Vol 1

Chương 7: Lên Kế Hoạch Tạo Phản

Chương 7: Lên Kế Hoạch Tạo Phản

Đêm thứ ba sau khi nhận lệnh ra trận, tôi lẻn đến căn cứ của Bách Nhân.

Thật ra tôi muốn đến ngay lập tức, nhưng mấy ngày có trận xếp hạng thì đông người kéo đến lắm, nên tôi nghĩ đợi hôm đó sẽ tiện hơn.

Mang bộ giáp đen, dưới danh nghĩa Đệ Linh, tôi bước vào.

…Có gì đó sai sai.

Cả đám thành viên đều phấn khích lạ thường.

Nói đúng hơn là họ nhìn tôi với ánh mắt long lanh, kiểu như đang nín nhịn mãi để được kể cho tôi nghe một tin cực sốc.

Tôi đi thẳng vào phòng họp của các thành viên đầu hạng, thực chất là ban lãnh đạo.

Nơi này vốn là kho báu của hầm ngục, giờ đã kê thêm bàn ghế, biến thành phòng họp tạm bợ.

Các lão làng như Ogma, Aaron đều có mặt, thậm chí cả chỉ huy Hắc Kỵ Sĩ Đoàn Chrom và chỉ huy Hồng Kỵ Sĩ ĐoànWarren cũng xuất hiện.

Chrom là hậu duệ của tên trộm trong đội anh hùng lập quốc.

Đẹp trai, tóc đen, thân hình nhỏ con so với hiệp sĩ nhưng nhanh nhẹn kinh khủng.

Phong cách kiếm thuật của hắn nhấn mạnh tốc độ và ẩn nấp, đúng chất Hắc Kỵ Sĩ Đoàn.

Warren thì ngược lại, hậu duệ của chiến binh trong đội anh hùng.

Cao to, tóc đỏ, tính tình hào sảng.

Đánh đấm theo kiểu sức mạnh áp đảo, dưới tay hắn Hồng Kỵ Sĩ Đoàn trở thành lực lượng xung kích chuyên nghiệp.

Hiện tại hắn xếp thứ 7 trong Bách Nhân, Chrom thứ 6, nên cả hai đều được quyền vào đây.

Nhưng tôi không ngờ họ lại có mặt.

Tôi cứ tưởng sau khi nhận lệnh tiêu diệt Bách Nhân thì họ sẽ tránh xa.

Hay là… giống tôi, họ đang giằng xé giữa lòng trung thành với vương quốc và tình anh em với đồng đội, nên đến cảnh báo mọi người mau chạy đi?

Nếu vậy thì tốt quá.

Tập hợp những ai muốn lập nhóm lính đánh thuê rồi chuồn lẹ.

“Đệ Linh, nghe này,” Ogma lên tiếng ngay.

“Vương quốc đang định quét sạch chúng ta đấy.”

A, hóa ra họ đã biết rồi!

Chắc đang lên kế hoạch chạy trốn đây mà.

“Nghe đâu Chrom với Warren cũng nhận lệnh rồi,” Ogma nói tiếp.

Tôi nhìn hai tên kia, đúng là mặt mày khổ sở.

Ừ thì phản bội vương quốc, tiết lộ bí mật cho Bách Nhân, ai mà chẳng day dứt.

“Chúng tôi, Hắc Kỵ Sĩ Đoàn và Hồng Kỵ Sĩ Đoàn đã quyết định theo Bách Nhân đến cùng,” Chrom nói giọng kiên định.

“Giờ chỉ còn chờ anh gật đầu thôi, Đệ Linh!”

Hả?

Theo đến cùng là sao?

“Công lý đã không còn tồn tại trong vương quốc thối nát này. Nếu Bách Nhân hợp lực với Hắc và Hồng Kỵ Sĩ Đoàn, quân lực của chúng ta đủ sức đối chọi với triều đình. Chỉ cần anh dẫn dắt, Đệ Linh, cuộc nổi dậy này sẽ thành công!”

…Cái gì cơ?

Tôi nghe nhầm à, hay mấy người này còn cuồng nhiệt phản quốc hơn cả tôi tưởng?

Bây giờ tôi mới hiểu tại sao cả căn cứ náo nhiệt thế.

Chiến tranh với vương quốc sắp nổ ra, tinh thần chiến đấu của họ lên đỉnh điểm luôn rồi!

Nhưng khoan đã, đám người này điên thật sự.

Nổi dậy á?

Tôi không muốn dính vào mấy chuyện phiền phức thế đâu.

Nếu đã liều đến vậy, thà chạy ra nước ngoài sống tự do còn sướng hơn.

“Không có nổi dậy nào hết,” tôi nói dứt khoát.

“Sao cơ?”

Chrom nhíu mày.

Cả đám nhìn tôi đầy nghi hoặc.

Tôi tháo mũ giáp đen ra.

Các thành viên lâu năm biết mặt tôi rồi, nhưng Chrom với Warren thì chưa.

Khi thấy mặt, họ sẽ hiểu tại sao tôi không thể ủng hộ nổi dậy.

“Không thể tin nổi! Hoàng tử Mars!”

Chrom thốt lên.

Đúng như dự đoán, cả hai sốc nặng.

“Hoàng tử Mars? Ý là sao?!”

Ogma gầm lên.

Phản ứng của Chrom và Warren khiến cả phòng chấn động.

Họ biết tôi là quý tộc, nhưng chắc chưa ai nghĩ tôi lại là hoàng tử.

“Đây là Điện hạ Mars, người được giao chỉ huy đạo quân đi tiêu diệt Bách Nhân,” Chrom giải thích.

“Trong cung, tính mạng ngài luôn bị đe dọa, nên ngài ít khi lộ diện, sống kín tiếng để tránh chú ý. Tôi không ngờ ngài lại bí mật lập nên Bách Nhân!”

‘Sống kín tiếng để tránh chú ý’…

Ừ thì cũng không sai.

Nhưng người lập Bách Nhân không phải tôi, mà là 5 người tôi gặp trong rừng.

“Cái gì?! Vậy thì…?!”

Ogma vẫn chưa hết sốc.

Đúng rồi.

Ta là hoàng tử, sao có thể tham gia nổi dậy được.

“Vậy với ngài, tức là Hoàng tử Mars thì đây không phải nổi dậy, mà là chính nghĩa chiến tranh?” Ogma hỏi tiếp.

…Hả?

“Đúng vậy!”

Warren hào hứng hẳn lên.

“Như Điện hạ nói: không có nổi dậy nào cả. Cuộc chiến này là để củng cố vị trí thừa kế ngai vàng. Công lý đứng về phía chúng ta!”

Vừa nãy còn khổ sở vì phản quốc, giờ thì nhẹ cả người, như trút được gánh nặng.

Không, dù là hoàng tử hay không, đánh lại triều đình thì vẫn là nổi dậy chứ!

“Ra vậy! Đệ Linh, à không, Điện hạ Mars đã chuẩn bị từ lâu rồi! Ngài dự đoán được tình hình nên mới xuất hiện, chiêu mộ đồng chí, xây dựng thế lực qua Bách Nhân!”

Aaron hét lên.

Im đi.

Đừng nói mấy thứ kinh dị thế chứ.

Nghe tôi như kẻ nguy hiểm xã hội ấy.

Mà đám các người mới là người đi chiêu mộ khắp nơi chứ tôi có làm gì đâu!

Với lại, sao gọi là Bách Nhân khi thành viên hơn cả nghìn rồi hả?!

“Hoàn toàn chính xác,” Warren gật gù.

“Điện hạ không có hậu thuẫn trong cung, bị cô lập. Có lẽ vì thế mà ngài ít tham gia yến tiệc hoàng gia, luôn ở trong phòng, nên bị mang tiếng là hoàng tử vô dụng. Ai ngờ ngài đang âm thầm xây dựng tổ chức để giành quyền kế vị! Thật sự… cao tay!”

…Danh tiếng của tôi trong cung tệ đến vậy sao?

Ừ thì tôi ngủ ngày vì đêm đi săn quái, nên trông cứ như ở lì trong phòng.

Nhưng mạng tôi lúc nào cũng bị đe dọa, biết làm sao được?

Sao tự dưng ai cũng mặc định tôi sẽ đánh?

Tôi có thèm làm vua đâu.

Để dập tắt cơn hứng khởi, tôi nói thẳng sự thật: “Dù có kéo quân đi chăng nữa, cung điện là đối thủ khó nhằn. Làm sao công phá được?”

Cung vốn được xây như pháo đài chống quái vật, tường cao kiên cố, muốn khiến quân địch đầu hàng không dễ.

“Bledd, phó chỉ huy Lam Kỵ Sĩ Đoàn, hạng 12 trong Bách Nhân,” Chrom trả lời ngay.

“Tôi đã sắp xếp để hắn phản bội, mở cổng từ bên trong.”

Lam Kỵ Sĩ Đoàn bảo vệ kinh đô.

Chỉ huy thì thuộc phe Gamarath, nhưng phó chỉ huy lại là người của Bánh Nhân…

Vương quốc này sắp sụp thật rồi à?

“Còn Hội Pháp Sư thì sao?”

Tôi hỏi.

“Đó mới là lực lượng chủ lực của vương quốc, không dễ đối phó đâu.”

Hội Pháp Sư chính là quân đội chính quy, với ma pháp bay lượn và công kích mạnh mẽ.

Không có chúng, kiếm sĩ dần bị coi nhẹ.

Pháp sư trưởng hiện tại là Brahms tham lam, háo quyền, đồng lõa với Gamarath để làm mục nát vương quốc.

Không đời nào hắn theo ta.

“Hội Pháp Sư đúng là trở ngại lớn,” Chrom thừa nhận.

“Dù Bách Nhân có bao nhiêu chiến binh mạnh, đối đầu với ma pháp của chúng vẫn khó. Nhưng có Điện hạ đứng về phía chúng ta, vấn đề sẽ được giải quyết.”

Có tôi thì giải quyết được?

Sao lại thế?

“Nguồn sức mạnh lớn nhất của Hội Pháp Sư, Tiểu Thư Frau chính là hôn thê của ngài. Chắc chắn cô ấy sẽ theo ta!”

…Frau.

À phải, cô ấy là vị hôn thê của tôi.

Gặp nhau có vài lần hồi nhỏ thôi, tôi cứ nghĩ hôn ước này chỉ trên danh nghĩa.

Frau là con gái Brahms, thiên tài ma pháp từ bé, chuyên về lôi điện, biệt danh Sấm Sét Nữ Hoàng.

Brahms lợi dụng danh tiếng con gái để đặt cô ấy làm vị hôn thê tương lai của thái tử, định làm hậu thuẫn cho tôi.

Nhưng khi Gamarath đưa ra vàng bạc quyền lực, hắn lập tức đổi phe.

Lúc đó có tin đồn hủy hôn, nhưng giờ Chrom nhắc lại, tôi mới nhớ chúng tôi vẫn còn đính ước.

Dù vậy, chúng tôi chẳng liên lạc gì nhiều năm nay. Hồi nhỏ Frau đã luôn mặt lạnh tanh, chẳng đoán được cô ấy nghĩ gì.

Tôi còn không chắc cô ấy còn nhớ mặt tôi nữa. Chắc chắn không theo phe ta đâu.

Tôi mở miệng:

“Không, Frau—”

“Tôi sẽ ủng hộ Điện hạ Mars.”

Một giọng nữ đột ngột vang lên khắp phòng.

Quay lại, tôi thấy một cô gái nhỏ nhắn, tóc trắng đứng ngay cửa.

Khuôn mặt búp bê xinh đẹp, nhưng biểu cảm… trống rỗng đến lạnh người.

“Ai đấy?!”

Ogma quát, tay các lão làng đặt lên chuôi kiếm.

Ai mà không hoảng khi có người đột ngột xuất hiện ở chỗ vừa nãy còn trống không.

“Tiểu thư Frau! Sao cô lại ở đây?!”

Chrom hét lên, giọng cao vút vì phấn khích.

Đúng rồi, chính là Frau chúng tôi vừa nhắc đến. Sự xuất hiện gần như ma quái của cô ấy khiến tôi cũng sốc không kém.

“Tôi là vị hôn thê của Điện hạ Mars. Tôi luôn dõi theo ngài,” cô ấy đáp, giọng đều đều như máy.

‘Dõi theo’?

Ý gì…

Frau giơ mu bàn tay phải lên.

Một ký hiệu đen giống như phù ấn hiện rõ.

“Đây là Hợp Ước Ấn. Nhờ nó, tôi có thể chia sẻ thị giác của Điện hạ bất cứ lúc nào. Nếu cần, tôi có thể lập tức dịch chuyển đến bên ngài.”

Tôi vô thức nhìn mu bàn tay phải của mình.

Đúng là có dấu y hệt.

Hồi nhỏ Frau thi triển một phép lạ gì đó, bảo là nghi thức đính ước.

Tôi thấy ngầu nên chẳng để tâm…

Khoan.

‘Dõi theo’… ý cô ấy là dùng phù ấn này theo dõi tôi suốt thời gian qua sao?

Chúng tôi không gặp nhau, vậy mà cô ấy một chiều quan sát tôi?

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

d7e1a0d9-6154-4345-865c-5f2a3f523514.jpg

…Cô nàng này nguy hiểm thật.

“Này,” tôi lắp bắp.

“Tôi chưa từng nghe—”

“Tôi sẽ tiếp quản Hội Pháp Sư. Họ sẽ không cản trở quân đội của ngài,” Frau cắt lời.

“Ôi trời, Sấm Sét Nữ Hoàng gia nhập phe ta!”

Chrom reo lên.

“Chiến thắng đã nằm trong tầm tay!”

Warren khẳng định.

“Quét sạch lũ quý tộc thối nát!”

Ogma gào.

Sự xuất hiện và tuyên bố của Frau khiến cả Bách Nhân bùng nổ.

Quả thật, nếu Hắc + Hồng Kỵ Sĩ Đoàn hợp lực với Bách Nhân, phó chỉ huy Lam Kỵ mở cổng từ trong, Frau xử lý Hội Pháp Sư… thì chỉ còn Bạch Kỵ Sĩ Đoàn và lính gác là trở ngại.

Cơ hội thắng đã khá cao.

Nhưng…

Dù chiếm được vương quốc dễ dàng đến đâu, tôi vừa nhận thêm một vấn đề cá nhân cực kỳ nghiêm trọng.

Làm sao để xóa cái phù ấn chết tiệt này bây giờ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!