Sáng hôm sau.
Có lẽ do bị đánh thức giữa đêm nên tôi dậy hơi muộn.
Tuy nhiên, để thực hiện sự ích kỷ của Nosphi, tôi mở rộng 《Dimension》 ngay lập tức.
Tôi giao việc chuẩn bị chi tiết cho việc thám hiểm mê cung cho Liner, còn mình thì tìm Lord. Nếu được, tôi muốn giải quyết xong lời nhờ vả kia trước khi thám hiểm mê cung.
Nhưng, trước khi tìm thấy Lord, tôi phát hiện ra sự bất thường của tòa thành.
Chính xác là bên ngoài tòa thành -- trước cổng thành có một đám đông tụ tập.
Dẫn đầu đoàn người đó là bé Beth. Cô bé đang nhìn vào trong thành với vẻ mặt rất lo lắng. Những người dân khác cũng xôn xao với vẻ mặt tương tự. Trong cuộc trò chuyện của họ có từ "Lord", nên tôi quyết định ra cổng thành trước.
Khi tôi xuất hiện trước cổng thành, bé Beth là người đầu tiên lên tiếng.
"Ngài Đoàn trưởng Kỵ sĩ! Chào buổi sáng ạ! À ừm, ngài Lord không chịu ra khỏi thành! Ngài có biết gì không ạ!?"
Bé Beth có vẻ rất sốt ruột lo lắng cho Lord.
Không đợi tôi trả lời, cô bé nói liên hồi.
"Thực ra, tối qua em có hẹn gặp ngài Lord. Nhưng hôm qua đợi mãi ngài ấy không đến...! Hôm nay sáng rồi mà ngài ấy vẫn không ra thì lạ quá, nên em --!"
Những người xung quanh cũng có cùng tâm trạng, những tiếng lo lắng liên tục vang lên.
"Rốt cuộc ngài Lord bị làm sao vậy..."
"Ngài ấy chưa từng bị bệnh bao giờ mà."
"Đã bao lâu rồi ngài Lord không bay lượn vào buổi sáng nhỉ..."
Qua những giọng nói đó, tôi hiểu Lord được người dân yêu mến đến nhường nào. Và cũng biết cổ ra phố mỗi ngày không sót ngày nào.
Tuy nhiên, tôi thấy có điều lạ.
Tôi nhìn cổng thành nơi mình vừa bước ra.
Ở đó sừng sững cánh cổng thành mở toang, không hề từ chối bất kỳ ai.
"Tôi hiểu ý mọi người rồi. Nhưng nếu lo lắng đến thế, tại sao mọi người không vào trong thành?"
"Dạ? Tại vì bọn em không phải người của tòa thành. Nên bọn em mới khó xử ạ."
Không chỉ bé Beth, tất cả những người khác đều có cùng biểu cảm.
Dù có chuyện gì xảy ra, người dân cũng không được vào thành. Họ ngầm nói đó là luật lệ (rule) của 『Nơi này』.
"...Hiểu rồi. Tôi, Đoàn trưởng Kỵ sĩ, sẽ đi xem tình hình của Lord, mọi người cứ đợi ở đây nhé."
Nhận ra sự đặc thù của không gian này, tôi nhận lời tìm kiếm trong thành thay cho họ.
"Cảm ơn ngài, ngài Đoàn trưởng Kỵ sĩ...!"
Để lại bé Beth và người dân đang cúi đầu cảm tạ, tôi vội vã quay trở lại trong thành. Vừa đi tôi vừa vươn 《Dimension》 đến kho chứa nơi Lord ở hôm qua nhưng không có ai. Sân trong hay tháp canh cũng không.
Sau khi tìm hết những nơi Lord có vẻ thích, tôi nghĩ có khi nào cổ ở ngoài thành không. Nhưng ngay trước khi hướng ý thức ra bên ngoài, tôi tìm thấy Lord.
Lord đang ở khu trung tâm của tòa thành. Nơi tôi nghĩ Lord không thích nhất.
Phòng yết kiến của Vua.
Phía sau ngai vàng nằm sâu trong cùng -- cổ đang ngồi bó gối ủ rũ ở đó.
Và lẩm bẩm một mình.
Cổ cứ lặp đi lặp lại cùng một câu từ, tụng niệm mãi không thôi.
"『Ta không chọn con đường bước đi』 『Ta là gió』 --, và 『Ta là linh hồn tăng tốc』 『Tăng tốc』 『Tăng tốc』, 『Tăng tốc』 --..."
Tôi nhận ra ngay đó là 『Niệm chú』.
Chỉ là, không có ma pháp nào được thi triển, ma lực màu lục bảo của cổ cũng không tăng lên. Tuy nhiên, thông qua việc 『Niệm chú』 ấy, một 『Cái giá』 nào đó đang được trả.
Đó là hành động chẳng đạt được gì, chỉ đơn thuần là mất đi.
Bước vào phòng yết kiến của Vua, thay cho tiếng gõ cửa, tôi cố tình bước chân thật mạnh khi đến gần Lord, rồi cất tiếng gọi từ xa.
"Lord, bài 『Niệm chú』 đó có ổn không vậy..."
"Ừm, ổn mà... Nó giống như câu thần chú giúp tâm trạng thoải mái hơn thôi..."
Lord dạn dày kinh nghiệm chiến trường đã nhận ra tôi đến gần từ lâu.
Cổ trả lời câu hỏi mà không hề dao động.
"Bé Beth đang lo lắng đứng ở bên ngoài đấy."
"A, nhắc mới nhớ... hình như ta có hẹn chơi với bé Beth..."
"Không chỉ bé Beth đâu. Mọi người đều đến cả."
"...Mọi người, đều đến à. Vậy sao."
Lời đáp lại chẳng có chút sức lực nào.
Trông cổ như đang tuyệt vọng vì thế giới mà cổ tưởng sẽ kéo dài mãi mãi đang sụp đổ.
Làm cổ vui lên có vẻ khó đây, nhưng tôi vẫn sẽ làm những gì mình có thể. Thà làm rồi hối hận còn hơn hối hận vì đã không làm hết sức.
"Ừ, họ lo cho Lord nên mới đến đấy. Thế nên, ra mặt một chút không được sao? Gặp mọi người, biết đâu tâm trạng sẽ thay đổi đôi chút."
"Mọi người lo lắng cho 『Đứa trẻ (Lord)』 sao? Ha ha, 『Lord』 à. Phải rồi, là 『Lord』 nhỉ..."
Lord lặp lại tên mình với vẻ tự giễu.
Cuối cùng, cổ lẩm bẩm yếu ớt rồi co rúm người lại.
"Không biết là 『Lord』 nào đây nhỉ... Rõ ràng mọi người đều biết Ta (Warawa) thực sự mà..."
Lời lẩm bẩm ấy không hướng đến ai, chỉ là độc thoại.
Tôi không thể đoán hết được ý nghĩa của nó.
Chỉ lờ mờ hiểu rằng đó là tình huống không mong muốn đối với Lord.
====================
"Nè, Kanamin... Ta không muốn lên mặt đất đâu..."
"Ừ, tôi biết chuyện đó."
"Nếu đi, chắc chắn ta sẽ lại bị kỳ vọng... Ta ghét điều đó..."
Cổ cứ thế liên tục than vãn những lời yếu đuối.
"Hễ bị kỳ vọng là cơ thể lại nặng trĩu, ta ghét lắm... Ta ghét mặt đất..."
Nhìn dáng vẻ quá đỗi mong manh ấy, tôi tự trách bản thân mình của ít phút trước.
Giờ thì tôi đã có thể tin chắc.
Lord chẳng có mưu đồ gì cả. Cũng chẳng có chút già đời xảo quyệt nào của một Ma Vương.
Đang ở đây chỉ là một đứa trẻ yếu đuối.
Tôi nghĩ rằng để cứu đứa trẻ này, chỉ có cách đối diện trực tiếp và nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy.
"Ừ, tôi hiểu rồi. Sẽ không ai bắt cô lên mặt đất nữa đâu. Tôi cũng sẽ không để Nosfy ép cô. Thế nên đừng làm vẻ mặt đó nữa."
"... Hả?"
Được khẳng định mọi điều, Lord ngược lại cảm thấy bối rối.
Có lẽ cổ không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy. Cổ run run hỏi lại.
"Nhưng, nhưng mà... những điều ta nói, chuyện đó..."
"Vẫn còn thời gian cho đến khi 'nơi này' sụp đổ mà. Từ giờ đến lúc đó, tôi sẽ thực hiện những điều cô còn vương vấn. Thế là giải quyết xong hết. Sẽ không ai phàn nàn gì cả."
"Giải quyết những vương vấn của ta ư...? Kanamin á?"
Thú thật, tôi không có sự tự tin tuyệt đối.
Nhưng để vực dậy tinh thần cô ấy, tôi tiếp tục khẳng định một cách mạnh mẽ.
"Ừ, nên đừng lo lắng nữa. Tôi sẽ đưa em trai cô đến 'nơi này' ngay thôi."
"... Hả? Ngươi sẽ đưa Aid đến đây sao?"
"Ừ, tôi đã bàn bạc với anh Raynold rồi, và tôi nghĩ đó là cách tốt nhất. Tôi của hiện tại không có ký ức ngàn năm trước. Vì thế, tôi không thể hiểu hết mọi thứ về cô. Vậy nên chúng tôi đã nói chuyện rằng, chi bằng đưa một người có ký ức ngàn năm trước và thân thiết với cô đến đây là được. Về khoản đó thì gia đình (tên Aid kia) là thích hợp nhất."
"Nhưng nếu Aid đến đây, thì lại... lại..."
"Tôi nghĩ rằng, việc hai chị em cô trở thành Thủ Hộ Giả chắc chắn là để tái ngộ sau một ngàn năm. Ừ, chắc chắn là vậy. Bởi vì gia đình quan trọng hơn bất cứ thứ gì mà. Gia đình là người có thể hiểu rõ về gia đình nhất. Gặp Aid, bàn bạc kỹ lưỡng, rồi nhìn nhận lại những luyến tiếc của bản thân là cách tốt nhất. Chắc chắn làm vậy vương vấn của cô sẽ được giải tỏa."
Tôi khẳng định đầy chắc chắn.
Dù có chút cường điệu để nhen nhóm hy vọng, nhưng hầu hết đều là những lời thật lòng không giả dối của tôi.
Gia đình... cuộc tái ngộ của hai chị em sẽ giải tỏa vương vấn cho cả hai.
Tôi đã nói với suy nghĩ như vậy... nhưng mà,
"Dừng lại đi, Kanamin. Chỉ riêng chuyện đó là tuyệt đối không được."
Đáp lại tôi là sự phủ định thẳng thừng.
Lord nhăn mặt, lắc đầu quầy quậy sau ngai vàng.
"Không chịu... Ta không muốn gặp Aid..."
"Nhưng Aid là em trai cô mà. Cậu ta sẽ hiểu cô hơn bất cứ ai..."
"Ta không chịu đâu!!"
Không đợi tôi nói hết câu, Lord hét lên.
Rồi cổ đứng dậy, ló mặt ra từ sau ngai vàng.
Cổ bám chặt lấy mép ngai, ném lý do vào mặt tôi.
"Bởi vì, nếu giờ gặp Aid, ta sẽ lại phải làm một vị vua hoàn hảo! Khó khăn lắm ta mới được tha thứ sau một ngàn năm làm 'Vua Thống Trị' (Lord)! Giờ lại quay về như cũ mất!!"
Một tiếng "rắc" vang lên, mép ngai vàng bị bóp nát. Dẫu vậy, Lord vẫn tiếp tục gào thét.
"Lại làm vua nữa, ta không muốn! Lại phải gánh vác sự kỳ vọng đó, ta không muốn! Bởi vì ta, bởi vì ta là...!!"
Nơi khóe mắt cổ đã rưng rưng ngấn lệ.
Cứ đà này nước mắt sẽ trào ra khỏi mắt Lord mất. Nhưng trước khi điều đó xảy ra, Lord cúi gằm mặt xuống, tì trán vào ngai vàng.
Có lẽ cổ không muốn khóc theo cảm xúc.
Giọng nói chuyển sang vẻ nghẹn ngào như muốn che giấu cõi lòng.
"Cứ sống ở 'nơi này' như thế này, chỉ cần vậy thôi là ta có thể biến mất rồi mà... Thế nên, không cần Aid đâu... Sự bình yên của Viasia này, là mong ước hiện tại của ta mà..."
Và rồi, cổ quay lại với mong muốn ban đầu của Lord.
Cổ bám víu vào cái ước nguyện vô nghĩa dù có tiếp tục cả ngàn năm ở 'nơi này'.
"Kanamin đừng làm chuyện thừa thãi... Nếu ngươi không định ở lại 'nơi này' cùng ta thì hãy mặc kệ ta đi..."
Lord quỵ xuống, dùng tay áo lau nước mắt.
Nhìn dáng vẻ của thiếu nữ mà dù có miêu tả thế nào cũng không thể gọi là 'Vua Thống Trị', những lời nói tự nhiên buột ra khỏi miệng tôi.
Dù biết đó là thói xấu, tôi vẫn nói ra.
"Bỏ mặc thế nào được, đồ ngốc...! Lord, tôi chắc chắn sẽ cứu cô. Thế nên, hãy đợi thêm chút nữa...!"
Đó là do tôi đang kích hoạt kỹ năng "Di Covenanter" sao? Hay là vì tôi đã hứa với Nosfy sẽ làm Lord vui lên? Hay đơn giản là tôi muốn giúp một thiếu nữ đang khóc? Hay vì tôi cảm thấy đó như là sứ mệnh của mình...
... Lý do không chỉ có một, nhưng tóm lại tôi không thể bỏ mặc cô ấy.
"Cứu ta...?"
"Ừ."
"Lại nữa sao... giống như lúc đó, Kanami sẽ cứu ta ư...?"
"Ừ."
Lord ngẩng mặt lên.
Và rồi, đôi má cổ giãn ra như thể vừa tìm thấy ánh sáng hy vọng.
Tôi cảm giác mình cuối cùng cũng nắm được đầu mối.
Nếu muốn vực dậy tinh thần cổ, thì chỉ có lúc này thôi.
Tôi cẩn trọng lựa lời, chỉ ra một tương lai thỏa mãn mong ước của Lord.
"Tóm lại chỉ cần tên Aid đó không kỳ vọng vào cô là được chứ gì. Vậy thì, tôi và Liner, hai người chúng tôi sẽ dần cho Aid một trận tơi bời. Sau đó, chúng tôi sẽ dạy dỗ cho Aid hiểu kỹ rằng Lord hiện tại rất vô dụng nên đừng có mà kỳ vọng. Tôi sẽ mang một đứa em trai 'không kỳ vọng vào cô' đến đây đàng hoàng. Thế thì không thành vấn đề nữa đúng không?"
"... !!"
Lord mở to mắt.
Rõ ràng là kẻ cô đơn này đang muốn gặp gia đình (Aid).
Bởi thế nên trong những bức tranh ở kho lưu trữ, hình ảnh Aid hồi nhỏ vẫn còn giữ được nguyên vẹn. Hơn hết, cuộc sống cùng cổ cho đến ngày hôm nay đã chỉ ra một câu trả lời.
"Tôi nghĩ chắc chắn cô cần có 'gia đình'. Vì không có ai để cô có thể mở lòng, nên mãi mà cô không thể biến mất được. Tôi chỉ có thể nghĩ như vậy thôi."
"Vậy sao...? Ta cần 'gia đình'... cần một ai đó để mở lòng sao...?"
Chính vì thế Lord mới cố ngăn cản tôi và Liner rời đi.
Dù chỉ là giả tạo, cổ vẫn khao khát một ai đó có thể cùng cười đùa như 'gia đình'.
"Tôi nhất định sẽ đưa 'gia đình' của cô đến. Thế nên, hãy vui lên đi. Nosfy cũng đã nói rồi đấy. Cô hợp với nụ cười hơn."
Dùng câu nói đó làm đòn quyết định, tôi thu hẹp khoảng cách cuối cùng với Lord.
Tôi chậm rãi bước tới, vòng ra sau ngai vàng, và đưa tay về phía Lord đang chực chờ sụp đổ.
"Hãy cười lên và chờ đợi nhé. Không chỉ có tôi, mà còn có cả Liner nữa. Cô không cần phải lo lắng gì nữa đâu."
Lord dồn lại sức lực vào cơ thể, nắm lấy bàn tay tôi đang đưa ra.
Rồi cổ đứng dậy. Như thể đã tìm được câu trả lời cho nỗi khổ tâm tích tụ bao năm, cổ gật đầu lia lịa.
"Đ, đúng rồi ha. Có Liner ở đây mà... Ừ, đúng rồi..."
"Ừ, cả con nhỏ Nosfy cũng ở đây nữa. Cô ta muốn làm hòa với cô lắm đấy. Lát nữa hãy đi gặp cô ta nhé."
Việc hòa giải với Nosfy cũng rất quan trọng.
Không quên điều đó, tôi nhấn mạnh sự hiện diện của cô ta. Thế này chắc là đã giải quyết xong sự ích kỷ của Nosfy rồi.
"Ừm, Nosfy cũng ở đây... Thế này thì ổn rồi, nhỉ..."
Bằng việc xác nhận bản thân không cô độc, nét mặt Lord dần trở nên tươi sáng.
Có vẻ cổ sẽ không còn dỗi hờn rồi trốn biệt vào đâu đó nữa.
"Được rồi, tươi tỉnh lại rồi ha. Vậy thì sớm ra gặp bé Beth và Nosfy đi nhé."
"Ừ, ừm. Nhưng mà, ngay bây giờ thì xấu hổ lắm, để lát nữa nhé. Đợi ta quay lại vẻ mặt bình thường và suy nghĩ thấu đáo đã..."
"Ừ, thế cũng được."
Nhìn kỹ thì dưới mắt cổ vẫn còn ửng đỏ.
Lord cũng là con gái, có vẻ cổ rất để ý đến ngoại hình.
Tôi không vô ý tứ đến mức ép cổ đi ngay lúc này.
Hơn nữa, xuất hiện với gương mặt của Lord thường ngày sẽ khiến bé Beth và người dân an tâm hơn.
"Vậy tôi đi trước đây. Tôi phải vào Mê cung nữa."
Để thực hiện lời hứa vừa trao, tôi phải nhanh chân lên. Việc tôi thám hiểm Mê cung thành công là điều cần thiết cho tất cả mọi người.
Lord gật đầu đáp lại.
Và rồi, với bước chân vững chãi... cổ ngồi lên ngai vàng.
"Ừm, đi nhé. Với lại, cảm ơn ngươi, Kanami... Cuối cùng thì mong ước thật sự của ta cũng sắp thành hiện thực rồi..."
Vừa mân mê mái tóc màu xanh lục bóng mượt, Lord vừa mỉm cười tiễn tôi.
Cử chỉ quá đỗi xinh đẹp ấy khiến tôi nổi da gà.
Hình dáng của Lord sau khi vượt qua một trở ngại trông có vẻ trưởng thành hơn một chút.
... Lord đó mà trông trưởng thành ư?
Dáng vẻ ấy quá mức mất cân đối, khiến sống lưng tôi chạy dọc một cơn ớn lạnh.
Chắc chắn là Lord đã vui vẻ trở lại. Ai nhìn vào cũng sẽ phán đoán như vậy.
Chỉ là, cơn ớn lạnh không thể chối bỏ cứ bám chặt lấy lưng tôi không chịu rời.
Tôi đã không thất bại, nhưng cũng chưa thành công... tôi nghĩ vậy.
"... Ừ, tôi sẽ thực hiện nó ngay. Cứ đợi đấy."
Tôi chỉ có thể trả lời như thế.
Dứt lời, tôi bước ra khỏi Phòng Ngai Vàng.
Và đi bộ ra ngoài thành.
Đầu tiên là những người đang đợi trước cổng thành.
Để mọi người yên tâm, tôi mang tin tốt đến cùng một nụ cười rạng rỡ.
"Mọi người ơi, Lord vẫn khỏe nhé. Chắc là lát nữa cổ sẽ ra thôi."
Tôi quyết định giấu chuyện cổ đã khóc. Chắc chắn Lord cũng muốn như vậy.
"Vẫn khỏe...? Vậy tại sao ngài ấy không ra phố...?"
Nghe báo cáo, nhóm bé Beth tỏ vẻ khó hiểu.
Tôi xoay chuyển não bộ hết tốc lực để viện cớ.
"À, chuyện đó là... Hôm qua, do tôi dẫn một người bạn cũ của Lord từ Mê cung về ấy mà. Cổ mải nói chuyện với người đó đến tận khuya, nên hôm nay hình như ngủ quên."
"Bạn cũ của Lord sao...?"
Tiếng xì xào của người dân lớn dần.
Việc Lord có bạn bè lại đáng ngạc nhiên đến thế sao.
"Ừ, chắc vì là bạn cùng giới khác với tôi nên cổ phấn khích lắm."
"Vậy, sao..."
Dù chưa tin hẳn, nhưng vì tôi mang chức danh Kỵ sĩ đoàn trưởng nói nên họ đành phải tin. Trông có vẻ là vậy.
"Thật đấy. Tôi nghĩ tầm trưa cổ sẽ ra khỏi thành thôi, lúc đó cứ hỏi Lord là biết. Những người khác cũng cứ yên tâm đi nhé."
Có những chuyện tôi không nói, nhưng tôi không hề nói dối. Tôi nhấn mạnh lại để khẳng định với tất cả rằng mình không nói dối. Nghe vậy, mọi người mới vuốt ngực nhẹ nhõm.
"Không phải bị bệnh à. Thế thì tốt quá..."
"Phù... Gì chứ, làm hết cả hồn..."
"Lord bình an là tốt rồi."
Già trẻ lớn bé, mọi người bắt đầu tản ra lác đác.
Tất nhiên, trong số đó cũng có người định ở lại chờ Lord xuất hiện. Điển hình là bé Beth.
"Nhưng mà... hôm nay em rảnh, nên em quyết định sẽ đợi Lord ở đây."
"Ừ, được thôi."
"Vậy Kỵ sĩ đoàn trưởng định làm gì bây giờ?"
"Tôi sẽ đi vào Mê cung. Đó mới là nghề chính của tôi mà."
"Vậy ạ... Nếu ngài có thể đợi cùng thì em sẽ vui lắm..."
"Xin lỗi nhé. Chuyện đó thì không được. Dù thế nào tôi cũng phải nhanh chóng lên mặt đất..."
"Dạ, không sao đâu ạ."
Trông bé Beth rõ là tiếc nuối. Dù miệng nói không sao, nhưng ánh mắt em ấy vẫn níu lấy tôi.
Tuy nhiên, tôi không thể tốn thời gian ở đây được.
Tôi quay gót ngay lập tức, trở lại bên trong thành.
"Vậy nhé..."
Vừa rời xa cổng thành, tôi vừa mở rộng "Dimension". Tiếp theo là tìm Nosfy. Tôi muốn báo cáo sớm việc đã đáp ứng sự ích kỷ của cô ta và làm Lord vui lên. Nếu không, chẳng biết cô ta sẽ gây ra chuyện gì.
Tôi đi ngang qua Phòng Ngai Vàng nơi Lord đang sụt sịt mũi, truyền ma lực thẩm thấu khắp tòa thành.
Kết quả, tôi tìm thấy Nosfy đang ở trong phòng riêng cùng với Liner.
Có vẻ cô ta đã đến phòng mình ngay lúc tôi vừa rời đi.
Để cứu Liner đang tái mét mặt mày vì phải ở riêng với thiên địch, tôi rảo bước quay về phòng. Và ngay khi tôi mở cửa bước vào, lời chào của Nosfy đã bay tới.
"Chào buổi sáng, Kanami-sama. Và, cảm ơn ngài. Ngài đã làm cho Lord khó tính như mèo con kia vui vẻ trở lại nhanh đến thế, em vô cùng cảm động."
Cơ thể tôi giật nảy lên.
Dù rốt cuộc hôm qua chưa xảy ra chuyện gì, nhưng sự thật là tôi đã bị cô ta tấn công vẫn không thay đổi. Cơ thể tôi cứng đờ lại trong vô thức.
Tuy nhiên, chẳng bận tâm đến sự căng thẳng của tôi, Nosfy mỉm cười tiến lại gần. Qua lời chào đó, tôi biết cô ta cũng đã nắm được đầu đuôi cuộc trò chuyện giữa tôi và Lord. Tôi cũng đáp lại lời chào.
"Chào buổi sáng, Nosfy. ... Tôi nghĩ Lord ổn rồi đấy. Hứa sẽ đấm Aid một trận rồi lôi cậu ta về xong là cổ tươi tỉnh hẳn lên. Chắc lát nữa cổ sẽ sang tìm Nosfy đấy, lúc đó hãy đón tiếp nồng hậu nhé."
"Vâng, tất nhiên em định làm thế rồi. ... Cho nên, em sẽ đợi Lord ở đây nhé. Rất xin lỗi, nhưng em không thể đồng hành cùng ngài trong chuyến thám hiểm Mê cung hôm nay được."
"Không sao, vốn dĩ việc này tôi và Liner phải tự làm mà, đừng bận tâm."
"Phufu, cảm ơn ngài. Ngài thật sự rất dịu dàng đấy, Kanami-sama. Vậy thì, cho phép em được thực hiện sự ích kỷ của mình. Aaa, sống cho bản thân thật là tốt. Cảm giác như tâm hồn được gột rửa vậy. Phufufu, thế này thì có lẽ ngày em biến mất do hoàn thành vương vấn cũng sắp đến gần rồi."
Cô ta chêm những tiếng cười vào giữa cuộc hội thoại, nhấn mạnh về cái chết của mình.
Nhưng tôi không thể tin hoàn toàn được.
Miệng nói là sắp đến gần, nhưng chắc cô ta sẽ không biến mất ngay đâu. Đo lường từ sự hiện diện đậm đặc của cơ thể đó, chắc tôi còn phải nghe theo sự ích kỷ của cô ta vài lần nữa.
Mặc kệ tôi nghi ngờ, Nosfy vừa cười khúc khích vừa ngồi xuống giường trong phòng.
"Phufufu. Aaa, Lord, mau đến đây đi. Ta đang đợi em đấy. Vâng, lúc nào cũng vậy, mãi mãi... ta vẫn đợi em..."
Cô ta ngả lưng cái phịch xuống nệm, đôi mắt lơ đễnh nhìn vào hư không, bắt đầu mong ngóng Lord ghé thăm.
"... Vậy thì, tôi phải đi lôi cổ Aid về đây, nên tôi đi Mê cung đây."
Tôi có nhiệm vụ của tôi. Nếu không hoàn thành nó, thì dù hai người họ có làm hòa, mọi thứ cũng sẽ đổ sông đổ bể.
Tôi bắt đầu cấu trúc ma pháp bên cạnh Nosfy đang nằm dài.
Nosfy tiễn tôi bằng ánh mắt.
"Vâng, cầu chúc cho chuyến thám hiểm Mê cung của Kanami-sama thành công tốt đẹp."
"... -- Ma pháp 'Connection'."
Nhận lời khích lệ của cô ta, tôi hoàn tất việc tạo ra cánh cửa ma pháp.
Rồi tôi và Liner bước vào bên trong Mê cung.
Đường tắt đến cuối tầng 57.
Chúng tôi trở lại không gian trắng xóa ngút tầm mắt.
Nhờ ma pháp của Nosfy hay sao mà xung quanh có rất ít quái vật. Cũng có con nhìn thấy chúng tôi, nhưng hoàn toàn không có sát khí. Ngay trước mắt là cầu thang dẫn xuống tầng 56.
Đây là lần thám hiểm Mê cung thứ năm. Trở lại với tổ đội hai người.
Chẳng cần ra hiệu, tôi và Liner tự nhiên cùng bước về phía cầu thang.
"Christ, ổn không đấy? Nhận lời bừa bãi như thế. Đâu có dễ dàng đưa Aid đến đây được."
Khi chỉ còn hai người, Liner không ngần ngại nói ra thắc mắc.
"Tôi chỉ có thể nói với Lord như vậy thôi... Phải làm thôi..."
Bằng việc nói lại lần nữa, tôi củng cố quyết tâm.
Đó là quyết tâm đẩy nhanh tiến độ thám hiểm Mê cung vì Lord.
Cho đến hôm nay, tôi đã tiến hành thám hiểm Mê cung với tốc độ 'nhanh nhất' vì em gái.
Nhưng đó là cái 'nhanh nhất' có tính đến việc 'phá đảo chắc chắn' dựa trên sự đảm bảo 'an toàn' cho cơ thể của em gái (tôi).
Nhưng, tôi phải dừng chuyện đó lại thôi.
Tôi có cảm giác... chắc chắn nếu không làm thế thì sẽ không kịp mất.
Giác quan được mài giũa - kỹ năng 'Cảm Ứng' đang mách bảo như vậy. Ký ức về bao lần suýt chết ở dị giới đang kêu gào như vậy. Kinh nghiệm chiến đấu với những kẻ thù hùng mạnh hung ác đang khuyến nghị như vậy.
Thoạt nhìn, hai Thủ Hộ Giả hiện tại đang toát ra bầu không khí tươi sáng. Dù tôi đã chạy đôn chạy đáo khắp thành để cố gắng dàn xếp, nhưng chắc chắn có bầu không khí bất ổn đang ẩn giấu trong sự tươi sáng đó.
Nosfy dù cười nói cởi mở nhưng vẫn chưa bộc lộ tâm can.
Lord dù mắt sáng rực hy vọng nhưng lại hoàn toàn không nhìn vào tôi.
Dù sao tôi cũng đã trưởng thành hơn đôi chút. Tôi đã thôi suy nghĩ chỉ dựa vào 'Chỉ số' hay 'Trạng thái' nhìn thấy trên 'Hiển thị'. Khả năng quan sát con người vốn dở tệ hại của tôi cũng đã khá lên phần nào. Gặp gỡ nhiều người, tiễn biệt nhiều Thủ Hộ Giả. Nhờ đó, dù chỉ một chút thôi nhưng tôi hiểu được sự nguy hiểm của các cô ấy.
Nỗi bất an cứ bám riết lấy tôi như một lớp màng - khả năng Lord và Nosfy cùng trở thành chướng ngại vật - tôi cảm thấy điềm báo điều đó đang dần trở thành hiện thực.
Vì thế, để không phải hối hận, tôi tuyên bố sẽ thực hiện chuyến thám hiểm Mê cung với 'độ khó cao nhất'.
"Liner, trong chuyến thám hiểm Mê cung lần này, chúng ta hãy lên mặt đất luôn đi."
Không chỉ Liner mới có thể bộc lộ lòng mình khi vào Mê cung.
Cả tôi cũng vậy. Cuối cùng tôi cũng nói ra được lời này.
"L, lần này luôn á? Cậu nghiêm túc chứ, Christ?"
Đương nhiên, Liner ngạc nhiên và hỏi lại trước yêu cầu vô lý đó.
"Ừ, nghiêm túc. -- Nghiêm túc kết thúc chuyện này thôi."
Nhưng tôi không hề rút lại lời nói trước đó.
--------------------
0 Bình luận