Vol 1

Chương 5: Ogma

Chương 5: Ogma

FARUNE, quê hương tôi sinh ra, chẳng phải chốn thiên đường gì.

Cũng không đến nỗi tồi tệ nhất trần đời, nhưng tuyệt đối chẳng tốt đẹp gì.

Cả đất nước mang cảm giác nửa vời, lửng lơ, chưa bao giờ thực sự ổn định.

Nói thẳng ra thì mọi người ở đây chỉ cố gắng sống sót qua ngày một cách chật vật.

Phân hóa giai cấp trầm trọng đến mức quý tộc thì phất lên như diều, còn dân đen thì chịu trận.

Nghe đâu Farune xưa kia không đến nỗi thế này.

Nhưng từ khi một đám quý tộc bắt đầu lợi dụng địa vị để vơ vét, cả đám còn lại cũng đua nhau làm theo, rồi dân chúng phải gánh hậu quả.

Hoàng tộc thì lúc nào cũng bị lôi kéo vào tranh giành quyền lực với giới quý tộc, đến mức có tin đồn họ chẳng còn nắm thực quyền nữa.

Còn tôi thì sinh ra làm con trai thứ ba trong một gia đình quý tộc.

Ngay từ lúc lọt lòng, cuộc đời tôi đã bị kẹt cứng.

Tôi là “phụ tùng dự phòng của phụ tùng dự phòng” cho anh cả.

Hai anh trai đều khỏe mạnh, chẳng có dấu hiệu gì là sẽ ngã ngựa sớm, nên cơ hội tỏa sáng của tôi bằng không.

Thứ duy nhất tôi thích là vung kiếm.

Đơn giản, dễ hiểu:

Kiếm thuật chỉ quan tâm đến sức mạnh.

Tôi từng nghĩ đến việc kiếm cơm bằng kiếm, nhưng ở Farune, kỹ năng thực chiến chẳng ai coi trọng.

Người ta chỉ đánh giá vẻ đẹp của thế kiếm.

Có một đại quý tộc nào đó, chắc chắn là loại không biết cầm kiếm từng tuyên bố:

“Điều quý tộc cần là phong thái tao nhã, chứ không phải kiểu man rợ chém giết.”

Câu nói ấy lan truyền, giờ đến cả hiệp sĩ ở kinh đô cũng coi đó là chân lý.

Thằng ngu xuẩn!

Kiếm thuật là để thắng hay thua, thế thôi.

Đẹp đẽ cái gì chứ.

Vương quốc này được lập nên nhờ vị anh hùng tổ tiên dùng kiếm đẩy lùi quái vật, mở mang bờ cõi.

Tổ tiên của đám quý tộc ngày nay cũng nhờ chiến công quân sự, kiếm thuật hay ma pháp mà có địa vị.

Vậy mà giờ đây chúng lại khinh thường chính thứ đã nâng chúng lên, đúng là lũ rác rưởi.

Một vương quốc thối nát.

Nhưng tước hiệp sĩ lại là thế tập, chỉ truyền qua dòng máu thường dân.

Vậy thì tôi biết làm gì đây?

Những suy nghĩ u ám ấy đè nặng, khiến tôi bồn chồn không yên.

Để chống lại nỗi tuyệt vọng, tôi bắt đầu hành động liều lĩnh, và dọc đường đã kết bạn với đám người cùng cảnh ngộ.

Chúng cũng mạnh, cũng chẳng có chỗ để phát huy sức mạnh ấy.

Thế là chúng tôi lập ra một tổ chức gọi là Bách Nhân.

Bách Nhân sẽ là nơi chỉ tôn thờ sức mạnh.

Như cái tên, mục tiêu là tụ họp đúng 100 người.

Thứ hạng trong nhóm dựa hoàn toàn vào thực lực:

Kẻ mạnh nhất là Đệ Nhất, tiếp theo là Đệ Nhị, cứ thế.

Tương lai, chúng tôi sẽ trở thành một đoàn lính đánh thuê lang thang, rời bỏ cái vương quốc mục ruỗng này.

Tôi mạnh nhất nên đương nhiên nắm vị trí Đệ Nhất, làm thủ lĩnh.

Gần như tối nào chúng tôi cũng tụ tập luyện tập, mài giũa kỹ năng.

Thỉnh thoảng còn cùng nhau đi săn quái vật.

Sau 1 năm, nhóm đã vượt quá 20 người.

Tôi tự hào tuyên bố chúng tôi là nhóm mạnh nhất cả nước.

Đám hiệp sĩ đoàn chính quy thì có là gì so với chúng tôi.

Chỉ có chúng tôi mới sở hữu sức mạnh thực sự.

Nhưng tôi ngu ngốc.

Tôi tự mãn, nghĩ rằng chỉ cần vung kiếm vài cái, săn vài con quái yếu là đã ghê gớm lắm rồi.

Rồi một ngày, trong rừng, một thanh niên xuất hiện như thể được trời phái đến để cười nhạo sự kiêu ngạo non nớt của chúng tôi.

Hắn là một cỗ máy hủy diệt.

Hắn dễ dàng hạ gục 5 thành viên mạnh nhất Bách Nhân cùng lúc, sau đó một mình giết con quái mà bình thường phải 10 người mới hạ được, rồi còn ăn luôn thịt nó.

Hắn trông giống quý tộc dòng dõi cao sang, nhưng sức mạnh vượt xa bất kỳ con người nào tôi từng biết.

Hắn bảo mình mạnh lên nhờ ngày ngày chiến đấu với quái vật hung ác và ăn thịt chúng, thứ thịt chứa độc cực mạnh.

Chưa thỏa mãn, hắn còn chủ động tìm đến chúng tôi vì muốn luyện tập với con người.

Đây mới là kẻ thực sự bước trên con đường sức mạnh.

Xấu hổ vì bản thân quá yếu, chúng tôi quỳ xin hắn chỉ dạy.

Hắn đồng ý hướng dẫn chúng tôi mỗi 1 tuần một lần, đồng thời truyền lại bí pháp tăng cường sức mạnh:

Giống hắn, chiến đấu với quái vật và ăn thịt chúng.

Hắn không cho biết tên thật.

Khi tôi hỏi:  “Chúng tôi gọi ngài là Đệ Linh được không?”, hắn gật đầu:

“Ừ, cũng được.”

Đệ Linh, vị trí số không.

Tôi chọn cái tên ấy vì nghĩ nó hợp với người dẫn dắt Bách Nhân, đồng thời đứng ngoài hệ thống thứ hạng của chúng tôi.

Theo lời Đệ Linh, chúng tôi bắt đầu ăn thịt quái, khởi đầu từ Thỏ Thợ Săn.

Tôi ghê sợ phải ăn sống, nhưng thấy Đệ Linh nuốt chửng thịt Gấu Máu sống mà mặt chẳng đổi sắc, tôi cũng cắn răng nuốt trôi.

Kết quả:

Nộ mửa, tiêu chảy kinh hoàng.

Tôi run rẩy thán phục sự vĩ đại của Đệ Linh.

Hắn ăn thứ độc hơn thế mà vẫn bình chân như vại.

Phải mất bao lâu tôi mới đuổi kịp hắn đây?

Hỏi thì hắn bảo từ năm 12 tuổi đã sống kiểu này.

Sự kiên định đáng sợ!

Chắc chắn hắn nhắm đến đỉnh cao của cả thế giới.

Sau 1 tháng ăn Thỏ Sát Thủ, khi đã quen dần với độc, tôi nhận ra cơ thể thay đổi.

Tốc độ tăng vọt.

Thỏ Sát Thủ yếu nhưng nổi tiếng nhanh nhẹn. Cảm giác như tôi đã hấp thụ tốc độ ấy vào người.

Trong các buổi luyện tập nội bộ Bách Nhân, khoảng cách giữa những ai ăn thịt quái và những kẻ không ăn bắt đầu rõ rệt.

Nhận ra điều đó, tôi ra lệnh cho toàn Bách Nhân: “Ăn thịt quái vật! Từ nay đây là luật sắt!”

Tôi tưởng sẽ có kẻ phản đối, ai ngờ mọi người chấp nhận ngay.

Họ tận mắt chứng kiến sức mạnh tăng lên nhờ thịt quái, và họ kính phục Đệ Linh mỗi 1 tuần lại đến, dễ dàng đè bẹp 10 thành viên cùng lúc.

Sức mạnh của hắn là tuyệt đối.

Sức mạnh, sức mạnh là tất cả!

Dưới sự dẫn dắt của Đệ Linh, trái tim Bách Nhân đập cùng một nhịp.

—-

Từ khi luyện tập với Bách Nhân, khả năng đối phó nhiều kẻ địch của tôi tiến bộ vượt bậc. Chúng chiến đấu với tôi bằng một niềm đam mê gần như điên cuồng:

Bị đánh ngã bao nhiêu lần cũng đứng dậy, lao vào cho đến khi bất tỉnh.

Ngay cả sát thủ cũng chẳng kiên trì đến mức ấy khi ám sát tôi.

Vì Farune cấm đấu tập thực chiến, Bách Nhân quy định dùng biệt danh như Đệ Nhất, Đệ Nhị… để giấu thân phận.

Nhưng thứ hạng và biệt danh thay đổi theo thực lực, nên rối kinh khủng.

Họ cũng đặt biệt danh cho tôi:

Đệ Linh.

Tôi chưa tiết lộ thân phận thật với Ogma hay 4 người kia, dùng tên thật thì không tiện, nên cách này hoàn hảo.

Để giấu thêm, tôi còn đội mũ giáp che kín mặt.

Đó là bộ giáp đen tuyền toàn thân tôi tìm được trong một di tích cổ dưới lòng đất.

Trông khá ma mị, nhưng có ma lực, tăng phòng thủ cực tốt.

Chớp mắt đã 1 năm trôi qua, và Bách Nhân bắt đầu lệch hướng một cách kỳ lạ.

“Giơ thịt lên!”

60b28875-1653-4e30-b4d6-bd80312045b3.jpg

Theo lệnh của Đệ Nhất (Ogma), hơn 100 thành viên Bách Nhân đồng loạt giơ miếng thịt quái vật lên cao.

Chúng tôi đang ở chính di tích cổ nơi tôi tìm được bộ giáp đen, nằm giữa Rừng Thú, tầng sâu nhất là một không gian rộng lớn, lý tưởng để tụ họp đông người.

“Ăn!”

Ogma quát lớn.

Cả đám lao vào xơi.

Có kẻ ngất xỉu vì đau đớn, nhưng chẳng ai đoái hoài.

Quy tắc Bách Nhân là ăn thịt con quái mạnh nhất mình chịu nổi.

Ai chỉ dám ăn thịt quái yếu bị coi là hèn nhát. Thậm chí, ngất vì đau còn được xem là đáng khen.

Tôi thấy cách đo lường ấy hơi… kỳ quặc.

Sau lưng tôi là xác một con Địa Long.

Theo yêu cầu của Ogma, gần đây tôi bắt đầu mang theo quái vật mình săn được để mọi người ăn.

Hình như hắn muốn dùng đó làm biểu tượng sức mạnh của Đệ Linh.

Tôi nâng mặt nạ mũ giáp lên, bắt đầu gặm thịt Địa Long.

Cả Bách Nhân nhìn tôi với ánh mắt sùng bái.

Tôi nghe loáng thoáng:

“Không thể nào…”

“Tôi mà ăn chắc chết luôn.”

“Hắn đã ăn bao nhiêu con quái rồi?”

Chưa bao giờ tôi được tôn sùng thế này, ngay cả khi còn là hoàng tử trong cung cũng không.

Cảm giác lẫn lộn khó tả.

Sau khi mọi người ăn xong và thể hiện lòng trung thành với tổ chức, các trận đấu xếp hạng bắt đầu.

Trận xếp hạng chỉ diễn ra vào ngày Đệ Linh đến.

Những ngày khác họ luyện tập và săn quái.

Ở Bách Nhâ, nơi sức mạnh là tất cả, thứ hạng cực kỳ quan trọng, nên các trận đấu luôn khốc liệt.

Ngay cả khán giả cũng cuồng nhiệt.

Có thành viên tham gia chỉ để xem trận xếp hạng.

Xem người ta đánh nhau điên cuồng cũng thú vị thật, tôi thấy vui.

Nhưng đôi khi bắt gặp gương mặt quen, tim tôi đập thình thịch.

Có thể là lính gác cung điện, thành viên hiệp sĩ đoàn, thậm chí thủ lĩnh một đoàn.

Họ che mặt bằng mặt nạ hay mũ giáp, nhưng người quen vẫn nhận ra qua dáng người, cách đánh.

Theo Ogma, ai tự tin vào kiếm thuật đều được nhận vào Bách Nhân bất kể thân phận, và họ thi đấu ngang hàng.

Kết quả là thủ lĩnh các hiệp sĩ đoàn thường lọt hạng 10, trở thành đối thủ đáng gờm với các thành viên kỳ cựu.

Nhân tiện thì Farune có 4 hiệp sĩ đoàn:

Bạch Kỵ, Xích Kỵ, Hắc Kỵ, Thanh Kỵ.

Bạch Kỵ bảo vệ hoàng tộc, Thanh Kỵ canh giữ kinh đô, còn Xích Kỵ và Hắc Kỵ chủ yếu đánh trận và diệt quái.

Vì thế trong Bách Nhân có nhiều Xích và Hắc Kỵ nhất, Thanh Kỵ thỉnh thoảng xuất hiện, còn Bạch Kỵ thì không một ai.

Xếp hạng xong, đến lượt tôi ra trận.

Không phải để xếp hạng, mà là “dạy dỗ” danh nghĩa.

Gần đây kỹ năng mọi người tăng mạnh, tôi không còn hạ nổi hạng 10 cùng lúc nữa.

Thay vào đó tôi đấu với hạmg 2, hoặc hạng 3–5, 6–10, hay 11–20.

Hôm nay là lượt 11 đến 20.

Tôi bước ra giữa sàn.

Mười thành viên xếp thành nửa vòng tròn vây quanh.

Khán giả đứng xa ra để tránh bị vạ lây.

“Bắt đầu!”

Ogma hô.

Tôi lập tức nạp ma lực vào kiếm, quét ngang một đường, chiêu thức sư phụ tôi từng dùng theo bản năng.

Bà không dạy trực tiếp, nhưng trông ngầu và hữu dụng cho đánh xa, nên tôi tự mày mò, tra cứu tài liệu trong cung (tổ tiên anh hùng của tôi cũng dùng được chiêu này), rồi học được.

Nó không hạ nổi hạng đầu Bách Nhân chỉ bằng một chiêu.

Nhưng dù đỡ được hay né được, đội hình chúng cũng tan vỡ, đó mới là mục tiêu.

Tôi lao thẳng vào hạng 20.

Một cú đá bay vào ngực, hắn bay thẳng ra đám khán giả.

Tôi không dùng kiếm vì đá dễ nối chiêu hơn.

Tiếp theo lập tức chém vào hạng 18.

Hắn miễn cưỡng đỡ được, nhưng khi tôi ép sát, một nhát chém trúng vai.

Hắn ôm vai, mặt đau đớn, quỳ sụp xuống.

Trong lúc đó, 8 kẻ còn lại đã lao tới.

Tôi nắm bắt ý đồ, lách qua đòn đánh từ mọi hướng, vừa né vừa phản công.

Hạ hạng 17 bằng một chưởng vào ngực, rồi dùng đầu gối đập vào mặt hạng 19.

Lợi dụng sơ hở ấy, hạng 12 chém từ bên hông tôi.

Tôi giơ tay trái chặn.

Bình thường ngón tay tôi đứt lìa rồi.

Nhưng tôi biết chiêu tạo khiên ma lực vô hình trong lòng bàn tay, kỹ năng của lũ Khỉ Ma sâu trong rừng.

Sau 1 năm đánh nhau với chúng, ăn thịt chúng đến phát ngán, tôi cuối cùng cũng học được. Không dùng thì phí lắm.

Tôi thầm cười thầm khi thấy hạng 12 ngẩn người và đám đông kinh ngạc.

Một cú đá nữa, hạ gục hắn.

Sau đó dễ dàng xử lý nốt 5 kẻ còn lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!