Rơi xuống nơi đó là một không gian rộng lớn.
Ban đầu tôi tưởng sẽ về lại phòng riêng, nhưng có vẻ "Connection" đã được chuẩn bị ở một nơi hoàn toàn khác. Nói đúng hơn, từ lúc Nosfy tuyên bố đối địch khi nãy, "Connection" ở phòng riêng và "Connection" tầng năm mươi bảy đã biến mất. Chắc chắn Nosfy đã giở trò gì đó từ trước.
Khi tôi xác nhận các lựa chọn trốn thoát đã giảm bớt, Nosfy buông bàn tay đang siết chặt đến mức sắp gãy xương của tôi ra. Rồi cô ta vẫy tay với thiếu nữ màu lục bảo đang ngồi trên ngai vàng.
"Ta về rồi đây. Đã mang người về đầy đủ rồi nhé, Lord."
Có ngai vàng... nghĩa là đây là "Phòng Ngai Vàng" rộng lớn nằm ở trung tâm tòa thành. Những cây cột trụ to lớn uy nghiêm xếp hàng, trên những bức tường đá đổi màu vì muội than, ánh lửa của hàng loạt ngọn nến đang lay động đầy ma mị.
Chỉ có hai cánh cửa. Cánh cửa lớn để vua đón tiếp thần dân, và cánh cửa dành riêng cho vua nằm sau ngai vàng. Từ phía cửa lớn, một tấm thảm đỏ thêu hoa văn hào nhoáng trải dài.
Tôi bị bắt đứng trên tấm thảm đó.
Chắc chắn tôi đã bị đưa về "Viaicia" nằm ở mặt sau tầng sáu mươi sáu.
Thiếu nữ màu lục bảo trước mắt đang chứng minh điều đó.
"...'Gia tốc', 'gia tốc', 'gia tốc', 'gia tốc', 'linh hồn gia tốc gia tốc gia tốc'..."
Người đang lặp đi lặp lại đoạn xướng ngôn ngắn một cách loạn xạ kia là Lord, khuôn mặt đang cúi gằm.
Thứ ma lực khổng lồ và đặc thù đó, chỉ cô ấy mới có thể sở hữu.
Ma lực phát sáng màu lục bảo đang tô điểm cho ngai vàng. Và phía sau lưng, lá cờ hiệu (pennant) mang hình chim và kiếm... có lẽ là gia huy của quốc gia Viaicia này... đang phấp phới.
Một quang cảnh kỳ lạ.
Phòng đóng kín mít, vậy mà gió lại đang thổi.
Cơn gió đó không chỉ làm bay lá cờ hiệu mà còn thổi tung mái tóc của Lord.
Khác với mọi khi, Lord đã tháo kiểu tóc đuôi ngựa màu lục ra. Dáng vẻ đó gần giống với Lord tôi thấy ở khu vườn vào sáng ngày thứ hai... và giống với vị "Vua Thống Trị (Lord)" cao quý tôi thấy trong mơ.
Và giờ đây, khuôn mặt đang cúi gằm đó ngẩng lên.
Ngẩng lên chậm rãi, thật chậm rãi... không còn chút nét đáng yêu nào, tôi chạm mắt với một Lord được tô trát chỉ bằng sự uy nghiêm.
Đôi mắt ngọc lục bảo. Dù tỏa sáng rực rỡ nhưng lại như bị bao phủ bởi một lớp màng đen kịt, mang một vẻ u tối kỳ lạ. Hai quả cầu nhỏ bé đó như đang nén chặt cả một khu rừng rậm bão tố gào thét bên trong.
Bị phơi bày trước đôi mắt xanh thẳm không thấy đáy đó, tôi cảm thấy sợ hãi... đồng thời cũng cảm thấy bi ai.
Lord đang hiện diện ở đó trông nguy kịch đến mức như sắp chạm ngưỡng tới hạn.
Chạm vào là vỡ.
Sơ sẩy một chút là sẽ kéo theo mọi thứ xung quanh cùng tan vỡ.
Tôi đã nghĩ như vậy.
Vì quá nguy kịch nên tôi không tìm được lời nào để nói với cô ấy.
Nhưng Nosfy bên cạnh lại cất tiếng nhẹ tênh.
"Hửm? Ơ kìa, lạ nhỉ. Liner đi đâu mất rồi? Rõ ràng ta đã thả xuống đây rồi mà, sao không thấy bóng dáng đâu..."
Nghe thấy thế, vai Lord run lên bần bật.
Rồi cô ấy dời mắt khỏi tôi, lẩm bẩm đầy căm hận.
"Lại bị tên Raynold Vols đó chơi khăm... Kẻ nhận ra trận chiến ở đây đã tham chiến và bắt Liner đi mất rồi..."
"À, ra là vậy. Mà nói chứ, quả nhiên là đã xảy ra chiến đấu nhỉ."
"Bị từ chối rồi sao..."
Cách dùng từ của Lord rất lạ.
Không chỉ dáng vẻ, mà sự đáng yêu cũng biến mất khỏi ngôn từ.
Thay đổi kịch liệt đến mức khiến người ta nghi ngờ là kẻ giả mạo.
"Vị thần dân duy nhất chịu đựng được sự mài mòn linh hồn... Tướng quân Raynold Vols sao. Hừm... xem ra dù có thao túng trục thời gian ở 'đây', chỉ riêng người đàn ông đó là vẫn có thể tự do hành động nhỉ. Tuy nhiên, qua mặt được Lord chỉ trong vài chục phút ta chiến đấu với ngài Kanami... Đúng là mãnh tướng của đại chiến, dù có mục nát vẫn lợi hại."
"Vo, tên Vols đó, hắn bảo ta kỳ lạ... Hắn còn dám bảo ta đã hỏng rồi... Hắn dám nói Ta (Warawa), nói Ta..."
Lord tự xưng là "Ta" (Warawa).
Ngôn từ không đổi nhưng ý nghĩa đã khác xưa. Tôi cảm thấy không khí, thái độ, giọng điệu, tất cả đều khác. Cách nói chuyện già nua đó... cứ như chính bản thân cô ấy đã thay đổi hoàn toàn vậy.
Hai người họ bỏ mặc tôi và tiếp tục nói chuyện.
"Ôi, thật là quá đáng... Xin lỗi nhé, Lord. Do cơ chế của 'Kết giới', ta biết có khả năng người đàn ông đó sẽ phớt lờ được luật lệ. Đây là lỗi của ta."
Nosfy than vãn đầy cường điệu, xin lỗi đầy cường điệu.
Màn kịch rẻ tiền đó luôn đi kèm với cảm giác ghê rợn. Tuy nhiên, Lord dường như chấp nhận điều đó mà không thấy chút gợn nào.
"Nghe này, Nosfy. Tên Vols đó đã phản bội Ta, thông đồng với bọn Kanami. Hắn định cướp 'Bề tôi' và 'Em trai' quan trọng khỏi tay Ta... Tại sao chứ, tại sao chỉ có kẻ không chịu dịu dàng với Ta là Vols lại vẫn còn sót lại chứ...? Xưa cũng thế mà nay cũng thế, toàn ngáng đường! Không thể tha thứ, không thể tha thứ!!"
"Ôi, Lord tội nghiệp. Nếu vậy, để ta cắt đứt nỗi lo về sau giúp bạn nhé."
Giọng Nosfy mềm mỏng nhưng toát ra sự tàn nhẫn. Lord, người đang lặp đi lặp lại những lời giận dữ, run rẩy trước câu nói không chút khoan nhượng đó.
"Cắt đứt...? Nghĩa là sao..."
"Bạn đâu còn cần 'Tướng quân' nữa đúng không? Ở 'đây' chỉ cần có ý thức của 'Bạn' và 'Ta', cùng với 'Ngài Kanami' và 'Liner', bốn người này là đủ rồi. Những kẻ khác hãy cứ để họ làm khán giả đi. Như thế sẽ gần với thế giới mà bạn mong muốn hơn."
"Xóa, xóa sổ Vols sao...? Đúng là không thể tha thứ, nhưng hắn cũng là trung thần đã phục vụ Viaicia đến tận cùng... đâu đến mức phải xóa sổ..."
"Chính sự yếu lòng đó đã khiến Helvilleshein vuột mất đấy. Hơn nữa, thế giới của bạn có cần 'Tướng quân' không? Hãy giải phóng cho linh hồn của tướng quân Vols đi thôi."
"...!"
Bị dồn ép bởi những lý lẽ chính xác liên hồi của Nosfy, Lord nghẹn lời, rồi chậm rãi gật đầu.
"Hai đứa trẻ quá mức nỗ lực đã hứa sẽ cùng nhau quay về làm lại từ đầu mà? Không sao đâu. Ta sẽ lấy lại sự bất an đó cho bạn ngay thôi. Thế nên, hãy trở lại là bạn của mọi khi đi. Nào, bình tĩnh lại..."
"Ừ, ừm."
Được Nosfy dỗ dành, Lord nguôi cơn giận.
Thấy vậy, Nosfy cười mãn nguyện rồi định rời khỏi phòng.
"Vậy ta đi đây. Trong lúc đó, xin mời Lord thuyết phục ngài Kanami."
"Được rồi... Cứ làm theo lời bạn hiền Nosfy vậy..."
Nosfy đi ra khỏi cửa lớn, trong phòng ngai vàng chỉ còn lại tôi và Lord.
Tôi không động đậy không chỉ vì có chuyện muốn nói với Lord, mà đơn giản là vì bị luồng ma lực mạnh đến mức không thể quay lưng bỏ chạy áp chế.
Từ lúc rơi xuống đến giờ, Lord luôn hướng áp lực xứng tầm một vị vua về phía tôi.
Cô ấy cuối cùng cũng cất tiếng nói với tôi.
"Mừng khanh đã đến, Đoàn trưởng Hiệp sĩ của Ta. Ta đã đợi khanh mãi đấy."
"Là Lord... sao?"
Đầu tiên tôi ném ra nghi vấn lớn nhất. Nếu tiền đề này sai thì chẳng có lý do gì để ở lại đây.
"Ta là Lord thì có gì lạ sao?"
Lord nghiêng đầu với động tác tao nhã.
Quả nhiên, đó chỉ là hy vọng mong manh.
"...Có chút đấy. Cách nói chuyện đó cổ lỗ sĩ quá."
Vẫn còn tàn dư của Lord.
Quả nhiên, thiếu nữ trước mắt chắc chắn là Lord.
"Hiển thị" cũng xác định cô ấy là:
[Ngũ Thập Thủ Hộ Giả (Fifty Guardian)] Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Gió
"Vậy sao, lạ à... Nhưng đây mới là bản chất của Ta mà..."
"Tại sao...?"
"Ta tận dụng 'Cái giá' của xướng ngôn gió, quay ngược về quá khứ một chút ấy mà."
Tôi muốn hỏi lý do quay về chứ không phải phương pháp, nhưng Lord cứ thao thao bất tuyệt những gì mình muốn nói.
Tuy nhiên, chuyện quay về quá khứ thật khó tin.
Sự đáng yêu biến mất, trở nên uy nghiêm. Không còn những cử chỉ như động vật nhỏ, thay vào đó là những chuyển động khoan thai. Sự trẻ trung tan biến, sinh khí trong mắt cũng mất đi.
Ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ giống tôi thôi.
...Rằng cô ấy đã già đi.
Ánh mắt sắc bén của Lord dường như đọc được cảm nghĩ đó trên nét mặt tôi. Cô ấy cười khẩy, chỉ vào cơ thể mình và đính chính.
"Hừ, không phải già đi đâu. Thế này là trẻ lại đấy. Cho đến giờ vì quá già nua nên cách nói chuyện mới bị hỏng, thế này mới là bình thường..."
Dùng cách nói chuyện như người già thế này mà bảo là trở lại làm trẻ con thì thật khó hiểu. Ý là đi hết một vòng rồi trở thành người lớn sao?
"A, tất cả thật hoài niệm... Phải rồi, Ta đã từng nói chuyện thế này. Nhưng vẫn chưa đủ... Cuộc đời của 'Kẻ đánh cắp chân lý' quá dài, nên nếu không quay về xa hơn nữa thì chưa thể gọi là thực sự quay về. A, phải quay về xa hơn, xa hơn nữa..."
Lord lẩm bẩm, mắt đảo nhìn vào hư không, chẳng nói với ai cụ thể. Dáng vẻ đó đầy bệnh hoạn, khiến tôi tin chắc cô ấy không bình thường.
Như một bệnh nhân đang mê sảng vì sốt, Lord nói với tôi.
"Này, Kanami. Khanh nghĩ ranh giới giữa 'Trẻ con' và 'Người lớn' là khi nào?"
Có lẽ đây là nghi vấn lớn nhất mà Lord đang mang trong lòng.
Ai là 'Trẻ con', ai là 'Người lớn', bản thân đang ở vị trí nào, cô ấy không biết.
Nhưng tôi cũng vậy thôi.
Về thiếu nữ trước mắt, hay về chính bản thân mình, tôi cũng không thể nói rõ. Tôi không phải là con người vĩ đại đến mức có thể chỉ ra ranh giới đó.
Thấy tôi túng túng không trả lời được, Lord lắc đầu với vẻ mặt điềm tĩnh.
"Được rồi. Ta không kỳ vọng vào câu trả lời. Ngay cả Ta cũng còn chưa rõ... Nhưng có một điều Ta có thể khẳng định. Một nghìn năm trước, vị vua ăn nói trịch thượng ngồi ở đây là một đứa trẻ. Là người lớn, nhưng lại trẻ con hơn bất cứ ai."
'Vua Thống Trị (Lord)' là một đứa trẻ, chính bản thân của một nghìn năm sau nói vậy.
Chắc chắn với cô ấy, ranh giới giữa trẻ con và người lớn không nằm ở ngoại hình hay cách nói chuyện. Đứa trẻ mà cô ấy nói đến nằm ở phần sâu thẳm bên trong.
"Thật sự hoài niệm quá. Ngày xưa Ta cũng từng đón tiếp Kanami từ ngai vàng này như thế. Bất chấp sự phản đối của biết bao gia thần."
Có vẻ cô ấy muốn hoài niệm chuyện xưa, nhưng tôi hoàn toàn không theo kịp. Tôi lập tức ngắt lời.
"...Xin lỗi, nhưng tôi không nhớ chuyện khi đó."
"Không nhớ cũng hãy trả lời Ta. Một nghìn năm trước, tại sao Ta lại đón Kanami, phu quân của 'Ngọn cờ (Nosfy)' phương Nam, về phương Bắc... khanh có hiểu không?"
Vì không nhớ nên tôi chỉ biết lắc đầu.
"Giờ Ta sẽ nói cho khanh biết. Với gia thần, Ta đã bịa ra một lý do thích hợp để giải thích, nhưng sự thật là vì chỉ có Kanami bảo Ta hãy thôi làm vua đi."
Có lẽ, đây là điều Lord muốn nói ngay từ đầu.
Muốn truyền đạt cho tôi, người đã mất trí nhớ.
"Kanami đã... thẳng thắn nói rằng cách nói chuyện già khú này thật kỳ lạ. Còn bảo Ta hãy nói chuyện giống trẻ con hơn đi. Rằng cố gắng đáp lại kỳ vọng của mọi người cũng tốt, nhưng nó hoàn toàn không hợp với Ta... khanh đã nói thế đấy..."
Và, cô ấy muốn tôi nói lại điều tương tự.
Nhìn vẻ mặt điên cuồng đó là đủ hiểu.
"Ta chắc chắn là 'Cứu thế chủ phương Bắc'. Nhưng với Ta khi đó, Kanami là 'Cứu thế chủ của Ta'. Tất nhiên, Ta đã không thể nói ra khỏi miệng..."
Nheo mắt lại, nhớ về quang cảnh quá khứ, Lord trông chẳng khác nào người lớn.
Dù miệng có nói gì đi nữa, người đang ở đây là một bà lão đã trải qua ngàn năm tuế nguyệt... một bà lão đang cố sống nốt phần đời còn lại bằng cách hoài niệm quá khứ.
"Điều không thể nói ra đó, chỉ có Kanami là thấu hiểu! Chỉ có Kanami nhận ra nỗi đau khổ của Ta, nói rằng sẽ cứu Ta, sẽ thực hiện nguyện vọng của Ta! Kanami, hãy nói lại những lời Ta muốn nghe một lần nữa đi. Hãy thực hiện trách nhiệm khi đó ngay bây giờ. Hãy trở thành 'Bề tôi' của Ta, và thuyết phục Liner trở thành 'Em trai' của Ta!"
Sáng nay tôi vừa mới nói với Lord là "Sẽ cứu", "Sẽ thực hiện nguyện vọng", nhưng tôi không thể lặp lại những lời đó một lần nữa.
Đương nhiên rồi. Đến nước này thì ý nghĩa đã hoàn toàn khác biệt.
Bây giờ nếu nói cứu Lord, nghĩa là không phải mang Aid đến, mà là biến Liner thành em trai mới của Lord.
Chuyện đó tôi không làm được.
Thứ giả tạo đó. Thế giới giả tạo. Hạnh phúc giả tạo.
Tôi là người biết rõ hơn ai hết thứ gì đang chờ đợi ở cuối con đường đó.
"Việc đó tôi không làm được."
Thấy tôi lẳng lặng lắc đầu, Lord bối rối và bắt đầu run rẩy.
Với tôi đó là sự phủ định đương nhiên, nhưng với Lord thì có vẻ không phải vậy.
"Cầu xin khanh, Kanami. Hãy trở thành 'Bề tôi' đi... Quốc gia 'Viaicia' này nếu không có khanh thì không thể tồn tại... Xưa cũng vậy, mà nay cũng vậy... Ta một mình đã đến giới hạn rồi..."
Vừa thốt ra những lời yếu đuối ngắt quãng, Lord đứng dậy khỏi ngai vàng, bất ổn như ngọn lửa chập chờn trước gió.
"Nosfy đã nói. Nếu dùng ma pháp cộng hưởng với Kanami, có khả năng kéo dài tuổi thọ của 'nơi này'. Chỉ là, ma pháp không gian đó cần điều kiện là Kanami phải ở 'đây'. Xin hãy ở lại 'đây', tiếp tục kéo dài tuổi thọ mãi mãi..."
Yêu cầu đó tôi mới nghe lần đầu. Tôi thủ thế.
Nguy hiểm không chỉ đang rình rập Liner.
"Không lẽ cô định nhốt tôi ở đây sao...?"
"Ta muốn làm vậy. Chắc chắn vì thế mà Ta đã đợi Kanami ở 'đây' suốt. A, Ta đã đợi Kanami mãi, mãi..."
Tiếp sau vẻ điên cuồng là vẻ yêu thương.
Giống như những Thủ Hộ Giả trước đây, Lord vươn tay về phía tôi.
"Nghe Kanami kể về kết cục của các Thủ Hộ Giả khác, Ta đã tin chắc rồi. Các Thủ Hộ Giả đều đang đợi Kanami. Dù đã chết, chỉ còn lại linh hồn, bị trói buộc dưới đáy đất, ký ức phai nhạt, biến thành quái vật, dù ngàn năm trôi qua, họ vẫn đợi 'Người cứu rỗi đến từ dị giới (Aikawa Kanami)'. Và Ta nghĩ rằng, Kanami có nghĩa vụ hoàn thành nỗi lưu luyến của những con quái vật đó... Vì thế, cầu xin khanh..."
"Nên cô bảo việc tôi ở lại 'đây' là nghĩa vụ sao...?"
"Phải, đúng vậy... Hãy giữ gìn sự bình yên trong tâm hồn Ta ở 'đây'..."
Cái nghĩa vụ từ trên trời rơi xuống bắt đầu từ yêu cầu quá đỗi ích kỷ đó... thôi thì cũng được.
Mức độ đó tôi còn có thể chấp nhận.
Nhưng việc Lord nhầm lẫn nguyện vọng của chính mình là điều tôi không thể chấp nhận.
Tôi thậm chí cảm thấy tức giận.
"Khác...! Cách giữ gìn bình yên đó sai rồi, Lord! Ở lại đây chờ đợi với bốn người chúng ta thì chẳng thay đổi được gì cả! Gia đình không có gì thay thế được! 'Gia đình' được vẽ trong bức tranh mà cô trân trọng giữ gìn đó là Aid! Không phải Liner! Những 'người bạn' cô đã cùng sống ở trại trẻ mồ côi không phải là tôi hay Nosfy! Chuẩn bị đồ thay thế rồi kéo dài thời gian vô ích chỉ làm tăng thêm thời gian đau khổ cho cô mà thôi! Tôi sẽ mang em trai thật (Aid) đến ngay! Nên cô cứ đợi đấy...!!"
"Aid không còn gọi là em trai được nữa! Nó đã trở thành kẻ chỉ biết tôn sùng Ta như một vị vua! Thứ đó Ta không cần! Không cần!!"
"...!"
Lời khiển trách chứa đầy nộ khí của tôi bị đáp trả bằng lời khiển trách chứa nộ khí còn lớn hơn.
"Ta không cần thằng Aid hay tên Seldra nữa! Ta của hiện tại đã có 'Em trai' và 'Bạn' mới rồi! Vốn dĩ Ta và Aid đâu có cùng huyết thống! Đón 'Em trai' mới ở đây thì có vấn đề gì chứ!? Bây giờ đã có 'Liner' và 'Nosfy'! Và còn có cả 'Bề tôi' mà Ta tin tưởng nhất! Hoàn hảo rồi!!"
Nói là 'Bề tôi', và ngón tay chỉ về phía tôi.
Lord không còn nhìn thấy ai ngoài chúng tôi nữa.
Ba người bị giam cầm dưới đáy sâu tăm tối của mê cung (Viaicia) này đã trở thành tất cả thế giới của cô ấy.
Quá khứ, hay bọn Aid, cứ như chưa từng tồn tại ngay từ đầu... cô ấy chỉ cố chấp vào tôi, Liner và Nosfy.
"Một khi đã nhận ra thì không dừng lại được nữa... Không kìm nén được nữa... Ta cứ tưởng thứ Ta thực sự khao khát nằm ở nơi xa xôi không với tới được. Nhưng sáng nay Ta mới nhận ra đó là sai lầm. Chẳng biết từ lúc nào, những thứ Ta mong muốn đều đã tề tựu đông đủ! Tất cả mọi thứ, từ lúc nào không hay! Aaa, một nghìn năm chờ đợi thật bõ công! Haha, hahahahaha!"
Lord cười với đôi mắt không còn tiêu cự.
Nhìn đôi mắt đó, tôi hiểu ra theo đúng nghĩa đen.
Tôi cảm thấy nộ khí tích tụ trên đỉnh đầu đang tan biến.
A, a...
Lord đã...
"Nên ta sẽ không để Kanami lên mặt đất! Sẽ không gặp lại tên Aid cứng đầu đó nữa! Ở 'đây' chỉ cần có 'Kanami', 'Nosfy' và 'Liner' là đủ rồi! Không, không chỉ đủ, mà là hoàn hảo! Khuhaha!"
Đôi mắt của Lord giờ chỉ nhìn thấy những gì muốn thấy.
Và rồi, cô ấy cười như một người lớn, nhưng lại giống một đứa trẻ.
...Lord đã... hỏng rồi. Từ rất lâu rồi.
Chính cô ấy nói rằng bây giờ mới sắp đến giới hạn, nhưng không phải.
Giới hạn đã bị vượt qua từ lúc nào mà chính cô ấy không hề hay biết.
Nghĩ kỹ thì đó là chuyện đương nhiên.
"Nếu Kanami tiếp tục duy trì 'nơi này', sẽ là hoàn hảo...! Tại Viaicia hòa bình này, lần này Ta sẽ nắm lấy hạnh phúc của Ta...! Phải, sống lại một lần nữa...! Lần này, Ta sẽ sống trong một thế giới mà không ai kỳ vọng vào Ta...!!"
Nhớ lại lúc gặp gỡ là hiểu ngay.
Một cô bé sống cả nghìn năm, sao có thể nói chuyện bình thản như thế được.
Sao có thể cười như một cô bé bình thường được.
"A, quá khứ thế nào cũng mặc kệ!! Gì chứ, thời gian để dệt nên quá khứ mới thì có bao nhiêu cũng được! Hòa bình của Viaicia sẽ kéo dài vĩnh viễn! Ta và Nosfy đã quá nỗ lực nên cần có phần thưởng! Phải, phần thưởng! Ta lại nhớ ra rồi! Như một phần thưởng, Ta đã hứa với ai đó sẽ làm cho phương Bắc hòa bình vĩnh viễn! Lời hứa đó cũng phải thực hiện nữa! Nếu lưỡng toàn được cả hai, tự nhiên nỗi lưu luyến sẽ tan biến thôi! Aaa, Ta sẽ biến mất! Sẽ biến mất cho xem! Khụ, khuhahaha!!"
Cô gái đã hỏng nát ấy tin vào nỗi lưu luyến sai lầm tuyệt đối đó mà cười.
Cô ấy đã tơi tả đến mức nếu không tin vào nỗi lưu luyến giả tạo đó thì không thể giữ được bản thân nữa.
Tôi đã quá ngây thơ.
Anh Raynold đã bảo rồi mà. Rằng Lord đã phát điên trong một trăm năm đầu tiên...
Làm sao mà không hỏng cho được... thế nên anh ấy mới nhờ tôi cứu...
Vậy mà tôi...
Trong khi linh hồn của người dân Viaicia dần mài mòn, Lord bị bỏ lại một mình, cứ tự hỏi tự trả lời về nỗi lưu luyến của bản thân, biết rằng gia đình mình mong cầu hay bất cứ ai cũng sẽ không quay lại.
Cứ thế... một nghìn năm. Một nghìn năm đấy.
Trải qua khoảng thời gian quá dài không được phép dành cho con người... liệu tôi có thực sự cố gắng thấu hiểu cảm xúc của Lord, người ngập chìm trong cô độc và bi thương?
Liệu tôi có chút nào xót thương cho trái tim của thiếu nữ đang sợ hãi rằng mình có thể sẽ không bao giờ biến mất được vì nhận ra không thể thực hiện nỗi lưu luyến?
Vì đó là 'Vua Thống Trị (Lord)' trong truyền thuyết, nên tôi đã nghĩ Lord sẽ ổn thôi. Thậm chí tôi còn nghi ngờ cô ấy có ẩn ý gì đó.
Ngây thơ. Thật sự quá ngây thơ. Mọi thứ đều quá ngây thơ.
Ngay sau khi tỉnh dậy, lẽ ra tôi phải hướng lên mặt đất bằng mọi giá. Nếu cần thiết, dù có phải trộm thức ăn ở Viaicia này cũng phải tiến lên. Lẽ ra phải mang Aid đến ngay lập tức.
Bởi vì, Lord ngay từ lúc gặp gỡ, đã quá muộn rồi...
"Khác..."
Sự hối hận và tuyệt vọng lấp đầy cơ thể. Nhưng tôi phủ định điều đó.
Không thể bỏ cuộc được. Cái kết cục như thế, tôi không muốn thấy lần thứ hai.
Dồn lại sức lực xuống đan điền, tôi cố gắng nắn chỉnh con đường của Lord dù chỉ một chút.
"Không khác."
Nhưng đáp lại là câu trả lời tức thì đầy cuồng tín.
"Khác!!"
"Không khác! Chính bản thân Ta đang nói thế kia mà! Khác cái gì chứ!?"
"Dù vậy tôi vẫn nói là khác đấy!!"
"Kanami! Khanh đã bảo sẽ cứu Ta mà!? Sáng nay, và cả lúc đó nữa! Kanami đã bảo sẽ cứu Ta, nên Ta mới, Ta mới...!! Hộc!! Hộc, hộc, híc!!"
Cuộc tranh luận biến thành cuộc đùn đẩy cảm xúc, khiến Lord gặp triệu chứng như tăng thông khí.
Hơi thở như đang hít vào mà lại là thở ra. Thở ra mà lại như hít vào.
Hô hấp không thông khiến khuôn mặt Lord méo mó.
Và rồi, không chịu nổi sự khó thở, Lord vươn tay đến 'Cái giá' của 'Xướng ngôn'.
"Hự, hự... hộc, hộc! 'Gia tốc gia tốc gia tốc', 'Gia tốc gia tốc gia tốc'! 'Ta là linh hồn gia tốc'!! 'Đánh rơi lục quang (gia tốc) / Đuổi theo bám riết (gia tốc) / Linh hồn mãi lao đi (gia tốc)', 'Thai nghén cái chết (gia tốc) / Còn nhanh hơn nữa (gia tốc) / Linh hồn mãi lao đi (gia tốc)', 'Đánh mất giấc mơ (gia tốc) / Dù hóa hư không (gia tốc) / Linh hồn mãi lao đi (gia tốc)'...!!"
Đó là 'Xướng ngôn' khiến lòng nhẹ nhõm và vui vẻ.
Dùng 'Cái giá' để bào mòn, bào mòn, bào mòn trái tim, khiến cảm xúc nhẹ bẫng đi.
Nhìn vẻ mặt như kẻ nghiện thuốc đó, có thể thấy Lord đã lệ thuộc vào 'Xướng ngôn'. Không còn hoạt bát hay trang nghiêm, dáng vẻ rối loạn đó thật không nỡ nhìn.
"Dừng xướng ngôn đó lại! Cô sẽ không thể nói chuyện bình tĩnh được!!"
"Ha, haha, hahaha... Khanh nói gì thế... Ta đang bình tĩnh mà...?"
Trong đôi mắt Lord lấp ló sau mái tóc màu lục rối bù vẫn còn đọng lại lý trí.
Đúng là...
Dù có nhiều chỗ đã hỏng, nhưng có lẽ nhờ ảnh hưởng của 'Xướng ngôn', Lord vẫn còn bình tĩnh.
Cuộc đối thoại vẫn còn thành lập.
Vậy thì, hãy suy nghĩ đi.
Hãy nhớ lại kinh nghiệm ngày nào. Lúc nào cũng vậy, thứ đánh bại Thủ Hộ Giả không phải là chiến đấu, mà là một thứ gì đó khác.
Nếu tìm ra được thứ đó, chắc chắn vẫn còn kịp...!
"...Hiểu rồi. Cô đang bình tĩnh nhỉ, Lord. Vậy hãy nghe một câu chuyện kinh nghiệm của tôi. Đó là con đường tôi đã đi qua, và là con đường cô đang định đi vào."
"Con đường của Ta...? Là cái gì..."
"Tôi cũng đã từng coi một cô gái khác là em gái (Hitaki) và sống cùng cô ấy. Tôi sẽ kể chuyện khi đó."
"...!"
Có vẻ đó cũng là câu chuyện bất ngờ với Lord.
Cô ấy mở to mắt hứng thú, im lặng nghe tôi nói tiếp.
"Thua trận trước 'Kẻ đánh cắp chân lý của bóng tối', tôi bị làm cho mơ hồ về ký ức và bản thân, bị nhốt trong hạnh phúc giả tạo cùng người em gái không phải Hitaki... Nhưng mà, cái thế giới giả tạo đó, sụp đổ nhanh lắm! Dù có đạt được hạnh phúc trong thế giới giả dối, thì tuyệt đối không thể nào chấp nhận nó được! Tôi biết rõ điều đó hơn ai hết! Dù cô có trốn vào thế giới không ai kỳ vọng vào mình, thì quá khứ cô từng được kỳ vọng cũng không biến mất! Tiếng thét không thành lời từ tận đáy lòng sẽ cứ vang lên mãi, đau khổ đến mức không chịu nổi, và cuối cùng sẽ không thể ở lại đó được nữa...!!"
Nhớ lại cuộc sống ở Lauravia, tôi truyền đạt sự hối hận đó cho Lord.
"Thế nên, bây giờ, việc cô cần làm không phải là trốn vào thế giới giả tạo tiện lợi, mà là đối mặt với quá khứ và thanh toán nó!"
"Chuyện, chuyện đó Ta không làm được! Vì không làm được nên bây giờ, ở 'đây', mới ra nông nỗi này...!!"
"Dù có chuẩn bị một 'Em trai không kỳ vọng vào cô (Liner)', thì sự thật là đã từng có một 'Em trai kỳ vọng vào cô (Aid)' vẫn không thay đổi! Nó sẽ bám chặt vào góc trái tim, nỗi lưu luyến sao mà biến mất được! Đồ thay thế chỉ là đồ thay thế mà thôi!!"
"Cái tên này... toàn nói những điều có vẻ đúng đắn...!!"
Tuy nhiên, cô ấy không hiểu cho tôi. Đó chỉ là kinh nghiệm của tôi. Tôi đã biến kinh nghiệm đó thành máu thịt, nhưng với Lord đó là chuyện của người khác.
Không thể chấp nhận dễ dàng như vậy, chính vì thời gian đau khổ quá dài... quả nhiên là không thể.
"Lời Kanami nói toàn là lý lẽ của người lớn! Nếu làm được theo lý lẽ đó thì từ đầu đã chẳng phải khổ sở thế này! Ta của hiện tại là trẻ con, nên dù có hiểu cũng không kìm được! Dù biết là sai nhưng vẫn cứ phạm sai lầm thôi!"
Cuối cùng Lord từ bỏ việc nói chuyện và bắt đầu ăn vạ.
Giống hệt cuộc nói chuyện giữa Lord và Nosfy hôm qua. Nói điều đúng đắn với Lord hiện tại là không được... dù biết vậy mà tôi cũng lỡ làm rồi.
"Ta quyết định làm trẻ con rồi! Ta sẽ làm lại thời thơ ấu cùng Nosfy! Nosfy cũng đã bảo sẽ cùng quay về làm trẻ con với Ta! Aaa, có Kanami ở đây thì có thể tái hiện lại ở 'đây'! Sao có thể bỏ lỡ cơ hội đó được!"
Bực mình trước lý lẽ quá tự do của Lord, tôi lớn tiếng chồng thêm điều đúng đắn.
"Dù có làm lại được, thì đó cũng không giống với 'thời thơ ấu' cô đã trải qua đâu!"
Nghe vậy, vai Lord run lên bần bật, rồi cô ấy rưng rưng nước mắt và bắt đầu rên rỉ.
"Ư, ư ư...! Ư, ư ư ư ư...!"
Lúc nãy còn hùng hổ thế mà chỉ bị nói lý lẽ một chút đã sắp khóc rồi. Do ngoại hình và giọng điệu đầy uy nghiêm nên tôi đã hiểu lầm, nhưng quả nhiên, như chính cô ấy nói, Lord hiện tại trẻ con hơn bất cứ ai.
"Tại sao chứ! Tại sao Ta lại không được!? Nguyện vọng của Rowen khanh đã thực hiện rồi mà!? Nguyện vọng của Nosfy khanh cũng nghe rồi mà!? Đừng có phân biệt đối xử! Phân biệt là không tốt đâu! Ta dễ khóc lắm đấy! Ta toàn khóc một mình ở chỗ không có ai đấy biết không!?"
Nước mắt, bản thân nó đã là một áp lực. Một khi đã khóc thì không thể nói chuyện lý trí được nữa.
Và nếu tiếp tục hỏi đáp thế này, Lord sẽ òa khóc mất.
"...Hự."
Hiểu ra điều đó, tôi nghẹn lời.
Biết là vậy, nhưng với Lord phải chuẩn bị 'thứ khác không phải lời nói' mới được. Nhưng tôi của hiện tại chỉ có thể chuẩn bị 'những lời nói chỉ toàn sự đúng đắn'.
Tôi từ bỏ việc can ngăn Lord.
"Đó là con đường cô đã chọn nhỉ... Lord, xin lỗi. Là tại tôi đã không đến kịp..."
Và, tôi xin lỗi.
Nghe vậy, Lord lấy lại thế tấn công, lau đôi mắt ngấn lệ rồi cười.
"Ha, haha, nói gì vậy? Không kịp? Kanami đã đến kịp rồi mà? Một tháng trước khi 'nơi này' sụp đổ, khanh đã rơi xuống đây. Ta biết ơn lắm đấy, Kanami...!"
"Nhưng tôi đã không kịp trước sự sụp đổ của cô... Vì không nhớ được gì nên tôi không tìm được lời nào để nói với cô... Xin lỗi vì đã quên mất cô ngày xưa. Thật sự xin lỗi..."
Đã không còn là đối thoại nữa.
Lord cứ tiếp tục đòi hỏi, còn tôi cứ tiếp tục xin lỗi. Hai đường thẳng song song tuyệt đẹp.
Từ bỏ việc thuyết phục, tôi hỏi câu cuối cùng về vấn đề đang thắc mắc.
"...Này, Lord. Cuối cùng hãy cho tôi biết. Có phải Nosfy đã đề xuất chuyện này với cô không?"
"...Không phải đâu, Kanami. Ngược lại, chính Ta đã rủ Nosfy đấy."
"Vậy sao."
Tôi đã có chút mong muốn đổ lỗi cho Nosfy.
Nhưng quả nhiên là không phải. Dù không có Nosfy, sớm muộn gì Lord cũng sẽ trở nên thế này.
"...Xem ra chuyện đến đây là hết rồi nhỉ. Vậy thì, hãy từ bỏ và chiến đấu với Ta, rồi thua đi. Gì chứ, cuộc sống ở 'đây' cũng không tệ đâu. Ta đảm bảo đấy. Thời thơ ấu là thứ tuyệt vời với bất kỳ ai. Bốn người chúng ta hãy sống hòa thuận nhé."
"Tôi từ chối. Đến nước này, to xác thế này rồi sao sống như trẻ con được. Với lại tôi phải đi... đến phía trước..."
"Vậy sao... Thế thì..."
Câu chuyện kết thúc, ma lực của Lord phình to lên sùng sục.
Không thể thuyết phục Lord, tôi chỉ còn cách hướng lên mặt đất. Tôi dồn lực vào chân trụ định lao ra khỏi cánh cửa mà Nosfy đã rời đi.
Nhưng cùng lúc đó, ma pháp khai chiến được tung ra.
"...Phép 'Zittert Wind'!"
Tên ma pháp gió trung cấp quen thuộc. Cấu trúc ma pháp tạo gió lốc quen thuộc.
Nhưng kết quả tác động lại hoàn toàn khác biệt.
"Zittert Wind" hút lấy lượng ma lực khổng lồ của Lord rồi phóng ra không phải là gió lốc... mà là gió nổ (bạo phong). Cơn gió quá đỗi khổng lồ tích tụ đầy trong phòng ngai vàng, khiến căn phòng nổ tung như quả bóng bay bị bơm quá nhiều khí.
Gió ập vào toàn thân tôi. Thêm vào đó là những mảnh vỡ của tòa thành bị phá hủy ập đến cùng vụ nổ.
Vừa mất thăng bằng, tôi vừa dùng Dimension đọc quỹ đạo của tất cả các mảnh vỡ, rồi dùng một thanh kiếm gạt đi.
Và, còn lại sau dấu vết của ma pháp gió là hai người.
Chỉ còn tôi đang cầm kiếm và Lord đang phun ra những hạt sáng màu lục từ sau lưng là còn lại trong phòng ngai vàng.
Phòng ngai vàng mất trần và tường do "Zittert Wind" bị phơi bày ra ngoài trời, bắt đầu hứng chịu cơn mưa trút xuống. Viaicia vốn thời tiết không bao giờ thay đổi, chẳng hiểu sao giờ đây lại đang gặp bão tố.
Giống như tầng năm mươi khi nãy, bên ngoài gió rít gào, ngập trong màn mưa lớn.
Tôi chĩa mũi kiếm "Trực kiếm Crescent Pectolazuli" đang có những giọt mưa chảy dài về phía Lord, vừa lùi lại để trốn thoát.
"Tôi không định bỏ cuộc, cũng không định thua. Vì cô, tôi cũng sẽ rời khỏi 'đây'. Tất nhiên, tôi sẽ mang cả Liner đi theo."
====================
「Vô ích thôi. Ngươi tuyệt đối không thoát được đâu. Nhìn kỹ xung quanh đi. Thức ăn để chạy trốn hay gì đó, không còn kiếm được nữa đâu.」
Lord dang rộng đôi tay và đôi cánh.
Vì phòng ngai vàng nằm trên đỉnh tòa thành, nên giờ đây khi mất đi vật che chắn, có thể dễ dàng bao quát toàn bộ dưới thành. Cổ lái phép `Dimension` lệch ra ngoài một chút, liếc nhìn xuống thành phố Viasia.
「Cấu trúc thành phố... đã thay đổi ư...?」
Vì cơn bão làm nhiễu loạn ma lực của `Dimension` nên tôi không thể chắc chắn, nhưng đây không phải là Viasia mà tôi biết.
Trải rộng dưới chân thành là một thành phố vừa quen vừa lạ. Điểm khác biệt đầu tiên là độ rộng lớn. Lãnh thổ đã được mở rộng đến mức không thể so sánh được. Không còn nhìn thấy rìa của thế giới độc đáo kia nữa. Đây không còn là một vương quốc, mà là một quần thể quốc gia — rộng lớn đến mức phải gọi là Đế quốc. Dù vẫn được tô điểm bởi cây cối thiên nhiên phong phú như trước, nhưng màu sắc thì hoàn toàn khác biệt. Không phải màu xanh lục, mà màu nâu đen rải rác khắp nơi. Đó giống như tàn tích sau khi bị ngọn lửa chiến tranh càn quét — không, những đốm lửa ấy vẫn còn đang âm ỉ cháy.
Vương quốc Viasia hòa bình đã biến mất.
Thứ đang hiện hữu ở "đây" lúc này, là "Đại Đế Quốc Phương Bắc" đã mở rộng lãnh thổ qua chiến tranh và vẫn đang trong thời chiến.
「Ta không phải vì làm màu hay tùy hứng mà quay lại cách nói chuyện này đâu nhé. Đây là điều cần thiết để dịch chuyển trục thời gian của "nơi này". Với sự hợp lực của chuyên gia kết giới Nosfy, hiện tại, "nơi này" đã được tái hiện lại dựa trên ký ức của ta.」
Cũng không phải là chuyện không thể.
Vốn dĩ "nơi này" đang tái hiện lại thế giới đã qua của một ngàn năm trước. Chỉ là họ đã thay đổi thời điểm mà thôi.
Tức là, Viasia trong cơn bão này cũng là một trong những quang cảnh từng tồn tại trong quá khứ.
「Chừng nào ta còn muốn, "nơi này" sẽ thay đổi hình dạng để phù hợp với điều đó. Lợi dụng cơ chế ấy, ta đã chỉnh trục thời gian về đúng lúc ta và Hiệp sĩ Kanami phản bội Viasia. Do đó, hiện tại "Viasia" đã trở thành kẻ thù của ngươi. Sẽ không có ai giúp đỡ ngươi đâu.」
「À, ra đó là mục đích sao.」
Nếu đó là sự thật, thì tôi hiện tại có khả năng là một kẻ bị truy nã. Chắc chắn không thể thảnh thơi mua sắm ở cửa hàng được rồi.
「——Thế thì đã sao!」
Nhưng vốn dĩ tôi cũng chẳng định mua thức ăn, tôi định trộm cơ mà. Phán đoán rằng chẳng có vấn đề gì, tôi lao vụt đi định trốn khỏi tòa thành.
「Không cho đi!」
Lord vỗ đôi cánh ma lực, điều khiển gió một cách điêu luyện. Dù đó không phải là ma pháp, nhưng nó chuyển động như một sinh vật sống, chặn đứng đường đi của tôi.
「Quên cái Lý mà ta đã đánh cắp rồi sao?」
Vừa tạo ra súng lưỡi lê (bayonet) bằng gió trên tay phải, cổ vừa lao tới nhanh như gió lốc (hayate).
Tôi vung kiếm như để xua đuổi, nhưng Lord nhẹ nhàng né tránh và nói.
「Thuộc tính của ta là Gió. Chạy trốn là sở trường của ta. Giống như "Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Đất (Lowen Aleist)" đã đánh cắp [Thủy Tinh Bất Hoại], "Kẻ Đánh Cắp Chân Lý Của Gió (Lord Tity)" ta đây đã đánh cắp [Cơn Gió Tự Do]. Riêng về khoản chạy trốn thì ta là chuyên gia (professional) đấy! ——Kết thúc ngay đây!」
Và đúng như lời nói đó, cổ hoàn toàn đọc được chuyển động bỏ chạy của tôi, dùng tay trái đang rảnh rỗi tóm lấy tay tôi.
Tôi không cảm thấy mình có thể thắng khi đọ sức với một Thủ Hộ Giả (Guardian) thuần túy như Lord.
Hơn nữa, đây không phải là kẻ địch có thể đối đầu trực diện. Tôi lập tức tung ra một trong những con bài chủ lực.
「——Phép `Distance Mute`!」
Tôi dùng ma pháp phạm quy này để đánh úp.
Làm cho cánh tay trở nên xuyên thấu, tôi thoát khỏi tay Lord.
Lord đang dùng hết sức nắm chặt nên bị mất đà, tôi liền tung một cú đá toàn lực vào đó.
「Hự! Cái, gì, ma pháp vừa rồi là——!?」
Có vẻ đó là thứ ma pháp hệ không gian mà một ngàn năm trước cũng chưa từng thấy. Tất nhiên, trong suốt thời gian sống ở "đây", tôi cũng chưa từng cho cô ấy thấy `Distance Mute`. Đáng buồn thay, ma pháp hệ không gian mới lại phát huy tác dụng đúng như dự tính ban đầu.
Bỏ lại Lord đang nhăn mặt kinh ngạc, tôi lập tức sử dụng liên tiếp ma pháp hệ không gian tiếp theo.
「——Phép `Dimension - Đa Trùng Triển Khai (Multiple)`, `Default` `Default` `Default`!!」
Tôi triển khai `Dimension` xa nhất có thể, thiết lập điểm đến tối ưu cho việc chạy trốn. Sau đó chỉ việc nén không gian lại để đến được đó.
Nhờ ba lần niệm `Default`, cơ thể tôi bị kéo đi, kéo đi, kéo đi, và bay đi như thể biến mất.
Cùng lúc với cú nhảy tựa như dịch chuyển tức thời, tôi lăn lông lốc trên con đường ướt sũng.
Do lấy đà quá mạnh, tôi đã không thể tiếp đất an toàn. Cơ thể nảy lên, va đập bì bõm xuống những vũng nước. Chỉ riêng việc di chuyển đã làm giảm HP trên "Hiển thị".
Tuy nhiên, thành quả của cú di chuyển liều lĩnh đó rất lớn.
Tôi vực dậy cơ thể đầy vết trầy xước, dùng `Dimension` còn sót lại để kiểm tra. Ở khoảng cách một kilomet phía trước, tôi bắt được hình ảnh Lord đang đứng ngẩn ngơ trên đỉnh tòa thành đầy gạch vụn.
Lord lẩm bẩm với tôi, người đã biến mất.
「...Cũng có loại ma pháp như thế sao. ...Mà, thôi được. Nếu muốn đánh lâu dài, ta chỉ cần bao vây theo kế hoạch, rồi dồn ép ngươi là xong. Đừng tưởng ma pháp đó sẽ dùng được lần thứ hai nhé, Kanami.」
Chắc cổ nghĩ chỉ cần tóm được một lần là thắng. Cổ phồng má lên một chút vẻ cay cú.
Tuy nhiên, cổ không hề hoảng loạn.
Dù có kéo dài thời gian, tôi cũng chỉ yếu đi mà thôi. Chắc cổ nghĩ rằng mọi tình huống đều đang đứng về phía mình.
Quả đúng như lời Lord nói.
Người vẫn đang nắm lợi thế là cô ấy... vậy mà, khuôn mặt Lord lại tái xanh đầy bất an, hơi thở bắt đầu rối loạn.
「Hộc, hộc, hộc..., hự——, hộc... Đ, đạn của ta nhanh lắm đó, Kanami... Bởi vì "Đạn của ta là linh hồn Gia Tốc (Kasoku)". A, "Ngày lại qua ngày" "đã gia tốc". "Hóa Tốc (Kasoku)", "Gia Tức (Kasoku)", "Mài mòn đến đâu cũng (Kasoku), nhẹ bẫng đi (Kasoku), và rồi——...」
Lord niệm chú như một thói quen. Thực hiện việc khuếch đại sức mạnh vô nghĩa, làm cho mọi thứ "Kasoku". Nhờ cái "cái giá" phải trả đó, cổ cưỡng ép điều chỉnh lại hơi thở đang yếu ớt của mình.
Có lẽ, nếu không có nó, cổ không thể bình tĩnh được nữa.
Nhìn dáng vẻ quen thuộc đó, tôi hiểu rằng nó đã trở thành thói quen.
Chắc hẳn cô ấy đã khóc ở nơi không có ai, đã "niệm chú" để không ai biết, và cố gắng gượng cười đến tận cùng.
Dù biết rằng "cái giá" phải trả là sẽ mất đi rất nhiều thứ, cô ấy vẫn muốn cười... Để bảo vệ bức tường thành trong tim mang tên "Viasia" này, cô ấy cứ cười mãi như một đứa trẻ...——
「Lord...」
Bất giác, tôi dùng `Dimension` nhìn chằm chằm vào khuôn mặt có vẻ khó thở của cô ấy.
Lord vừa tiếp tục lẩm bẩm bài chú, vừa thu đôi cánh đang dang rộng lại, bước đi lảo đảo trên thành. Trái ngược với lời niệm chú, cô ấy di chuyển rất chậm chạp.
Trong cơn mưa lớn, cô ấy tránh những đống gạch vụn, di chuyển đến mép tòa thành trơ trọi giữa trời.
Biểu cảm đó toát lên một áp lực khẳng định chắc chắn sẽ săn được con mồi. Khẩu súng lưỡi lê lộng lẫy trên tay khiến Lord trông như một thợ săn thượng hạng.
Và rồi, họng súng ấy chĩa về phía tôi đang ở cách đó một kilomet.
「——Chết!」
Tôi lập tức nấp vào chỗ khuất.
Tôi đang ngẩn ngơ cái gì thế này.
Lo cho bản thân mình trước khi lo cho Lord đi.
Không có thì giờ để đứng lại. Cũng không có thì giờ để suy nghĩ.
Tôi lập tức chạy vào con hẻm nhỏ của thành phố trong bão.
Mặc kệ những hạt mưa quất vào má, mặc kệ nước bắn tung tóe, tôi chạy xuyên qua "Phương Bắc của một ngàn năm trước" để trốn thoát khỏi Lord.
--------------------
0 Bình luận