Vol 1

Chương 11: Ngai Vàng Bất Đắc Dĩ

Chương 11: Ngai Vàng Bất Đắc Dĩ

Tôi vừa hạ xong đám mạo hiểm giả, nghĩ bụng: “Xong rồi, giờ chỉ cần chặt đầu Gamarath là mọi chuyện khép lại.”

Nhưng đúng lúc đó, cả đám Bách Nhân ùa vào đại điện như thể vừa đi dạo công viên về.

“Đệ Linh, bọn tôi đã xử hết lũ quý tộc rồi,” Ogma lên tiếng, giọng điệu hớn hở như vừa thắng giải đấu lớn.

Xử… hết?

Lũ quý tộc?

Tôi đứng hình mất vài giây.

Không phải kiểu “đánh bại vài tên cầm đầu” đâu nhé.

Là xử hết, nghĩa là không sót một tên nào.

Lũ quý tộc tuy toàn một lũ vô dụng, nhưng không phải là không có vai trò.

Chúng quản lý hành chính, điều hành quan lại dân sự, cai quản lãnh địa…

Nói trắng ra là bộ máy nhà nước vẫn đang dựa vào chúng để vận hành.

Giờ các người giết sạch hết rồi thì lấy ai điều hành vương quốc đây?

Chrom với Warren tuy cũng mang danh quý tộc, nhưng hai ông này chỉ biết ăn cơm với tập luyện, chứ chính trị hành chính thì mù tịt.

Còn lại cả đám Bách Nhân thì ngoài thanh kiếm ra chẳng cầm thứ gì nhẹ hơn bao giờ.

Để bọn họ quản lý đất nước?

Xin lỗi, tôi không muốn sống trong một thế giới mà địa vị xã hội được quyết định bằng trận đấu xếp hạng đâu.

Tôi quay sang phụ hoàng, cố giữ bình tĩnh:

“Thưa Phụ hoàng, về ngai vàng…”

“Ngươi cầm lấy đi.”

Ông quyết định thoái vị nhanh như chớp.

…Ít ra cũng giả bộ do dự chút đi chứ!

“Chuyện này còn sớm quá”, “Con chưa đủ tư cách” gì đó cũng được mà!

Tôi chỉ vô tình bị cuốn vào cơn lốc, khởi nghĩa luôn cho vui tay thôi, chứ tôi có muốn làm vua đâu!

Đầu óc quay cuồng.

Chính trị nghe thôi đã thấy mệt rồi, huống chi ngồi lên ngai vàng quản lý cả một vương quốc.

Đang tuyệt vọng không biết xoay sở thế nào thì… tôi nhìn thấy Gamarath.

Ồ, còn sót lại một quý tộc kìa.

Mà lại là một tên lão luyện chính trường nữa chứ.

“Gamarath,” tôi nói ngay, “từ giờ ngươi sẽ phụ trách chính sự.”

“Hả?”

Gamarath ngơ ngác như bị tạt nước lạnh vào mặt.

“Đệ Linh! Ngài đang nói cái quái gì vậy?!”

Ogma gầm lên.

“Mọi chuyện là tại hắn! Hắn còn định ám sát ngài bao nhiêu lần!”

Im đi thằng ngu!

Chính vì các người giết sạch quý tộc không chừa một mạng nên tôi mới phải xoay sở thế này đây!

Tôi hít một hơi sâu, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Nhưng hắn thất bại. Dù có ám sát thêm trăm lần nữa thì ta cũng chẳng chết được.”

Chrom chen vào, giọng đầy cảnh báo:

“Ngài biết rõ giao chính sự cho hắn nghĩa là gì mà…”

Thì sao? Hay là ngươi muốn làm?

Hồi nhỏ ngươi với Warren trốn học chính trị đi đánh nhau ngoài phố, phải không?

Ta nhớ nhầm à?

Mấy người gần đây cuồng Bách Nhân quá rồi đấy.

Ai không mạnh là các người coi như rác rưởi.

Để các người điều hành đất nước thì chỉ có nước loạn.

“Ta dùng tất cả những kẻ hữu dụng,” tôi đáp cụt lủn.

“Chỉ có vậy thôi.”

Suýt nữa thì buột miệng:

“Mấy người vô dụng thì ta đành phải dùng Gamarath chứ biết làm sao!”

Nhưng may mà tôi kìm được.

Đối diện với cả đám người vừa tắm máu xong, tay còn cầm kiếm, tôi không muốn chọc giận thêm.

“Thái tử…”

Gamarath lắp bắp.

“Tại sao lại là thần…”

Ông ta vẫn chưa hiểu tình hình.

“Nhớ kỹ, Gamarath,” tôi nói chậm rãi.

“Toàn bộ quý tộc đã chết cả rồi. Giờ trong vương quốc, chỉ còn mình ngươi là người đủ khả năng nắm chính sự. Vậy nên… nó là của ngươi. Muốn làm gì thì làm.”

Ý tôi là:

Ta không muốn làm, nên ngươi muốn làm gì thì làm luôn đi.

Không hiểu sao Gamarath đột nhiên rưng rưng nước mắt, quỳ sụp xuống.

“Thần xin thề sẽ dốc hết sức mình, dù phải trả giá bằng cả mạng sống”

…Thôi được rồi.

Ít ra ta vừa cứu mạng ngươi.

Cứ cố lên, nếu không muốn chết thì làm cho tốt vào.

Mà khoan… nhìn quanh đại điện xem.

Xác người la liệt, máu loang khắp sàn.

Ai dọn cái này đây?

Thế nhưng vương quốc bình ổn nhanh đến mức khó tin.

Chỉ vài ngày sau, nhờ Gamarath làm việc hăng say gần như… điên cuồng, lễ đăng cơ và đại hôn đã được tổ chức ngay lập tức.

Đúng vậy, đại hôn.

Với Frau.

Tôi có thể không kết hôn cũng được mà, nhưng không ai chịu.

Trong cuộc nội chiến ngắn ngủi, Frau đã phản bội phe cũ, kéo cả Hội Pháp Sư về phía ta, rồi một mình quét sạch quân đội của phe Gamarath quanh kinh đô.

Sau đó tiếp tục “dọn dẹp” bất cứ lực lượng nào dám chống lại.

Nhờ cô ta mà ta khôi phục trật tự cực kỳ dễ dàng.

Và vì công lao được coi là lớn nhất, cả triều đình lẫn Bách Nhân đều nhất trí:

“Phải cưới ngay!”

Nhưng tôi biết rõ chi tiết hơn người khác.

Frau nhân cơ hội nổi loạn mà tung hoành hết mức có thể với ma thuật cấm kỵ chống lại loài người.

Cô ta dùng ma thuật tâm trí khiến lính địch tự giết lẫn nhau, hồi sinh xác chết rồi bắt chúng quay lại tấn công đồng đội cũ…

Tàn bạo đến mức khiến quân địch tan rã chỉ trong thời gian ngắn.

Sau trận chiến, chính cô ta còn tiếc nuối:

“Thật ra còn vài phép nữa ta muốn thử lắm. Ví dụ như phép triệu hồi quỷ bằng hiến tế người sống ấy…”

Tôi cưới một người như vậy thật sao?

Vương quốc này còn sống sót được không khi có một nữ hoàng kiểu này?

Biết đâu vài năm nữa khắp nơi người dân mất tích bí ẩn, rồi hóa ra đều bị Nữ hoàng bắt làm vật thí nghiệm ma thuật thì sao?

Tôi từ chối mãi, nhưng Bách Nhân ép tới cùng, kiểu:

“Tiểu thư Frau là người phụ nữ tuyệt vời nhất! Không ai xứng với điện hạ hơn cô ấy đâu! (Về khoản thực lực thì đặc biệt phù hợp!)”

…Nữ hoàng cần phẩm giá, trí tuệ, uy nghi chứ không phải sức mạnh chiến đấu các người ơi!

Đây là cuộc đời tôi đấy!

Gamarath sau đó tiếp tục thể hiện hiệu suất làm việc kinh khủng.

Một tay ông ta lo lễ đăng cơ, lo đại hôn, rồi chuyển sang tịch thu toàn bộ tài sản của quý tộc đã chết.

Ông ta dẫn theo vài gã trong Bách Nhân trông cực kỳ đáng sợ, đi từng nhà quý tộc, tịch thu mọi thứ với lý do:

Tham ô, nhận hối lộ, lạm quyền.

Khi thân nhân phản đối:

“Ngươi cũng làm y chang bọn ta thôi Gamarath!”

Ông ta cười tươi:

“Đúng vậy. Vì thế ta đã trả toàn bộ gia sản của mình về ngân khố rồi.”

Và ông ta nói thật.

Gamarath nộp hết tài sản, chuyển vào ở phòng thủ tướng trong cung, chỉ mang theo một người hầu.

Từ đó về sau làm việc quần quật không ngủ, gầy rộc đi trông như một vị quan văn mưu lược sắc sảo hẳn ra.

Nhờ vậy mà tình hình tài chính quốc gia cải thiện chóng mặt.

Ông ta còn đưa tất cả đất đai của quý tộc về trực thuộc hoàng gia, tăng cường quyền lực trung ương lên mức chưa từng có từ thời phụ hoàng.

Gamarath cũng cải cách luật pháp, sửa hệ thống thuế, loại bỏ tầng lớp trung gian quý tộc, triệt để trấn áp tham nhũng.

Vì từng là “người trong cuộc”, ông ta biết hết mọi mánh khóe gian lận.

Thuế thu về nhiều hơn, nhưng lại giảm thuế suất → dân chúng mừng như bắt được vàng.

Còn tôi?

Tôi chẳng làm gì cả mà độ yêu thích tăng vù vù.

Trong khi đó, Gamarath làm việc đến mức sắp kiệt sức.

Lilia, con gái ông ta, cũng là mẹ kế của tôi xin vào phụ giúp và cũng làm việc không kém cạnh cha.

Cô nàng trở nên rạng rỡ hẳn, chuyên tâm cắt giảm chi tiêu triều đình.

Tôi thì vốn chẳng thích xa hoa lòe loẹt nên duyệt hết mọi đề xuất của cô ấy.

Cậu em trai Nicol (con của Lilia) dường như cũng rất hứng thú với chính trị và kinh tế, sau này chắc chắn sẽ được trọng dụng.

Và rồi tôi nghĩ đến việc thưởng cho Bách Nhân.

Tôi đã chính thức công nhận tổ chức, phong các hạng cao nhất làm hiệp sĩ trực thuộc hoàng gia, nhưng chưa cho họ đất đai, tiền bạc hay gì cả.

Họ vốn không quan tâm mấy thứ đó nên cũng chẳng phàn nàn, nhưng tôi vẫn thấy có lỗi.

Thế là tôi quyết định:

Xây một đấu trường.

Căn cứ hiện tại của Bách Nhân vẫn là cái di tích dưới lòng đất ẩm thấp, khó đi lại.

Tôi nghĩ nếu xây một đấu trường gần kinh đô, họ sẽ thích hơn.

Vừa tập luyện, vừa đấu xếp hạng thoải mái.

Trong lúc nghe báo cáo chính sách, tôi thuận miệng nói:

“Ta muốn xây một đấu trường.”

Gamarath ngẩn ra:

“Đấu trường ạ?”

“Để Bách Nhân đấu xếp hạng ở đó.”

Ông ta trầm ngâm một lúc, rồi mắt sáng lên:

“Thần hiểu rồi! Các trận đấu của Bách Nhân vốn rất hoành tráng. Ý của bệ hạ là… biến nó thành một sự kiện biểu diễn, đúng không ạ?”

Biểu diễn?

Tôi chưa nghĩ tới.

Nhưng đúng là xem cũng thú vị thật.

“Đúng vậy. Ngươi hiểu ý ta rồi đấy.”

“Vậy… bệ hạ có định biến nó thành doanh nghiệp công, bán vé cho khán giả không ạ?”

Ai lại bỏ tiền mua vé xem đánh nhau chứ?

“Không.”

“Vậy… cho phép cá cược trên các trận đấu chứ ạ?!”

…Sao ông chỉ nghĩ đến tiền thế?

Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng.

Xây đấu trường hoành tráng bằng tiền công mà không có thu nhập gì thì tôi sẽ bị coi là ăn chơi hoang phí mất.

“Đúng vậy,” tôi đáp, giả vờ như đó là ý định ban đầu.

“Biến đấu trường thành doanh nghiệp công, cho phép cá cược trên các trận đấu xếp hạng của Bách Nhân.”

“Tuyệt vời!”

Gamarath gần như reo lên, mắt long lanh ngưỡng mộ.

“Đấu trường sẽ trở thành một trụ cột kinh tế của vương quốc! Thần xin phép đi chuẩn bị ngay!”

Nói rồi ông ta vội vã rời khỏi đại điện, tràn đầy nhiệt huyết.

…Từ từ thôi mà.

Đó chỉ là ý tưởng tiện miệng thôi…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!