Vol 1

Chương 9: Chiếm Đoạt Thủ Đô Hoàng Gia

Chương 9: Chiếm Đoạt Thủ Đô Hoàng Gia

“Hoàng tử Mars đang dẫn đầu cuộc nổi loạn.”

Khi nghe tin, Brahms suýt nữa không tin vào tai mình.

Hoàng tử Mars cơ mà?

Cái thằng được cử đi tiêu diệt cái đám khả nghi gọi là “Bách Nhân” gì đó cơ chứ?

Sao tự nhiên lại nổi loạn?

Hắn có chỗ dựa nào đâu?

Quân đội thì càng không.

Lấy gì mà làm phản?

Brahms hỏi thêm vài câu mới biết toàn cảnh kinh dị hơn nhiều.

Sau khi rời kinh đô đi đánh Bách Nhân, Mars đã hội quân với Hắc Kỵ Sĩ Đoàn và Hồng Kỵ Sĩ Đoàn.

Rồi hắn hạ sát phó đoàn trưởng Bạch Kỵ Sĩ Đoàn, quét sạch luôn cả đội còn lại.

Cuối cùng dẫn hai đoàn kỵ sĩ lớn nhất vương quốc tiến thẳng về kinh thành.

Brahms hoàn toàn không hiểu nổi.

Mars thân thiết với Chrom hay Warren từ bao giờ?

Chrom thì ghét kinh đô ra mặt, hiếm khi ló dạng ở lâu đài.

Hai người làm sao mà quen biết chứ?

Nhưng dù sao thì… Hắc Kỵ + Hồng Kỵ đã đủ sức làm một cuộc nổi loạn đẫm máu rồi.

Lúc này Thủ tướng Gamarath bước tới, giọng gấp gáp nhưng mắt sáng rực:

“Brahms, dẫn Hội Pháp Sư ra tay dẹp loạn đi.”

Brahms thoáng chột dạ.

Dẹp hai đoàn kỵ sĩ lớn nhất vương quốc á?

Nghe nguy hiểm vãi.

Nhưng nghĩ lại… nếu dẹp được, thì lực lượng chiến đấu đáng tin cậy duy nhất còn sót lại chính là Hội Pháp Sư.

Khi đó quyền lực của ông ta sẽ vượt xa cả Gamarath.

Cân nhắc lợi hại một lúc, Brahms gật đầu.

Rồi ông vội vã chạy về Tháp Pháp Sư.

Tháp Pháp Sư là nơi các pháp sư cày ngày cày đêm nghiên cứu ma thuật, đồng thời cũng là sào huyệt của Brahms.

Trên đường đi, ông chợt nghĩ đến con gái mình, Frau.

Frau là thiên tài ma thuật, nhưng lại thiếu hẳn… cảm xúc con người.

Từ nhỏ đã chỉ biết mê mẩn ma pháp, chẳng quan tâm thứ gì khác.

Vậy mà cô bé lại kiên quyết giữ hôn ước với Hoàng tử Mars, một thằng mà ai cũng nghĩ sớm muộn cũng toi.

Brahms đã nhiều lần muốn hủy hôn.

Dù sao Mars giờ đang dẫn quân làm phản, giữ hôn ước làm gì nữa?

Nhưng mỗi lần ông mở lời, Frau đều phản ứng cực kỳ dữ dội.

Có lần ông suýt mất mạng.

Chỉ vì nhắc đến chuyện hủy hôn, Frau đã phóng sét đánh sập luôn cả dinh thự gia tộc.

Brahms sợ xanh mặt, đành giả vờ như chưa từng nói gì.

Nhưng trong lòng vẫn thắc mắc:

Con bé thấy cái gì ở thằng Mars nhàm chán ấy chứ?

Dù Frau có thờ ơ với mọi thứ ngoài ma thuật đi nữa, thì ít nhất nó cũng phải hiểu “phản nghịch” là tội tày trời chứ?

Đến khi Brahms đẩy cửa bước vào Tháp Pháp Sư, ông chết sững.

Frau đã đứng sẵn ngay trước mặt.

Sau lưng cô là toàn bộ pháp sư trong tháp, xếp thành hàng ngay ngắn.

Họ… đã được báo tin chuẩn bị chiến đấu rồi sao?

Chưa kịp hỏi, Frau đã lên tiếng.

Giọng đều đều, mặt không biểu cảm như búp bê.

“Cha, con có một thỉnh cầu cả đời này chỉ nói một lần.”

Brahms lập tức thấy lạnh sống lưng.

“Frau, tình hình bây giờ là khẩn cấp. Hoàng tử Mars đang—”

“Nghỉ hưu đi.”

“Hả?”

“Cha nghỉ hưu. Nhường chức vị và gia sản cho con.”

Frau vẫn giữ nguyên giọng đều đều như đọc thần chú.

“Các pháp sư đều đồng ý.”

Brahms nhìn ra sau lưng con gái.

Mặt các pháp sư trắng bệch, mắt đờ đẫn, trông chẳng giống “đồng ý tự nguyện” chút nào.

…Con bé làm gì bọn họ vậy trời?

“Khoan đã, Frau. Cha còn trẻ lắm, nghỉ hưu cái gì? Hơn nữa con là con gái, làm sao kế thừa gia tộc được? Luật lệ quý tộc không cho phép.”

Frau nghiêng đầu rất nhẹ.

“Vậy à. Thất vọng thật.”

Nhưng trông cô chẳng thất vọng tí nào.

Mặt vẫn như tượng sáp.

Và quan trọng hơn:

Tay phải của cô bắt đầu phát sáng màu lam.

Không niệm chú.

Không thủ ấn.

Ma pháp tức thì.

“Frau! Con định làm gì?!”

“Nổi loạn,” Frau đáp gọn lỏn.

Rồi cô kích hoạt phép thuật.

—-

Phía trong đại điện, khi tôi bước vào, trước mặt là một đội mạo hiểm giả chuẩn bài:

Kiếm sĩ, chiến binh, nữ tư tế, pháp sư, đạo tặc.

Đằng sau họ là phụ hoàng đang ngồi trên ngai vàng với vẻ mặt nghiêm nghị xen lẫn hoang mang.

Tôi chợt nhớ ra:

Ông là kiểu người thậm chí không thèm điều tra tử vong của mẫu hậu cho tử tế.

Chắc ông chỉ mong sống sót, ai thắng cũng được.

Bên cạnh là Gamarath béo ú, trông đắc chí ra mặt.

Pháp sư của bọn họ đang niệm chú.

Chắc là nhắm Trọng Lực vào tôi.

Quả nhiên, cơ thể tôi đột nhiên nặng trịch.

Lâu lắm rồi mới cảm nhận lại cảm giác này… nói sao nhỉ, hơi… hoài niệm?

“Không nhúc nhích nổi nữa đúng không, điện hạ?”

Gamarath cười lớn.

“Ta đã cho người dùng ma pháp khóa chặt chuyển động của ngài rồi. Ngài khiến ta bất ngờ với cuộc nổi loạn đột ngột này, nhưng ta đã chuẩn bị sẵn một đội hạng A để đề phòng chính xác tình huống này. Quân đội từ các địa phương cũng đang tập trung về. Xong rồi.”

Hắn nói to, chắc chắn là muốn cả đại điện nghe thấy.

Đội mạo hiểm giả đứng im, không vội tấn công. Chắc nghĩ tôi đã bị khóa cứng.

Thôi được.

Tôi tháo cái vòng tay của sư phụ ra.

Cái vòng làm cơ thể tôi nặng gấp ba lần.

Rầm.

Vòng tay rơi xuống sàn.

Lập tức, cơ thể tôi nhẹ bẫng.

Cảm giác như vừa tháo được một cái núi khỏi vai.

Tôi vung kiếm thử vài cái.

Tiếng xé gió rất sướng tai.

Nhanh hơn, nhẹ hơn bình thường rất nhiều.

“Ơ?! Sao thế này?!”

Kiếm sĩ, chắc là thủ lĩnh hét lên với pháp sư.

“Ta đã tung Trọng Lực rồi mà! Rõ ràng là trúng!”

Pháp sư hoảng loạn, lại giơ đũa niệm lần nữa.

Tôi nhẹ nhàng giải thích:

“Không sao đâu. Trọng Lực của cô vẫn đang tác dụng bình thường. Tại tôi quen rồi thôi.”

“Hảaaa?! Quen với Trọng Lực?! Chưa từng nghe ai như thế bao giờ!”

Cô nàng pháp sư gần như phát khóc.

Cùng lúc đó, tên đạo tặc lướt tới, ném một túi bột về phía tôi.

Tôi vung kiếm chém bay túi bột.

Bột bung ra, phủ đầy người tôi.

“Trúng rồi!”

Tên đạo tặc cười đắc thắng.

“Bây giờ thì bị tê liệt! Xử nó đi!”

Tôi cảm thấy tê tê thật.

Thế là tôi tháo luôn cái nhẫn độc đang đeo.

Khoảnh khắc nhẫn rời tay, toàn bộ sức đề kháng độc tố mà cơ thể tôi đã rèn luyện bấy lâu tràn về.

Cảm giác tê liệt biến mất ngay tức khắc.

Tên chiến binh, chắc là đỡ đòn của đội thấy tôi “bị liệt” nên lao tới, giơ kiếm chém.

Anh ta khá nhanh.

Đúng là hạng A.

Tôi theo phản xạ vung kiếm ngang hông.

Và quên mất rằng mình vừa tháo cả vòng tay lẫn nhẫn.

Lưỡi kiếm đen cắt ngọt qua khiên, qua giáp, qua cả người anh ta như cắt qua đậu hũ.

Một đường cắt ngang eo.

Sạch sẽ.

Anh ta ngã xuống, nửa thân trên và nửa thân dưới tách biệt.

Máu bắn tung tóe.

Gamarath và phụ hoàng đồng thanh “Ọe”.

“Chữa được không?!”

Kiếm sĩ gào lên với nữ tư tế.

“Chữa cái đầu bà! Cái này mà nối lại được thì chắc thành Xác sống mất!”

Nữ tư tế hét lại.

Tên đạo tặc điên tiết ném dao găm về phía tôi.

Dao bay rất nhanh.

Tôi né, nhưng vẫn bị sượt qua cánh tay.

“Trúng độc của Thằn Lằn Độc rồi! Chết chắc!”

Hắn cười man rợ.

Tôi nhìn vết thương, nhớ lại.

“…Thằn Lằn Độc hả? Món đó dở ẹc lắm.”

Tôi đã từng bị sư phụ bắt ăn một con.

Nhầy nhụa, đen sì, đốm tím, phun độc khắp nơi.

Nhìn thôi đã thấy ghê rồi, vậy mà sư phụ bắt ăn sống.

Vết thương trên tay tôi dần hết tê.

Tên đạo tặc há hốc mồm:

“Mày… ăn Thằn Lằn Độc! Mày biết đó là quái vật độc tố nguyên chất không? Máu của nó người ta còn mua về làm nguyên liệu độc đấy!”

“Thảo nào đắng vãi. Tôi chỉ ăn có một lần thôi.”

Tên đạo tặc nhăn mặt kinh tởm.

Ê khoan, đừng nhìn tôi kiểu đó chứ.

Tôi cũng có tự trọng đấy nhé?

“Chad, bớt lảm nhảm đi! Phân tán sự chú ý của nó! Mika, bỏ cái Trọng Lực vô dụng đó đi, chuẩn bị chiêu tấn công ngay! Luida, hỗ trợ cho tao!”

Kiếm sĩ quát lớn, giọng vừa giận vừa hoảng.

Cả đội như bừng tỉnh sau cú sốc, bắt đầu di chuyển.

Tên đạo tặc lượn lờ quanh tôi nhanh như chuồn chuồn.

Mika hít sâu, bắt đầu niệm chú mới.

Còn Luida thì vội vàng chắp tay cầu nguyện, đổ ma lực lên người thủ lĩnh.

Cùng lúc đó, Trọng Lực tan biến.

Cơ thể tôi nhẹ tênh.

Hóa ra ma thuật của cô nàng vẫn có tác dụng thật, chỉ là tôi quen chịu nặng rồi nên lúc đầu không để ý.

Bây giờ thì… thoải mái hơn rất nhiều.

Tên Chad ném một loạt dao găm từ xa.

Tôi đáp trả ngay.

Gió sắc như lưỡi dao vô hình cắt ngang không gian, hất văng sạch dao của hắn, rồi xé toạc cả người Chad.

“GAAAAAAAAAH!!”

Hắn cố né vào tích tắc cuối cùng nên tránh được đòn chí mạng, nhưng cơ thể vẫn bị rạch nát như bị máy xay thịt cào qua.

Máu bắn tung tóe.

“Sao nó lại biết chiêu cấp kiếm thánh thế kia?! Luida, chữa cho Chad được không?!”

Kiếm sĩ hét lên, mặt trắng bệch.

Luida đưa tay ra, nhìn đống thịt vụn đang nằm dưới sàn rồi lắc đầu nguầy nguậy.

“Chữa cái gì nổi! Đây không phải vá lại con gấu bông đâu nhé! Có chữa được thế này thì tôi đã làm thánh nữ sống sung sướng từ lâu rồi!”

Mấy người này… hài hước thật đấy, tôi thầm nghĩ.

Nhưng đúng lúc đó, Mika hoàn thành câu thần chú.

“Lửa đỏ rực! Thiêu rụi kẻ thù thành tro!”

Ngọn lửa hóa thành một con rắn lửa khổng lồ, trườn trên sàn lao thẳng vào tôi.

Không thể né.

Tôi lập tức dựng lên một lớp lá chắn vô hình.

Đây là dạng lá chắn thuần túy, chỉ cần ma lực của mình vượt trội hơn đối thủ là có thể chặn hoàn toàn.

ẦM!!

Con rắn lửa đâm sầm vào lá chắn rồi vỡ tan như pháo hoa bị dập.

13913b80-2f6a-458a-a7e4-36a64c788eef.jpg

“…Đó là chiêu mạnh nhất của tôi mà…”

Mika ngồi bệt xuống sàn, mắt trống rỗng.

Toàn bộ ý chí chiến đấu của cô nàng đã bị dập tắt chỉ trong một đòn.

Kiếm sĩ há hốc mồm.

“Chỉ có quái cấp cao mới dùng được chiêu đó!”

Ừ, cậu nói đúng.

Để học được nó tôi phải đánh nhau với cả đàn Khỉ Ma, ngày nào cũng bị chúng hành cho tơi tả, rồi còn phải… ăn thịt chúng nữa.

Ăn liên tục cho đến khi cơ thể tự khắc học được cách bắt chước lớp phòng ngự của chúng.

Nên giờ cậu ngạc nhiên thì tôi cũng thấy… thỏa mãn lắm.

Lúc này kiếm sĩ đã tái mét.

Mika thì ngồi bệt, không còn chút sức sống.

Còn Luida bắt đầu liếc nhìn xung quanh tìm đường chuồn.

Tôi nhẹ nhàng lên tiếng:

“Mọi người tránh ra được không? Tôi không định giết các người đâu.”

Dù hai người đã chết vì tôi không kiềm được lực khi tháo vòng tay với nhẫn, nhưng thật lòng tôi chẳng có thù oán gì với họ cả.

Muốn chạy thì cứ chạy.

Nhưng kiếm sĩ lại gầm lên, mắt đỏ ngầu:

“Không thể rút lui được! Mày giết Heinz rồi còn giết cả Chad! Tao là mạo hiểm giả hạng A! Tao không thể quay lưng như thế này!”

Hắn tự khích lệ bản thân bằng cơn giận và nỗi đau mất đồng đội.

Kiếm được giơ lên, mũi kiếm chĩa thẳng giữa hai mắt tôi.

Luida đáng lẽ phải đứng cạnh hắn hỗ trợ lại chạy một mạch ra sát tường, né xa hết mức có thể.

Rõ ràng là không muốn bị vạ lây.

Rồi chỉ trong một cái chớp mắt, hắn lao tới.

Có lẽ nhờ hỗ trợ của Luida nên tốc độ và sức mạnh tăng vọt.

Hắn chém liên hoàn, từng nhát một không ngừng nghỉ.

Về sức mạnh thuần túy và tốc độ thì tôi nhỉnh hơn, nhưng về kỹ thuật kiếm thì hắn thực sự vượt trội. Chuỗi kiếm mượt mà, liên tục, không cho tôi cơ hội phản công.

Hiểu rồi.

Nếu đấu kiếm thuần túy, có lẽ hắn đủ sức thắng tôi.

Nếu đấu kiếm thuần tuý thôi nhé.

Ngay khoảnh khắc hai lưỡi kiếm va chạm, tôi tung một cú đá vòng cầu.

Toàn bộ cơ thể hắn gập lại như tờ giấy, bay thẳng ra sau, đập mạnh vào tường đá.

Xương chắc gãy ít nhất 3-4 chỗ.

Vậy mà hắn vẫn cố chống kiếm đứng dậy, miệng sùi máu, thở hổn hển.

“Không… thể nào… đá?! Vậy ra… không phải kiếm sĩ… mà là tăng nhân sao…?”

“Ai biết được,” tôi nhún vai.

“Sư phụ tôi đánh thế đấy. Chỉ vậy thôi.”

Thực ra đây chính là phong cách của sư phụ Cassandra, nữ kiếm thánh.

Nguyên tắc của bà rất đơn giản:

Dùng bất cứ thứ gì có thể để thắng, không câu nệ “phải dùng kiếm” hay “phải đẹp”.

Bà từng dùng tay không đập chết mấy con quái cấp cao.

Tôi lúc đó còn thấy tội cho lũ quái.

Không biết hắn có nghe thấy câu trả lời của tôi không, nhưng hắn ngã vật ra sàn, bất động.

…Chắc là chết rồi.

Tháo vòng tay với nhẫn ra đúng là không kiểm soát được lực.

Giết nhầm thêm một người nữa.

Cảm giác thật khó chịu.

Tôi quay sang, giọng bình thản:

“Vậy là chỉ còn mình ngươi thôi, Gamarath.”

Gamarath lùi sát tường, mặt trắng bệch, mắt trợn trừng kinh hoàng.

Phụ hoàng vẫn ngồi trên ngai vàng, nhìn mọi chuyện như thể đang xem một vở kịch chẳng liên quan gì đến mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!