma pháp, gọi tắt là Ma Công Viện, là cơ sở giáo dục để học về các kỹ thuật công nghiệp sử dụng ma pháp. Nó không phải trường chuyên tu hay các loại trường học chính quy mà là trường chưa được cấp phép, nhưng thiết bị, đội ngũ giảng viên và môi trường giáo dục sẽ không thua kém gì đại học. Về vốn vận hành, chúng tôi nhận được đầu tư từ nhiều doanh nghiệp nên mười năm tới sẽ ổn định. Dù tốt nghiệp cũng không được cấp bằng cấp học thuật, nhưng đã có cam kết nội bộ là các doanh nghiệp đầu tư sẽ tích cực tiếp nhận sinh viên tốt nghiệp."

"Nó là trường chuyên môn về Kỹ thuật ma pháp (Magic Engineering), khác với Đại học Ma pháp sao?"

"Không."

Trước câu hỏi của Mayumi, Fujibayashi lắc đầu.

"Cái được dạy không phải là Kỹ thuật ma pháp, mà là kỹ thuật công nghiệp sử dụng ma pháp."

"...Khác nhau như thế nào vậy?"

Lần này đến lượt Ryousuke hỏi với vẻ mặt không hiểu. Thực ra lúc nghe Tatsuya giải thích, Ryousuke cũng chưa hiểu được sự khác biệt này.

"Kỹ thuật ma pháp là môn học nghiên cứu ma pháp từ cách tiếp cận của kỹ thuật điện tử, kỹ thuật vật liệu. Tại Ma Công Viện cũng sẽ đưa Kỹ thuật ma pháp vào giảng dạy, nhưng trọng tâm sẽ là kỹ thuật ứng dụng ma pháp vào lĩnh vực công nghiệp."

"Nghĩa là hướng đến giáo dục mang tính thực tiễn sao?"

Trước câu hỏi dồn của Ryousuke, Fujibayashi nở nụ cười có phần tinh quái.

"Nói là thực tiễn, hay đúng hơn là giáo dục thực dụng. Vì mục đích của Company là thúc đẩy việc làm cho các Magian mà."

"Tôi đã hiểu."

Ryousuke thẳng lưng cúi chào.

Đánh hơi thấy mùi binh sĩ từ động tác đó, Fujibayashi thoáng lộ vẻ cảnh giác, nhưng Ryousuke đang cúi mặt xuống đất đương nhiên không thấy, và cả Mayumi cũng không nhận ra biểu cảm đó.

Ma Công Viện đang xây dựng nằm ở gần mũi bán đảo Izu.

Bước xuống từ chiếc xe tự hành do Fujibayashi lái, Mayumi và Ryousuke không giấu được sự ngạc nhiên trước cơ sở hoành tráng hơn dự kiến.

Ma Công Viện được xây dựng bên bờ biển. Khuôn viên tiếp giáp với một bến cảng. Bến cảng đó tuy không đủ quy mô cho tàu chở dầu hay tàu hàng lớn cập bến, nhưng bờ kè được xây dựng kiên cố và có vẻ nước khá sâu. Có cả cần cẩu lớn. Rõ ràng đây là vị trí được thiết kế với giả định tiếp cận bằng đường biển.

Tòa nhà không mang lại cảm giác của một ngôi trường. Nó giống như một nhà máy và tòa nhà quản lý năm tầng đi kèm.

"Khi nào dự định khai giảng ạ?"

Nhìn tòa nhà có vẻ như đã hoàn thành, Mayumi hỏi Fujibayashi.

"Dự kiến là tháng 9. Và Mayumi-san cùng Toomi-san sẽ làm việc tại đây."

"Tôi chưa từng làm công việc văn phòng trường học bao giờ?"

Như để trấn an Mayumi đang lộ rõ vẻ cảnh giác, Fujibayashi làm dịu giọng.

"Chị không định giao ngay những nghiệp vụ chuyên môn đâu. Ban đầu hai người sẽ soạn thảo các giấy tờ định mẫu và xử lý dữ liệu nội bộ."

"Là xử lý dữ liệu offline sao."

Fujibayashi thính tai bắt được câu lẩm bẩm của Ryousuke.

"Anh không hài lòng sao?"

"Không, nếu là việc đó thì tôi làm được."

Chuyên ngành đại học của Ryousuke là kỹ thuật robot, nhưng sau khi biết đến FEHR và gặp Lena, anh đã bỏ học giữa chừng. Anh không có kiến thức về kế toán hay những thứ giúp ích cho việc điều hành pháp nhân, nhưng nếu bảo làm giảng viên kỹ thuật là chuyên ngành khi vào đại học thì anh cũng không tự tin. Về điểm này, Ryousuke nghĩ rằng nếu chỉ là thao tác thiết bị thông tin ở mức giao cho nhân viên cấp thấp thì anh có thể xoay xở được.

"Vậy thì tốt rồi. Tôi sẽ dẫn hai người vào trong."

Fujibayashi dẫn hai người vào trong khuôn viên.

Theo thứ tự Mayumi rồi đến Ryousuke, hai người đi theo sau lưng Fujibayashi.

Chỉ có các cơ sở thực hành là chưa thi công xong, còn phòng văn phòng và thiết bị văn phòng đã sẵn sàng để bắt đầu công việc ngay lập tức.

"Tôi muốn hai người bắt tay vào chuẩn bị khai giảng ngay khi sắp xếp xong việc cá nhân, hai người định đi làm thế nào? Nếu muốn thì có nhà ở của công ty đấy."

"Để xem nào... Cho em đăng ký nhà ở công ty được không ạ?"

Quyết định của Mayumi trước câu hỏi của Fujibayashi rất nhanh chóng. Từ Tokyo đến đây bằng xe tự hành mất hai tiếng rưỡi, đi tàu điện cá nhân Cabinet cũng mất hơn một tiếng chỉ riêng thời gian ngồi tàu. Thời gian đi làm như vậy là khá dài trong thời đại này. Mayumi chọn thuê nhà công ty.

Chắc chắn cô cũng có động cơ muốn rời khỏi nhà. Mayumi từ trước đến nay chưa từng sống xa cha mẹ. Cô là một tiểu thư chính hiệu được vây quanh bởi đông đảo người hầu. Không có gì lạ nếu cô nghĩ "đây là cơ hội tốt để thử sống một mình", nhất là khi cô cũng khá tự tin vào khả năng nữ công gia chánh của mình.

"...Nhà công ty đó có chỗ đỗ xe tự hành không?"

Ryousuke muốn biết có bãi đỗ xe hay không trước cả khi quan tâm đến thiết kế phòng hay vị trí.

"Nếu là bãi đỗ xe chung không mái che thì có đấy. Nghe nói anh vừa từ USNA về, anh có xe sao?"

"Không, hiện tại tôi chưa có, nhưng tôi định mua ngay. Sở thích của tôi là lái xe."

"Vậy sao. Thế thì làm thủ tục đó luôn nhé. Chắc cũng cần xem phòng nhỉ? Tôi sẽ dẫn đi. Từ đây đi bộ khoảng 5 phút thôi."

Trước lời nói của Fujibayashi, Mayumi gật đầu mạnh, còn Ryousuke gật đầu nhẹ.

Khi hai người xem xong khu nhà ở công ty dạng chung cư và quay lại trước Ma Công Viện, có một chiếc máy bay đang nổi trên mặt nước ở bến cảng.

"Đó là tàu cánh ngầm hiệu ứng mặt nước sao?"

Thấy vậy, Ryousuke hỏi Fujibayashi.

"Anh biết rõ nhỉ."

Tàu cánh ngầm hiệu ứng mặt nước. Tên gọi phổ biến hơn có lẽ là máy bay hiệu ứng mặt đất. Là loại máy bay cho phép chở tải trọng lớn đổi lại việc giới hạn độ cao bay cực thấp.

"Chiếc vận tải cơ này dùng để đi lại giữa đây và đảo Miyaki, nơi có nhà máy Lò Hằng Tinh. Hiện tại chỉ dùng để vận chuyển hàng hóa, nhưng sau khi Ma Công Viện khai giảng, nó cũng sẽ được dùng để đưa đón học viên tham gia thực tập tại đảo Miyaki."

"Nhưng tàu cánh ngầm hiệu ứng mặt nước chỉ dành cho mặt nước lặng, không dùng được ở vùng biển xa chứ?"

"Vấn đề đó đã được giải quyết bằng cải tiến kỹ thuật rồi."

"À, thực tập là sao ạ?"

Mayumi, người bị bỏ lại trong cuộc nói chuyện, chen vào giữa Ryousuke và Fujibayashi.

"Những học viên đạt thành tích nhất định, nếu có nguyện vọng sẽ được thực tập tại nhà máy Lò Hằng Tinh. Đó là điểm thu hút của Ma Công Viện đấy."

"Cái đó... chắc sẽ có nhiều người nhảy vào lắm đây. Điều kiện nhập học là Magian có học lực trình độ tốt nghiệp cấp ba và không giới hạn độ tuổi, đúng không ạ. Em có cảm giác những người đã đi làm muốn biết bí quyết về Lò Hằng Tinh sẽ ùn ùn kéo đến mất."

"Ra là vậy. Thế thì Mayumi-san và Toomi-san hãy thử suy nghĩ về cơ chế để những người trẻ thực sự cần sự giáo dục tại Ma Công Viện có thể được ưu tiên nhập học xem sao. Hãy coi đó là công việc đầu tiên của hai người."

Chức danh của Fujibayashi tại Company là Trưởng phòng Hành chính. Là cấp trên của nhóm Mayumi.

"Hả!?"

====================

Mayumi thốt lên đầy kinh ngạc trước mệnh lệnh công việc đột ngột.

"Chẳng phải công việc của chúng ta là xử lý dữ liệu ngoại tuyến sao?"

Ryousuke cũng dè dặt đưa ra lời phản đối.

"Không chỉ riêng doanh nghiệp, chuyện này cũng thường xảy ra trong các tổ chức ở Nhật Bản mà."

Tuy nhiên, Fujibayashi hoàn toàn không để tâm đến sự kháng nghị của Ryousuke.

Nhìn thấy cảnh đó, Mayumi thầm lo sợ: "Có khi nào đây là một công ty đen bóc lột sức lao động không nhỉ..."

◇◇◇

Sau đó, cả nhóm cùng chiếc xe tự hành lên tàu cánh ngầm đệm khí... được những người liên quan đến đảo Miyakijima gọi là "Tàu con thoi Izu"... và được Fujibayashi đưa đến đảo Miyakijima.

"Đây là nhà máy Lò Hằng Tinh. Saegusa-san, đây không phải lần đầu cô đến đây đúng không?"

"Vâng, tôi từng được tham quan cùng mọi người trong Hai Mươi Tám Gia Tộc trước đây."

Hai Mươi Tám Gia Tộc là tên gọi chỉ hai mươi tám dòng dõi xuất thân từ các Viện nghiên cứu phát triển ma pháp sư (từ số 1 đến số 10) vẫn còn giữ được vị thế mà không bị tước bỏ con số. Thập Sư Tộc được chọn ra từ chính hai mươi tám gia tộc này.

Tháng 4 năm 2097, theo lời kêu gọi của Juumonji Katsuto, một cuộc họp tập hợp các gương mặt trẻ của Hai Mươi Tám Gia Tộc đã được tổ chức để thảo luận về các biện pháp đối phó với chủ nghĩa phản ma pháp. Bản thân cuộc họp đó chỉ diễn ra một lần, nhưng sự giao lưu giữa các thế hệ trẻ vẫn tiếp tục và các buổi hội thảo tương tự thường xuyên được tổ chức. Chuyến tham quan nhà máy Lò Hằng Tinh cũng là một trong những buổi hội thảo đó.

Tuy nhiên, Tatsuya và Miyuki chưa bao giờ được mời tham gia nhóm trẻ này. Nguyên nhân được cho là do Tatsuya đã đối đầu gay gắt với những người tham dự khác trong cuộc họp tháng 4 năm 2097.

Mà, những chuyện cũ đó giờ không còn quan trọng nữa. Nếu đã từng đến đây, chắc hẳn cô ấy đã nắm được những thông tin cơ bản.

"Toomi-san, cậu có muốn xem trọng điểm khu vực nào không?"

Nếu có lĩnh vực nào cậu ta đặc biệt quan tâm, cần phải gọi chuyên gia đến hướng dẫn.

"Không, không có gì đặc biệt. Tôi có thể xem qua toàn bộ cơ sở phát điện được không?"

"Được thôi."

Fujibayashi khẽ thở phào nhẹ nhõm và gật đầu trước yêu cầu của Ryousuke.

Trong lúc tham quan, họ gặp Tatsuya đang ở trong phòng điều khiển chính của Lò Hằng Tinh.

"Giám đốc, anh vất vả rồi."

"Cô Fujibayashi, cảm ơn cô đã dẫn đường."

Xung quanh có các kỹ thuật viên phụ trách phòng điều khiển. Tatsuya và Fujibayashi đeo lên chiếc mặt nạ xã giao để trao đổi với nhau.

"Có sự cố gì sao? Tôi nhớ lịch trình hôm nay anh sẽ ở khu vực Tây Bắc mà."

Đảo Miyakijima hiện tại được chia thành bốn khu vực để thuận tiện cho việc quản lý.

Khu Đông Bắc, nơi đặt nhà máy Lò Hằng Tinh.

Khu Đông Nam, nơi có sân bay.

Khu Tây Bắc, nơi đặt các cơ sở của gia tộc Yotsuba.

Và khu Tây Nam, nơi thiết lập trường thử nghiệm bí mật... thực chất là thang máy vệ tinh ảo kết nối mặt đất với "Takachiho", nơi Minoru và Minami đang sinh sống.

Trong số đó, khu Tây Bắc và Tây Nam cấm người không phận sự, ngoại trừ những người liên quan đến gia tộc Yotsuba. Tuy nhiên, hàng rào ranh giới không được dựng ở giữa đảo. Khu Đông Bắc và Đông Nam chiếm 70% diện tích đảo. Dù 30% diện tích bị cấm ra vào, cư dân ở phía Đông cũng không cảm thấy bất tiện.

Và theo lịch trình, Tatsuya hôm nay lẽ ra phải giam mình cả ngày trong phòng nghiên cứu ở khu Tây Bắc, nơi người ngoài không được phép lui tới.

"Không phải sự cố, nhưng có yêu cầu muốn tôi đích thân kiểm tra để chuẩn bị cho ngày mai."

"À, ra là vậy."

Không chỉ Fujibayashi, Mayumi cũng lộ vẻ đã hiểu, nhưng Ryousuke thì có vẻ vẫn chưa nắm được tình hình.

Nhận thấy điều đó, Mayumi nói nhỏ với Ryousuke.

"Ngày mai là ngày thành lập Công ty Cổ phần Stellar Generator, sẽ có rất nhiều khách mời được triệu tập. Ngoài tiệc đứng, lịch trình còn bao gồm cả việc tham quan nhà máy nữa."

Gương mặt Ryousuke hiện lên vẻ thấu hiểu.

"Đúng rồi, Saegusa-san."

Lúc đó, Fujibayashi quay lại.

"Cô có thể giúp một tay trong bữa tiệc ngày mai không?"

"...Đó cũng là mệnh lệnh công việc sao?"

"Không, đây là lời nhờ vả. Saegusa-san, cô quen với mấy chuyện tiệc tùng này mà đúng không?"

"Nhưng mà..."

"Chúng tôi đang thiếu người tiếp khách. Chẳng lẽ cô định để Miyuki-san phải tiếp chuyện mấy ông chú lạ hoắc sao? Về khoản này, Saegusa-san đã 'bách chiến bách thắng' trong các bữa tiệc của nhà Saegusa rồi còn gì."

"Tôi đâu có sành sỏi đến mức đó!"

"Giám đốc, anh cũng nói gì đi chứ. Chuyện này là để giảm bớt gánh nặng cho Miyuki-san đấy."

Thấy Mayumi mãi không chịu gật đầu, Fujibayashi sốt ruột quay sang cầu viện Tatsuya.

"Saegusa-san, tôi có thể nhờ cô được không?"

Cụm từ "vì Miyuki" có hiệu quả tuyệt đối với Tatsuya.

"Ngày mai cũng sẽ có người của Hiệp hội Ma pháp đến dự, mà mối quan hệ giữa tôi và họ không được tốt đẹp cho lắm."

Thực ra, chẳng cần phải nói những lời đó, Mayumi vốn là người có tính hay lo chuyện bao đồng.

Hơn nữa, cô cũng biết chuyện Tatsuya bị Hiệp hội Ma pháp Nhật Bản thù địch một cách vô lý qua những lời đồn đại trong giới.

"...Hãy để tôi hỏi ý kiến cha đã."

Dù sao thì Mayumi cũng mang thân phận trưởng nữ nhà Saegusa. Việc cô không thể tự mình quyết định cũng là điều dễ hiểu.

Chuyến tham quan nhà máy kết thúc vào buổi chiều tối, Mayumi trở về nhà để bàn bạc với cha về việc tham dự bữa tiệc.

Ryousuke vừa mới về nước nên chưa thuê căn hộ, anh quyết định giữ nguyên phòng khách sạn đang ở và mượn tạm ký túc xá nhân viên trên đảo Miyakijima cho đêm nay.

◇◇◇

Sau bữa tối, khi nghe Mayumi hỏi ý kiến về việc làm người tiếp khách tại tiệc thành lập Công ty Stellar Generator, Koichi đồng ý ngay tắp lự.

"Cơ hội tốt đấy. Nhân tiện con hãy để giới tài chính nhớ mặt mình đi."

Bữa tiệc ngày mai dự kiến sẽ có sự tham gia của các giám đốc và lãnh đạo cấp cao của những doanh nghiệp đầu tư vào nhà máy Lò Hằng Tinh. Gia tộc Saegusa tuy cũng là đại gia, nhưng đáng tiếc là mối quan hệ với các doanh nghiệp hàng đầu theo đúng nghĩa đen thì không nhiều. Việc ông ta muốn nhân cơ hội này dùng con gái để củng cố mối quan hệ với giới tài chính, xét trên cương vị tộc trưởng, âu cũng là lẽ đương nhiên.

"Mayumi, váy và trang sức con mặc đi dự tiệc có sẵn không? Nếu cần thì cứ đi mua."

Không biết là do thấy tầm quan trọng của sự kiện hay chỉ là "đếm cua trong lỗ", Koichi tỏ ra hào phóng lạ thường.

"Giờ này ấy ạ? Con không đi đâu. Đồ con có sẵn là đủ rồi."

Đồng hồ chỉ chưa đến 8 giờ tối. Các cửa hàng dành cho khách phổ thông sắp đóng cửa, nhưng bộ phận phục vụ khách VIP của các trung tâm thương mại vẫn hoạt động, và các cửa hàng mặt phố cũng vẫn mở cửa cho khách quen. Giờ này đi mua sắm từ váy, giày đến trang sức vẫn hoàn toàn khả thi.

Nhưng lúc này, nhu cầu nghỉ ngơi của Mayumi đã chiến thắng ham muốn vật chất.

"Vậy à. Thế thì tối nay con nghỉ sớm đi để chuẩn bị cho ngày mai."

"Vâng, con xin phép."

Mayumi đáp lại lời cha một cách lạnh nhạt, rồi đứng dậy rời khỏi thư phòng.

◇◇◇

Ký túc xá nhân viên mà Ryousuke mượn nằm ngay sát nách nhà máy Lò Hằng Tinh. Vị trí này giúp nhân viên có thể chạy đến ngay lập tức nếu có sự cố xảy ra tại nhà máy... Nhân tiện, khách sạn dành cho khách bên ngoài như cánh báo chí được bố trí gần sân bay.

Nửa đêm, khi Ryousuke đang định lên giường đi ngủ, anh chợt cảm nhận được một luồng khí tức ma pháp kỳ lạ phát ra từ hướng nhà máy.

Anh thay bộ đồ ngủ thuê bằng quần áo thường ngày rồi rời khỏi phòng. Ký túc xá là dạng căn hộ dịch vụ ba tầng cho thuê theo ngày, không có sảnh chờ hay quầy lễ tân. Ra vào tự do. Ngoài camera giám sát thì không có thiết bị an ninh nào khác.

Không có tường bao hay hàng rào quanh nhà máy Lò Hằng Tinh. Bởi vì cả hòn đảo này là đất tư nhân. Ngược lại, khu vực sân bay lại được bao quanh bởi hàng rào. Tuy nhiên, đó không phải là hàng rào dây thép gai hay có dòng điện cao thế, nên việc vượt qua rất dễ dàng. Nếu vượt qua mà không có sự cho phép sẽ bị coi là xâm nhập trái phép vào đất tư. Những lỗ hổng trong luật pháp nội địa hiện đại kiểu như "không có công trình kiến trúc thì không cấu thành tội xâm nhập trái phép" đã được khắc phục.

Trong tình huống này, việc đi vào khuôn viên nhà máy rất đơn giản. Nhưng dù không vào bên trong tòa nhà, nếu bị phát hiện lảng vảng vào giờ này chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.

Ryousuke đang thâm nhập vào Magian Company theo ý muốn của Lena, thủ lĩnh FEHR. Xét đến lập trường đó, anh nên tránh những hành động gây ngờ vực. Nhưng lúc này, không hiểu sao anh không thể bỏ qua luồng khí tức ma pháp kia.

Ryousuke không quá giỏi trong việc cảm nhận ma pháp. Nhưng anh lại rất nhạy bén trong việc phát hiện khí tức. Đây là kỹ năng anh rèn luyện được từ võ thuật hơn là kỹ năng ma pháp. Anh lần theo luồng khí đó.

Chủ nhân của luồng khí đang ở trung tâm nhà máy, bên trong tòa nhà chứa Lò Hằng Tinh. Trong tòa nhà này cũng có phòng điều khiển mà Ryousuke đã gặp Tatsuya ban ngày.

Cánh cửa của tòa nhà Lò Hằng Tinh, không hiểu sao lại đang mở.

Không phải ở mức độ không khóa cửa. Mà là cửa thông hành dành cho người ra vào đang mở toang.

(Tại sao chuông báo động không kêu...? Chẳng lẽ bảo vệ đi tuần quên đóng cửa?)

Nếu mở khóa bằng phương thức chính quy để vào trong thì đương nhiên thiết bị an ninh sẽ không phản ứng.

Ryousuke do dự vài giây rồi bước vào tòa nhà Lò Hằng Tinh. Anh quyết định nếu bị phát hiện sẽ viện cớ là "định nhắc nhở việc cửa thông hành bị mở".

Khí tức của con người phát ra từ phía phòng chứa, nơi đặt Lò Hằng Tinh.

Nếu muốn đánh cắp công nghệ Lò Hằng Tinh thì phải nhắm vào phòng điều khiển chứ. Chương trình điều khiển nằm ở phòng đó.

(Quả nhiên là bảo vệ sao...?)

Hay là mình đã lo xa quá về việc có kẻ xâm nhập?

Ryousuke tuy mất tự tin nhưng vẫn không dừng bước. Anh xóa bỏ khí tức, nín thở bước đi nhẹ nhàng lần theo dấu vết của kẻ nào đó.

Chủ nhân của luồng khí quả nhiên đang ở trong phòng chứa.

Phòng chứa (container room) là tên gọi được vay mượn từ tên của thùng chứa lò phản ứng hạt nhân. Lò phản ứng nhiệt hạch (bao gồm Lò Hằng Tinh) và lò phản ứng hạt nhân (lò phân hạch) có cơ chế hoạt động hoàn toàn khác nhau, nhưng vì cùng thuộc nhóm "năng lượng hạt nhân" nên người ta dùng những cái tên tương tự.

Cửa phòng chứa cũng đang mở.

(Chẳng lẽ bọn chúng để mở cho dễ tẩu thoát...?)

Mối nghi ngờ trong lòng Ryousuke ngày càng lớn, anh nấp sau cánh cửa nhìn vào bên trong.

Ở đó, hai gã đàn ông đeo kính bảo hộ che kín mặt đang bám vào một trong sáu Lò Hằng Tinh, tay cầm dụng cụ hí hoáy làm gì đó.

(Sửa chữa... không, là trộm linh kiện sao?)

Nếu là sửa chữa thì không có lý do gì lại không bật đèn phòng.

Khả năng cao là gián điệp công nghiệp đang cố đánh cắp linh kiện quan trọng.

Dù không có bằng chứng, nhưng Ryousuke đã phán đoán như vậy. Ngay khi anh định lẻn vào phòng chứa để bắt giữ những kẻ khả nghi, thì...

"Làm cái gì ở đó!"

Tiếng quát và ánh đèn pin chiếu thẳng vào Ryousuke. Là bảo vệ đi tuần. Không, có lẽ không phải đi tuần mà là phát hiện bất thường nên chạy tới.

Phản ứng lại tiếng quát đó, những kẻ khả nghi trong phòng chứa lao vụt ra ngoài.

Ryousuke phản xạ đưa chân ra ngáng.

Một trong hai tên vấp phải chân anh và ngã nhào.

Nhưng gã đó lập tức đứng dậy, chạy theo đồng bọn về phía lối ra. Không may là người bảo vệ lại không đứng ở hướng đó.

(Chặn đường lui là quy tắc cơ bản chứ!)

Ryousuke thầm chửi rủa tên bảo vệ trong lòng rồi đuổi theo những kẻ khả nghi.

Ryousuke chạy nhanh hơn.

Anh vươn tay định tóm lấy tên chạy sau.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc đó.

(Akhrus ya Samsam - Đóng lại, vừng ơi)

Một câu thần chú với ngôn ngữ lạ lẫm nhưng mang ý nghĩa nổi tiếng vang lên hai lần trong đầu anh, đồng thời trước mắt anh tối sầm lại.

Ngay trước đó hành lang cũng không bật đèn, nhưng nhờ ánh sáng của đèn khẩn cấp nên không hoàn toàn tối đen. Vẫn đủ độ sáng để không gặp khó khăn khi truy đuổi.

Theo bản năng tự vệ, Ryousuke bất giác dừng lại.

Tầm nhìn hồi phục sau ba giây.

Ngay sau đó, anh bị ai đó lao vào ôm chặt từ phía sau với một lực rất mạnh.

Thoáng chao đảo, anh phản xạ thúc cùi chỏ, nhân lúc cánh tay siết quanh cổ nới lỏng liền quật ngã đối phương.

Dưới ánh đèn pin lăn lóc trên hành lang, đối thủ hiện ra là một nhân viên bảo vệ mặc đồng phục.

(Chết tiệt, lỡ tay...!)

Trong lúc còn đang sững sờ, Ryousuke đã bị một nhân viên bảo vệ khác khống chế chặt chẽ.

◇◇◇

Bị giải đến phòng bảo vệ và bị còng tay vào ghế, Ryousuke thành thật kể lại về luồng khí ma pháp anh cảm nhận được và những kẻ xâm nhập trong phòng chứa.

Nhưng có lẽ việc anh phản xạ đánh trả là một sai lầm.

Anh bị quy kết là đồng bọn của những kẻ xâm nhập trái phép.

Ryousuke đành phải chịu cảnh bị giam giữ cho đến khi Tatsuya nhận được tin báo và đến phòng bảo vệ.

Theo chỉ thị của Tatsuya, cuối cùng Ryousuke cũng được tháo còng tay. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là anh được thả tự do. Anh phải tiếp tục chịu sự thẩm vấn của Tatsuya.

"Hai tên trộm đã sử dụng ma pháp để xâm nhập vào tòa nhà Lò Hằng Tinh, mở khóa phòng chứa và định đánh cắp linh kiện từ Lò Hằng Tinh, đúng không?"

"...Việc dùng ma pháp mở khóa chỉ là suy luận của tôi dựa trên tình hình, nhưng việc chúng bám vào Lò Hằng Tinh và sử dụng dụng cụ là do chính mắt tôi nhìn thấy."

"Ra vậy. Quả thực, xem đó là hành vi trộm cắp linh kiện thì hợp lý hơn. Tuy nhiên, camera giám sát trong phòng chứa không hiểu sao lại bị hỏng vào khung giờ đó."

Việc nhân viên bảo vệ được điều động khẩn cấp là do camera giám sát bị hỏng.

"Toomi-san. Rất tiếc, không có gì chứng minh được sự vô tội của cậu cả."

Ryousuke nghẹn lời.

Anh cũng hiểu rằng nhìn một cách khách quan, hành động của mình cực kỳ đáng ngờ.

"...Anh định giao tôi cho cảnh sát sao?"

"Không, tôi sẽ không báo cảnh sát. Nhân viên vừa mới thuê đã bị bắt vì tội trộm cắp chưa thành, đây là loại bê bối mà cánh truyền thông rất thích. Ngày mai, không, bữa tiệc hôm nay sẽ bị phá hỏng mất."

Như lời Tatsuya nói, đồng hồ đã điểm qua 0 giờ.

"Hơn nữa, tuy không có bằng chứng Toomi-san vô tội, nhưng cũng không có bằng chứng cậu có tội."

"......"

"Chỉ có điều, tôi buộc phải nói rằng rất khó để cậu tiếp tục làm việc tại công ty."

Ryousuke cúi đầu, nghiến chặt răng hàm.

Cuộc điều tra mà Lena, thủ lĩnh FEHR nhờ cậy vẫn chưa đâu vào đâu. Về Magian Company, anh mới chỉ biết được mục đích bề nổi. Đã mất công thâm nhập vào nội bộ, giờ mà bị đuổi việc thì anh sẽ phụ lòng tin của Lena mất.

"...Có thứ gì bị mất không?"

"Không, không có gì."

Trước câu hỏi đường đột của Ryousuke, Tatsuya trả lời mà sắc mặt không hề thay đổi. Tatsuya cũng không hỏi lại "Thì sao?". Không có phản ứng gì. Phải chăng trong lòng Tatsuya, việc sa thải Ryousuke đã được quyết định rồi?

Ryousuke cố gắng vực dậy tinh thần đang chực chờ sụp đổ và nói tiếp.

"Lò Hằng Tinh là kho báu của kỹ thuật ma pháp mang tính cách mạng. Tôi không biết mục đích của bọn trộm là gì, nhưng tôi không nghĩ chúng sẽ bỏ cuộc chỉ sau một lần. Tôi tin rằng chúng sẽ quay lại trộm lần nữa."

Biểu cảm của Tatsuya vẫn không lay chuyển. Có lẽ ý anh ta là chuyện đó không cần nói cũng biết.

"Có thể cho tôi một cơ hội không?"

"Cơ hội?"

Cuối cùng cũng có phản ứng từ Tatsuya.

"Tôi sẽ tự tay bắt bọn trộm. Hãy để tôi chứng minh sự trong sạch của mình bằng việc đó."

"Cậu định giả vờ mai phục để bắt trộm, nhưng thực chất là giúp chúng xâm nhập và tẩu thoát sao?"

Câu nói này không phải của Tatsuya. Đó là lời của Hanabishi Hyogo, người đi theo Tatsuya đến phòng bảo vệ và nãy giờ vẫn im lặng đứng sau lưng cậu.

"Tôi không phải đồng bọn của bọn trộm!"

Ryousuke hét lên với vẻ mặt đầy oan ức.

"Cũng có thể suy luận theo hướng đó. Toomi-san, bản thân cậu cũng hiểu mà đúng không?"

Ryousuke cứng họng. Quả thật, xét đến lập trường hiện tại và tình huống dẫn đến nó, suy đoán như Hyogo nói cũng có cơ sở.

"Tatsuya-sama, ngài định thế nào?"

Hyogo giao quyền quyết định cho Tatsuya. Ông ta không phản đối gay gắt đề nghị của Ryousuke. Thực ra, Hyogo không thực sự nghi ngờ Ryousuke.

"Được thôi. Tuy nhiên, cấm hành động đơn độc. Tôi sẽ chọn người đồng hành trong một hai ngày tới. Đêm nay cậu hãy về ký túc xá đi."

Bị cấm hành động đơn độc chẳng khác nào bị nói thẳng vào mặt là "tôi nghi ngờ cậu", thành thật mà nói thì chẳng vui vẻ gì. Nhưng nếu đứng trên lập trường của Tatsuya, đây có lẽ là quyết định bất khả kháng. Nếu chấp nhận đề nghị của Ryousuke vô điều kiện, Tatsuya có thể sẽ bị chỉ trích là thiên vị.

Hiểu được điều đó, Ryousuke chỉ còn cách tuân theo phán quyết của Tatsuya.

◇◇◇

Ngày 1 tháng 5, 4 giờ sáng.

Hôm nay dự kiến sẽ diễn ra tiệc thành lập công ty mới. Nói là vậy nhưng không có kế hoạch tổ chức nghi thức hoành tráng nào cả. Bản thân dự án đã bắt đầu từ hai năm trước và đang tiến triển thuận lợi. Việc thành lập công ty chỉ đơn thuần là thay đổi hình thức bên ngoài.

Bữa tiệc cũng chỉ là một buổi tiệc đứng quy mô lớn hơn bình thường một chút.

Dù khách mời có thể hơi đặc biệt.

Dẫu vậy, đây không phải là chuyện lớn đến mức phải bắt tay vào chuẩn bị từ lúc trời còn chưa sáng thế này.

Trong ánh bình minh mờ ảo, Ryousuke rời ký túc xá đi ra cảng. Từ khi sân bay được xây dựng ở khu Đông Nam, hầu như không còn ai ra vào đảo bằng đường biển. Tuy nhiên, tàu chở hàng vẫn ra vào tấp nập.

Cáp ngầm dưới biển để truyền tải điện năng do Lò Hằng Tinh sản xuất về đảo chính Honshu vẫn đang trong quá trình lắp đặt. Điện năng từ Lò Hằng Tinh hiện chủ yếu được dùng để sản xuất hydro. Hydro được sản xuất sẽ được chuyển bằng tàu container về các nhà máy ở Honshu, sau đó được chế biến thành nhiên liệu dễ sử dụng.

Chỉ riêng doanh thu từ khí hydro này, nhà máy Lò Hằng Tinh dự kiến sẽ thu hồi toàn bộ vốn đầu tư vào năm sau. Chuyện thành lập công ty mới để mở rộng kinh doanh tiến triển thuận lợi cũng là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, ngay cả bến cảng nơi tàu container ra vào tấp nập này, vào giờ này cũng không có bóng tàu hay bóng người nào. Ryousuke di chuyển ra tận cùng cầu cảng, lấy từ túi trong áo khoác ra một thiết bị di động cỡ lớn.

Không, phải gọi nó là điện thoại di động mới đúng. Thiết bị liên lạc vệ tinh dùng cho đàm thoại. Do sự phát triển của Mạng toàn cầu (Global Area Network - GAN), nó chỉ còn là phương tiện liên lạc thiểu số, nhưng nhờ những cải tiến kỹ thuật âm thầm, đến năm cuối cùng của thế kỷ 21 nó vẫn tồn tại như một phương tiện liên lạc hiện hành.

Tuy nhiên, nó không phổ biến. Ít nhất không phải là thứ để cá nhân sử dụng. Nếu chỉ để liên lạc quốc tế, dùng Mạng toàn cầu thông thường sẽ tiện hơn nhiều.

Năm 2100 Tây lịch, lợi ích của việc sử dụng thiết bị liên lạc vệ tinh thay vì Mạng toàn cầu, có chăng chỉ là không phải thông qua trạm gốc tại nơi phát sóng.

"Hello, Milady. Tôi là Ryousuke đây. Xin lỗi vì gọi vào giờ nghỉ trưa..."

Ryousuke bắt đầu cuộc trò chuyện bằng tiếng Anh.

Anh không hề nhận ra ánh mắt đang theo dõi tấm lưng mình từ trong bóng tối.

◇◇◇

Tổ chức bảo vệ nhân quyền ma pháp sư, kết xã chính trị FEHR.

12 giờ trưa ngày 30 tháng 4 giờ địa phương, tại văn phòng cá nhân ở trụ sở chính Vancouver, người đại diện Lena Fehr nhấc chiếc điện thoại vệ tinh đang đổ chuông lên.

Cô nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình.

Người gọi đến là Toomi Ryousuke, người cô vừa mới phái đến Nhật Bản.

Lena nhấn nút trả lời, đưa loa lại gần tai và mic lại gần miệng.

"He..."

『Hello, Milady. Tôi là Ryousuke đây. Xin lỗi vì gọi vào giờ nghỉ trưa. Tôi có chút chuyện muốn thảo luận, bây giờ có tiện không ạ?』

"......"

Lena thậm chí còn không được nói hết câu chào "Hello" quen thuộc.

『Milady, nếu không tiện thì tôi sẽ gọi lại sau?』

Là một người lãnh đạo, được tôn trọng chắc chắn tốt hơn là bị coi thường, nhưng Ryousuke có vẻ hơi quá đà.

Hôm nay Lena cũng nghĩ như vậy.

"...Không, không sao đâu. Có chuyện gì vậy?"

『Tôi đã được Magian Company tuyển dụng rồi.』

"Chẳng phải là khởi đầu suôn sẻ sao."

Vừa trả lời, Lena vừa nghiêng đầu. Đã thâm nhập được vào nội bộ tổ chức mục tiêu với tư cách nhân viên. Có thể nói giai đoạn đầu gần như hoàn hảo. Rốt cuộc có vấn đề gì chứ?

『Nhưng tôi đang bị nghi ngờ tội trộm cắp chưa thành và có nguy cơ bị sa thải sớm.』

"Hả? ...Cậu mới về nước được ba ngày thôi mà?"

Cái quái gì vậy, diễn biến nhanh như tàu lượn siêu tốc thế?

...Đó là cảm nghĩ thật lòng của Lena.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

『Thực ra là...』

Ryousuke giải thích lại sự việc đêm qua.

『Hai tên trộm đó, tôi nhớ mang máng là đã gặp ở đâu đó rồi, chúng không phải là thành viên của FEHR đúng không ạ?』

Và rồi Ryousuke hỏi Lena câu này. Có lẽ câu hỏi này là mục đích chính của cuộc gọi.

"Ít nhất thì tôi chưa ra lệnh cho thành viên nào ngoài Ryousuke xuất động đến Nhật Bản cả."

『Vậy sao...』

Lena cảm thấy giọng nói của Ryousuke cho thấy anh đang rất suy sụp.

Biệt danh "Thánh nữ" gán cho Lena chủ yếu bắt nguồn từ ma pháp sở trường của cô. Nhưng tính cách "phải làm gì đó giúp đỡ" mỗi khi thấy người gặp khó khăn có lẽ cũng là một phần lý do cô được gọi là "Thánh nữ".

"...Tuy không phải thành viên FEHR, nhưng cảm giác đã từng gặp chúng của Ryousuke có lẽ không phải do tưởng tượng đâu."

『Milady, cô có manh mối gì sao!?』

Giọng nói tràn đầy kỳ vọng vang lên từ loa.

"Vì tôi không trực tiếp nhìn thấy nên không thể khẳng định chắc chắn."

『Dù vậy cũng không sao! Xin hãy cho tôi biết!』

Lena không có cái tính xấu là úp mở câu trả lời vào những lúc thế này.

"Từ câu chuyện của Ryousuke, tôi suy đoán khả năng cao bộ đôi đó là 'Janus'."

Cô thản nhiên nói ra suy luận của mình cho Ryousuke.

『Janus? Cặp đôi ma pháp sư tội phạm đó sao?』

Một bộ đôi tội phạm bắt đầu được giới thế giới ngầm USNA rỉ tai nhau từ khoảng hai năm trước. Những chuyên gia trộm cắp thông tin, chuyên xâm nhập vào các tòa nhà được bảo vệ nghiêm ngặt để đánh cắp dữ liệu cơ mật cao và các sản phẩm công nghệ cao.

Cái tên "Janus" này không phải là mật danh do cảnh sát hay truyền thông đặt. Chính bọn chúng đã xưng danh như vậy khi giao dịch thông tin đánh cắp được, và cái tên đó lan truyền trong thế giới ngầm.

"Thứ đã cướp đi thị giác của Ryousuke có lẽ là ma pháp đặc thù 'Arabian Night' của chúng."

『Arabian Night?』

"Đó là loại ma pháp đặc thù được cho là do Janus sử dụng, không thuộc hệ thống ma pháp hay phi hệ thống ma pháp nào. Nghe nói nó được kích hoạt bằng từ khóa 'Open Sesame - Vừng ơi mở ra' và 'Shut Sesame - Vừng ơi đóng lại', gây ra hàng loạt hiện tượng phù hợp với khái niệm 'Mở' và 'Đóng'."

『Sesame? Đó là Ali Baba mà?』

"Phải. Cái tên Arabian Night chắc là bắt nguồn từ đó."

『Chẳng phải câu chuyện Ali Baba không có trong nguyên tác Nghìn lẻ một đêm sao?』

"...Chuyện đó có cần thiết phải soi mói không?"

Trước phát ngôn lạc quẻ của Ryousuke, Lena bất giác thốt lên lời ngán ngẩm.

『Không, tôi xin lỗi.』

Có lẽ Ryousuke cũng nhận ra phát ngôn của mình không đúng lúc đúng chỗ nên lập tức xin lỗi. Tuy nhiên, nếu bị Lena khiển trách thì dù không sai anh ta cũng sẽ xin lỗi thôi.

『Mà cô biết rõ thật đấy.』

"Trở ngại thực sự đối với hoạt động của chúng ta không phải là những kẻ theo chủ nghĩa phản ma pháp cực đoan, mà là những ma pháp sư sử dụng ma pháp cho tội ác và bạo lực bất chính, kích động nỗi sợ hãi và phản cảm của người dân. Với tư cách là đại diện của FEHR, tôi không thể lơ là việc thu thập thông tin về những kẻ như vậy."

Chuyện những hoạt động chính trị chân chính bị phá hỏng bởi những kẻ cực đoan có cùng chủ trương là chuyện thường thấy.

『Cô nói rất đúng.』

Ryousuke có vẻ cũng thấm thía điều đó nên gật đầu tán đồng.

"Việc mắt của Ryousuke tạm thời không nhìn thấy có lẽ là do bị can thiệp tinh thần để 'đóng' thị giác lại."

『...Cô có biết cách đối phó không?』

"Để xem nào..."

Lena trầm ngâm.

『......』

Ryousuke im lặng chờ câu trả lời của cô.

"...Không chỉ ma pháp, bất kỳ công cụ nào được giới hạn cho một mục đích cụ thể đều phát huy hiệu suất cao trong lĩnh vực chuyên môn đó. Nói ngược lại, hiệu quả của một ma pháp bao quát như 'bất cứ thứ gì nằm trong khái niệm Mở và Đóng' sẽ không mạnh bằng các ma pháp phi hệ thống can thiệp vào tri giác như 'Nyx'. Thời gian mất thị giác ngắn có lẽ cũng là do nguyên nhân đó."

『Ra vậy. Nếu biết nó chỉ kéo dài vài giây thì tôi có thể xử lý được.』

"Đó chỉ là suy đoán thôi. Tốt nhất là đừng để trúng ma pháp, không, tốt nhất là đừng để đối phương có cơ hội tung ma pháp."

『Tiên hạ thủ vi cường, tấn công là cách phòng thủ tốt nhất đúng không. Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cô.』

"...Đừng có làm quá đấy nhé."

Nghe giọng nói đầy khí thế của Ryousuke, Lena bất giác nhấn mạnh với giọng điệu nghiêm khắc.

◇◇◇

Ngày 1 tháng 5, 5 giờ 30 phút chiều.

Lễ thành lập Công ty Cổ phần Stellar Generator đã kết thúc tốt đẹp, tiệc đứng bắt đầu.

Hơi sớm so với một bữa tiệc tối. Điều này là do cân nhắc đến vị trí hòn đảo nằm trên Thái Bình Dương cách Honshu gần 100km, thời gian bắt đầu được đẩy lên sớm để khách có thể về trong ngày. Dĩ nhiên, nếu không muốn vất vả về trong đêm thì phòng khách sạn cũng đã được chuẩn bị đầy đủ. Các cơ sở vật chất được hoàn thiện nhanh chóng trong ba năm qua không chỉ có những thứ liên quan trực tiếp đến nhà máy Lò Hằng Tinh.

Đứng bên cạnh Tatsuya đang đi chào hỏi khách mời là Miyuki trong bộ váy dạ hội lộng lẫy. Phía sau hai người là Lina, cũng ăn diện rực rỡ không thua kém gì Miyuki, đi theo như một lẽ đương nhiên.

Tiếp nối việc đầu tư vào nhà máy Lò Hằng Tinh, các doanh nghiệp Mỹ (thực chất là Chính phủ Liên bang USNA thông qua các doanh nghiệp tư nhân) cũng trở thành cổ đông của Stellar Generator. Vì thế trong số khách mời tối nay có rất nhiều người Mỹ. Họ tỏ ra vô cùng hào hứng khi được Lina bắt chuyện.

Và người thu hút sự chú ý của cả hội trường không kém gì Miyuki và Lina chính là Mayumi trong bộ váy dạ hội quyến rũ trưởng thành.

Trong khi váy của Miyuki và Lina dù gần như không tay nhưng vẫn che kín vai và ngực, thì trang phục của Mayumi là váy hai dây (strap dress). Dưới lớp khăn choàng, bờ vai và thềm ngực được để lộ một cách táo bạo. Vì váy dài nên không tạo cảm giác quá phô trương, nhưng kết hợp với thân hình nhỏ nhắn mà bốc lửa, cô đã khiến cánh đàn ông được một phen mãn nhãn.

Ngược lại, Fujibayashi tham dự với bộ vest váy (skirt suit). Giữa một rừng váy cocktail của các khách nữ, cô trông có vẻ lạc lõng nhưng lại rất được lòng các quý bà lớn tuổi.

Còn Ryousuke thì không thấy bóng dáng đâu trong hội trường bữa tiệc. Anh đang đảm nhận công việc tay chân như khuân vác ở hậu trường.

Địa điểm tổ chức tiệc không phải ở khu Đông Bắc nơi có nhà máy, mà là khách sạn lớn nhất được xây dựng ở khu Đông Nam. Trái ngược với không khí nhộn nhịp trong lễ thành lập công ty với nhiều màn trình diễn, khu Đông Bắc hiện tại vắng tanh, nhưng tất nhiên không phải là không có bóng người.

Hôm qua vừa mới để trộm đột nhập. Hơn nữa hôm nay lại có rất nhiều khách mời quan trọng. An ninh được thắt chặt hơn bao giờ hết.

Cảng cũng đã ngừng tiếp nhận tàu chở hàng vận chuyển khí hydro. Điều này đã được thông báo trước nên không có tàu nào phản đối vì không được cấp phép vào cảng, nhưng kết quả là có vài tàu hàng không đến kịp. Những tàu đó phải neo đậu ngoài khơi chờ đến sáng mai. Trên boong của một trong những con tàu đó, hai người đàn ông gốc Trung Đông đang chĩa ống nhòm về phía đảo Miyakijima.

Hai người có khuôn mặt và vóc dáng rất giống nhau. Anh em ruột sát tuổi, anh em họ, hoặc có thể là sinh đôi.

Việc có thủy thủ gốc Trung Đông trên các tàu hàng ra vào cảng Nhật Bản không phải chuyện lạ. Trong bốn cường quốc thế giới, Tân Liên Xô và Đại Á Liên Hợp có quan hệ thù địch với Nhật Bản, còn USNA và IPU thì có quan hệ hữu nghị. Quan hệ với Liên minh Ả Rập hiện tại cũng tốt đẹp. Lao động gốc Trung Đông không chỉ thấy trên biển mà còn bắt gặp khá nhiều trong thành phố.

Nhưng cuộc đối thoại giữa hai kẻ đang cùng tư thế nhìn qua ống nhòm kia thì không thể coi là "chuyện thường" được.

"...Có vẻ khó xâm nhập trong một sớm một chiều rồi."

"Ừm. Việc tăng cường an ninh chắc không chỉ giới hạn trong đêm nay đâu. Bảo vệ thường thì không sao, chứ tao không muốn đụng độ với ma pháp sư chiến đấu của nhà Yotsuba đâu."

Hai kẻ này chính là bọn trộm đã lẻn vào tòa nhà Lò Hằng Tinh đêm qua.

"Bahadur. Về dữ liệu sản xuất 'hàng', mày nghĩ nó có ở đó không? Tao nghi là nó được sản xuất ở nơi khác."

"Đồng ý, Bahman. Linh kiện đó là trái tim của hệ thống Lò Hằng Tinh. Nghĩ kỹ thì khả năng cao là dây chuyền sản xuất được giữ bí mật ngay cả với các nhà đầu tư."

"Mày nghĩ nó ở đâu?"

"Không có căn cứ nhưng... là FLT chăng? Bahman, mày nghĩ sao?"

"Tao cũng nghĩ vậy, Bahadur. Nhưng nếu thế thì ở đây cũng chẳng giải quyết được gì."

"Đúng vậy. Nhưng nếu di chuyển tàu ngay bây giờ sẽ gây nghi ngờ không cần thiết. Nên đợi đến sáng."

"Rõ. Vậy trong đêm nay chúng ta sẽ tính toán bước tiếp theo."

"Ừ... Quyết định vậy đi."

Hai người bỏ ống nhòm xuống, rời khỏi lan can và đi về phía cabin.

◇◇◇

Bữa tiệc kết thúc trước 8 giờ. Kéo dài hơn dự kiến gần một tiếng đồng hồ là do có nhiều khách muốn nói chuyện lâu với Tatsuya và Miyuki.

Sau khi tiễn khách và cảm ơn Fujibayashi cùng Mayumi... hai người là nhân viên của Magian Company chứ không phải của Stellar Generator... Tatsuya cùng Miyuki và Lina trở về căn nhà riêng ở khu Tây Bắc. Đó là căn hộ 4 phòng ngủ (4LDK) ở tầng cao nhất của tòa nhà cư trú, vốn được cải tạo từ cơ sở dành cho nhân viên quản lý thời đảo Miyakijima còn là nhà tù dành cho tội phạm ma pháp sư trọng tội. Khi Lina đến đảo Miyakijima, cô ấy sẽ ở trong căn phòng mà Minami từng sử dụng trong căn hộ này.

"Hai người vất vả rồi."

Vừa nới lỏng cổ áo, Tatsuya vừa nói lời cảm ơn Miyuki và Lina.

"Tatsuya-sama mới là người vất vả ạ. Anh có muốn dùng chút gì không? Trong bữa tiệc chắc anh chưa ăn được bao nhiêu đúng không?"

"Không, anh ổn. Anh cũng ăn được kha khá rồi."

"Vậy anh có muốn đi tắm không ạ?"

"Miyuki và Lina cứ tắm trước đi. Anh tắm sau cũng được."

Nói rồi Tatsuya đi vào phòng mình để thay đồ.

Khi cậu vừa tháo cà vạt và cởi áo khoác thì có tiếng gõ cửa.

"Vào đi."

"Em xin phép."

Ngay sau khi Tatsuya trả lời, Miyuki vẫn còn mặc nguyên bộ váy dạ hội bước vào.

"Em đã để Lina dùng phòng tắm trước rồi ạ."

Trước khi Tatsuya kịp nói gì, Miyuki đã nói như để phân bua.

"Vậy à."

Tatsuya gật đầu, bước lại gần Miyuki đang cúi đầu e thẹn.

Rồi không nói lời nào, cậu ôm chặt lấy cô.

"A..."

Tiếng thở hắt ra từ miệng Miyuki. Đó tuyệt đối không phải biểu hiện của sự cự tuyệt.

Giọng nói nhuốm màu kiều mị ấy thể hiện sự mong chờ chứ không phải chối từ.

Tatsuya nhẹ nhàng nâng cằm Miyuki bằng những ngón tay phải.

Miyuki ngoan ngoãn ngước mặt lên.

Môi chạm môi nhẹ nhàng.

Nụ hôn phớt nhẹ tựa lông vũ.

Môi rời môi, Miyuki vùi mặt vào ngực Tatsuya.

Ở đó có sự e thẹn, nhưng không hề gượng gạo.

Mối quan hệ của hai người trong ba năm qua cũng đã tiến triển đến mức độ này.

Cứ như cặp đôi học sinh cấp hai mới biết yêu lần đầu, nhưng với Tatsuya và Miyuki, đây đã là một bước tiến lớn.

Miyuki đổi ca với Lina để vào phòng tắm, còn Tatsuya thay đồ xong và đang uống nước ở phòng ăn.

Lúc đó, Lina vừa tắm xong xuất hiện.

"HAR, cho tôi một ly cà phê sữa đá."

Lina không nhờ Tatsuya mà ra lệnh cho hệ thống tự động hóa của ngôi nhà.

Rồi cô ngồi xuống đối diện Tatsuya, cười nham hiểm.

"Tatsuya. Mặt Miyuki có vẻ hơi đỏ đấy, cậu đã làm gì rồi?"

"Chỉ hôn thôi."

Ngay lập tức Lina lộ vẻ chán chường.

"Chỉ thế thôi á? Vẫn ở giai đoạn đó sao?"

Tiếng thở dài thườn thượt thoát ra từ miệng Lina.

"...Nếu cậu là trai tân thì cũng phải biết xấu hổ chút đi chứ. Hay là cậu ngây thơ như mấy đứa nhóc mới lớn?"

"Tôi không nghĩ mình là trai tân. Cũng chẳng ngây thơ đâu."

"Hừm... Vậy thì, ừm, là 'bất tài' (kaishounashi) nhỉ. Hình như tiếng Nhật có từ đó đúng không."

"Kaishounashi vốn là từ chú trọng vào năng lực sinh hoạt, năng lực kinh tế. Dùng nó với nghĩa giống như nhát gan thì không chính xác lắm đâu."

"Vậy thì là nhát gan."

Tatsuya cười khổ.

"Mà này, cô có chuyện muốn nói đúng không?"

"Chờ chút."

Đúng lúc đó, chiếc xe đẩy tự hành do HAR điều khiển mang ly cà phê sữa đá tới.

Lina tự lấy ly nước làm dịu cổ họng.

"Từ đây là chuyện nghiêm túc nhé."

"Ừ, chuyện gì?"

Đáp lại yêu cầu của Lina, vẻ mặt Tatsuya cũng trở nên nghiêm túc hơn đôi chút.

"Tôi đã nhờ Stars điều tra về Toomi Ryousuke. Và đây là kết quả."

"Có gì không?"

"Có. Cậu ta là thành viên của FEHR."

"Ồ. Vậy ra chuyện cậu ta về từ Vancouver là khai thật nhỉ. Tôi cứ tưởng cậu ta sẽ dùng chút thủ thuật như thay đổi sân bay xuất phát chứ."

"Cậu biết FEHR sao?"

Lina vừa liếc mắt nhìn lên vừa hỏi.

Tatsuya gật đầu như thể đó là chuyện bình thường. Có vẻ Lina đã quên, nhưng Tatsuya từng nhắc đến cái tên FEHR khi phỏng vấn Ryousuke.

FEHR. Kết xã chính trị có tên viết tắt từ "Fighters for the Evolution of Human Race" (Những chiến binh vì sự tiến hóa của nhân loại). Thành lập vào tháng 12 năm 2095 để đối phó với sự cực đoan hóa của "Những người theo chủ nghĩa nhân văn". Trụ sở chính tại Vancouver. Người đại diện là Lena Fehr. Mục đích của kết xã là bảo vệ ma pháp sư khỏi chủ nghĩa phản ma pháp và phong trào bài trừ ma pháp sư...

Tatsuya tóm tắt ngắn gọn những gì mình biết về FEHR.

"Cậu vẫn biết rõ như mọi khi nhỉ, Tatsuya. Nhưng chắc cậu không biết chuyện FEHR đang bị FBI giám sát như một tổ chức khủng bố cần cảnh giác cao độ đâu nhỉ."

"Đúng là tôi không biết chuyện đó."

Tatsuya không tỏ vẻ ta đây mà thành thật gật đầu.

"Tôi tưởng họ chưa gây ra vụ bạo lực cụ thể nào, hay là do không được đưa tin?"

"Không, đúng là vẫn chỉ ở giai đoạn nghi vấn tiềm tàng. Nhưng chỗ đó nguy hiểm lắm."

"Nguy hiểm ở điểm nào?"

"Sức hút của giáo chủ."

"Giáo chủ?"

Tatsuya nhíu mày đầy vẻ nghi hoặc.

"FEHR là tổ chức tôn giáo sao? Tôi cứ tưởng là kết xã chính trị chứ."

====================

"Hoạt động của họ mang tính chất kết xã chính trị. Nhưng lòng trung thành đối với thủ lĩnh Rena lại mù quáng. Không, gọi là cuồng tín thì đúng hơn. Tôi nghĩ nếu cô ta ra lệnh, các thành viên sẽ không từ nan bất cứ việc gì, kể cả đánh bom liều chết."

"Chuyện đó quả là... Rena là nhân vật như thế nào? Là một Magist phải không?"

"Chờ chút nhé."

Angelina Kudou Shields uống cạn ly cà phê sữa đá rồi đứng dậy.

"Tôi đi lấy thiết bị."

Nói rồi cô hướng về phòng mình.

Shiba Miyuki bước vào phòng ăn ngay lúc đó.

Giống như Lina, làn da ửng hồng sau khi tắm của cô trông thật gợi cảm. Mái tóc đen ướt át toát lên vẻ quyến rũ yêu mị đến rợn người dù vẫn giữ nét đoan trang. Có lẽ là do gu thẩm mỹ, nhưng người làm rung động trái tim khiếm khuyết của Shiba Tatsuya quả nhiên vẫn là Shiba Miyuki.

"Tatsuya-sama, anh có muốn dùng thêm đồ uống không?"

"Cảm ơn em. Nhưng để sau khi anh tắm xong đã."

"Em hiểu rồi. Vậy em xin phép dùng trước nhé."

Nói rồi Shiba Miyuki tự tay bỏ lá trà thảo mộc vào ấm. Cô đổ nước vào bình kim loại, cầm CAD lên và biến nó thành nước sôi trong nháy mắt.

Cô rót nước sôi vào ấm trà để hãm, sau đó đổ trà thảo mộc đã chiết xuất sang chiếc bình rỗng, và lần này làm lạnh nó ngay lập tức.

Ngồi đối diện Shiba Tatsuya, Shiba Miyuki uống một ngụm trà thảo mộc trong ly rồi khẽ nhăn mặt. Lý do đã rõ ràng qua tiếng lẩm bẩm sau khi đặt ly xuống: "Lạnh quá rồi..."

"Nhân tiện, hai người đã nói chuyện gì với Lina vậy?"

Không phải ghen tuông. Giai đoạn ghen tuông với Lina, người gần như đi cùng cả ngày, đã qua rồi. Cô đã biết Lina không có hứng thú với Shiba Tatsuya theo kiểu đó.

"Lina đã nhờ Stars điều tra về lai lịch của Toomi Ryousuke. Cô ấy vừa cho anh nghe kết quả."

"Có điểm gì đáng ngờ sao?"

"Anh ta từng là thành viên của FEHR đấy."

Người trả lời là Angelina Kudou Shields vừa quay lại phòng ăn.

"FEHR? Đó là gì vậy?"

Với Shiba Miyuki, người chưa biết về FEHR, thì đây là câu hỏi đương nhiên.

"FEHR bề ngoài là một tổ chức chính trị chủ trương bảo vệ nhân quyền cho ma pháp sư, nhưng lại bị FBI giám sát vì lý do có khả năng gây ra khủng bố."

Lời giải thích này trùng lặp với những gì cô vừa nói với Shiba Tatsuya, nhưng Lina không hề tỏ ra khó chịu.

"Và về thủ lĩnh của FEHR, Rena Fehr."

Lina ngồi xuống cạnh Shiba Miyuki và bật giấy điện tử lên.

Cô lướt bút cảm ứng để nhập từ khóa tìm kiếm.

Cô đặt bút xuống vì dữ liệu cần tìm hiện ra ngay lập tức.

"Rena Fehr, tên thật là Rena Chevalry. Theo hồ sơ của chính phủ Liên bang, cô ta sinh tháng 6 năm 2070, gốc Pháp sinh tại Quebec. Đã xác nhận cô ta sống ở Quebec cho đến tháng 7 năm 2081. Tám năm trước cô ta chuyển đến Vancouver, nhưng trong mười một năm từ tháng 8 năm 2081 đến tháng 8 năm 2092 thì không rõ tung tích. Có thể cô ta đã ở nước ngoài."

"Chính phủ không nắm được hành tung, nghĩa là có khả năng xuất cảnh trái phép sao?"

"Hoặc là bị bắt cóc. Rena Fehr có thể chất đặc biệt. Năm nay cô ta lẽ ra đã ba mươi tuổi, nhưng ngoại hình chỉ khoảng mười sáu. Ở Quebec cũng còn lưu lại ghi chép rằng khi mười một tuổi, trông cô ta chỉ như đứa trẻ lên năm."

"...Hội chứng Anageria sao."

"Đúng vậy, có khả năng đó."

Hội chứng Anageria... chứng lão hóa chậm. Đây là tên một căn bệnh bẩm sinh mà nhân vật chính trong tác phẩm "How to Stop Time" của tiểu thuyết gia Matt Haig mắc phải. Tên gọi Hội chứng Anageria là sáng tạo của Matt Haig, nhưng vì trong thực tế đã phát hiện những người bị nghi ngờ có triệu chứng này nên nó được dùng làm tên bệnh tạm thời.

Nói là nghi ngờ vì y học chưa xác nhận được liệu họ có thực sự lão hóa chậm hay không. Hay đúng hơn là dữ liệu xác nhận y học chưa được công bố.

"Vì vậy nên cô nghĩ có thể cô ta đã bị bắt cóc?"

"Chính là vậy."

Lina gật đầu. Lúc này Shiba Miyuki xen vào hỏi Shiba Tatsuya.

"Tatsuya-sama, Hội chứng Anageria là bệnh khiến sự phát triển bị chậm lại sao?"

"Nên gọi là bệnh hay thể chất nhỉ. Nếu chỉ đơn thuần là lão hóa chậm thì cũng có thể coi là khỏe mạnh."

Shiba Tatsuya trả lời Shiba Miyuki đang nghiêng đầu thắc mắc bằng giọng đều đều.

"Khó lão hóa... Vì thế nên mới có khả năng bị bắt cóc sao?"

Trước câu hỏi của Shiba Miyuki đang mở to mắt ngạc nhiên, Shiba Tatsuya gật đầu với vẻ mặt hơi đắng chát.

Chỉ cần vận dụng trí tưởng tượng một chút là hiểu. Thể chất lão hóa chậm. Đó là niềm khao khát của những kẻ quyền lực. Chắc chắn không ít kẻ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để nắm giữ bí mật đó.

Có lẽ vì không thích bầu không khí nặng nề, Lina bắt đầu đề cập đến phần khác của báo cáo.

"Khi sống ở Quebec, Rena không được xác nhận là có tư chất ma pháp. Đây có lẽ cũng là ảnh hưởng của Hội chứng Anageria. Sự phát triển của ma pháp có lẽ cũng bị kéo theo sự phát triển của cơ thể chăng."

"Vì thế nên mới không lọt vào mắt xanh của các tuyển trạch viên chính phủ... Vậy Rena Fehr sở hữu loại ma pháp nào?"

"Đáng tiếc là điều đó vẫn chưa rõ ràng. Dường như là ma pháp hệ can thiệp tinh thần cực mạnh. Nhưng không phải kiểu tấn công, mà là kiểu chữa lành tâm hồn."

"Ma pháp can thiệp tinh thần mang lại sự chữa lành sao. Quả thực, rất thích hợp để tạo ra những kẻ cuồng tín."

"Ma pháp can thiệp tinh thần mang lại khoái cảm là một loại ma túy. Dù vậy, rất khó để kiểm soát. Vì khó quan sát từ bên ngoài, lại không để lại dấu vết sử dụng. Thật sự phiền toái hết chỗ nói."

"Bề ngoài thì chỉ là một nhà lãnh đạo giỏi thu phục lòng người thôi nhỉ."

"Chính là thế."

Lina thở dài thườn thượt.

"Lina nghĩ rằng Toomi-san cũng có thể đã bị Rena-san mê hoặc sao?"

Không phải Shiba Tatsuya, mà là Shiba Miyuki đã đặt câu hỏi đánh vào trọng tâm vấn đề cho Lina.

"Không phải 'có thể', mà tôi tin chắc là vậy. Tôi thừa nhận bằng chứng chưa đủ... nhưng ít nhất việc anh ta sở hữu khả năng chiến đấu cao là sự thật. Một người như thế không thể không nhận ra sự đáng sợ của Tatsuya. Vậy mà anh ta vẫn cố bám lấy công ty, chắc chắn phải có lý do lớn lắm. Ví dụ như được giáo chủ giao cho sứ mệnh quan trọng hơn cả tính mạng chẳng hạn."

"Sứ mệnh sao?"

Thấy Lina nghiêm trọng hóa vấn đề một cách bất ngờ, Shiba Miyuki hỏi lại.

"Cái đó thì tôi không biết... nhưng tóm lại anh ta rất nguy hiểm. Không biết những kẻ cuồng tín sẽ làm ra chuyện gì đâu. Tuyệt đối không được rời mắt khỏi anh ta."

"Mình nghĩ Lina lo xa quá rồi..."

Shiba Miyuki tỏ ý nghi ngờ kết luận có phần vội vàng của Lina.

Nhưng Shiba Tatsuya không phản bác ý kiến của Lina.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!